Welcome to the emotions' world of mine.

Hồng Minh.

Subscribe to RSS feed

Sticky post

welcome to my blog !

Notice: This blog view best on Opera browser
Visitor Map
Create your own visitor map!
Each day passes away and leaves in me lots of memories, sensations can be good or bad, can be deep or fugitive . But I know due to that, I grow up. So I use this blog like a diary of me, the place which I can share the feeling, the noticeable, valueable moments happen in my life… And with this blog, I post a few songs I like and I hope you like. Not only music, I also have posted some stories I myself write. I expect you will like my blog and feel pleasant , comfortable and be relaxed everytime you visit here. I also await the understanding, the sympathy from you if I meet with difficulty or sadness… Can you do that bigsmile? Of course, i know, depend on you, maybe I shouldn’t expect too much … Once again, warmly welcome to visit my blog! [/SIZE]

Sticky post

GIA ĐÌNH

GIA ĐÌNH.

Gia đình, cái thiêng liêng và gần gũi nhất đối với chúng ta, là cái nôi là điểm tựa cho mỗi đứa trẻ chúng ta đây bước vào đời. và cả nhà luôn phải thương yêu nhau, tất nhiên rồi.

Gia đình bạn, có thể tôi không biết nhiều lắm hoặc không biết, nhưng tôi biết rõ gia đình tôi. Một nhà cực kì bình thường, chỉ có bô, có mẹ và có con. Nhưng tôi tự hào về điều giản dị ấy. Tôi tự hào về đứa em tôi, đứa em bé bỏng dễ yêu mà cũng dễ ghét, nó mới có hơn 4 tuổi, nhưng tôi biết nó yêu tôi. Chẳng phải một hành động to tát gì mà tôi bảo thế, mà chỉ vì hồi nó gần 3 tuổi , nó ngồi tập đi cái xe đạp ba bánh, còn chị nó, gần 18, thì tập đi xe máy. Lúc đầu mới bước lên xe tôi cũng sợ lắm, nhưng may làm sao lúc đó con bé nó lại nhất quyết đòi chơi với chị nên tôi đành phải mang nó đi theo, ra sân tenis trước nhà, ở đo có đường cua khá rộng nên có thể tập xe được. Nó thì đạp cái xe ba bánh , và khi tôi khi nhấc chân lên vào số đi được xe thì bé em mừng thật sự, nódừng hẳn xe lại hò reo cổ vũ! Bạn có tưởng tượng được không? Lúc đó tôi thật sự xúc động và rồi cảm nhận được sợi dây tình cảm liên kết vô hình giữa chị và em. Tôi biết, sợi dây đó sẽ mãi mãi không bao giờ đứt được dù tất cả mọi thứ có nổ tung đi chăng nữa. Và tôi cũng yêu em tôi, bài thơ đầu tiên tôi tự làm là dành cho nó. Bạn biết đấy, người ta thường nâng niu những cái đầu tiên như thế nào.

Tôi yêu mẹ tôi, người mẹ không xinh đẹp như mẹ người ta, không ăn mặc diện như mẹ người ta, không trau chuốt được như mẹ người ta nhưng bà là một phụ nữ Việt Nam đích thực , tần tảo coi chồng con là trên hết. Mà con gái bà chạy theo mãi cũng chẳng thể kịp. Nhưng bí mật nhé,bigsmile, đừng kể cho mẹ tôi biết tôi nói về bà như thế . Mẹ tôi nấu ăn ngon cực kì, nên rất khi ăn cơm rất dễ nhận ra món nào tôi nấu còn món nào do mẹ tôi làm. Tất nhiên, món nào hết bay là của mẹ tôi, còn món nào thừa là của…. Và bà không hề trách mắng mỗi khi tôi thất bại . Tôi cảm ơn cuộc đời đã ban cho tôi một người mẹ bình thường như thế.

Tôi yêu bố tôi, người bố thường hay mắng con nhưng tôi biết, mỗi lời mắng đó là cả một sự yêu thương vô bờ bến vì bố tôi kì vọng ở tôi rất nhiều do ông không có con trai, nhưng tôi đã làm bố tôi thất vọng nhiều hơn là hi vọng… Tôi không nói nhiều được vì giữa bố và con gái có một tình cảm rất riêng như giữa mẹ và con trai vậy..

