Skip navigation.

BỞI TRÓT THƯƠNG

nên nhớ thật nhiều

Là vì em hạnh phúc khi có anh bên cạnh em

Là vì em hạnh phúc khi có anh bên cạnh em.
Một nụ hôn thật khẽ lên đôi mắt em mỗi khi buồn.
Những điều em thầm giấu trong trái tim đã lâu thật lâu.
Dù ngày mai ra sao thì vẫn chỉ yêu người thôi!
Dẫu chỉ là giấc mơ em xin mơ hoài.
Cuối con đường nắng lên chờ anh đến.
Đến khi nào trên thế gian mặt trời ngừng sáng lối em đi về, ánh mắt này, đôi tay này mãi thuộc về nhau!

ANH NHỚ EM

Mấy bộ phim truyền hình chẳng bao giờ làm anh thấy thích thú. Phim CSI thì có khi cũng nghía qua chút chút. Gần đây có phim “Ngôi nhà hạnh phúc” của Việt Nam dựng lại từ kịch bản của Hàn Quốc. Anh cũng không biết rõ phim Hàn Quốc thì nó thế nào, chỉ nhớ là có Bi Rain và nhiều cảnh quay đẹp. Phim Việt Nam thì chẳng xem được vì thấy nó vớ vẩn quá. Nhưng trừ một thứ của phim này. Đó là những bản nhạc phim. Nhạc phim rất hay, rất nhẹ nhàng mà đầy màu sắc trẻ trung, cũng không sến. Cái cô Thủy Tiên này viết khá thật. Vừa down mấy bài trong phim này về nghe. Và vừa nghe vừa thấy nhớ em quá. Chẳng hiểu sao lại nhớ em đến vậy! Đã đành lúc nào cũng thấy nhớ. Anh không nghe rõ từng lời hát nhưng dường như anh thấy những giai điệu này đã đủ cho anh biết là anh cần có em và anh rất rất nhớ em.
Em tranh thủ từng phút bay ra với anh mà không cho anh biết trước. Chẳng đủ trọn vẹn với anh 24h! Em trách anh chẳng bất ngờ với điều đó. Ừ, anh chẳng bao giờ bất ngờ với những việc em làm. Vì anh có thể đoán biết hết mọi thứ. Trừ một thứ anh không đoán được là em yêu anh đến chừng nào.

CHUYỆN LINH CHUYỆN TINH

Lâu lâu đầu óc nó mới đỡ phải nghĩ gì nhiều đến công việc thế là lập tức nó lại nghĩ đến bao nhiêu thứ linh tinh. Thói đời nó thế. Nhàn cư vi bất thiện mà.
Bây giờ kinh thế phát triển, dân tình đều trở thành dân làm ăn “business” hết. Ở đâu cũng thấy người ta kinh doanh bất động sản, làm chứng khoán, đầu tư vàng…Và tất nhiên kéo theo đó là bao nhiêu thứ thông tin cung cấp cho đám làm ăn (và cả đám đua đòi làm ăn nữa). Trong bao nhiêu thứ thông tin đó phải kể đến là những bản tin chứng khoán, bản tin tài chính phát một ngày mấy bận trên truyền hình, rồi có cả những kênh truyền hình dành riêng cho làm ăn nữa. Họ tự mang một trách nhiệm cao cả là cung cấp thông tin cập nhật, đa chiều cho người xem. Trong bao nhiêu bản tin đó hình như bản tin nào người ta cũng phải nhắc đến các tỷ giá, các chỉ số… Trong bao nhiêu lần nhắc đến tỷ giá lần nào người ta cũng nói sai một cách “như đúng rồi” đó là tỷ giá Việt Nam Đồng với Đô la Mỹ. Nếu cách gọi Việt Nam Đồng là đúng thì người ta phải gọi là Mỹ Đô La chứ nhỉ? Ký hiệu quốc tế của tiền đồng Việt Nam cứ bị mấy cô gái, chàng trai phiên dịch bừa ra theo ý họ hiểu thôi. Những chàng trai cô gái mà mơ ước lớn nhất đời của họ là được “lên hình”, được làm MC. Than ôi, sự kém hiểu biết mà người ta cứ vênh vang lên đến nỗi có lần trong lớp cao học có cô gái nào đó còn cao giọng rằng ti vi thì làm sao mà sai được. Ti vi của cái thời nào nó không sai chứ ti vi của cái thời này nó chẳng thể nào làm mẫu mực được đâu. May quá, cách đây mấy năm có ông thày khó tính đã vô tình lên lớp một bài cho thằng học trò cũng mơ ước những thứ nhảm nhí kiểu đó.
Cũng trong môi trường phát triển đó, người ta có nhiều thứ để xem hàng ngày để “cập nhật thông tin”. Và thế là có đất sống cho những website. Sức sống của các website – những tờ báo điện tử mạnh đến nỗi nó trở thành tiêu chuẩn thông tin. Cách đây mấy năm người ta nói “người ta nói thế”, bây giờ người ta nói “trên mạng nói thế”. Và giới văn phòng hiển nhiên coi những trang báo điện tử đó như là điều không thể thiếu được trong cuộc sống hàng ngày ở cơ quan. Người ta sợ không đọc nó sẽ trở thành người lạc hậu, kém hiểu biết, không cập nhật thông tin. Từ thói quen dễ trở thành tật xấu. Cứ nhìn một trang báo như vnexpress xem. Nó có đủ các loại thông tin từ chính luận đến “lá cải” mà đa phần là “lá cải”. Thói đời là những thứ chính luận khó cuốn hút người ta hơn những thứ “lá cải”. Mà kể cả những thứ chính luận mà được phát ngôn từ những thứ “lá cải” cũng sẽ mang hơi hướng, màu sắc “lá cải” hết.
Cái tờ báo điện tử đó chẳng khác gì câu chuyện của bà hàng nước chè chát với mấy ông xe ôm ế khách ngồi cùng với mấy thằng cò dịch vụ linh tinh đang chờ “gà”. Nó cũng ngoa ngoắt như mấy mụ phe vé hay buôn bán vỉa hè. Nó cũng đểu cáng như mấy thằng nghiện ở bến xe. Nó cũng có vẻ uyên bác của một ông giáo sư lâu lâu được mời viết một bài. Nó cũng có dáng của một cô gái mới lớn mà hơi thừa lẳng lơ nhưng thiếu giáo dục. Nó cũng hùng hục như những gã trai mới lớn tìm kiếm thứ mà bất kỳ thằng đàn ông nào đều thèm khát. Nó tồn tại được là vì người ta cần nó, người ta vun đắp cho nó, người ta kiếm sống nhờ nó. Cứ nhìn sự phát triển của nó người ta thấy được nhu cầu xã hội đến đâu. Cũng đáng buồn khi mà người ta thường thích kích vào những cái tên kiểu như “…khoe đường cong”; “…lộ hàng nóng”; “…khiêu khích”; “xe sang…”; “…kinh hoàng”…
Nhưng trên hết tất cả những điều đó là ở chỗ nó khiến cho người đọc của nó một ngày nào đó cũng sẽ trở thành xe ôm, nghiện, phe vé, tục tĩu và ngu dốt, ngồi lê đôi mách và tọc mạch vào đời sống người khác. Tớ chỉ sợ rằng cứ quen tay ngày nào cũng mở nó ra xem rồi có lúc mình cũng sẽ nói những câu chuyện kiểu như của nó.

ĐI TÀU HỎA

Nói chung là tớ không thích đi tàu hỏa. Từ hồi sinh viên tớ đã không thích đi tàu hỏa. Ngày bé tí được mẹ cho đi lễ ở Phú Thái (cách Hải Phòng mấy chục km) là lần đầu tiên trong đời được đi tàu hỏa, lúc ấy thì thích nhưng mà thích vì được đi chơi chứ không phải vì đi tàu hỏa. Vẫn còn nhớ lúc ấy được đi tàu hỏa là vì không còn chiếc ôtô nào đi ngay hay là nó là xe xấu hay sao ấy. Thế là mình lon ton theo mẹ và mấy bà bạn mẹ lẽo đẽo ra ga đi tàu.


Sau này khi học hết lớp 12, mới có lần thứ 2 được đi tàu khi cả lũ mấy đứa vừa thi tốt nghiệp xong, góp tiền đi chơi HN một chuyến để cho biết và còn chuẩn bị thi Đại học, rồi lên Văn Miếu lễ bái cho phải phép. Nói theo cách bây giờ là cứ “như đúng rồi”! Thực ra có con giời nào trong đám 6, 7 đứa đó biết HN là cái quái gì đâu trừ thằng Trường. Thế mà các con giời cho xe đạp gửi tàu lên HN, xuống ga Gia Lâm. Vừa xuống ga xong đã lạc nhau loạn cả lên, đứa đi trước, đứa đi sau…chẳng biết đường nào mà lần. Thế quái nào mà cũng mò được đến Văn Miếu (hình như có mua hay là cầm sẵn cái bản đồ đi) chụp ảnh tơi bời đây này. Rồi ăn cơm ở quán cơm bụi phố Hàng Bột. Mình cứ băn khoăn là phố Hàng Cháo sao không bán Cháo mà toàn bán vòng bi và đồ cơ khí. Rồi còn phố Hàng Bột nữa, có nhà nào bán bột đâu.




Quay trở lại cái chuyện không thích đi tàu hỏa. Không thích đi vì nó ồn, nó rung, nó lắc, nó bẩn thỉu, nó chen chúc, nó không tôn trọng người ta. Nói một cách có “thuật ngữ khoa học nửa mùa” là nó có “chất lượng dịch vụ dưới mức chấp nhận được”. Chẳng phải lúc mình còn sinh viên nó kém mà đến bây giờ, đến ngày hôm nay khi chỉ còn chưa đầy nửa tháng nữa là đến năm 2010, nó vẫn kém thế. Kể ra thì ti tỉ thứ không ra gì về tàu hỏa và ga nhưng mà thời gian còn đủ nhiều để dông dài.
Viết đến đây tớ mới nhớ lại và chợt nhận ra là mình có khá nhiều kỷ niệm với những chuyến tàu. Chắc là vì đó toàn là những kỷ niệm không thú vị gì lắm nên mình cũng ít khi nhớ lại. Nhưng chắc chắn một điều đó là những kỷ niệm đáng được gọi là kỷ niệm. Cứ từ từ rồi kể theo trình tự nhé.
Thời sinh viên, cứ cái gì rẻ thì đi, tiết kiệm được 1 nghìn đồng cũng là tiết kiệm. Theo cái thước đo như thế thì rõ ràng, năm 98-02, 20 nghìn đồng vé tàu hỏa từ HN về HP so với 25 nghìn đồng vé ôtô cùng chặng là một khoảng cách quá lớn để tiết kiệm còn gì. Tốc độ ôtô hiển nhiên nhanh hơn lại có nước uống, khăn lạnh, thích đi lúc nào thì đi nhưng từng đấy thứ không thể thay đổi quyết định của mấy chú sinh viên với 5 nghìn chênh lệch đảm bảo được 2 bữa cơm đàng hoàng. (Than ôi đời sống khi chưa lạm phát và tiền có giá, lúc đó chưa có tờ 200 nghìn chứ đừng nói 500 và lúc đó mới có tờ 100 nghìn cotton mới). Đấy là chưa kể nếu đi tàu thì từ nhà trọ ở HN ra ga chỉ mất 1nghìn xe buýt, về đến HP đi bộ về nhà. Haha, vậy tổng chi cho toàn chặng chỉ mất 21 nghìn. Trong khi đó đi ôtô thì phải đi xe ôm ra bến và về nhà. Vậy là quá có lý để đi rồi. Chưa kể đi tàu mang được nhiều đồ hơn, gửi được cả xe đạp rồi lại gặp nhiều bạn hơn. Đứa nào là sinh viên chẳng biết bài toán chênh lệch đó nên cứ mỗi dịp lễ tết là tha hồ chen chúc, cứ gọi là chật như nêm cối. Tàu sang Gia Lâm thì nối thêm toa. Mười mấy toa, đầu kéo, đầu đẩy.
Yên tâm mua được vé có chỗ ngồi thì cũng chẳng có gì đảm bảo là cậu sẽ được ngồi chỗ của mình. Vì chỉ sau khi cậu luồn lách, chen chúc, huých đẩy, gào thét, chửi bới, chui vào toa, thả mông xuống cái băng ghế gỗ bóng loáng đó thì vài phút sau khi tàu lăn bánh sẽ có một đôi mắt tội nghiệp nào đó nhìn cậu như van lơn, nài nỉ. Thế là như bao thằng sinh viên “hào hiệp” một cách có tính toán khác, cậu thu nhỏ người lại để cho cái “đôi mắt tội nghiệp” kia chia sẻ cái băng ghế vốn đã có 2 người (và chỉ dành cho 2 người). Tất nhiên, sinh viên toàn thằng gầy nên chẳng sao. Tất nhiên, đó là kịch bản đẹp nhất khi mà trời mùa đông (kỳ nghỉ Tết đây) và thằng cu bên cạnh sát cửa sổ cũng dễ chịu và không “viêm cánh”. Và tất nhiên, Kịch bản tồi tệ (mà thường là tồi tệ) mới đáng nói, đó là vào mùa hè (đi thi Đại học, nghỉ hè, 30 tháng 4…). Lúc đó thì thôi rồi đủ thứ mùi. Mấy cái quạt bé tí trên trần chạy bằng chổi than, lúc nào thích chạy thì chạy, thích quay thì quay thì làm sao xua đi được hết các loại mùi và hơi thở của đám người lúc nhúc bên dưới. Cũng trong một dịp như thế thằng em đã thành vật hy sinh cho thằng anh khi mà thằng anh gặp cô bạn vừa đưa đứa em đi thi đại học về. Thế là “em ngồi xuống đây, còn rộng lắm. Đây là thằng em anh ấy mà”…và cái gì đó có trời mà biết được, chỉ biết một điều là thằng em đang 3/4 rơi tự do đây ông anh này.
Những ngày lễ tết mà đi tàu về là phải có sức lực và sự dũng cảm cũng như một cái miệng to đồng thời phải dậy sớm. Có lần không nhớ là dịp gì, 5h30 sáng ra ga đã thấy đông nghịt. Hình như là nghỉ hè hay 30 tháng 4 gì đó. Hiển nhiên là phải mua vé trước nếu không muốn một trận chen chúc. Vấn đề còn lại là làm sao quẳng được 2 con xe đạp thân yêu lên cái toa chở xe có một chú đang đứng trên nóc gào thét và chửi bới kia. Như biết bao ngành dịch vụ khác trên đất nước thân yêu này, ngành đường sắt xã hội chủ nghĩa có nhiệm vụ vận chuyển hành khách và chỉ vận chuyển mà thôi, những việc còn lại là của khách lo. Vì nhiệm vụ chỉ là vận chuyển nên nhà tàu, nhà ga không có trách nhiệm hướng dẫn, giới thiệu, cũng không có trách nhiệm đúng giờ. Và các ông, các bà cử nhân tương lai đất nước cứ yên tâm mà đi và đừng có đòi hỏi gì. Nhà nước vẫn đang trợ giá cho các ông, bà trên từng km đường sắt đấy nhé. Và vì người ta quy định thế nên với trách nhiệm của một thằng bạn ở HP đưa thằng bạn ở HN về quê chơi, cậu phải giúp đỡ thằng bạn cậu quẳng được cái xe cuốc của nó lên toa gửi xe dù cậu cũng chẳng biết cách nào cho cái xe của cậu lên. Thằng anh cậu đã phải phụ trách mấy cái xe nữa và đống đồ đạc cộng với việc đi giành chỗ rồi. Mà lúc bước vào ga, tớ đố các cậu biết là tàu sẽ ở đường số mấy đấy. Hôm nào nhà ga nhớ thì người ta viết nguệch ngoạc ra đó vài chữ. Hôm nào người ta quên thì đi mà hỏi, chứ đứng giữa cái đám ồn ào đó thì làm sao mà nghe thấy loa phát thanh hướng dẫn nói gì! Thế rồi cả cái đám hỗn độn dưới sân ga đó, cả mấy trăm cái xe đạp đó cũng trèo được lên hết con tàu dài như con sâu đó để về quê. Hê hê.
Chẳng biết văn nghệ sỹ gặp cảnh ga với tàu thế nào mà có nhiều tác phẩm lãng mạn thế chứ có thể họ chưa đi tàu kiểu sinh viên bao giờ. Rồi trên tàu người ta lại nói chuyện rôm rả, vui vẻ, cũng có người khó chịu, lại có cả mấy cô gái say tàu nữa chứ. Vụ này là khá thú vị đây. Sau khi đã an tọa trên 2 cái ghế nhựa như hầu hết những thằng sinh viên lịch sự nhường con gái khác, 2 thằng với 4 mắt kính cận và 2 cây ghi ta bắt đầu hát. Tốt rồi! May rồi! Các anh hát thế này em đỡ say. Xong rồi. Tàu đang vào ga HP rồi. Thôi rồi! Em “beautiful” ra rồi! Suýt nữa thì vào mặt anh vì em ngồi ghế trên anh ngồi ghế nhựa lại đang say mê phục vụ văn nghệ cho các em. Chú Mi Nhu chắc không bao giờ có thể quên được chuyện này!
Còn nhiều kỷ niệm khác nữa, cứ lúc nào vui lên lại tâm sự một tí.
Hôm nay nói chuyện đi tàu hỏa vì tớ lại có dịp vào ga Trần Quý Cáp để đi Lào Cai. Tháng trước cũng đi tàu từ Quy Nhơn về Nha Trang nhưng không có gì ấn tượng lắm. Hôm nay kéo cái valy đỏ vào ga vật lộn từ đường 10 sang đường 1 rồi lại đi ngược từ đầu đến toa 10 để chui qua cái lối đi hẹp vào phòng nên mới “cảm tác” ra cái bài này. Thú thực lúc tớ vật lộn với cái valy từ đường 10 sang đường 1 tớ cáu vô cùng. Nếu nó đỗ đường 1 thì nó nói ngay đi cho mình đi cổng Lê Duẩn vào có phải nhẹ nhàng bao nhiêu. Cái valy hơn 20kg chứ ít gì! Một đống Bản tin VTCB với cái máy tính, chỉ muốn vứt ngay đi cho rảnh nợ. Hihi. Nói vui vậy chứ vứt đi thì lấy gì viết và post blog? Mấy thằng bán vé làm ăn như phẽo hay chúng nó cũng chẳng thèm biết tàu về đường nào. Lúc lên tàu nhìn qua cửa sổ thấy cái biển hướng dẫn từ phía ga Lê Duẩn ra tàu càng thấy tức. Nhưng thôi, tức mới vui tay post bài dài thế này. Mai là một ngày vất vả ở Bắc Hà đây nên phải đi ngủ thôi!

