ĐI VỀ CHÂN KHÔNG. LỐI XƯA. CUỐI TRỜI. KHÔNG CÒN
Wednesday, September 7, 2011 6:29:07 PM
ĐI VỀ CHÂN KHÔNG
Về người hôn bóng gửi thương
Sân ngoài hoa vẫn chờ hương dỗ dành
Biển vui trời cũng thèm xanh
Bướm gieo hoa nắng long lanh môi hồng
Buồn tiên tắm suối hư không
Mây quên cài áo cỏ bồng ngậm sương
Tình ngèo vẫn có quê hương
Giởn trăng đùa gió ruộng vườn rong chơi
Cây lành trái ngọt cho lời
Nắng mưa trái gió trở trời cũng ngoan
Đau lòng lặn lội cò con
Cũng không quên nước non còn âm u
Hẹn hò sau đám bụi mù
Bóng thương đợi bóng đền bù mồ côi
Tình xưa nghĩa cũ lên ngôi
Vỗ về ru điệu bồi hồi trước sau
Vòng tình bốc lửa ngôi cao
Quay tơ đọc sách trăng sao dỗ dành
Trôi trong hương nhớ thơm lành
Nuôi tình dưỡng nghĩa để dành thơm nhau
Trăng đưa gió đón ngọt ngào
Cảo thơm nghìn trước nghìn sau để dành
Mát lòng chua bưởi ngọt chanh
Vòng vo chân trắng loanh quanh yếm đào
Trôi thèm nổi khát chiêm bao
Chưa hôn môi đã vẫy chào hôn mê
Không rượu tiễn không trăng thề
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn đi về chân không...
MD.08/04/02
LuânTâm
******
LỐI XƯA
Giọt nắng giọt tình giọt tương tư
Nhạt nhòa mưa bụi gót tiểu thư
Nghìn sau hoa thẹn không cài áo
Tóc điệu hôn vai không chối từ ?
Rừng núi nào ghi dấu hẹn hò
Giọng cười mê hoặc để dành cho
Tân hôn sương gọi trăng sao xuống
Suối mộng dâng hương mật tôn thờ
Ôi ! Những dòng sông em rất em
Đường thơm tình sử hát từng đêm
Rượu nào thêm chút hương chờ gió
Hờn tóc giận tay môi bắt đền
Lạc mất trăng thề tội bể dâu
Nuốt cay ngậm đắng bạc mái đầu
Tàn xuân đất khách lòng nhang khói
Một cánh mai vàng chẳng thấy đâu
Cứ ngở thời gian là thuốc tiên
Mà sao đau vẫn đau sâu thêm
Vết thương vùng vẫy thành ma quái
Gào thét kinh hoàng ngày chết đêm
Ngọt ngào kỷniệm áo mây bay
Thôi nôi khát sữa thèm bú tay
Hột đường hột muối vào cổ tích
Thương bóng thư sinh đói mộng đầy….
Mưa lối tình đưa nắng sân trường
Trăng chờ gió đợi mây viễn phương
Sông thương biển nhớ rừng khao khát
Vào mộng ru người đẹp văn chương ...
MD.12/15/01
LuânTâm
********
CUỐI TRỜI
Hẹn hò chi nữa để thêm đau
Rồi cũng trở về với trăng sao
Sóng bạc áo sầu tan theo gió
Còn biết gặp nhau ở kiếp nào
Còn được nhìn nhau cũng đỡ rồi
Có gần rồi sẽ có xa xôi
Không gần nên vẫn không ngăn cách
Kẻ khóc đầu non kẻ cuối trời
Ngày xưa Chức Nữ với Ngưu Lang
Yêu lắm cũng đành phải dở dang
Từ Thức - Giáng Tiên càng chua xót
Lòng trần chưa dứt lệ nhoà tan
Nhân thế đổi thay như gió mưa
Áo màu gót đỏ chuyện đời xưa
Trăm măm đất lạnh vùi hoa bướm
Ai chờ ai đợi ai đón đưa
Nói nhỏ mình nghe chuyện chúng mình:
Chiêm bao cùng uống thuốc trường sinh
Sống lâu quá tóc râu thành tuyết
Yêu lắm mà sao cũng giật mình !
Tình vẫn si mê vẫn mông lung
Mấy cõi hoang vu nhớ vô cùng
Người vẫn dịu dàng thơm điệu quá
Không sao hờn giận bớt nhớ nhung ...
Tự hứa chỉ đứng xa mà nhìn
Nhưng rồi muối mặt mãi ăn xin
Suối nguồn trăng mật khô tức tưởi
Đáy biển lạnh lùng cố mò kim...
