Bệnh viện đa khoa = Bệnh chờ đa khoa!!!
Saturday, 26. August 2006, 17:17:08
Chả hiểu sao sau 1 đêm cái tay trái của mình mỗi lần dưa lên là đau thấu xương
. Cắn răng chịu đựng trong 2 ngày, đến ngày thứ 3 đành vác cái thẻ bảo hiểm y tế đi khám. Lần đầu đi khám bệnh có rất nhiều điều thú vị. Một trong những cái thú đó là ...sự "chờ". Bà con thân hữu gần xa, khi đọc xong bài này thì rút kinh nghiệm nhé!!!
Có thể mô tả sơ lược quy trình khám bệnh ở bệnh viện đa khoa (gọi là bệnh chờ đa khoa cũng không sai
) như sau:
Hồi 1: Tìm gặp Mr Bảo vệ (là cái thằng ku ngồi lù lù giữa lối đi ra đi vào tầng trệt í!) để lấy cái phiếu ở trên đó có ghi 1 con số. Bạn đừng e ngại nếu số phiếu của bạn có giá trị quá cao or là số bù, số tử, v.v...
. Cái phiếu này cũng chả phải để sổ xố lô tô, mà cũng chẳng dùng để...đánh đề nên đừng quan trọng hóa nó quá, nhưng chớ dại mà vứt!
(tớ mà cũng chả biết cái phiếu này dùng để làm gì thì chít liền áh). Tiếp đến mang cái phiếu này đến phòng hướng dẫn đối diện với ku bảo vệ vài bước chân. Send cái phiếu này cùng với thẻ BHYT cho thằng ku khìn khìn ngồi sau tấm kính. Sau khi ku đó lộc cộc nhập liệu vào máy tính sẽ hỏi bạn bị bệnh gì. Cứ khai linh tinh vào vì có nói gì đi nữa thằng chả cũng chuyển bạn vào khám nội mà thôi. Sau đó bạn phải lên phòng khám nội ở tầng 1.
Luận: Chả biết việc lấy số từ thằng bảo vệ để làm gì nữa. Mình đoán là mỗi ngày nó phát ra 1 dãy số, ku nào đi khám ngày nào thì nhận số tương ứng ngày đấy, chứ hôm sau mà long tong chạy lên thì phải lo mà xin số khác, không thì...xem tiếp hồi 2
Hồi 2: Phòng khám nội tầng 1 rất chi là náo nhiệt, bà con ta đi khám bệnh như đi trẩy hội. Già, trẻ, lớn, bé, nhi đồng đều có tất. Các em nhi đồng < 6 tuổi được ưu tiên 1 khu đặc biệt, cũng đúng thôi chứ tụi nó mà nhè thì ai mà chịu cho thấu
). Phòng khám này có tên là khám nội nhưng theo mình thì nên đổi tên thành phòng chờ đúng hơn. Mấy em kỹ thuật viên (phải gọi là KTV chứ gọi là y tá thì oan cho những ai là y tá chít) ở bàn hướng dẫn chả biết học ở đâu ra mà tên bệnh nhân cũng đọc chả ra hồn, thành thử lâu lâu bị người chửi cũng là điều tất yếu
). Ai đời người ta tên là Nguyễn Thị Có mà mấy ẻm lại phát âm thành Nguyễn Thị Cò
aranoid: rồi lại phân bua giải thích dấu sắc (/) với dấu huyền (\) nó giống nhau quá
. Mèn đất ui, amen, a-di-phò-phò, nghe xong câu giải thích này mới biết vì sao mấy ẻm chỉ suôt ngày quanh quẩn bên bàn hướng dẫn chứ không được vào phục vụ bệnh nhân
. Xí lô xí la vậy đủ rồi, giờ thì nộp cái sổ bảo hiểm + thẻ chứng minh cho mấy em, đừng quên phải call mấy ẻm là chị gái xinh tươi + hạ giọng xuống để mấy em thương tình mà còn gọi tên để được khám sớm.
