Quê hương là nơi ta sinh ra và lớn lên
Monday, September 21, 2009 10:00:22 PM
Hôm qua đọc bài QUÊ của chị Nhi, rồi hôm nay nói chuyện với N về vụ trở về Việt Nam, nghe nói bé bị nhốt ngay ngày đầu tiên đi học tự dưng tui khóc vì thương Mi vì nhớ lại chuyện tui cách đây vài năm N ơi.
Cách đây vài năm vợ chồng tui tính về VN cho chồng tui học ACCA tiếp cho xong, còn tui đi làm bên VN. Ngày về chỉ tui và hai con thôi còn chồng ở lại để sửa nhà rồi về sau. Về VN tui đăng ký cho con tui đi học, Tú vui lắm và ngày đầu tiên đi học không cần Mẹ đưa luôn. Chiều về trong giỏ Tú có một bịch đồ dơ hỏi ra thì ra ngủ trưa và Tú đái dầm nhưng hôm sau thì Tú không chịu đi học nữa. Và từ đó mỗi sáng dậy đi học là cực hình cho cả mẹ lẫn con vì con khóc tùm lum không chịu đi học, đưa con vào trường mặt con buồn thiu không giống như bên NN đi học con tươi như hoa cứt lợn. Đã vậy cuối ngày có học Anh văn vì con là dân Anh nên bị cho ra rìa vì biết nhiều rồi học làm chi nữa
- Rồi con bệnh con ói cô gọi lên đón con về và Mẹ căng thẳng nhiều thứ lắm. Chưa kể là hết Đăng bệnh đến Tú bệnh và đủ thứ lo trong lòng hết nên người tui cứ như trên mây. Em Châu lúc ấy là Admin WTT cứ vài bữa lại "chị tối em ghé chở đi khám nhen, hay chị tối lên BS da liễu" vì muỗi chích, kiến chích lở loét ra và nhìn cứ như thằng ăn mày
.
Mẹ chồng bảo thôi về Anh cho con khỏi bệnh chứ ở bên này mình có đường làm ăn nhưng con như vầy chịu sao nổi. Đây hình Đăng, Tú nói con không muốn chụp hình ghẻ lở nên tui không chụp


N biết không quê hương là nơi mình sinh ra, mình cũng muốn con mình có cội nguồn chứ nhưng ngày trở lại Anh Tú mới tiết lộ là bị cô giáo đánh vì đái dầm, và khi con bệnh con ói có vòi ra sàn nhà cô cũng đánh.. Tui hỏi sao con không nói với Mẹ, con nói sợ Mẹ lên hỏi cô :cry:cry:. Về VN Tú bị ăn đòn ngay ngày đầu tiên Tú đi học mà tui đâu có hay vì Tú khóc không chịu đi học nói không thích chứ có chịu nói là bị cô đánh đâu N. Nếu biết như thế tui đã cho con nghỉ học và dẫn về Nha Trang ở luôn cho xong tránh cho con sự căng thằng không cần thiết.
Giờ qua Anh hỏi con về Vn thì con về chơi với Ngoại, tắm biển đi công viên chứ còn về VN ở luôn thì dứt khoát không rồi. Con bây giờ trả lời quê con là England chứ không phải Việt Nam. Giờ thì có gì đi chăng nữa thì tui vẫn để con lại bên này học hành chứ không dắt về VN nữa đâu N ơi. Con về con stress, bệnh đủ thứ. Có thể Việt Nam là chùm khế ngọt với bọn mình với cơm bụi, quán cóc, cà phê vỉa hè nhưng con về bị ăn đòn khi đi học thì thôi vậy . Đúng như bà nói "Nơi đó có những người dẫu không phải cùng màu da sắc tộc nhưng họ đối xử với con không như đối xử của những người cùng sắc tộc màu da với con bà à!"
Chúc bà và gia đình có quyết định đúng đắn nhen. Big hug.
