VIẾT CHO NEWBIES-(12) MẪU CHUYỆN
Thursday, May 28, 2009 3:59:20 AM
Vài câu chuyện giật mình
Tối hôm qua, tôi có dịp trao đổi với một anh “chủ” công ty. Anh bảo, sau mấy năm bôn ba đường kinh doanh, anh nghiệm thấy sẽ không muốn đào tạo nhân viên nữa, vì “học xong là chúng đi”. Anh còn cho hay, sẽ chỉ giữ nhân viên làm hai năm, vì sau đó “nếu mình không tống nó đi, thì nó cũng sẽ bỏ mình mà đi”.
Một người bạn Pháp của tôi cũng cho hay, công ty anh giữ được nhân sự cấp trung được 5 năm là mừng lắm rồi, vì thế bên anh thường xuyên thưởng 3 tháng, thưởng giữa năm, cuối năm, tùy theo tình hình kinh doanh. Anh đánh giá cao nhân công bậc thấp của VN, vì họ chăm chỉ hơn hẳn công nhân Pháp, Indonesia,.. với mức lương cạnh tranh hơn.
Một người bạn lớn của tôi, (cái anh mà viết Câu chuyện số 3) cũng cảnh tỉnh tôi: khi em đi làm ở công ty VN, em sẽ gặp vấn đề cực lớn với đồng nghiệp, là những nhân sự cấp trung. Họ là những điểm yếu nhất của mắt xích.
Quản lý bậc trung là những mục tiêu mà đa phần newbie có tham vọng ao ước. Khi 24 tuổi tôi cũng chẳng dám mơ trở thành Marketing Manager nữa kia, vì thấy cái chức đấy “hoành tráng” quá. Vậy mà khi 26 tuổi tôi đã được đặt vào vị trí Senior Manager ở một công ty Mỹ, mà chẳng cần phải cố gắng, hoặc đề nghị được lên chức, thậm chí chẳng cần đề nghị nâng lương. Kể câu chuyện này, tôi chỉ muốn chứng minh một điều đã viết ở những chương trước: tôi đã thiếu thời gian để chuẩn bị, vì thế kết quả đạt được tuy có tí danh vị, nhưng xem ra đùng một phát trở thành sếp bự thì hoàn toàn chứng minh được chất lượng còi cọc của nhân sự bậc trung!
ANOTHER
Days ago I met cool man who is both rich, fundamental and knowledgeable. We also exchanged our known about business, people influencing as well as marketing and philosophy. This is where East meets West.
My philosophy is very Western while he spent time studied Eastern ones. He talked about Confucius and Guys I don't even know
. Here are some quick captures that widened my horizon:
- Successful ones:
* Have good teachers when they are young to learn good and right things
* Have good friends at middle ages to share richness
* Have students at old ages to transfer his knowledge and learning
- Failure ones:
* Have students when they were young. Being the coolest gang amongst the team, get appreciations from everyone. This will steer pride and unknown and thus brings their badness.
* Have teachers at middle ages when they realized that they were not that good. However this is a bit late.
* Have friends when they are old: now they enjoy the benefits of friends which is late at their age: they can't do things again and again due to their dawn ages. Also their friends get retired and have nothing left to share as much as when they are younger.
The info is so impressed that I've known for the very first time. I really appreciate the sharing and would love to spread it over and over to my FB friends. Please leave your thinking and comments as long as you experience life.
Cách đây vài bữa mình cũng là newbie, được một đàn anh dạy dỗ thế này. xin lỗi vì YD viết tiếng Anh bồi
Days ago I met cool man who is both rich, fundamental and knowledgeable. We also exchanged our known about business, people influencing as well as marketing and philosophy. This is where East meets West.
My philosophy is very Western while he spent time studied Eastern ones. He talked about Confucius and Guys I don't even know
. Here are some quick captures that widened my horizon:
- Successful ones:
* Have good teachers when they are young to learn good and right things
* Have good friends at middle ages to share richness
* Have students at old ages to transfer his knowledge and learning
- Failure ones:
* Have students when they were young. Being the coolest gang amongst the team, get appreciations from everyone. This will steer pride and unknown and thus brings their badness.