Ai cứu mình đâu đợi mình đâu
Thời gian lãnh đạm vẫn trôi mau
Biển vẫn âm u trời giông bão
Lạnh bóng dã tràng lạnh cháo rau !
Một ngày mưa gió bỗng gặp nhau
Muốn nâng muốn hứng thơm khát khao
Bao nhiêu thương nhớ từ muôn kiếp
Hờn tủi đền môi hôn ngọt ngào ...
Em nói hay em chẳng nói gì
Mắt buồn xa vắng lạnh rèm mi
Ai tiễn biệt ai từ thiên cổ
Nước mắt còn đây ngập lối đi
Cứ tưởng quá gần nhưng quá xa
Cõi tiên cõi tục thật bao la
Làm sao đánh dấu nơi hò hẹn
Chỉ nhớ mênh mông dãi Ngân Hà
Gọi mời nũng nụi được bao lần
Sao nỡ đuổi xô cả mùa xuân
Màu áo da trời thơm hương lúa
Tóc bay sương khói bước ngập ngừng
Khói lửa triền miên hết thần tiên
Người đau rừng núi cũng không yên
Bao nhiêu hò hẹn bao dang dở
Chưa kịp ôm nhau đã đắm thuyền !
Sống sót qua cơn gió bụi nào
Giật mình còn tưởng đang chiêm bao
Áo nào không ấm lòng hoang vắng
Mắt mỏi chân run lệ bỗng trào
Gửi lại trăng sao mảnh tình buồn
Nghìn sau có nhớ có xót thương
Thì xin nhang khói lời trăn trối
Ngơ ngần vì ai phải lạc đường ...
MD.05/27/02
LuânTâm
********
KHÔNG CÒN
Tiếng pháo giao thừa đã không còn
Tha hương nhớ Tết cũ Sàigòn
Ở đây tuyết trắng lòng hoang vắng
Người đến người đi lạ nước non
Có phải ta không còn là ta
Hết mừng hết giận hết xót xa
Nửa đời lận đận ôm trang sách
Nửa ở trại tù nửa khóc hoa ...
Bóng tối đã quen quá nhục nhằn
Tội gì mà bắt phải ăn năn
Bao nhiêu gian ác bao cay đắng
Vùi dập tự do giết công bằng
Người hiền không thể lên cầm quyền
Có lẽ nghìn xưa có phép tiên
Cho nên minh chúa còn có thể...
Giờ biết tìm đâu chút bình yên ?
Sắt đá chạm nhau lửa khởi đầu
Bao nhiêu mồi lửa vốn không màu
Lửa làm biến đổi đen thành trắng
Trắng cũng thành đen biển hận sầu !
An bình thực sự có hay không
Sự thực chỉ là chuyện viễn vông
Bao nhiêu người chết oan chết ức
Xương thịt không còn hồn long đong
Nhân loại lao vào cuộc bể dâu
Con đường hoa nắng chẳng còn đâu
Tìm hoa chỉ gặp toàn mồ mả
Góc bể chân trời đau nhớ nhau !
Nhờ gió nhờ trăng nhờ mặt trời
Nhờ hoa nhờ bướm nhờ mưa rơi
Hay nhờ dòng nước nhờ sương khói
Nhắn gửi cùng nhau cố giữ lời...
Lời cũng đã tàn như trăng xưa
Em đau lội tuyết lạnh mấy mùa
Anh buồn cạo giấy tay không máu
Tình nắng khô mưa chết đón đưa
Chim non khôn lớn cũng bay xa
Chỉ còn trơ trọi mấy khóm hoa
Xứ người hoa vốn không tình điệu
Sương sớm nắng chiều ta mất ta !
Nhắc chi bến nước với dòng sông
Em đem áo trắng đổi áo hồng
Bên trời khói lửa không còn áo
Tro cũ tàn phai tủi bếp hồng....
Giấc ngủ hết thơm hết ngọt rồi
Anh như cây cải muốn về trời
Trốn đời bỏ mặc tình rau đắng
Chỉ tội rau rau răm phải chịu lời...
Con cóc trong hang cũng có nhà
Buồn thì nương náu vui nhảy ra
Thành thơ con nít đều quen biết
Có lẽ nó còn đỡ hơn ta !
Quán trọ còn không sao lang thang
Về đâu cứ vượt suối băng ngàn
Cuối đường tay trắng thành xương trắng
Thương tiếc bao nhiêu cũng muộn màng !
Bao nhiêu đường cũ đã đi qua
Đường mới lạ lùng sợ quỷ ma
Loanh quanh chân lạnh thân tàn tạ
Sau trước hư không hết tuổi già...