Cách đây vài năm vợ chồng tui tính về VN cho chồng tui học ACCA tiếp cho xong, còn tui đi làm bên VN. Ngày về chỉ tui và hai con thôi còn chồng ở lại để sửa nhà rồi về sau. Về VN tui đăng ký cho con tui đi học, Tú vui lắm và ngày đầu tiên đi học không cần Mẹ đưa luôn. Chiều về trong giỏ Tú có một bịch đồ dơ hỏi ra thì ra ngủ trưa và Tú đái dầm nhưng hôm sau thì Tú không chịu đi học nữa. Và từ đó mỗi sáng dậy đi học là cực hình cho cả mẹ lẫn con vì con khóc tùm lum không chịu đi học, đưa con vào trường mặt con buồn thiu không giống như bên NN đi học con tươi như hoa cứt lợn. Đã vậy cuối ngày có học Anh văn vì con là dân Anh nên bị cho ra rìa vì biết nhiều rồi học làm chi nữa
- Rồi con bệnh con ói cô gọi lên đón con về và Mẹ căng thẳng nhiều thứ lắm. Chưa kể là hết Đăng bệnh đến Tú bệnh và đủ thứ lo trong lòng hết nên người tui cứ như trên mây. Em Châu lúc ấy là Admin WTT cứ vài bữa lại "chị tối em ghé chở đi khám nhen, hay chị tối lên BS da liễu" vì muỗi chích, kiến chích lở loét ra và nhìn cứ như thằng ăn mày
.Mẹ chồng bảo thôi về Anh cho con khỏi bệnh chứ ở bên này mình có đường làm ăn nhưng con như vầy chịu sao nổi. Đây hình Đăng, Tú nói con không muốn chụp hình ghẻ lở nên tui không chụp



N biết không quê hương là nơi mình sinh ra, mình cũng muốn con mình có cội nguồn chứ nhưng ngày trở lại Anh Tú mới tiết lộ là bị cô giáo đánh vì đái dầm, và khi con bệnh con ói có vòi ra sàn nhà cô cũng đánh.. Tui hỏi sao con không nói với Mẹ, con nói sợ Mẹ lên hỏi cô :cry:cry:. Về VN Tú bị ăn đòn ngay ngày đầu tiên Tú đi học mà tui đâu có hay vì Tú khóc không chịu đi học nói không thích chứ có chịu nói là bị cô đánh đâu N. Nếu biết như thế tui đã cho con nghỉ học và dẫn về Nha Trang ở luôn cho xong tránh cho con sự căng thằng không cần thiết.
Giờ qua Anh hỏi con về Vn thì con về chơi với Ngoại, tắm biển đi công viên chứ còn về VN ở luôn thì dứt khoát không rồi. Con bây giờ trả lời quê con là England chứ không phải Việt Nam. Giờ thì có gì đi chăng nữa thì tui vẫn để con lại bên này học hành chứ không dắt về VN nữa đâu N ơi. Con về con stress, bệnh đủ thứ. Có thể Việt Nam là chùm khế ngọt với bọn mình với cơm bụi, quán cóc, cà phê vỉa hè nhưng con về bị ăn đòn khi đi học thì thôi vậy . Đúng như bà nói "Nơi đó có những người dẫu không phải cùng màu da sắc tộc nhưng họ đối xử với con không như đối xử của những người cùng sắc tộc màu da với con bà à!"
Chúc bà và gia đình có quyết định đúng đắn nhen. Big hug.














Micong - PrincipessaMicong # Monday, September 21, 2009 8:29:23 PM
Phuong Anh erionrios # Monday, September 21, 2009 8:33:18 PM
Kim chị Kim emmebemon # Monday, September 21, 2009 9:09:29 PM
Liên (Tú, Đăng's Mummy)hoatrongvuon # Monday, September 21, 2009 10:04:28 PM
PA: Ấn tượng về ông bà Ngoại nhiều hơn, ông chở đi biển ông mua đồ chơi, bà chở đi công viên chơi thú chơi trò chơi. Chị về VN bị mất ĐTDĐ khi dẫn con đi công viên.
mebemon: Con sanh ra ở đâu cho con ở đó học hành chứ thay đổi học khổ con, về VN con phải học lại tiếng Việt và cách học VN con chết mất em à.