* Have teachers at middle ages when they realized that they were not that good. However this is a bit late.
* Have friends when they are old: now they enjoy the benefits of friends which is late at their age: they can't do things again and again due to their dawn ages. Also their friends get retired and have nothing left to share as much as when they are younger.
The info is so impressed that I've known for the very first time. I really appreciate the sharing and would love to spread it over and over to my FB friends. Please leave your thinking and comments as long as you experience life.
AND....
Khi tôi có cơ hội làm tư vấn cho một số nơi, điều đáng ngạc nhiên là chất lượng nhân sự quá chênh lệch so với nhân lực ở tập đoàn. Có thể nói một cách thô thiển là nhân viên tập đoàn thì giỏi bằng quản lý cấp trung, và quản lý cấp trung thì giỏi bằng- hoặc hơn quản lý cấp cao ở “ngoài”. Đây là một thực trạng khiến nguồn nhân lực cấp cao chảy máu sang tập đoàn hoặc ra nước ngoài, vì ai cũng cho rằng đó là “cơ hội được đào tạo, học hỏi”.
Điều này chỉ đúng một nửa. Nửa còn lại là do các cán bộ cấp cao, trung hoặc cả nhân viên ngoài tập đoàn không có ý chí, không có kỷ luật, và lại càng không có phương pháp học tập. Khi rời tập đoàn, tôi giật mình nhận ra rằng “ở ngoài” còn rộng lớn và có nhiều điều phải học hơn ở tập đoàn; vậy thì tại sao nhân lực “ở ngoài” vẫn kém hơn??
Đó là câu hỏi nhức đầu cho tất cả các ông bà chủ, các managers và cả nhân viên. Tuy nhiên, tập đoàn không phải nơi nào cũng tốt, và “ở ngoài” thì nơi nào cũng đểu. Vấn đề là “chúng ta muốn gì?”. Mời các newbie đọc hoặc đọc lại 7 thói quen của người thành đạt. Câu hỏi “muốn gì” là thói quen đầu tiên: bắt đầu với kết quả mong đợi, từ đó vẽ ngược lại đến điểm xuất phát. Hoặc nói nôm na là chúng ta “giải bài toán bằng phương pháp đoán nghiệm”. Thà đích đến sai, (mà thường là thế, đọc thêm 2008 career advice nhé) nhưng chúng ta cũng giải được nửa chừng bài toán hoặc đi xa hơn cả đích đến, còn hơn chúng ta chả có mục đích gì và để thời gian bèo dạt mây trôi.
Nhóm bài Viết cho newbie xuất phát điểm của tôi chỉ là tự mình nhìn lại bản thân, để từ đó rút ra bài học cho mình. Nhận thấy mình cũng có chút ít khả năng viết lách và hệ thống hóa kinh nghiệm, nên tôi chia sẻ lên mạng cho mọi người. Hoàn toàn không phải vì YD bắt đầu viết hồi ký như có bạn trẻ nào đã đùa như thế.
Gần đây, một đại gia đã khen tôi thế này: em có tri thức, em có kinh nghiệm, em có ý chí, em có nhiệt tình. Hơn người khác em còn có cả thất bại. Vì thế, anh tin em sẽ thành công.
Newbie, các em có tất cả mọi thứ hơn tôi ở điểm xuất phát. Vì thế tôi tin các em sẽ thành công mãnh liệt. Muốn như thế các em phải bắt đầu với một điều gì đó. Bắt đầu học một ngoại ngữ, hoặc học cho tốt ngoại ngữ mình còn yếu kém. VN là một quốc gia nhược tiểu, chúa ơi, các em ít được biết đến mà chỉ toàn bị nhồi nhét rừng vàng biển bạc phải không? Hãy nhìn vào chỉ số cạnh tranh quốc gia, nhìn vào GDP, nhìn vào các thứ hạng. Ngoại ngữ là cánh cửa đầu tiên mà chúng ta phải vượt qua, chỉ vì dân tộc ta là một dân tộc nhược tiểu quen cung cách đóng cửa tự sướng của sĩ phu Bắc Hà. Nếu không có ngoại ngữ, các em sẽ chỉ như một kẻ mù lòa và không biết bơi giữa biển thông tin.
