BỞI TRÓT THƯƠNG

nên nhớ thật nhiều

Subscribe to RSS feed

Quả táo không chỉ của Bác Hồ

Quả táo không chỉ của Bác Hồ

Ở Việt Nam, mấy chục năm trước (và có thể cả bây giờ), ai cũng biết câu chuyện Quả táo của Bác Hồ.

Nhưng trên thế giới chắc không có nhiều người biết về quả táo của Bác Hồ mà hầu hết mọi người chỉ biết Quả táo là của hãng Apple hay nói 1 cách thời sự là của Steve Jobs, người mới ra đi tuần trước.

Thường thì tôi không mấy khi bình luận gì về chuyện thời sự. Vì thứ nhất, thời sự đã có hàng nghìn bản tin đưa. Thứ hai, những thứ thời sự thường rất mau hết tính thời sự. Thứ ba, trong thế giới hỗn độn này, thời sự sẽ rất có thể bị lột trần bởi một thứ phản thời sự nào đó. Nhưng lần này tôi muốn nhân một sự kiện thời sự là sự ra đi của Steve Jobs để nói tới những điều tôi vẫn ấp ủ xưa nay về con người và sự tôn trọng những thứ của con người.

Báo chí khắp nơi dùng mọi lời lẽ đẹp đẽ nhất, tình cảm nhất để nói về thiên tài vừa ra đi. Người ta sẽ xuất bản ngay trong vài tuần tới cuốn sách về ông. Người ta sẽ làm một bộ phim về ông. Nhưng có vẻ người ta chỉ lặp đi lặp lại những điều như nhau, nào là “thiên tài”, “vĩ đại”, “cầu toàn”, “ngạo mạn”, “khắt khe”, “trực giác”, “cái tôi”, “Phật tử”, “yêu gia đình”, “thiết kế là tính năng”… Đại loại là những thứ được cắt ghép từ vài cuốn sách hay bài phỏng vấn ông ấy trước đó. Rồi mấy câu nói được trích đi trích lại như kiểu “Hãy khát khao, hãy dại khờ”… mặc dù cái câu này ông ấy cũng là người trích lại từ cuốn tạp chí yêu thích của ông ấy. Và tất nhiên chỗ nào người ta cũng đồng ý là ông ấy đã có đóng góp lớn về việc thay đổi văn hóa của thời đại kỹ thuật số.

Nhưng tôi cho rằng có quá ít người nhắc đến (hoặc chưa kịp nhắc đến?) quan điểm sâu thẳm bên trong những hành động, bên dưới những triết lý và đằng sau những sản phẩm của Apple mà Steve Jobs trực tiếp kiểm soát việc thiết kế (như người ta nói).

Quả thực là Job xứng đáng được người ta ca tụng hết lời nhưng vì sao?

Vì ông ấy góp phần tạo ra iPod, iPhone, iPad hay Macbook Air?

Có thể sẽ trả lời là vì ông ấy tạo ra văn hóa “i – ai” và thực sự đã cách mạng hóa thế giới của các thiết bị điện tử cá nhân?

Nhưng câu hỏi tiếp theo sẽ là tại sao những sản phẩm “i-ai” đó lại trở thành một thứ văn hóa? Trước iPod, iPhone, iPad đã bao giờ người tiêu dùng mọi giới, mọi độ tuổi, mọi nơi trên thế giới cảm thấy phát cuồng vì một sản phẩm nào đó chưa? Kể cả loại bỏ hết các yếu tố tiếp thị, thị trường thì chắc chắn cũng không có nhiều sản phẩm so sánh được với những thứ có chữ “i” ở đầu về sự khát khao được sở hữu của khách hàng.

Một cuộc cách mạng nào đó (nghĩa đen hay nghĩa bóng) có thể được tạo ra dù khó khăn nhưng cũng không khó hơn việc tạo ra một thứ “văn hóa”. Dù cho văn hóa đó chỉ đơn giản là “chạm và vuốt”. Nói đến “chạm và vuốt” là nói đến những thứ có vẻ đơn giản nhất vì nó gần gũi với con người nhất. Trong một thế giới đầy những quy tắc được tạo nên để ngăn bớt ham muốn thoải mái của con người thì bất cứ thứ gì khiến con người cảm thấy gần với cái tự nhiên của mình nhất đều trở nên thú vị và sẽ sớm được hưởng ứng. Nhưng để trở thành “văn hóa” thì không thể chỉ có “chạm và vuốt” phải có gì đó hơn thế! Đó chính là sự hoàn hảo của cái đẹp kết hợp với tính tiện ích. Và khi con người sở hữu một sản phẩm như thế, họ cảm thấy sự sung sướng vì những giá trị cá nhân được trân trọng. Như thể là mình đang được ai đó thực sự quan tâm, biết mình cần gì, muốn gì và đáp ứng ngay những thứ mình cần.

Những người nổi tiếng thế giới thường là những người gây ảnh hưởng đến đời sống nhiều người khác bằng cách này hay cách khác. Diễn viên, chính khách, tỉ phú hay độc tài…đều gây ảnh hưởng lên cộng đồng bằng tác động và hình ảnh của họ. Có người sẽ được coi là danh nhân văn hóa, có người được ca tụng đời đời, có người bị nguyền rủa đời đời…Nhưng chắc không nhiều người tạo ra được trào lưu, tạo ra được văn hóa đặc biệt khi trào lưu đó, văn hóa đó là biết cách hưởng thụ cái đẹp và sự tiện nghi hơn mong đợi.

Nếu nhìn theo cách đó thì Steve Jobs có thể được coi là nhà văn hóa vì đã mang đến một văn hóa mới, một văn hóa không phải là những lời rao giảng tư tưởng rỗng tuếch. Văn hóa đó là văn hóa vì con người. Điều mà Steve Jobs đáng được ca ngợi nhất đó là bằng những sản phẩm do mình dẫn dắt ông và cộng sự đã chạm đến sâu thẳm khát khao của con người về cái đẹp, tự do cá nhân, kết nối cộng đồng và sự thoải mái trong đơn giản. Tự nhiên nhi nhiên.

Với sự chạm đến sâu thẳm đó, biến nó thành những thứ hiện hữu thì việc có tư chất trực giác, khiếu thẩm mỹ thiên bẩm là đương nhiên. Và việc đòi hỏi cao ở tất cả những người xung quanh cũng là dễ hiểu. Bạn sẽ chọn sự thoải mái của nhân viên Apple hay sự thoải mái của bạn khi chạm vào màn hình iPhone hoặc gõ phím Macbook lúc đêm xuống? Và đương nhiên chả có sự thoái mái nào có cái tem giá rẻ cả đâu.

Con người và những giá trị của con người đã thực sự được trân trọng trong từng chi tiết của mỗi sản phẩm của Steve Jobs. Và đó mới là điều ông ấy đáng được xưng tụng và tưởng nhớ.

Trung Quốc hay kể cả Việt Nam có thể dễ dàng bắt chước iPhone, iPad thậm chí cả tàu vũ trụ (nếu nó quyến rũ người ta như iPhone) nhưng cái tinh thần, cái triết lý vì con người,vì giá trị của con người thì không bao giờ bắt chước được. Không phải là bởi những thứ đó không bắt chước được mà vì người ta phải biết giá trị con người là gì rồi mới bắt chước được trong khi đó ở Việt Nam hay Trung Quốc, con người và giá trị con người chưa bao giờ là cái gì đó đáng kể.

Năm 2000 hay 2002 gì đó tôi đọc được 1 bài trên báo Thế giới vi tính cũ. Có nói về máy Macintosh. Đó là lần đầu tiên tôi biết về Apple và Mac. Nghĩa là có cái gì đó khác với Windows và máy Đông Nam Á. Sau này 1 chút có ai đó nói ở Mỹ bọn nó toàn dùng máy Mac.

Năm 2004, tôi trang trí desktop của mình bằng những icon và skin phong cách Mac.

Năm 2006, lần đầy tiên sang Thái lan tôi mới được chứng kiến 1 cái Mac bằng xương bằng thịt vỏ case bằng nhôm phay sáng loáng mặc dù trước đó đã được biết qua internet. “Bố khỉ, sao nó đẹp thế nhỉ!”, tôi tự hỏi.

Tận 2008 tôi mới được sờ tận tay, day tận mặt cái máy Mac của dân dựng phim. Hình nền và hiệu ứng thu gọn cửa sổ của hệ điều hành trên máy Mac một lần nữa khiến tôi phải nói “Mẹ kiếp, đúng là Mac thật!”. Và tôi chắc tôi không phải là thằng “nhà quê” duy nhất nói câu đó.

Nhưng điều tôi muốn khám phá Steve Jobs không phải là iPhone hay iPad vì mấy thứ đó quá khả năng tài chính. Điều quyến rũ tôi là những bài thuyết trình của Jobs. Nó lấp lánh sự thông minh, óc hài hước, tác phong tự tin, thoải mái, sự chuẩn bị chu đáo và hệ thống hỗ trợ kỹ thuật hoàn hảo. Tôi mơ ước ngày nào đó sẽ nói điều gì đó trên một sân khấu như thế, với màn hình lớn như thế với các hình ảnh và biểu tượng đẹp như thế. Chẳng có ai bắt chước được Jobs dù người ta có thể làm giả iPod hay bẻ khóa iPhone. Nhưng mơ ước được hoàn hảo trong từng chi tiết với sản phẩm của mình thì chắc không phải là điều không thể bắt chước.

Cuối cùng, với anh bạn thân đến giờ này vẫn không biết người ta đẻ ra cái máy tính bảng để dùng làm gì thì nên xem phần giới thiệu iPad của Jobs vì “These devices would have to be far better at doing some key tasks… Some people think it’s a Netbook. The problem is Netbooks aren’t better at anything. They have slow, low quality displays and clunky old PC software”. “We have something better. We call it iPad.”

Còn tôi sẽ trả lời, máy tính bảng là để nhắc nhở những tay “em chã” ỷ lại và rập khuôn rằng người ta luôn sáng tạo ra những thứ thực sự vì nhu cầu của con người, vì sự giải phóng con người thay vì ra nghị quyết hoặc tuyên bố là vì con người.

