Tiết Bảo Thoa đầu độc hại chết Lâm Đại Ngọc
Sunday, July 5, 2009 12:26:04 PM
Phượng thư, Giả Mẫu, Vương phu nhân cùng muốn thực hiện việc giúp Đại Ngọc và Bảo Ngọc thành thân, nhưng Đại Ngọc khó tính, không chịu được sự đã kích đành nuốt hận mà chết… Kì thực kế hoạch của ba người bất thành. Đại Ngọc vẫn yểu mệnh mà chết, cô đã bị người dùng độc kế mưu hại cho đến chết
Chúng tôi thấy rằng, Bảo Thoa mơ tưởng đạt được hai ngôi vị tôn quí trong Giả phủ. Trên thì bỏ ra nhiều công phu sao chiếm được lòng Giả Mẫu, Vương phu nhân, Phượng thư và Nguyên phi, tranh thủ làm cho họ có cảm tình, ấn tượng tốt về mình, dưới thì lấy lòng đám a hoàn mà đứng đầu là Tập Nhân. Trong cuộc Lâm-Tiết tranh chấp chưa biết ai thắng đây ? Nhưng cô ta rất muốn cho vấn đề quan hệ sinh sinh tử tử của Đại Ngọc rõ ràng (!?) trong tâm trí Bảo Ngọc cô ta muốn cô ta không tìm được cách gì thay thế vị trí Đại Ngọc. Để đạt mục đích duy nhất, cả mẹ cô ta- hai nữ nhân quyết diệt trừ Đại Ngọc Phương pháp này sẽ tính đến sinh mệnh của Đại Ngọc.
(Hồi 27) Ít nhất cô Thoa đã từng dùng "Kim thiền thoát xác kế" [Kế ve sầu thoát xác] làm cho a hoàn, đầy tớ hận ghét Đại Ngọc, còn cô ta dược tiếng người nhân từ. Kế độc nhỏ này được thực hiện như phương pháp mưa nhỏ thấm dần: nhích dần, thân cận, đi đến lời nói đưa đẩy, sau sẽ đầu độc sát hại dần dần.
Sự tính toán kế độc từng bước đi tới kết thúc (hồi 40): Đại Ngọc thi hành tửu lệnh nói ra hai câu văn hơi dâm đãng: "Lương thần mỹ cảnh nại hà thiên" (Buổi sớm cảnh đẹp ở trời nào), "sa song dã một hữu Hồng nương báo" (điển cố Tây sương kí) (trong cửa sổ Hồng nương không báo tin) [*]. Hồi 42, Bảo Thoa lại chủ động tìm tới Đại Ngọc tán chuyện tâm tình. Tự nhủ thầm "một giờ cũng sợ đọc Kinh Thư, lại tựa lưng ngồi đọc "Tây sương", "Tỳ bà ký", cho kịp "Nguyên nhân bách chủng". Để chiếm ngôi vị đoan trang hiền thục, Bảo tỉ tỉ đặc biệt hướng vào tâm trí của Đại Ngọc, cố đạt được sự cảm hoá Đại Ngọc, hợp cùng làm tri kỷ. Mới làm thử thành công, Bảo Thoa yên trí tiến tới kết bạn cùng Đại Ngọc.Thỉnh thoảng công nhiên khen ngợi cô ta, cho cô ta đội mũ cao (nâng cao cô Lâm). Hồi 12: Đại Ngọc khinh rẻ Lưu lão lão là "con cào cào mẹ", Bảo Thoa cười nói: "Những chuyện trên đời, đến miệng chị dâu Hai (Phượng thư) thì đều tận nghĩa hết (ý nói rõ ràng rành mạch). May mà chị Hai không biết chữ, không thông suốt hết, bất quá chỉ như lời thông tục gây cười thôi. Còn như cô Tần (biệt danh của Đại Ngọc- do Bảo Ngọc vô tình đặt cho tả thực cái nét chau mày buồn rầu ngay hôm gặp gỡ đầu tiên – ND chú thích) có cái miệng nhỏ mà lanh lẹn, cô ấy dùng bút pháp "Xuân Thu" (bộ sử do Khổng Tử soạn, trong Ngũ kinh- ND chú), đem những lời thô tục dân gian, rút lấy yếu tố chính, sửa bỏ rườm rà, lại gia công cho trơn tru, nhờ thế mà lời nói nghe thấy rất khoái".. Mọi người nghe theo, Đại Ngọc là người tiếp chuyện cũng ưa thích. Lại có lúc ĐNgọc và BThoa đều cười "Bảo Thoa trỏ tay vào ĐNgọc nói : Chẳng vậy mà lão thái thái (Sử bà) yêu thương cô lắm, mọi người ai cũng yêu quí cô. Bữa nay đến chị cũng yêu em rồi. Trước đến giờ, chị thay em cầm đầu trò, nay thôi nhé. Đại Ngọc quả nhiên chuyển thành thân mật, Bảo Thoa đã dùng trò nói chơi như thượng sách.Từ bữa đó Ngọc và Thoa trở nên thân nhau vô hạn.
