Violet_cơn gió thoảng

Giấc mộng dài...ký ức nào chưa phai? Vết cắt sâu....bao lâu thành kỷ niệm?

Subscribe to RSS feed

Sticky post

Gió.

Trong cuộc sống này, không biết có bao nhiêu cơn gió thoảng qua bên đời của chúng ta. Có khi đó là những cơn gió lành thổi đến sự bình yên nơi tâm hồn con người. Có khi đó lại là cơn gió mang theo những bụi đường xa xăm, bay vào mắt những xốn xang nhức nhói. Nhưng dù sao đi nữa, hãy âm thầm cám ơn. Vì gió đã đến...dù để rồi lại ra đi...

Sticky post

Truyện Violet: Cơn gió mang tên em

CƠN GIÓ MANG TÊN EM.

Quán coffee hãy còn vắng khách, dù vậy nhưng người đến đây không hề có cảm giác trống vắng, bởi gam màu ấm cúng đỏ tươi đầy trang trọng. Giữa những ngày không khí vẫn còn dư âm của hơi lạnh mùa đông, Sunset quả là một lựa chọn thú vị cho những ai cần sự trầm lặng để suy tư. Cô và người con trai đó ngồi đối diện nhau, những ca từ quen thuộc của nhạc Trịnh vang lên nhẹ nhàng… “Biển nhớ”… bài hát mà cô rất thích và mỗi đêm người con trai vẫn hay bật trước khi ngủ. Cô nhìn sang đồ uống của anh, tách coffee bốc khói, những làn khói lơ lửng phả vào mặt cô hương thơm của vị Robustas. Cô cũng đã gọi một ly giống như thế. Mà cũng không hẳn là cô đã gọi, người chủ quán gần như nhớ được gương mặt cô, thức uống quen thuộc mà cô vẫn thường dùng khi đến vào mỗi chiều thứ bảy. Cô gái có mái tóc dài lúc nào cũng xoả bồng bềnh và nụ cười luôn điểm sáng trên đôi môi tươi hồng. Cô không bao giờ đến Sunset một mình mà luôn khoác tay đi bên cạnh một người nữa. Cũng chính là người ngồi trước mặt cô lúc này, nụ cười cô vẫn mỉm nhưng lại ngắn ngủi dần. Anh nhấp một ngụm coffee, cho những lời nói không mắc nghẹn nơi cuống họng:
“ Đã tìm được bác sĩ giỏi về Khoa Xương ở nước ngoài có thể phẫu thuật cho cô ấy. Chỉ còn vấn đề là thời gian…Có lẽ cuối tuần này bọn anh sẽ bay qua đó luôn. Giấy tờ cũng đã xong đâu vào đấy.”
“ Thế cơ hội thành công là bao nhiêu hả anh?”
“ Bác sĩ chưa thể chuẩn đoán đuợc, vốn dĩ là không có nhưng giờ được 1% thì vẫn tốt hơn là không.”
“ Vậy anh chị định chừng nào sẽ cưới?”
Người con trai chậm rãi nhấp tiếp một ngụm coffee rồi lại quay mặt sang hướng khác như muốn lãng tránh câu hỏi của cô gái.
“ Sau khi sang Mỹ anh sẽ tổ chức lễ cưới ở đó luôn, chắc là không về nữa. Nhưng cô ấy muốn đợi sau khi phẫu thuật mới làm lễ.”
“ Cũng đúng. Cô dâu nên bước đi bên cạnh chú rễ thì mới hạnh phúc. Nhưng nếu phải ngồi xe lăn thì cũng không sao, chỉ cần anh luôn đi bên cạnh chị ấy là được…giống như…cái cách anh đã từng che chở cho em…”
Cả hai chìm ngập trong khoảng không im bặt, cô liếc nhìn sang chiếc nhẫn đeo ở bàn tay trái của anh, vẫn còn vẹn nguyên vị trí của nó, ngón áp út. Một thoáng suy nghĩ lướt nhanh qua, cô lấy ra một cái gì đó nơi cổ mình đang đeo, đặt vào tay anh.
“ Em không kịp chuẩn bị quà cưới, nên suy đi nghĩ lại tặng vật này là thích hợp nhất. Cứ xem ý nghĩa của nó thay cho lời chúc của em vậy.”
Cô cuối xuống nâng trên tay cốc coffee ấm, thưởng thức nó một cách bình thản như trước giờ vẫn thế, nét mặt không để cho người khác nhìn rõ được điều gì ẩn giấu sau nụ cười. Giọng người con trai trầm hẳn xuống, nhìn cô với đôi mắt kiên định pha lẫn chút hồ nghi:
“ Đó là điều em muốn, phải không?”
“ Vâng.”

=================================

Không gian vẫn chìm lấp một khỏang lặng vô định nơi góc phòng. Tôi để mặc chúng tiếp tục với sự câm lặng đó, không một động tĩnh, không một thứ âm thanh nào được làm huyên náo hay dễ dàng chen chân vào phá hỏng cái sự yên ắng vốn dĩ. Chỉ còn tôi với cơn mộng mị không yên giấc, bóng tối cứ đôi lúc chập chờn vây quanh lấy, một cảm giác hoang lạnh khi giấc ngủ muộn đến với tôi đêm qua, thế nên tôi cho phép sự biến lười cứ thế lan khắp cả cơ thể. Ngoài kia, những tia nắng chói chang bắt đầu xâm chiếm khoảng không nhỏ hẹp của tôi. Từ khung cửa đến bốn mảng tường, bàn làm việc, rồi đến chỗ khuất nhất là chiếc giường nơi tôi đang trú mình dưới lớp chăn dày, trắng muốt. Tôi vẫn nằm bất động, cho đến khi chợt nhớ, tối qua…cửa sổ nhà tôi không hề mở.
Tôi hoảng hốt ngồi bật dạy, nhưng nỗi sợ hãi nhanh chóng được xoa dịu khi thấy Quân đang ngồi ở salon đối diện phòng tôi nhìn vào. Người duy nhất có chìa khoá nhà, nơi ở mới của tôi.
“ Em dậy trễ quá.”
“ Vì tối qua ngủ muộn.”
“ Anh muốn đưa em đến một nơi.”
“ Mình ra biển trước được không?”