TÔ THỊ HUYỀN LINHHUYENLINHLVB # Tuesday, September 22, 2009 1:10:30 AM
Con em hồi đó đi nhà trẻ, chiều nào đón về em cũng xót xa: mặt mũi tay chân bị trầy trụa, vì bị bạn cào bạn cắn. Còn chuyện bị cô đánh là thường xuyên chị à, vì nhiều lý do con không chịu ngủ, con không chịu ăn, con không chịu uống sữa, hay con bị ói...
SurivanaSPSfamily # Tuesday, September 22, 2009 1:36:19 AM
Big hug.
Do Tri Khiemdotrikhiem # Tuesday, September 22, 2009 2:06:04 AM
Em rất thích một bài hát VN có đoạn: Trường của em be bé, nằm ở giữa rừng cây, cô giáo em tre trẻ, dạy em hát rất hay... Chỉ mong sao trẻ con nhà mình được học trường đẹp và cô hiền như thế, nhưng hình như trường tốt chỉ còn trong tưởng tượng thôi.
Anonymous # Tuesday, September 22, 2009 6:26:47 AM
Ngọc Anhmagician259 # Tuesday, September 22, 2009 5:24:01 PM
Nhưng nghĩ lại thì đây vẫn là chuyện thường ngày ở VN, đến nỗi em nghĩ là cô giáo ở đâu cũng thế cơ
Nhìn cái ảnh Đăng bị vậy cũng thấy xót nữa, chắc lạ nước lạ nhà mới bị nặng thế chứ chị
Em mà là chị thì yêu quê mấy chắc cũng phải đưa con đi thôi
Anonymous # Tuesday, September 22, 2009 9:04:19 PM
Nguyen Tri An Khuongjoynguyen # Wednesday, September 23, 2009 8:33:03 AM
VànhKhuyên & HọaMivanhkhuyen # Wednesday, September 23, 2009 12:56:00 PM
Khải Đăngmekhaidang # Wednesday, September 23, 2009 11:20:49 PM
Tô Thanh TườngVituongvithehung # Thursday, September 24, 2009 1:21:00 AM
Khải Đăngmekhaidang # Thursday, September 24, 2009 5:54:15 AM
kimchi2509 # Thursday, September 24, 2009 6:55:02 AM
Phuong Anh erionrios # Thursday, September 24, 2009 7:41:20 AM
Liên (Tú, Đăng's Mummy)hoatrongvuon # Thursday, September 24, 2009 10:30:03 AM
Tô Thanh TườngVituongvithehung # Thursday, September 24, 2009 12:53:51 PM
TÔ THỊ HUYỀN LINHHUYENLINHLVB # Thursday, September 24, 2009 1:21:37 PM
Jessica Huynhjessicahuynh # Thursday, September 24, 2009 1:27:33 PM
Em hiểu hết tất cả sự chia sẻ của mọi người, vì mình ko phải "chê quê hương" của mình nhưng ... đó là sự thật!
Bạn em ở VN, những người nào có tiền toàn cho con đi học trường mẫu giáo Quốc tế
Có 1 bé con chị bạn, lúc đầu cho nó đi học trường mẫu giáo Việt Mỹ được 1 thời gian. Sau khi Ba nó qua đây học, Mẹ nó ở nhà sợ 1 mình lo cho con ko nổi, (vì Ba đi qua đây học chứ ko phải đi làm, cho nên thu nhập cũng giảm) nên quyết định cho bé về học trường thường.
Nhưng sau khi gửi nó đi học trở lại trường VN thì 1 buổi sáng, sau khi thay đồ, nó ko chịu đi học và nói "con van Mẹ, cho con đi học lại Trường cũ đi, con thích học trường đó hơn"
Bé đó mới 4 tuổi mà biết nói vậy đó chị.
Sau đó Mẹ nó cũng thương con quá và ráng cày, gửi con lại Trường Việt Mỹ.
Cái này là do Ba nó kể em nghe, nên em ko biết khi nó đi học trường thường có bị đánh đập gì ko mà sao ko thích đi học trường đó nữa
Jessica Huynhjessicahuynh # Thursday, September 24, 2009 1:32:31 PM
Originally posted by HUYENLINHLVB:
Trời ơi sao cô giáo gì kỳ vậy? Bé quên đồ cũng bị đánh nữa.
Em chưa có con mà em nghe thấy xót quá đi!