Nghe nhạc cũ

Vừa download được album TÌNH 2010 của Phương Thanh. Nghe lại mấy bản nhạc cũ mà chợt thấy bao cảm xúc, bao hình ảnh của thời sinh viên lại vây quanh. Những đêm mù mịt, ầm ĩ và mộng mị ở ĐÊM VỌNG. Những chiều vô tư tung tẩy ở VĨNH HỒ. Những trong lớp, ngoài sân ở NHÂN VĂN hay MỄ TRÌ...Nào là Tình cờ, nào là Trống Vắng, nào là Tình xa khuất lại còn đệm ghi ta thùng nữa chứ. Cứ gọi là một thời gào thét, một thời đam mê, một thời vô tư như chính tuổi 20 vô tư.
Phương Thanh giờ lên cơ phết. Chất lửa qua năm tháng càng nồng càng, càng say. Êm đềm nhưng vẫn dữ dội.
...Và em biết anh sẽ quên hết những bài tình ca viết riêng tặng em. Và em biết trái tim anh có hình bóng ai kia đâu chỉ riêng em...

Mở đầu bằng TÌNH CỜ. Tình yêu như thế cứ đến cứ đến như đã hẹn bao giờ? Phải rồi vì "em cũng không biết nữa khi nào ta yêu nhau" mà!
Chợt nhớ đến bài thơ TÌNH BUỒN
Tình người lắm lúc cũng hay
Đầu tiên ở mắt sau này ở lưng
Bàn dửng dưng
Ghế dửng dưng
Hai dửng dưng ấy đã từng yêu nhau


Ai đã từng khóc vì yêu xin hãy yêu nhau thật nhiều!

Ở hai đầu nỗi nhớ

Mùa đông đâu đó đã thấp thoáng về theo những cơn gió xen lẫn mưa của hoàn lưu bão số 10. Nhiệt độ trung bình vẫn hiển thị trên vnexpress ở Hà Nội đã hiển thị con số 22. Mưa, gió, rét…lại về như những mùa đông vẫn về. Xem lại quần áo ấm. Sáng nay ra đường đã có nhiều người mang áo khoác, mình thì khoác áo mưa…Xem ra trời sẽ ấm lên chứ chưa thể rét ngay được. Trước mắt là những ngày làm việc dài dằng dặc những nhớ thương.

Trời lúc mưa, lúc không. Sáng dắt xe đi làm bỗng thấy loáng thoáng đâu đó tiếng hát “đêm nghe tiếng mưa rơi, đếm mấy triệu hạt rồi mà chưa vơi nỗi nhớ…”. Nhớ thật là nhớ. Nhớ nhiều như mặt trăng đi tìm mặt trời! Ai nói khoảng cách địa lý không phải là vấn đề thì chắc là nói chơi thôi. Khoảng cách nào cũng là khoảng cách. Nỗi nhớ có làm gần lại được đâu. Chỉ biết ở hai đầu nỗi nhớ, nỗi nhớ là như nhau. Ở hai đầu nỗi nhớ yêu và thương sâu hơn. Ở hai đầu nỗi nhớ nghĩa tình đằm thắm hơn.

"Mùa lại thu rồi em có hay…"


Câu thơ này chẳng nhớ ngấm vào mình từ khi nào. Cứ mỗi khi thấy lành lạnh ở cổ vào buổi sáng, thấy man mát vào buổi chiều và thấy bóng tối ập xuống rất nhanh sau một ngày làm việc là lại nhớ đến câu thơ này, mà chỉ nhớ mỗi câu này.
Tìm loanh quanh một lúc trên Google tìm được nguyên văn của bài thơ nhưng cũng không biết được tác giả, lại tìm được một bài thơ tình tên “Mùa lại thu” của Trương Huyền. Thế mới biết Google cũng chỉ là một cỗ máy, một cỗ máy dù tốt đến đâu cũng chỉ là cỗ máy và cái dở nhất của nó là làm người ta biến mất dần sự uyên bác cũng như sâu sắc. Nghĩ mãi đến khi đọc được nguyên văn bài thơ mới nhớ ra là ngày xưa đọc trong quyển “Văn học và tuổi trẻ” của em Ngọc. Hehe, đời buồn cười thật, cái đứa học sinh giỏi văn cấp toàn quốc ngày xưa giờ đi làm ngân hàng. Nói thật, cái kiểu dạy học trò “tập làm văn” theo lối “tầm chương trích cú” như người ta vẫn làm bấy lâu nay thì chỉ tạo ra được đám học trò như thế thôi, đám học trò được nuôi dưỡng để đi thi chứ không phải để tạo ra hương hoa cho đời. Nguyễn Văn Thạc mà sống lại chắc cũng khóc chứ đừng nói là Nguyễn Tuân…
Ờ, hôm nay mới thấy trời có tí không khí mùa thu! Đến gần cuối tháng 8 âm lịch mà trời vẫn có lúc đến 30 độ. Giời đất giờ đảo lộn hết rồi. Con người đang trả giá cho những gì mình làm đây mà. Đến cái mùa thu vốn rất bảng lảng, vốn đã dễ mất rồi cũng sẽ mất sạch thôi. Đổi lại là những mùa hè thiêu đốt, những mùa đông tê cóng và cả mùa xuân ướt nhớp.
Làm sao cho em gái phương Nam thấy được trời xanh Hà Nội hay hơi gió heo may hanh hao khi mà Hà Nội hay bất cứ nơi nào ở miền Bắc giờ đây cũng chẳng còn bóng dáng của một mùa thu người ta từng ca tụng trong thơ, văn, nhạc là “trong vắt, trong xanh, vàng rực, thơm nồng…”. Bây giờ làm sao thấy được “đám mây mùa hạ vắt nửa mình sang thu” nữa!
Mùa thu này, buổi sáng Hà Nội trời xám xám, đến giữa trưa nóng như mùa hè và tối đến cứ yên tâm bật quạt máy mà ngủ.
Ở ngoài Bắc, mỗi khi chuyển mùa dù chẳng tinh tế lắm cũng thấy người ta thay đổi quần áo, thức ăn. Vậy mà cuối tháng 8 âm lịch rồi, mấy em gái chân dài vẫn yên tâm với váy ngắn, quần sooc ngắn. Cả thực đơn bữa cơm hàng dù biết rằng đìu hiu cũng chẳng thấy thay đổi gì, vẫn từng đấy món ăn từ đầu năm. Có chăng là chuyện “chiếc lá xanh hôm trước bỗng nhiên vàng”. Chiều đi làm về với hộp cơm uể oải, bỗng nhớ tới mỗi lần đổi mùa là mẹ đổi món ăn. Chẳng nhớ là được ăn thêm món gì, bớt món gì nhưng chỉ biết là mùa nào thức nấy. Rồi còn bao nhiêu thứ dưa muối nữa. Lúc này ăn dưa cải sen cũng được mà dưa cải bắp cũng ngon. À, có thể muộn hơn nữa, cuối thu đầu đông (hay chính lúc này) sẽ có món ngó sen (củ sen) nấu canh sườn. Miếng củ sen trắng ngà, mập mạp như cổ tay bé cháu nấu với sườn lại thành màu hồng hồng. 3 miếng là hết một bát cơm. Hạnh phúc gia đình có khi chỉ là một bát canh nóng! “Ăn Bắc, mặc Nam” mà!
Mùa thu của Hà Nội chạy trốn đâu mất rồi. Ngày trước còn ở trong làng Vòng làm cốm, những ngày này nghe giã thậm thình từ sáng đến tối. Bà cụ Cận đầu ngõ vẫn còn cốm ngon nhất làng. Thằng cháu bà cụ vừa chịu khó làm cốm vừa trông hàng net, chẳng biết năm nay đã lấy vợ chưa. Những ngày ngồi luyện ở hàng net đó cũng làm công lực tăng lên đáng kể. Bây giờ cũng chẳng có tí thời gian nào mà la cà xuống dưới làng Vòng nữa. Bao nhiêu thời gian giờ đổi cho cất cánh, hạ cánh hết rồi còn đâu. Nếu xuống làng Vòng chắc cũng không chết đói, hàng cơm bên chỗ đình làng Hậu chắc vẫn bán, vừa rẻ, vừa nhiều món.
Hay là mùa thu vẫn quanh quất đâu đó nhưng mình không còn thời gian để cảm nhận nữa? Chắc vậy. Tối ngày vùi đầu với đống giấy tờ, máy tính trong phòng lạnh thì còn biết quái gì trời đất rộng lớn nữa.
Xem lại những bức hình cũ thấy những ngày tháng chưa xa mà sao đã như quá vãng. Thời gian trôi nhanh quá. Cuộc sống là dòng chảy không cưỡng được. Đừng nói là dừng lại, nghỉ một chút thôi cũng đã không được rồi. Trong hình vẫn thấy nắng vàng, vẫn thấy hoa vàng, những búp, những chồi…Xem kỹ thấy mình chụp những bức hình đó đúng 3 năm trước (tháng 10/2006), vậy mà cứ ngỡ đã lâu lắm rồi. Ngày ấy mới đi học cao học được gần 1 năm, ở cùng mấy anh em trong căn nhà ẩm thấp trong làng Vòng. Cả xóm thật vui vẻ. Giờ cao học đã xong. Anh em mỗi người mỗi việc, có thằng đã có con.
Vài dòng về mùa thu cho đỡ nhớ đỡ thương.

Mùa lại thu rồi

Mùa lại thu rồi em có thấy
Chiếc lá xanh hôm trước bỗng nhiên vàng
Gió dừng chân tần ngần bên ngõ vắng
Hoa cúc ngập ngừng nhớ nắng nở bâng khuâng

Mùa lại thu rồi em thấy không
Hương sữa nồng len trong từng nếp áo
Con hẻm nhỏ vắng tiếng cười huyên náo
Bầy trẻ con theo sách học tới trường

Mùa lại thu rồi em nhớ không
Trời xanh như lọc nắng giữa dòng
Những bà rượu nếp rong hôm nọ
Nay đổi cốm vòng rao ngõ trong

Mùa lại thu rồi em có nghe
Trăng thở giữa đôi bờ nước lặng
Cá quẫy vàng hồn nhiên trên mặt sóng
Lá trở mình nghe phố vắng lao xao

Những mùa thu... rồi lại những mua thu
Nắng cứ bạc dần trên tóc mẹ
Gió trở mùa thoáng như lời nói khẽ
Mùa lại thu rồi...
hằn trán mẹ: thời gian!

Thêm mấy bức hình chụp cách đây đúng 3 năm nhé.
Mùa thu ở làng Vòng


Mùa thu ở Xuân Thủy




Mùa thu trước cửa Khoa Du lịch

Vĩ cầm nỉ non


Lâu lâu mới ra ngoài chơi buổi tối. Trời thu mát mát mới khiến cho người ta muốn đi lại. Trong lòng lúc nào cũng nặng trĩu nên nhân có lời mời là đi luôn không phải vì lời Madam Dương “lúc trước em ấy chơi cùng với Lê Minh Sơn, …em ấy viết bài hát…”. Chỉ vì cũng lâu lâu mới đi nghe nhạc thế này.