===========================================================

Gió biển cứ thế thổi vào tôi ào ạt mang theo một mùi hương quen thuộc của đại dương. Ngồi trên xe, tôi lãng đãng để hồn mình lơ lửng theo gió, tôi nhìn thấy được những mảng trắng trong suy nghĩ của mình, không có gì cả. Xe lao vút trên đường vắng, biển đã gần kề, cái cảm giác đó cũng không còn xa vời vợi, cảm giác cho tôi nhìn thấy hình ảnh của những con người mà ngày mai đây, tôi sẽ không còn gặp lại.
Anh không phải là một cơn gió, anh cũng chưa bao giờ rời xa tôi. Chỉ có tôi đã đến và rời khỏi cuộc đời anh như một sự an bài đã sắp đặt. Trong ký ức tuổi thơ tôi, dáng hình một con bé sáu tuổi chợt hiện rõ lúc này, gương mặt ngây ngô lúc nào cũng cười toe toét bước đi bên bờ biển. Bởi nó biết rằng nó được chở che tuyệt đối với bàn tay vững chắc luôn nắm chặt lấy nó, nó sẽ chẳng phải sợ bị thất lạc hoặc chưa bao giờ có cảm giác bị bỏ rơi giữa cái thế giới này như những người đã tạo ra nó để rồi bỏ mặc nó một mình chống chọi với cái buốt lạnh và sợ hãi. Hay nói đúng hơn, tôi đã được anh ban tặng cho một cuộc sống mới. Nơi thế giới của anh, tôi không phải trải qua bất cứ nỗi đau, nỗi sợ hãi và bất an. Những cụm từ đó chưa từng xuất hiện trong từ điển trưởng thành của tôi.
Nhưng hôm nay không còn là ký ức của tuổi thơ, tôi đã lớn lên và những tháng ngày kia sẽ phải lùi lại phía sau. Khi đó tôi chẳng buồn nghĩ rằng mình sẽ phải rời xa chúng mãi mãi. Anh không hề thay đổi, tôi cũng không tìm được cảm giác hoài nghi nào khi ở bên cạnh anh. Mặc dù luôn gọi nhau là anh em, nhưng tôi không thể nào che giấu được anh qua ánh mắt của mình. Thứ tình cảm gắn bó đó sao có thể chỉ dừng lại ở cụm từ “ anh em”. Dường như anh cũng thế, chúng tôi không che giấu tình cảm của mình, chỉ còn thiếu một lời khẳng định để mọi người thấy rằng chúng tôi thực sự là của nhau. Và càng hạnh phúc bên anh tôi lại càng quên đi những bài học trong những nỗi ám ảnh khi vừa chào đời, tôi gần như bỏ quên tất cả những gì thuộc về thế giới ban đầu của mình, nó khắc nghiệt và luôn nhắc nhở tôi phải cẩn trọng. Niềm vui được ban tặng thật ít ỏi, nhưng chỉ cần tôi buông lơi trong một phút giây nào đó, số phận có thể sẽ lấy đi của tôi tất cả.
Ánh hoàng hôn đứng lặng giữa đường chân trời, cảnh tượng ấy hắt vào tôi thứ ánh sáng mờ ảo, đang nhạt dần giữa bóng chiều tà. Gió bắt đầu thổi mạnh và âm thanh thét gào của sóng biển cũng không thua kém bất cứ điều tự nhiên nào ở đây. Tiếng sóng biển gần như áp đảo hết tất cả mọi thứ, nhưng xen lẫn đâu đó tôi vẫn còn nghe được tiếng cười, tiếng cười chất đọng những giấc mơ đẹp không vướng bận một chút âu lo. Tiếng nô đùa ấy càng rõ rệt hơn, tôi giật mình nhận ra giọng cười quen thuộc ấy, trong đó tôi nhìn thấy khuôn mặt cười của mình và cả anh nữa. Nó gần như ở trước mắt, thật gần đến có thể cảm giác được nó đang hiện hữu. Tồn tại như chưa từng biến mất. Những vệt sáng cuối ngày của biển lướt qua tóc, xuyên qua bàn tay và chúng hằng lên những chuỗi ngày của hôm qua. Tôi khẽ khép mắt, bất động ngồi trên mặt cát êm mịn. Để mặc cho sóng biển nhấn chìm cảm xúc lúc này, tôi ước gì mình có thể tàn nhẫn thêm chút nữa. Tôi đã dửng dưng đẩy người quan trọng nhất đời mình cho một cô gái xa lạ, thì sao lại không tàn nhẫn với bản thân hơn để tình cảm kia được dứt khoác.
Hồi nhỏ tôi rất hay nằm mơ, những cơn mộng mị cứ chập chờn vây lấy mỗi khi tôi nhắm mắt ngủ. Nỗi ám ảnh, sự sợ hãi sẽ phải trở lại những ngày tháng không bình yên luôn đeo bám tôi thật dai dẳng. Những lần như thế anh lại ngồi cạnh bên nắm chặt lấy bàn tay nhỏ bé: “ Không phải sợ gì cả, anh vẫn luôn ở đây, bên cạnh em mà.” Giọng nói anh thì thầm và chờ đến khi tôi ngủ yên giấc mới thôi. Mãi về sau, những giấc mơ đó đã biến mất hoàn toàn. Tất cả đều là nhờ có anh. Và cũng không biết từ bao giờ tôi đã tin rằng cuộc sống này là một đoá hoa luôn tươi thắm, sẽ không bao giờ lụi tàn. Cho đến khi chị xuất hiện, những giấc mơ của tôi trở nên đếu đặn vào mỗi đêm, nhưng đã không còn bàn tay nào nắm chặt lấy tôi nữa. Hay nói đúng hơn bàn tay anh không thể tiếp tục nắm lấy bàn tay tôi. Ngay cái khoảnh khắc lần đầu gặp chị, tôi đã hiểu, tất cả đó là sự sắp đặt của số phận và dù tôi có cố gắng thì cũng không thể nào tìm được cách thay đổi. Chị là bạn trong số những người bạn của anh, chị không đẹp nhưng mang một gương mặt thánh thiện, chị có nét dịu dàng hơn người và chắc chắn là hơn cả tôi. Chị có rất nhiều ưu điểm của một người con gái giỏi giang, chỉ có điều chị không thể có được tình yêu của anh. Nhưng đến cuối cùng anh vẫn thuộc về chị vì anh nợ chị một cuộc sống. Chị đã lấy người mình làm lá chắn cho anh khi tai nạn bất ngờ xảy ra. Và để lại hậu quả là mất đi khả năng di chuyển đôi chân của mình. Tôi biết chị đã dành cho anh một tình yêu cũng nhiều như tôi đã yêu anh. Tôi liệu có thể thay đổi được gì đây? Có thể trách ai đây?...Có chăng chỉ là biết mỉm cười…vì anh không bao giờ muốn tôi phải khóc…
Lúc nhận ra anh không còn có thể ở bên cạnh tôi được nữa, cũng là lúc tôi hiểu bao năm qua tôi đã sống quá dựa dẫm vào anh, như một ký sinh trùng bám víu vào một vật thể to lớn tìm cho mình sự sống. Cách cuối cùng tôi có thể chọn lựa là rời xa khỏi cuộc sống của anh, rời xa tất cả. Tôi nhờ Quân kiếm giúp một nơi ở mới, dù nhỏ hơn rất nhiều nơi mà tôi đã từng sống, không nhiều tiện nghi, cuộc sống của tôi không còn xa hoa và đầy đủ như trước. Nhưng tôi biết một điều, đây mới chính là thế giới tôi được sinh ra và là nơi tôi thuộc về nó. Anh đã cố ngăn cản, nhưng tôi không muốn mình tiếp tục khép nép dưới bàn tay che chở của anh. Và hơn nữa, giờ anh đã có gia đình.