Giáo dục gì kỳ vậy?
Phụ huynh nào bây giờ cũng lo đi làm, cũng có công việc, lỡ người ta quên thì cháu bị đánh vào tay hả?
Thôi chết rồi, mai mốt em về VN, con em mà bị như vầy chắc em ...ĐIÊN lên quá mấy chị ơi
Liên (Tú, Đăng's Mummy)hoatrongvuon # Thursday, September 24, 2009 4:51:06 PM
Kim chị Kim emmebemon # Thursday, September 24, 2009 6:45:14 PM
Do Tri Khiemdotrikhiem # Friday, September 25, 2009 2:19:25 AM
Anonymous # Friday, September 25, 2009 4:48:16 PM
Ngọc_HuyềnHuyen-Phan # Monday, September 28, 2009 3:44:10 PM
Keycy # Tuesday, October 6, 2009 4:03:31 AM
Diệp Ái VânAnoasis # Friday, October 9, 2009 7:18:15 PM
Miaka Asakura # Saturday, October 10, 2009 3:14:45 PM
ngày em còn bé cuộc sống rất khác.. em cũng đi mẫu giáo, nhưng thầy cô rất yêu thương trẻ con...
Anonymous # Monday, October 12, 2009 8:49:26 AM
Anonymous # Tuesday, October 13, 2009 7:10:25 PM
Anonymous # Thursday, October 15, 2009 6:21:32 PM
Liên (Tú, Đăng's Mummy)hoatrongvuon # Thursday, October 15, 2009 10:41:35 PM
Anon số 13: Chuyện đi hay ở VN chị đã nói hết ở trên rồi, Câu: nếu đã tâm niệm về quê hương rồi so đo tính toán, em ơi có đặt chân ra xứ người rồi trở về quê nhà mới hay nhiều điều mở mang lắm, lúc đó mới thấy nghẹn ngào khi cầm tô bún ăn mà xa xa có nhiều người ăn xin tàn tật trên con đường, thấy thương cho dân mình quá nhưng nếu để ở thì không có chọn lựa phải đành chứ nếu có chọn lựa thì xin em tự do ngôn luận, không khí trong lành, và nhất là quyền tự do bình đẳng chị đành phải chọn em à.
Con chị bị đánh, cháu chị bị đánh khi quên vở ở nhà khi đi học chị không thấy đó là bình thường - bên này nếu con bị đánh, cháu bị đánh chị khỏi cần làm việc với cô thì cô cũng được mời vô court rồi. Chị nói thật với em chỉ cần một đứa trẻ vào lớp ngủ gục khoảng 2 hôm thôi là cha mẹ bị cảnh sát, bác sĩ và social worker tới làm việc ngay lập tức. Còn thổi phồng chuyện Việt Nam thì chị không care tới ai hết chỉ quan tâm con chị bị đánh khi đi học, cháu ức chế tâm lý 4 tháng ròng rã, sáng nào đi học cũng khóc quá chừng mà bên này con chị đi học tự dậy chuẩn bị mọi thứ và đi học rất là vui vẻ. Tại sao một đứa nhóc ngày đầu tiên đi học ở VN không cần mẹ đưa đi học, ngày thứ 2 trở đi đến ngày thứ 110 lại khóc lóc vật vã mỗi sáng vào trường. Chị cứ nghĩ con chị không thích trường, lớp nên chị ráng đợi chồng chị về rồi tính tiếp ai dè đâu con bị đánh không thể tưởng tượng được là con mình bị đánh nên dù không so đo tính toán với quê hương nhưng đành mang tiếng .... BỘI VONG vậy.
Do Tri Khiemdotrikhiem # Friday, October 16, 2009 4:51:57 AM
VànhKhuyên & HọaMivanhkhuyen # Friday, October 16, 2009 6:56:28 AM
Trừong VK cô giáo ngang nhiên cầm chai thuốc trừ muỗi của Trung quốc xịt vô đám con nít (hôm đó tui lên trường lúc 2h trưa để đóng tiền học cho VK vì nó nghỉ sao trận nhiễm trùng tiêu hoá do ăn phải cái gì trong trường). Tui nói: trời ơi, thuốc đó độc lắm, xịt lên tụi nó vầy bịnh chết. Cô giáo nói: xịt vầy muỗi nó mới không chích chị ơi, chứ không tụi nó bị muỗi chích tội lắm!