Bắt đầu bằng sự khao khát tri thức, khao khát mở mang. Hãy đi du lịch, hãy đọc sách, hãy xem những chương trình khám phá,… Nói chung hãy làm tất cả những điều các em yêu thích- mà vẫn tỉnh táo xem nó mang lại lợi ích gì cho mình?
Bắt đầu bằng yêu thích công việc mình đang làm, tận tâm tìm hiểu nó, theo dõi các xu hướng mới. Khi chúng ta đặt niềm say mê của mình vào việc gì, nó nhất định sẽ thay đổi theo hướng tốt đẹp hơn rất nhiều.
Bắt đầu bằng việc suy nghĩ về tương lai. Em sẽ muốn điều gì cho 5, 10 năm sau, hoặc lâu hơn nữa? Hãy đặt vài cái đích đủ cao hơn mong đợi và khả năng của mình, hãy rướn thật cao để đạt nó. Nếu em không đạt được thì cũng sẽ có một chút gì trải nghiệm, hơn là những đích đến thấp kém mà dễ dàng đạt lấy. Hãy cho mình vài cột mốc để từ đây đến đích chúng ta sẽ phải đạt được. Ví dụ: năm nào lập gia đình, năm nào đi học thêm môn gì đó, năm nào kiếm được 1 tỉ đồng…..
Hãy bắt đầu ăn mừng cho những việc nhỏ nhất. Hãy mừng vì mình có thể dậy sớm một hôm, và hãy mừng nếu hôm sau tiếp tục dậy sớm như vậy nữa. Hãy vui vì hôm nay đã học hành cật lực cho một ngày mai tươi sáng. Hãy ăn mừng bất cứ khi nào có thể. Nhưng nên nhớ: phải có một lý do nào đó để ăn mừng.
Cuối chương này, một công thức của thành công được viết như sau:
SAY MÊ + TINH THÔNG = THÀNH CÔNG
Lời khuyên nho nhỏ là: phải có một bắt đầu và phải liên tục thực hành thì mới tinh thông!
Tối hôm qua, tôi có dịp trao đổi với một anh “chủ” công ty. Anh bảo, sau mấy năm bôn ba đường kinh doanh, anh nghiệm thấy sẽ không muốn đào tạo nhân viên nữa, vì “học xong là chúng đi”. Anh còn cho hay, sẽ chỉ giữ nhân viên làm hai năm, vì sau đó “nếu mình không tống nó đi, thì nó cũng sẽ bỏ mình mà đi”.
Một người bạn Pháp của tôi cũng cho hay, công ty anh giữ được nhân sự cấp trung được 5 năm là mừng lắm rồi, vì thế bên anh thường xuyên thưởng 3 tháng, thưởng giữa năm, cuối năm, tùy theo tình hình kinh doanh. Anh đánh giá cao nhân công bậc thấp của VN, vì họ chăm chỉ hơn hẳn công nhân Pháp, Indonesia,.. với mức lương cạnh tranh hơn.
Một người bạn lớn của tôi, (cái anh mà viết Câu chuyện số 3) cũng cảnh tỉnh tôi: khi em đi làm ở công ty VN, em sẽ gặp vấn đề cực lớn với đồng nghiệp, là những nhân sự cấp trung. Họ là những điểm yếu nhất của mắt xích.
Quản lý bậc trung là những mục tiêu mà đa phần newbie có tham vọng ao ước. Khi 24 tuổi tôi cũng chẳng dám mơ trở thành Marketing Manager nữa kia, vì thấy cái chức đấy “hoành tráng” quá. Vậy mà khi 26 tuổi tôi đã được đặt vào vị trí Senior Manager ở một công ty Mỹ, mà chẳng cần phải cố gắng, hoặc đề nghị được lên chức, thậm chí chẳng cần đề nghị nâng lương. Kể câu chuyện này, tôi chỉ muốn chứng minh một điều đã viết ở những chương trước: tôi đã thiếu thời gian để chuẩn bị, vì thế kết quả đạt được tuy có tí danh vị, nhưng xem ra đùng một phát trở thành sếp bự thì hoàn toàn chứng minh được chất lượng còi cọc của nhân sự bậc trung!