===========================================================
“Em để anh đợi lâu quá đấy!”. Quân thình lình xuất hiện từ phía sau.
“Xin lỗi anh, mình về thôi.”
Nếu Quân không đi đến bãi biển gọi tôi, thì có lẽ tôi đã bỏ quên anh thật sự. Quân là bạn thân của anh và cũng là người bạn duy nhất của tôi. Số phận không đến nỗi quá bất công khi còn để lại cho tôi một người bạn tốt. Những gì Quân làm cho tôi thật sự không còn gì hơn là rất biết ơn. Từ nơi ở ổn định đến công việc yêu thích hiện giờ đều là do Quân tìm giúp. Tất nhiên, tôi đã tập quen dần với cách sống độc lập, sẽ không dễ dàng nhưng không phải là không được. Chúng tôi trở về thành phố, nhưng xe dừng lại không phải là trước cửa nhà tôi. Bất thần, tôi quay sang nhìn Quân, không tránh khỏi kình ngạc.
“ Sao lại đến đây?”
Quân không đáp, im lặng bước ra khỏi xe. Tôi cũng đi theo và… đứng lặng.
Đêm đã khuya, là gió khiến tôi có cảm giác lạnh hay chính cảm giác thân thuộc kia đang làm tôi thổn thức. Ngôi nhà này, từng chất ngập bao nhiêu kỉ niệm của tôi và anh, là nơi tôi lớn lên và cũng là nơi kết thúc cuộc sống êm đềm mà tôi từng ảo tưởng. Giấc mơ đẹp đã kết thúc rồi, tại sao phải tìm lại làm gì nữa.
“ Về thôi anh.”. Tôi bước trở lại xe.
“ Em vào đi.”
“ Gì cơ?”
“ Thật đấy.”
Quân nói và đặt lên tay tôi chùm chìa khoá. Sao Quân lại có được nó? Đưa cho tôi làm gì?
“ Tại sao?”.
“ Vì đây mới đúng là nhà của em.”
“ Điều đó đã không còn từ lâu rồi.”
“ Thử hỏi xem, em bây giờ là đang sống hay chỉ đang tồn tại?”
Quân bỏ về, để lại tôi một mình. Tôi đã đứng thật lâu, trầm ngâm nhưng cũng chẵng hiểu được suy nghĩ của bản thân lúc này. Câu hỏi của Quân trở nên một cái gì đó ám ảnh trong đầu, không thể nào dứt ra được.Tôi nhìn vào trong, ngôi nhà tối mịt, bên trong đã không còn ai nữa. Một sự yên lặng đến đáng sợ, chưa bao giờ không khí nơi đây lại nặng nề khiến tôi như muốn chết ngạt. Một mình tôi, giữa bóng tối, không có bàn tay nào dẫn đường cho ánh sáng tìm đến. Tôi đang sợ hãi ngay trong chính nơi mà tôi đã từng hạnh phúc nhất ư? Tôi mở cửa, bước đến từng bậc thang, ánh nhìn chạm đến tận cùng những ngóc ngách, phòng khách, phòng ăn, phòng đọc sách của tôi, phòng làm việc của anh và phòng ngủ, sân thượng. Tất cả mọi thứ từ cái bàn, cái ghế hay chiếc cốc nước của tôi và anh vẫn nguyên vẹn với vị trí ngày nào. Không một vết tích thay đổi. Tôi cứ nghĩ rằng anh sẽ bán nó đi, để những ký ức ở nơi đây có thể được xoá nhoà, để anh yên tâm dành trọn vẹn trái tim cho người con gái sẽ đi cùng anh đến cuối đoạn đường. Tôi ngồi lại phòng anh, nhìn lại từng quyển sách, những đồ vật anh vẫn thường dùng. Anh đã đi mà không mang theo gì hết sao? Tại sao lại thế?
Tôi mở ra các ngăn tủ xem anh còn để lại những gì. Và ngỡ ngàng thay khi nhìn thấy cặp nhẫn được đặt trong ngăn tủ, nó đã từng đeo vào tay anh và nằm trên sợi dây chuyền trên cổ tôi. Trước ngày anh đi tôi đã tháo nó ra để làm quà cưới. Tôi còn nhớ lúc đeo chiếc nhẫn vào cổ tôi, anh đã nói nó mang một ý nghĩa tin tưởng và kiên định. Nhưng có lẽ ý nghĩa đó được hình thành không phải để dành cho tôi.
Cô gái của tôi,
Anh đã ước gì nghe được một câu nói níu giữ từ em. Giá mà em nói anh đừng đi, nhưng rồi em đã khiến anh phải chờ đợi trong vô vọng. Ngôi nhà này đã chứa đựng những ngày tháng vui vẻ nhất mà có lẽ sau này sẽ không thể tìm lại được. Vì thế anh không muốn mang theo bất cứ gì. Tất cả đều được đặt đúng vị trí của nó và cả thứ cuối cùng em trả lại anh cũng thế. Chúng thuộc về nơi này. Những ngày cuối cùng sống trong ngôi nhà thân thuộc, anh lại không ngừng suy ngẫm…có lẽ em đã đúng. Vấn đề không còn là quyền quyết định của anh có muốn hay không mà chỉ đơn giản là trách nhiệm. Là trách nhiệm mà anh bắt buộc phải thực hiện.Em biết không? Trong khái niệm của anh, gặp người thích hơp trong hoàn cảnh thích hợp thì mới là thế giới đúng. Nhưng giữa cái cuộc sống đầy rẫy những bất công thì thế giới đúng làm sao để tồn tại? Ngoài kia là bao cạm bẫy đen tối đang chờ em, nếu ngay cả nơi mà ta từng sống thật bình yên mà em cũng muốn rời bỏ thì dù là đang ở bất kỳ đất nước nào, em nghĩ anh có thể yên tâm sống trọn vẹn cho một tình yêu khác ư? Anh mong em sớm đọc được những dòng này. Lần cuối cùng mình ngồi cùng nhau ở Sunset Coffee anh đã muốn em hãy bật khóc, chưa lúc nào anh để em phải khóc. Nhưng khi đứng trước một quyết định quan trọng như vậy em cũng vẫn không nhỏ một giọt nước mắt. Sự chịu đựng đó đã vượt quá sức tưởng tượng của anh. Anh thật sự không biết em lại sẽ trốn ở một góc tối nào để giấu nhẹn những nỗi đau kia. Nếu thế xin em hãy khóc đi, dù cho bàn tay anh chẳng còn có thế lau khô nước mắt cho em…nhưng có lẽ giờ đây em không còn cần bàn tay đó nữa, phải không?
Anh chợt nhận ra khi nhìn thấy ánh mắt kiên định của em. Mọi thứ bây giờ phải kết thúc để mở ra một khởi đầu. Khóc rồi thì hãy cười lên và bình yên em nhé!”

Cánh thư rơi xuống, tôi như ngã quỵ trên nền gạch lạnh tê buốt, nước mắt từ đâu chảy xô nhau làm nhạt nhoà ánh nhìn của của tôi. Cơn gió rét nào ùa vào làm vị mặn đọng trên môi càng xót xa chua chát. Ngày hôm nay, ngay lúc này, tôi đã khóc, những giọt nước mắt mong manh cho ngày xanh. Còn tôi, khóc cho ai đây? Cho tôi hay cho anh? Hay cho dòng đời dạng biến vô thường?

====================

Thời gian để lại tất cả chôn vùi sau bước chân, chặng đường cô phải bước một mình đã đi quá xa rồi và bước chân ấy mỗi lúc càng vững chãi. Dù có gục ngã thêm lần nữa, cố vẫn tự đứng dậy và đi tiếp. Có lẽ vì cô như cơn gió phiêu lãng bất tận, nơi gió đi qua sẽ không trở lại nữa. Nỗi đau có đến rồi lại sẽ tan. Sunset vẫn thường xuất hiện gương mặt cô ngồi nơi khung kính nhìn ra bên ngoài. Người chủ quán khi nhìn thấy cô là biết phải mang thức uống gì đến, vẫn là hương vị Robustas phản phất. Nhưng giờ cô gái chỉ đến đây một mình, luôn luôn là một mình với bước chân lặng lẽ. Dáng ngồi bất động hàng giờ, cô khuấy tách coffee và mông lung ngắm những chiếc xe đang tất bật qua lại bên đường. Gương mặt ấy không vương chút sắc buồn. Cô luôn đến đây bằng một nụ cười và ánh mắt rạng vỡ nét bình yên.
Có cơn gió xuân nào thoảng qua bên đời…mang theo câu chúc của người phương xa….

