STICKY POST
Wednesday, 28. May 2008, 06:31:58
Wednesday, 1. July 2009, 03:40:14
ĐI TÌM TRƯỜNG SINH BẤT TỬ…TỬ !
“ Người có công an bài cuộc sống nhân gian là MAUI . Bà Mẹ Maui thuở mang thai sinh chàng thiếu tháng (+). Tin rằng đó là điềm gở, bà ném đứa con sơ sinh của mình xuống đại dương. May thay đứa bé được tổ phụ là thần Mặt Trời cứu, mang lên thiên cung nuôi nấng, dạy dỗ; đến khi khôn lớn thì vẫn cho trở về hạ giới sống với gia đình. Maui có tài biến hóa cho nên chàng quyết đi đến giới tuyến cuối cùng của nhân gian. Trên đường đi, chàng tỉ thí với vị thần nhân tổ phụ tên là Muri-Ranga, và đoạt đựợc xương quay hàm của vị tổ phụ bại trận đó làm một thứ khí giới vô địch cho mình.
Kế đó, Maui đã dùng cả uy vũ lẫn mưu cơ để đoạt được lửa của một vị tổ phụ khác tên là Mahuika ngự trị khoảng giữa miền dương thế và âm phủ.
Sau cùng, Maui quyết giúp con người thực hiện mộng trường sinh bất tử. Chàng theo đường xuống âm phủ,(@) đợi lúc vị tổ mẫu khổng lồ Hine-Te-Po ngủ say mới tự cởi hết quần áo rồi lén chui vào bụng tổ mẫu bằng đường giữa háng.(@) Nếu chàng chui lọt được vào để phá phách nội tạng, tất vị nữ hoàng cõi U-minh phải mạng vong, do đó con người trên dương thế sẽ trường sinh bất tử.
Không may, Maui mới chui vào được nữa người, thì một con chim thấy cảnh đó khôi hài quá bèn cười phá lên.
Hine-Te-Po giựt mình tỉnh dậy và kịp thời kẹp chết Maui .
Từ đấy loài người đành chịu kiếp sống phù du với sinh, lão, bệnh, tử và chết là hết không còn được trở lại dương thế sau một thời gian nương náu ở cõi âm nữa.” [Doãn Quốc Sỹ - Thần Thoại (C) - thần thoại Pôlynêsia-tr.39-40 – Sáng Tạo xb.]
(+) – kẻ đẻ thiếu tháng là kẻ có bộ não tật nguyền bẩm sinh !
Ôi ! cái chết bi hài làm cho cả muông thú cũng phải…cười !!!
Và…câu chuyện còn đem lại cái lý thú cho nhà ngữ học Việt Nam cũng như Trung Hoa về việc điều tra gốc ngữ (étymologie)!
(@)-“ chui vào bụng tổ mẫu bằng con đường giữa háng. ” = tác giả phát họa ra một hình ảnh cụ thể và chính xác vị trí lối đi vào [=tức cái cửa] mà là vào bụng bằng con đường giữa háng – vậy không phải là cái cửa mình sao?
- Đi vào lối này và chết ngay tại đây! Đó chính là cửa tử! Theo từ Hán Việt là “tử cung”.
- Và đi tìm trường sinh bất tử thì phải bước qua cửa mình, chui lọt vào tử cung để theo đường xuống âm phủ tức đi trên đường Âm đạo. Con đường đi về cõi chết mà sống được à!
- Âm phủ <<phủ hay hộ cũng là nhà >> nơi ở: gọi là Cõi âm tức “âm hộ” là cõi chết. Cư trú ở âm hộ…mà nói chi đến sự sống!!!
@- Trước khi bước vào thì phấn khởi, hùng hổ lắm…tưởng mình sắp thắng rồi nên càng hấp tấp, hung hăng…không ngờ!!! và mấy ai học thuộc chữ ngờ nên đành chết ngay tại cửa ải!!! Do đó cái cửa này sau nổi danh thành “tử cung”!
Vào tử cung mà không chết mới lạ!
Sự chết mở ra, sự sống khép lại !