   

Cắp sách đến trường

“Buổi mai hôm ấy, một buổi mai đầy sương thu và gió lạnh.”

Thanh Tịnh

Vậy là lại thêm 1 ngày tựu trường nữa đến. Dẫu là giữa Sài Gòn nắng nóng mà cái rộn ràng của tiếng trẻ con hát đồng ca vẫn gợi nhớ về một ngày thu nào đó chưa xa của xứ bắc. Và quả thực có một lần tựu trường nào đó tôi đã thấy rõ cái “buổi mai hôm ấy” của ông Thanh Tịnh – người được xem là Hướng dẫn viên du lịch đầu tiên ở ta. Tất nhiên, vài năm nay tôi không còn được ở trong không khí thực sự của một ngày khai giảng nữa nhưng tôi vẫn cảm nhận được và vẫn thích cảm nhận cái không khí của một năm học mới trong sự tất bật của học sinh, của phụ huynh và của các thầy cô giáo.

Năm nay tôi 32 tuổi (tính cả tuổi mụ) và tính tổng số thời gian đi học (một cách chính thức trong trường chính quy) là 19 năm. Không bị muộn hoặc đúp 1 năm nào cả. Tôi muốn nói đến con số 19 năm kia để thấy rằng với tôi ngày khai giảng có ý nghĩa thế nào.

Tôi vẫn không thể nào quên được sự hồi hộp mỗi khi ngày khai giảng đến. Năm học mới sẽ thế nào? Sự hồi hộp đó có lẽ bắt nguồn từ nỗi lo sợ mơ hồ đó theo đuổi tôi suốt những năm tháng đi học, đặc biệt là học phổ thông. Có lẽ bởi việc học hành luôn là một sức ép với nhiều người của thế hệ tôi. Một sức ép hữu hình và lớn đến nỗi trở thành một thói quen, thói quen với áp lực của việc học hành để cố lấy một cái “thành tích” nào đó. “Thành tích” đó có thể là danh hiệu học sinh tiên tiến, học sinh giỏi hoặc cũng có thể là một vị trí nào đó trong ban cán sự lớp và đương nhiên đó là việc thi hết cấp và vào đại học. Và cũng chính sức ép đó biến mọi thứ thành tích như kiểu vào đại học hoặc tốt nghiệp đại học trở thành lẽ đương nhiên và chẳng có gì ấn tượng hoặc đáng phải tự hào. Đi học, thi, đỗ để rồi học tiếp, thi tiếp, lại đỗ để học tiếp…là chuyện đương nhiên không phải bàn cãi vì “việc của mày chỉ có là học thôi!”. Đó gần như là một công việc, một thứ nghề - “nghề” đi học. Có lẽ vì thế, với tôi, từ khi học cấp 3 tôi đã nhận ra một điều, năm mới đối với người đi học như chúng tôi không phải là Tết âm lịch hay Tết dương lịch mà đó là năm học mới. Ngày đầu của năm mới là ngày khai giảng chứ không phải là buổi sáng sau đêm giao thừa. Cái cảm giác thêm một tuổi mới, với tôi, hết sức rõ ràng là nằm ở ngày khai giảng chứ không ở ngày mùng Một Tết âm lịch. Và tôi vẫn thích cái không khí khai giảng ở một trường phổ thông hơn. Với tôi khai giảng vào ngày 5 tháng 9 đó thực sự là một “năm mới”. Nói như vậy để thấy rằng cái sự đi học và ngày khai giảng có vị trí thế nào với tôi.

Sở dĩ tôi có cảm hứng muốn viết về ngày khai giảng này vì tôi tự thấy có lẽ mình không tách được mình ra khỏi sự liên lụy đến giáo dục, đào tạo. Khi còn đứng trên bục giảng tôi thực sự hiểu được vai trò quan trọng của người giáo viên và sức ảnh hưởng lên thế hệ kế tiếp. Mười mấy năm trước chúng tôi đã gọi đùa Đại học Khoa học Xã hội và Nhân văn là Học đại khoa học xã hội rồi nhăn răng. Lúc đùa như vậy thực ra trong lòng chúng tôi – những tay sinh viên mơ mộng vẫn mong mỏi đó chỉ là những lời đùa tếu mà thôi. Nhưng ngày hôm nay có lẽ câu đùa đó đã thành sự thật? Nếu nó thành sự thật thì liệu có phải nguyên nhân đã có từ mười mấy năm trước và chúng tôi, các thầy của chúng tôi đã không làm gì để sửa chữa?

Những ngày này, trước tin thời sự về chính sách của nhà nước với giáo dục, về đời sống của giáo viên, về kết quả thi của thí sinh đại học, về định hướng của học sinh, sinh viên… tôi thực sự hoang mang và cảm thấy bất lực. Không lẽ chúng ta đang ở trong một tình trạng thảm họa vậy ư? Phải ngậm ngùi mà nói rằng đó là sự thật vì những gì tôi tận mắt chứng kiến nói lên phần nào đó bộ mặt của nền giáo dục nước nhà. Nhưng quả thực vẫn có những việc không tưởng tượng được dù có đến mười chín năm đi học dưới mái trường xã hội chủ nghĩa .

Tôi thực sự không hình dung nổi khi mà chỉ cách Sài Gòn 100km, nhiều gia đình không mua nổi bộ sách giáo khoa cho con đi học. Đoàn từ thiện của chúng tôi đã tặng nhiều bộ sách cho các cháu – một thứ hy vọng mong manh như nến trước gió của chúng tôi là các cháu tiếp tục được đi học. Nhiều cháu trong đời chưa bao giờ được nhìn thấy một bộ sách mới chứ đừng nói là được cầm trong tay cuốn sách mới. Mỗi bộ sách giá trung bình 100 nghìn đồng, lớp 11 và 12 thì cao hơn một chút. Không biết là tiền tiết kiệm được từ những lần “tiết kiệm hàng tỷ đồng cho ngân sách nhà nước” như các báo cáo vẫn nói thì nó chảy đi đâu mà sao cách Sài Gòn 100km trẻ con vẫn mong chờ có bộ sách mới vào mùa tựu trường như một phép màu? Lúc trao những bộ sách cho các cháu tôi chỉ có một mơ ước là nền giáo dục giàu thành tích của chế độ đầy ưu việt của chúng ta mỗi năm cho mỗi cháu 1 bộ sách giáo khoa miễn phí, nếu không được tất cả các cấp học thì cấp tiểu học cũng được. Phổ cập tiểu học hay phổ cập trung học hay kể cả phổ cập đại học thì người nghèo đến lớp cũng cần có sách vở để học. Sách vở không có đủ để học thì phổ cập hoặc là trên giấy báo cáo hoặc là bằng niềm tin của các lãnh đạo ngồi phòng máy lạnh ăn trưa mỗi bữa cả chục bộ sách của các cháu. Chính sách an sinh xã hội nào tốt hơn, bền vững hơn cho trẻ con đi học và có sách để được đi học? Tôi nghĩ câu chuyện này đã giúp tôi khẳng định tình trạng giáo dục nước nhà ở tình trạng nào.

Cả ngàn năm trước Khổng Tử đã nói “Nhân bất học bất tri lý”. Cái lẽ đó ai chả biết nhưng có lẽ ai đó sẽ được hưởng lợi từ sự “bất tri lý” của tương lai nên hôm nay họ bỏ mặc tất cả. Nhìn những cháu bé nhận sách kia tôi lại càng thấy sự vô duyên của những chương trình từ thiện và của cả chúng tôi. Vì tất cả những thứ quyên góp kia, dù có nhiều bao nhiêu, không thể thay được chính sách và trách nhiệm của người nắm chính sách. Thật vô lý khi không thấy những người làm nhiệm vụ “quản lý nhà nước” hành động gì một cách có lương tâm ngoài việc kêu gọi sự hảo tâm và tinh thần “lá lành đùm lá rách”. Hỡi ôi, đến cái vùng đất “thiêng liêng của tổ quốc” ngoài khơi kia người ta còn không chăm sóc nổi đến nỗi phải kêu gọi “góp đá” để xây dựng thì các cháu ở đất liền này, gần Sài Gòn có 100km thôi, chưa chết đói là may rồi! Việc đi học và việc mua sách vở cứ để các đoàn từ thiện nó lo. Dân tộc này giàu truyền thống tương thân tương ái, lá lành đùm lá rách nên cứ yên tâm kiểu gì cũng có người giúp đỡ, cùng lắm thì làm cái cầu truyền hình đấu giá sự nghèo khó của các cháu. Việc lo cho dân là của dân!

Ngày khai giảng với học sinh chắc chắn là một ngày quan trọng vì trước ngưỡng cửa một năm học mới có cháu sẽ cắp sách đến trường và có cháu không được cắp sách đến trường, cho đến khi có đủ sách giáo khoa.

 

Cuối trời mây trắng ... văn hóa

"Cuối trời mây trắng bay, lá vàng thưa thớt quá"


Cái sự nhìn mùa đi dễ khiến người ta rung động. Phải bước ra khỏi những cảm giác ấy và nhìn lại mới thấy là tất cả những việc ấy đều có một ý nghĩa nào đó đối với cuộc sống. Ít ra là tối nay có thể bạn sẽ phải chuẩn bị xếp lại tủ quần áo, lấy quần áo mùa thu ra hoặc bữa cơm tối nay của bạn sẽ đổi món và bát canh có vẻ phải được hâm nóng hơn. Lũ trẻ sẽ được giục tắm nhanh lên và mang áo cao cổ một tí. Nghe thấy thế đã thấy hạnh phúc rồi đấy.

Sáng nay khi đi làm, nghĩ về văn hóa, tớ chợt phát hiện ra một điều, mà có thể mang ra bàn được.

Văn hóa, nếu xét theo cái nghĩa nó là những trầm tích đọng lại sau khi tất cả đã trôi đi thì quả thực những gì mà lắng lại được mới xứng được gọi là "văn hóa". Vì vậy cái gì không xứng thì cứ để nó trôi. Đó là quy luật tất yếu. Cái gì thực sự vì con người và mang lại lợi ích cho con người một cách trung thực nhất thì tự nó sẽ được người ta chọn cho ở lại.