Về nhà tui kể chuyện này cho vài đứa bạn học. Tụi nó nói: trời ơi, mày nói quá, chắc là cô giáo xịt trên người nó thôi chứ xịt ngay mặt nó vô mắt thì sao. Xịt trên người nó thì có sao đâu! Tui ngậm cứng họng vì đang nói chuyện với mấy đứa bạn học đại học đó bà à!
Từ cái bịnh (cách đây gần 2 tháng) cho tới giờ Vk ở nhà luôn rồi. Tui đang cho nó nghỉ chơi cho đã (coi như đi holiday) rồi vài ngày nữa tính tiếp (chắc quay lại thôi). Ở đây nguời ta thấy những cái nguy hiểm là "bình thường". Người ta ngay cả cũng không có ý thức cho bản thân cá nhân họ chứ đừng nói là cho người khác. Đúng là có đi xa mới biết và "thương" VN mình hơn. VN mình còn thiếu hiểu bíêt và thấp kém lắm Liên à. Người ta không có sự lựa chọn nên mọi cái đều thấy ổn hết. Tội lắm vì ở đây còn cả gia đình mình nữa. Thương lắm VN ơi!
Nhưng nhiều lúc tui nghĩ "giá mà mình cũng như họ để hoà nhập và sống được ở đây"
Anonymous # Friday, October 16, 2009 10:39:06 AM
calvin22 # Sunday, October 18, 2009 9:06:34 PM
Trước đây , lúc còn ở Vn khi nghe Việt kiều cứ nói chuyện VN này ,VN nọ ...em thấy ghét lắm! cứ nghĩ là sao những người sống bên này trở về là hay đánh giá Vn mình ghê ! nhưng khi đã sinh sống bên này rồi thì em mới hiểu chị à!
Anonymous # Thursday, October 22, 2009 11:46:44 AM
Huy LaHassasint # Monday, October 26, 2009 4:29:08 AM
-Con chuyen con cac chi bi danh lai lien quan den cach thuc giao duc cua phuong Tay va phong Dong.Nguoi Tay phong khoang ,tu do cho tre co quyen tu tu suy nghi,trong khi do nguoi phuong Dong lai muon xep tre theo ne nep ,ky luat,tren noi duoi phai nghe va lam theo,ko phan bac va dieu do da an sau vao tiem thuc cua bao nhieu the he nguoi A Dong (Dac biet la Tau` Khua va Vn,ko ke den Nhat Ban va HQ vi da thay doi theo tay phuong sau WW2).Lai co nguoi vin vao cau "thuong cho roi cho vot" de ma nguoc dai(hanh ha) tre,cho chung biet le do ,ep buoc chung vang loi.Nhung hanh dong do dang len an.Co dieu nguoi ta ko noi den cai tot,ko co nghia la no ko ton tai.Co rat nhieu thay co( tre co gia` co) tan tam voi nghe,yeu thuong hoc tro.Nhu chau em day,con VKieu,co giao biet dieu do ,nhung ko he doi xu dac biet voi no,ko co lap cung nhu qua biet dai no,giup no hoa dong voi ban be hon.
-Con nua,neu nen GD cua phuong tay qua tot,sao lai co chuyen My la nuoc su dung ma tuy nhieu nhat TG,ma phan lon la thanh nien ?Roi chuyen vac sung vao truong hoc xa dan giet nguoi??
-O dau cung vay,deu co cai tot,cai xau.Nothing is perfect.Tren day la vai loi muon ngo cung cac chi theo y kien ca nhan cua em,ko benh vuc cho VN,cung nhu ko noi xau gi`nuoc ngoai ca?
Anonymous # Tuesday, October 27, 2009 5:24:58 PM
Huy LaHassasint # Tuesday, October 27, 2009 6:37:15 PM
Sam and Bơhuynhdeky # Friday, October 30, 2009 9:22:11 AM
Hy vọng dần dần Tú và Đăng sẽ hiểu, quê hương có thể không là nơi ta đang sống, thích sống, nhưng nó là nguồn cội, là cái không thể chối bỏ.