Quả táo không chỉ của Bác Hồ
Wednesday, October 12, 2011 1:01:52 PM
Quả táo không chỉ của Bác Hồ
Ở Việt Nam, mấy chục năm trước (và có thể cả bây giờ), ai cũng biết câu chuyện Quả táo của Bác Hồ.
Nhưng trên thế giới chắc không có nhiều người biết về quả táo của Bác Hồ mà hầu hết mọi người chỉ biết Quả táo là của hãng Apple hay nói 1 cách thời sự là của Steve Jobs, người mới ra đi tuần trước.
Thường thì tôi không mấy khi bình luận gì về chuyện thời sự. Vì thứ nhất, thời sự đã có hàng nghìn bản tin đưa. Thứ hai, những thứ thời sự thường rất mau hết tính thời sự. Thứ ba, trong thế giới hỗn độn này, thời sự sẽ rất có thể bị lột trần bởi một thứ phản thời sự nào đó. Nhưng lần này tôi muốn nhân một sự kiện thời sự là sự ra đi của Steve Jobs để nói tới những điều tôi vẫn ấp ủ xưa nay về con người và sự tôn trọng những thứ của con người.
Báo chí khắp nơi dùng mọi lời lẽ đẹp đẽ nhất, tình cảm nhất để nói về thiên tài vừa ra đi. Người ta sẽ xuất bản ngay trong vài tuần tới cuốn sách về ông. Người ta sẽ làm một bộ phim về ông. Nhưng có vẻ người ta chỉ lặp đi lặp lại những điều như nhau, nào là “thiên tài”, “vĩ đại”, “cầu toàn”, “ngạo mạn”, “khắt khe”, “trực giác”, “cái tôi”, “Phật tử”, “yêu gia đình”, “thiết kế là tính năng”… Đại loại là những thứ được cắt ghép từ vài cuốn sách hay bài phỏng vấn ông ấy trước đó. Rồi mấy câu nói được trích đi trích lại như kiểu “Hãy khát khao, hãy dại khờ”… mặc dù cái câu này ông ấy cũng là người trích lại từ cuốn tạp chí yêu thích của ông ấy. Và tất nhiên chỗ nào người ta cũng đồng ý là ông ấy đã có đóng góp lớn về việc thay đổi văn hóa của thời đại kỹ thuật số.

Nhưng tôi cho rằng có quá ít người nhắc đến (hoặc chưa kịp nhắc đến?) quan điểm sâu thẳm bên trong những hành động, bên dưới những triết lý và đằng sau những sản phẩm của Apple mà Steve Jobs trực tiếp kiểm soát việc thiết kế (như người ta nói).
Quả thực là Job xứng đáng được người ta ca tụng hết lời nhưng vì sao?
Vì ông ấy góp phần tạo ra iPod, iPhone, iPad hay Macbook Air?
Có thể sẽ trả lời là vì ông ấy tạo ra văn hóa “i – ai” và thực sự đã cách mạng hóa thế giới của các thiết bị điện tử cá nhân?
Nhưng câu hỏi tiếp theo sẽ là tại sao những sản phẩm “i-ai” đó lại trở thành một thứ văn hóa? Trước iPod, iPhone, iPad đã bao giờ người tiêu dùng mọi giới, mọi độ tuổi, mọi nơi trên thế giới cảm thấy phát cuồng vì một sản phẩm nào đó chưa? Kể cả loại bỏ hết các yếu tố tiếp thị, thị trường thì chắc chắn cũng không có nhiều sản phẩm so sánh được với những thứ có chữ “i” ở đầu về sự khát khao được sở hữu của khách hàng.
Một cuộc cách mạng nào đó (nghĩa đen hay nghĩa bóng) có thể được tạo ra dù khó khăn nhưng cũng không khó hơn việc tạo ra một thứ “văn hóa”. Dù cho văn hóa đó chỉ đơn giản là “chạm và vuốt”. Nói đến “chạm và vuốt” là nói đến những thứ có vẻ đơn giản nhất vì nó gần gũi với con người nhất. Trong một thế giới đầy những quy tắc được tạo nên để ngăn bớt ham muốn thoải mái của con người thì bất cứ thứ gì khiến con người cảm thấy gần với cái tự nhiên của mình nhất đều trở nên thú vị và sẽ sớm được hưởng ứng. Nhưng để trở thành “văn hóa” thì không thể chỉ có “chạm và vuốt” phải có gì đó hơn thế! Đó chính là sự hoàn hảo của cái đẹp kết hợp với tính tiện ích. Và khi con người sở hữu một sản phẩm như thế, họ cảm thấy sự sung sướng vì những giá trị cá nhân được trân trọng. Như thể là mình đang được ai đó thực sự quan tâm, biết mình cần gì, muốn gì và đáp ứng ngay những thứ mình cần.