Thôi từ đây xin giã từ ước mơ một cõi đi về…chỉ còn lại cái bụi trần ai trần trụi mà Ngài đã phán như đinh đóng cột từ sáng thế:
-“Cho đến ngày nào ngươi trở về đất, là nơi mà có ngươi ra; vì ngươi là bụi, sẽ trở về bụi “ [STK.3:19]
* Đó là lời Chúa! Tạ ơn Chúa!
Và đến Giao Ước Mới, con Ngài, một lần nữa xác nhận lời Cha:
-“Đức Chúa Trời không phải là Chúa của kẻ chết, nhưng của kẻ sống.” [Math.22:32]
* Đó là lời Chúa! Tạ ơn Chúa!
Amen!
THẾ GIỚI BÊN KIA...???
Cụ JEAN GUITTON, năm nay 93 tuổi (1995), từng là người đồng thời với Henri Bergson nhà đại triết gia và Paul Valéry nhà thơ danh tiếng. Và mới đây cụ đã dám chịu chơi, lao vào cuộc đối thoại kỳ thú giữa cụ, một người công giáo nhiệt thành và nhà văn Jacques Lanzmann, một nhà vô thần lớn đứng trước Đấng Vĩnh Cửu. Và cụ đã cho in một cuốn sách : “ Kẻ tin có trời và người không tin” do hai nhà DDB và Lattès đồng xuất bản. Không kể cuốn sách này, cụ đã cho ra đời hơn năm chục tác phẩm, trong đó có cuốn : “Thời gian và vĩnh cửu theo Plotin và Thánh Augustino” Chính vì đọc cuốn sách này mà Tổng thống Francois Mitterrand đã đến thăm cụ ngày 17-11-1994 để bàn bạc về sự vĩnh cửu.
Cụ Jean Guitton kể cho nhà báo L’Express Lanzmann: - Ông Mitterrand có nói : “ Cụ đã viết một cuốn sách về thời gian và vĩnh cửu. Chết tức là giả từ thời gian để đi vào vĩnh cửu. Tôi đến thăm cụ, một chuyên viên về bước ngoặt chuyển từ thời gian sang vĩnh cửu , hay chuyển sang cái gọi là thế giới bên kia như người ta quen nói. Cụ có thể cho tôi biết điều gì xảy ra ở thế giới bên kia không?” Ông đến thăm tôi như tuồng một người bị thấp khớp đến với ông thầy chữa thấp khớp vậy.”
Trước câu hỏi này cụ thường trả lời với mọi người : “ Thế giới bên kia tôi không biết nó ra sao cả, chỉ vì nó ở bên kia thế giới này.”
Nhà báo Lanzmann : “ Ấy là cụ nói trên bình diện văn hóa và suy tưởng. Còn đức tin? Liệu chúng ta có thể tin rằng thật sự Thiên Chúa chời đợi mỗi con người chúng ta để phán xét? ”
Cụ J. Guitton : “ Đó là vấn đề lớn hơn mọi vấn đề. Điều mà các triết gia gọi là chủ nghĩa duy linh và đối lập với nó là chủ nghĩa duy vật, điều đó là đúng hay sai? Kitô giáo là đạo thật hay là đạo giả? Phải đánh cá thôi. Tôi tin có Thiên Chúa, nhưng chưa bao giờ tôi thấy Thiên Chúa. Pascal đã có lý khi bảo rằng : “ đối diện với những vấn đề lớn ta phải nhảy liều vào trong cái vô minh (inconnu) nghĩa là làm một hành vi tự do.”
Lanzmann: “ Cuộc đánh cá cược của Pascal là một tiến trình của một nhà toán học, chứ không phải tiến trình của đức tin.”
J.Guitton : “ Ông Pascal đã trình bày nó dưới dạng toán học, nhưng hành vi này, mọi người đều làm, trong mỗi lúc. Biết rắng chúng ta là người sẽ phải chết và không biết điều gì sẽ xảy ra ở bên kia cái chết, chúng ta làm cuộc cá cược.”
