Hồng Lâu Mộng - Vỡ tan giấc mộng lâu hồng
Sunday, July 5, 2009 12:26:23 PM
“Khai đàm bất thuyết Hồng Lâu Mộng, Độc tận thi thư diệc uổng nhiên!”
Đã đọc Hồng Lâu Mộng, đã xem Hồng Lâu Mộng và cũng đã khóc vì Hồng Lâu Mộng
Đã tương tư vì Hồng Lâu Mộng và cũng đã day dứt vì Hồng Lâu Mộng.
Hồng lâu mộng ..một giấc mộng dài và đẹp. Nó là tập hợp của muôn vàn những giấc mơ của con người trong xã hội phong kiến đầy mâu thuẫn, rối ren và mục nát. Cho dù họ là ai, là người nông dân chân đất quanh năm bán mặt cho đất ban lưng cho trời chỉ mong kiếm đủ nhà ba bồ thóc, là những thiếu gia tiểu thư con nhà quyền quý trong nhung trong lụa, là ả đào chót vương tình kíêm khách, là kẻ hầu người hạ trong xã hội, hay là vương phi quyền quý trên tận đỉnh cao…Trong Hồng Lâu Mộng, mọi người đều mơ đến một cái gì đó, rất thành thực mà cũng rất cao sang..nó tượng trưng cho những khát vọng sống và được sống, yêu và được yêu, rất người, rất bản năng ,nhưng để rồi cuối cùng, tận cùng của giấc mộng lâu hồng, và cũng là tận cùng của bi kịch, chợt ngỡ ngàng nhận ra rằng họ đang xây lâu đài ước mơ trên cát, để rồi chỉ cần một đợt sóng nhẹ nhàng vỗ bờ, cũng đủ sức cuốn trôi đi tất cả.
Già Lưu,bà già nhà quê mơ thằng cháu tên Bản mau lớn được đi làm mướn ở nhà họ Giả, Tích Xuân, cô tiểu thư bướng bỉnh cho mơ về cõi Phật mà coi người đời là dơ bẩn, Bảo Thoa - nàng mơ về tình yêu của Bảo Ngọc và cái chức mợ hai quyền quý, Hương Lăng- nàng mơ về ngày đoàn tụ với gia đình mà phải chết trong tủi hờn… Tương Vân - nàng mơ gì mà cuối cùng kiếp người bạc hạnh.. Tình Văn -nàng mơ gì mà cười trong tiếng xé quạt để rồi chết đi trong bạc bẽo đơn côi…Thám Xuân, nàng mơ gì để rồi cuối cùng bơ vơ nơi đất khách …Giả Bảo Ngọcvà Lâm Đại Ngọc..họ mơ gì trong giấc mộng lâu hồng đó để rồi âm dương cách biệt mãi mãi ôm nỗi hận thác xuống tuyền đài chưa tan?
Giấc mơ của họ cũng giản dị lắm,là ước mơ được đến bên nhau và được nói lời yêu, theo cách của riêng họ, theo lời nói của trái tim họ chứ không phải theo bất cứ lề lối nào khác của xã hội phong kiến khắt khe, độc đoán. Hai trái tim, hai tâm hồn ấy là tiêu biểu cho những thanh cao và bứt phá ra khỏi khuôn khổ của thời thế lúc bấy giờ. Họ,tuy chưa một lần thực sự được đến với nhau, nhưng, tình duyên của họ là tự nhiên, là định sẵn, là do số mệnh an bài và do cái tôi trong mỗi con người họ tạo nên.