Quán nhỏ xíu nhưng ghế ngồi rộng rãi, thiết kế của ông chủ họa sỹ rất thành công trong mục đích tôn lên vẻ đẹp của cây đàn mà bà chủ sinh năm 81 ngày ngày lướt ngón tay trên cần đàn không phím. Cái logo của quán là cách điệu từ đường xẻ thùng đàn quay ngược lại khiến mình nghĩ đến một biểu tượng phồn thực nhiều hơn (liên tưởng này chắc nhiễm của bác Langdon trong “Mật mã Da Vinci đây).

2 màu đen đỏ của thiết kế nội thất, kể cả từ cái váy của cô chủ và 1 cô khách, tạo được cái không khí ấm cúng, lịch lãm mà gần gũi. Cái không gian nhỏ bé, được tô điểm thêm cây dương cầm màu đen với tên hiệu rất lạ, không làm mất đi điểm nhấn của quán với cái tên VIOLINO và những chi tiết cách điệu từ cây đàn 4 dây thấp thoáng khắp nơi. Không gian này đủ để tiếng đàn lay động cảm xúc của người nghe mà không cần đến bất kỳ một thiết bị khuếch âm nào.

Hôm nay là ngày đầu tiên quán chơi nhạc, chính cô chủ sẽ chơi. Violon thì đã nghe nhiều lần ở Hải Phòng trong quán “Vĩ Cầm” rồi (đáng tiếc là nó đã chết như mình dự đoán). Nhưng nghe unplugged thế này thì chắc chưa bao giờ. Còn nhớ lúc 6 hay 7 tuổi theo cậu Chung vào đoàn QK3, đi qua một phòng trên bàn có để 1 cây đàn Violon và cái vĩ kéo bên cạnh, mình đã nghịch ngợm chồm tới và cầm cái vĩ ấy cò cưa qua lại trong khi cây đàn vẫn nằm trên bàn. Cũng còn nhớ những ngày sinh viên mới chập chững lên HN, bập bùng cây ghi ta với mấy “đàn anh”, trong bữa rượu, một đàn anh từ trường Kiến Trúc đã cao giọng với đám đàn em rằng “ghita càng cũ càng rẻ, chứ violon càng cũ càng có giá”! Vụ này thì đàn em cũng biết loáng thoáng, những cây vĩ cầm từ Ba Lan do ông Stravious (hay cái gì đó đại loại thế) làm ra từ thế kỷ 18,19 đến giờ còn có giá đến cả trăm ngàn USD. Đàn em cũng biết vì sao nó được gọi là “VĨ CẦM”. “VĨ” là cái đuôi, “CẦM” là đàn. Nói là cái đuôi không phải vì ngày xưa nó giống cái đuôi mà vì người ta dùng lông đuôi con ngựa để làm cái cây kéo đàn, cây kéo đàn đó người ta gọi là “vĩ kéo” hoặc “mã vĩ”.

Ngồi nghe và xem nghệ sỹ chơi mới thấy nghệ sỹ biểu diễn thực thụ là phải biết giao lưu với khán giả bằng tất cả mọi biểu hiện không chỉ qua âm thanh mà nét mặt, cử chỉ, cơ thể. Về khoản này thì bà chủ quán xứng đáng là nghệ sỹ biểu diễn.

Tiếng vĩ cầm nỉ non, nức nở, những lúc cuồng nhiệt nhất vẫn thấy nghẹn ngào da diết, rên rỉ. Những sợi vĩ kéo cứa trên 4 sợi dây căng thẳng như không nguôi thổn thức những âm thanh mà chị Dương gọi là “huyền bí, ma mị” – “tạo ra âm thanh kiểu huyền bí, ma mị thì thực sự không gì bằng violon…”. Mình thì cho rằng âm thanh của nó lả lơi hết chỗ nói. Nhìn những ngón tay di chuyển như múa trên cần đàn không phím, nhịp tay kéo vĩ nhịp nhàng mơn man và từng động tác cơ thể chuyển động không ngừng cũng đủ biết sức tập công phu của người chơi và những sợi âm thanh đang trải ngang dọc trong căn phòng này đã đi qua bao tôi luyện thử thách. Mình cứ nhớ lại những ngón tay sưng vù đau đớn của những buổi đầu tiên tập đàn…

Thứ âm thanh lúc rền vang, lúc cao vút, lúc bảng lảng, đặc biệt là lúc réo rắt, nỉ non làm liên tưởng đến giọng nũng nịu “Honey” của em gái miền Nam nắng ấm trong những giây phút ngắn ngủi bên người yêu. Những đoạn cao trào của bản flamenco tiếng đàn hoa lên trong không khí lại khiến mình liên tưởng đến vạt váy quét ngợp phòng của những vũ nữ say sưa theo nhịp gõ phách đang nện gót giày xuống mặt bàn gỗ.
Paganini, “con quỷ của violon” từng nói “Tôi là thầy của Violon nhưng Guitar còn là thầy của tôi”. Ông này nói thế vào lúc nào không biết chứ chắc lúc ấy ông ấy không tỉnh táo lắm hoặc ông ấy đúng nhưng ông ấy không ở chỗ của mình hôm nay. Mình đoán thế là vì hôm nay có 2 tay Guitar chơi đệm cho Violon nhưng đều không đến độ nếu không nói là làm mất hết cái điệu đà, quý phái, cái chất “nữ hoàng” của Violon. Chẳng biết “thầy” ở chỗ nào nhưng mình có cảm giác tiếng guitar bỗng trở nên cục mịch như một kẻ ất ơ đầu đường xó chợ khi hòa với âm thanh nữ tính đài các của violon. Đấy là chưa kể việc bản thân âm thanh của 1 trong 2 “cây đàn sinh viên” kia không được tốt cho lắm, nó có vẻ bị chết tiếng và cứng, sắc quá mức cần thiết. Hay là phải có Lê Minh Sơn mới đủ? Tiếc là không ai chơi piano! Vậy mới biết âm thanh Dương cầm dứt khoát phải quấn quít với Vĩ cầm mới ăn thua.

Vài bản pop, vài bản cổ điển chuyển soạn, vài bản flamenco là đủ cho một buổi tối cuối tuần của bao ngày mệt mỏi. Nghĩ cũng đủ vui! Ra về trong thoang thoảng hơi rượu Scot để lại tiếp tục những tháng ngày rong ruổi, để lại tiếp tục lo toan và chờ đợi, để lại có một ngày nghe nhạc như hôm nay…

Ngày 05 tháng 9 năm 2009

Cuối cùng thì cũng xong. Vui buồn lẫn lộn. Chẳng cảm xúc gì rõ rệt. Vì còn nhiều điều phải lo lắng lắm.
Post lên đây để làm kỷ niệm những ngày tháng khó khăn đã qua và sắp tới. Những ngày sắp tới còn nhiều sóng gió hơn hết thảy đã qua!





Thông tin chi tiết hơn thì ở đây. Ai muốn xem thì mở bằng PP 2007 nhé. http://files.myopera.com/hoangquocviet/files/Presentation1.pptx

Cực Đông

Bắt đầu làm một việc gì đó không bao giờ dễ dàng, nhất là khi bạn cảm thấy vừa không muốn làm vừa cảm thấy cần phải làm. Cuộc sống thật éo le và thách thức khi cái MUỐN đôi khi không đi đôi với cái CẦN. Để kể lại chuyện này cũng vậy! Thực sự là chưa muốn lắm (cũng có thể do lười) nhưng không hiểu điều gì thôi thúc khiến mình thấy cần kể (chắc có thể do có vài lời đề nghị và chắc trong thế giới đông đúc này cũng vẫn có ai đó CẦN nghe).
Câu chuyện đó là về một chuyến đi cách đây chưa lâu lắm, một chuyến đi để thỏa mãn cái khát khao rong ruổi, khát khao chinh phục, khát khao đi tới cùng sự cô đơn, khát khao xem con người thực của mình thế nào. Có những câu nói rất bình thường nhưng ở trong những hoàn cảnh cụ thể bạn sẽ cảm nhận được ý nghĩa thực sự của nó và nó sẽ khiến bạn mạnh mẽ, quả quyết hơn trong hành động. Người ta đã nói với tôi rằng “Đừng từ bỏ những mơ ước của mình. Vì có thể mơ ước khó có thể thành hiện thực nhưng không mơ ước thì sẽ không có gì trở thành hiện thực cả”. Giấc mơ này tôi biết là có thể trở thành hiện thực nhưng không dám nghĩ nó sẽ thành hiện thực nhanh như thế.
Tôi chuẩn bị cho cái “giấc mơ thành hiện thực” này một cách không cẩn thận lắm vì tôi thích thế và vì cơ hội đến nhanh, nhưng có lẽ cũng bởi một lẽ khác, tôi bị ốm nặng, chính xác hơn là cảm cúm rất nặng.
Nếu có nhật ký để ghi lại những ngày tháng đó thì có lẽ nhật ký sẽ ghi thế này:
Hà Nội, ngày 17 tháng 4 năm 2009
Đã gần 2 tuần nay mình bị cảm cúm, ngày càng nặng. Mình biết rõ sức đề kháng của mình yếu thế nào và khi đã nhiễm bệnh là khó khỏi được ngay. Uống đủ mọi loại thuốc cảm và kháng sinh nên trong người lúc nào cũng như ở trên mây. Từ khi nhận được lịch công tác của tháng mình chỉ mong sớm đến ngày đi vì mình biết khi vào Nam với nắng ấm và thời tiết khô mình sẽ sớm khỏi hơn. Cũng có thể mình sẽ mang thêm virus cảm cúm chết tiệt này vào Nam nhưng cũng chẳng sao. Hôm nay là thứ 6, ngày làm việc cuối cùng trong tuần. Theo lịch công tác thì ngày thứ 3, 21/4 mình mới đi Nha Trang để 22 bắt đầu làm. Nhìn lại lịch thấy còn 2 ngày cuối tuần và ngày thứ 2 (20 tháng 4) nữa. 3 ngày và Nha Trang. Những điều này đủ làm cho một giấc mơ cố để lãng quên lại trỗi dậy. Suốt mấy hôm nay mình đã tìm các loại thông tin, hỏi han mấy người nhưng kết quả không như ý. Lịch trình chưa được rõ ràng. Không sao, mình thấy hơi lo những cũng vẫn cảm thấy tự tin vì dù sao đã có chút kinh nghiệm, điều đáng sợ nhất là sợ sức khỏe không cho phép thôi vì mình biết chuyến đi này cần sức khỏe (dù chỉ bình thường thôi) mà mình thì đang ốm. Nhưng không thể chần chừ được nữa, cơ hội này có thể chỉ đến một và chỉ một lần mà thôi. ĐI! Trước tiên là Đổi chuyến bay lên sớm hơn đã. Như vậy là sẽ đi Nha Trang chuyến sớm nhất trong ngày, lúc 6h00 sáng. Như vậy là sẽ ra khỏi nhà lúc 4h00 sáng. Và đó sẽ là một ngày dài di chuyển nếu mọi thứ không có gì thay đổi so với kế hoạch sơ bộ đang dần hình thành trong đầu. ĐI! PHẢI ĐI!
Đến chiều nay gần hết giờ làm mà thông tin chưa có đủ nhưng hình dung về toàn bộ chuyến đi đã có. Mình không sợ nữa. Như vậy trong ngày mai phải có lịch trình chi tiết, kế hoạch di chuyển nữa. Mình còn một ngày chuẩn bị. Nhưng dù thế nào cũng cứ in 2 tấm bản đồ và hướng dẫn của anh em trên mạng ra đã
19h00: khóa cửa văn phòng, rã rời, mệt mỏi nhưng dù sao mọi thứ chuẩn bị cho chuyến công tác cũng đã xong hết, bước đi ngây ngây vì thuốc cảm nhưng vẫn còn một việc phải làm nữa cho chuyến đi của riêng mình – mượn máy GPS của thầy Lanh. Rất may là đã liên lạc được với thầy và chú em Trường rất nhiệt tình hẹn đến Hoàng Quốc Việt để lấy.
Trời mưa lất phất nữa. Người rất khó chịu.
21h30: mang GPS về đến nhà. Download hướng dẫn về mà không đọc nổi vì mắt cứ hoa lên. Chắc tại thuốc cảm cúm. Mình vẫn uống loại kháng sinh liều cao và Panadol nữa.
Kiểm tra lại lần cuối lịch bay và kế hoạch làm việc để thay đổi. Ngủ đã. Còn một ngày mai nữa để chuẩn bị. Ngày mai phải làm nhiều việc để cho chuyến đi này mà việc quan trọng nhất là ấn định lịch trình.
Ngày 18 tháng 4 năm 2009, Thứ 7.
9h00: sau cuộc điện thoại đã mượn được xe máy ở Nha Trang. Vậy là vấn đề phương tiện đã yên tâm. Từ giờ đến tối chỉ còn việc lên lịch trình chi tiết.
21h00: vẫn chưa lên được lịch trình chi tiết mà người vẫn mệt vì thuốc. Panadol là thứ thuốc không tốt. Hay kháng sinh liều cao là thứ không tốt?
Thách thức của mình là mình xuất phát từ Nha Trang và đi ngược ra Bắc, tới ngay những điểm đến quan trọng mà không dừng nghỉ như những người đi trước. Các tài liệu cũng không ghi rõ một số chặng mình quan tâm. Cần phải bình tĩnh và trở về với phương pháp cơ bản của việc xây dựng lịch trình. Trước tiên phải ấn định lại những điểm đến chính. Phương pháp bản đồ và tài liệu đã phát huy tác dụng. Từ tính toán cân đối giữa khoảng cách, thời gian và mức độ quan trọng 3 điểm đến đã được ấn định.
23h00: Tới lúc này thì lịch trình đã trở nên rõ ràng hơn nhiều. Đó là lịch trình đi đến điểm mà sách “Non nước Việt Nam” ghi là 29 độ 29 phút kinh độ Đông. Đó là lịch trình đến điểm mà những bài địa lý cấp 3, ôn đi đại học đã nhắc đi nhắc lại “Mũi Đôi, bán đảo Hòn Gốm”. Đó là lịch trình đến điểm CỰC ĐÔNG tổ quốc. Lịch trình được xây dựng nửa trong đầu nửa viết tay trên mặt sau tấm bản đồ khu vực Phú Yên, Khánh Hòa vừa in hôm trước.
-Ngày 1 (19/4): Hà Nội – Nha Trang – Ghềnh Đá Đĩa – Hải đăng Đại Lãnh: máy bay từ 6h00, đến Nha Trang 8h00. 9h30: bắt đầu di chuyển bằng xe máy đi Tuy Hòa chặng này 124km (dự kiến di chuyển khoảng hết 2h30’), cần cẩn thận Đèo Cả dài 12km. Tuy Hòa – Ghềnh Đá Đĩa cộng thêm 35 km (Ghềnh ở Xã An Ninh Đông, Huyện Tuy An). Ăn trưa ở đâu cũng được, chắc là ăn ở Tuy Hòa. Dự kiến đến Ghềnh Đá Đĩa lúc 14h00. Chụp ảnh, nghỉ ngơi 60 phút. Sau đó quay trở lại Hải đăng Đại Lãnh. Từ Tuy Hòa về Đại Lãnh khoảng 30km. Dự kiến đến Hải đăng lúc 17h00, ngủ đêm trên Hải đăng để chờ bình minh lên trước hơn 80 triệu đồng bào cả nước. Số điện thoại của mấy anh ở Hải đăng đã có 0905 217 578 (anh Thắng); 01694067610 (chú Mười Thái). Đường đi Đại Lãnh theo thông tin trên mạng “từ Nha Trang lên, qua cua Đá Đen, qua Đèo Cả có lối rẽ phải đi 3km, 1 lối rẽ xuống dốc bên trái, đi thẳng là ra cảng cá, rẽ phải là ra hải đăng Đại Lãnh”. Như vậy là xong một điểm, mình đi ngược từ Tuy Hòa về thì sẽ ngược lại với hướng dẫn một chút. Chắc không lạc được vì đường ở mồm, cùng lắm là đến muộn thôi.
-Ngày 2 (20/4): Hải đăng Đại Lãnh – Cực Đông Mũi Đôi, Hòn Gốm – Nha Trang: xe máy và thuyền. 7h00: khởi hành. Đường đi theo thông tin thu lượm được là “từ chân Đèo Cổ Mã rẽ vào đường DT khoảng 18km đến Đầm Môn, gửi xe, thuê thuyền ra Mũi Đôi (Mũi Bà Đầu)”. Như vậy dự kiến muộn nhất là 9h sẽ ra đến Đầm Môn. Ra được đến đó rồi thì thuê thuyền rồi thế nào cũng được. Miễn sao muộn nhất 20h00 có mặt ở Nha Trang là được để sáng 21 còn làm việc.
Lịch trình coi như xong mà không xong cũng phải xong. Giờ là gần 24h00, phải ngủ đã. 4h sáng mai đã phải dậy rồi. Ghét nhất cái việc phải xin phép bà chủ nhà để bà ấy mở cửa sớm. Mà số mình đen thật, đúng cái hôm cần dậy sớm thì cô giúp việc dễ tính lại về quê, bà chủ qua trông nhà và bà ấy lại làm một bài trình bày vì sáng mai sẽ không chỉ có mình mình đi mà còn 1 chú em cùng xóm trọ cũng đi công tác sớm. Khốn nạn thay những thứ thuê mướn, tạm bợ, nhờ vả! Vậy nên cái gì tự mình thì mới là của mình.
Ngày 19 tháng 4 năm 2009, Chủ Nhật.
4h00: cuống cuồng dậy trong tiếng gọi của chú em hàng xóm. Mệt quá nhưng nghĩ đến con đường trước mắt nên phải nghiến răng thôi.
5h00: đến sân bay. 5h10: check in xong vì sân bay còn khá vắng, chuyến sớm mà. Toàn những gương mặt ngái ngủ nhìn nhau.
Chắc cái mặt mình lúc ấy nó kinh dị lắm, sưng phù vì thuốc cảm lại chảy xệ vì ngái ngủ.
6h00: máy bay cất cánh đúng giờ.
8h30: về đến Nha Trang, gửi nhờ hành lý. Đi ăn sáng, đi lấy xe. Lòng vòng đến lúc lấy được xe và chia tay với ông anh thì cũng đúng 10h00. Như vậy là trễ 60 phút so với dự kiến.
Chiếc xe mình mượn được là một chiếc xe không rõ là của Hàn Quốc, Trung Quốc hay Đài Loan nữa, nhưng thấy mấy ông anh cam đoan là rất ngon. Lúc mới ngồi lên mình cũng thấy run run vì phanh hình như không tốt lắm. Nhưng chạy một lúc thấy xe rất đầm. Nghe thấy mình nói về kế hoạch đi của mình các ông anh đều lắc đầu và chúc thượng lộ bình an thôi.
Giờ chụp 1 tấm kỷ niệm trước khi ra đến quốc lộ 1 nào
Đến gần 12h00 thì đã nhìn thấy Đá Bi sừng sững.
Từ Đèo Cả nhìn xuống