MD.03/19/04
LuânTâm
Về người hôn bóng gửi thương
Sân ngoài hoa vẫn chờ hương dỗ dành
Biển vui trời cũng thèm xanh
Bướm gieo hoa nắng long lanh môi hồng
Buồn tiên tắm suối hư không
Mây quên cài áo cỏ bồng ngậm sương
Tình ngèo vẫn có quê hương
Giởn trăng đùa gió ruộng vườn rong chơi
Cây lành trái ngọt cho lời
Nắng mưa trái gió trở trời cũng ngoan
Đau lòng lặn lội cò con
Cũng không quên nước non còn âm u
Hẹn hò sau đám bụi mù
Bóng thương đợi bóng đền bù mồ côi
Tình xưa nghĩa cũ lên ngôi
Vỗ về ru điệu bồi hồi trước sau
Vòng tình bốc lửa ngôi cao
Quay tơ đọc sách trăng sao dỗ dành
Trôi trong hương nhớ thơm lành
Nuôi tình dưỡng nghĩa để dành thơm nhau
Trăng đưa gió đón ngọt ngào
Cảo thơm nghìn trước nghìn sau để dành
Mát lòng chua bưởi ngọt chanh
Vòng vo chân trắng loanh quanh yếm đào
Trôi thèm nổi khát chiêm bao
Chưa hôn môi đã vẫy chào hôn mê
Không rượu tiễn không trăng thề
Ngơ ngơ ngẩn ngẩn đi về chân không...
MD.08/04/02
LuânTâm
******
LỐI XƯA
Giọt nắng giọt tình giọt tương tư
Nhạt nhòa mưa bụi gót tiểu thư
Nghìn sau hoa thẹn không cài áo
Tóc điệu hôn vai không chối từ ?
Rừng núi nào ghi dấu hẹn hò
Giọng cười mê hoặc để dành cho
Tân hôn sương gọi trăng sao xuống
Suối mộng dâng hương mật tôn thờ
Ôi ! Những dòng sông em rất em
Đường thơm tình sử hát từng đêm
Rượu nào thêm chút hương chờ gió
Hờn tóc giận tay môi bắt đền
Lạc mất trăng thề tội bể dâu
Nuốt cay ngậm đắng bạc mái đầu
Tàn xuân đất khách lòng nhang khói
Một cánh mai vàng chẳng thấy đâu
Cứ ngở thời gian là thuốc tiên
Mà sao đau vẫn đau sâu thêm
Vết thương vùng vẫy thành ma quái
Gào thét kinh hoàng ngày chết đêm
Ngọt ngào kỷniệm áo mây bay
Thôi nôi khát sữa thèm bú tay
Hột đường hột muối vào cổ tích
Thương bóng thư sinh đói mộng đầy….
Mưa lối tình đưa nắng sân trường
Trăng chờ gió đợi mây viễn phương
Sông thương biển nhớ rừng khao khát
Vào mộng ru người đẹp văn chương ...
MD.12/15/01
LuânTâm
********
CUỐI TRỜI
Hẹn hò chi nữa để thêm đau
Rồi cũng trở về với trăng sao
Sóng bạc áo sầu tan theo gió
Còn biết gặp nhau ở kiếp nào
Còn được nhìn nhau cũng đỡ rồi
Có gần rồi sẽ có xa xôi
Không gần nên vẫn không ngăn cách
Kẻ khóc đầu non kẻ cuối trời
Ngày xưa Chức Nữ với Ngưu Lang
Yêu lắm cũng đành phải dở dang
Từ Thức - Giáng Tiên càng chua xót
Lòng trần chưa dứt lệ nhoà tan
Nhân thế đổi thay như gió mưa
Áo màu gót đỏ chuyện đời xưa
Trăm măm đất lạnh vùi hoa bướm
Ai chờ ai đợi ai đón đưa
Nói nhỏ mình nghe chuyện chúng mình:
Chiêm bao cùng uống thuốc trường sinh
Sống lâu quá tóc râu thành tuyết
Yêu lắm mà sao cũng giật mình !
Tình vẫn si mê vẫn mông lung
Mấy cõi hoang vu nhớ vô cùng
Người vẫn dịu dàng thơm điệu quá
Không sao hờn giận bớt nhớ nhung ...
Tự hứa chỉ đứng xa mà nhìn
Nhưng rồi muối mặt mãi ăn xin
Suối nguồn trăng mật khô tức tưởi
Đáy biển lạnh lùng cố mò kim...
