RIÊNG MÌNH MÌNH THÔI !. RIÊNG MỘT MÌNH ANH
Saturday, September 3, 2011 12:44:57 AM
RIÊNG MÌNH MÌNH THÔI !
(Thương tặng em Hoài Thương)
Người ta ăn nói văn hoa
Nói nhăng nói cuội nói xa nói gần
Anh quê áo vá đầu trần
Đội trời đạp đất mong gần hoài thương !
Buồn đêm rơi lệ cải lương
Vui ngày ngơ ngẩn nắng vườn chờ mưa
Xác xơ ngọn cỏ gió đùa
Rau răm rau đắng không đua không đòi
Thẳng ngay khiêm tốn thật lời
Sôi kinh nấu sử trau dồi nghĩa nhân
Lang thang gác trọ buồn xuân
Bữa no bữa đói bao lần ốm đau
Hương phèn cầu chữ trăng sao
Dế mèn đom đóm hồn đau nhớ nhà
Quen nhau từ thuở lên ba
Sớm chiều đuổi bướm hái hoa ăn mừng
Từ quê lên tỉnh bâng khuâng
Chung đường chung lớp thương thân sách đèn
Trăng tròn trăng khuyết bóng em
Mười lăn mười sáu muốn khen ...chín từng...
Mà sao chưa dám một lấn...
Thương thân tủi phận muối gừng xanh xao
Hai mươi mười chín trèo cao
SàiGòn hoa lệ làm sao đèo bồng
Vương tôn công tử tràn đồng
Xếp hàng chen lấn cầu mong được nhìn
Hoa đồng cỏ nội xiêu đình
Đoạn trường mình biết riêng mình mình thôi...
Tim em lơ lửng ...Thương ơi !
Tiểu thư công chuá lên ngôi bao giờ ?
Ngã ba đường cái nằm mơ
Lẽ đâu dày mặt đá trơ... kỳ đà !
Tim mình chỉ một người ta
Tim người ta có quê nhà mình không...?
MD.08/01/08
LuânTâm
RIÊNG MỘT MÌNH ANH
(Thương tặng anh Luân Tâm)
Ở trong thiên hạ gần xa
Gièm pha thiện ác chánh tà nhân gian
Hoài thương anh cuộc bẽ bàng
Hoài thương nhau thệ đá vàng có nhau
Người ta đổ sóng ba đào
Người ta ganh ghét trăng sao vẫn lành
Rau trời cải đất nấu canh
Chồng khen vợ ngọt nắng xanh mây hồng
Mặc đời chen lấn có không
Soi gương chải tóc hôn nồng môi hôn
Em về học khéo học khôn
Chân tình như đã gói lòng thủy chung
Tiền duyên mấy kiếp trùng phùng
Gian truân nghiệp chướng lao lung biển đồi
Tròn mưa tròn nắng tinh khôi
Ngân hà nhật nguyệt luân hồi kề vai
Cùng nhau ghép lại hình hài
Tuy hai mà một thương hoài ngàn năm
Trăng tròn trăng khuyết thì thầm
Bóng mờ bóng tỏ về thăm ân tình
mười lăm mười sáu hương trinh
Yêu từ thuở ấy có Mình có ta
Hai mươi nuốt lệ kiêu sa
Sài Gòn phù phiếm xa hoa vững lòng
Yêu anh tay có tay không
Xuống mương lên rẩy tình nồng quê hương
Theo anh từ ấy còn thương
Người qua kẻ lại trăm đường xốn xang
Dặn lòng đi thẳng một đàng
Tim em tim chỉ có chàng mà thôi.
08/08/08
hoaithuong
(Thương tặng em Hoài Thương)
Người ta ăn nói văn hoa
Nói nhăng nói cuội nói xa nói gần
Anh quê áo vá đầu trần
Đội trời đạp đất mong gần hoài thương !
Buồn đêm rơi lệ cải lương
Vui ngày ngơ ngẩn nắng vườn chờ mưa
Xác xơ ngọn cỏ gió đùa
Rau răm rau đắng không đua không đòi
Thẳng ngay khiêm tốn thật lời
Sôi kinh nấu sử trau dồi nghĩa nhân
Lang thang gác trọ buồn xuân
Bữa no bữa đói bao lần ốm đau
Hương phèn cầu chữ trăng sao
Dế mèn đom đóm hồn đau nhớ nhà
Quen nhau từ thuở lên ba
Sớm chiều đuổi bướm hái hoa ăn mừng
Từ quê lên tỉnh bâng khuâng
Chung đường chung lớp thương thân sách đèn
Trăng tròn trăng khuyết bóng em
Mười lăn mười sáu muốn khen ...chín từng...
Mà sao chưa dám một lấn...
Thương thân tủi phận muối gừng xanh xao
Hai mươi mười chín trèo cao
SàiGòn hoa lệ làm sao đèo bồng
Vương tôn công tử tràn đồng
Xếp hàng chen lấn cầu mong được nhìn
Hoa đồng cỏ nội xiêu đình
Đoạn trường mình biết riêng mình mình thôi...
Tim em lơ lửng ...Thương ơi !
Tiểu thư công chuá lên ngôi bao giờ ?
Ngã ba đường cái nằm mơ
Lẽ đâu dày mặt đá trơ... kỳ đà !
Tim mình chỉ một người ta
Tim người ta có quê nhà mình không...?
MD.08/01/08
LuânTâm
RIÊNG MỘT MÌNH ANH
(Thương tặng anh Luân Tâm)
Ở trong thiên hạ gần xa
Gièm pha thiện ác chánh tà nhân gian
Hoài thương anh cuộc bẽ bàng
Hoài thương nhau thệ đá vàng có nhau
Người ta đổ sóng ba đào
Người ta ganh ghét trăng sao vẫn lành
Rau trời cải đất nấu canh
Chồng khen vợ ngọt nắng xanh mây hồng
Mặc đời chen lấn có không
Soi gương chải tóc hôn nồng môi hôn
Em về học khéo học khôn
Chân tình như đã gói lòng thủy chung
Tiền duyên mấy kiếp trùng phùng
Gian truân nghiệp chướng lao lung biển đồi
Tròn mưa tròn nắng tinh khôi
Ngân hà nhật nguyệt luân hồi kề vai
Cùng nhau ghép lại hình hài
Tuy hai mà một thương hoài ngàn năm
Trăng tròn trăng khuyết thì thầm
Bóng mờ bóng tỏ về thăm ân tình
mười lăm mười sáu hương trinh
Yêu từ thuở ấy có Mình có ta
Hai mươi nuốt lệ kiêu sa
Sài Gòn phù phiếm xa hoa vững lòng
Yêu anh tay có tay không
Xuống mương lên rẩy tình nồng quê hương
Theo anh từ ấy còn thương
Người qua kẻ lại trăm đường xốn xang
Dặn lòng đi thẳng một đàng
Tim em tim chỉ có chàng mà thôi.
08/08/08
hoaithuong