Khoảng 13h00 đã tới Tuy Hòa từ phía Nam vào thành phố thấy đô thị đã có dáng vóc hiện đại nhưng mới chỉ ở giai đoạn bắt đầu. Khu du lịch của Thuận Thảo nằm ngay bên đường cho thấy sức mạnh của nhà kinh doanh vận tải này. Về cái khoản kinh doanh này chắc mấy chú Hoàng Long ở Hải Phòng phải lâu lâu nữa mới theo được. Nghỉ đã. Uống 1 lúc hết 2 cốc sinh tố đu đủ. Rồi 1 chai nước để uống thuốc đã. Chạy loanh quanh trong phố 1 lúc lại đổ ra đường 1. Thấy một quán cơm với mấy cô sồn sồn đang ngồi tán dóc. Lúc này khoảng 13h30, không đói lắm vì mệt mà nhưng biết là chặng đường phía trước còn gian nan nên phải ăn đã. Nếu bạn ăn được cơm sườn thì bạn có thể đi khắp miền Nam mà không lo bị đói. Đó là món cơm hiền lành và phổ biến nhất miền Nam (hay cả Nam trung bộ nữa). Nhiều chuyến đi của tôi đã chứng minh điều ấy. Và tất nhiên đừng bỏ qua ly trà đá nữa nha. Vì cơm ở phía Nam thường ít ăn kèm rau mà chủ yếu ăn dưa leo và cà chua.
Ăn xong hỏi chuyện mấy cô sồn sồn về đường xá đi lại. Chẳng ai biết rõ cái chỗ Ghềnh Đá Đĩa đi đường nào và còn bao xa nhưng mà tóm lại là cứ đường này mà đi thẳng ra phía Bắc, chắc khoảng 25km nữa thôi. Hehe. Cái này thì cháu biết rõ quá vì giờ cháu cứ đi song song với đường tàu hỏa Bắc Nam thôi.
Rồi đi đến cái chỗ có cột mốc giữa đường đề Quy Nhơn 70 km, thấy có biển đề rẽ phải là đến Nhà thờ Mằng Lăng. Ờ, chỗ này không nằm trong kế hoạch nhưng cũng thấy mấy người đi trước đề cập thì cứ thử rẽ vào xem. Ai ngờ đây là một quyết định đúng đắn vì đường này cũng có thể tới Ghềnh Đá Đĩa. Mình cứ đi theo những cột mốc bên đường, chẳng thấy nhà thờ đâu mà chỉ thấy con số trên cột mốc chỉ Đá Dĩa cứ nhỏ dần đi. Sau mấy lần rẽ, mấy lần hỏi đường cho chắc thì tới một khoảng đồi dốc. Vượt dốc thì bỗng thấy một không gian rộng mở ra trước mắt, phía trước đã là biển. Con đường vào Ghềnh đang được trải nhựa, cải tạo lại. Mình nhớ lần đi Cực Bắc cũng đúng lúc đường lên cột cờ đang được trải nhựa. Đời mình khổ thế chẳng bao giờ được đi con đường bằng phẳng.
Như vậy là đúng 15h00, mình tới Ghềnh Đá Đĩa!
Cái mặt sưng sỉa vì nóng, mệt và thuốc Panadol không gây buồn ngủ nhưng làm người rất căng thẳng. Mình vẫn trễ 60 phút so với dự kiến ban đầu
Mặc dù đã tìm hiểu thông tin về Ghềnh nhưng lúc tận mắt chứng kiến mới thấy nó vẫn khác với tưởng tượng. Mình rất mệt và trời rất nóng, rất nắng. Mồ hôi chảy ròng ròng. Chẳng thấy gì là sung sướng hay thoải mái cả. Cầm máy chụp ảnh mà mắt cứ hoa lên.
Ghềnh nhìn từ trên xuống

Ghềnh nhìn từ dưới lên

Góc khác
Đằng nào cũng mất công lặn lội tới thắng cảnh quốc gia này thì cũng cố làm 1 cái để sau này cho con nó tự hào là thằng bố cũng biết chỗ nọ chỗ kia
Kiểu cuối trước khi lên xe đi Đại Lãnh
Lúc quay ngược đầu xe thấy cảnh này rất đẹp
Sau 20 phút tranh thủ thở và chụp, lại trèo lên xe để trở ngược lại Đèo Cả để đảm bảo tới Hải Đăng trước khi trời tối.
Tới lúc này có một nỗi lo đó là tiền. Lượng tiền trong túi chỉ sợ là không đủ để đi hết ngày mai. Vừa đi vừa nhắn tin tìm ATM của Vietcombank ở khắp khu vực Tuy Hòa, Phú Yên mà không có một cái nào. Ghê răng thật. Tất nhiên không phải là hết tiền mà là sợ không đủ tiền mai thuê thuyền đi Mũi Đôi. Mình hay gặp những chuyện rất dở hơi ở những lúc quan trọng thế này. Mà cuối cùng cũng chỉ trách được mình đã chủ quan. Nghỉ dọc đường ăn dưa lê ở mấy quán hàng xiêu vẹo. Bao nhiêu quán không chọn, chọn ngay cái quán bà bán dưa không có con dao gọt dưa. Dưa ăn cũng không ra gì, nhạt thếch nhưng phải ăn để cho nó mát ruột. Bà bán dưa sang đường để mượn con dao. Ôtô thì cứ lao vun vút. Mình chỉ sợ không may bà ấy bị đụng thì đúng là đời mình chẳng còn gì khốn nạn hơn. Nhưng mà mệt quá! Virus cúm vẫn hành hạ.
Khoảng 17h00 đến lối rẽ xuống Cảng Vũng Rô dừng chân một chút cũng định nhân đó hỏi han thì thấy một chú em đang lúng túng với thùng tôm to đùng sau xe suýt đổ hết. Lại giúp một tay, hỏi han một lúc về Mũi Điện rồi lò dò xuống dốc. Xuống đến cuối con dốc lẽ ra phải rẽ trái theo chỉ dẫn thì cứ mải nghĩ gì đó nên cứ rẽ phải đi quá một chút thấy cầu cảng (đoạn này không thấy nhắc đến trong tài liệu) nên phải hỏi. Vớ ngay được đôi giai gái đang tíu tít thế là các em chỉ cho anh thật nhiệt tình.
Quay ngược đầu xe rồi thẳng tiến đến Mũi Điện (Hải đăng Đại Lãnh). Đường rộng, dài tít tắp, có khúc cua ngoằn ngoèo. Trời bắt đầu sẫm dần chuyển sang nhá nhem. Đi có đoạn chỉ thấy mỗi mình mình. Không đằng trước. Không ai đằng sau. Không ai đi ngược. Hai bên là đồng. Có chỗ chỉ thấy rừng. Bỗng thấy sợ sợ. Nhưng chỉ có một đường tiến lên. Lúc đó mình suy nghĩ rất nhiều về con người, về cuộc sống. Xe cứ trôi mà đầu óc có lúc rỗng tuếch rồi lại miên man. Về chiều cơn sốt càng cao.
Và cuối cùng lúc 18h cái chỗ được miêu tả là điểm dừng chân duy nhất để lên Hải đăng đã hiện ra với một thanh Barie và cái biển giữ xe hay là gì đó mình không nhớ rõ nữa – Nhà ông Mười Thái đây.
1 người mập, đậm, ướt sũng (sau này mới biết là con rể chú Mười) chạy ra mời vào gửi xe hỏi có phải anh gọi điện lúc nãy không? Chẳng biết trả lời sao vì đang mệt quá, thấy dáng điệu hồ hởi của anh nên cũng không muốn trả lời không nhưng mà thực sự là em không gọi gì cả. Về việc này em muốn xem cái cơ duyên ông trời cho em đến đâu nên em đã quyết ngay từ đầu chuyến đi là không gọi điện trước, không đặt chỗ trước gì cả.
Vào hiên nhà ngồi nghỉ một lúc thì gặp chú Mười vừa tắm xong đi ra. Chú hỏi han nhiều chuyện, kể về những người đã tới đây nhưng “chưa ai đi một mình thế này”. Nhà cũng đang chuẩn bị bữa ăn tối cho một đoàn khách là những nhân viên của một công ty mới bắt đầu làm du lịch nội tỉnh, hôm nay họ kéo nhau đi chơi. Lúc sau đoàn khách lục tục kéo nhau về. Mình ăn cơm với chú Mười. Mình thực sự ấn tượng với lời ăn, tiếng nói, cử chỉ lễ phép của mấy người con chú Mười. Nhưng mình rất mệt, mình cần nghỉ mà chắc chắn là không thể nghỉ ở nhà chú Mười được. Mình hay bị muỗi đốt. Dù ngồi ở đâu mình cũng có thể bị muỗi đốt trong khi những người xung quanh không ai bị sao. Với lại phải lên Hải Đăng ngủ thì sáng mai mới xem được bình minh chứ.
Sau khi ăn uống xong, mấy thanh niên bên du lịch kia thấy mình một mình nên ra hỏi chuyện mời tham gia sinh hoạt lửa trại cùng ở ngoài Bãi Môn. Mình rất mệt, chỉ muốn nghỉ ngơi nên cảm ơn và xin phép không tham gia. Những buổi như thế mình đã tham gia nhiều, mình rất thích nhưng lúc này thì không được. Quãng đường mới được một nửa. Khoảng 20h chú Mười bắt đầu đưa mình lên Hải Đăng với ánh sáng từ đèn pin của chiếc điện thoại NOKIA gì đó. Trời không tối lắm vì có trăng, có sao nhưng mà mình mệt nên nhìn đường không rõ lắm. Chú Mười bước thoăn thoắt vừa đi vừa kể chuyện về đứa con út đi học Đại học. Mình theo sau bở hơi tai. Có mấy chỗ suýt bước xuống hố.
Đến một chỗ rất cao bỗng nhiên mình ngẩng đầu lên. Trời ơi! Một bầu trời đầy sao. Lung linh, lấp lánh. Mắt mình như hoa lên. Dùng chữ huy hoàng thì có vẻ phù hợp hơn với cảnh bình minh nhưng thực sự là mình có cảm giác đó. Có lẽ chỉ cần bấy nhiêu cũng đủ để vượt qua bao nhiêu đường đất đến đây. Những vì sao san sát nhau như ánh đèn trên phông sân khấu. Lúc này mình chợt nhận ra một điều rất đơn giản, sao sáng là vì không có ánh đèn điện và không có những tòa nhà cao và những khoảng sân hẹp. Đó là một khoảnh khắc tuyệt vời và nó chỉ trong thoáng chốc. Khoảnh khắc đó nó khiến ta thấy những tù túng của đô thị, thứ ánh sáng từ các ngọn đèn cao áp hay biển hiệu xanh đỏ chỉ là thứ nhố nhăng, tủn mủn. Đã lâu lắm hoặc có thể là chưa bao giờ mình được nhìn thấy một bầu trời sao như thế. Mình muốn dừng lại thêm để ngắm và nghỉ nhưng chú Mười cứ bước tiếp nên mình cũng phải bước theo vả lại cũng sắp lên tới nơi rồi.
Đêm nay trời đứng gió. Rất nóng. Lên cao rồi mà không thấy ngọn gió nào cả
Đi qua một lối vào có tán cây che phủ (mình đoán vậy vì trời tối) thì đã nghe tiếng chó sủa rồi có bậc thang lên. Vậy là Hải Đăng Đại Lãnh đây rồi.
Chú Mười đưa mình vào bên trong Hải Đăng. Lúc này mọi người đã đi ngủ cả rồi và hiển nhiên là không có điện. Chú Mười giới thiệu mình với anh phụ trách ở đó, mấy người ngồi uống thêm chút trà thì chú Mười đi xuống. Quang cảnh của khu đèn biển được ánh trăng rọi sáng nhìn rất đẹp và xa xa bên dưới lấp lánh đèn của những tàu cá, tàu mực. Mình cảm thấy như lạc vào một nơi nào đó trong những câu chuyện mình đã xem ngày nhỏ. Mình rất khát và uống rất nhiều nước. Mình biết mình phải uống nhiều nước vì mình đang dùng kháng sinh.
Anh quản lý bố trí cho mình một chỗ ngủ riêng trên một chiếc giường cá nhân, trong phòng có mấy anh em. Giường mình ở sát cửa sổ. Trời nóng mà hải đăng thì không có điện. Ánh điện duy nhất có lẽ chính là ngọn đèn kia đêm đêm cần mẫn xoay và hắt ánh sáng báo hiệu đất liền.Nghĩ buồn cười thật, cái nơi soi đường chỉ lối lúc nào cũng sáng ánh đèn cho thuyền bè ra vào thì lại không có chút ánh sáng nào cho con người.
Lúc này mình thấy hơi ngại vì quên không mang theo chiếc đèn pin (mặc dù đã chuẩn bị) nên phải mượn đèn pin của các anh cùng phòng để đi tắm. Đi dọc hành lang xuống nhà tắm mình nhận thấy rằng ở đây rất rất sạch sẽ, không hề thấy một hạt bụi nào trên sàn đá hoa. Nếu có cái gì đó bẩn ở đây thì chắc đó là cái cơ thể mệt mỏi và đầy bụi đường của mình.
Tắm xong mình như trút được một gánh nặng cảm thấy tất cả những mệt nhọc của một ngày đường và cơn sốt đang hành hạ như lắng xuống. Có lẽ mình chưa bao giờ có một ngày nặng nhọc như thế ngay cả khi leo Fanxipăng với cái bụng đói.
Mình chỉ muốn nằm xuống ngủ ngay nhưng vẫn cố đặt chuông điện thoại để sáng mai còn dậy sớm đón bình minh cho nó “bằng anh bằng em”. Theo chú Mười nói là khoảng 4h30. Ừ thì đặt đồng hồ 4h00 vậy. Vật vã sẽ đến 4h30 là vừa. Ơn giời là mình chẳng biết lạ nhà bao giờ! Đặt lưng xuống giường mới nhớ là chỗ này không có sóng điện thoại và chắc là có người không gọi được cho mình sẽ mong nhớ lắm. Nhưng biết làm sao! Cuộc sống sẽ có lúc còn khó khăn hơn như thế này nữa. Phải quen đi em ạ!
Đến đêm gió rất mạnh, mình nằm sát cửa sổ thấy mát rượi. Thảo nào ở đây không cần điện, không cần quạt máy. Con người vốn là tự nhiên thì cứ sống như tự nhiên. Vậy là từ 4h sáng tới giờ, hình như là 9h30 hay muộn hơn một chút mình mới được duỗi thẳng chân.
Ngày 20 tháng 4 năm 2009, Thứ Hai.
4h00 chuông reo là thức dậy ngay. Mắt nhắm mắt mở lượn 1 vòng. Trời còn tối om vậy mà đêm qua cứ thấp thỏm sợ sáng nay dậy muộn thì bình minh lên mất. Một lúc lâu sau mới có anh dậy, mở cửa cho mình lên đỉnh đèn để ngắm bình minh. Anh dặn với theo là nhớ đóng cửa cho anh.
Mình leo cầu thang xoắn ốc đi lên. Bậc thang bằng gỗ nhẵn bóng, sạch tinh. Mình đến được hơn 100 bậc (hay là hơn 70 bậc?) bây giờ không nhớ nổi nữa. Loay hoay, chầu chực mãi rồi bình minh cũng lên trong khi mắt mình mờ nhòe. Thú thực là nó cũng thế thôi, cũng chỉ huy hoàng bằng ánh sao đêm qua là cùng nhưng cái ý nghĩ nơi này mặt trời mọc sớm nhất dải đất chữ S cũng an ủi mình phần nào. Làm vài tấm cho bõ công chứ. Các bạn nhìn đừng cười vì mình không chịu được lạnh, lại đang cúm. Cái khăn quàng cổ này là vật bất ly thân của mình. Mình xin lại nó từ ông bạn cùng lớp hồi đại học. Ông này được cô người yêu nào đó tặng cho. Mình thích cái khăn này vì nó bằng len rất dài, đủ để quấn quanh đầu và cổ.
5h00 Bình minh lên, cái cảnh tượng huy hoàng được bao nhiêu đời ca ngợi đang hiện ra trước mắt mình. Từ lúc sinh ra tới giờ mình cũng chưa bao giờ được ngắm bình mình lên như thế này vì mình vốn lười dậy sớm. Mải loay hoay với cái máy ảnh và khi mắt đã nhòe thì cái khối cầu đỏ ối ở cuối chân trời nhòa nhòa kia đỏ dần và hiện lên.

