Bản dịch "Táng hoa ngâm" trong truyện dịch năm 1969
Sunday, July 5, 2009 12:26:18 PM
Hoa tàn, hoa bay đầy trời, hoa rụng đầy đất, hương sắc đã phai tàn, còn ai là người thương tiếc. Hoa rụng quanh nhà, hoa rơi bên rèm, người thiếu nữ trong phòng khuê nhìn hoa rụng mà tiếc cho mùa xuân chóng tàn, bèn lấy tay nâng niu những cánh hoa rơi, đâu nỡ dẫm lên xác hoa.
Những cây liễu còn xanh tươi đâu có để ý gì đến những cánh hoa tàn, những cánh hoa đào hoa lý bay theo gió. Hoa đào hoa lý sang năm lại nở, nhưng sang năm, người ngồi trong phòng khuê sẽ là ai ? Tiết tháng 3, những tổ ấm của loài chim yến đã tàn tạ xiêu vẹo, hết mùa xuân, những con chim yến kia sẽ về đâu?
Một năm, có ba trăm sáu mươi lăm ngày, nhưng hầu hết chỉ toàn là sương và gió như những ngọn đao lưỡi kiếm tàn phá loài hoa và cả lòng người, khoảng thời gian ấm áp tươi sáng phỏng được bao lâu.
Hoa nở ra, rồi rơi rụng, biết đâu mà tìm.
Ngoài thềm, mối sầu đang giết dần tâm hồn của người yêu hoa, cầm xác hoa mà giọt lệ chan hòa .
Mùa hè tới, với tiếng đỗ quyên vang lên từ lúc hoàng hôn, với những bên sen nở đầy. Trong đêm vắng, ngọn đèn chiếu bóng người soi lên vách mà lấy làm lạ tại sao người lại sầu thương.
Sầu vì thương xuân, vì tiếc xuân. Thương xuân sao tới mau thế, tiếc xuân sao đi mau thế. Đến cũng như đi, không thấy một tiếng nói gì. Hôm qua nghe tiếng hát, tưởng như tiếng nói của muôn loài hoa. Hoa đã tàn rồi, hồn hoa cũng không ở lại nữa.
Ước gì có đôi cánh để cùng hồn hoa bay tới muôn nẻo trời xa.
Nay đem chôn những cánh hoa tàn mà lòng càng thấy xót xa. Nhìn xuân đi hoa rụng, chợt nghĩ đến lúc tàn tạ của kiếp hồng nhan.
Một ngày nào đó, mùa xuân của cuộc đời đi qua, nhan sắc về chiều. Hoa rụng, người không còn, ai sẽ thương ai?
<Bài " Khóc hoa" của Lâm Đại Ngọc - Hồng Lâu Mộng bản dịch Nguyễn Quốc Hùng - Nhà xuất bản Chiêu Dương - 1969>
Những bản dịch gần đây đều dịch ra thể lục bát bài trên, nhưng tôi không thích chúng, vì chúng quá vần điệu, quá Việt ngữ làm mất đi cái ai oán, những tiếng nấc nghẹn ngào thổn thức của nàng Lâm. Tôi thích, có lẽ là để nguyên tác phiên âm ra chữ Hán, hoặc dịch cho trọn ý mà không cần phải là thơ, như đoạn trên đã trích..
Bản dịch Hồng lâu mộng này mua được ở hiệu sách cũ, trọn bộ 10 Tập nhưng thiếu mất tập 1 và 9, 10. Tuy nhiên có được bản trước năm 1975 là điều quá may mắn rồi, ít nhất, nó cũng có một giá trị cho việc sưu tập, nó là một tiếng nói khác, còn để trọn vẹn, cũng nên có cả bản mới để so sánh và đối chiếu
Đã đọc hết những quyển sách mua được đó, cảm giác chung là cổ hơn so với bản in mới, không chỉ ở chỗ dùng những từ như, ca ca, muội muội, thiếu gia, nãi nãi, thư thư, mà còn ở những đoạn nhấn về tư tưởng, đoạn lướt về về sự ăn chơi xa hoa trong phủ Giả.
Gần đây dư luận đang xôn xao về việc Trần Hiểu Húc ( diễn viên đóng Lâm Đại Ngọc ) đi tu, và chồng cô Hách Đồng cũng sắp sửa xuống tóc. Sau khi đã có đủ danh vọng giầu sang, danh vọng khi là diễn viên nổi tiếng khắp nơi, giàu sang khi trở thành một doanh nhân thành đạt, và ngay cả tình yêu, cuối cùng lại trở thành một ni cô, coi danh lợi như đám phù vân, tan biến trong chớp mắt. Cuộc đời này có mấy ai làm được ?
< trích từ blog Cáo nhỏ>











