Tháng tư về
Monday, April 9, 2007 2:54:00 PM
Vốn định viết một điều gì đó về tháng tư – tháng của khúc quanh nghiệt ngã của đời mình - nhưng không biết bắt đầu từ đâu. Văn chương, nói thực lòng, không phải là sở trường sở đoản của mình, dù cũng mang tiếng là dân văn. Vốn liếng viết lách khiêm tốn đã đành, cảm xúc dường như cũng bất lực. Lâu nay, mình không dám nghĩ lâu nghĩ sâu về một điều gì đó, bởi sợ rằng nếu làm thế thì sẽ chìm nghỉm vào vực thẳm không lối thoát của đau đớn và kỷ niệm. Thà cứ cất sâu nó vào một góc tối mơ hồ nào đó, rồi có lúc bình tâm, sẽ đưa ra để gặm nhấm dần. Nhưng sáng nay bắt đầu với một lời nhắn nhủ sẻ chia từ một người em-người bạn, cảm giác vừa xót xa vừa nhẹ nhõm vô chừng, thấy sống lại trong những ngày tháng tư xưa, mà lâu nay cố tìm quên.
Ngày nối ngày
Mùa qua mùa
Yêu thương sẽ ở lại
Tháng tư trước, mình đã gửi cho em một bài viết về tháng tư: "Tháng tư về, bâng khuâng khúc giao mùa xứ sở. Gió bồi hồi trên tầng lá xanh biếc. Những mắt lá xanh non đằm thắm dịu dàng.
Tháng tư về, nghe gió hát mở vòm trời cao rộng. Em vươn tay thắp ngọn nến hồng. Ừ mùa xuân không về trên ngọn cỏ. Thì mùa hạ sẽ thắp lửa lòng...”
Tháng tư bắt đầu rực rỡ là thế, tươi vui là thế. Xuân chưa qua mà nắng vàng đã về đầy ngõ. Ấm áp thắp lửa yêu thương, gói ghém bao nhiêu hy vọng. Để rồi đành khép lại với nỗi đau. Tháng tư mùa hoa loa kèn nở, hân hoan hy vọng và cũng trắng xoá tang thương. Tháng tư bắt đầu với một sự khởi đầu và kết thúc bằng một sự ra đi. Tan nát đến có thể chết đi được, nhưng rồi vẫn phải sống, vẫn phải trở về với muôn mặt đời thường, gia đình, công việc và những lo toan cho bản thân... Rồi cười cười nói nói, lúc ồn ào, khi chao chát như không. Nhưng chẳng bao giờ thấy bình yên được nữa.
Và chúng ta vẫn phải tiếp tục đi trong cuộc đời này ... Em mong sao cuộc sống sẽ chuộc lỗi khi trao lại cho người bình yên và những điều ý nghĩa khác...
Liệu có thể bình yên được chăng? Mình không thể biết. Nỗi buồn không có cánh mà bay đi được nhưng nỗi buồn dù quay quắt đến mấy rồi cũng có lúc trở nên êm dịu. Kỷ niệm dù khiến mình đau xót nhưng cũng nuôi dưỡng tâm hồn mình, là người bạn không lời nhưng an ủi mình trong những lúc cô đơn nhất. Và ngay lúc này đây, bên mình còn có những người bạn nữa, như em.
Đi tiếp trên con đường, để thấy rằng đồng hành với chị vẫn là bao khuôn mặt thân quen.
Cảm thấy được an ủi rất nhiều. Nỗi đau làm tan nát trái tim nhưng cũng chắp nối những tâm hồn đồng cảm, những người mà khi vui mình vẫn hay quên.
Rồi ngày lại nối ngày, mùa lại qua mùa, tháng tư vẫn trôi qua hồn nhiên như hoa, như cỏ, như gió phiêu du muôn đời muôn kiếp. Tháng tư vô tình, không thể trách tháng tư. Có chăng chỉ trách số phận sao nỡ đành đoạn với một người. Mượn câu thơ này để an ủi mình, an ủi người, và những ai cũng đã từng nếm trải hạnh phúc và mất mát, và cũng để tri ân cho người đã cùng ta chia sẻ:
Yêu mến ơi, xin đừng buồn em nhé
Dòng nước trôi đi, giọt nước lại rơi về