Luận: Bắt bệnh nhân di chuyển từ tầng trệt lên tầng 1 là thấy cái bực đầu tiên rồi đấy. Tiếp theo là đến mấy ẻm kỹ thuật viên khìn khìn ở bàn hướng dẫn là cái bực thứ 2. Ở hồi này, "bệnh chờ đa khoa" chắc muốn thử sức bênh nhân hay sao ấy chứ, cứ cho bệnh nhân..chờ muốn dài cổ mới được khám bệnh. Đấy là chưa kể mấy Mrs bác sĩ lâu lâu buồn sự tình, chán sự đời đang khám bênh tự dưng nổi khìn lên chạy nhong nhong suốt bệnh viện cỡ hơn 1 tiếng rồi quay lại khám tiếp. Tình hình là dân tình rất chi là bực mình, rất chi là bức xúc. Đã bắt đầu có những tiếng Đan Mạch + Lào + Thổ + ... văng ra
) thành thử gọi cái phòng khám nội là cái chợ trời cũng không sai.
Hồi 3: Sau 1 tiếng rưỡi chờ + đợi cuối cùng mình cũng được vào khám bệnh (chứ không phải xộ khám đâu nghe
). Mrs Doctor tỏ vẻ rất chi là quan tâm đến cánh tay của mình, cứ bắt mình phải giơ tay lên cao, đưa tay qua phải, đưa tay qua trái... rồi thình lình phán 1 câu: "Mi bị bong gân rùi. Chuyển qua ngoại khoa". Lại tiếp tục 1 quy trình chờ khác.

Luận: Đề nghị "bệnh chờ đa khoa" tuyển mấy em kỹ thuật viên xinh xinh ra phòng khám cho bàn con hạ hỏa, chứ không có ngày mấy Mrs doctor khó mà bảo toàn mạng sống để về nhà
Hồi 4: Long tong đi qua phòng khám ngoại, hên là hôm nay phòng khám ngoại chả có ma nào đi khám cả, thành thử không phải...chờ nữa. Mr doctor lớn tuổi, chả có bệnh nên ngồi đọc báo thấy mà oải. Sau 1 hồi hỏi thăm sức khỏe lão lại cho mình đi chụp X-Quang. Mèn ui lại phải chạy xuống tầng 1 và tiếp tục...chờ để được chụp X-Quang. Thế này thì đi toi buổi sáng của con rùi. [-o<
Luận: Các bạn cứ tưởng tượng như thế này. Ở tầng 1, bên tả là phòng khám nội, bên hữu là phòng khám ngoại (Face to face đấy nhé!). Hai phòng khám này như 2 thái cực, đối lập nhau hoàn toàn. 1 bên họp chợ (đông như kiến), 1 bên là phòng đọc báo
(vắng tanh í mà). Bởi vậy đề nghị "bệnh chờ đa khoa" dẹp bớt phòng khám ngoại (2 phòng là ok rồi) mà tăng thêm phòng khám nội để bà con dân chúng đỡ phải...chờ.
Hồi 5: Chạy xuống tầng 1, đi tìm phòng chụp X-Quang. Và tiếp tục...chờ. Sau khoảng 30' thẩn thơ, rồi cũng đến lượt vào phòng chụp làm kiểu cho nó hoành tráng. Tiếp theo là ra bàn hướng dẫn...chờ để nhận phim X-Quang.
Luận: Các bạn đừng ngạc nhiên vì sao tớ dùng quá nhiều từ "chờ" trong bài viết này. Vì nếu bạn đã trải qua cái sự "chờ" này rồi mới công nhận được dân Việt Nam mình giỏi kiên nhẫn đến đâu. Cứ bình tĩnh nghe tớ kể tiếp đã. Tình hình là ở bàn chờ lấy phim X-Quang cũng đông không kém phòng khám nội. Ở giữa bàn chờ có 1 thông báo viết rất đẹp: "Thông báo. Hôm nay máy chụp bị hỏng, đang sửa chữa nên thời gian lấy film hơi lâu. Mong bà con thông cảm" cộng thêm ẻm kỹ thuật viên có khuôn mặt trái...bí đao, mắt thì con đậu con bay, mặt mày cau có, lúc nào cũng quát nạt bệnh nhân thì oải thiệt rồi. Định đứng lên về quách nhưng nghĩ lại chả lẽ sáng giờ phí công vô ích. Những u nào mà cũng "được" đi chụp X-Quang như tớ thì rút kinh nghiệm nhé, tới hồi này là coi như 2/3 chặn đường gian nan vật vã rồi đấy, chớ dại mà bỏ ngang xương đi về nếu không muốn hôm sau phải khám lại từ đầu. Oài, sau 30' chờ + ngáp cuối cùng cũng lấy được phim.
