Thursday, December 22, 2011 9:06:26 AM
lâu lắm mới có dịp chạy xe ngoài đường lúc 5h sáng. gió lành lạnh, hơi sương ẩm mềm. đèn vàng vọt. những phương tiện cùng đang lưu thông trên đường chủ yếu là xe máy, xe lôi chở hàng rau, thịt, cá, tôm được điều khiển bởi những con người xốc vác vẻ ngoài có phần xộc xệch. họ rất tất bật. xe tải chạy rầm rầm cho kịp giờ cấm tải. trên lề, người ta đang nhóm lửa và dọn hàng bán đồ ăn sáng. có người đàn ông đang nhanh tay chia những chồng báo ngày dày cộp để giao tới các sạp báo trong vùng. chưa có nhiều bụi trên đường. nhưng mùi phố xá từ đêm hôm qua vẫn chưa phai hết.
6-6h30h sáng, xe khách vào bến xe miền đông nườm nượp, những chiếc xe chở đầy hi vọng về 1 sự đổi thay, hay đơn giản chỉ là chuyên chở người từ điểm này đến điểm khác. và chở hàng.
tự nhiên thấy tâm trạng lâng lâng 1 cảm giác khó hiểu, cái này ta gặp ở đâu rồi? cái này đã gặp ở đâu? ah ko có j huyền bí, đó là 7 năm về trước, khi lần đầu tiên ngửi thấy mùi sài gòn, mắt thấy cảnh sài gòn. ấn tượng đầu tiên thật mạnh, nhưng đâu biết rằng đó chỉ là 1 kiểu của kính vạn hoa.
sài gòn muôn mặt, 2 tiếng nữa thôi, những cảnh tượng này dường như chưa từng xảy ra, có phải bạn đã mơ thấy những cảnh đó? những con người lam lũ biến đi đâu, thay bằng những công nhân viên chỉn chu chạy xe tay ga đến sở.
rồi giờ trưa, sài gòn khác giờ đi làm
giờ tam tầm lại khác 1 kiểu nữa, với những xì chét và nhiệt lượng tích tụ suốt ngày
giờ đêm lại càng quái, 1 sài gòn đêm, chỗ có đèn thì sáng quá, chỗ ko đèn thì đen thui, tựa 1 bức ảnh có độ tương phản lớn
sài gòn ngày nắng khác lúc sài gòn đang mưa
các bến xe sài gòn cho con người tâm trạng khác với ga hòa hưng, lại càng khác sân bay tân sơn nhất
có thể kể hàng tỉ câu tương tự như thế ở đây
và điều rõ ràng nhất là
sài gòn thật đẹp
dù nơi này không thuộc về ta
Thursday, December 22, 2011 8:19:01 AM
nham nhi
nhạc ở đâu vang lên, cái bài này quen thuộc quá, mà do tâm trạng hay sao mà nghe nó cứ méo mó như ri, close your eyes, give me money, darling! do u feel my stomach empty, i am so hungry, are u in the same (situation), am i only dreaming?!... haha
bao giờ cho đến mùa xuân hả yàng? đến chèn nhạc vào blog cũng ko được nữa, đen như did chị dậu là như rứa sao?
Saturday, December 10, 2011 7:42:06 AM
sưu tầm, suu tam
Gửi chị Trúc
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng
Ôi! Chị một em, em một chị
Trời làm xa cách mấy con sông!
Em đi dang dở đời mưa gió
Chị ở vuông tròn phận lãnh cung;
Chén rượu tha hương! Trời! Đắng lắm!
Trăm hờn nghìn giận suốt mùa đông!
Chiều nay ngồi ngắm hoàng hôn xuống
Nhớ chị làm sao, nhớ lạ lùng!
* * *
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng.
Vườn ai thấp thoáng hoa đào nở
Chị vẫn môi son, vẫn má hồng?
Áo rét ai đan mà ngóng đợi
Còn vài hôm nữa hết mùa đông
Cột nhà hàng xóm lên câu đối
Em đọc tương tư giữa giấy hồng!
Gạo nếp nơi đây sao trắng quá
Mỗi ngày phiên chợ một thêm đông.
Thiên hạ đua nhau mà sắm Tết
Một mình em vẫn cứ tay không!
Vườn nhà Tết đến hoa còn nở,
Chị gửi cho em một cánh hồng.
(Tha hương chẳng gặp người tri kỷ
Một cánh hoa tươi đở lạnh lòng!)
* * *
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng.
Chao ôi! Tết đến em không được
Trông thấy quê hương thật não nùng!
Ai bảo mắc duyên vào bút mực
Sòng đời mang lấy số long đong
Người ta đi kiếm giàu sang cả
Mình chỉ mơ toàn chuyện viễn vông!