(còn tiếp)

EM ƠI HÀ NỘI…VẪN NÓNG


Sáng mở tin ra xem. Cái gì thế này. “Miền Bắc nhiệt độ có thể lên tới 45 độ C?”. Ô mai ghốt, bọn báo mạng láo quá, giật tít tùm lum.. Khỉ thật cái trò cho dấu hỏi chấm ở cuối câu của bọn nhà báo là không thể chấp nhận được.
Hà Nội và một số nơi khác mới có 40 độ chứ lấy đâu ra 45 độ. Bọn này chỉ giỏi làm cho người ta khủng hoảng. Chưa chết vì nóng đã chết vì tin đồn. Thật là láo quá thể.
Trong cái nóng như thiêu đốt ngoài mặt đường và dưới mái nhà tôn, hóa ra mình vẫn là người hạnh phúc khi có được sự quan tâm từ nơi xa xôi. Nhận được quà thì ai mà không thích. Nhất là món quà rất tâm lý, dành cho những ngày nóng. Cảm ơn em rất rất nhiều. Có lẽ chẳng cần nói gì hơn nữa đâu. Như vậy là đủ hạnh phúc rồi.

EM ƠI HÀ NỘI…NÓNG

Nóng thật. Xem thông tin thời tiết trên site của Cục Khí tượng thủy văn thấy báo thời tiết hiện tại là 32 độ C. Bọn Tây thì báo trời quang mây tạnh, nhiệt độ 31 độ C và ngày mai (8/6) lên tới 36 độ C, có mưa giông. Hehe. Em không tin lắm. Nhiệt độ này chắc tầm 34 độ chứ làm gì tới 32 độ. Huhu. Đêm rồi mà vẫn 32 đấy. Nhưng cái em lo là vì trong người không khỏe. Nóng quá mà cởi áo ra ngồi quạt một lát là lại thấy lạnh. Nói chung là khả năng tự phục hồi của em rất kém. Em chịu được nóng nhưng không chịu được lạnh. Vì có lúc trong người em cảm thấy như có một khối lạnh vơ vẩn, nó không toát ra ngoài.
Nóng thế này thì cũng chẳng tập trung làm được việc gì hết. Cố gắng động viên bản thân lắm mới xông lên viết được vài dòng thế này, chứ cái máy tính của em cũng có khác gì cái lò (vậy mà đã theo em được gần 4 năm trên mọi mặt trận rồi đấy).
Thấy mấy em SV nhà bên cũng vật vã đếch học được mà thương cho tương lai của đất nước. Hihi. Nhưng mà những “tương lai của đất nước” phải rèn luyện như vậy mới sớm trưởng thành các em ạ. Nóng mà có tí điện để quạt, có tí nước sạch để tắm là ngon rồi. Ngày xưa (lại mắc cái bệnh ngày xưa thế nọ ngày xưa thế kia, già bố nó rồi các bác ạ) anh mày còn bị cắt nước và tắc cống 1 tuần cơ. Lên thăm đồng bào ở Hòa Bình còn phải tắm ở cái vũng nước trâu đầm ấy chứ. Đã thế nghe cái giọng của Đàm Vĩnh Hưng nó càng khó chịu chứ. Những lúc khác thấy còn được chứ lúc này không được. Mà nói thật ĐVH hát mấy bài nhạc vàng nghe không “hạp”, cái kiểu luyến láy nhão nhoẹt ấy đúng là đáng bị mấy chú hải ngoại gọi là “Thím Đàm”.
Ở HP mà nóng thế này thì em sẽ ngồi ở quán bia đến đêm mới về. Nhưng đây là HN, mấy thằng có thể uống bia được thì bây giờ bố bảo chúng nó cũng không bò ra khỏi nhà đâu. Bò ra thì chết với vợ chúng ngay. Nên Em đành ngồi đây mà viết blog trong cái nóng vật vã.

Triệu phú khu ổ chuột và Duyên quê

Định bắt đầu bài viết này bằng câu khen của cô gái ngồi bên cạnh trong rạp chiếu phim. Nhưng trong lúc tìm thông tin để viết thì thấy cái đoạn comment này ở đây http://tuanvietnam.net/vn/nghexemdoc/bannhachomnay//6146/index.aspx, nên nảy ra ý bắt đầu từ chỗ này. Nguyên văn của đoạn comment này như sau
“Họ và tên: Lê Kim Hà
Địa chỉ:
Email: lethikimha75@yahoo.com
Bộ phim này có một chi tiết rất phi lý, đó là cuộc chơi được truyền hình trực tiếp. Nếu đã truyền hình trực tiếp thì tất cả mọi người đều biết câu hỏi, và dễ dàng lên mạng tìm ra câu trả lời. Thành ra việc Jamal gọi điện thoại, rồi đọc câu hỏi, rồi lại còn bị giới hạn thời gian trả lời, là hoàn toàn vô nghĩa lý. Việc đọc câu hỏi và giới hạn thời gian trả lời chỉ có ý nghĩa khi cuộc chơi không được truyền hình trực tiếp, và người được hỏi không biết người chơi đang gặp phải câu hỏi gì.
Cuối cùng, người xem cũng chả hiểu vì sao cậu bé Jamal lại chọn đúng đáp án cho câu hỏi áp chót và câu hỏi cuối cùng. Rõ là cậu bé gặp may! Chúc mừng cậu và đoàn làm phim!”

Thứ nhất là bác này hình như chưa xem chương trình “Ai là triệu phú bao giờ” vì chắc ai đã xem cũng biết quyền hỗ trợ “Gọi điện thoại cho người thân” theo fomat của chương trình là thời gian trao đổi có 30 giây. Trong một vài chương trình truyền hình, bác Sâm nhà ta cũng đã nói với người chơi là người ngồi chờ điện thoại gọi từ trường quay về hỗ trợ cũng thường ngồi sẵn ở máy vi tính để lên mạng tìm câu hỏi. Việc này hoàn tòan bình thường vì ai chẳng muốn trở thành triệu phú. Vấn đề là giới hạn 30 giây vừa hỏi vừa trả lời cơ. Cứ cho là truyền hình trực tiếp thì ai cũng biết ngay câu hỏi và lên mạng tìm nhưng trong 15 câu đó, thằng ở nhà biết được liệu lúc nào thằng chơi gọi về mà chuẩn bị tìm câu trả lời. Lúc đó thằng ở nhà cũng căng mắt nhìn vào ti vi và hồi hộp ấy chứ. Thằng nào đủ giỏi để vừa nghe câu hỏi của người thân đang chơi mà vẫn đủ bình tĩnh để gõ câu hỏi vào Google và tìm đáp án chính xác rồi trả lời trong 30 giây giúp cho thằng chơi ở trường quay thì chính thằng đó đã đáng là triệu phú.
Thứ 2 chắc là bác này vừa xem phim, vừa ngủ gật hoặc vừa làm gì đó hoặc xem đĩa lậu nên bỏ qua vài chi tiết quan trọng. Ngay từ đầu phim đã có đoạn lớp học của anh em nhà Jamal, thầy giáo đang bắt cả lớp đọc “3 chàng lính ngự lâm”. 2 cậu nhóc khoái chuyện này và đã có ám hiệu với nhau tự nhận 1 thằng là Atốt, 1 thằng là Potốt rồi còn gì. Chính nhờ ám hiệu này mà 2 chú mới chạy thoát được bọn kinh doanh thân xác trẻ em. Với những tình tiết như vậy thì chẳng phải giải thích gì thêm cũng có thể biết chắc Jamal sẽ trả lời đúng đáp án chàng lính ngự lâm thứ 3 là Aramit.
Thứ 3, xin lỗi bác, cả cái Viện Hàn lâm Điện ảnh Mẽo nó trao hơn 80 kỳ giải Oscar cho các thể loại rồi, làm sao bác giỏi hơn nó được mà bác phải chúc mừng một câu thừa thãi như thế với đoàn làm phim và cậu Jamal. Chắc về vụ này may ra chỉ có “tuanvietnam.net” là đồng ý với bác thôi.

Em xin lỗi cả nhà, bỗng dưng em hơi nóng như thế với một bác ở đâu đó là vì em thực sự quá thích bộ phim này.
Cô gái ngồi cạnh em trong rạp đã bật kêu lên ngay từ những cảnh đầu “Quay phim đẹp quá!” và tất nhiên là cô ấy đúng hoàn toàn vì đám hội đồng đánh giá ở Mẽo cũng tặng cho bộ phim 1 bức tượng vì những cảnh quay đó. Không lia máy, không treo máy, không để máy trên trực thăng bay vòng vòng, không làm những đường lượn bám sát chuyển động nhân vật. Những góc máy với khuôn hình chắc, mạnh, sắc lạnh như những nét bút của họa sỹ dần vẽ hết lên trên tấm toan trắng toàn bộ câu chuyện.
Lại còn trang phục nữa chứ. Ái cha, cái áo mà Jamal mặc ở trường đoạn cuối cùng khiến em bỗng nhiên nảy ra ý định đi Ấn Độ mới chết.
Bộ phim còn có nhiều cái hay khác, cái đó người ta nói nhiều lắm rồi. Em đưa người đẹp đi xem muộn hơn nửa tháng nên em chẳng dám nói thêm cái gì nữa. Có điều sự nghi ngờ của em hóa ra là thật. Số là khi xem phim em đã ngờ ngợ là tại sao phim Ấn Độ mà lại chỉ có mỗi một cảnh nhảy múa ở cuối phim, âm nhạc thì đậm chất phương Tây chỉ loáng thoáng âm hưởng Ấn Độ. Em nghĩ Ấn Độ làm được phim thế này thì kể cũng ghê răng và điện ảnh Việt Nam có khi cũng sắp bay bổng rồi. Sau khi xem xong về nhà tìm thông tin mới ngã lăn ra vì đó là phim của Đạo diễn người Anh, ekip làm phim cũng từ Tây qua. Nhưng vì thế mới thấy bọn Tây đúng là khéo thật. Nó không quên gài một đoạn nhảy múa vào cuối phim để khán giả không bị mất đi cái thói quen chờ đợi một màn múa may hát hò khi xem phim Ấn. Quả thực là khi xem phim em cứ chờ mãi cái đoạn múa may ấy mà mãi tới cuối cùng mới được thấy. Về vụ cài cắm kiểu này thì đây không phải lần đầu, cứ xem bọn Mẽo nó đi guốc trong bụng con cháu bác Mao Chủ tịch thế nào trong KUNGFU PANDA thì biết ngay. (Nhân nói vụ phim PANDA này em thích nhất hình ảnh chú Sếu đang tập trung thiền, luyện viết chữ “THIỀN” lên giấy thì chú Gấu Béo làm náo loạn lên khiến Sếu ta chệch cả nét bút mực Tàu. Bọn Mẽo ghê đến thế là cùng. He he thế bảo sao nó không lãnh đạo thế giới.)
Những hình ảnh về một xã hội nhiều mặt được đan cài trong những sự kiện xoay quanh những câu trả lời của một trò chơi truyền hình. Cả xã hội của 1 nước đang phát triển hiện lên như trong một bức phác họa, chỉ là những nét chấm phá nhưng chân thực và có sức bao quát. Những tệ nạn, những nỗi khổ, những lầm than, những con người, những con thú… Ôi, có thể gặp đầy rẫy quanh ta hàng ngày. Và bản thân ta cũng đã có lúc như thế.
Nhưng đó chỉ là cái vỏ. Tất cả những thứ đó, cả bi kịch, đau khổ, hạnh phúc chỉ để ca tụng một thứ mà con người đã ca tụng từ lâu – TÌNH YÊU. Không! Đúng ra là ca tụng sự dũng cảm của những người yêu nhau thực sự - những người dám tin rằng tình yêu giúp họ sống được, tồn tại được trước tất cả những lấm lem, bẩn tưởi, rác rưởi và cả hoa hồng, nắng mai của cuộc đời chớp nhoáng này.
Nếu như vậy thì đây là câu chuyện lãng mạn nhất, chẳng kém gì ROMEO và JULIET. Và vì thế Jamal thực sự xứng đáng được giải thưởng cao nhất cho sự dũng cảm tìm kiếm và bảo vệ tình yêu của mình, bảo vệ mơ ước của mình. Điều gì đã khiến Jamal đạt được phần thưởng? Định mệnh! Phim nói thế, toàn bộ nội dung phim nói thế. Jamal không tìm cách thay đổi định mệnh của mình, không tìm cách tạo ra định mệnh mà Jamal chỉ đơn giản là tìm cách gặp lại người yêu của mình để “sống bằng YÊU”. Thế thôi! Chân lý luôn luôn giản đơn, dễ hiểu nhưng ít người chịu hiểu.
Chỉ có tình yêu đích thực mới đáng để làm thế, mới đáng để người ta ca ngợi như thế.
Và câu chuyện tình yêu có hậu đó hóa ra ở đâu cũng có, thời nào cũng có. Hôm nay nghe lại “Duyên quê” của Hoàng Thi Thơ thấy lẩn khuất trong đó câu chuyện tình yêu của Jamal.
“…Gió xao ao bèo, em thương anh không kể là giàu nghèo. miễn rằng tình đặng sơn keo núi cao em cũng trèo, sông sâu em cũng lội, vạn đèo em cũng qua… Cho đến ngày mai, dù mưa hay nắng, lòng ta vẫn thắng, mà đôi chúng ta xây dựng đời này. Ta có bàn tay, một tình yêu này, một đời xum vầy, thì đâu khó chi lấp biển vá trời...”

“Jamal là người duy nhất đoạt phần thưởng lớn nhất của chương trình Ai là triệu phú trị giá 20 triệu rupee? Làm thế nào anh ta có thể làm được điều kỳ diệu đó?

A. Anh ta gian lận
B. Anh ta may mắn
C. Anh ta là một thiên tài
D. Đó là định mệnh”

Honey này, đi xem phim với em thật tuyệt. Tất nhiên là nếu em không phải ra ngoài nghe điện thoại hay để anh đi về một mình phải không?

A Fast “Slow”

Sau đêm liên hoan


Điệu “Slow” là điệu nhảy dành cho những người yêu nhau. Người yêu nhau thì lúc nào cũng muốn ở bên nhau, lúc nào cũng muốn có nhau, lúc nào cũng không muốn phải rời xa nhau. Họ tranh thủ và muốn kéo dài từng giây bên nhau. Vì vậy lúc ở bên nhau người ta muốn thời gian trôi thật chậm, thật thật chậm. Đó có lẽ là lý do vì sao người ta nói “Slow” là điệu nhảy cho những người yêu nhau.
Điệu Slow anh ôm em nhảy tối nay là điệu Slow nhanh nhất mà anh từng biết. Vì anh chưa kịp ngắm em, chưa kịp nhìn thấy những tia sáng long lanh trong mắt em, chưa kịp nói điều gì đó với em hay cũng có thể vì anh chưa yên tâm với cách cầm tay ấy, cách ôm ấy. Anh muốn điều gì say đắm hơn thế, huyền diệu hơn thế, đam mê hơn thế, đắm đuối hơn thế.
Tất cả tan đi vội vã, mau chóng và vì thế tiếc nuối, hoang mang…
Anh có thể ôm em cả đêm để nhảy tất cả mọi điệu mà em muốn nhưng anh chỉ muốn một điệu Slow thôi. Điệu Slow ấy nên đủ chậm để anh biết anh đang có em và để em biết anh đang ở trước mặt em. Điệu Slow ấy không cần phải nhanh vì anh cần có nhiều thời gian ở trước em hơn. Điệu Slow ấy cần đủ nhẹ nhàng để anh nghe được hơi thở của em, tiếng bước chân em. Điệu Slow ấy cần đủ tối để anh nhìn thấy mắt em long lanh và phải đủ sáng để thấy dáng em uyển chuyển.
Em sẽ nhảy với anh điệu Slow này chứ?

CHUYỆN CŨ KỂ LẠI

Ngày vui cứ nhẹ như bông
Hoàng hôn xuống núi mà lòng bình minh
Hãy về đây với chợ tình
Một lần thôi để chúng mình… Khau Vai



Bỗng nhìn lên tờ lịch thì thấy đã là cuối tháng 3 âm lịch, sắp đến ngày 27 tháng 3 là chợ tình Khau Vai. Xem lại đống hình cũ và tìm được một bài đã viết để kể lại chuyến đi cho anh Duy. Ngày ấy chẳng có blog bliếc gì đâu mà kể lể. Nhanh thế, loáng cái đã 3 năm kể từ ngày 1 mình lên đường để xem cái Cực Bắc tổ quốc nó ra sao tiện thể xem thiên hạ có nói đúng về một phiên chợ tình như mơ như thực giữa những mỏm đá tai mèo hay không. Chợ thì chẳng thấy gì nhưng đá tai mèo và những tấm lòng thật có, giả có thì đã được thấy hết.

HÀ NỘI - HÀ GIANG đi trên quốc lộ 2 qua Vĩnh Phúc, Phú Thọ, Tuyên Quang, khoảng 6-7h xe khách. Mang theo mấy cái quần áo; quyển sách hướng dẫn; ít thông tin ghi chép từ ttvnol.com; máy ảnh điện tử chụp phim Canon loại anh hùng của một thời và một cuộn phim 36 kiểu duy nhất. Vì không đủ tiền ngoài 800.000đ nên chỉ dám mua 1 cuộn phim. Lúc từ Hải Phòng vào Hà Nội định lấy thêm ít tiền của ông bạn thân nhưng mà ông bạn lại mới bị tai nạn nặng đang nghỉ ở nhà không đi tour. Cũng từ lần bị tai nạn này mà ông ấy lấy được vợ, giờ có con gái gọi bằng bố là sướng rồi.
Biển giới thiệu Cổng trời Quản Bạ, thực ra là 1 điểm mà từ đó có thể có tầm nhìn bao quát xuống vùng Quản Bạ. Từ HN lên Hà Giang thực ra chẳng có phong cảnh gì đẹp, từ chỗ này trở đi phong cảnh mới có độ tương phản cao và đẹp. Từ TX Hà Giang đi đến Quản Bạ (Thị Trấn trung tâm là Tam Sơn) 46km, trong đó có khoảng 20km đèo dốc.



Anh xe ôm tên Nguyên, rất nhiệt tình và am hiểu, vốn là bộ đội và anh khách lúc đó đang là giảng viên ngành VHDL Đại học Dân lập Hải Phòng.




Cũng từ trên cổng trời, đi thêm đoạn nữa, nhìn xuống thấy Núi Đôi, 1 cảnh đẹp của Quản Bạ (ở đây nhà nào cũng treo cái ảnh về núi này). Núi đôi nhìn thật trông đúng như 1 bộ ngực của 1 cô gái đẹp.



Trong hội chợ giao lưu thương mại và du lịch Quản Bạ (chẳng có quái gì cả ngoài mấy gian hàng ẩm thực là đặc sắc, còn lại toàn vui chơi có thưởng đánh bạc), cô dân tộc đó là người H’Mông hoa.(trang phục hoa sặc sỡ)


Thắng cố đấy. Thực ra nó là món ninh toàn bộ con bò hoặc trâu, ngựa với cả bộ lòng còn đầy phân, ngoài bộ lòng phải có tiết nữa. tất cả cho vào nồi đun nhỏ lửa rất lâu, cho hoa hồi, thảo quả, hạt tiêu vào. Mùi cũng tạm được. Đã ăn nó thì phải uống rượu.



Tình cảm đoàn kết dân tộc anh em, người Kinh, Mông, Tày cùng nâng ly trong quán



Ông Long Đình Kính, người Mông, mổ trâu bò, nấu thắng cố giỏi nhất Tam Sơn, Quản Bạ. Trước mặt ông ấy cạnh chai rượu ngô, có cái bát là mèn mén đấy (ngô nghiền rồi đồ lên nên có màu vàng, ăn ngọt nhưng chóng ngán)



Lại nâng ly với các dân tộc anh em.

Đặc sản Vùng cao đấy, thịt bò hun khói, thịt bò khô (đắt lắm, 300/kg, 10kg tươi được 2 kg khô mà ăn cũng không ngon lắm vì quá khô và mặn chát). May mà không mua, mua thì chỉ còn nước đi bộ về HN.

Bà con ngồi chơi thoải mái lắm


Chợ Yên Minh, thị trấn Yên Minh, huyện Yên Minh họp ngày Chủ Nhật trên đường từ Quản Bạ sang Đồng Văn (140km, đi mất cả buổi sáng). Trên xe đủ các thứ từ hành tỏi tới gà qué, người ngồi chật như nêm có khi lại vui. Ngay phía trước có 2 bạn yêu nhau, bạn trai lên thăm bạn gái làm cô giáo trên này. Cô gái cứ tíu tít kể chuyện rồi rúc rích cười cùng người yêu. Trên xe còn có mấy người trong tốp thợ lên làm con đường nhựa dẫn từ Ủy ban xã lên tới chân cột cờ. Xe đi có những lúc ngửa cổ lên hết tầm cũng không thấy trời mà chỉ thấy núi

Bác người Mông mua rau và lợn giống, đang mặc cả mua rượu. Con lợn đen là đặc sản đấy, con này nuôi 2 năm nữa cũng không lớn hơn bao nhiêu chỉ khoảng 20kg nên gọi là lợn lửng hay cắp nách là vì thế.




Đến 12h30 mới tới được Đồng Văn, đúng là cao nguyên Đá, toàn đá tai mèo, người Mông trồng ngô là chủ yếu. Không có đất phải đi lấy đất ở chỗ khác bỏ vào hốc đá để trồng. Từ Thị trấn Đồng Văn, ăn cơm xong, đi xe ôm hết 60 nghìn qua 23km toàn đèo dốc có lúc tưởng rơi xuống vực thì vào tới xã Lũng Cú. Cảm giác ngồi trên một cái xe máy Trung Hoa Anh Hùng (không còn tốt lắm mà chạy độ 60-70km/h), một bên là núi, một bên là vực, xa xa lại là núi là vực thực sự là một cảm giác kỳ thú và đầy thách thức. Sau này mỗi lần nhớ lại chuyến đi, có lẽ điều gợi nhớ nhất chính là cảm giác của thời điểm đi vào Lũng Cú đó. Trụ sở xã nằm ngay dưới chân cột cờ, khu vực này có nhiều công trình của xã như trạm y tế, nhà văn hóa…Đường lên cột cờ đang được rải nhựa, đã ăn cơm với những người làm đường đó vì họ cùng đi từ Quản Bạ.



Cột cờ nhìn từ sân trụ sở xã Lũng Cú


Hết đoạn đường sắp được rải nhựa là có khoảng 269 hay 270 bậc thang lên cột cờ (đếm cẩn thận đấy).



Đây rồi, 8 độ 02 phút bắc đấy. địa đầu tổ quốc. Tấm bia đá do Bộ ngoại giao tặng. Lúc này là khoảng 14h hay 14h10 gì đó (không có đồng hồ mà)



Nằm sát xuống đất và ngửa mặt lên trời chụp mới đẹp thế đấy ạ.



Từ trên cột cờ nhìn xuống khu trung tâm xã Lũng Cú. Thú thực là nhìn ra xung quanh chẳng biết đâu là VN đâu là TQ. Lúc đó rất mệt!
Đặt ba lô và quyển sách Hướng dẫn DL bằng tiếng Anh lên làm 1 kiểu cho hoành tráng. Xúc động lắm nhưng mệt đứt hơi, sau đó ăn 1 quả mận của bà đồng nhà ở Hà Giang hay Yên Bái gì đó chia lộc lúc ở trên ôtô đi từ Hà Nội lên. Đằng sau tấm bia này có thể coi là đất TQ.



Đi 1 mình buồn quá, tự chụp 1 kiểu, may mà lại được.



Lúc leo xuống vào trong Ủy ban ngồi nghỉ tranh thủ làm vài kiểu với đồng bào Kinh, Lô Lô, H’Mông. Mượn thử cái Khèn để thổi. Trời ơi, âm thanh rung lên mênh mang như lôi kéo cả núi rừng vào điệu xòe, đúng là “Khèn lên man điệu”. Không mang được về nên cũng chẳng hỏi mua.





Xong thì đi nhờ xe của mấy chú văn nghệ sỹ xịn có dởm có (từ thủ đô lên) từ Lũng Cú trở lại Đồng Văn và đi tiếp hơn 20km nữa để đến Mèo Vạc. Mấy chú không sẵn lòng lắm nhưng tớ cứ chai mặt mà năn nỉ với cái mác là sinh viên đi chơi cho biết. Mấy chú còn hỏi là đi thế này có xin phép gia đình không? Xin các chú cháu từ ngày đi làm hướng dẫn đến giờ cũng tạm quên khoản xin phép gia đình nhiều lần rồi. Đường từ Đồng Văn sang Mèo Vạc cũng toàn đèo dốc kinh khủng cả nhưng trên đường đi qua đèo Mã Pì Lèng cảnh đẹp kinh khủng, trong ảnh là từ trên đèo nhìn xuống sông Nho Quế đấy, máy ảnh kém quá. Bên ngoài đẹp lắm.



Bỏ bao công sức để đến chỗ này hóa ra cũng…thế thôi! Từ Mèo Vạc lại 60 nghìn xe ôm nữa đi hơn 20 km đèo dốc và đá hộc, bụi lộn tùng phèo kinh khủng để đến với Khau Vai. Cả một vùng tối om và loạn xạ. Bị lạc. Gặp một chú người Mỹ ở HN lên cũng đang lạc đoàn. Chú ấy nói năm ngoái cũng lên đây rồi nên bây giờ cũng không sợ lắm. Loay hoay một lúc cũng tìm ra được khu chợ nhộn nhạo những người. Mặc kệ chợ tình. Bia đã. Mỗi thằng làm một lon, bia gì chẳng nhớ nữa. Chú Mỹ nằng nặc đòi chia tiền nhưng mình không đồng ý. (Gân thế cơ chứ. Đói nhăn mà lại còn sỹ diện.) Bên trong chợ hóa ra toàn người Kinh vào đó chơi thôi, bà con dân tộc tản đi hết. Toàn bọn HN máy ảnh chói lòa, mấy thằng từ Hà Giang, Cao Bằng uống rượu hò hét ầm ĩ thôi. Ngủ đêm 50 nghìn 1 chỗ.



Chán quá ai cũng có bạn, ai cũng tìm bạn. Mình có 1 mình, đi dạo 1 lúc chán chê cộng với mấy chén rượu của đám bạn tay Mỹ và quá mệt đành về ngủ. Chẳng biết đêm hôm đồng bào sẽ rủ nhau tâm sự ra sao chứ cứ nhìn cái cảnh hát Sli, lượn bằng Micro rồi múa Khèn bụi mù trong ánh đèn flash là đủ chán lắm rồi.
Sáng hôm sau 6h dậy đã thấy chợ không còn người Kinh nữa mà toàn người Mông, người Dao. Mặt hàng bán chạy nhất chợ chắc là rượu ngô và xôi ngũ sắc và xôi thường.









Cu cậu này ngủ ngay trong rừng chắc đêm qua cũng chưa tìm được bạn nên say.



Bà con đi chợ toàn đi qua những con dốc thế này.



2 vợ chồng Mông trắng với thằng Tây đang dạy tiếng Đức ở ĐHBK HN. Họ vẫn rất vui vẻ khi mình chụp ảnh chứ không như Sapa, ở Sapa mà chụp thế là mất 10 nghìn rồi đấy. Nhưng kiểu này mà bọn Tây mò tới rồi thì cũng sẽ chẳng mấy chốc mà thành Sapa thôi. Thất vọng về tổ chức lắm.



Kiểu cuối cùng. Không đi nhờ ai được, sắp hết tiền, đành cuốc bộ vậy, muốn đến đâu thì đến. Được 1 quãng nhìn xuống thấy Khau Vai là như thế đấy.



May sao đi được khoảng 2 hay 3km gì đó thì đi nhờ được ô tô về Mèo Vạc. Tới Mèo Vạc lại nhờ được xe của đoàn ca múa nhạc Hà Giang đi biểu diễn về đến Quản Bạ. Từ Quản Bạ nhờ xe máy về đến Hà Giang. Từ Hà Giang thì lại đi ôtô khách về Hà Nội. Mà cũng không nhớ làm sao đi về được tới Hà Nội. Hình như là bị bán qua một lần xe hay sao ấy.
Ôn cố nhi tri tân. Nói chuyện cũ có khi lại sắp có chuyện mới để kể thì sao???

NGHĨ VỀ CHA, MẸ

Cha mẹ nuôi con bằng trời, bằng bể
Vị trí của bài này lẽ ra là bài “Cà phê sớm” nhưng chuyện cà phê có lẽ sẽ có nhiều dịp để nói hoặc nói lúc nào cũng được. Và cơ bản là mình không thích nói đến việc uống cà phê vì có vẻ như nói đến nó thì người ta đang nghĩ mình ra cái vẻ sành điệu hoặc biết ăn, biết uống gì đó. Những thứ đó là nhảm nhí. Nếu có nói đến cà phê đi nữa thì đó cũng là cái cớ vì trong cụm từ “cà phê sớm” thì “sớm” quan trọng hơn.
Chưa bao giờ cảm thấy quãng đường SGN-HAN xa đến vậy. Chưa bao giờ thấy chuyến bay lâu đến vậy. Thấy sốt ruột. Sốt ruột vì sao ư? Vì thấy tức giận đầy vơi thôi. Rồi bỗng nhiên không hiểu vì đâu ý nghĩ bỗng hướng về những người cha, người mẹ. Chắc có khi từ “cà phê sớm”. 3 cô gái xinh xinh đi uống cà phê với cha. 3 cô ngồi sát nhau và chẳng quan tâm tới những chuyện của cha và mấy người bạn. 3 cô có mối quan tâm của riêng mình. Nhưng cha của 3 cô hẳn là rất cưng 3 cô và tất nhiên cả người chị lớn của 3 cô không có ở đó nữa. Dường như hạnh phúc của người cha, với đôi mắt nheo nheo sau hơi thuốc, nằm hết ở các cô. Mẹ của các cô như bao người mẹ khác là một phụ nữ tần tảo, hiền lành, chỉ muốn các cô được thoải mái nhất, vui vẻ nhất.
Đã gặp biết bao ông bố, bà mẹ nhưng tất cả đều có điểm chung là hết lòng vì con cái. Họ luôn cho rằng bổn phận lớn nhất đời mình là lo cho con cái. Vì thế bất cứ điều gì của con cái đều khiến họ phải lo toan. Họ quen lo cho con cái nên điều gì liên quan đến con cũng trở thành mối lo toan của họ. Bất cứ điều gì của con cái họ đều là nhất kể cả những gì đối với họ là xa lạ, là mới mẻ. Đừng lấy làm lạ về việc đó. Đến hy sinh bản thân mình vì con họ còn không tiếc huống chi là chấp nhận một điều gì đó mới mẻ của con mình. Dường như với người làm cha, làm mẹ hạnh phúc là được chăm sóc cho con mình từng giây, từng phút chứ không phải chỉ là từng ngày, từng giờ. Nhìn các cô gái đi xa về tíu tít với cha, mẹ, rồi ánh mắt của cha, mẹ cứ dõi theo từng việc của các cô đủ để thấy cha, mẹ thương các cô tới nhường nào. Và mẹ luôn lo lắng liệu các cô có thiếu gì đó không dù đã biết rõ là không thiếu gì. Trong ánh mắt hiền từ của mẹ, cha dường như có cả sự buồn bã khi không được ở gần các con thêm một giờ nữa. Vẫn biết nuôi chúng lớn là chúng phải bay nhảy nhưng mà vẫn muốn có chúng ở bên để được chăm sóc chúng, để được vuốt ve chúng, để được nâng niu chúng vì chúng là những báu vật của cuộc đời mẹ, cha.
Cha, mẹ tuyệt vời thật. Mà các cụ nói đúng “có nuôi con mới biết lòng cha mẹ”.

PALM SUNDAY

Palm Sunday is a Christian moveable feast which always falls on the Sunday before Easter Sunday. The feast commemorates an event mentioned by all four Canonical Gospels Mark 11:1-11, Matthew 21:1-11, Luke 19:28-44, and John 12:12-19: the triumphant entry of Jesus into Jerusalem in the days before his Passion.

In many Christian churches, Palm Sunday is marked by the distribution of palm leaves (often tied into crosses) to the assembled worshipers. The difficulty of procuring palms for that day's ceremonies in unfavorable climates for palms led to the substitution of boughs of box, yew, willow or other native trees. The Sunday was often designated by the names of these trees, as Yew Sunday or by the general term Branch Sunday.

According to the Gospels, before entering Jerusalem, Jesus was staying at Bethany and Bethphage, and the Gospel of John adds that he had dinner with Lazarus, and his sisters Mary and Martha. While there, Jesus is described by the Synoptic Gospels as sending two unnamed disciples to the village over against them, in order to retrieve a donkey that had been tied up but never been ridden, and to say, if questioned, that the donkey was needed by the Lord but would be returned in a short period of time. Jesus then rode the donkey into Jerusalem, with the Synoptics adding that the disciples had first put their cloaks on it, so as to make it more comfortable. The Gospels go on to describe how Jesus rode into Jerusalem, and how the people there lay down their cloaks in front of him, and also lay down small branches of trees. The people are also described as singing part of Psalm 118 - ...Blessed is He who comes in the name of the Lord. Blessed is the coming kingdom of our father, David. ... (Psalms 118:25-26). Where this entry is supposed to have taken place is unspecified; some scholars argue that the Golden Gate is the likely location, since that was where it was believed the Jewish messiah would enter Jerusalem; other scholars think that an entrance to the south, which had stairs leading directly to the Temple, would be more likely (Kilgallen 210). According to Jewish tradition the one who is able to bridle and ride a colt (or donkey) has a status of Messiah.

Honey, I have you here by my side on this Sunday and others for ever and ever.

DÉP NHỰA

Sáng nay theo kế hoạch là dọn nhà, sắp xếp lại tất cả sau một thời gian dài giữ nguyên hiện trạng vì lấy cớ là làm luận văn. Giờ luận văn xong rồi thì phải sắp xếp lại thôi. Thực ra là chuyển mùa rồi. Trời đã nóng lên nhiều. Phải mua cái chiếu mới. Cái chiếu cũ bị mọt từ lúc mua về nhưng cứ cố dùng tới nay cũng được 8 tháng rồi. Mua thêm một số đồ dùng nữa. Trong đó có đôi dép nhựa là thứ cần thiết nhất vì vẫn dùng hàng ngày. Vậy mà cũng để 8 tháng mới mua. Buồn cười thật, đôi khi những thứ gần gũi, cần thiết hàng ngày thì thường bị bỏ quên.
Anh bán hàng đon đả mời chào. Xem nào, đôi dép đen sì. Ok, thế nào cũng được, miễn là vừa. Cầm đôi dép trên tay chợt nhớ tới bài thơ “Đôi dép”. Bài này rất hay, rất thơ. Mỗi tội là nhiều tác giả đều nhận là của mình. Những thứ hay ho thì thường là vậy. Có người còn nói nó là thơ dịch của Pháp. Lúc đầu mình cũng tin nhưng nghĩ kỹ lại thì nếu là của Tây thì nó sẽ nói về đôi giầy chứ sao lại nói về đôi dép? Đôi dép là sản phẩm của một nền văn minh “trời nóng, nhiều mưa”. Mà thôi, thơ của ai cũng được, miễn là hay. Thích nhất là nỗi nhớ trong khổ thơ đầu. “Khi nỗi nhớ trong lòng da diết/Những vật tầm thường của viết thành thơ”. Hóa ra thơ ở khắp mọi nơi đấy. Hồi học đại học thầy giáo nói, người ta phải rất vui hoặc rất buồn nó mới ra thơ, chỉ bình thường thì không có thơ được. Nếu đúng thế, mà chắc là đúng thế thì người trong thơ phải đang nhớ lắm…

Bài Thơ Đôi Dép
Bài thơ đầu anh viết tặng em
Là bài thơ anh kể về đôi dép
Khi nỗi nhớ ở trong lòng da diết
Những vật tầm thường cũng viết thành thơ

Hai chiếc dép kia gặp nhau tự bao giờ
Có yêu nhau đâu mà chẳng rời nửa bước
Cùng gánh vác những nẻo đường xuôi ngược
Lên thảm nhung xuống cát bụi cùng nhau

Cùng bước, cùng mòn, không kẻ thấp người cao
Cùng chia sẻ sức người đời chà đạp
Dẫu vinh nhục không đi cùng người khác
Số phận chiếc này phụ thuộc chiếc kia

Nếu ngày nào một chiếc dép mất đi
Mọi thay thế đều trở nên khập khiễng
Giống nhau lắm nhưng người đời sẽ biết
Hai chiếc này chẳng phải một đôi đâu

Cũng như mình trong những lúc vắng nhau
Bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía
Dẫu bên cạnh đã có người thay thế
Mà trong lòng nỗi nhớ cứ chênh vênh

Đôi dép vô tri khăng khít song hành
Chẳng thề nguyền mà không hề giả dối
Chẳng hứa hẹn mà không hề phản bội
Lối đi nào cũng có mặt cả đôi

Không thể thiếu nhau trên bước đường đời
Dẫu mỗi chiếc ở một bên trái phải
Như tôi yêu em bởi những điều ngược lại
Gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung

Hai mảnh đời thầm lặng bước song song
Sẽ dừng lại khi chỉ còn một chiếc
Chỉ còn một là không còn gì hết
Nếu không tìm được chiếc thứ hai kia.


Bài thơ tự nhiên như lời tâm sự nhưng cũng đầy tính triết lý vì “dẫu mối chiếc ở một bên phải trái” nhưng “chỉ còn một là không còn gì hết”. Chân lý chính là những điều giản dị nhất vì nó phải nằm trong tất cả mọi điều đang tồn tại phức tạp. Và hiển nhiên nó cũng sẽ nằm ở trong đôi dép. Vấn đề là liệu người ta có đủ quan tâm, hiểu biết, rung động, đau đớn, nhớ nhung để phát hiện ra không mà thôi.
Bài thơ không thể hiện nhiều cung bậc của cảm xúc hay của nỗi nhớ vì dường như những cung bậc đó đã hiển hiện tồn tại từ khi “nỗi nhớ trong lòng da diết” rồi. Đây lại là “bài thơ đầu”. Vậy thì cần gì phải kể lể. Đã da diết nhớ thì nói thế nào cũng vẫn là da diết nhớ.
Bài thơ bàn đến triết lý cuộc sống. Và khi đã bàn đến triết lý cuộc sống là sẽ bàn đến cái chết. Bàn đến sự sống và cái chết là bàn đến đời người. Nỗi nhớ xung quanh đôi dép mà tưởng như đeo đẳng một đời người. Triết lý về sự sống và cái chết thì có thể áp dụng cho bất kỳ đối tượng nào. Bài thơ vẫn chỉ nói về đôi dép mà đã đi hết một đời người. Người hay dép hay tình yêu thì cũng vẫn phải trải qua một vòng của tạo hóa. Có khác chăng là tình yêu sẽ nằm xuống khi “chỉ còn một chiếc”. Tình yêu là điều tự nhiên nhất, nhẹ nhàng nhất nhưng là định mệnh nhất nên mới phải “bước hụt hẫng cứ nghiêng về một phía”. Đúng là tình yêu thực sự thì “chẳng thề nguyền”, “chẳng hứa hẹn” vì sẽ “không hề giả dối”, “không hề phản bội”. Nếu tình yêu là một định mệnh thì người hay dép vẫn “gắn bó đời nhau bằng một lối đi chung”. Lối đi chung đó có tên là hạnh phúc. Chỉ cần sống được như đôi dép kia thì ta đã là người hạnh phúc rồi.
Dép nhựa hay dép da hay dép cao su đều hạnh phúc vì sẽ luôn có nhau!