(Hồi thứ 45) Đại Ngọc sinh bệnh: Bảo Thoa thường xuy6en đến thăm trông, ý chừng để nghe cô Lâm bày tỏ thân thế. Thật là đồng bệnh tương lân (cùng cảnh ngộ thương nhau) làm cho Đại Ngọc cảm động rơi lệ. Bảo Thoa lại khá hiểu biết về y thuật, nói cho Ngọc biết về nguyên nhân bị bệnh, lại còn kê đơn thuốc nữa. Đại Ngọc bản tính vốn thực thà, cuối cùng đã thổ lộ hết tâm can "Chị thực là người đối xử tốt với mọi người rất mực, còn em thực là kẻ loạn tâm, từng nghĩ chị không có tâm tốt, ngày qua ngaỳ mới biết em đã nghĩ sai… Em năm nay đã mười lăm tuổi mà chưa từng được người như chị dạy bảo…Chị gọi cho ăn yến sào… kể chi cái đám bà hầu gái và a hoàn….. Chị tha thứ cho tâm sự của em nghe." [căn cứ: thực tế là cô sợ hãi Phượng thư]. Bảo Thoa khảng khái cao thượng chợt nói: "Chị nghe mẹ nói sợ tổ yến (yến sào) nên nhà chị hãy còn, đưa em hai cân, mỗi ngày bảo a hoàn rang lên, lại không phải lo kinh động tới ai". Đại Ngọc vội cười: "Vật chất là việc nhỏ. lẽ nào chị nặng tình như vậy". Đến khi trời tối, hai bà già đem tới hai bao yến sào, lại thêm một bọc đường hoa mai và nói: "Thứ này tốt hơn thứ mua chợ. Cô nương nhà chúng tôi bảo cứ hãy ăn hết chỗ này, hết lại đưa sang tiếp. Những thứ này chuẩn bị hơi gấp gáp". Theo lời dặn, Đại Ngọc hàng ngày đều ăn yến sào cho khoẻ.
Việc ăn uống đưa đến kết quả: (Hồi 49) Đại Ngọc lau nước mắt nói: "Gần đây tôi chỉ có lòng chua xót, nghĩ càng chua xót thì nước mắt cạn vơi hơn hồi niên thiếu. "
(Hồi 52), Đại Ngọc trả lời Bảo Ngọc: "Đêm qua cũng yên ổn, nhưng vẫn ho mất hai lần, đến canh tư mới ngủ được, sau đó lại thức đến sáng". Xem đến đây chúng ta thấy món yến sào cường lực không như lời Bảo Thoa nói trước.
(Hồi 45): "Ăn lung tung thế này, thuốc vẫn còn, tăng âm bổ khí". Tuy vậy, Đại Ngọc vẫn vô cùng cảm kích với Bảo Thoa. Hồi 49: "Có ai biết cô ấy là người tốt. Em cũng cho cô ấy là kẻ gian tâm". Trong việc mờ ảo này, chỉ có mình Giả Bảo Ngọc nhìn thấy rõ nhất. Hồi 49, anh ta biết hai người này chưa từng tốt với nhau bao giờ, nay thì tình thân thập phần tăng tiến, anh nhìn đăm đăm, vẫn lờ mờ không hiểu mấy . Cuối cùng anh ta vẫn cảm thấy bất yên, tiện đường ghé tìm Đại Ngọc. Hồi thứ 52: Bảo Ngọc lại cười nói: "Thực là có câu này khó hiểu quá" lại băn khoăn nói "Anh nghĩ chị Bảo Thoa biếu em yến sào…". Tử Quyên vội xen hỏi "việc này nghĩa là thế nào". Hồi 57, Tử Quyên nói "thực là hôm trước, cậu và cô ấy nói có một bao yến- rồi lại không nói nữa, em đã nghĩ cần phải hỏi cậu đấy". Bảo Ngọc nói: "cũng không cần quan trọng căng thẳng như thế, bất quá tôi nghĩ Bảo tỷ tỷ cũng là khách ở chung, Cô Lâm đã ăn yến sào thì không thể bỏ dứt, nói ra không tiện (ý nói không dám hỏi xin Thoa nữa vì Thoa chỉ là khách- ND chú), tôi đã tiết lộ với cụ việc ấy, nghe phong thanh bây giờ cụ cho các chị mỗi ngày một lạng yến mà" (một lạng cũ: 50gram- ND chú). Chỗ này Bảo Ngọc không thể nói rõ. Nghĩa là họ thiết kế một cách ăn yến sào khác (ăn yến do Giả Mẫu cho). Mẹ con Bảo Thoa mới ngừng tay. (?)
Hồi 59: Tiết di ma (dì Tiêt) dời khỏi Đại quan viên. Giả Mẫu lại căn dặn uỷ thác cho Tiết phu nhân việc chăm sóc Đại Ngọc, nay lại khéo gặp việc này,... nay tiện đem khoản chi này đến buồng Đại Ngọc, mai lại một gói đồ ăn uống tiếp theo, thật là thập phần dụng tâm…thế là sức khoẻ Đại Ngọc phát dương nên vẻ như bệnh giảm… Hồi 76 (cuối hồi): Đại Ngọc than thở với Tương Vân, "tôi ngủ vẫn không được, đại khái trong vòng một năm qua, chỉ hơn 10 đêm ngủ đẫy giấc thôi.". Kì thực, Bảo Thoa đã sớm nắm được sự phiền não này mà tăng cường thêm "công tác" cho cô ta.
Hồi 82, Bảo Thoa lại gọi người đem biếu Đại Ngọc một bình rượu mật ong lệ chi (vải thiều) và "trong đêm ấy Đại Ngọc lại phát bệnh, rên rỉ ho khạc có đờm ra một hộp…".
Thông qua một số hiện tượng này, không khó nêu ra ý kiến, Bảo Thoa đã ở đấy khoảng 2 năm, dùng thuốc và thức ăn nhằm đầu độc hại chết Đại Ngọc, đây thực là nguyên nhân chính dẫn đến cái chết của Đại Ngọc chân thực, khá thương cho một bé gái có tài năng hơn người, cho đến chết vẫn không biết hết, trước sau vẫn rơi nước mắt vì một Bảo Thoa như thế.
Đăng trên tờ Quế Trung nhật báo, Quảng Tây
Nguồn: www.tvbvnfc.net, do Phùng Hoài Ngọc dịch, đc handiep đăng