Văn hóa là sản phẩm của con người, vì thế, bản chất của nó đã là sự phát triển và giao thoa. Cái sau chồng lên cái trước, nối tiếp cái trước. Chứ văn hóa không phải là 1 thứ gì đó chết lặng để ở bảo tàng như nhiều người vẫn hy vọng thế. Và chính vì văn hóa bản thân nó đã mang tính phát triển thì làm sao cưỡng được nó phải giữ mãi là nó. Nó phải biến đổi như con người phải thay đổi để thích ứng với đời sống tự nhiên và xã hội. Và văn hóa nếu xét nó là một thực thể sống động như chính bản thân đời sống con người thì văn hóa chỉ thực sự là văn hóa - nghĩa là nó "sống" khi nó được bồi đắp. Thế nào là bồi đắp? Là nó được sáng tạo. Tớ cũng cho rằng bản chất của việc duy trì văn hóa chính là sáng tạo, sự sáng tạo không ngừng. Không ngừng sáng tạo ra những giá trị mới để phủ nhận những giá trị cũ đã không còn hợp thời.

Tại sao văn hóa đời sống bây giờ có vẻ "đi xuống"? Là vì nó đi ngược lại quy luật phát triển của chính nó. Nghĩa là nó không được hoặc ít được bồi đắp, nó không được sáng tạo. Nghĩa là những sản phẩm của nó toàn sao chép mà không có sự làm mới hoặc sự làm mới rất ít. Sự làm mới đó muốn có được phải xuất phát từ tư duy tự do phát triển, dám hướng tới cái đẹp hơn. Tớ nhấn mạnh là "dám hướng tới cái đẹp hơn". Phải đẹp hơn chứ không phải thuần túy là đẹp! Và phải "dám", nghĩa là phải dấn thân và hy sinh để vượt lên. Quả thực để tạo ra những giá trị đẹp hơn cho cộng đồng người ta phải biết hy sinh. Hy sinh cái gì? Hy sinh sự sung sướng, hài lòng, dễ chịu của bản thân. Hy sinh sự yên tâm với một nền văn hóa sao chép.

Hãy nhìn những thứ được coi là văn hóa dân tộc của hôm nay và xem xem chúng có phải đã từng được tạo ra bởi một sự vượt lên nào đó của tiền nhân và liệu chúng có phải từng chịu những thử thách để tồn tại đến hôm nay? Có nhiều ví dụ lắm, kể cả những thứ mới có mấy chục tuổi cũng được người ta choàng cho cái mác bản sắc văn hóa cha ông đến những thứ nghìn tuổi mà nhìn qua có vẻ chả liên quan gì đến "nền văn hóa tiên tiến đậm đà bản sắc dân tộc" này. Tất cả những thứ đó vẫn hàng ngày bị phủ lên, bị gạt bớt, có phần lắng lại, có phần trôi đi.


Vậy thì đừng ngồi đó kêu gào mất đi "bản sắc văn hóa" hay là văn hóa xuống cấp. Phải hành động để làm giàu văn hóa vì bản chất của văn hóa là sống nhờ được làm giàu lên, được bồi đắp chứ không phải để "đắp chiếu". Cách tốt nhất để giữ lại cái gì đó có bản sắc văn hóa chính là làm giàu văn hóa hôm nay theo cái nghĩa vượt lên và dám hướng tới cái đẹp hơn, tạo ra nhiều sản phẩm hướng tới con người, vì con người hôm nay, chứ không phải vì bản thân cái "nền văn hóa tiên tiến, đậm đà bản sắc dân tộc" đó. Tựu trung lại là phải sáng tạo cái mới hơn, vì con người nhiều hơn. Tất nhiên không phải sự sáng tạo nào cũng là mới hoàn toàn, vẫn có thể dựa trên những thành tựu cũ nhưng không có nghĩa là sao chép hoặc bắt chước mà không có gì đó thân thiện với con người hơn, vì con người hơn.

Gần đây, làm việc nhiều với những công việc "vì con người" tớ nhận ra nhiều điều nên tạm có vài lời với bạn như thế, và sẽ còn trở lại nhiều lần khác.

Giờ thì bạn cứ uống bia và ngồi ngắm "Gió heo may đã về, chiều tím loang vỉa hè" đi.

Ghi-ta 20

Khi người ta bắt đầu nghĩ đến “ngày xưa”, nói nhiều về “ngày xưa” thì chứng tỏ người ta đã nhận thấy tuổi tác của bản thân trong cái “bây giờ”. Khi nói về cái “ngày xưa”, thường người ta chỉ đề cập đến những thứ đẹp đẽ, những thứ thể hiện rõ nhất người ta đã từng là một người đẹp như thế, tốt như thế… Âu cũng là một thứ mộng ảo, tự sướng một cách chấp nhận được vì dù sao cái gì qua cũng đã qua và người ta cần “thuốc” để vượt lên những trái ngang hiện tại. Cái thuốc “ngày xưa” xem chừng có tác dụng rất tốt, đặc biệt tốt khi cái “ngày xưa” ấy nó thực sự tốt đẹp hoặc chí ít là không quá tồi để phải xấu hổ mỗi khi nghĩ đến, nói đến.

Hôm nay ông bạn thân, nhân lúc cao hứng nào đó đã quét cả đống ảnh thời sinh viên và gửi cho mình. Cả một đoạn của “ngày xưa” ào về. Rưng rưng là từ có thể miêu tả lúc xem những bức hình ấy. Và vô tình, trong nhiều bức hình, có một thứ hiện lên rõ rệt. Một thứ có thể là đề tài cho nhiều câu chuyện (có thể sẽ được kể lại lúc nào đó cao hứng). Một thứ giúp cho những thằng như mình và ông bạn thân kia có được những năm tháng đẹp nhất đời mình. Một thứ vô tư nhưng biết kể nhiều câu chuyện. Một thứ trung thành nên đã cùng chia ngọt sẻ bùi những khi vui và tất nhiên, nhiều lúc buồn. Một thứ đã giúp tớ và bạn có tí “tên tuổi” giữa đám “quần chúng nông nổi”. Một thứ mà vì nó ta đã có thêm một lý do để gắn bó những năm tháng 20 và mãi về sau này. Một thứ mà nhờ nó bạn đã dắt tớ đến với những góc đẹp đẹp của Hà Nội mà tớ chưa bao giờ yêu. Một thứ mà từ nó, ta có một chút gì đó điểm nhấn trong những bước đầu chập chững nghề hướng dẫn. Một thứ mà nhờ nó tớ đã vượt qua được biết bao căng thẳng, vật lộn mưu sinh để vẫn còn giữ được sự rung động mỗi khi nghe một giọng hát hay. Một thứ mà nhờ nó bạn, vô tình một cách có tính toán, được giữ cái vị trí hiện nay.

Đó là cây đàn ghi-ta. Và khi chúng ta 20 tuổi. Tuổi 20 không bao giờ trở lại, rất may là ta còn vài tấm hình và trong góc phòng hay ở giữa bức tường kia, chứng nhân tuổi 20 – cây đàn 6 dây vẫn bình tĩnh nằm đó. Và chắc chắn là, ngày nào đó, không phải hôm nay, trong ngôi nhà mới tinh khôi của bạn, nó – cây đàn tuổi 20 ấy – sẽ được treo ở một góc trang trọng như một vật trang sức không lấp lánh nhưng đầy ý nghĩa, vì ẩn trong nó vẫn là biết bao màu sắc tháng năm.

(Cây đàn đầu tiên của tớ - chụp lúc 15 tuổi)

Bạn đã có một bài viết đầu cho blog của bạn về cây đàn ghi-ta. Đó có thể cũng chỉ là một kiểu “Cảnh – Xích khẩu” nhưng nó cũng nhắc nhở tớ nhiều điều. Mặc dù tớ không thấy có gì phải ầm ĩ lên thế. Nhưng hôm nay, với những bức ảnh của 10 năm qua được quét lại bằng máy scan Canon của văn phòng bạn, có lẽ tớ sẽ nói vài điều về đàn ghi – ta theo cách mà tớ ấp ủ. Có thể không hết được vì nó rất rất dài nhưng dù sao cũng đáng để bắt đầu.

Trước hết, nếu có điều gì đó phải xin lỗi bạn thì tớ cho rằng đó là cái việc tớ lôi kéo bạn từ một thằng học ghi-ta theo kiểu bài bản, với những bản chuyển soạn gì đó mà bạn đánh chưa hết 1 bài, chuyển sang chơi ghi-ta đệm hát bụi phủi theo kiểu văn nghệ quần chúng. Ngoài ra là cái việc tớ chơi không nổi 1 bản cổ điển nào, tớ đành phải lấp liếm với bạn là dù sao thì bọn chơi cổ điển cũng không thể gào thét và đánh đàn khỏe như 2 thằng mình.

(Chuyến đi Yên Tử - Côn Sơn, năm thứ 1,5. Bạn đang chơi cây đàn của Chu Kim Lan mang đi)

Bạn có nhiều thắc mắc xung quanh việc tớ tổ chức đám cưới. Một trong những thắc mắc đó là “sao không thấy bóng dáng ghi-ta ở bất kỳ đâu, trong clip ảnh cưới, hoặc trong hội trường?”. Bạn hỏi điều đó chắc là vì “ngày xưa – lúc 20”, có lần nào đó tớ đã nói với bạn ước mơ của tớ là trong đám cưới tớ đệm đàn cho cô dâu hát. Và tớ cũng đã nói mơ ước đó với vợ tớ. Nhưng ước mơ chỉ là ước mơ. Hehe. Thay vì nghĩ đến ghi-ta, lúc đó tớ phải nghĩ đến hơn 40 người di chuyển 100km và gần chục người di chuyển hơn 1700km. Cảm giác của bạn về sự phụ bạc với ghi – ta thế nào thì cảm giác của tớ (khi bạn hỏi điều ấy) cũng thế. Tớ cũng cảm thấy mình phụ bạc một người bạn.