16/01/2011
V.M.A

Truyện Violet: Mộng Nam Kha


Trống rỗng…một khoảng trống vô cùng lớn, đến nỗi khi nhắm mắt lại tôi cũng không nhìn thấy. Không thề tìm kiếm. Dù đã cố hình dung, cố nắm bắt dù biết chỉ là trong trí tưởng tượng. Nhưng vô ích, đáp lại tôi chỉ duy nhất là tiếng thét gào của con tim. Lạnh. Cái lạnh đáng sợ của gió biển, cảm giác đó trước đây không phải như vậy. Tôi yêu biển lắm, yêu cơn gió lành mang mùi hương của biển, yêu những hạt cát mịn khi đôi chân lướt đi nhẹ tênh. Nhưng giờ phút này đây, tôi chỉ cảm thấy nỗi hoang mang và sự tuyệt vọng. Tại sao ư? Tôi cũng không biết. Tại sao tôi lại ở đây? Tôi tìm ai? Những chuỗi sự việc cứ hỗn độn, không biết phải sắp xếp thế nào. Nên bắt đầu từ đâu? Từ năm năm trước hay là trước đó nữa hay là hiện tại?
- Linh.
- …
- Gió lạnh lắm, hãy quay vào thôi.
Ai đấy? Tôi hỏi lòng. Đến khi tâm thức đã kịp thức tỉnh. Tôi nhìn thấy Quân đang ngồi bên cạnh khoác lên vai tôi chiếc áo khoác của anh. Tôi không lên tiếng, vì không muốn nói chuyện, mà cũng không biết phải nói gì. Tâm trí tôi giờ chỉ muốn tìm kiếm một người. Người anh trai không cùng dòng huyết thống, người đàn ông đã đi qua gần nửa phần đời của tôi và sẽ để lại vết cắt sâu suốt phần đời còn lại.
- Linh. Hãy nhớ Duy không bao giờ muốn nhìn thấy em buồn. Nếu em tuyệt vọng, tự dằn vặt mình thì cậu ấy càng không thể nào yên lòng.
- Em vẫn đang tìm kiếm. Anh ấy vẫn đang ở đâu đây bên cạnh em, chắc chắn là vậy mà.
- Linh, đừng như vậy. Không có kết quả gì đâu. Duy đi rồi, cậu ấy thực sự đi rồi.
- Sao lại bỏ em lại? Anh ấy từng nói sẽ luôn ở bên em kia mà. Kể cả khi em là người muốn rời bỏ anh ấy cũng không chịu buông tay. Thì nay làm sao có thể bỏ lại một mình em chứ?
- Linh, năm năm qua em đã rất mạnh mẽ. Xin hãy giữ sự mạnh mẽ đó cho đến phút cuối, đừng gục ngã.
- Mạnh mẽ ư? Cố gắng làm bản thân chai sạn, lãnh cảm để rời bỏ người em yêu thương nhất. Giờ thì sao? Điều đó thành sự thật rồi…số phận thậm chí không cho em được phép lựa chọn.
Tôi nhìn Quân qua hình ảnh nhạt nhoà, nước mắt cứ vô thức chảy xuống không cách nào kìm nén. Khóc…giờ có ích gì? Có thể mang anh quay trở lại không? Những cơn sóng ngoài kia, chúng mới hùng vĩ, dữ dội làm sao. Cứ thế cuốn đi gương mặt anh, nụ cười anh, cái nhìn anh luôn dõi theo tôi…rồi tất cả biến mất. Chỉ trả lại một thân xác im lặng, không thể nói, không thể cười. Anh nằm đó, trên cát. Bất chấp tiếng gọi của mọi người, tiếng nài nỉ của tôi. Tôi khóc,anh cũng không chịu mở mắt. Phải làm sao đây? Tôi phải làm sao đây? Bao nhiêu năm tháng em chạy trốn khỏi anh, chỉ để xây nên bức tường kiên cố che chắn cho bản thân. Đến khi em mạnh mẽ thật sự thì anh lại bỏ em mà đi thế sao?
- Cho em ngồi đây một lát. Anh về đi.
Cảnh tượng này, tôi sẽ hồi tưởng lại tất cả. Ngày tháng mà tôi và Duy còn vui vẻ. Chúng tôi vẫn thường ngắm hoàng hôn trôi dần vào bóng đêm, phóng nhanh canno vào giữa những ngọn sóng mát rượi, tôi ôm chặt lấy Duy. Những buổi sáng cùng sánh bước khi mặt trời vừa ló dạng, đón lấy cái không khí trong trẻo đến lạ. Đó là những ngày tháng bình yên không lo, không nghĩ khi tôi còn nép vào bàn tay che chở của Duy. Còn vì sao tôi lại phải rời xa anh, đó lại là một chặn đường dài của riêng tôi. Vì ai? Vì chuyện gì? Với tôi giờ đã không còn ý nghĩa. Cho dù năm năm qua có biết bao nhiêu điều thay đổi, cuộc sống của tôi hay của anh thì thứ tình cảm đó mãi mãi tồn tại. Nhưng quá trễ rồi. Giờ phút đó, trông thấy anh nằm bất động, lạnh lùng trước bao lời nói của tôi, chưa lúc nào tôi cảm nhận rõ hơn tình cảm của mình. Mãnh liệt như chính sự tàn nhẫn của tôi đã từng dành cho anh, để một lời thật lòng tôi vẫn chưa kịp nói.
Bầu trời cao xanh là thế, sóng biển xô bờ, gió thổi cát bay…mọi thứ đều rất đẹp, chỉ là giờ đã không còn anh. Nhưng tôi thật không thể nào chấp nhận, sự thật này phũ phàng quá. Tôi vẫn cảm thấy anh đang ở rất gần, nơi mà chúng tôi đã gắn bó từ thuở ban đầu, từ khi nụ cười còn là của một đứa trẻ đến khi trưởng thành. Em sai rồi phải không? Hãy nói cho em biết đi!
Tôi bước đi, cứ thế mà bước, những bước chân mơ hồ, lạc lối về đâu? Tôi cũng chẳng rõ. Gió lạnh, tôi cũng không cảm thấy rùng mình. Nước biển lạnh thấu tim, nhưng tôi không muốn dừng lại. Không cần ngoái nhìn, không còn ai nữa, một mình tôi tiếp tục bước. Trước mặt tôi giờ là màn sương dày đặc. Có âm vang từ đâu đó vọng lại, có phải là tiếng anh đang gọi chăng?