Hồi 6: Đem film này lên gặp Mr Doctor phòng khám ngoại lúc trước. Đây là film X-Quang của mình
Sau 1 hồi ngắm nghía, mr Doctor kết luận: Pótay.com không chẩn đoán được (có nghĩa là tớ vẫn thờ đều í mà
). Sau đó Mr doctor kê toa cho mấy viên thuốc. Công đoạn cuối cùng là xuống lại tầng trệt để nhận thuốc. (đến đây thì có thể thờ phào nhẹ nhõm rồi đấy).
Luận: Nhìn cái film thì biết
Hồi 7: Đi nhận thuốc. Trong tất cả các công đoạn thì công đoạn phát thuốc cho bệnh nhân là khá hợp lý. Chỉ cần ký tên vào đơn thuốc rồi nộp và ngồi...chờ (lại chờ) thì chỉ 15' sau là có thể nhận thuốc ra về.
Luận: không biết cái chờ ở hồi 7 này là cái chờ thứ mấy nữa. Chờ hoài chặp ác cảm với từ "chờ" ghê vậy đó.
Hồi kết: Sau 1 buổi (nguyên 1 buổi không hơn không kém) đi khám bệnh thì những ai không có bệnh cũng thành có bệnh, những ai có bệnh thì bệnh càng nặng, còn những ai gần chít thì khỏe mạnh trở lại (vì chết hết thì lấy ai đi khám bệnh
). Tóm lại 1 cục "bệnh viện đa khoa" nên đổi tên thành "bệnh chờ đa khoa" để bà con cô bác gần xa được biết, nhằm chuẩn bị tinh thần mỗi lần đi khám bệnh. Amen xách cà mèn chúc bà con không phải đi khám bệnh thường xuyên 
Có thể mô tả sơ lược quy trình khám bệnh ở bệnh viện đa khoa (gọi là bệnh chờ đa khoa cũng không sai
Hồi 1: Tìm gặp Mr Bảo vệ (là cái thằng ku ngồi lù lù giữa lối đi ra đi vào tầng trệt í!) để lấy cái phiếu ở trên đó có ghi 1 con số. Bạn đừng e ngại nếu số phiếu của bạn có giá trị quá cao or là số bù, số tử, v.v...
Luận: Chả biết việc lấy số từ thằng bảo vệ để làm gì nữa. Mình đoán là mỗi ngày nó phát ra 1 dãy số, ku nào đi khám ngày nào thì nhận số tương ứng ngày đấy, chứ hôm sau mà long tong chạy lên thì phải lo mà xin số khác, không thì...xem tiếp hồi 2
Hồi 2: Phòng khám nội tầng 1 rất chi là náo nhiệt, bà con ta đi khám bệnh như đi trẩy hội. Già, trẻ, lớn, bé, nhi đồng đều có tất. Các em nhi đồng < 6 tuổi được ưu tiên 1 khu đặc biệt, cũng đúng thôi chứ tụi nó mà nhè thì ai mà chịu cho thấu
Luận: Bắt bệnh nhân di chuyển từ tầng trệt lên tầng 1 là thấy cái bực đầu tiên rồi đấy. Tiếp theo là đến mấy ẻm kỹ thuật viên khìn khìn ở bàn hướng dẫn là cái bực thứ 2. Ở hồi này, "bệnh chờ đa khoa" chắc muốn thử sức bênh nhân hay sao ấy chứ, cứ cho bệnh nhân..chờ muốn dài cổ mới được khám bệnh. Đấy là chưa kể mấy Mrs bác sĩ lâu lâu buồn sự tình, chán sự đời đang khám bênh tự dưng nổi khìn lên chạy nhong nhong suốt bệnh viện cỡ hơn 1 tiếng rồi quay lại khám tiếp. Tình hình là dân tình rất chi là bực mình, rất chi là bức xúc. Đã bắt đầu có những tiếng Đan Mạch + Lào + Thổ + ... văng ra
Hồi 3: Sau 1 tiếng rưỡi chờ + đợi cuối cùng mình cũng được vào khám bệnh (chứ không phải xộ khám đâu nghe