Bảo Ngọc, cậu ấm ngậm ngọc sinh ra trong một gia đình vương giả bậc nhất kinh thành và theo một lẽ tự nhiên trở thành báu vật sống của trên trên dưới dưới của gia tộc họ Giả. Giả Bảo Ngọc- cái tên đó làm người người ngưỡng mộ..có khi người ta cất công đi cả trăm dặm đường chỉ để muốn được chiêm ngưỡng dung nhan của câu hai Bảo vốn từ nhỏ được trướng rủ màn che sống cùng nhi nữ. Sống cùng đám quần thoa , ngửi phấn thơm,ăn sáp đỏ,trong cậu hình thành nên một tư tưởng " phi phong kiến ": trọng nữ khinh nam. “Xương thịt con gái là nước kết thành. Tôi trông thấy con gái thì người tôi nhẹ nhàng, khoan khoái, thấy con trai thì như bị phải hơi dơ bấn”. Khi mà sách thánh hiền răn dạy đấng nam nhi tỏ mặt anh tài theo chốn quan trường giúp dân vì nước, thì Bảo Ngọc lại tâm niệm “quan văn chết vì lời can gián, quan võ chết vì đánh giặc" . Có cái gì đó bất cần và vô cùng phá cách trong lối hành động và suy nghĩ làm người của Bảo Ngọc...anh ta luôn muốn vươn lên để khẳng định một cái tôi rất riêng và mạnh mẽ của mình, muốn vượt qua những định chế khắc nghiệt,sáo rỗng và mô thức của xã hội đương thời. Nhưng bức tường phong kiến cao vời vời đã không ngần ngại chặn đứng những suy nghĩ mang tính chất đột phá đó. Làm ông vua nhỏ trong chăn ấm đệm êm, Bảo Ngọc trở nên cô độc với những suy nghĩ của chính mình. Và độc hành trên con đường đó, Bảo Ngọc gặp Đại Ngọc.
Lâm Đại Ngọc - cô gái xứ Tô Châu vì gia cảnh bất hạnh mà đến nương nhờ nhà bà ngoại. Xinh đẹp và thoát tục, tài hoa và phong nhã, đa sầu đa cảm với tâm hồn và thể chất mong manh yếu đuối. Nàng nghĩ nhiều, khóc nhiều và giày vò bản thân mình nhiều.Cũng bởi nàng xinh dẹp hơn người ta, nét đẹp u sầu đa đoan ( Đôi lông mày điểm màu khói lạt, dường như cau mà lại không cau; đôi con mắt chứa chan tình tứ, dáng như vui mà lại không vui. Má hơi lúm, có vẻ âu sầu; Người hơi mệt trông càng tha thướt. Lệ rớm rưng rưng, hơi ra nhè nhẹ. Vẻ thư nhàn, hoa rọi mặt hồ; dáng đi đứng, liễu nghiêng trước gió)làm anh chàng Bảo Ngọc lần đầu gặp mặt đã điêu đứng tâm hồn đem cả miếng ngọc bản mệnh vứt đi vì : " ta có mà em không có". Cũng bởi nàng thông minh hơn người ta, và cũng cả nghĩ hơn người ta,bởi vậy trọn một kiếp người nàng mang danh bạc mệnh phấn hồng. Nhưng chung quy cũng tại nàng khổ hơn người ta, mang danh tiểu thư thật đấy, nhưng dù sao cũng là ăn nhờ ở đậu, là kiếp người tha hương không cha không mẹ, là cánh bèo dập dềnh trong biển nước, là chiếc lá xoay vẫn trong phong ba.Cô đơn và hiu quạnh trước sự phồn hoa đô hội, nàng là đoá phù dung mong manh trước gió, nàng là hạt sương mai vỡ oà khi nắng lên. Thương cảm cho số phạn của mình, nàng thương hoa, khóc hoa và chôn hoa.
bao giờ ta chết ai là người chôn..."
Câu tự tình hay lắm và câu hỏi càng hay hơn. Khi nàng chết, ai là người bên nàng tiễn biệt? Khi nàng nhắm mắt xuối tay, ai là người vì nàng mà giỏ giọt nước mắt chân tình?
Bảo Ngọc và Đại Ngọc đến với nhau vì họ là hai tâm hồn đơn côi không nơi bấu víu. Cái ý nghĩ kì quặc của Bảo Ngọc lại tìm thấy sự ủng hộ và đồng tình nơi Đại Ngọc, và, Đại Ngọc, nàng tìm thấy sự đồng cảm nâng niu nơi Bảo Ngọc. Tuy rằng có những lúc Bảo Ngọc " gần cô chị ( Bảo Thoa) và quên khuấy cô em , nhưng đến cùng, anh chỉ yêu một mình Đại Ngọc mà thôi. Chưa bao giờ ngại ngần bày tỏ, tình ý của Bảo Ngọc với Đại Ngọc là thứ tình cảm trong sáng ngát hương xua đi cái bít bùng đầy âm mưu toan tính của bầy lang sói.