- Linh, dậy đi em.
Giọng nói thật ấm áp, thật thân quen.Tôi có nghe lầm chăng? Nhưng lại không dám mở mắt, sợ rằng chỉ là cơn mộng mị.
- Linh, trời mưa rồi, về nhà thôi em.
Cảm giác cho tôi cảm nhận rõ rệt, bàn tay nồng ấm của anh đang đặt lên gương mặt mình. Là anh thật sao? Đôi mắt khẽ hé mở, khuôn mặt của anh, nụ cười này, ánh mắt này, sao có thể nhầm lẫn được. Giống như cảnh tượng ngày nào, anh chạy đến cầm ô che cho tôi khi trời mưa. Mỗi lần trời đổ mưa là tôi thả rong mình trên những con đường, không áo mưa, không ô che chắn. Nhưng chỉ cần chạy đến trước cửa nhà thì đã có anh đứng sẵn đó chờ đợi. Luôn luôn là thế với chiếc ô màu trong suốt.
- Anh. Là anh thật phải không?
- Ngốc ạ. Em nói gì vậy? Không là anh thì còn ai.
Tôi không đắng đo nghĩ ngợi vội ôm chầm lấy anh, ôm thật chặt như sợ phải mất anh lần nữa. Tưởng chừng như chúng tôi đã rời xa lâu lắm rồi. Hình như là sự ngăn cách của hai thế giới.
- Xem em kìa, ướt hết rồi. Mau về nhà thôi.
- Nhà…?
- Ừ, nhà của chúng ta.
Nụ cười anh rạo rực như ánh mặt trời đã xua tan đám mây đen. Tôi nhìn lại mọi thứ xung quanh, đúng là trời đang mưa thật. Là tôi đang mơ hay chính những điều trước đó mới chỉ là mơ. Mặc kệ, giờ đây không còn gì quan trọng nữa. Tôi ngoan ngoãn để tay nắm chặt trong bàn tay của anh, bước về nhà trên con đường quen thuộc.
Anh pha cho cả hai cốc café sữa nóng, thức uống ưa chuộng của chúng tôi sau mỗi lần đi mưa về hay những đêm lạnh cùng ngồi trên sân thượng nói chuyện vu vơ. Tôi mãi chỉ lo ngắm nhìn anh, không muốn để anh rời khỏi tầm mắt dù chỉ là một bước chân. Chúng tôi ngồi đối diện nhau thật gần, tay đưa lên áp vào gương mặt đã xa cách muốn tìm lại cảm giác thân yêu của anh. Tôi lướt chậm rãi qua từng đường nét, đôi chân mày, chiếc mũi, cái miệng đang mỉm cười và ánh mắt nhìn tôi rạng vỡ.
- Em sống có tốt không?
- Có. - Tôi mỉm cừơi cố che đi nỗi xúc động.
- Cô bé ngốc, nếu tốt vậy sao lại còn đi tìm anh?
- Ai nói thế? Là anh tìm em trước. Em không biết, anh đi tìm em trước, tìm thấy rồi lại bỏ đi. Em không cho phép anh biến mất trứơc mặt em nữa. Anh hiểu chưa?
Duy nhẹ nhàng ôm tôi vào lòng như muốn xoa dịu.
- Cô bé của anh lâu ngày không gặp đã biết ra lệnh cho anh nữa cơ à? Anh không nhận ra là em đã lớn rồi.
- Tất nhiên, em đã trưởng thành rồi. Mọi việc em đều có thể tự làm được, không như trước kia em chỉ biết trông chờ vào anh.
- Đúng vậy. Vậy mà khi gặp lại anh đã không nhận ra. Cứ luôn lo sợ không có anh bên cạnh sẽ không ai chăm sóc, bảo vệ em tuyệt đối.
Bất chợt, tôi nhìn anh xót xa, cảm giác này thật chẳng phải là mơ. Rất thật, anh đang ở đây, ngay bên cạnh tôi.
- Sao vậy? Làm gì mà nhìn anh chăm chăm?
- Thì tại lâu rồi không được nhìn.
Anh bật cười, tôi cũng cười theo. Chúng tôi như tìm lại hồi ức của ngày nào, cùng nhau làm những việc của trước đây đã từng trở thành thói quen. Cùng ăn món kem mát lạnh mà tôi yêu thích, tựa vào nhau ngủ một giấc trưa thật dài. Tôi sợ phải nhắm mắt để rồi khi tỉnh giấc anh sẽ biến mất nên không muốn ngủ. Nhưng anh nói tôi đã mệt rồi, nên ngủ một chút cho khoẻ. Tôi cảm giác như mình đã trở lại là cô bé của năm năm trước, chỉ cần là lời anh nói thì tôi đều ngoan ngoãn nghe theo.
Khi thức dậy cũng là lúc mưa đã tạnh, Duy nắm tay tôi bước đến bên khung cửa sổ. Cầu vòng đang hiện rõ lên nền trời trong xanh, thật đẹp, thật lộng lẫy. Lần đầu tiên tôi được nhìn thấy cầu vòng, như một điều tốt lành sẽ đến sau những giông tố bão bùng.
- Đẹp quá!
Anh mỉm cười nhìn tôi.
- Cùng anh đi dạo nhé?
Tôi gật đầu.
Chúng tôi bước xuống bờ biển, nơi đầy ắp những kỷ niệm tuổi thơ, tiếng cười giòn giã rồi những bước chân đùa nghịch với sóng biển. Khi tôi trưởng thành, khi anh không còn bên cạnh tôi nữa, khi tôi lựa chọn con đường độc hành…những kỷ niệm ấy đối với tôi chỉ còn là giấc mơ xa xỉ. Tôi sóng bước bên anh, dịu dàng, chậm rãi với nhiều nỗi suy tư chứ chẳng còn nét hồn nhiên ham vui của cô bé năm nào. Anh thì vẫn thế, vẫn mang bên mình sự vững chãi đáng tin, đủ mạnh mẽ để bảo bọc cho tôi.
- Biển đẹp quá!
- Hình như hôm nay trong mắt em thứ gì cũng đẹp? - Anh bật cười.
- Thì đúng mà. Tất cả đều đẹp, nhờ có anh.
- Thế không có anh thì chẳng lẽ tất cả đều xấu ư?
- Vậy thì em không biết.
Những câu nói đơn giản ấy lại làm tôi cảm thấy thật dễ bật cười, quên cả thời gian, quên đi tất cả những mâu thuẫn trước kia. Bức tường vốn dĩ rất chắc chắc để ngăn cách tôi và anh giờ cũng hoàn toàn biến mất.
- Dù thế nào thì hãy nhớ rằng anh luôn mong em hạnh phúc.
Bước chân lặng yên, tôi nhìn anh hồi lâu.
- Anh đã từng làm tất cả để em được hạnh phúc, nhưng điều muộn màng mà em nhận ra hạnh phúc chính là anh. Từ bây giờ, em sẽ không buông tay nữa đâu. Dù thế nào cũng không rời xa anh nữa.
- Nhưng nơi đây đã không còn thuộc về em nữa.- Giọng anh nghẹn ngào
- Tại sao chứ?
Bước chân tôi khựng lại. Ánh mắt di chuyển, anh hướng tôi theo tầm nhìn từ bờ biển quay lại đằng sau, nơi ấy trống trãi chỉ toàn cát bao la với mảng sương mù dày đặc
- Hãy nhìn đi, hãy lắng nghe xem. Có tiếng gọi, họ đang gọi tên em đó. Linh, nơi đó mới đúng là thế giới của em
Từ hoang mang tôi bắt đầu cảm thấy hoảng sợ, hình ảnh mà tôi nhìn thấy trong đám sương mù kia chính là Luân. Còn tôi? Tại sao lại nằm trên giường bệnh thế kia? Tôi đang ngủ hay đã chết rồi? Có phải là thế không? Nhưng dù như thế nào chăng nữa thì tôi cũng không muốn quay lại. Vì tôi biết chắc chắn một điều ở nơi đó sẽ không có anh.
- Anh à, em không cần. Chúng ta quay về nhà thôi.
- Nhưng anh cần.
Tôi lắc đầu nhìn anh.
- Mỗi ngày, anh muốn ở đây để dõi theo em. Anh muốn nhìn thấy em hạnh phúc, nên em hãy yêu ai đó đi. Hãy đón nhận sự yêu thương. Hãy tin rằng trong sự yêu thương đó luôn có cả tình yêu của anh nữa. Đừng để anh cảm thấy em là niềm nuối tiếc, là sự day dứt đến khi ra đi mà anh vẫn không yên lòng…
- Đừng nói…đừng nói gì nữa…chúng ta mặc kệ đi có được không? Cứ như vậy chẳng phải tốt hơn sao?
Anh không trả lời, tay đưa lên áp vào mặt tôi như nâng niu một thứ quý giá.
- Ngày trước, anh đã không hiểu được cảm giác của em. Khi em nói phải ra đi, muốn rời xa anh. Anh chỉ biết chúng ta ở bên nhau là lẽ vốn dĩ, còn cách xa mới là điều vô lý. Nên mặc kệ tất cả để tìm lại em mà không hiểu rằng đôi khi có những điều bắt buộc phải xảy ra. Đáng lẽ phải nhìn mọi việc theo cách lạc quan nhất.
- Anh…em sai rồi phải không?
- Cuộc sống này nào có ai biết được thế nào là đúng, thế nào là sai. Cũng như cơn mưa giông dài ban nãy, khi mưa đã tạnh sẽ là ánh cầu vồng, sẽ là bình yên trong chính tâm hồn của mỗi người.
- Anh…nhưng em không muốn…
Tôi nhìn anh, nhưng nước mắt đã rơi từ khi nào. Tôi thật sự không muốn, không muốn nhìn nhận cái sự thật rằng mình đã mất anh, mất mãi mãi. Không phải giấc mơ, chỉ là tôi đang tạm thời đi lạc vào thế giới của anh. Phải như vậy ư? Tôi phải quay về rồi ư? Nhưng con đường phía trước sao mà mịt mù? Trống trãi quá, yên tĩnh quá, không một ai cả, chỉ có mình tôi. Tôi cảm thấy sợ, tôi sợ phải bước đi về phía trước, nỗi sợ hãi như một đứa bé đang cần sự cầu cứu.
- Anh chỉ có thể đi cùng em đến đây thôi.
- Nhưng em sợ lắm…
- Linh, đừng sợ. Chẳng phải em đã trưởng thành rồi sao? Bao năm qua không có anh bên cạnh em vẫn mạnh mẽ đấy thôi.- Anh nhìn tôi một lúc rồi lại tiếp.- Anh muốn em trả lại anh một thứ.
- Sao cơ?
- Là sợi dây chuyền em đang đeo trên cổ. Xem như em tặng nó lại cho anh được không?
Tôi chấp nhận lời yêu cầu của anh. Đó cũng chính là món quà đính ước mà anh tặng tôi vào sinh nhật năm 18 tuổi.
- Sợi dây này có thể sẽ là thứ trói buộc em nên anh muốn mang theo nó. Linh, hãy kiên cường lên em. Hãy nhớ điều anh mong muốn là em được sống hạnh phúc.
Giọng nói anh bỗng trở thành thứ âm thanh vang vọng sau khi đặt nhẹ xuống trán tôi một nụ hôn. Tôi khép mắt lặng yên, đến khi bừng tĩnh, xung quanh chỉ còn lại một mình. Một mình tôi với sóng biển, với gió, với cát và sương mù. Lần nào ra đi cũng vậy, đột ngột đến bất ngờ để rồi tôi không có lấy cái quyền được lựa chọn đón nhận hay không…




