con heo & con lợn
Friday, January 7, 2011 4:36:08 PM
http://ashui.com/forum/index.php?topic=5757.0
++++++++++++++++++++
Anh nông dân và con lợn
Anh nông dân đứng trong vườn cùng đàn lợn của mình tay ôm một con lợn to, nâng lên cho nó ăn táo trên cây, rồi lại làm như thế với con thứ hai, thứ ba...
Thấy lạ , một người qua đường lại gần anh chàng và hỏi:
-Tại sao anh không rung cây cho táo rơi xuống để lợn ăn, như thế có phải đỡ tốn thời gian không?
Người nông dân ngạc nhiên:
-Thời gian à ? Thời gian có ý nghĩa gì với một con lợn chứ?
++++++++++++++++++++++
Vì nguyện vọng nuôi nó chóng lớn để mau giết thịt nên người ta đặt tên là Lớn. Tiếng này lâu ngày đọc chệch thành Lợn.
Ngày xưa có một gia đình nông dân sống rất nhân hậu. Vợ chồng cày sâu cuốc bẫm, tiết kiệm giúp đỡ người nghèo. Họ đã tạo được trâu khỏe, ruộng tốt, cất được 5 gian nhà gỗ lim, vườn cau, ao cá. Cuộc sống tưởng thế đã thanh nhàn. Nhưng oái oăm thay, vợ chồng lại không có mụn con nào. Vợ chồng buồn rầu. Làng xóm chế giễu. Mỗi lần như thế, hai vợ chồng lại tìm thầy tìm thuốc tốn kém vô kể. Một hôm có người mách:
- Ông bà có con phải cầu tự. Nghĩa là phải làm một chuyện gì đó để lại công đức cho thần thánh, cho người đời.
Hai vợ chồng từ đó đêm nào cũng trằn trọc tìm việc làm công đức. Người chồng đề nghị còn bao nhiêu vốn liếng xây dựng một ngôi đền. Người vợ đồng ý và ngay ngày hôm sau ra sông mua gỗ. Ba tháng sau, ngôi đền uy nghi mọc giữa thôn Đoài. Các vị thần: Của cải, Trí tuệ, Sức khỏe, Ăn chơi đã tụ tập về. Ai ước nguyện thế nào thì được thế ấy.
Ông bà nọ ước ao có con, thần thương lắm đã cho người con trai đẹp và khỏe mạnh. Đáng tiếc, vợ chồng người nông dân quý con quá hóa tội. Cậu bé tên Hợi trái ngược tính nết với người sinh ra nó. Cậu thích ngủ và chơi bời, dỗ dành mãi mới đến trường, nhưng vừa ngồi xuống ghế đã ngủ gật, thành thử ba năm sau vẫn chưa viết nổi cái tên của Hợi. Về sau Hợi bỏ học la cà trong làng, ngoài bãi, ven sông. Tệ hơn nữa khi Hợi có vợ lại đuổi cha mẹ ra ở riêng. Mặc thế, ông bà vẫn dốc lòng chiều chuộng thương con.
Hôm người mẹ hấp hối, bà bảo chồng gọi Hợi lại, nắm lấy tay và nói đứt quãng trong hơi thở:
- Cha mẹ thật ân hận chưa lo cho con được nhiều. Nay mẹ sắp qua đời muốn hỏi con có nguyện vọng gì để khi xuống suối vàng mẹ biết mà cầu xin phù hộ cho con.
Người con nói ngay:
- Con ao ước suốt đời không làm mà được ăn no, được ngủ không ai quấy rầy. Nói tóm lại được người ta hầu hạ.
Mai táng vợ xong, người chồng vào đền cầu xin nguyện vọng đó cho con. Các vị thần linh hội ý với nhau thấy thật khó xử. Thật ra nếu xin của cải giàu sang, trí tuệ minh mẫn, sức khỏe phi thường hay ăn chơi phóng đãng thì dễ. Đằng này nó chỉ ước mơ tầm thường ăn no ngủ kỹ. Có khó một chút là bắt người ta hầu hạ. Khoản này vượt quá quyền hạn của các thần trong đền. Họ bàn với nhau tâu lên Ngọc Hoàng. Ngọc Hoàng nghe xong ngoảnh lại nói với thần Trí tuệ:
- Thật đáng buồn cho giống người. Ta sinh ra họ cốt để làm đẹp cho thiên hạ. Vậy mà nay có kẻ chỉ ước ao ăn ngủ, lại còn muốn người ta hầu hạ nữa. Tệ. Tệ thật.
