Tiết Bảo Thoa, yêu hay ghét???
Sunday, July 5, 2009 12:25:45 PM
Thứ nhất, đó là bởi nàng không sống thật với con người mình. Nàng lúc nào cũng giữ kẽ, không để lộ ra sơ hở nhỏ nào, không có một nhược điểm nào, “hoàn hảo” theo đúng nếp nhà phong kiến. Có thể nói là nàng khéo, nhưng cái sự khéo của nàng đôi khi đã được tính toán quá mức thành ra thấy nó giả. Câu đối Giả phi đưa ra đố mọi người, bản thân nàng thấy không khó nhưng vẫn nói “khó đoán lắm”. Khéo đối đãi với mọi người không có nghĩa là biến không thành có. Nó hoàn toàn khác với cái khéo trong lần sinh nhật nàng. Nàng chọn vở tuồng mà Giả Mẫu thích, chọn thức ăn phù hợp với người già cả như Giả Mẫu, biểu hiện cái khéo và cả lòng kính trọng nữa …
Điều thứ hai, đó là nàng lạnh lùng quá. Kim Xuyến chết, nàng an ủi dì mình là một nhẽ, nhưng cái cách nàng an ủi không nên tí nào, nàng đổ vấy mọi sự lên người đã chết, lại còn lấy tiền ra như một sự đổi chác, không hề mảy may thương xót. Kim Xuyến không phải người thân của nàng nhưng ở đây là cái chết của một con người, không phải một con vật. Không thương tiếc thì cũng phải cảm thấy tội nghiệp chứ. Hay như trong lần Liễu Tương Liên bỏ đi, dù anh này đã có công cứu anh mình nhưng khi nghe mẹ nói nàng thậm chí không thèm để ý gì cả mà chỉ lo mất lòng những người cùng đi theo chuyến hàng với anh mình mà thôi. Ở đây nàng vẫn không sai, lo lắng cho lợi ích của gia đình có gì mà sai nhưng tôi vẫn cảm thấy nàng lãnh đạm quá và hình như nàng chỉ yêu có bản thân mình thôi…
Cuối cùng kết thúc của nàng cũng bất hạnh như nhiều thoa khác của HLM, nhiều người còn cho rằng như thế là bất công với một người như nàng. BN bỏ đi tu, nàng phải một mình nuôi con, chôn vùi tuổi xuân của mình trong phòng không gối chiếc; gia cảnh thì sa sút. Nhưng tôi lại thấy kết cuộc như vậy thực may cho nàng lắm. Giả sử BN không bỏ đi thì sao, nàng sẽ sống hạnh phúc trong tình yêu của chồng ư, hay nàng còn tủi thân gấp ngàn lần khi phải sống trong cảnh đồng sàng dị mộng. Phủ Giả còn vinh hoa ư, nàng sẽ trở thành một Phượng Thư thứ hai, thủ đoạn và tàn nhẫn, điều đó chẳng phải sẽ đáng tiếc cho một con người tài sắc như nàng sao. Tuy vậy, bất hạnh vẫn là bất hạnh, tôi cảm thông và thương xót cho số phận của nàng. Nhưng để yêu như em Lâm thì không thể, bởi cách sống của nàng làm tôi sợ.
Nguồn: www.tvbvnfc.net do marigold_004 viết