Luận: Đề nghị "bệnh chờ đa khoa" tuyển mấy em kỹ thuật viên xinh xinh ra phòng khám cho bàn con hạ hỏa, chứ không có ngày mấy Mrs doctor khó mà bảo toàn mạng sống để về nhà
Hồi 4: Long tong đi qua phòng khám ngoại, hên là hôm nay phòng khám ngoại chả có ma nào đi khám cả, thành thử không phải...chờ nữa. Mr doctor lớn tuổi, chả có bệnh nên ngồi đọc báo thấy mà oải. Sau 1 hồi hỏi thăm sức khỏe lão lại cho mình đi chụp X-Quang. Mèn ui lại phải chạy xuống tầng 1 và tiếp tục...chờ để được chụp X-Quang. Thế này thì đi toi buổi sáng của con rùi. [-o<
Luận: Các bạn cứ tưởng tượng như thế này. Ở tầng 1, bên tả là phòng khám nội, bên hữu là phòng khám ngoại (Face to face đấy nhé!). Hai phòng khám này như 2 thái cực, đối lập nhau hoàn toàn. 1 bên họp chợ (đông như kiến), 1 bên là phòng đọc báo
Hồi 5: Chạy xuống tầng 1, đi tìm phòng chụp X-Quang. Và tiếp tục...chờ. Sau khoảng 30' thẩn thơ, rồi cũng đến lượt vào phòng chụp làm kiểu cho nó hoành tráng. Tiếp theo là ra bàn hướng dẫn...chờ để nhận phim X-Quang.
Luận: Các bạn đừng ngạc nhiên vì sao tớ dùng quá nhiều từ "chờ" trong bài viết này. Vì nếu bạn đã trải qua cái sự "chờ" này rồi mới công nhận được dân Việt Nam mình giỏi kiên nhẫn đến đâu. Cứ bình tĩnh nghe tớ kể tiếp đã. Tình hình là ở bàn chờ lấy phim X-Quang cũng đông không kém phòng khám nội. Ở giữa bàn chờ có 1 thông báo viết rất đẹp: "Thông báo. Hôm nay máy chụp bị hỏng, đang sửa chữa nên thời gian lấy film hơi lâu. Mong bà con thông cảm" cộng thêm ẻm kỹ thuật viên có khuôn mặt trái...bí đao, mắt thì con đậu con bay, mặt mày cau có, lúc nào cũng quát nạt bệnh nhân thì oải thiệt rồi. Định đứng lên về quách nhưng nghĩ lại chả lẽ sáng giờ phí công vô ích. Những u nào mà cũng "được" đi chụp X-Quang như tớ thì rút kinh nghiệm nhé, tới hồi này là coi như 2/3 chặn đường gian nan vật vã rồi đấy, chớ dại mà bỏ ngang xương đi về nếu không muốn hôm sau phải khám lại từ đầu. Oài, sau 30' chờ + ngáp cuối cùng cũng lấy được phim.
Hồi 6: Đem film này lên gặp Mr Doctor phòng khám ngoại lúc trước. Đây là film X-Quang của mình

Sau 1 hồi ngắm nghía, mr Doctor kết luận: Pótay.com không chẩn đoán được (có nghĩa là tớ vẫn thờ đều í mà
Luận: Nhìn cái film thì biết
Hồi 7: Đi nhận thuốc. Trong tất cả các công đoạn thì công đoạn phát thuốc cho bệnh nhân là khá hợp lý. Chỉ cần ký tên vào đơn thuốc rồi nộp và ngồi...chờ (lại chờ) thì chỉ 15' sau là có thể nhận thuốc ra về.
Luận: không biết cái chờ ở hồi 7 này là cái chờ thứ mấy nữa. Chờ hoài chặp ác cảm với từ "chờ" ghê vậy đó.
Hồi kết: Sau 1 buổi (nguyên 1 buổi không hơn không kém) đi khám bệnh thì những ai không có bệnh cũng thành có bệnh, những ai có bệnh thì bệnh càng nặng, còn những ai gần chít thì khỏe mạnh trở lại (vì chết hết thì lấy ai đi khám bệnh