Thần Trí tuệ cúi đầu lạy:
Bẩm thưa Thượng đế, cha mẹ của Hợi là người nhân đức. Chính họ đã có công thờ thần linh. Nếu ta không giúp họ thì sẽ mất niềm tin ạ.
Ngọc Hoàng thấy thần Trí tuệ nói phải. Nhưng như thế thì vô lý quá. Ai đời cùng loài người với nhau lại bắt người này hầu hạ người nọ. Bỗng Ngọc Hoàng reo lên:
- Ta nghĩ ra rồi. Thần lại đây ta bảo.
Thần Trí tuệ mặt tươi như hoa đến quỳ lạy dưới chân Ngọc Hoàng.
- Tên Hợi ước: Ăn no, ngủ yên, có người hầu hạ chứ gì? Ta cho làm kiếp lợn. Kiếp ấy được như thế, nhưng đoản thọ và chính tay người hầu hạ giết nó.
Thần Trí tuệ toan nói hộ cho người nông dân vài điều nữa thì Ngọc Hoàng đã giũ áo bào đi ra. Thần buồn bã bay về làng Đoài thì được tin ông lão nông dân và con trai tên Hợi đã mất cách đây nửa năm.
Điều lạ là trong làng Đoài mọc lên ngọn núi nhỏ có lửa, cháy chập chờn dòng chữ "Ốc Thượng Thổ". Trong làng Đoài nhà ai cũng có ổ tò vò mọc chi chít trên nóc nhà, nhà nào cũng nuôi một giống vật lạ: Mõm dài, tai lớn, bốn chân nhỏ, mình nục nạc những thịt. Nó không biết kêu mà chỉ biết éc. Giống ấy phàm ăn. Ăn xong thì ngủ. Hơi ngót dạ lại đòi ăn làm cho người làng phải bưng xách nấu nướng thật vất vả. Vì nguyện vọng nuôi nó chóng lớn để mau giết thịt nên người ta đặt tên là Lớn. Tiếng này lâu ngày đọc chệch thành Lợn.
++++++++++++++++++++++++++++++++++
Nhật kí của một chú heo
Ngày… tháng… năm
Mình mở mắt lúc ba giờ sáng. Chung quanh tối đen như mực, toàn thân lúc lắc à, đúng rồi, ta đang nằm trên một chuyến xe đò. Nóng và chật chội kinh khủng.
Chả có máy lạnh gì cả. Nghe nói người cũng hay đi thứ xe này. Sao mà họ chịu nổi nhỉ? Hay tại người không nhiều mỡ như mình?
Các bạn heo xung quanh bắt đầu cười nói và cất tiếng hát. Dù sao đây cũng là chuyến du lịch đầu tiên, chi có điều chưa hiểu là du lịch ba lô hay du lịch sinh thái? Mình đưa mũi ra hít hít: Có mùi hoa mai và mùi dưa hấu: ôi, xuân đến thật rồi!
Tiếng xe thắng gấp. Nghe loáng thoáng tài xế bảo là trạm kiểm dịch thú y. “Dạ, thưa các anh, heo của em đã kiểm dịch rồi”. Xạo quá, kiểm dịch là đóng một con đấu tím vào mông ư?
Ngày… tháng… năm
Chả còn biết bây giờ là mấy giờ. Chỉ nghe đồn rằng sắp vào năm Hợi, tức năm heo. Lạ nhỉ, tên cha mẹ sinh ra là Heo thì cứ theo mà gọi, sao bày đặt đổi thành Hợi làm chi. Đấy còn chưa kể họ gì? Mình hy vọng Công Tằng Tôn Nữ Ngọc Hợi, hoặc Maria Êlidabét Hợi cho sang. Nhưng thôi kệ, bệnh háo danh là bệnh của người, không phải của Heo.
Tiếng nắp thùng xe mở ra như tiếng một bản nhạc về tình yêu tan vỡ. Rồi tiếng người gọi nhau, tiếng dao thớt xôn xao khiến mình tinh hẳn giấc mơ tuyệt đẹp. Trong mơ mình gặp một anh Heo đẹp trai du học bên Mỹ, hai người sắp tiến tới hôn nhân thì phát hiện ra anh bị ung thư.