"Tôi là người nhiều sầu nhiều bệnh, nàng là trang nghiêng nước nghiêng thành"
Không chỉ một lần Bảo Ngọc mượn lời Dương Thuỵ tỏ tình với Thôi Oanh Oanh ( Tây Sương Kí) để nói tấm lòng mình, nhưng....Giá như cuộc sống đừngcó những chữ nhưng như vậy. Đại Ngọc là người nhiều tự ái, nàng tủi số kiếp " nữ nhân ngoại tộc " của mình mà năm lần bảy lượt từ chối,cũng không ít lần má hồng giận dữ thẳng tay day mặt mà nói rằng : " Anh là đồ chết yểu". Nói lời không rồi lại ngồi ủ rũ tương tư nơi Tiêu Tương Quán. Ngồi ngóng sang Di Hồng Viện mà trong lòng nàng lại trách bản thân. Nàng là Tiêu Tương Phi Tử, là người con gái không thuộc về bất cứ nơi đâu, bởi vậy nàng mãi mãi cũng không thuộc về Bảo Ngọc, càng không thuộc về chốn ô trọc như hai phủ Ninh Vinh.
Họ yêu nhau thật đấy, bên nhau thật đấy nhưng chưa bao giờ thực sự là của nhau, chưa nếm mùi mật ngọt đã phải trải qua vị đắng tình yêu. Họ muốn cùng nhau vượt qua hàng rào phong kiến nhưng hàng rào đó cao quá và cũng lắm chông gai . Tình duyên của họ không nằmtrong tay họ, mà trong tay trùng trùng lớp lớp những cạm bẫy và toan tính khác. Bảo Ngọc khùng khùng điên điên, Đại Ngọc thân thể bạc nhược, nhưng, những tưởng được là của nhau làm họ trở nên mạnh mẽ hơn, ý muốn ham sống bùng dậy. Sức mạnh của tình yêu không đợi thời gian và không gian, ở bất cứ đâu nó cũng có thể làm cho con người ta mạnh mẽ và can đảm hơn
Nhưng giây phút tưởng chừng hạnh phúc nhất lại là giây phút bi kịch ai oán nhất. Kế trộm long tráo phụng của Phượng Thư hoán cô em thành cô chị, để rồi khi Bảo Ngọc lật khăn che mặt của cô dâu trông thấy một Bảo Thoa tươi tắn đầy đà thì người ngọc đã đi xa mãi mãi. Uất giận, tủi hờn, Đại Ngọc ra đi trong tiếng kèn trống tưng bừng của ngày lễ thành thân Bảo Ngọc - Bảo Thoa. Cay đắng, xót xa, nàng không còn nước mắt để khóc. Nàng đốt khăn, đốt thơ, đốt cả mối tình sầu, đốt cả giấc mộng được làm uyên ương liền cánh. Hồng Lâu Mộng - Vỡ tan giấc mộng lâu hồng!!!!
Rồi, mai này ai sẽ nhớ nàng?
hồn hoa chôn chặt dưới vành trăng trong
Nàng là thân cò mình hạc xương mai trong gió, gió cuốn nàng đi rồi nhưng tình yêu của nàng, nỗi hận của nàng vẫn lẩn quất đâu đó ở quán Tiêu Tương. Hồn nàng là hồn hoa, đoá hoa phù dung bé nhỏ yếu đuối nhanh nở nhanh tàn, lặng lẽ im lìm dưới hồn trăng bóng nước...Nàng-- Lâm Đại Ngọc - người con gái được tạo ra bằng nước mắt, nay, lại tan đi và trở về đúng nguồn cội. Ở đâu đó trong không gian, có thể hương hồn nàng mãi mãi oán hận người đời, mãi mãi trách giận Bảo Ngọc, nhưng có lẽ tấm tình mà nàng đối với Bảo Ngọc sẽ là mối tình thác xuống tuyền đài chưa tan, ngàn năm đôi mắt nhoà lệ đó vẫn hướng về Bảo Ngọc, trong hờn dỗi và yêu thương, trong nụ cười và nước mắt...trong giấc mộng điệp vô tận của thời gian....
Nguồn: www.tvbvnfc.net, do sansan viết, đc thuytinhxanh đăng











