Tháng mười hai
Monday, 23. November 2009, 16:15:33
Thế mà năm nay, ngổn ngang bao mối lo toan, tôi không nhận ra tháng mười hai đã đến ngay trước mặt. Tôi ngỡ ngàng chào tháng cuối năm khi sáng nay chợt rùng mình bởi cơn gió lạnh ngoài đường. Ngỡ ngàng đón tháng cuối năm khi những cây thông xanh lộng lẫy đã được dựng trước quán cà phê bên đường. Đâu đó trên phố là những dây đèn lấp loáng, là những quầy hàng giáng sinh rộn rã sắc màu như thông báo rằng thành phố sắp bước vào những ngày lễ hội rộn ràng.
Một chút mùa đông cũng là mùa đông. Thêm một mùa đông nhưng không thêm được một thú vui nào để đón chờ mùa sang như ngày xưa, mà mỗi năm lại còn vơi đi một chút. Đâu mất rồi thú vui chạy xe loanh quanh phố xá. Đâu mất rồi thú vui lang thang trong nhà thờ những ngày tháng mười hai để chờ nghe tiếng chuông ngân, nghe bài thánh ca thánh thót. Đâu rồi thú vui lựa chọn từng trái châu, từng dây kim tuyến để trang trí cây thông. Cũng đã lâu rồi không đi lựa mua thiệp Giáng sinh…cũng đồng nghĩa với việc đã lâu lắm rồi không ngồi nắn nót để tặng ai một tấp thiệp giáng sinh nào hết, cũng không nhận được một tấm thiệp "bằng xương bằng thịt" nào. Không phải là người ta quên nhau, người ta vẫn nhớ nhau đó chứ. Nhưng thời giờ đi lựa thiệp, viết thiệp đã được thay thế bằng cái click chuột để gửi đi những tấm thiệp online. Thiệp online cũng đẹp, cũng rực rỡ, chỉ có điều không cầm được, không nhìn được nét chữ của nhau. Mà qua mùa giáng sinh sau mấy ai còn giữ để mở ra xem lại…Tấm thiệp online sao mà nhẹ, nhẹ như cơn gió tháng mười hai…
Vô tình tôi đã đẩy bao thói quen, bao thú vui dễ thương ngày xưa lùi dần vào dĩ vãng. Tôi bao biện cho điều đó bằng vô số những lý do tự coi là chính đáng: vì công việc, vì không có thời gian, vì lo cái này, cái kia, vì mình không còn trẻ nữa…Càng ngày những lý dó chính đáng đó càng nhiều lên. Tôi sợ một ngày nào đó tôi sẽ hững hờ với tháng mười hai. Tôi sợ một mùa đông nào đó tôi lạnh không phải vì gió tháng mười hai mà vì trong tâm hồn tôi hoang vắng.
Nhưng dù sao vẫn còn một chút may mắn vì điều đó không đến vào tháng mười hai này, vào mùa giáng sinh này. Bởi vì khi đi giữa một chút mùa đông Sài gòn tôi vẫn còn nhớ câu hát “ngoài phố mùa đông, đôi môi em là đốm lửa hồng, ru đời đi nhé…” để thấy môi mình còn nồng và lòng mình còn ấm lắm…













