luu but ngay xanh
Sunday, January 16, 2011 6:00:21 AM
Trong cuộc sống ,ai cũng có những lúc vui và buồn với chuyện đời tư cũng như trong tình yêu của riêng mình. Những lúc ấy bạn cần một nơi chia sẽ ,nơi bày tỏ tâm tư ,cũng như nguyện ước tươi đẹp trong cuộc sống và tình yêu,thì ĐÂY là nơi bạn có thể trút đi những điều bạn đang cần bày tỏ và điều bạn muốn nói.
“Sao gặp nhau lại cứ phải chia tay
Con tàu đến rồi đi, nhanh quá đỗi
Sân ga cô đơn tự mình không hiểu nỗi
Tháng năm vơi đầy nỗi nhớ niềm thương
Mười hai năm sống dưới mái trường
Trong tình thương thầy cô, bè bạn
Mười hai năm cứ ngỡ dài vô hạn
Nhưng sắp hết rồi, nhanh quá thời gian“.
Vâng, cứ nghĩ rằng 4 năm sẽ rất dài, nhưng thoáng chốc, giờ ta đã đang trong những ngày tháng cuối cùng còn được khoác trên người màu áo tinh tươm.
Nhớ hôm nào, ta còn bỡ ngờ bước chân vào gd đại học, lạ lẫm với ngôi trường, thầy cô, bạn bè mới. Ấy thế mà giờ đây, ta đã là dân cuối khóa. Rồi cũng sẽ đến lúc ta phải nói lời chia tay với thời học sinh sinh viên , với biết bao kỷ niệm.
Bỗng hôm nay ta thấy yêu sau mảnh sân vuông với hàng phượng đỏ thắm mỗi hè về, thấy quý sao phấn trắng bảng đen với những chiều sinh hoạt, thấy mến thầy cô, bè bạn với những kỷ niệm hôm nào...
Nếu giờ đây, ta có một điều ước, ta ước cho thời gian dừng dại, để ta có thể mãi sống vỡi những kỷ niệm đẹp nhất đời người này...
Thời gian cứ thấm thoát trôi đi để xuân đến hè qua, đông tàn thu rụng, để bao lần cánh bướm phượng lại khoe mình cùng dòng lưu bút. Hoa phượng, hoa học trò, màu hoa chia ly vẫn luôn rực rỡ lung linh trong ánh nắng mặt trời như tâm hồn học sinh vẫn trắng trong, hồn nhiên, tinh nghịch. Phượng vẫn đỏ thắm, áo trắng vẫn vô tư nhưng có ai hay rằng những đợt sóng thời gian lần lượt cuốn trôi, cướp đi những tháng ngày vui vẻ chỉ còn chăng những kỷ niệm luyến nhớ của một thời "không sách vở cầm tay, có tâm sự đi nói cùng cây cỏ".
Cuộc vui nào không có ngày tàn, hạnh phúc nào là vĩnh cửu. Dù cho tất cả đã trôi qua nhưng vẫn tồn tại bất tử trong mỗi chúng ta những dấu ấn khó phai mờ. Rơi rớt đâu đây trong tiếc nuối tà áo dài trắng trinh nguyên, đôi mắt buồn bâng khuâng luyến nhớ, và nửa vầng trăng chẳng còn dịp để tròn...
Theo tháng ngày thời gian kỷ niệm đã trôi đi... xa mãi... tầm tay với... nhưng tuổi học trò vẫn còn ở lại trong lòng mỗi chúng ta...
"Kỷ niệm là phút chia tay còn lưu luyến
Là con đường ngập nắng vội mưa mau
Là ngập ngừng chưa dám gọi tên nhau
Cổng trường ai đứng đón ai giờ tan học."
(Kỷ Niệm - Ngô Tịnh Yên)
Những tình cảm ấy tuy rất nhẹ nhàng như là hư không nhưng lại rất thực, rất đậm đà khắc sâu trong từng mạch máu đang lưu chuyển qua mỗi nhịp đập của con tim và đọng lại với dòng thời gian...
"Áo trắng ơi ta tìm em hoa phượng
Ước mơ nhiều gặt hái được bao nhiêu ?"
(Sưu tầm)
Những kỷ niệm đẹp của thời áo trắng vẫn sống mãi trong tâm hồn của mỗi chúng ta ! Cho dù đã qua rồi nhưng lòng vẫn nhớ.