Vào phút cuối cùng, mình hiến tặng anh một mẩu dạ dày để anh khỏi bệnh. Tuyệt đẹp, nhưng mình sẽ không kể nốt ra đây, vì biết chắc đứa nào đọc được sẽ bảo đó là mơ Hàn Quốc giống hệt các phim trên tivi.
Tiếng tài xế thì thầm, bảo nơi này là lò giết mổ lậu. Ô, tại sao chết cũng gọi là chết lậu nhỉ? Và chết lậu khác chi với chết tầm thường? Một câu hỏi có tính thời đại hình thành trong tâm trí mình. Hy vọng lịch sử sẽ trả lời. Tụi mình được đưa lên bàn cân trong lúc bụng đứa nào cũng no căng một thứ cám gì đó, ba ngày nay ăn vẫn không tiêu.
Kệ! Trong thế giới đầy nội tâm của Heo, tâm hồn mới quan trọng, vòng eo hay chân dài chân ngắn chẳng nói lên điều gì.
Ngày… tháng… năm
Bọn mình nằm la liệt trên một cái sân rộng. Mình nhìn qua cửa sổ vào một văn phòng thấy có một chú Heo da đỏ hồng đang cười. Chắc nỏ đang xem tấu hài trên tivi Nhưng sao nó cười lâu quá thế? Theo như mình biết, nhiều tiết mục có cười nổi đâu? A, nhìn kỹ lại, nó là một con heo đất. Heo ấy da bóng loáng, chả được ăn gì cả nhưng suốt đời cười không rõ nguyên do.
Cổng mở ra, một chiếc xe gắn máy lao vào. Anh lái xe hạ xuống nhiều bịch lớn, có đề chữ “hàn the”. Bọn mình hỏi nhau: Hàn the là cái quái gì mà cứ nhắc tới heo là kêu đến nó. Đứa bảo đấy là kem dưỡng da bôi vào cho đẹp, đứa bảo đây là thứ mỹ phẩm cao cấp, để cho vô lạp xưởng hay giò chả. Đứa quả quyết hàn the là tên tiếng Hàn của kẹo the, một loại kẹo chuyên làm mát cổ.
Mình chả quan tâm nữa, vì lúc ấy có một cô gái tuyệt đẹp đi tới. Cô ta cầm cuốn sổ trên tay, chỉ vào tùng đứa trong bọn mình, nói đứa này sẽ đi sang xứ chà bông, đứa kia sang xứ xúc xích, đứa nọ sang nước dăm bông và xử chả quế.
Mình chưa bao giờ tới những mảnh đất ấy nhưng thấy vẻ vui mừng của mọi người, mình đoán chúng thần tiên lắm. Cuộc sống là đi và khám phá, và mình quyết ra đi. Mình thề mang những kiến thức đã học trong chuồng ra áp dụng bất cứ nơi nào xã hội phân công.
Một xe tải nữa tiến vào, chất đầy gạo nếp, đậu xanh và lá dong. Một anh heo nằm cạnh mình, thường xuyên đọc sách ra vẻ thành thạo bảo rằng người chuẩn bị gói bánh chưng hay bánh tét. Lạ thật, sao người hay nghĩ đền ăn vậy nhỉ? Ăn uống, đối với mình, chỉ là phương tiện chứ chưa bao giờ là nỗi say mê. Điện ảnh, sân khấu hay ca nhạc hấp dẫn hơn nhiều chứ?
Một bà mập xuất hiện, cô gái đẹp chỉ vào tụi mình, giới thiệu đây là các heo khỏe mạnh, đẹp, thơm và nhiều nạc.
Mình hiểu tất cả những lời khen ngợi ấy và cảm ơn cô. Nhưng “nạc” là gì? Nạc có phải khả năng văn học hay khả năng hội họa không? Hay đấy là một thứ bằng cấp về thiết kế thời trang? Sao chả ai chịu giải thích nó thế?
Mình tự an ủi, rằng đôi khi con người cũng nói nhiều từ mà chính họ còn không hiểu. Sẽ có lúc mình góp ỷ thẳng thắn cho người về vấn đề này.
Bọn mình đã được dội nước. Một số bạn đi đầu cất tiếng hát. Một bài hát về tình yêu bất diệt, rất hay nhưng chả hiểu có đứa nào nhớ đóng phí bán quyền. Một cơn gió ấm áp thổi qua sân, khiên những cành lá non vẫy chúng mình rối rít.
Ôi! Mùa xuân đến thật xôn xao?
http://www.hieple.net/page/10













How to use Quote function: