Diệu Ngọc
Là một ni cô không xuống tóc, Diệu Ngọc xuất thân từ một gia đình gia giáo. Khi sinh ra, nàng là một đứa trẻ ốm yếu. Để cải thiện sức khoẻ, nàng qui y và trở thành ni cô với đầu còn nguyên tóc. Nàng được mời đến ở vườn Đại Quan sau khi Giả phi quyết định cho Bảo Ngọc và các chị em đến ở đó. Khi mà nàng xuất hiện trong truyện thì bố mẹ nàng đã mất. Nàng được cho là lo lắng thái quá và kì dị. Vì vậy, khi già Lưu, một phụ nữ nông dân uống một trong những cốc trà cổ của nàng thì nàng lập tức cho người vứt đi. Nàng có tài thơ phú, nàng đã nối vần thơ để kết thúc bài thơ nà Đại Ngọc và Sử Tương Vân làm. Sự thật là chữ “Ngọc” trên trong tên của nàng tương tự với chữ trong tên của Đại Ngọc và Bảo Ngọc cho thấy nàng cũng có mối nhân duyên với hai người này. Theo sổ chính sách và lời bình, sẽ có một ngày Diệu Ngọc rời am và mất đi sự thanh khiết như một viên ngọc rơi xuống bùn lầy. Trong phần viết tiếp, Diệu Ngọc mất phương hướng trong thiền pháp và bị dục vọng quấn lấy. Cuối cùng, nàng bị tên cướp bắt đi.
Lời bình của hoạ sĩ:
Thích hư danh với nỗi sợ tâm linh bị vấy bẩn. Quần áo của nàng với những miến vá, mạng nghèo nàn cho thấy nàng là một ni cô, tấm gương chỉ ra sự hư vinh còn đọng lại.
Là một ni cô không xuống tóc, Diệu Ngọc xuất thân từ một gia đình gia giáo. Khi sinh ra, nàng là một đứa trẻ ốm yếu. Để cải thiện sức khoẻ, nàng qui y và trở thành ni cô với đầu còn nguyên tóc. Nàng được mời đến ở vườn Đại Quan sau khi Giả phi quyết định cho Bảo Ngọc và các chị em đến ở đó. Khi mà nàng xuất hiện trong truyện thì bố mẹ nàng đã mất. Nàng được cho là lo lắng thái quá và kì dị. Vì vậy, khi già Lưu, một phụ nữ nông dân uống một trong những cốc trà cổ của nàng thì nàng lập tức cho người vứt đi. Nàng có tài thơ phú, nàng đã nối vần thơ để kết thúc bài thơ nà Đại Ngọc và Sử Tương Vân làm. Sự thật là chữ “Ngọc” trên trong tên của nàng tương tự với chữ trong tên của Đại Ngọc và Bảo Ngọc cho thấy nàng cũng có mối nhân duyên với hai người này. Theo sổ chính sách và lời bình, sẽ có một ngày Diệu Ngọc rời am và mất đi sự thanh khiết như một viên ngọc rơi xuống bùn lầy. Trong phần viết tiếp, Diệu Ngọc mất phương hướng trong thiền pháp và bị dục vọng quấn lấy. Cuối cùng, nàng bị tên cướp bắt đi.
Lời bình của hoạ sĩ:
Thích hư danh với nỗi sợ tâm linh bị vấy bẩn. Quần áo của nàng với những miến vá, mạng nghèo nàn cho thấy nàng là một ni cô, tấm gương chỉ ra sự hư vinh còn đọng lại.
Share this photo
Image properties
- Name
- Dieu Ngoc.jpg
- Access
- Publicly available
- Tags
- Original resolution
- 640x512
