Chẳng Còn Chi. CHẲNG CÒN AI
Tuesday, September 6, 2011 5:16:04 PM
Chẳng Còn Chi(Thương gửi em Hoài Thương)
Mẹ đã đi rồi Ba cũng đi
Trăm năm đất lạ chẳng còn chi
Con đau con khóc không ai biết
Mưa cũng chia buồn ngập lối đi!
Côi cút lang thang trốn nợ đời
Nửa đời oan ức nửa chết trôi
Nhớ ao rau muống thương bờ chuối
Tóc rụng bốn mùa áo tả tơi
Gót mòn gối mõi tim trống không
Đò nào chịu chở buồn qua sông
Chim nào mang chút tin vui đến
Trước lúc hồn tan nẻo bụi hồng
Khói nhang không trọn tủi cơm canh
Cây trốc gốc rồi hết lá xanh
Con như con dế mèn lem luốc
Càng rụng chân què râu lạnh tanh !
Ruộng lúa bờ măng gốc mãn cầu
Còn dấu chân bùn bóng áo nâu
Vườn cà vườn cải vườn cam quít
Còn dấu tay nào lo bắt sâu ?
Chiều tối chong đèn ấm mái tranh
Tép rang cơm nóng rau thương canh
Mắm kho khô nướng thơm tình Mẹ
Như chuyện đời xưa mộng an lành
Con mộng xây nhà thực khang trang
Sân trước sân sau gạch lót đàng
Còn có sân trong hòn non bộ
Ba Mẹ uống trà vui thưởng trăng…
Mười năm đất khách may được nhà
Vườn rộng chim ca lắm cỏ hoa
Bàng hoàng nhang khói đêm thao thức
Đất trời lạnh lẽo bóng sao sa!
Tóc mây mắt biển tay trăng sao
Mẹ về băng bó vết thương đau
Xức dầu cạo gió khi con lạnh,
Nước mắt còn vương áo chiêm bao
Vầng trán thanh cao mặt chữ điền
Chân trần áo vá mắt thần tiên
Ba đi gieo mạ đi trồng bắp
Dọn cỏ vườn dừa ương sầu riêng !
Gốc mai trước ngõ quá già nua
Qua bao khói lửa bao nắng mưa
Vẫn còn gượng trổ hoa khoe Tết
Chờ Ba làm lễ đón giao thừa ?
Mơ nào như thực … Thực như mơ
Ba Mẹ đi lâu ...con vẫn chờ
Cút cụt đuôi ai nuôi cút lớn (1)
Ngày lại ngày qua lông xác xơ !
Nghe lạnh mười phương lạnh mấy đời
Lạnh từ tim óc lạnh đau môi
Con đi thất thểu trên đường nắng
Lạnh vẫn tương tư lạnh đón mời ...
MD 10/19/05
LuânTâm
(1) Ca Dao: Cút cụt đuôi, ai nuôi cút lớn?
-Dạ thưa thầy: con lớn mình con!
(Trích trong TT"HƯƠNG ÁO",MinhThư xb,USA.2007,tr.134-136)
CHẲNG CÒN AI
(Cùng viết với anh Luân Tâm)
Lạc lõng phương trời đau cánh chim
Quê cha đất tổ cuộc nổi chìm
Thân yêu vắng bóng tình non nước
Cha mẹ không còn nát con tim!
Một mình một bóng dài chiều vắng
Trông về tổ quốc vọng mùa trăng
Nhớ con mương nhỏ mùa tép trấu
Cha đào mẹ xới những đêm rằm!
Còn đâu con đập ngăn bờ lũ
Mẹ đã lìa đời một tàn thu
Vòng tay mềm dịu không đưa đón
Cha quên bỏ lại một hình thù!
Lạnh đất lạnh vườn không nén nhang
Hoang sơ mây gió thả bạt ngàn
Con đi lưu lạc đời xứ lạ
Dốt nát ngôn từ học lưu bang!
Nhớ mái nhà xưa thềm bông giấy
Rực rỡ nắng vàng ong bướm say
Hoa hồng hoa tím hương thơm ngát
Mẹ đã ra đi xóa dấu hài...
Thầm mong bên ấy cha gặp mẹ
Suối ngọt ân tình chảy qua khe
Nguyện tình son sắc trăm năm ấy
Huyết thống cưu mang con lại về!
Nhà xưa kỷ niệm giăng đầy nhện
Ngơ ngáo đường trần mấy bấp bênh
Tháng ngày qua hết con ở lại
Dò đường tổ quốc tìm nhớ quên...!
Hai mươi năm chẵn lòng lữ thứ
Hỏi đã quên chưa huyết lệ thư ?
Sao rơi nước mắt ngày đã tới
Ngày trở về quê tầm chân như...!
Hồn cha quanh quẩn căn nhà cũ
Bóng mẹ chập chờn theo bóng ru
Con nghe xa xót tim đau nhói
Người đã ngàn năm cõi mây mù!
Cảnh cũ còn đây người đâu còn
Bơ vơ con trẻ tím lòng son
Mưa giông nắng hạn mùa tan tác
Một lần đi mất hết nước non!
Cát bụi đi về cát bụi thôi
Mà sao cay đắng nghiệp luân hồi
Mà sao nuốt lệ tim bật máu
Mà sao thương quá dòng sông trôi!
Về đâu nguồn gốc một bể dâu
Đoạn trường ca gãy một nhịp cầu
Thực hư như đã ngàn năm ấy
Cát bụi về nằm ngủ giấc sâu...!
6/5/2008
Hoài Thương