Em biết giàu sang đâu đến lượt
Nợ đời nặng quá gỡ sao xong?
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng.
Năm nay, ồ! Thế mà vui chán
Những một mình em uống rượu hồng
Rượu say nhớ chị hồi con gái
Thương chị từ khi chị lấy chồng!
Cố nhân chẳng biết làm sao ấy
Rặt những tin đồn chuyện bướm ong
Thôi em chả dám đa mang nữa
Chẳng buộc chân vào sợi chỉ hồng
Nàng bèo bọt quá, em lăn lóc
Chắp nối nhau hoài cũng uổng công
(Một trăm con gái đời nay ấy
Đừng nói ân tình, nói thủy chung!)
Người ấy xuân già chê gối lẻ
Nên người nôn nả chuyện sang sông!
Đò ngang bến dọc tha hồ đấy
Quý hoá gì đâu một chữ “đồng”!
Vâng, em trẻ dại, em đâu dám…
Thôi để người ta được kén chồng
Thiếu nữ hoài xuân mơ cát sĩ
Chịu làm sao được những đêm đông?
(Khốn nạn, tưởng yêu thì khó chứ,
Không yêu thì thực dễ như không!)
Chị ơi! Tết đến, em mua rượu
Em uống cho say thật não nùng!
Uống say cười vỡ ba gian gác
Ném cái chung tình xuống đáy sông!
* * *
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây cả tấm lòng!
Sương muối gió may rầu rĩ lắm
Còn vài hôm nữa hết mùa đông.
Xuân đến cho em thêm một tuổi
Thế nào em cũng phải thành công
Em không khóc nữa, không than nữa
Đây một bài thơ hận cuối cùng!
Không than chắc hẳn hồn tươi lại
Không khóc tha hồ đôi mắt trong.
Chị ơi! Em cưới mùa xuân nhé
Đốt pháo cho thơm với rượu hồng!
Xa nhà, xa chị, tuy buồn thật
Cũng cố vui ngang gái được chồng.
Em sẽ uống say hơn mọi bận
Để hồn về mãi xứ Hà Đông!
* * *
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây một tấm lòng.
Với lá thư này là tất cả
Những lời tâm sự một đêm đông
Thôn gà eo óc ngoài xa vắng
Trời đất tàn canh tối mịt mùng.
Đêm nay em thức thi cùng nến
Ai biết tình em với núi sông?
Mấy sông mấy núi mà xa được
Lòng chị em ta vẫn một lòng!
* * *
Tết này chưa chắc em về được
Em gửi về đây cả tấm lòng
Cầu mong cho chị vui như Tết
Tóc chị bền xanh, má dậy hồng
Trong mùa nắng mới sầu không đến
Giữa hội hoa tươi ấm lại lòng.
Chắc chị đời nào quên nhắc nhở:
- Xa nhà, rượu uống có say không?
Huế, tháng Chạp năm Nhâm Ngọ
1942
(Tuyển tập Nguyễn Bính, Nxb Văn Học-Nxb Long An, 1986)
Friday, November 25, 2011 2:23:20 AM
em, nham nhi
sáng sớm nay nhận ra trời đất đang chuyển mùa. gió đông thơm mát
nghẹt mũi, mệt mỏi, bước ra thềm nghe gió thanh thanh, không khí se se, cảm giác mình như đang ở tuổi học lớp 4, lúc lần đầu cảm nhận được sự thay đổi của khí trời
tuy luôn biết giờ đây đã quá già để vô trách nhiệm và vẩn vơ, và vớ vỉn
ko hiểu mình đang cố gắng cái gì và tại sao
đã từ lâu nghe qua 1 câu thế này, cuộc đời quá ngắn để sống 1 cuộc sống mà người khác mong muốn. nhưng chính ta cũng ko biết bản thân muốn thứ gì, thì làm sao có thể nhất quyết sống cuộc sống của ta. hay là ta đang tự lừa dối?
mệt mỏi và áp lực bỗng nhiên trút xuống như điểm đầu ngọn thác. hoài nghi và muốn buông xuôi rũ bỏ luôn thường trực trong đầu. ý nghĩa của việc này là gì? thời điểm này có tầm quan trọng ra sao? có thể trì hoãn thêm được nữa? áp lực của tuổi tác của người này người khác người nọ có phải là yếu tố được tính? hình như trực giác chưa bao giờ hoạt động
chưa chuẩn bị thứ gì. lý thuyết đơn giản hóa mọi việc sao chưa đem ra áp dụng? mụ mị và ngu ngơ. ngay lúc này đang suy nghĩ điều gì khi ngồi lắp ráp những con chữ này, chỉ có cái ta còn lại mới hoàn toàn hiểu được. vậy ta này đang sống vì ai, đang lãng phí cuộc sống này vì cái gì
vì cái sức ỳ chẳng bao giờ dám chiến thắng
lại nghĩ đến Dám thất bại, 1 quyển sách dở dang, dở vì thấy mình kém cỏi nên thà gấp lại, đó là thái độ, cách hành xử gì vậy? từ bao giờ ta trở nên đớn hèn, rồi lại nhân danh thứ này thứ nọ để mà cứ đớn?!