Bạn có tin là đến giờ tớ vẫn còn nhớ như in bài tập đọc nốt nhạc đầu tiên, khi mà bố tớ bắt tớ lúc ấy 8 hay 10 tuổi gì đó đi học đàn ở một ông giáo già gần nhà không? Ông ấy có mấy cái đàn ghi ta và có mấy cái đàn piano. Đồ mi si sol đô si la son pha mi rề đồ đô si mí rê đô.

Có thể bạn không tin, nhưng bạn chắc vẫn nhớ thất bại trong việc phổ biến tác phẩm đầy hứa hẹn “Du lịch ca” của tớ nằm ở chính ngòi bút không viết đúng ký âm của bạn (nếu không nói là không viết được).

Có thể bạn không nhớ, nhưng chắc bạn vẫn thuộc và chơi được “Chia tay nhau rồi, về ngang qua cuộc đời…” hay “Người tình ơi hãy đến bên tôi bờ môi kề sát…”. Vậy mà có thể tớ không nhớ hết được đã viết được mấy bài đâu nhé. Hehe.

Về bài “Chia tay nhau rồi…” (theo cách gọi của bạn, mà lẽ ra tên chính thức là “Còn một tình yêu”) thì tớ vẫn tin là bạn nhớ chuyện này. Đó là sau khi nghe demo bài này trên lớp, hôm sinh nhật cái Thu, nó nằng nặc kéo bọn mình lên cái quán gì đó hình như là Giai điệu xanh trên quãng phố Vọng và nằng nặc yêu cầu tớ lên hát tặng nó cái bài hát thê lương, thất tình này. Thế có bỏ mẹ tôi không? Rõ ràng  đây là bài hát thất tình, hết sức thê lương, nó được ra đời trong một đêm cao hứng với ông Thanh Đề! Vậy mà cô bạn nằng nặc yêu cầu hát đúng bài đó. Cái quán đó dù là kiểu “hát với nhau” nhưng mà nó cũng có ca sỹ, nhạc công đàng hoàng. Mình lớ ngớ vác cây đàn sai dây lên, loằng ngoằng một lúc, run vãi đái, rồi cũng hát xong cái bài hát của mình. Nhưng trước đó mình cũng nín thở, dũng cảm mà hùng hồn trước micro là “hát tặng bạn Thu bài hát mới viết, nhân dịp sinh nhật bạn”. Hehe, giời này nơi trời Tây chẳng biết bạn ấy còn nhớ không?

Phét lác tí cho oai thì đã chết thằng mẹ nào? Cũng giống như bạn đánh đàn có ra gì mà hễ chụp ảnh là ôm cái đàn! Dù sao thì tớ cũng hết sức thông cảm vì tớ hiểu rõ bạn. Tớ chẳng phàn nàn gì khi mà trên nóc bể nước nhà bạn, chúng ta đã tập bản “Triệu bông hồng” mà cuối cùng chẳng bao giờ biểu diễn với ai.


Cái câu hát “Tôi ca không hay, tôi đàn nghe cũng dở” có vẻ hoàn toàn chính xác với chúng ta. Vì thế chúng ta, khi 20, phải tự an ủi nhau là ca không hay, đàn không tốt nhưng cộng 2 thứ lại với nhau thì khối đứa phải ghen tị và quả thực ta đã làm được nhiều điều.

Không nhiều sao được khi mà những chuyến đi thực tế đều phải có chúng ta hò hét, gào thét, phừng phừng và bồm bộp nó mới ra cái vẻ sinh viên du lịch. Không phải chúng ta thì là ai đã tạo nên sức sống cho những buổi sinh hoạt văn nghệ trên lớp và “giữ lửa” khi ngọn lửa trại đã tàn giữa rừng và đám yêu đương kéo nhau đi tâm sự? Không phải chúng ta thì ai đã được hoan nghênh trong những bữa tiệc sinh nhật toàn ngô cay và cóc trong Mễ Trì? Không phải chúng ta thì là ai đã đứng trên sân khấu để mà gọi “bạn ơi hãy đến…”. Không phải chúng ta thì ai đã là người chơi “Hãy yêu như chưa yêu lần nào” với duy nhất 1 vòng gam? Không phải chúng ta thì thằng nào đã làm ầm ĩ cả cái canteen của trường tự nhiên với liên khúc nhạc vàng trong những buổi không thèm học môn du lịch sinh thái? Không phải chúng ta thì ai đã mang ghi-ta lên những chuyến xe để phục vụ du khách? Có lẽ sẽ không phải chúng ta thật. Vì đó có thể là thằng Tùng “khàn”. Bạn sẽ nói là nó khàn nên không hát được. Nhưng xin thưa với bạn là mặc dù nó không hát được nhưng cái ngày mà nó đệm cho bọn con gái ký túc nghiêng ngả thì chúng ta vẫn chưa thuộc hết gam chặn và chặn còn đau tay. Rất may là có nó thì chúng ta có đứa để mà học tập. Và rất may là nó đi tù, còn chúng ta ở lại để gào thét với quyển sách nát bét của Nguyên Hạnh và bất cứ tờ giấy nào có nốt nhạc ở trên.

Hồi năm thứ 1,5, trong khi bạn còn mải đi đưa đón cô bạn “học cùng lớp ôn thi đại học” đang học bên trường Ngoại ngữ thì tớ đóng đô ở nhà thằng Lượng cùng với mấy thằng khoa Luật, ngày đêm đệm hát cho chúng nó những bài hát mới, cũ và bỗng nhiên tớ có một đám fan hâm mộ ở lớp Luật 43. Vụ này chắc bạn không biết đâu. Vì cùng lắm bạn chỉ biết là tớ có thu âm 1 băng cát xét hầu hết những bài mà tớ chơi được, sau đó tớ tặng bạn Mai trong một dịp sinh nhật mà tớ “phải” đi vì thằng Quang, và vì hôm đó tớ không có tiền để mua quà. Nhưng cũng buổi tối đó, tớ đã hát 5 hay 7 lần gì đó bài “Bước chân lẻ loi” theo yêu cầu của bạn Hạnh “Lào Cai”.

À, nhân nhắc đến cô bạn “học cùng lớp ôn thi đại học”, cô ấy có 1 đám bạn gái rất yêu bóng đá và hiểu biết về bóng đá Đức, còn bạn thì không! Nhưng chuyện ấy không đáng kể bằng việc, ngày ấy, bạn không thể chơi được bản “Now and forever” như trong băng để tặng cô ấy, mặc dù bạn cố tập mọi cách kể cả với bản nhạc in sẵn. Hy vọng là bây giờ sau một thời gian dài nghe bạn hằng đêm tâm sự, cô ấy và 2 đứa con của cô ấy sẽ thông cảm để đi đến quyết định nhất trí một cách đầy thông cảm là bạn sẽ không bao giờ chơi được “Now and forever”.

Tuy nhiên “cô bạn” của bạn có thể sẽ thông cảm với bạn hơn nếu biết rằng dù bạn không chơi được tử tế mấy bài cô ấy yêu cầu nhưng trong một buổi trở về sau một ngày tham quan mệt mỏi, chúng ta, bạn, tớ, Trần Thị Hoa và nhiều người khác đã lại ôm đàn ra trước thuyền và hát. Chúng ta đã cùng gào thét rất to, át được cả tiếng máy tàu ầm ì loang trên mặt sông Hương lúc chiều tà, và át cả tiếng mưa bắt đầu rơi nặng hạt. Chúng ta đã hát gì trên con sông Hương? Hehe. Hát “Ngẫu hứng sông Hồng”.

(Tối hôm đó, trên sông Hương, tớ đã ôm cây đàn này và đệm cho Huyền hát tặng lại anh chị em nghệ sỹ. Thế mới ghê chứ)

Nhưng để có những lúc như thế, chúng ta đã trải qua bao nhiêu ngày “luyện tập”. Và bạn chắc không thể biết được đêm giáng sinh đầu tiên trong đời sinh viên của tớ ở HN là vác cây đàn (tớ sẽ nói dưới đây) đi hòa vào đám sinh viên từ Phùng Khoang lang thang sang Đường Bê Tông Thanh Xuân. Tớ đã đi giữa một đám anh em như thế, gào thét rất to và chơi như bổ củi “I wanna wish you a Merry Christmas”

Bạn chắc cũng không thể biết được từ ngày biết chơi ghi – ta và lên HN học, sau này về HP rồi đi SG tớ đã dùng qua bao nhiêu cây đàn. Nhưng chắc là bạn biết rõ cây đàn thuộc dòng “80 nghìn” mà tớ được tặng trong 1 buổi đi xem “Bạn yêu nhạc” và bạn không quên cây đàn màu nâu đỏ của ông Thanh, sau này ta coi nó như cây biểu diễn chính vì cần của nó dẹt, dễ ôm tay để chơi gam chặn mặc dù trên thực tế thì nó là cây ghi-ta cổ điển. Cây đàn “80 nghìn” mà tớ được tặng năm học lớp 11 kia, nó thực sự mang đến cho tớ 1 cuộc cách mạng trong việc học đánh đàn và nhờ nó mà “Người tình ơi” ra đời. Lúc đó tớ 18 tuổi. Nhưng 18 với 20 không khác nhau nhiều mà, phải không?

(Lúc tớ 18 tuổi, và ước mơ chơi được "gam chặn")

Nói về đàn thì quả là bạn có 1 cây đàn tốt và có lẽ không thay đổi suốt bao năm nay. Hơn thế cái bao đựng đàn của bạn cũng là loại tốt, chứ không phải loại 30 nghìn mà tớ hay mua mỗi lần “chinh chiến đường xa”. Mỗi lần “chinh chiến” như thế ta đã chuẩn bị gì? Một bộ dây đàn mà thường ưu tiên cho 2 dây si, dây mí. Ngoài ra một “đặc sản” mà tớ mang từ Hải Phòng lên giới thiệu với bạn đó là dây sol “trần”. Ngoài dây đàn là cái “móng”. Cùng với đó tất nhiên không thể thiếu là vài ba cuốn sổ bài hát chép tay, sau này là sách in. Ngoài ra tớ còn một phát minh độc quyền là cách đeo đàn ghi ta bằng cách móc 1 cái móc vào thùng đàn thay vì dây đeo vào đầu và đuôi đàn. Cái móc ấy tớ thấy thích vì lúc bé xem ti vi thấy Trung Đức, Thái Bảo đeo đàn như thế và biểu diễn trên sân khấu. Các bạn trẻ giờ mà nhìn thấy cách làm của tớ chắc chắn sẽ khóc thét. Hehe.