Và tôi tự hào rằng bố tôi yêu mẹ tôi hơn bất cứ cái gì trên thế giới này, kể cả hai đứa con. Tôi chắc chắn như vậy. Tôi có một câu chuyện rất hay mà nhà ngoại thường hay kể, đó là khi hai người chưa lấy nhau , chủ nhật nào, mỗi khi được về phép bố tôi thường ngồi ở nhà mẹ tôi đến 4h, sau đó đi về đến 7h lại đến và ngồi tiếp chẳng để làm gì, chỉ để ngồi thôi. Tôi không biết với người khác như thế nào, nhưng với tôi, đó là một điều thiêng liêng, chân thật và giản dị , vì bố yêu mẹ và muốn lấy mẹ. Và đến giờ hai người vẫn hạnh phúc, thật sự. Đôi khi hai người có cãi nhau nhưng cũng là chỉ thêm mắm thêm muối đôi chút nhưng thường thì sau mỗi lần như thế , hai người lại thương nhau hơn! Không hiểu vì sao…! thật đẹp và lãng mạn phải không? Tôi ước sau này sẽ gặp được một người như bố tôi, nhưng chắc đó là một hi vọng hão huyền.

Người ta thường theo đuổi những giấc mơ cao xa, nhưng gần như đối với tôi những điều đó không cần thiết lắm , vì tôi là một người vô cùng bình thường, do đó tôi có một ước mơ giản dị, một gia đình hạnh phúc như gia đình tôi đang sống( nói vậy thôi chứ bây giờ “single” là sướng nhất, sắp thi học kì hai roài….. 2,3 tháng nữa thui, trượt thì tha hồ mà, …hì)

Những điều trên kia có thể không hay, không phải là một thứ văn chương nào đó, nhưng bạn biết đấy, đó chính là tình yêu, viết về tình yêu và viết bởi tình yêu, thứ tình yêu bền chặt, chắc chắn nhất trên thế giới này, tình cảm gia đình.
15-3/2008

(hihi, comment nhé, mình thích comment lắm smile bigsmile)

Les Rois Du Monde



Les rois du monde vivent au sommet
Ils ont la plus belle vue mais y a un mais
Ils ne savent pas ce qu'on pense d'eux en bas
Ils ne savent pas qu'ici c'est nous les rois

B: Les rois du monde font tout ce qu'ils veulent
Ils ont du monde autour d'eux mais ils sont seuls
Dans leurs châteaux là-haut, ils s'ennuient
Pendant qu'en bas nous on danse toute la nuit

{Refrain:}
Nous on fait l'amour on vit la vie
Jour après jour nuit après nuit
A quoi ça sert d'être sur la terre
Si c'est pour faire nos vies à genoux
On sait que le temps c'est comme le vent
De vivre y a que ça d'important
On se fout pas mal de la morale
On sait bien qu'on fait pas de mal

M: Les rois du monde ont peur de tout
C'est qu'ils confondent les chiens et les loups
Ils font des pièges où ils tomberont un jour
Ils se protègent de tout même de l'amour

R et B: Les rois du monde se battent entre eux
C'est qu'y a de la place, mais pour un pas pour deux
Et nous en bas leur guerre on la fera pas
On sait même pas pourquoi tout ça c'est jeux de rois

R, B et M: Nous on fait l'amour on vit la vie
Jour après jour nuit après nuit
A quoi ça sert d'être sur la terre
Si c'est pour faire nos vies à genoux
On sait que le temps c'est comme le vent
De vivre y a que ça d'important
On se fout pas mal de la morale
On sait bien qu'on fait pas de mal

{au Refrain}...

Brigitte Bardot – Và Chúa đã tạo ra phụ nữ.

Có lẽ khó có thể tìm ra một vẻ đẹp nào rực rỡ và hoàn bị như vẻ đẹp của Brigitte Bardot – Huyền thoại điện ảnh người Pháp trong hai thập niên 1950 – 1960. Bà là cựu diễn viên, cựu người mẫu, ca sĩ và dành những năm cuối của sự nghiệp cho mục đích nhân đạo là bảo vệ động vật.



Brigitte Anne Maire Bardot, còn gọi là BB sinh ngày 28 tháng 9 năm 1934 sinh ra tại thủ đô Paris, Pháp. Bà là con của Anne-Marie 'Toty' Mucel (1912–1978) và Louis 'Pilou' Bardot (1896–1975). Cha bà có bằng kỹ sư và làm việc cho chính cha của ông tại công ty gia đình.

