Vương Hy Phượng – thông minh cũng một kiếp người
Sunday, July 5, 2009 12:26:20 PM
Hồn linh theo thuyền đạp gió về đất Kim Lăng, mặc cho thể xác chôn vùi nơi tuyết lạnh, Thông ming để mà làm gì? Đáo để, cay nghiệt để mà làm gì? Cũng là kiếp người trong giấc mộng lâu hồng, rốt cuộc cũng về với cát bụi, bỏ mặc cõi trời ly hận, thanh thản nơi cảnh ảo.
Đến cuối cùng, Lâm Đại Ngoc- chiếc thoa ngọc biếc xuôi mình yên ả về đất Tô Châu- nàng – Vương Hy Phượng - chiếc kim thoa sắc vàng rực rỡ lại vùi mình trong băng giá. Đại Ngọc mắc một chữ Tình, Bảo Thoa nặng một chữ phận, có lẽ, nàng, phượng hoàng từng tung cánh trên trời cao, nên dành tặng cho nàng chữ nghiệp - nghiệp chướng giữa cuộc đời.
Vương Hy Phượng, nếu được lựa chọn lại, liệu nàng có muốn lại là một Hy Phượng bản lĩnh tài ba, chanh chua đáo để, hay chỉ muốn làm quần thoa son phấn dịu dàng, cũng người nâng án ngang mày, nên duyên cầm sắt , vĩnh kết đồng tâm hạnh phúc ấm êm?
Nàng… chưa thấy bóng đã nghe tiếng cười rộn rã.
Nàng … chưa tỏ mặt đã làm người khiếp sợ.
Người ghét nàng- nói nàng độc ác chua ngoa, cay nghiệt
Người yêu nàng- nói nàng bản lĩnh, tài cao, phận nữ nhi chẳng chịu thua đấng tu mi nam tử.
Gần thì thấy giận, xa lại thấy nhớ.
Vương Hy Phượng - chỉ có riêng mình nàng.
Làm người ta yêu, làm người ta hận, làm người ta ngưỡng mộ những cả nhớ thương.
Ai nói cõi trời Ly Hận chỉ dành riêng cho khoá ngọc trâm vàng? Ai nói đã cay như lạt tử thì chẳng thể nếm cái vị ngọt đắng của quả Mật thanh?Có lẽ vì nàng mạnh mẽ quá, bản lĩnh quá, khiến người ta vô tình quên đi, sau cùng nàng cũng là nhi nữ, Nhi nữ thường tình, biết yêu thương và biết cả hờn ghen
ừ, nàng yêu đó. Cũng khát khao một bờ vai nương tựa, để yêu và được yêu. Ai cũng nói nàng đẹp, trong cái cay nồng có lẫn vị ngọt ngaò của “ gái một con trông mòn con mắt”. Vậy mà người đầu gối tay ấp mải mê trăng gió, trêu hoa ghẹo nguyệt , lòng hững hờ trước mắt phượng mày ngài chứa chan tình tứ, tâm lạnh nhạt trước dáng điệu phong lưu phú quý dầy sắc xuân, “ làn son chưa hé miệng như cười”cũng chỉ tựa làn gió thoảng qua, như nước chảy mây trôi chẳng thể nào nứu giữ bước chân đấng nam nhi..
ừ, nàng ghen đó. Làm người bản lĩnh, cái ghen của nàng lại càng cay độc. “Trời xanh quen thói má hồng đánh ghen” cõ lẽ cũng phục “bình dấm chua” như nàng. Ghen – mà vẹn tình hữu lý với chàng . Ghen – mà trước đưa sau đón với nàng. Ghen – là phải biết “ toạ sơn quang hổ đấu” – là phải biết”ngư ông đắc lợi” hay “gắp lửa bỏ tay người”. Ghen, là phải biết lúc dịu ngọt nhẫn nhịn, cũng phải biết lúc cay nghiệt chua ngoa . Nên, có ai trách nàng, khi Vưu Nhị Thư uất hận tủi hờn phải nuốt vàng sống mà chết?
Vinh hoa phú quý, chẳng có người bên cạnh thấu hiểu
Vận nhà gánh vác,nào có ai bên cạnh sẻ chia
Đến cuối cùng, lạnh lẽo trong lao ngục, giá băng nơi tuyết trắng. Ngày tháng vàng son trở thành hoài niệm, thông minh bản lĩnh cũng buông xuôi trước vận mệnh cuộc đời.
Còn gì giấc mộng trên đường công danh.
Cảnh thiều hoa đi sao nhanh,
Chăn uyên màn gấm thôi đành bỏ qua.
Mũ châu, áo phượng thướt tha,
Chống làm sao nổi vận nhà bấp bênh.
Cuộc đời nàng, thực có từng hạnh phúc? Hay chỉ là cái hạnh phúc ái ân giả tạo mà nàng tự đánh lừa bản thân? Chẳng phảii nàng cũng khát khao một mái ấm ngọt ngào, phu thê tương ái, nguyện kết đồng tâm hay sao? Hay, nàng chỉ thực sự nhận ra ước mơ lớn nhất của đời mình, khi phải đối mặt với tận cuối con đường nàng đi?
Trăng tròn rồi khuyết, nước đầy thì tràn…
Âm dương lỗi ngả, hoa rụng lá vàng, phượng hoàng tung cánh, chim mỏi về rừng,
Ánh đèn đã tắt, nến thơm lụi tàn, thân vùi trong tuyết, tiếc ngọc thương vàng…
Trở về nơi thái hư cảnh ảo…. Để người đời mãi mãi nhớ thương. thực muốn hỏi nàng một câu, hỏi những người yêu mến nàng một câu : nếu được lựa chọn lại, liệu nàng có muốn lại là một Hy Phượngbản lĩnh tài ba, chanh chua đáo để, hay chỉ muốn làm quần thoa son phấn dịu dàng, cũng người nâng án ngang mày, nên duyên cầm sắt , vĩnh kết đồng tâm hạnh phúc ấm êm?
E rằng, đây là câu hỏi không lời đáp!!!!!!!!!!!
Cơ quan toán tận thông minh
Phản toán liệu khanh khanh tính mệnh
Sinh tiền tâm kỷ toái, tử hậu tính không linh
Gia phú nhân ninh, chung hữu cáGia vong nhân tán danh bôn đằng
Uổng phí liệu, huyền huyền bán thế tâm
Hảo nhất tự, đãng du du tam canh mộngHốt lạt lạt tự đại hạ
Hôn thảm thảm tự đăng tương kinh nhaNhất trường huan hỷ thốt bi tân
Thán nhân thế, chung nán định
Chung nán định
Nguồn: blog của sansan