Đấy, hành trang “ghi-ta 20” của ta về cơ bản là như thế đấy.

Còn nhiều chuyện lắm, nhưng hôm nay thế thôi. Và sẽ trở lại khi nào những kỷ niệm 20 ùa về. Và biết đâu tớ lại thấy lâng lâng đủ để tạo ra một chùm âm thanh nào đó bắt đầu cho một bài hát mới!

(Hình này chụp 2008, có lẽ là lần gần đây nhất phục vụ văn nghệ quần chúng)

BKK 06 11

BKK 06

BKK 11

BKK 06

BKK 11

BKK 06

BKK 11

BKK 06

BKK 11

BKK 06


BKK 11

BKK 06

BKK 11

BKK 06

BKK 11

BKK 06

BKK 11

BKK 06

BKK 11

Ta bà thị hiện

Vua Tịnh Phạn phước sinh con thảo
Thánh Ma Gia mộng ứng điềm lành






Thiên thượng địa hạ, duy ngã độc tôn






Trí huệ quang minh như nhật nguyệt
Từ bi vô lượng cứu quần sinh


Mạng xã hội – The Social Network – Facebook

, ,

Nghe thiên hạ đồn đã lâu, phim tranh giải Oscar, nay mới có hứng xem.

Bộ phim quả xứng để tranh Oscar (nói thế cho có vẻ sang, chứ biết đếch gì về Oscar mà trèo vào). Ấn tượng là những hình ảnh của đời sống sinh viên đại học Havard hàng đầu thế giới rất nhẹ nhưng đủ khắc họa chân thực cuộc sống sinh viên từ học tập đến vui chơi, hội hè, kiếm tiền. Đúng là sinh viên lúc nào cũng là sinh viên, ở đâu cũng là sinh viên, tràn trề sinh lực và bùng nổ mọi lúc có thể. (Không hiểu sao cứ có gì gắn với sinh viên đều làm lòng rộn lên.) Lời thoại trong phim nhanh quá, đọc phụ đề mờ cả mắt mà không kịp. Những hình ảnh thú vị về đám coding cũng lướt qua quá nhanh, chưa kịp nghiêng ngó đã qua mất. Vì thế không được cảm giác “cực khoái” 100%.

Xem xong mới đọc một số bài review thấy không cần phải bình luận gì thêm về nội dung phim vì các web đã làm khá tốt rồi. Từ bộ phim, lòng thì thấy ngổn ngang nhiều suy nghĩ về đời thực và ảo, về con người và xã hội, về ước mơ và kết quả. Câu chuyện về sự nghiệt ngã của thương trường, về sự gian xảo của mánh khóe làm ăn, về những đặc điểm trái chiều của thiên tài, có lẽ chẳng cần phải nói thêm. Cái muốn bàn ở đây là sự liên tưởng từ bộ phim đến những điều gần đây thường quẩn quanh trong đầu óc.

Eduardo Savarin kiếm 300.000USD/mùa hè vì dự đoán giá dầu bằng cái công thức đã giúp Zuckerberg làm dậy sóng ký túc xá Havard trong một đêm “tê tê” thất tình. Và kết quả tất nhiên là sập mạng nội bộ.

Zuckerberg sau đêm thất tình, từ facemash.com đến thefacebook.com đến căn nhà ở Cali và cuối cùng là facebook.com. Nối liền những tháng ngày đó là trạng thái ngật ngưỡng và đôi tay coding không mệt mỏi.

Hai anh em nhà Winklevoss sững sờ vì bị hiệu trưởng đuổi thẳng cổ sau khi “khóc lóc” chuyện bản quyền. “Ở Havard này ai mà chẳng nghĩ ra một cái gì đó…Họ tạo ra việc làm còn dễ hơn là đi xin việc làm”, hiệu trưởng nói tỉnh bơ!

Sean Parker lọc lõi, đầy kinh nghiệm chiến trường từ Napster đến quán bar, từ bàn phím đến ma túy. Về Sean, nếu nhân vật đó mô phỏng đúng nguyên mẫu như vậy thì phải nói cái logo của Napster phản ánh đúng tính cách của ông chủ nó.

Cái tên facebook ngày nay ở cửa miệng của mọi người bao gồm cả sự ngưỡng mộ của Zuckerberg với Sean. Bởi chính Sean bỏ lại sau lưng mình Zuckerberg đang há hốc mồm “vứt chữ “the” đi, nghe mới chơi…”. Và cũng bởi chính Sean cho Zuckerberg biết được khả năng trở thành tỉ phú nhờ facebook chứ không phải chỉ thành triệu phú như Eduardo đang khát khao.

Buổi thuyết trình của chuyên gia hàng đầu trong nghề với sinh viên và cũng là nơi cô gái người Á hẹn hò với Eduardo.

Những tay thực tập sinh thi tuyển vào thefacebook.com vừa hack, vừa uống, vừa bấm trong sự cổ vũ nhiệt tình của đám bạn... Hàng tỷ dòng lệnh và hàng nghìn giờ làm việc…

Tất cả những mảng ghép đó tạo nên không phải chỉ là 1 câu chuyện mà đó là xã hội. Nhưng đó không phải là xã hội của những “trí thức bia hơi”. Đó là xã hội của những đỉnh cao trí tuệ, của những ước mơ sáng tạo và lao động miệt mài.

Không có “tỉ phú tình cờ” nào trong phim cả. Họ là những tài năng thực thụ, họ được đào tạo ở nơi tài năng, họ lao động hết mình, họ được tạo cơ hội tỏa sáng. Họ sẵn sàng khi tiếng gõ cửa của cơ hội vang lên dù rất khẽ. Họ đang tìm kiếm cơ hội nên họ không để mất nó. Họ đã có sẵn một tỉ phú trong mình rồi, vấn đề là họ biến năng lượng của họ thành tiền và chờ ngày người ta gọi mình là tỷ phú thôi! Đừng nhầm lẫn, sự giàu có không bao giờ đi kèm với dốt nát và hèn nhát, càng không thể đồng hành với lười biếng và ỷ lại và chắc chắn không bắt nguồn từ những cái đầu vừa máy móc vừa bị cấm tự do mơ tưởng.

Nhưng tại sao họ và dường như chỉ họ mới có thể thành tỉ phú? Chỉ có một môi trường đào tạo cởi mở mới đủ sức tạo ra và dung chứa những tài năng đó và làm cho tiếng gõ cửa của cơ hội vang lên mạnh mẽ hơn trước những đôi tai vốn đã rất tinh. Ở môi trường đó, những tư tưởng của tự do suy nghĩ, tự do phát triển để làm giàu được phát biểu bằng những công trình nghiên cứu thể hiện kết quả qua những tác phẩm chứ không phải bằng blog hay trả lời phỏng vấn hoặc vài bài báo mạng. Môi trường đó cũng không có chỗ cho “trí thức bia hơi” vì nó không nuôi dưỡng những kẻ ăn bám hèn nhát mặc dù nó đủ rộng lượng cho những kẻ cơ nhỡ đang chờ ngày thành tỉ phú. Những quỹ đầu tư mạo hiểm chờ đợi những ý tưởng đột phá và khả thi chứ không mong mỏi những quyển luận văn vô nghĩa.

Không có tự do tư tưởng thì không thể sáng tạo ra những giá trị mới.

Không sáng tạo ra những giá trị mới thì không thể có những thành tựu mới.

Không có thành tựu mới thì không có con người mới.

Không có con người mới thì không có tri thức mới!

Đổi mới giáo dục ở đấy chứ ở đâu!

“Đó là ở Havard, ở ta làm sao mà thế được?” Ừ cứ nghĩ thế thì biết bao giờ mới thế được?

Bây giờ quay lại nói chuyện về facebook.com

Năm 1995, người ta xác nhận Internet bằng chữ @. Năm 2000, người ta nhận ra Internet bằng chữ “e”. Năm 2005, người ta dùng chữ “G” để mô tả Internet. Năm 2010, người ta hiểu chữ “F” là Internet và đồng thời là cuộc sống ở 1 thế giới khác.

Facebook là một hiện tượng khai thác thành công nhu cầu của người dùng vì thế nó vẻ là bằng chứng hùng hồn nhất cho sự ngờ nghệch của đại bộ phận “cư dân mạng”. Thật kỳ lạ khi mà ngồi điền một mẫu đơn xin việc online thì rất ngại nhưng lại nhiệt tình ngồi “thổ lộ” một mạch với Profile của facebook. Hơn hết, nó được yêu thích vì nó giúp người ta thỏa mãn cái bản tính khoe khoang của mình và thò cái mũi tọc mạch vào người khác. Mà có khi người khác lại coi đấy là sự thích thú. Lúc nào cũng muốn biết thiên hạ làm gì và cho thiên hạ biết “ai là mặt chơi” bằng dòng “status” ngắn cũn. Thiên hạ thì cũng vớ vẩn, đôi khi phát khùng bởi cái “status” quá chảnh của một đứa vô danh tiểu tốt nào đó. Nó cũng phản ánh một sự ỷ lại lười nhác của con người thời đại kỹ thuật số. Bạn bè ư? Dễ dàng đến dễ dãi! Làm bạn, kết bạn? Tất cả đều nằm dưới ngón tay “Add as Friend”. Bị “bắt” phải làm bạn khi tự nhiên có đứa nào “tag” mình. Và rồi thế giới, con người, những giá trị của con người trở nên rẻ rúng vì chỉ còn được thể hiện bằng “Like” và “Dislike”.