Ai cứu mình đâu đợi mình đâu
Thời gian lãnh đạm vẫn trôi mau
Biển vẫn âm u trời giông bão
Lạnh bóng dã tràng lạnh cháo rau !
Một ngày mưa gió bỗng gặp nhau
Muốn nâng muốn hứng thơm khát khao
Bao nhiêu thương nhớ từ muôn kiếp
Hờn tủi đền môi hôn ngọt ngào ...
Em nói hay em chẳng nói gì
Mắt buồn xa vắng lạnh rèm mi
Ai tiễn biệt ai từ thiên cổ
Nước mắt còn đây ngập lối đi
Cứ tưởng quá gần nhưng quá xa
Cõi tiên cõi tục thật bao la
Làm sao đánh dấu nơi hò hẹn
Chỉ nhớ mênh mông dãi Ngân Hà
Gọi mời nũng nụi được bao lần
Sao nỡ đuổi xô cả mùa xuân
Màu áo da trời thơm hương lúa
Tóc bay sương khói bước ngập ngừng
Khói lửa triền miên hết thần tiên
Người đau rừng núi cũng không yên
Bao nhiêu hò hẹn bao dang dở
Chưa kịp ôm nhau đã đắm thuyền !
Sống sót qua cơn gió bụi nào
Giật mình còn tưởng đang chiêm bao
Áo nào không ấm lòng hoang vắng
Mắt mỏi chân run lệ bỗng trào
Gửi lại trăng sao mảnh tình buồn
Nghìn sau có nhớ có xót thương
Thì xin nhang khói lời trăn trối
Ngơ ngần vì ai phải lạc đường ...
MD.05/27/02
LuânTâm
********
KHÔNG CÒN
Tiếng pháo giao thừa đã không còn
Tha hương nhớ Tết cũ Sàigòn
Ở đây tuyết trắng lòng hoang vắng
Người đến người đi lạ nước non
Có phải ta không còn là ta
Hết mừng hết giận hết xót xa
Nửa đời lận đận ôm trang sách
Nửa ở trại tù nửa khóc hoa ...
Bóng tối đã quen quá nhục nhằn
Tội gì mà bắt phải ăn năn
Bao nhiêu gian ác bao cay đắng
Vùi dập tự do giết công bằng
Người hiền không thể lên cầm quyền
Có lẽ nghìn xưa có phép tiên
Cho nên minh chúa còn có thể...
Giờ biết tìm đâu chút bình yên ?
Sắt đá chạm nhau lửa khởi đầu
Bao nhiêu mồi lửa vốn không màu
Lửa làm biến đổi đen thành trắng
Trắng cũng thành đen biển hận sầu !
An bình thực sự có hay không
Sự thực chỉ là chuyện viễn vông
Bao nhiêu người chết oan chết ức
Xương thịt không còn hồn long đong
Nhân loại lao vào cuộc bể dâu
Con đường hoa nắng chẳng còn đâu
Tìm hoa chỉ gặp toàn mồ mả
Góc bể chân trời đau nhớ nhau !
Nhờ gió nhờ trăng nhờ mặt trời
Nhờ hoa nhờ bướm nhờ mưa rơi
Hay nhờ dòng nước nhờ sương khói
Nhắn gửi cùng nhau cố giữ lời...
Lời cũng đã tàn như trăng xưa
Em đau lội tuyết lạnh mấy mùa
Anh buồn cạo giấy tay không máu
Tình nắng khô mưa chết đón đưa
Chim non khôn lớn cũng bay xa
Chỉ còn trơ trọi mấy khóm hoa
Xứ người hoa vốn không tình điệu
Sương sớm nắng chiều ta mất ta !
Nhắc chi bến nước với dòng sông
Em đem áo trắng đổi áo hồng
Bên trời khói lửa không còn áo
Tro cũ tàn phai tủi bếp hồng....
Giấc ngủ hết thơm hết ngọt rồi
Anh như cây cải muốn về trời
Trốn đời bỏ mặc tình rau đắng
Chỉ tội rau rau răm phải chịu lời...
Con cóc trong hang cũng có nhà
Buồn thì nương náu vui nhảy ra
Thành thơ con nít đều quen biết
Có lẽ nó còn đỡ hơn ta !
Quán trọ còn không sao lang thang
Về đâu cứ vượt suối băng ngàn
Cuối đường tay trắng thành xương trắng
Thương tiếc bao nhiêu cũng muộn màng !
Bao nhiêu đường cũ đã đi qua
Đường mới lạ lùng sợ quỷ ma
Loanh quanh chân lạnh thân tàn tạ
Sau trước hư không hết tuổi già...
MD.03/19/04
LuânTâm