Khởi đầu là một vũ công ballet đầy tham vọng, sau khi diễn xuất trong 16 bộ phim, cả thế giới đã biết đến bà qua bộ phim “And God Created Woman” – “Et Dieu créa la femme” với vai diễn Juliette Hardy, đạo diễn và là chồng khi ấy Roger Vadim năm 1956. Với vai diễn này, bà đã sánh ngang tầm với biểu tượng sex Marilyn Monroe của nước Mỹ.


Bà kết hôn với đạo diễn Roger Vadim ở độ tuổi 18 năm 1952 và ly dị sau 5 năm chung sống. Tuy vậy, họ vẫn duy trì quan hệ bạn bè và đồng nghiệp trong những năm sau này. Khi đóng “And God Created Woman” Brigitte có một cuộc tình với bạn diễn Jean-Louis Trintignant, khi đó đã kết hôn với nữ diễn viên Stéphane Audran còn Brigitte thì vẫn chưa ly dị chồng cũ Vadim. Họ sống cùng nhau trong 2 năm. Mối quan hệ này trở nên phức tạp vì Trintignant luôn vắng mặt do nghĩa vụ quân sự còn Brigitte thì lại có quan hệ tình ái với nhạc sĩ Gilbert Bécaud.

Vào ngày 18 tháng 6 năm 1959 bà lấy diễn viên Jacques Charrier và có một con trai duy nhất là Nicolas-Jacques Charrier. Sau khi ly dị với Charrier năm 1962, Nicolas được nuôi dạy trong gia đình nhà nội và không hề liên lạc gì với Brigitte cho tới tuổi trường thành. Những người chồng khác của Brigitte là tỷ phú người Đức Gunter Sachs (14-7/1966 – 1 -10/1969) and Bernard d'Ormale (16-8/ 1992 – tới hiện tại).


Những ảnh hưởng của Brigitte trong làng thời trang rất to lớn. Bà đã có công phổ biến loại áo bơi hai mảnh - bikini trong những bộ phim như Manina, trong lễ trao giải Cannes và trong những tấm ảnh của bà. Ngoài ra sức lan tỏa của bà trong thời trang còn thể hiện qua những kiểu tóc phồng, qua các mẫu quần áo khác …


Nhờ ảnh hưởng của nền công nghiệp điện ảnh Châu Âu, bà đã thu hút được sự chú ý của giới truyền thông Hoa kỳ. Bà được Mĩ quốc thừa nhận còn hơn cả chính quốc của bà. Năm 1952, lần đầu tiên Britgitte xuất hiện trên màn ảnh rộng qua vai diễn Javotte Lemoine trong phim “Crazy for love”. Sau hai bộ phim hợp tác với chồng cũ Vadim, bà lấn sân sang nền công nghiệp điện ảnh Mĩ với bộ phim “Act in Love” cùng tài tử Kirk Douglas năm 1953. Tuy nhiên bà vẫn tiếp tục theo đuổi sự nghiệp diễn xuất của mình tại Pháp. Vẻ quyến rũ gợi cảm của Britgitte nhanh chóng chinh phục nước Mĩ như một cơn bão. Hàng triệu đàn ông Mĩ lúc đó thừa nhận rằng, đã từ rất lâu rồi họ chưa hề nhìn thấy một người phụ nữ nào giống như Brigitte.





Lúc ấy, những bộ phim nghệ thuật của các đạo diễn và diễn viên người Pháp, Ý đang nổi lên như một làn sóng mới. Chưa bằng lòng với những thành công của Brigitte, Vadim tìm kiếm một vai diễn nghệ thuật có thể đẩy Britgitte lên thành một trong những ngôi sao nặng kí của thế giới. Và với “And God Created Woman”, mơ ước của ông đã trở thành hiện thực. Britgitte đi vào lịch sử như một trong những ngôi sao quyến rũ và gợi cảm hàng đầu quốc tế.

Năm 1965, bà đóng vai chính bà trong một bộ phim Hoa Kỳ “Dear Britgitte” với Jame Stewart (nhưng bà chỉ xuất hiện trong một cảnh duy nhất). Ngay trước tuổi 40, Britgitte từ giã sự nghiệp diễn xuất sau bộ phim “The Edifying and Joyous Story of Colinot” năm 1973.


Britgitte dường như tận hưởng cuộc sống không phải của một ngôi sao. Sự nổi tiếng đồng nghĩ với phiền phức. Những fan cuồng đột nhập vào nhà của bà hay quanh quẩn gần đó với hi vọng được nhìn thoáng qua Britgitte hay lấy cắp một thứ gì đó đã từng thuộc về bà. Paparazzi luôn thường trực bên bà với những ống kính máy ảnh. Bà có một trái tim đa cảm, yếu mềm mà thậm chí một số người đã lợi dụng lòng tốt của bà.