Lanzmann : “ Trong cá cược, không làm gì có hồ nghi. Một là tài hai là xỉu. Một là được ăn cả, hai là ngã về không. Nhưng trong tiến trình đức tin, thoạt tiên có nghi ngờ. Cụ không bao giờ nghi ngờ chứ? ”
Cụ J. Guitton : “ Có chứ ! Nghi ngờ hoài. Chính vì nghi ngờ hoài nên tôi có cái mà người ta gọi là óc phê bình. Nhưng, chính vì nghi ngờ hoài, mà tôi không bao giờ nghi ngờ. Điều này khó giải thích…”
[nguồn: “cônggiáo và dântộc – số 8-tháng 8/1995 – trong bài: “Triết gia JEAN GUITTON tự bạch” - Nếu tôi là Thiên Chúa…tr.27 – Hoàng Minh Thức (dịch trong Express 9-2-95)]
HONGPHUONGVIEN
Friday, 26. June 2009, 04:41:54
XUỐNG ĐƯỜNG Ở IRAN
GIÓ ĐÃ XOAY CHIỀU
Những thanh nữ trẻ trung với tinh thần thách thức, bất chấp đàn áp của chính quyền, can đảm đứng lên đòi tương lai, chính là một thế hệ phụ nữ trẻ của Iran ngày nay
– Cả thế giới ngạc nhiên và thương cảm khi nhìn thấy video chiếu cảnh cô gái trẻ Neda ngả gục trên đường phố Iran , trái tim chảy máu, máu chảy ra miệng, ra mặt, tràn xuống người, và đọng thành vũng trên đường phố…
Cô ta đã chết, nhưng cô ta được phong thành thánh tử đạo, thành lời hiệu triệu cho toàn dân Iran, nhưng thanh niên Iran, những cô gái trẻ Iran tiếp tục xuống đường lấy sinh mạng đổi lấy công lý, và dân chủ cũng như dân quyền cho dân tộc Iran,…
Không chỉ có Neda, mà ngày nay trên đường phố Tehran, chúng ta thấy rất nhiều cô gái trẻ, che mặt, mặc áo màu đen, xuống đường, bất chấp đàn áp, bất chấp mình bị đánh đập,…
Họ trở thành một lực lượng tiên phong trong cuộc đấu tranh gay go này với các lực lượng đầy bạo lực của chính quyền.
Một cô gái 19 tuổi nói với CNN là “Khi họ đánh đập tôi, tôi nói hãy đánh đi. Tôi đã bị đánh nhiều lần rồi, và thêm một lần nữa chẳng hề chi. Tôi chỉ muốn giúp đỡ, hỗ trợ những chị em, những anh em của tôi mà thôi.”
Giữa một thế giới tranh chấp, và hổn loạn, người ta thấy xuất hiện một thế hệ phụ nữ mới trên đường phố, họ đứng giữa trái tim của cuộc tranh đấu để đối đầu với chính quyền bạo lực. Họ ăn mặc truyền thống với khăn quấn cổ, khăn choàng đầu,…
Một số đang lượm đá làm vũ khí để đấu tranh lại với chính quyền, và một video còn cho thấy cảnh một phụ nữ xuống đường đấu tranh lại che chỡ cho một binh sĩ của chính phủ đang ra tay đàn áp, khi binh sĩ này bị thương và ngả xuống,… Trái tim của những phụ nữa đấu tranh của Iran đầy lòng nhân ái của người chị, người em và người mẹ,…
Tại trường đại học Shiraz , cảnh sát bạo động dùng dùi cui đánh những người phụ nữ đang mặc áo thụng màu đen, khiến một người đàn ông phải hét lớn: “Quân khốn nạn, không được đánh đập họ.”
Khi các lực lượng an ninh của chính quyền tấn công, và ra tay đánh đập, một phụ nữ đấu tranh nhìn thẳng vào mặt các người lính đàn áp, và hỏi: “tại sao các anh lại giết anh trai của các anh?”
Cô gái trẻ mới 19 tuổi này còn trả lời với CNN là “Chúng tôi đều nói với họ, nếu bạn là người Iran, bạn không nên đàn áp đồng bào của bạn, chính đồng bào của các bạn”.