"Chín mười năm ngồi ghế học sinh
Giờ lưu bút, viết sao cho hết !
Nước mắt ai để dành trong viết
Chờ thả dòng mực tím bâng khuâng
Nắng chiều hè rưng rức bên sông
Quên nhuộm tím áo dài bè bạn"
“Sao gặp nhau lại cứ phải chia tay
Con tàu đến rồi đi, nhanh quá đỗi
Sân ga cô đơn tự mình không hiểu nỗi
Tháng năm vơi đầy nỗi nhớ niềm thương
Mười hai năm sống dưới mái trường
Trong tình thương thầy cô, bè bạn
Mười hai năm cứ ngỡ dài vô hạn
Nhưng sắp hết rồi, nhanh quá thời gian“.
Vâng, cứ nghĩ rằng 4 năm sẽ rất dài, nhưng thoáng chốc, giờ ta đã đang trong những ngày tháng cuối cùng còn được khoác trên người màu áo tinh tươm.
Nhớ hôm nào, ta còn bỡ ngờ bước chân vào gd đại học, lạ lẫm với ngôi trường, thầy cô, bạn bè mới. Ấy thế mà giờ đây, ta đã là dân cuối khóa. Rồi cũng sẽ đến lúc ta phải nói lời chia tay với thời học sinh sinh viên , với biết bao kỷ niệm.
Bỗng hôm nay ta thấy yêu sau mảnh sân vuông với hàng phượng đỏ thắm mỗi hè về, thấy quý sao phấn trắng bảng đen với những chiều sinh hoạt, thấy mến thầy cô, bè bạn với những kỷ niệm hôm nào...
Nếu giờ đây, ta có một điều ước, ta ước cho thời gian dừng dại, để ta có thể mãi sống vỡi những kỷ niệm đẹp nhất đời người này...
Thời gian cứ thấm thoát trôi đi để xuân đến hè qua, đông tàn thu rụng, để bao lần cánh bướm phượng lại khoe mình cùng dòng lưu bút. Hoa phượng, hoa học trò, màu hoa chia ly vẫn luôn rực rỡ lung linh trong ánh nắng mặt trời như tâm hồn học sinh vẫn trắng trong, hồn nhiên, tinh nghịch. Phượng vẫn đỏ thắm, áo trắng vẫn vô tư nhưng có ai hay rằng những đợt sóng thời gian lần lượt cuốn trôi, cướp đi những tháng ngày vui vẻ chỉ còn chăng những kỷ niệm luyến nhớ của một thời "không sách vở cầm tay, có tâm sự đi nói cùng cây cỏ".
Cuộc vui nào không có ngày tàn, hạnh phúc nào là vĩnh cửu. Dù cho tất cả đã trôi qua nhưng vẫn tồn tại bất tử trong mỗi chúng ta những dấu ấn khó phai mờ. Rơi rớt đâu đây trong tiếc nuối tà áo dài trắng trinh nguyên, đôi mắt buồn bâng khuâng luyến nhớ, và nửa vầng trăng chẳng còn dịp để tròn...
Theo tháng ngày thời gian kỷ niệm đã trôi đi... xa mãi... tầm tay với... nhưng tuổi học trò vẫn còn ở lại trong lòng mỗi chúng ta...
"Kỷ niệm là phút chia tay còn lưu luyến
Là con đường ngập nắng vội mưa mau
Là ngập ngừng chưa dám gọi tên nhau
Cổng trường ai đứng đón ai giờ tan học."
(Kỷ Niệm - Ngô Tịnh Yên)
Những tình cảm ấy tuy rất nhẹ nhàng như là hư không nhưng lại rất thực, rất đậm đà khắc sâu trong từng mạch máu đang lưu chuyển qua mỗi nhịp đập của con tim và đọng lại với dòng thời gian...
"Áo trắng ơi ta tìm em hoa phượng
Ước mơ nhiều gặt hái được bao nhiêu ?"
(Sưu tầm)
Những kỷ niệm đẹp của thời áo trắng vẫn sống mãi trong tâm hồn của mỗi chúng ta ! Cho dù đã qua rồi nhưng lòng vẫn nhớ.
"Chín mười năm ngồi ghế học sinh
Giờ lưu bút, viết sao cho hết !
Nước mắt ai để dành trong viết
Chờ thả dòng mực tím bâng khuâng
Nắng chiều hè rưng rức bên sông
Quên nhuộm tím áo dài bè bạn"





