Giả Tích Xuân
Là người trẻ nhất trong những chị em họ của Bảo Ngọc, Tích Xuân (yêu thương mùa xuân) là một trong Tứ Xuân. Nàng được sinh trong Ninh phủ nhà họ Giả. Vì mẹ mất khi còn nhỏ, Tích Xuân được mẹ Bảo Ngọc – Vương phu nhân - nhận nuôi và được đưa sang vườn ở cho có bầu bạn với những người chị họ. Vì tuổi còn trẻ, tuy nhiên, nàng đã bộc lộ sở thích về tôn giáo trong sách vở. Cách nhìn xa cách về cuộc sống này tư nó chỉ ra rõ ràng khi danh vọng của phủ Giả có dấu hiệu xuống dần và việc khám xét buồng của nàng phát hiệnh ra một trong những a hoàn của nàng ăn cắp đồ đưa vào vườn Đại Quan, trái với gia qui. Tích Xuân lập tức đuổi a hoàn này và từ bỏ mõi quan hệ với gia đình bên nội. Không biết thơ phú nhiều, nhưng nàng tỏ ra là một hoạ sĩ khéo léo và được Giả Mẫu tin tưởng giao nhiệm vụ vẽ một bức tranh về vườn Đại Quan. Trong phần viết tiếp, nàng giống như Diệu Ngọc, trở thành một ni cô không cạo đầu sau khi Diệu Ngọc bị bắt đi.
Lời bàn của hoạ sĩ:
Tiêu cực và nhượng bộ, nàng tìm thấy sự trợ giúp từ thế giới tôn giáo thiền và tâm linh. Trâm tóc hình hoa sen tượng trưng cho sự thanh khiết, vì loài hoa này mọc lên không chút dơ bẩn từ ao hồ bùn lầy. Cổ nhướng lên tượng trưng cho ước muốn trường tồn trong thế giới tâm linh của nàng.
Là người trẻ nhất trong những chị em họ của Bảo Ngọc, Tích Xuân (yêu thương mùa xuân) là một trong Tứ Xuân. Nàng được sinh trong Ninh phủ nhà họ Giả. Vì mẹ mất khi còn nhỏ, Tích Xuân được mẹ Bảo Ngọc – Vương phu nhân - nhận nuôi và được đưa sang vườn ở cho có bầu bạn với những người chị họ. Vì tuổi còn trẻ, tuy nhiên, nàng đã bộc lộ sở thích về tôn giáo trong sách vở. Cách nhìn xa cách về cuộc sống này tư nó chỉ ra rõ ràng khi danh vọng của phủ Giả có dấu hiệu xuống dần và việc khám xét buồng của nàng phát hiệnh ra một trong những a hoàn của nàng ăn cắp đồ đưa vào vườn Đại Quan, trái với gia qui. Tích Xuân lập tức đuổi a hoàn này và từ bỏ mõi quan hệ với gia đình bên nội. Không biết thơ phú nhiều, nhưng nàng tỏ ra là một hoạ sĩ khéo léo và được Giả Mẫu tin tưởng giao nhiệm vụ vẽ một bức tranh về vườn Đại Quan. Trong phần viết tiếp, nàng giống như Diệu Ngọc, trở thành một ni cô không cạo đầu sau khi Diệu Ngọc bị bắt đi.
Lời bàn của hoạ sĩ:
Tiêu cực và nhượng bộ, nàng tìm thấy sự trợ giúp từ thế giới tôn giáo thiền và tâm linh. Trâm tóc hình hoa sen tượng trưng cho sự thanh khiết, vì loài hoa này mọc lên không chút dơ bẩn từ ao hồ bùn lầy. Cổ nhướng lên tượng trưng cho ước muốn trường tồn trong thế giới tâm linh của nàng.
Share this photo
Image properties
- Name
- Tich Xuan.jpg
- Access
- Publicly available
- Tags
- Original resolution
- 640x512