ĐIỆU NHẢY TRÊN TRỐNG

Đấy là tên một bài hát tiếng Nga đã từng làm mưa làm gió những năm 80 ở Việt Nam do bác ca sỹ Kiều Hưng dịch.
“Bản nhạc vui hôm nay đang vang lên rộn ràng. Người gõ trống mê say múa đôi tay nhịp nhàng…Khua trống lên…Khua trống lên cho lứa đôi chúng ta hạnh phúc lâu bền.”

Chiều nay đi thăm nhà Long “phong kiến” để trả mấy quyển sách mượn từ hồi bắt tay làm luận văn đến nay. Bạn bè gì mà lần nào đến cũng phải hỏi lại “nhà mày ở lô nào ấy nhỉ”. Khu Thanh Xuân thì nào có xa lạ gì với đám SV Nhân văn, Tự nhiên hay Ngoại ngữ. Thiên đường sinh hoạt của SV mà. Vừa trèo cầu thang vừa nhớ đến những ngày ồn ào ở 409 B3. Nhanh quá. 10 năm rồi đấy. Hehe, trèo 5 tầng gác lên tán gẫu dăm câu chuyện, khen thằng cu con chóng lớn rồi đi thôi. Mà thằng cu con nhà này lớn thật. Bố nó lấy vợ năm 2003 mà. Lúc vào chẳng hiểu tại sao mà 2 lần gọi nhầm vợ nó là em, trong khi 2 đứa bằng tuổi nhau, biết nhau từ hồi sinh viên, vẫn “bạn, bạn, tớ, tớ”. Không biết có phải tại trong người thiếu cafein không hay là lâu quá chẳng hỏi han gì nên cũng chẳng nhớ gì. Ngại quá. Bố khỉ. Mà có lẽ thiếu cafein thật, vì mắt mờ như ống kính không lấy được nét. Người thấy đơ đơ. Lượn một chặng ra Bờ Hồ cho nó có tí mùi Thủ đô, nhân tiện tìm mua bất kỳ quyển sách nào hấp dẫn. Vậy mà người cứ như bị ốm, mắt mờ hẳn không đọc rõ bìa sách nữa. Loanh quanh mãi rồi cũng tìm được 1 quán. Thực ra quanh khu này có thiếu gì quán. Ngay trên đầu là cái quán ZIGZAG gì đó, ngày xưa có ngồi với thằng Trường 1 lần. Nhưng mà chẳng hiểu sao không thích trèo lên ấy. Cái quán ngay tại Nguyễn Xí thì đã thu dọn hết bàn ghế chuẩn bị đóng cửa. Ngó phía bên kia đường Tràng Tiền thấy có cái biển “Café giải khát” xấu xấu, nhìn qua cũng biết ngay là nó vẫn còn hương vị của thời cuối bao cấp, đầu đổi mới. Thì là của KS BÒ DÊ GÀ (thằng Trường vẫn gọi thế”. Nào, cố sang đường thưởng thức tí dư vị của thời bao cấp xem vì cũng chẳng còn chỗ nào hơn nữa. Lúc bước vào nghĩ bụng chắc thế nào mấy cô bán hàng sồn sồn cũng hất hàm hoặc cau có đây. Trong quán chỉ có 2, 3 người. Nền nhà ô trắng ô đen, mà ô trắng cũng chẳng còn trắng nữa. Ánh đèn tuýp thì không thể làm sáng trắng hết tất cả những phù điêu giả hang động – phong cách kiến trúc vẫn còn sót lại của một thời. Đúng là có cô bán hàng sồn sồn đang ngồi xem tivi, tiếng mở to ầm ĩ, nhưng mà cô ấy không hất hàm, cũng không cau có. May quá. Gọi 1 nâu đá nào. Phục vụ nhanh quá, gần như là có ngay. Nhưng mà cái thích nhất là ly cà phê này rất đúng ý mình, rất đúng cái mình thích. Lâu lắm rồi mới thấy café sữa đá có nhiều bọt ở bên trên như thế. Nếm chỗ bọt thấy rất ngậy. Còn nhớ lâu rồi mình nói với mẹ là café có bọt ở trên trông kinh lắm, chẳng ra sao. Mẹ nói là café sữa đá phải có bọt mới đẹp, mới đúng cách. Tuyệt nhất là café rất đúng khẩu vị của mình. Không quá ngọt, không có vị chua Arabica, đượm mùi café (dạo này nhiều chỗ bán loại café ướp hương đào hay hương quỷ gì đó nghe mùi rất sến). Thích lắm, hài lòng lắm. Khách Sài Gòn ra có khi cũng nên mời đến đây chăng? Bỗng nhiên thấy được tí “ưu việt của chế độ XHCN”. Cái “ưu việt” ấy nó hiển nhiên bao gồm cả sự bảo thủ về cách pha café mà mình hy vọng lần sau người ta vẫn giữ nguyên như thế. Chỉ sợ đó là cảm giác của mình lúc đang “lên cơn vật” thôi. Không phải dân sành café, chỉ uống để phục vụ công việc nên không dám nói nhiều.
Sau khi mắt đã lấy được nét, nhìn sách ra sách, tiền ra tiền thì lại dạo thêm vòng nữa. Cuối cùng cũng chẳng ngắm được quyển nào, đành lên xe đi về.
Đi qua khu tượng đài Vua Lý Thái Tổ, thấy một đám tụ tập đông đông, lại nghe thấy tiếng trống bập bùng. Chẳng hiểu sao lại ghé vào đó dù rất ghét tụ tập ngang đường. Tưởng là mấy chú tập nhảy hip-hop hay salsa gì đó nhưng hóa ra không phải. Một dàn mấy tay trống người nước ngoài đang chơi say mê. Có cả mấy du khách đang nhảy theo nhịp trống nữa. Chui sâu vào trong vòng người đang xem thấy 4, 5 thanh niên người nước ngoài đeo trống Bonggo đang vỗ nhiệt tình và mấy người khác đang nhảy hăng say. Hehe. Lần đầu mới được nghe Bongo gần và thực đến thế. Lúc trước toàn xem trên sân khấu hoặc qua đĩa. Hay quá. Nhịp điệu rất tự nhiên. Mọi người chơi ngẫu hứng mà cực ăn ý. Tiếng trống thôi thúc, đanh, nảy như hất tung từng mảng không khí. Tiếng trống như có ma. Nó dễ khiến người ta phát điên. Trên một mặt trống đã có thể tạo ra mấy sắc thái âm thanh khác nhau. Người ta thi nhau chụp ảnh, mình chợt nhớ là cái điện thoại của mình cũng chụp được. Thử phát xem thế nào nhỉ. Tất nhiên là mình không hưởng ứng trò chụp ảnh bằng điện thoại nhưng giờ không có máy ảnh thì dùng nó cũng tốt rồi (mà có máy cũng chắc gì đã ăn thua trong điều kiện ánh sáng thế này).
Nghe được một lúc ở trong vòng người, bỗng thấy thiếu thiếu thế nào đó. Chui ra bên ngoài đứng xa một chút để nghe. Bỗng chợt phát hiện ra một điều, không phải tiếng trống có ma. Nhịp điệu đó, âm sắc đó chính là nhịp rần rật của những ngọn lửa giữa chốn hoang liêu của rừng già hay sa mạc. Nghe thấy như từng lưỡi lửa liếm mạnh vào không khí. Nghe thấy tiếng nổ lép bép của cành củi khô. Nghe thấy cả tiếng bước chân thú hoang với đôi mắt bắt đèn lấp lóa, hơi thở hổn hển. Người ta vỗ tay rào rào nhiệt tình hơn cả xem biểu diễn văn nghệ quần chúng ở quảng trường Nhà Hát Lớn. Nhân nói chuyện này mới nhớ, lần trước ở Sài Gòn có biểu diễn văn nghệ ở quảng trường Nhà Hát Lớn, người ta xem hết tiết mục chẳng ai vỗ tay. Vậy là hóa ra chẳng riêng gì Hải Phòng, “quần chúng nông nổi” không vỗ tay mà cả Sài Gòn văn hóa như thế cũng không vỗ tay thì làm sao mà Hà Nội dân không phá hoại Lễ hội Hoa. Vậy là từ đó chẳng phải phân vân về cái văn hóa “quảng trường Nhà Hát Lớn” của Hải Phòng nữa.
Tách ra khỏi chỗ đám đánh trống, quan sát khu sân tượng đài mới thấy Hà Nội thôi thì chí ít ra cũng vẫn còn có đôi chỗ văn hóa có tí không khí để thở.
Về nhà, hưởng ứng giờ trái đất bằng cách tắt đèn và vác đàn ra hành lang gào thét cùng mấy anh, chị, em hàng xóm. Đến đêm thấy tiếng trống vẫn lanh canh đâu đó như chưa ngơi nghỉ. Tiếng trống cần điệu nhảy!
Nào, khua trống lên cho lứa đôi chúng ta hạnh phúc lâu bền.

Huế Chủ Nhật

"Nét duyên là trời đất giao hòa"

Hôm nay là Chủ nhật, ngày 22 tháng 4. Thức dậy đúng giờ, có thể nói là sớm so với sự trễ nải thường trực khi ở Hà Nội. Cũng lâu lắm mới thấy một cảm giác nhẹ nhõm khi thức giấc như vậy. Xem nào, hôm nay là Chủ nhật mà vẫn phải đi làm. Không sao! Trời Huế nắng vàng óng trên tàng cây xanh dưới phố đủ để thấy tự tin và nhẹ nhõm như bất kỳ lần xách valy nào ra khỏi nhà. Thứ 2 hay thứ 7, Chủ nhật đâu có ảnh hưởng gì khi công việc luôn luôn là công việc. Nhớ những ngày đi dạy thì thứ 7, Chủ nhật mới thực sự là ngày đi làm ấy chứ. Đẹp trời và lòng nhẹ nhõm nên thấy rất yên tâm với áo sơ mi xanh nhạt, cavat xanh cùng tone có sọc chéo màu hồng. Màu cavat không mạnh lắm nhưng rất bắt với màu áo và màu nắng. Rồi sơ mi xanh, cavat xanh đi đến làm việc ở tòa nhà màu trắng - số 5 Lê Lợi, ngay cạnh bến thuyền. Bến thuyền này có nhiều kỷ niệm lắm. Một tối mưa gió bão bùng, nước sông Hương lên ngập, vừa hò hét lũ SV vừa kêu gào thầy cô của chúng xuống thuyền và mất béng cái mũ cowboy yêu thích ở chính chỗ này. Đến giờ vẫn còn tiếc! Cũng ở chỗ bến thuyền này mới biết café Sài Gòn nó ra sao. Cũng ở chỗ bến thuyền này những cái bắt tay làm ăn sòng phẳng đã được thực hiện, những bài học đầu của nghề phục vụ. Nói chơi chơi vậy mà đã 7 năm từ lần đầu xuống bến này.
La Residence – tòa nhà trắng cạnh Đại học Huế trên thửa đất số 5 Lê Lợi là một kiến trúc đẹp cả bên trong và bên ngoài nếu xét dưới góc độ hài hòa với cảnh quan. Nếu không có cái biển tên khiêm nhường bên ngoài ít ai nghĩ đây là một khu khách sạn cao cấp. Sự tinh tế, giàu có và cái nhìn sâu sắc của nhà đầu tư (người Pháp lấy cô vợ Bắc Ninh) đã hòa vào kiến trúc phong cách thuộc địa của công trình này. Chỉ có thể nói là đẹp, sang trọng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Để miêu tả phong cách nội thất ở đây có lẽ 2 từ “cầu kỳ” và “thanh thoát” là hợp hơn cả. Và kết quả của sự kết hợp “cầu kỳ” với “thanh thoát” đó là “sang trọng”. Đỏ, vàng, đen kết hợp với nhau. Gạch, gỗ, sắt kết hợp với nhau. Nhuần nhuyễn và tinh tế. Đơn giản mà kiêu kỳ.
Một ngày làm việc qua nhanh và nhẹ như giọng nói của mấy cô gái Huế.
Tối một mình, chẳng biết làm gì, lại quen chân tìm đến quán cũ. Thật bất ngờ! Quán vẫn treo biển “Open nightly” (nhưng không biết có còn “Playing nightly” không). Bước vào quán quá sớm khi mà nhân viên còn đông hơn khách vì khách chỉ có mỗi mình mình. Tiếng nhạc vang lên! Trong ánh sáng vàng vọt của ngọn nến trên mặt bàn, chợt nhận thấy giữa thời buổi khó khăn này mà quán vẫn mở cửa đều đặn, vẫn chơi nhạc như vậy, vẫn kiểu cách như vậy quả là một cố gắng rất rất lớn. Một số đồ uống giá vẫn không đổi so với 2 năm trước, khi mà người ta chưa nói đến “khủng hoảng kinh tế” hoặc “thời buổi khó khăn”. À, có một chút khác trước. Cái khăn welcome giờ thay bằng giấy ướt dù nó vẫn được gắp bằng 1 cái kẹp inox.
“Wine coloured day warmed by the sun. Deep velvet night, when we’re one”
Ly cocktail làm người lâng lâng cùng tiếng nhạc. Chẳng có mấy khi uống cocktail nên cũng chẳng biết đánh giá nó thế nào. Chỉ thấy nó cũng hay hay.
Rhumba lúc nào cũng là Rhumba, lúc nào cũng dặt dìu, lả lơi. Chacha lúc nào cũng là Chacha, lúc nào cũng đam mê, rộn rã, gợi cảm. Paso lúc nào cũng là Paso, lúc nào cũng bừng cháy, quấn quýt. Và Slow – giai điệu tình tứ của những người yêu nhau lúc nào cũng thổn thức, mê muội. Tiếng sax lảnh lót mà ngang tàng. Để tiếng violon rền rĩ, run rẩy như kiếm tìm sự che chở cho vẻ đẹp mơ hồ, kiêu căng của mình. Tất cả hiện ra bảng lảng, rất thực mà rất mờ. Nhưng tất cả vẫn vậy vẫn như trái tim của những ca sỹ, nhạc công kia. Họ chơi nhạc, ca hát vì đó là cuộc sống, là đam mê của họ. Đúng là họ phải làm để kiếm tiền. Nhưng nghệ thuật là thứ thiêng liêng, nó cần sự cống hiến, sự hiến sinh chứ không phải là sự đánh đổi, ngã giá. Và tất cả bức tranh ấy vẫn không khác lúc trước. Kể cả nỗi cô đơn, nhớ nhung trong lòng cũng vẫn là cô đơn, nhớ nhung. Không khác bao ngày đã qua!
Xứ Huế đúng là vùng đất có văn hóa riêng, dễ nhận biết, sâu đậm. Vì sâu đậm nên nó khó bị rửa trôi cùng những dòng chảy mà khách du lịch tứ xứ mang tới. Đó chính là “nét duyên là trời đất giao hòa”. Đơn giản vậy thôi. Huế Chủ nhật có nắng đẹp, có sông trôi, có nhạc hay và có một mình.