Sau khi rời xa ánh đèn sân khấu, bà đã trở thành một phát ngôn viên hàng đầu cho quyền lợi của động vật. Và đã sáng lập ra “Quỹ Britgitte Bardot” chỉ dành riêng cho những trường hợp đó. Công việc của bà trong lĩnh vực này, nhân ái hơn bất cứ một bộ phim nào mà bà từng đóng.




Hồng Minh (dịch, tổng hợp). 11/2/2012

Giấc mơ chỉ là giấc mơ



Đêm nay lại một đêm nữa em nhớ mong anh
Đến từng phút giây trôi qua vô tình.
Anh đang ở một nơi xa em nhớ mong anh vô cùng
Ước sao mình được bên nhau đêm nay giấc mơ chỉ là giấc mơ
Em mơ về ngày xa xăm ta sống bên nhau
Không còn xót xa không còn mong chờ
Em mơ được ngồi bên anh ta nói với nhau bao điều
Những vui buồn ta cùng trong tay nhau giấc mơ chỉ là giấc mơ

Rồi anh cứ đi đêm ngồi đây em vẫn mong chờ
Vẫn thầm mong anh yêu nơi xa sống vui bình yên
Ngày trôi mãi xa, sao tình yêu vẫn cứ ở lại
Tháng năm dài tình em héo khô theo bóng ai kia hững hờ
Vẫn thầm mong anh yêu nơi xa sống vui bình yên
Tháng năm dài tình em héo khô theo bóng ai kia hững hờ....

Em mơ về ngày xa xăm ta sống bên nhau
Không còn cách xa không còn mong chờ
Em mơ được ngồi bên anh ta nói với nhau bao điều
Những vui buồn ta cùng trong tay nhau giấc mơ chỉ là giấc mơ...

Rồi anh cứ đi đêm ngồi đây em vẫn mong chờ
Vẫn thầm mong anh yêu nơi xa sống vui bình yên
Ngày trôi mãi xa, sao tình yêu vẫn cứ ở lại
Tháng năm dài tình em héo khô theo bóng ai kia hững hờ
Vẫn thầm mong anh yêu nơi xa sống vui bình yên
Tháng năm dài tình em héo khô theo bóng ai kia hững hờ....

Cho tôi một lần được trở lại tuổi thơ

Những ngày này Hà Nội gió trở về trong hoang hoải. Thổi những khúc ca gọi hè. Hè chẳng đến. Lúc này, tôi đang nhớ tới cái nóng cháy bỏng của mùa hè, cái nóng nhức nhối lòng tôi như nhớ tới một bài ca xưa, buồn, ngọt ngào, day dứt, vô hình, chẳng thể chạm tay với.

Những ngày gió hè gió dài và rộng. Những ngày gió tung lòa xòa tóc rối, gió khô giòn và nóng không đượm chút không khí lạnh ẩm còn sót lại của một mùa đông đã cũ. Ta nhớ tới một con đường ngõ nhỏ, vắng lặng giữa một ngày trưa tháng Sáu yên ả, bình yên, chỉ có tiếng xe đạp lạch cạch của một cô hàng bán dạo ban trưa, tiếng ve kêu oi ả, con mèo già nằm lười sưởi nắng, nắng khe khẽ lọt qua từng khe mành nhỏ rải lên trên nền đất những đường kẻ chỉ sáng kì lạ.

Một ngày hè, ta gọi tuổi thơ trở lại. Ta nghe tiếng cười lảnh lót đâu đó của thưở ấu thơ. Những ngày thơ của những trò chơi con trẻ, của những ngày Hà Nội cỏ dại còn mọc nhiều, còn tìm thấy nhiều khoảng trống của dế, cào cào, châu chấu, chuồn chuồn, kim kim … ngay giữa sân chung của các khu tập thể. Một ngày hè trở về qua làn gió mát nhẹ phe phẩy từ chiếc quạt nan bà quạt, qua lời trách mắng yêu của bà, qua đĩa chè bột sắn bà quấy vội đêm khuya. Bà giờ đã già, còn ta thì đã lớn.