Những người phụ nữ bất khuất này chính là linh hồn mới của cuộc tranh đấu tại Iran, họ trở thành biểu tượng của cuộc tranh đấu, nhất là từ khi cô gái trẻ Neda bị bắn ngả gục và chết trên đường phố khiến cả một thế giới thương cảm và rung động,…
Theo Karim Sadjadpour, một giáo sư trợ giảng của viện Carnegie Endowment for International Peace đã nhận xét rằng chính hình ảnh của Neda và những phụ nữ khác bất khuất đấu tranh trên đường phố đã tạo ra nét biểu tượng của cuộc đấu tranh lần này, khác với cuộc cách mạng vào năm 1979, mà lúc ấy người ta chỉ thấy những người đàn ông đầy râu ria mà thôi. Lần này là cuộc cách mạng của phụ nữ trẻ bất khuất. Họ là lực lượng tiên phong của Iran ngày nay.
Giám đốc của Viện Nghiên Cứu Iran là Abbas Milani tại đại học Stanford cũng đồng ý rằng Neda trở thành biểu tượng cho tất cả phụ nữ Iran có dính líu vào cuộc đấu tranh lần này.
Ngay cả con gái của cựu tổng thống Iran là Ali Akbar Hashemi Rafsanjani cũng đã bị bắt khi xuống đường đấu tranh và được trả tự do ngay sau đó.
Cuộc tranh đấu nhiều lúc cũng rất bi hài. Một hành động thách thức khác diễn ra ngay trên đường phố khi một phụ nữ tuổi đôi mươi đã khoe cơ thể của mình, mái tóc của mình trên đường phố Iran . Điều này đối với phương tây không lạ, nhưng đối với Iran , phụ nữ theo truyền thống phải che người, che tóc ở nơi công cộng.
Trên đường phố Tehran , nhiều phụ nữ xuống đường hơn cả giới đàn ông. Một phụ nữ nói: “Cho đến ngày nay, phụ nữ không có cơ hội tự bộc lộ cho chính mình, để nói rằng chúng ta là quan trọng trong tương lai của chúng ta. Nhưng, đến giờ phút này, họ có thể đóng vai trò quan trọng trong tương lai của chúng ta. Thật là cơ hội tốt cho chúng ta.”
Liệu người phụ nữ ấy có lạc quan lắm không?
Cô ta trả lời: “Tôi tuyệt đối lạc quan, bởi vì lịch sử đã dạy tôi rằng tất cả các cuộc cách mạng đều bắt đầu như thế. Mọi cuộc cách mạng đều có bạo lực, và một số người chết, nhưng không có gì tồn tại giống như thế này mãi mãi…”
Phụ nữ Iran đang làm cách mạng, bây giờ không còn là chuyện gian lận của bầu cử, mà là chuyện người phụ nữ Iran xuống đường cho tương lai Iran và cho cả chính mình…
Trần Thị Sông Dinh
JUN.23.2009
Saturday, 23. May 2009, 17:28:55
PROMÉTHÉE…Chịu Nạn
Thuở trời đất còn mịt mờ hổn độn…chưa có vết chân người và muôn thú…chỉ có thần sống đầy sân hận, đố kỵ, thù hằn và dâm loàn…vô luân sau cái thời Zéus lật đổ Cha Trời Mẹ Đất lên làm Chúa tể thần linh và cai quản vũ trụ. Zéus vì ganh ghét với trí thông minh siêu việt của Prométhée nên không ngần ngại xô Prométhée xuống trái đất hoang vu…
Bị đày xuống hạ giới hồng hoang…rồi từ đó…Prométhée [kẻ lo xa] sáng tạo ra con người và muôn thú bằng đất sét. Nhưng không may, em của Promethee là Épiméthée [kẻ dại dột] lại ban hết những khả năng tự vệ cho muôn thú…có đôi cánh bay xa, có chân chạy nhanh, có vảy, nanh, vuốt, sừng…chẳng còn gì cho con người để có thể sống sót với cái thiên nhiên khắc nghiệt nữa; thậm chí cũng không có lông để che thân khi trời giá rét. Prométhée nhanh trí nghĩ đến lửa…lửa sẽ sưởi ấm cho con người trong cảnh mưa sa cùng gió tuyết giá lạnh và là ngọn đuốc soi đường cho con người bước đi trong trăm tối. Thế là Prométhée trở lại trời lấy cắp lửa ở xe Mặt Trời đem xuống trần gian ban cho loài người.