Mạng xã hội, nghe có vẻ sang! Không có mặt trên mạng xã hội kể như là “quê”, “một lúa rưỡi chứ chưa nổi hai lúa”. Đếch đâu, chẳng qua là để thỏa mãn cái thói tò mò, cái thói ganh ghé, cái thói khoe khoang, cái thói ngồi lê, cái thói a dua… thế thôi, những “trí thức bia hơi” ạ!

 

Hải Phòng mãi mãi là quê hương của tôi!

Tôi yêu thành phố tuổi thơ của tôi

Dòng sông vẫn hát như khi tôi tuổi lên mười.

Hôm nay là ngày 10 tháng 5 năm 2011. Nghĩa là lại đến một tháng 5 nữa.

Những ngày này ở Hải Phòng hoa phượng đã nở đỏ.

Ngày bé, chưa được đi lại thì cứ thấy người ta gọi Hải Phòng là “Thành phố Hoa Phượng Đỏ” thì nghĩ là chỉ có thành phố của mình mới có Hoa Phượng Đỏ mặc dù cũng không thấy nhiều phượng lắm. Hỏi thì người lớn nói ngày xưa, trước khi có trận bão lớn hay trước chiến tranh gì đó thì có nhiều cây phượng, nhưng giống phượng vốn giòn, dễ gãy nên sau bão có nhiều cây trên các phố chính đã gãy và người ta trồng thay thế bằng các cây khác an toàn hơn. Với lại nhiều người còn tin rằng (hoặc cố tin rằng) vì có bài hát “Tháng năm rợp trời hoa phượng đỏ…” nên người ta đã viết thế thì chắc là đã có lúc nào đó hoa phượng đã từng rợp trời đỏ. Thế nào cũng được vì dù sao bài hát nghe cũng hay hay và cứ nhắc đến Hải Phòng là người ta nhớ ngay cái bài hát ấy. Điều ấy tốt, theo cách nói hiện đại là “có thương hiệu” – một thứ logo của Hải Phòng đã được tạo nên như thế, bằng niềm tin của giai cấp công nông hăng say xây dựng trên thành phố ngọn cờ đầu của miền bắc xã hội chủ nghĩa.

Lớn lên đi xa một tí thì thấy hóa ra đâu chỉ có Hải Phòng mới có hoa phượng, nhiều chỗ khác cũng có, Hà Nội, Phú Thọ, Thanh Hóa, Nghệ An…Thì đành tặc lưỡi là hoa phượng ở những chỗ đó nó đếch đỏ bằng ở Hải Phòng.

Lớn thêm lên tí nữa, đi xa hơn tí nữa thì thấy ở một vài chỗ khác hoa phượng nó còn đỏ hơn Hải Phòng nhiều. Thì đã sao, vấn đề là “thương hiệu”. Có phải thành phố nào cũng có “thương hiệu” và người ta nhắc đến ngay khi nghĩ về nó đâu. Đến cả Việt Nam còn chưa có “quốc hoa” cơ mà. Hải Phòng đã có “thị hoa” rồi còn gì nữa!

Nhưng có lẽ cái mặt trái của “thương hiệu” Hải Phòng nằm ở chính chỗ cái bài hát đã góp phần tăng “thương hiệu” đó lên. Một chiêu “PR” hiệu quả thế mà trái ở chỗ nào? Trái ở chỗ, nó khiến người ta biết về Hải Phòng chỉ có bấy nhiêu thứ và hơn nữa người ta chỉ biết dường như Hải Phòng chỉ có mỗi một bài hát đó mà không có bài hát nào nữa.

Phải nói ngay, đúng là những bài hát khác về Hải Phòng khó so đọ với “Thành phố hoa phượng đỏ” nhưng không phải vì thế mà những bài đó không hay. Cũng không thể vơ vào bài “Bến cảng quê hương tôi” và nhiều bài hát có chữ biển được đâu.

Hôm nay nhân sắp đến ngày 13 tháng 5 – giải phóng Hải Phòng, nhắc lại với các bạn còn 2 bài hát nữa cũng rất hay đó là: Thành phố của em (sáng tác Văn Dung) và Thành phố tuổi thơ (sáng tác Ngô Huyền Anh).

Cá nhân tớ thích bài Thành phố tuổi thơ hơn. Hải Phòng trong bài hát này mới thực là Hải Phòng. Một Hải Phòng không nhiều hoa phượng, không có “Cầu Rào, Cầu Đất”. Hải Phòng trong bài hát đó không chỉ là “những Bến Bính, Xi măng,…” mà là Hải Phòng của những con người biết nghe sông hát “khi tuổi lên mười”, Hải Phòng đó là Hải Phòng đang dựng xây (mặc dù xây đến bao giờ thì không biết), một Hải Phòng “như đang say trong tương lai”. Hải Phòng đó không có “đêm dài tiễn biệt” mà Hải Phòng đó “sáng tươi như muôn đài hoa”. Ca từ trong sáng, say mê và giai điệu mạnh mẽ như cá tính của người Hải Phòng. Và sức sống từ bài hát đó luôn nhắc rằng “Hải Phòng mãi mãi là quê hương của tôi”.

Thành phố tuổi thơ

Tôi yêu thành phố tuổi thơ của tôi.

Dòng sông vẫn hát như khi tôi tuổi lên mười.

Chân đi vào kí ức những kỉ niệm xa xôi.

Để nghe thành phố lời hát đưa tôi vào đời.

Tôi yêu thành phố tuổi thơ của tôi.

Tựa như cô gái nụ hoa trên làn môi cười.

Chân đi vào kí ức những kỉ niệm xa xôi.

Để Hải Phòng mãi mãi là quê hương của tôi.

 

Chorus

Chào thành phố tiếng sóng bát ngát, hát trong tôi bao câu ca vui.

Chào nhịp sống mới đang sinh sôi.

Tay ta xây lên bao nhiêu công trình mới.

Một ngày mới ánh nắng chói lóa.

Thành phố lớn lên theo năm cửa ô.

Ngoại thành xanh xanh trong mộng mơ.

Màu ngói mới thơm như hoa phượng đỏ.

Hải Phòng sẽ lớn với đất nước, sẽ lớn lên trong bao tin yêu,

Hải Phòng như say trong tương lai.

Tay công nhân xây bao công trình mới.

Một ngày mới ánh nắng chói lóa thành phố sáng tươi như muôn đài hoa.

Một thành phố tin yêu con người một thành phố của tương lai.



Hình ảnh trong bài do tớ tự chụp và chỉnh sửa bằng Picasa

Hướng dẫn ... đi viện

Người ta có nhiều cách đặt vấn đề hoặc đơn giản là mở bài cho một hoặc một vài điều muốn nói. Cái cách mở bài có thể ảnh hưởng đến hướng suy nghĩ của người nghe, người đọc trong suốt quá trình tiếp nhận những thông tin từ người trình bày và nó cũng có thể khiến người ta bước liên tục qua các cánh cửa cảm xúc khác nhau. Hôm nay, viết bài này theo cách đặt vấn đề thế này các bác xem sao nhé.

Tôi yêu đất nước Việt Nam. Công việc đi lại nhiều và mơ ước lang thang khiến tôi có cơ may được biết chỗ nọ, chỗ kia. Trên mọi nẻo đường tôi đã qua của đất nước, tôi thấy chỗ nào cũng đẹp. Chỗ thì đẹp người, chỗ thì đẹp cảnh. Tôi thấy đẹp không phải vì tôi yêu đất nước quá nên thấy đất nước đẹp mà ngược lại, bởi vì đất nước đẹp quá nên tôi thấy yêu. Có những vùng đất cứ ám ảnh mãi mỗi lần đến và đi. Đó có khi là Huế, là Hải Phòng, là Quảng Bình, là Hà Giang…Đã nói là yêu thì chẳng biết được lý do vì sao yêu đâu. Những suy tư, những đau đáu, những lâng lâng, những ngất ngây cứ thế quyện vào từng hơi thở trên mỗi bước đường đất nước.

Vì đất nước đẹp nên người ta thích đi du lịch. Vì người ta thích đi du lịch mà người ta lại sợ những chỗ xa lạ nên người ta cần một ai đó giúp người ta đỡ sợ ở những chỗ xa lạ. Và, hehe, như một lẽ đương nhiên của nền kinh tế thị trường xấu xa, đầy khuyết tật (sản phẩm của bọn tư bản giãy mãi chưa chết), bọn đáp ứng nhu cầu đỡ sợ ấy cho người đi du lịch xuất hiện. Bọn ấy là các công ty du lịch mà hiện thân cụ thể nhất là một anh/thằng/con/lão/bọn/đám/tụi hướng dẫn viên du lịch. Nhiệm vụ của hướng dẫn viên du lịch là gì thì nghe cái tên đủ biết rồi – hướng dẫn chứ sao. Nghĩa là hướng xong rồi dẫn. Nghĩa là dẫn người ta đến chỗ vừa hướng. Hehe. Quá đơn giản.

Tuy là đơn giản nhưng mà những hướng dẫn viên rất cần thiết cho những người lớ ngớ mới đến một nơi mới, đặc biệt là với tâm lý ỷ lại và sợ mạo hiểm như dân ta.

Thôi, không nói chuyện hướng dẫn viên nữa, hướng dẫn viên là cái gì đâu mà phải nói nhiều, một bọn ba hoa cả! Nói sang chuyện đi bệnh viện (cho nó hợp chủ trương an sinh xã hội của chính phủ), mà đi bệnh viện với đi du lịch cũng gần giống nhau vì đều phải đi ra khỏi nhà, lâu lâu đi một lần và tốn kha khá tiền.

Thật may mắn cho ai ở đời không bao giờ phải “đi viện”. Nhưng để đảm bảo cái may mắn ấy thì cũng vài lần nên đến bệnh viện để biết là mình may mắn hơn nhiều người khác.