Mùa hè trở về qua một giàn hoa giấy nhà thầy. Mùa hè với những bông hoa khô ép sau từng trang vở trắng, qua lời giảng đều đều nơi bục giảng, qua một màu xanh rực rỡ mơn man đầy hứa hẹn như mời gọi bên ngoài khung cửa sổ. Mùa hè quay vòng đều đặn với những trò nô nghịch không bao giờ chấm dứt của lũ trẻ. Tóc mễ mải mồ hôi vì nhảy dây, xông phi hay những trò tương tự như thế. Mùa hè, đứa nào cũng háo hức về một kì nghỉ dài sắp tới, những ngày không phải dậy sớm và còn được ăn những que kem mát lạnh. Ngày ấy, thú vui và sở thích chưa có nhiều. Tôi nhớ, chỉ cần được đi chơi, đi đến nhà bạn, mua một cây kẹo bông hay một cây kem, là đã đủ sung sướng suốt ngày. Hạnh phúc gói gọn trong một lòng bàn tay bé.

Tôi nhớ những mùa hè có Euro hay có World Cup, khi có những trái bóng lăn. Tôi biết, người ta yêu bóng đá trong một mùa hè. Một mùa hè nào trong ký ức, tôi mua tờ báo dành cho tuổi học trò lần đầu tiên. Và đọc nó cho đến hết những năm cấp ba thì thôi không đọc nữa nhưng tôi vẫn nhớ cái hương vị, cái hồn cốt của tờ báo ấy trong những số đầu tôi mua, rất học trò, ngây thơ và hồn nhiên nhưng cũng không kém phần chứa đựng những suy tư, suy nghĩ đáng đọc. Một mùa hè cho những điều đầu tiên.

Mùa hè trở về qua những ly chè kem. Trời lạnh ai ăn kem. Hay ăn thì cũng hít hà bởi kem ôi sao lạnh quá. Nhưng mùa hè ăn kem thì thật là hưởng thụ. Những que kem đủ mùi vị từ sầu riêng cho tới chocola ngọt ngào tan chảy trong vòm miệng để lại những dư âm ngọt ngào. Tôi vẫn nhớ những que kem có giá 200 đồng bán ở cổng trường cấp một. Nghe đâu kem làm bằng bột sắn và đường hóa học, không tốt cho sức khỏe nhưng hồi đó ăn sao ngon thế, không kém gì những que kem phủ đậu phộng hay kem xôi lúc sau này.

Có một góc mùa hè mà tôi đi qua bởi những ly chè ăn cùng chúng bạn. Hàng chè Sài Gòn, bây giờ vẫn bán. Cô bán hàng đon đả người Sài Gòn giọng ngọt lịm đường múc những cốc chè ngô, chè đỗ đen, đậu đỏ, thập cẩm phủ đá răm, ăn hoài không chán. Thích hợp cho những buổi chiều đi học về, trời tà tà nắng, đạp xe và rẽ vào hàng cô. Mùa hè dành cho những điều bình dị.

Mùa hè đi qua với những màu phượng đỏ và bằng lăng tím. Có một mùa hè, tôi đi qua cổng trường cấp ba cũ, bỗng cảm thấy nỗi nhớ cồn cào trong lồng ngực. Trời vẫn trong xanh, nắng vẫn đổ lửa, ve vẫn râm ran nhưng thời gian thì không kéo được về trở lại. Tôi ước gì lại được trở về trong ngôi trường cũ quét vôi màu vàng nhạt, được ngồi lại nơi bàn ghế cũ, đứng lại nơi hành lang cũ, được học với thầy cô cũ, bạn bè cũ. Sân trường cũ, bác bảo vệ già khó tính … Những mùa hè ấy đã mãi xa …

Thời gian ơi, nếu một lần trở lại, hãy cho con biết quý giá, trân trọng những điều mà con yêu khi con còn đang trải qua nó.

....

Cho tôi một lần được trở lại tuổi thơ …


Hồng Minh _ 9/04/2012




Hẹn nhé, gặp Anh, ở Hà Nội!

Nhận sách vào một ngày cuối tháng 12. "Tháng tư đi vào tim tôi đã từ lâu lắm ...", một bài tản văn của mình được chọn vào trong tuyển tập này. Hẹn nhé, gặp anh vào một ngày mà mùa đông trở gió!

Thành Cổ Sơn Tây









Mình chụp lên ảnh mặt rất khó đẹp nhé. Tóm váy lại là chỉ bằng 60% => 70% bình thường!

Một ngày giữa tháng



Lâu rồi cũng chả up lên đây cái ảnh nào. Đây là ảnh hôm đi sinh nhật cháu Minh.
May 2013
M T W T F S S
April 2013June 2013
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31