ANOTHER
Days ago I met cool man who is both rich, fundamental and knowledgeable. We also exchanged our known about business, people influencing as well as marketing and philosophy. This is where East meets West.
My philosophy is very Western while he spent time studied Eastern ones. He talked about Confucius and Guys I don't even know
. Here are some quick captures that widened my horizon:- Successful ones:
* Have good teachers when they are young to learn good and right things
* Have good friends at middle ages to share richness
* Have students at old ages to transfer his knowledge and learning
- Failure ones:
* Have students when they were young. Being the coolest gang amongst the team, get appreciations from everyone. This will steer pride and unknown and thus brings their badness.
* Have teachers at middle ages when they realized that they were not that good. However this is a bit late.
* Have friends when they are old: now they enjoy the benefits of friends which is late at their age: they can't do things again and again due to their dawn ages. Also their friends get retired and have nothing left to share as much as when they are younger.
The info is so impressed that I've known for the very first time. I really appreciate the sharing and would love to spread it over and over to my FB friends. Please leave your thinking and comments as long as you experience life.
Cách đây vài bữa mình cũng là newbie, được một đàn anh dạy dỗ thế này. xin lỗi vì YD viết tiếng Anh bồi
Days ago I met cool man who is both rich, fundamental and knowledgeable. We also exchanged our known about business, people influencing as well as marketing and philosophy. This is where East meets West.
My philosophy is very Western while he spent time studied Eastern ones. He talked about Confucius and Guys I don't even know
. Here are some quick captures that widened my horizon:- Successful ones:
* Have good teachers when they are young to learn good and right things
* Have good friends at middle ages to share richness
* Have students at old ages to transfer his knowledge and learning
- Failure ones:
* Have students when they were young. Being the coolest gang amongst the team, get appreciations from everyone. This will steer pride and unknown and thus brings their badness.
* Have teachers at middle ages when they realized that they were not that good. However this is a bit late.
* Have friends when they are old: now they enjoy the benefits of friends which is late at their age: they can't do things again and again due to their dawn ages. Also their friends get retired and have nothing left to share as much as when they are younger.
The info is so impressed that I've known for the very first time. I really appreciate the sharing and would love to spread it over and over to my FB friends. Please leave your thinking and comments as long as you experience life.
AND....
Khi tôi có cơ hội làm tư vấn cho một số nơi, điều đáng ngạc nhiên là chất lượng nhân sự quá chênh lệch so với nhân lực ở tập đoàn. Có thể nói một cách thô thiển là nhân viên tập đoàn thì giỏi bằng quản lý cấp trung, và quản lý cấp trung thì giỏi bằng- hoặc hơn quản lý cấp cao ở “ngoài”. Đây là một thực trạng khiến nguồn nhân lực cấp cao chảy máu sang tập đoàn hoặc ra nước ngoài, vì ai cũng cho rằng đó là “cơ hội được đào tạo, học hỏi”.
Điều này chỉ đúng một nửa. Nửa còn lại là do các cán bộ cấp cao, trung hoặc cả nhân viên ngoài tập đoàn không có ý chí, không có kỷ luật, và lại càng không có phương pháp học tập. Khi rời tập đoàn, tôi giật mình nhận ra rằng “ở ngoài” còn rộng lớn và có nhiều điều phải học hơn ở tập đoàn; vậy thì tại sao nhân lực “ở ngoài” vẫn kém hơn??
Đó là câu hỏi nhức đầu cho tất cả các ông bà chủ, các managers và cả nhân viên. Tuy nhiên, tập đoàn không phải nơi nào cũng tốt, và “ở ngoài” thì nơi nào cũng đểu. Vấn đề là “chúng ta muốn gì?”. Mời các newbie đọc hoặc đọc lại 7 thói quen của người thành đạt. Câu hỏi “muốn gì” là thói quen đầu tiên: bắt đầu với kết quả mong đợi, từ đó vẽ ngược lại đến điểm xuất phát. Hoặc nói nôm na là chúng ta “giải bài toán bằng phương pháp đoán nghiệm”. Thà đích đến sai, (mà thường là thế, đọc thêm 2008 career advice nhé) nhưng chúng ta cũng giải được nửa chừng bài toán hoặc đi xa hơn cả đích đến, còn hơn chúng ta chả có mục đích gì và để thời gian bèo dạt mây trôi.