May mắn của người không bao giờ phải “đi viện” ngoài cái việc sức khỏe tốt ra còn có một hạnh phúc khác đó là không bị đối xử tệ bạc thêm (vì hàng ngày đã bị đối xử tệ bạc ở nhiều nơi khác), không bị hành hạ đến ám ảnh và có thể không bị hạ nhục nữa. Các bác nào ở nước ngoài chắc nghe đến đây phát sặc nhưng với các bác đang ở đất nước tươi đẹp của em thì chuyện này hoàn toàn dễ hiểu. Đến đi ăn một bát phở, bát bún ở ngoài phố còn có thể bị chửi huống hồ vào bệnh viện bị đối xử tệ 1 tí cũng còn may chán. Chứ nếu không mình bị amidan nó lại lôi ra cắt ruột thừa thì bỏ mẹ.

Chắc chắn tôi không phải là người may mắn về mặt sức khỏe khi phải đi viện để làm phẫu thuật (dù chỉ là phẫu thuật kiểu “ngoài cơ thể”). Ngày bé tí đã đi, lúc mười mấy tuổi cũng đi và giờ hơn ba mươi tuổi lại đi đến viện không phải đẻ thăm người ốm như thỉnh thoảng vẫn làm. Nhưng tôi vẫn cho rằng những lần gần đây nhất phải đi viện tôi còn may mắn và hạnh phúc hơn nhiều người. Nhiều người sợ đi viện vì tốn tiền, vì sợ việc biết mình bị bệnh tật và vì sợ bị coi thường, sợ bị hành hạ về mặt tự trọng. Những lần này tôi không thấy cái cảnh bị bác sỹ “xóc đểu”, bị căng ra vì nghĩ cách đưa được cái phong bì cho “người có thẩm quyền” như các bạn tôi vẫn mô tả mỗi khi họ phải đến viện.

Tôi là một người xa lạ ở thành phố này, mà kể cả không phải xa lạ nhưng đến viện thì vẫn là xa lạ vì có phải ngày nào người ta cũng đến đó đâu! Và vì thế trong khi ngồi ở bệnh viện để chờ người thân và chờ đến lượt mình tôi có thời gian để suy nghĩ và có cơ hội để quan sát minh chứng cho những suy nghĩ của mình.

Người ta nói trên truyền hình, trên báo chí là đất nước đang phát triển mạnh mẽ, công nghiệp hóa, hiện đại hóa, đời sống nâng lên qua các con số GDP, tăng trưởng hàng năm bao nhiêu phần trăm, cố gắng đảm bảo an sinh xã hội, xóa đói giảm nghèo…Tôi cố gắng tin điều đó và quả thực điều đó rất đáng tin cho đến khi bước chân đến bệnh viện – cơ sở chăm sóc y tế cơ bản nhất ở bất kỳ đâu trên thế giới này (tôi nghĩ thế). Bất kỳ bằng chứng nào cho sự phát triển của cộng đồng cũng cần thể hiện qua y tế và giáo dục. Nhưng ở bệnh viện tôi đang chứng kiến đây thì sao? Đây là một bệnh viện tư, không dùng ngân sách quốc gia, vậy mà còn cảm thấy nghẹt thở vì quá tải vậy thì những bệnh viện công thì sao?  Ở đây, tôi may mắn khi không phải lo lắng chuyện “quan hệ với bác sỹ”, không bị nghe chửi đểu, may mắn được hướng dẫn, giải thích cụ thể về bệnh tình của mình để yên tâm mà trả tiền, may mắn không phải nằm chung giường nhưng còn ở những bệnh viện khác thì sao và hàng triệu bệnh nhân khác thì sao? Đừng nói với tôi là có đủ tiền thì vào bệnh viện cao cấp! Có bao nhiêu người lao động bình thường đủ tiền vào bệnh viện cao cấp? Đất nước công nghiệp hóa, hiện đại hóa, tăng trưởng GDP cao thì bệnh viện nào cũng phải đáp ứng được yêu cầu của người bệnh chứ nhỉ, sao phải cao cấp?

Không phải ai cũng đến viện thường xuyên để biết phải làm thế nào cho đúng cách, cho được việc. Và vì thế người ta sợ, người ta lơ ngơ, trong khi người ta có quyền được hướng dẫn, được phục vụ vì chí ít người ta cũng không đi xin (dù là xin bảo hiểm). Vậy thì tại sao không có một người hướng dẫn, không có hướng dẫn viên ở những chỗ đó, lại để đám “cò” làm việc đó một cách thất đức với sự thông đồng của đám y, bác sỹ bất lương (không phải tất cả nhưng ai dám cá với tôi là không nhiều hoặc thiểu số?). Chúng tôi cần một hướng dẫn viên! Không! Bệnh viện chứ không phải công ty du lịch mà có hướng dẫn viên! Vậy thì hãy làm cách nào đó để hướng dẫn cho chúng tôi biết cách làm đúng các thủ tục mà các anh, chị, ông, bà muốn. Hãy cho chúng tôi những bảng hướng dẫn, hãy cho chúng tôi những mô tả... tôi hứa là sẽ cố gắng hiểu hết những điều đó trước khi làm phiền quý vị y, bác sỹ ở đây!

Mà chẳng phải chỉ có ở bệnh viện, ở bất kỳ cơ sở hành chính công nào khác, rất khó để các bạn tìm ra một bảng hướng dẫn quy trình thủ tục. Mà nếu may mắn có cái quy trình đó rồi thì thường là quy trình viết theo kiểu đánh đố quần chúng. Họ dùng nhiều thuật ngữ chuyên ngành và chữ viết tắt lắm, bà con muốn hiểu sao thì hiểu. Mà bà con hiểu được rồi ra gặp cán bộ để bắt đầu công việc thì cán bộ còn đi họp hoặc đang bận tâm sự với nhau. Đến khi gặp được cán bộ rồi thì cán bộ nói “ra đọc lại quy trình, có thế mà cũng không hiểu!”

Tại sao một việc đơn giản là hướng dẫn mà người ta cũng không làm, không làm được hay không cần làm? Tại sao và tại sao?

Chẳng ai trả lời được đâu nên bây giờ tôi mới hiểu Chế Lan Viên viết “Đất nước đẹp vô cùng nhưng Bác phải ra đi”.

Bài viết từ một ngày Tam nương.

Với HUẾ

Thế quái nào mà cứ vấn vương với Huế thế này!

Loanh quanh kiểu gì cũng có việc dính đến Huế, trực tiếp hay gián tiếp.

Năm ngoái, 2010, tưởng là sẽ không đi Huế nữa thế mà cuối cùng đùng một cái vẫn đeo ba lô với 3 thằng cu ra Huế (ra Huế, chứ không phải vào Huế nhá). Chuyến đó, 1 thằng cu “Freak” đã làm mình thấy xấu hổ vì vốn tiếng Anh của mình bởi chẳng nhớ Phật Giáo Đại Thừa và Tiểu Thừa (có đọc qua mà tên tiếng Phạn dài quá). Thằng cu “Freak” thì lại mê Phật Giáo như điếu đổ. Đã thế thì mày chết với anh. Haha. Vật lộn quanh cả Huế cũng kiếm được cho thằng em cái áo cà sa và 1 chuỗi tràng hạt đúng tiêu chuẩn. Thằng bé sướng phát điên!

Cũng trong chuyến ấy, mình sướng phát điên vì chuyện khác.Thế nào mà trên tấm bia lớn nhất ở lăng Tự Đức mình lại phát hiện ra đồ hình âm dương Việt. Thực ra nó vẫn ở đó, nhưng vì những lần trước đến mình chưa có kiến thức nên cũng không để ý lắm.

Đó là năm ngoái, năm nay thì chắc đến 90% là đếch có dịp ra Huế nữa. Nhưng mà cũng chẳng sao, ngồi nhà nghe nhạc Huế vậy.

Nói về Huế, thực ra mình không có kỷ niệm nào cụ thể với con người nào cụ thể ở đó. Nhưng cái cách mình nói về Huế, những gì mình cảm nhận về Huế dễ khiến người ta tưởng mình đã có gì đó với ai đó ở Huế rồi. Có lẽ do Huế hiện lên trong văn, thơ, nhạc, họa lãng mạn và lung linh quá nên trước khi đến đó lần đầu trong đời, ai cũng mang theo những hình ảnh mộng tưởng riêng. Vì là mộng tưởng nên sẽ có người vỡ mộng nhưng mình thì không!

Tự nhiên mình cảm mến vùng đất ấy, một thứ “phải lòng” thoang thoảng. Liệu có phải vì dòng sông chảy giữa thành phố với 2 bờ là thảm cỏ đẹp? Hay bởi nhịp độ chầm chậm của cuộc sống mà nay đang sôi động dần lên? Hay bởi màu xám của hoàng thành “chống lại ngày quên lãng” trong một ngày mưa? Hay bởi thấy mình trở nên tự tin hơn với chiếc xe đạp ở một nơi nhỏ bé? Chả biết được. Nhưng mà tự nhiên thích cái vùng đất ấy.


Chẳng biết “sông chảy vào lòng nên Huế rất sâu” của Thu Bồn là sâu tới độ nào nhưng rõ ràng ở đây có một thứ văn hóa khác, được gìn giữ bởi những người con trung thành của nó. Huế đẹp ở đâu đó ở trong trời đất, cảnh quan, ở không khí chứ chẳng phải chỉ ở “mắt em nâu” hay “nón em nghiêng”, chẳng phải chỉ ở “nhịp cầu cong” hay “con đường thẳng” cũng chẳng phải chỉ ở “dạ thưa”, “tiếng ca nào vương bên mạn thuyền”...

Mình đã nói trong bài “HAN-SGN-HAN” là “Một đô thị không có bản sắc riêng, không có lối sống riêng, không có sự “mạnh mẽ” trong lối sống (nghĩa là không bắt chước thằng nào) thì không thể dễ dàng nhận ra đô thị đó dù có nhiều thời gian hoặc nếu nhận ra thì bỗng giật mình vì hóa ra nó giống chỗ nào đó mình biết rồi.” Và Huế là một đô thị mạnh mẽ với bề dày văn hóa với nét văn hóa thực sự văn hóa chứ không phải là thứ vô văn hóa được người ta gọi là văn hóa như ở thủ đô. Nét đẹp của Huế là hương thơm văn hóa riêng biệt lan tỏa, dù bây giờ cũng phôi pha ít nhiều. Nét đẹp đó lan tỏa thành “vùng văn hóa Huế”. Chút gì đó kiêu kỳ của người kinh kỳ, chất “mệ”, chút gì đó lãng mạn, thi sỹ, chút gì đó thâm trầm, nhẫn nhịn. Và bao nhiêu chút gì đó. Trước những đổi thay của cuộc sống, công nghệ, ý thức hệ… vậy mà Huế vẫn giữ được nét riêng thì phải biết được độ dày của văn hóa Huế ở mức nào. Đừng bắt mình phải giải thích hoặc chỉ rõ vậy nét văn hóa, nét đẹp của Huế là gì hay là do mình tự tưởng tượng ra! Người yêu nhau mà nói ra được yêu vì lẽ gì thì chắc gì đã là yêu nhau? Muốn biết thì đến sẽ biết mà.