Có lẽ đây là sự an bài của định mệnh, cuộc đời là ta có quyền cho mình những sự lựa chọn nhưng không có quyền ngăn cản số phận cướp đi của ta những gì. Ở bên nhau rồi lại chia ly, tương phùng nhưng rồi cũng cách xa nhau mãi mãi. Tan tan họp họp đó đã là quy luật, dù biết trước nhưng chấp nhận được lại là một lẽ khác…
“ Gửi anh, người em đã từng yêu…
Em vẫn nợ anh một lời cám ơn, một lời xin lỗi và một lời yêu chân thành…nhưng em sẽ bắt đầu để tình yêu đó lắng dịu lại chứ không phải cố gắng kìm nén vào những nỗi đau nữa…
Ngày hôm nay, em viết cho anh những lời từ biệt. Dù có hơi trễ nhưng em vẫn tin rằng nhất định anh sẽ nhận được. Tất cả…đã qua rồi phải không anh? Hơn một năm nay em đã chấp nhận được sự thật anh đã ra đi, rời xa em mãi mãi. Sự cô đơn, dằn xé đôi khi lại trỗi dậy vào những đêm lạnh làm em miêng man thức trắng. Nhưng gương mặt anh ấm áp đã ngăn lại cho dòng nước mắt thôi rơi. Anh à! Em sẽ ổn thôi…sẽ thôi day dứt, thôi xót xa, thôi nhung nhớ…sẽ chỉ ghi nhớ rằng anh đã từng yêu em và mãi mãi yêu em…
Em sẽ sống và sẽ hạnh phúc!”
Tôi để mảnh thư vào chiếc lọ thuỷ tinh thả vào làn sóng dữ dội ngoài khơi xa, nơi đã cướp mất anh xa rời tôi. Cảm giác bây giờ, từng hơi thở, từng suy nghĩ trong tôi bình yên hơn bất cứ lúc nào. Bất chợt tôi sờ vào cổ, sợi dây chuyền đã không còn. Quân nói, khi tìm thấy tôi đang nổi trên mặt nước thì nó đã không còn đeo trên cổ tôi nữa. Mọi thứ cứ dồn dập kéo đến chẳng khác nào một giấc mộng nam kha, nhưng cảm giác được ở cùng anh vào cái ngày mưa ấy luôn đọng lại trong tôi thật rõ ràng.
Hoàng hôn buông xuống, tôi đứng lặng nhìn về phía mặt trời đang dần tắt, sóng vẫn xô bờ, gió vẫn thổi, cát vẫn bay…

09/02/2012

Hoa cúc dại.



Loài hoa cúc dại, khoác lên mình một màu trắng tinh khôi mà lại quá bình dị. Chúng cũng lớn lên dưới sự ban phát của đất trời, chúng cũng có những đặc thù và sâu sắc của riêng một loài hoa. Nhưng có lẽ mọi người đã quen với cái thói quen đặt hoa hồng lên trên hết những cái đẹp để chiêm ngưỡng. Hoa hồng lộng lẫy đầy gai nhưng nó luôn mỏng manh yếu ớt để phải cần đến sự chăm chút của con người. Còn Cúc dại, chúng cũng phải hứng lấy những giá rét, cũng phải bương chãi vượt qua sự khắc nghiệt của đất trời. Nhưng trước khi bàn tay con người kịp chở che thì nó đã tự bảo vệ lấy thân mình. Vì vậy mãi mãi Cúc dại cũng chỉ là một loài hoa bình thường trong mắt người đời và nó cũng không bao giờ sống bám víu vào sự chăm chút của con người. Vậy thì tôi cũng giống như loài Cúc dại kia…không cần phải phụ thuộc vào bất kỳ ai….

Đến hôm nay tôi mới hiểu ra điều này, đến hôm nay tôi mới tự buông xuống hết tất cả. Chỉ nên giữ lại cho riêng tôi một giấc mơ, một giấc mơ có thể rất đẹp, có thể rất hạnh phúc, nhưng cuối cùng cũng chỉ là giấc mơ…

Rốt cuộc đâu là duyên…đâu là phận…cũng không còn quan trọng nữa. Loài hoa Cúc dại như tôi ko thể có cơ hội tìm cho mình một tri kỷ.

Cứ nên nghĩ rằng trời đất ko ban phát cho mình một nhan sắc như hoa hồng, nhưng cũng đáng mừng vì đã có được sự mạnh mẽ, đủ để vượt qua những trái ngang cuộc đời này mà ko cần phải lệ thuộc vào ai…mạnh mẽ đi hết đoạn đường này…dù rằng song hành với mình chỉ là sự cô độc…

Ta dừng lại cuộc tìm kiếm người từ đây. Vì ta biết người cũng ko phải là duyên hay là phận. Ta hiểu rõ mình ko phải là người có thể chữa lành mọi vết thương…vì ta đã qua đơn thuần trong cái đơn thuần….

Lá thư viết muộn…cho người bạn mùa noel xưa cũ.






Có lẽ cậu đã quên, có lẽ đối với cậu đó chỉ là mảnh ký ức đã phai nhạt. Nhưng với tôi lại là những kỷ niệm kéo dài qua dòng thời gian và tôi luôn trân trọng nó ở một góc nhỏ trong tim mình.