Nhóm bài Viết cho newbie xuất phát điểm của tôi chỉ là tự mình nhìn lại bản thân, để từ đó rút ra bài học cho mình. Nhận thấy mình cũng có chút ít khả năng viết lách và hệ thống hóa kinh nghiệm, nên tôi chia sẻ lên mạng cho mọi người. Hoàn toàn không phải vì YD bắt đầu viết hồi ký như có bạn trẻ nào đã đùa như thế.
Gần đây, một đại gia đã khen tôi thế này: em có tri thức, em có kinh nghiệm, em có ý chí, em có nhiệt tình. Hơn người khác em còn có cả thất bại. Vì thế, anh tin em sẽ thành công.
Newbie, các em có tất cả mọi thứ hơn tôi ở điểm xuất phát. Vì thế tôi tin các em sẽ thành công mãnh liệt. Muốn như thế các em phải bắt đầu với một điều gì đó. Bắt đầu học một ngoại ngữ, hoặc học cho tốt ngoại ngữ mình còn yếu kém. VN là một quốc gia nhược tiểu, chúa ơi, các em ít được biết đến mà chỉ toàn bị nhồi nhét rừng vàng biển bạc phải không? Hãy nhìn vào chỉ số cạnh tranh quốc gia, nhìn vào GDP, nhìn vào các thứ hạng. Ngoại ngữ là cánh cửa đầu tiên mà chúng ta phải vượt qua, chỉ vì dân tộc ta là một dân tộc nhược tiểu quen cung cách đóng cửa tự sướng của sĩ phu Bắc Hà. Nếu không có ngoại ngữ, các em sẽ chỉ như một kẻ mù lòa và không biết bơi giữa biển thông tin.
Bắt đầu bằng sự khao khát tri thức, khao khát mở mang. Hãy đi du lịch, hãy đọc sách, hãy xem những chương trình khám phá,… Nói chung hãy làm tất cả những điều các em yêu thích- mà vẫn tỉnh táo xem nó mang lại lợi ích gì cho mình?
Bắt đầu bằng yêu thích công việc mình đang làm, tận tâm tìm hiểu nó, theo dõi các xu hướng mới. Khi chúng ta đặt niềm say mê của mình vào việc gì, nó nhất định sẽ thay đổi theo hướng tốt đẹp hơn rất nhiều.
Bắt đầu bằng việc suy nghĩ về tương lai. Em sẽ muốn điều gì cho 5, 10 năm sau, hoặc lâu hơn nữa? Hãy đặt vài cái đích đủ cao hơn mong đợi và khả năng của mình, hãy rướn thật cao để đạt nó. Nếu em không đạt được thì cũng sẽ có một chút gì trải nghiệm, hơn là những đích đến thấp kém mà dễ dàng đạt lấy. Hãy cho mình vài cột mốc để từ đây đến đích chúng ta sẽ phải đạt được. Ví dụ: năm nào lập gia đình, năm nào đi học thêm môn gì đó, năm nào kiếm được 1 tỉ đồng…..
Hãy bắt đầu ăn mừng cho những việc nhỏ nhất. Hãy mừng vì mình có thể dậy sớm một hôm, và hãy mừng nếu hôm sau tiếp tục dậy sớm như vậy nữa. Hãy vui vì hôm nay đã học hành cật lực cho một ngày mai tươi sáng. Hãy ăn mừng bất cứ khi nào có thể. Nhưng nên nhớ: phải có một lý do nào đó để ăn mừng.
Cuối chương này, một công thức của thành công được viết như sau:
SAY MÊ + TINH THÔNG = THÀNH CÔNG
Lời khuyên nho nhỏ là: phải có một bắt đầu và phải liên tục thực hành thì mới tinh thông!