Những người nổi tiếng thế giới thường là những người gây ảnh hưởng đến đời sống nhiều người khác bằng cách này hay cách khác. Diễn viên, chính khách, tỉ phú hay độc tài…đều gây ảnh hưởng lên cộng đồng bằng tác động và hình ảnh của họ. Có người sẽ được coi là danh nhân văn hóa, có người được ca tụng đời đời, có người bị nguyền rủa đời đời…Nhưng chắc không nhiều người tạo ra được trào lưu, tạo ra được văn hóa đặc biệt khi trào lưu đó, văn hóa đó là biết cách hưởng thụ cái đẹp và sự tiện nghi hơn mong đợi.
Nếu nhìn theo cách đó thì Steve Jobs có thể được coi là nhà văn hóa vì đã mang đến một văn hóa mới, một văn hóa không phải là những lời rao giảng tư tưởng rỗng tuếch. Văn hóa đó là văn hóa vì con người. Điều mà Steve Jobs đáng được ca ngợi nhất đó là bằng những sản phẩm do mình dẫn dắt ông và cộng sự đã chạm đến sâu thẳm khát khao của con người về cái đẹp, tự do cá nhân, kết nối cộng đồng và sự thoải mái trong đơn giản. Tự nhiên nhi nhiên.
Với sự chạm đến sâu thẳm đó, biến nó thành những thứ hiện hữu thì việc có tư chất trực giác, khiếu thẩm mỹ thiên bẩm là đương nhiên. Và việc đòi hỏi cao ở tất cả những người xung quanh cũng là dễ hiểu. Bạn sẽ chọn sự thoải mái của nhân viên Apple hay sự thoải mái của bạn khi chạm vào màn hình iPhone hoặc gõ phím Macbook lúc đêm xuống? Và đương nhiên chả có sự thoái mái nào có cái tem giá rẻ cả đâu.
Con người và những giá trị của con người đã thực sự được trân trọng trong từng chi tiết của mỗi sản phẩm của Steve Jobs. Và đó mới là điều ông ấy đáng được xưng tụng và tưởng nhớ.
Trung Quốc hay kể cả Việt Nam có thể dễ dàng bắt chước iPhone, iPad thậm chí cả tàu vũ trụ (nếu nó quyến rũ người ta như iPhone) nhưng cái tinh thần, cái triết lý vì con người,vì giá trị của con người thì không bao giờ bắt chước được. Không phải là bởi những thứ đó không bắt chước được mà vì người ta phải biết giá trị con người là gì rồi mới bắt chước được trong khi đó ở Việt Nam hay Trung Quốc, con người và giá trị con người chưa bao giờ là cái gì đó đáng kể.

Năm 2000 hay 2002 gì đó tôi đọc được 1 bài trên báo Thế giới vi tính cũ. Có nói về máy Macintosh. Đó là lần đầu tiên tôi biết về Apple và Mac. Nghĩa là có cái gì đó khác với Windows và máy Đông Nam Á. Sau này 1 chút có ai đó nói ở Mỹ bọn nó toàn dùng máy Mac.
Năm 2004, tôi trang trí desktop của mình bằng những icon và skin phong cách Mac.
Năm 2006, lần đầy tiên sang Thái lan tôi mới được chứng kiến 1 cái Mac bằng xương bằng thịt vỏ case bằng nhôm phay sáng loáng mặc dù trước đó đã được biết qua internet. “Bố khỉ, sao nó đẹp thế nhỉ!”, tôi tự hỏi.
Tận 2008 tôi mới được sờ tận tay, day tận mặt cái máy Mac của dân dựng phim. Hình nền và hiệu ứng thu gọn cửa sổ của hệ điều hành trên máy Mac một lần nữa khiến tôi phải nói “Mẹ kiếp, đúng là Mac thật!”. Và tôi chắc tôi không phải là thằng “nhà quê” duy nhất nói câu đó.
Nhưng điều tôi muốn khám phá Steve Jobs không phải là iPhone hay iPad vì mấy thứ đó quá khả năng tài chính. Điều quyến rũ tôi là những bài thuyết trình của Jobs. Nó lấp lánh sự thông minh, óc hài hước, tác phong tự tin, thoải mái, sự chuẩn bị chu đáo và hệ thống hỗ trợ kỹ thuật hoàn hảo. Tôi mơ ước ngày nào đó sẽ nói điều gì đó trên một sân khấu như thế, với màn hình lớn như thế với các hình ảnh và biểu tượng đẹp như thế. Chẳng có ai bắt chước được Jobs dù người ta có thể làm giả iPod hay bẻ khóa iPhone. Nhưng mơ ước được hoàn hảo trong từng chi tiết với sản phẩm của mình thì chắc không phải là điều không thể bắt chước.
Cuối cùng, với anh bạn thân đến giờ này vẫn không biết người ta đẻ ra cái máy tính bảng để dùng làm gì thì nên xem phần giới thiệu iPad của Jobs vì “These devices would have to be far better at doing some key tasks… Some people think it’s a Netbook. The problem is Netbooks aren’t better at anything. They have slow, low quality displays and clunky old PC software”. “We have something better. We call it iPad.”
Còn tôi sẽ trả lời, máy tính bảng là để nhắc nhở những tay “em chã” ỷ lại và rập khuôn rằng người ta luôn sáng tạo ra những thứ thực sự vì nhu cầu của con người, vì sự giải phóng con người thay vì ra nghị quyết hoặc tuyên bố là vì con người.


























