nhưng thôi, có phải xin nghỉ làm 1 ngày để rồi ngồi xào xáo những suy nghĩ 1 cách vớ vỉn như shit thế này!!!
Monday, November 7, 2011 3:58:29 PM
em, nham nhi
tròn 1 tuần ngồi trong môi trường mới, ta chỉ hi vọng mọi việc kha khá như những ước mơ nhỏ bé gói trong tà áo mỏng của nàng.
đã lâu ko gặp mặt Opera, như lâu ko uống cà phê nói chuyện phiếm, giờ có nhiều điều muốn ghi, nhiều câu muốn nói, chẳng biết bắt đầu từ đâu, từ chiếc lá rơi nghiêng, hay cánh buồm 1 chút đã cô đơn, hay cái bạt màu mạnh tay bằng chiếc bay bé xíu, hay những gờ móc vào mè, những tính chất của sản phẩm gốc xi măng, hay những Triệu mặc sênh - Hà dĩ thâm, hay những góc Saigon hoài cổ của 1 nhạc sĩ mỗi chân đứng trên 1 thế hệ của hòn ngọc viễn đông này cùng 1 gương mặt người nữ thanh tú có kiểu tóc ngắn tôi chưa được đồng ý kết bạn trên face?
ah, bắt đầu và cũng là kết thúc bằng những dòng này đi, có ai lầm tưởng mà bảo hắn là 1 kẻ ngờ nghệch trong đời nhỉ?
nhờ em tôi hiểu đàn bà
lẳng lơ mà lại đến là tinh khôi
ấm nồng mà bạc như vôi
thật thà mà chả iu tôi thật thà
lại cái chữ "đàn bà", 1 từ có âm hưởng trầm sâu mềm mại nữ tính...
nhờ em tôi hiểu đàn bà
ko tài nào hiểu nếu mà ko iu
có khi "iu đến xế chiều"
cúi đầu nhận tội mình iu chính mình
thích khổ giữa nhưng iu nhất là câu cuối cùng!
thôi ngủ đê...
Monday, October 24, 2011 1:33:40 PM
vừa tròn 1 tuần tôi thấy mình thuộc về nơi ấy, tự nhiên. 2 ông bạn già tốt bụng, luôn tranh nhau rồi lại nhường nhau nói, tôi coi họ là thầy. tôi gặp nàng như có duyên từ tiền kiếp.
1 buổi sáng không như bao buổi sáng, khi mà tôi không phải cắm đầu cắm cổ chạy xe máy trong làn xe 4 bánh, hay bương lên lề, hay lủi trong đám đông như 1 con chạch vô-văn-hóa-giao-thông hòng kịp giờ làm, tôi nhìn thấy nơi ấy. đó là khoảng sân nhỏ bằng gạch ẩm thấp rộng khoảng 1 mét phía trước căn nhà hoang lụp xụp và bụi bặm với cánh cửa và cửa sổ ko bao giờ được mở nằm trên con đường cách nhà tôi chưa tới 1 ki lô mét, khuất sau 1 cây muồng vàng và 1 cây trứng cá tôi chưa bao giờ trông kĩ xem còn sống hay ko, cành lá trễ tràng che mất 1 phần ba ánh sáng. có 2 ông già đang ngồi trong đó, không phải với kiểu tội nghiệp phù hợp background, mà là với vẻ ung dung và như đang cháy cùng những đường nét, những mảng màu. ngay lúc đó tôi biết rằng mình ko thể ko ghé vào.
thế là chúng ta thân nhau từ đấy, lúc mà 2 người thầy giới thiệu nàng với tôi,
tôi dự định sẽ cùng nàng đi đến cùng trời cuối đất,
chỉ lo không biết 1 kẻ cả thèm chóng chán như tôi thì khi nào tôi sẽ phụ nàng...
Wednesday, October 5, 2011 4:59:10 AM
sưu tầm, suu tam
Đọc bài viết của người, biết rằng tâm hồn ta dạo này chai sạn quá. Là ta đã vô tình hay cố ý ko đếm xỉa đến cảm xúc bản thân?Read more...
1 2 3 4 5 ... 10 Next »