Năm năm trôi qua và mỗi mùa noel lại đến, tôi vẫn thường tự hỏi “ Cậu giờ đây thế nào?”. Cậu là người con trai mẫu mực nhất mà tôi từng gặp, nhưng cũng rất vui vẻ và hoà đồng. Chính cậu là người bắt đầu cho tình bạn giữa chúng ta, còn tôi lại chính là người đặt dấu chấm hết. Lý do ư? Vì tôi rất mến cậu mà. Nhưng tôi không thể cho phép tình cảm đó vượt qua mức tình bạn. Cậu cũng hiểu được là tại sao mà phải không?

Lý trí và trái tim luôn đi ngược với nhau. Để từ đó tôi đẩy cậu xa hơn, càng lúc càng xa . Đến khi hiểu lầm đã đến giới hạn của nó. Tôi ghét cậu vì nghĩ rằng cậu không còn thích chơi với tôi nữa. Và còn cậu, dành cho tôi ánh mắt lạnh lùng trước những hiểu lầm tôi vô tình gây ra cho cậu và người cậu thương yêu.



Nếu cậu biết rằng trái tim tôi cũng rất đau, vì một bên là bạn thân còn một bên là người bạn rất đặc biệt.

Nếu cậu biết đã bao lần tôi muốn bước đến giải thích, nhưng khi đã lấy đủ can đảm thì câu nói đầy tức giận của cậu đã khiến tôi phải chùn bước

Nếu cậu biết tôi muốn nối lại tình bạn đó biết bao, thì ánh mắt lạnh lùng và bước chân lướt nhanh qua của cậu đã không cho tôi cơ hội.

…Và rồi…tôi chỉ biết để câu chuyện kết thúc trong sự tiếc nuối. Tiếc cho hai người bạn của tôi…tiếc cho tình bạn giữa tôi và cậu…

5 năm, không phải là một thời gian quá dài. Nhưng chắc sẽ đủ dài để những kỷ niệm được ngủ yên. Tình cảm của tôi cũng không còn đứng mãi một chỗ để nhìn về qúa khứ…

Nhưng giấc mơ thì không như vậy. Sẽ có ai tìn vào những giấc mơ không?

Nó cứ chập chờn đến, bất ngờ, vô chừng…hiện lên thật rõ khuôn mặt của cậu. Ký ức ngày nào lại ùa về, nụ cười của cậu thật hiền và đôi khi rất trẻ con, tấm thiệp noel đầu tiên tôi tặng cậu và cả thái độ tức giận của cậu nhìn tôi rồi bỏ đi….

Để đến hôm nay, một lần nữa. Tôi rút lấy can đảm tìm kiếm cậu, khi giữa chúng ta đã không còn sự liên hệ nào nữa. Những gì tôi biết chỉ là con người đã thuộc về hoài niệm và ký ức…
Rồi không biết là ngẫu nhiên hay chỉ là sự trùng hơp, tôi tìm thấy facebook của cậu trong facebook của một người bạn cũ. Tôi đã rất vui mừng bao nhiêu…cảm giác như khoảng cách giữa tôi và cậu đã được kéo gần lại.
Tôi có rất nhiều điều muốn nói. Muốn nói với cậu lời xin lỗi, vì ngày đó tôi đã hiểu sai về cậu rất nhiều. Muốn cậu và tôi lại có thể bắt đầu một tình bạn mới. Nhưng…



Có lẽ tôi chỉ đang tìm kiếm con người ở quá khứ, mà quên rằng hiện tại mọi thứ đều đã và đang dần thay đổi. Cậu không còn là người bạn của ngày xưa, tôi càng không thể là tôi của hôm qua…

Có vô nghĩa quá không khi cậu không còn nhận ra tôi? Trí nhớ của cậu đã không còn lưu giữ chút hình ảnh nào về tôi cả…

Vậy thì tôi đang tìm kiếm gì? Một người bạn đã không còn tồn tại? Chỉ là hư vô, chỉ là mộng ảo của riêng tôi mà thôi.

Một mùa noel nữa lại gần đến….

Ngày 07. 11. 2011

Và mưa...

,



Cuộc sống rồi sẽ vội vã trôi về đâu….
Cả tôi và bạn đều không biết…cái chữ ngờ ấy mà…nó thật vô thường…
Và bao mùa mưa cứ thế đi qua, ầm ĩ, lặng lẽ…bỏ mặc thời gian vô tình cho cái vòng xoay hỗn độn….
Những cơn mưa của lòng tôi đã nhẹ nhàng đến, bất chợt và thích thú đến lạ thường. Chiều ngày hè, vẫn phải đến trường, mang những suy nghĩ nhẹ bỗng… trú mưa ở mái hiên trong giờ giải lao…hay cúp tiết…
Cơn mưa đi qua con đường quen thuộc và tôi vẫn đứng ở cái nơi quen thuộc ấy…để ngắm nhìn…để đùa nghịch…hay để đón lấy cái không khí tươi mới khi được nước mưa gột rửa…
Vẫn là đêm, vẫn là cái âm thanh rả rích, vẫn là cơn mưa thôi…nhưng cũng không còn lý do nào nào để trở lại cái nơi đó nữa….


Chỉ đơn giản là mọi thứ đang thay đổi, vị trí nơi tôi đứng cũng đã thay đổi….
Tôi hiểu, đó là một quy luật vốn dĩ…
Nhưng thật sự bản thân luôn mong nuốn tìm kiếm, muốn khẳng định…điều gì còn sót lại rồi sẽ tồn tại mãi mãi…bất chấp tất cả…
Đó có phải là hoài niệm chăng? Hay khi lòng người thay đổi…thì cái gọi là hoài niệm cũng trở nên vô nghĩa…

Rồi thì cuộc sống thay đổi…con người thay đổi…thói quen cũng sẽ thay đổi…có khi điều đó là tốt…nhưng nếu đảo lộn tất cả thì có phải là điều đáng hy vọng…
Cơn mưa chiều buồn…và đêm thì vắng lặng…dường như cũng đã quên mất cái cảm giác đứng trước mưa mất rồi…nếu không phải ai đó đã gợi lại…
Hahaha…hình như lại là một điều ảo tưởng ngốc nghếch rồi chăng?

Smile...


Lúc chiều…ngồi nghĩ ngợi và rồi chợt nhớ đến cái ngày đi chơi cùng với lớp ở Cần Giờ.

…nhớ lại hình như…rất vui..uhm…cười suốt ngày…..

Kể ra thì cái gọi là định mệnh cũng ban cho tôi nhiều ưu đãi đấy chứ…năm cuối cấp rồi…nhưng lại có được những niềm vui khó mà quên…cứ ngỡ sẽ kết thúc thời cấp 3 một cách lặng lẽ…ko đáng nhớ…mà cũng chẳng cần phải lưu luyến…

…Nhưng mọi thứ đã thay đổi theo chiều hướng ko thể kiểm soát….