Chat với Minhu

minhphung0812: cái xe đạp ngày xưa của bạn ở Vĩnh Hồ đâu rồi nhỉ?
viethq22: mang về HP
viethq22: ông già cho ai chả biết
minhphung0812: Ôi
minhphung0812: tiếc quá
minhphung0812: bây h mà giữ lại mới hay
minhphung0812: MK cái đất nước
minhphung0812: hình ảnh thanh niên thời đại đấy
minhphung0812: ko dùng di động, ko đi xe máy nhé
minhphung0812: CẤM hết
minhphung0812: học sinh nước ngòai người ta Ipod Ipad
minhphung0812: H/s VN: Cấm dùng di động, cấm đi xe máy
viethq22: vì không được giáo dục từ gốc nên nó thế
minhphung0812: ko dạy người ta sử dụng khi nào và như thế nào
minhphung0812: thì cấm àh?
viethq22: nó chỉ phản ánh là từ bé chúng nó đã không được dạy thành người có văn hóa
viethq22: sử dụng những phương tiện ấy một cách có văn hóa
minhphung0812: bạn nói đi
minhphung0812: tai sao lại có lúc nền giáo dục nước nhà nó lại khốn nạn đến thế này?
viethq22: tớ đã nói rồi mà
viethq22: từ 20, 30 năm trước nó sai nên giờ chúng ta nhận lãnh hậu quả
viethq22: vì lỗi sai không nằm ở các cháu
viethq22: nó nằm ở bố mẹ, ông bà các cháu đã bị/được giáo dục theo cái cách vô học cách đây 20 năm
minhphung0812: từ từ nhé
minhphung0812: Giáo dục 1 cách vô học?
minhphung0812: ko phải giáo dục là dạy và học theo cả 2 chiều hay sao?
viethq22: bạn có thể coi thảm cảnh này qua bức tranh thu nhỏ làm ruộng rồi được đền bù, xe máy, thất nghiệp và cờ bạc
viethq22: thế là ta từ một nước nông nghiệp bỗng có tí mùi thị trường thế là chẳng khác nào bác nông dân có cái xe máy
viethq22: cho thằng con ra phố huyện học làm người thành phố ấy
viethq22: tất nhiên giáo dục là 2 chiều
minhphung0812: ờh
minhphung0812: Nhà-Làng-Nước
viethq22: nhưng trách nhiệm của người dẫn dắt nằm ở đâu?
minhphung0812: chuẩn quá
minhphung0812: dẫn dắt àh?
minhphung0812: bạn có muốn biết tớ hình dung cái bức tranh dẫn dắt đấy như thế nào ko?
minhphung0812: Những thằng mù cầm tay những thằng sáng mắt dẫn đi
viethq22: khốn nạn ở chỗ
viethq22: "thằng mù" đó nó không mù thật mà là nó tự lấy cái khăn bịt mắt lại ông ạ
minhphung0812: đó chưa phải là cái khốn nạn nhất
minhphung0812: khốn nạn nhất, khốn nạn đến tận cùng
minhphung0812: là nó còn bịt mắt những thang sáng lại, bắt cũng phải (giả vờ) mù
minhphung0812: đúng ko?
viethq22: nó nói với những thằng sáng là "không bịt mắt lại thì đi thế đếch nào được mà chúng mày không nghe tao?"
viethq22: nó còn oái oăm hơn ở chỗ này cơ
viethq22: nghĩa là cứ cho mù đi
viethq22: nhưng mà quen đường đi lối lại thì cũng còn đỡ
viethq22: đây lại chọn cái con đường mà chưa thằng nào biết nó thế nào mà kéo nhau đi
viethq22: thế mới tài chứ
minhphung0812: và sau đó?
minhphung0812: RẦM...
minhphung0812: tất cả rơi mẹ xuống hố
minhphung0812: bò lên, tổ chức hội thảo
minhphung0812: vì sao bị rơi xuống hố?
minhphung0812: vì thiếu kinh phí lấp hố
viethq22: tổ chức hội thảo với cái khăn vẫn bịt trên mắt mới hay chứ
minhphung0812: phải tăng giá thôi
viethq22: hội thảo nó bàn trước hết về việc nên gọi cái hố với cú ngã xuống hố đó là gì, thứ 2 nó sẽ ghi nhận công lao của thằng dẫn dắt là vẫn còn tỉnh táo chỉ chọn cái hố nông mà ngã, thứ 3 nó sẽ đưa ra nghị quyết là lần sau ngã xuống hố thì cấm kêu và hố không được gọi là hố mà phải gọi là cái gì đó đại loại như là "quá độ"...
minhphung0812: nhưng vẫn chưa giải quyết được vấn đề bản chất
minhphung0812: là "Có cái hố là vì tự nhiên nó có, chứ ko phải lỗi của người dẫn đường"
 ********************************************
minhphung0812: Đà này, với trí tưởng tượng của bạn
minhphung0812: tớ nghĩ bạn cũng có thế viết được 1 chùm cổ tích của riêng mình
minhphung0812: Ok?
minhphung0812: Nhan đề là "Thằng mù dẫn thằng sáng"
viethq22: tớ thì định bốc nguyên cái đoạn nãy giờ lên luôn
viethq22: hehe

Chùm cổ tích đương đại [1] (từ tienve.org, tác giả Lê Vĩnh Tài)

Thần Tăng Giá

Read more...

NGỘ (từ Blog Nguyễn Xuân Diện)

Bài này rất dài nhưng rất hay, viết về lên đồng nhưng rất khách quan, nhẹ nhõm. Mê vụ này từ lâu nên mang về để đây cho yên tâm. Cảm ơn tác giả và Nguyễn Xuân Diện.

Ghi chú: hình ảnh mang tính minh họa chung chung không cụ thể cho nhân vật nào trong bài viết.

Read more...

Thư gửi bạn (từ Minhu)

Minhu viết như sau:

QUỐC GIA HƯNG VONG, THẤT PHU HỮU TRÁCH

Có người dân nào lại không muốn quan tâm đến sự hưng vong của đất nước? Chẳng phải là họ lo lắng gì đên vận mệnh quốc gia đâu, mà là người ta đang sốt lên xình xịch vì nhìn thấy cảnh vắt múi đút miệng tưởng chừng chỉ có ở thời đô hộ, đang diễn ra hàng ngày ở cái nơi đô hội này đây.

Read more...

Chênh vênh hay Lúng túng

Có lẽ cả 2 đều đúng và thế nào cũng được nếu nghe Lê Cát Trọng Lý.

Lâu lâu trong làng nhạc Việt mới có một nét riêng đến thế. Cả một album mà bài nào cũng đáng nghe, đáng nghĩ… Hóa ra cô không chỉ có “Chênh vênh” nhưng 2 chữ đó đáng để trở thành biểu trưng cho phong cách của cô. Lên được đến độ chênh vênh ấy làng nhạc Việt Nam xưa nay chắc chỉ có vài người và dường như đều đã về cõi “chênh vênh” rồi.

Read more...

GIANG HỒ CƠM

“Giang hồ ta chỉ giang hồ vặt
Nghe tiếng cơm sôi cũng nhớ nhà”

Read more...

LĂM BA ĐA

Có “tí tuổi” nên tự dưng thỉnh thoảng toàn nhớ nhung những kỉ niệm tít mù tắp đâu đâu. Đã sẵn cái tâm trạng ấy cộng với việc hàng ngày cứ đập vào mắt nhan nhản những thứ nhảm nhí, mạt hạng của đám “báo mạng” rồi ti tỉ những thứ âm nhạc chẳng lọt được vào tai, thành ra việc tìm kiếm lại chút gì xưa cũ thành một nhu cầu khá quan trọng.

Read more...

Lịch blog

Mấy hôm trước, cơ quan phát lịch năm mới. Lịch đẹp, lại là loại blốc, số to yêu thích nữa chứ! Cầm túi lịch mà lòng lại thấy bồi hồi bao chuyện.

Read more...

Nhân ngày Noel bàn về văn hóa

Cũng chẳng có gì nhiều đâu, em cũng là người thường cực đoan trong cách nghĩ, luôn luôn cho rằng "cái gì nó phải ra cái nấy", "cái nào phải ở chỗ nấy". Nay nhân thấy bài viết của Minhu đúng ý nên trích đưa lên đây vài dòng, vì bạn ấy nói đúng cái em nói và diễn đạt đúng cái cách em có thể diễn đạt.

"Noel cũng đi Nhà thờ, Vu lan cũng xá tội vong nhân. Trung thu thì rước đèn ngắm trăng, Haloween thì hóa trang dạ hội, v.v… và v.v…"[/B]

Bác nào có nhu cầu xem cụ thể Minhu viết gì thì vào đây http://vn.360plus.yahoo.com/minhphung0812/article?mid=22

Chúc các bác "Giáng sinh vui vẻ, Merry Xmas" cho nó đúng mốt và hợp thời!

Not from here

Con người ta vốn dĩ là một thực thể của tự nhiên, từ tự nhiên mà ra và gắn chặt với tự nhiên. Mọi ứng biến của con người thực ra cũng xuất phát từ thiên nhiên thôi.

Read more...

February 2012
S M T W T F S
January 2012March 2012
1 2 3 4
5 6 7 8 9 10 11
12 13 14 15 16 17 18
19 20 21 22 23 24 25
26 27 28 29