Có câu nói….có được thứ gì đó thì phải mất đi một thứ khác có giá trị tương đương….cũng như khi bản thân chấp nhận một sự thật…thì sẽ phải mất đi niềm vui hiện có…

….Hôm nay…nhìn lại cuộc sống…nhìn lại những nụ cười của những ng` bạn, ng` thân, những ng` tôi yêu quý….vẫn rạng vỡ…dù mỗi ng` đều chất chứa những nỗi niềm riêng…có thể vui…hoặc có thể buồn…nhìn khuôn mặt lãnh đạm của 1 ng`…

…Tự hỏi…những ngày qua tôi đang làm gì?...có chăng là tự đặt mình vào một vòng bế tắc…nhưng lại ko tìm được lối thoát…

…từ từ thôi…tôi ơi…mỉm cười cho nhẹ những nỗi niềm…để rồi bước trở lại nơi bắt đầu…đó là sự lưa chọn…hoặc là cố chấp…hoặc là chấp nhận theo một cách khác…

…tôi sẽ ko xoá đi dấu vết của những ngày tháng này đâu…bạn àh…bởi nó là một phần cuộc sống trong tôi…giữ lại một góc trong lòng…tôi sẽ ko sợ bị ai cướp mất...hay phải chịu đựng một sự tổn thương nào…hay để khi tôi thất vọng có thể lục lọi lại trong ký ức…như để nhắc nhở…những điều tốt đẹp vẫn còn tồn tại…

…Những kỷ niệm đó…vang vọng tiếng cười…và tôi tin…nụ cười đó…những khuôn mặt đó…sẽ ko là giả dối…ít nhất là trong khoảng thời gian học cùng nhau trên chặn đường ngắn ngủi…Nhưng dù có cố gắng thế nào...tôi cũng ko thể trở thành 1 thành viên của tập thể đông đảo kia...hay đúng hơn là...I never belong to that place....

….sau này, tôi sẽ ko đi chung con đường với bất kỳ ai…mà là con đường của riêng tôi …và bạn cũng thế…sẽ ko còn gặp lại nữa…ko ai ở bên cạnh ta mãi được…

…chỉ mong…ở một ngã rẽ nào đó…bạn sẽ gặp ng` bạn cần gặp trong cuộc sống…đủ để mang đến hạnh phúc….đủ để xoa dịu nỗi đau….

Cám ơn đã cho tôi gặp được bạn…tôi sẽ nhớ…nụ cười và ánh mắt...nhưg sẽ ko gặm nhắm nó để trở thành nỗi đau…mà là một kỷ niệm…một móc thời gian ko bao giờ có thể tìm lại…

…..cứ thế thôi…tôi ơi…mỉm cười mặc thời gian khẽ trôi........

Dòng chữ trên mảnh giấy tím

, ,


Em viết tên anh vào mảnh giấy tím
Là màu con tim nhẹ khắc tin yêu
Là màu ráng chiều vươn trong mắt biếc
Là màu hơi thở ẩn giấu tên em
Là màu thời gian nhạt phai chẳng đổi
Cho em nhìn lại một chút ngây ngô.

Em viết hôm nay vào mảnh giấy tím
Để ngày mai đong đầy những kỷ niệm
Để tình em dẫu chỉ về một lối
Dẫu gió sương nhạt nhoà phai bước chân
Dẫu tình anh giữa trọn riêng bóng hình
Một ảo ảnh không phải mang tên em.

Em viết bình yên hai chữ ngậm ngùi
Mảnh giấy tím loang vết mực tinh khôi
Đời giông bão cuốn nhau về muôn nẻo
Gửi theo anh đến muôn dặm đường xa
Còn trong em hoài niệm nào tan biến
Chắc vô nghĩa với ký ức trong anh

Em viết tên anh vào mảnh giấy tím
Lần cuối cùng hay sẽ là mãi mãi
Lòng vẫn nghẹn ngào một lời chân thật
Tình trong tim nào phải tựa khói sương
Đôi chân bước đếm những đoạn đường dài
Xót xa nhìn những nỗi niềm hư vô.

Và ngày mai xa xôi trong nỗi nhớ
Đường quá dài em lạc mất yêu thương
Mảnh giấy tím còn xanh từng nét chữ
Khắc tên anh với cả những tiếng cười
Có quên chăng giữa cuộc đời dạng biến?
Có nhớ chăng từng đến bên đời anh?
Hay chỉ em với mảnh giấy xưa cũ
Một bóng hình lòng đã tự khắc sâu.

Đêm, 17/04/2011

Kết thúc..........

Giai điệu là thứ gắn kết tâm hồn với những cảm xúc diệu kỳ…và những giai điệu đã đến cùng thứ tình cảm nào đó…nhẹ nhàng và xót xa…
Vậy có thế lãng quên được không?
Có thể để tình cảm kia tan biến vào khôg gian như âm vang của gió?
Có thể dần dần phai mờ như những giai điệu ta đã từng nhàm chán?
Liệu có thể không?
Why not…?
Dù sao cũng chẳng có gì là sâu sắc
Không mang quá nhiều kỷ niệm để phải thôi thúc tìm kiếm…
Càng không còn gì để mang niềm vấn vương, tiếc nuối…
Lời nào cần phải nói, tình cảm từng che giấu đểu đã được gửi đến ng` cần được biết.
Vậy là không còn gì nữa rồi…trong lòng có phải đang rất lặng yên không?
Không hề có một cảm giác nặng nề…không oán trách như điều tự nhiên nào đó vốn dĩ.
Nhưng ssao ta bắt đầu thấy nụ cười thật giả tạo của chính bản thân…và đôi lúc tưởng chừng như hạt mưa rơi đọng trên khoé mắt…Vẫn còn may mắn là ta kiềm chế được những cảm xúc đó. Điều duy nhất có thể che đậy trước những đôi mắt cứ nhìn ta xuyên thấu…
Kết thúc rồi!
Niềm vui tưởng như giản dị ấy cũng thật cao vời…đến vô chừng...rồi cũng tan mất…
Cũng như ký ức đã từng đến 1 lần rồi lại ra đi mãi mãi. Có phải là nỗi ám ảnh của riêng ta…
Cảnh tượng hôm nay…như một bản sao của hôm qua. Một vở kịch đang lập lại và ta thì không có quyền chọn vai diễn…lại càng ko thể diễn tốt hơn trước đó…Kết quả là cho đến khoảng thời gian cuối cùng vẫn ko có gì thay đổi…lại là cái ánh mắt lạnh lùng đi lướt qua đối phương…xa lạ như chưa từng nhìn thấy…
Cảm giác sẽ như một thứ gì đó vụt mất khỏi đôi tay…Cố gắng nâng niu cách mấy thì nó cũng rời xa…
Đến cuối cùng ta cũng không biết…người đã đến có phải là cơn gió?...Chắc là không!
Bởi chưa bao giờ người muốn bước vào cuộc sống của ta…vì thế cũng không thể nào ra đi như gió…Không hiểu sao ta có cảm giác như thế…




Trong cuộc đời này, tất cả mọi thứ đều sẽ phôi phai.... người quên người...thời gian rồi cũng xoá nhoà tất cả. Sau này anh sẽ wên mất e là ai...em cũng không nghĩ nhiều tới anh nữa...Vì cuộc sống riêng của mỗi ng` đều đang thay đổi...

Hạ Vũ

,

Mưa nhẹ khóc trên vai em lặng lẽ.

Khúc giao mùa từng giọt hạ miên man.

Buớc chân em còn in ngày tháng cũ.

Mới vừa qua mà ngỡ như đã xa.



Không tiếc nuối những ngày vui tươi ấy.

Bên mái trường, bên những màu yêu thương.

Mối tình thơ, âm thầm lòng khẽ gọi...

Đôi mắt này âm thầm dõi bước ai?



Không tiếc nuối những ngày anh vừa đến.

Như cơn mưa dịu mát tan bóng mây.

Nhưng người ơi! Người vô tình có biết?

Tháng năm dài, cứ vô tình đẩy đưa...



Xin giữa lại chút hoài niệm xưa cũ.

Tình lặng câm, theo bước chân em về.

Còn riêng anh, lãng tữ đời phiêu bạc.

Chớ đơn độc mãi một dặm đường xa...

20/03/2011.
May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31