Vụ đánh cắp lửa bị Zéus khám phá. Chúa tề càn khôn nghĩ rằng cái sinh vật này từ nay có lửa sẽ là địch thủ lợi hại của chư thần và sẽ gây ra nhiều hậu họa khó lường, bèn nổi giận…định đập tan cái nòi giống này và trừng phạt vị thần ân nhân của loài người ấy.
Chúa tể Zéus tuyên bố: “Tên ăn cắp lửa trời kia sẽ bị trừng trị nặng nề vì tình thương của hắn với loài người. Hắn sẽ bị xích vào tản đá cao nhất trên núi Caucase, sẽ bị nắng nung đốt và ta sẽ cho kênh kênh ngày đêm đến mổ ruột moi gan ra.” Và Ngài sai Vulcain cùng với thần thợ rèn Hephatus bắt Prométhée đóng đinh trên đỉnh núi để trị cái tội ban cho loài người lửa của xe Mặt Trời.(*)
(*) “lửa của xe mặt trời” = xe mặt trời ngút lửa là xe của thần Apollon. Thần Apollon là thần tượng trưng cho lý trí trong thần thoại Hy Lạp. Hãy nghe lời của thần Apollon nói với con là Phéthon khi Phéthon yêu cầu cha cho được lái chiếc xe mặt trời: “Không một ai, kể cả thần Zéus đuổi được sấm chớp, lái được chiếc xe ngút lửa này ngoại trừ cha, và ngay cả cha cũng phải cố gắng hết mình.(#)”[Apollon]
Xe mặt trời này do ngựa kéo…và trong cách ám tỷ…ngựa từ Tây phương đến Đông phương đều biểu thị cho lý trí…như tâm viên – ý mã. -“Con không cần dùng roi nhiều. Ngựa chạy nhanh lắm. Hãy cầm cương cho chắc. Hãy theo dấu xe, đừng lên cao quá kẻo con sẽ đốt cháy nhà cửa của chư thần, cũng đừng xuống thấp quá e rằng trái đất sẽ phát hỏa(#).”[Apollon]
(#)-[“Thần thoại-quyển Ba” – Doãn Quốc Sỹ - Sáng Tạo xb. Tr.68-69]
====================================================================
“Thần thoại là gì? Từ “thần thoại” xuất phát từ tiếng Hy Lạp “mythos” nghĩa là truyền thuyết hoặc câu chuyện. Đôi khi nó được sử dụng với ý nghĩa là một thứ mà người ta không tin là có thực. “Thật là chuyện thần thoại khi nói củ cà rốt giúp anh nhìn được trong bong tối.” Nhưng thần thoại không phải là bộ sưu tập những chuyện phịa; mà trái lại, là tập hợp những chuyện thật.”[“Thần thoại” – Neil Philip – Đinh Ngọc Hưng dịch – tr.4 – Kim Đồng xb]
Hay nói cách khác, từ chuyện thật đã nẩy sinh ra thần thoại; nghĩa là thần thoại hóa chuyện thật để trở thành ngụ ngôn.
Chuyện người đem ánh sáng đến cho nhân loại thì bị đồ sát vì cái tội mở trí khôn cho nhân loại là sự thật một trăm phần trăm và lịch sử loài người không mất trí nhớ:
Gioani Bruno vì tuyên bố quả đất quây quanh mặt trời liền bị Giáo hội Roma nướng trên giàn hỏa năm 1600.
Vậy thì câu hỏi đầu tiên cũng cần lặp lại: “Chúa đẳng thần là ai?” Có phải là Đấng nắm trong tay quyền tối thượng?
Zoroastre, Đấng sửa lại đường ngay nẻo chính cho tôn giáo thờ lửa [Bái Hỏa Giáo] của dân Semit bị chính hàng tăng lữ của tôn giáo ấy vất vào hầm lửa thiêu sống!
Jésus Christ, Đấng văn giáo cứu thế lập giao ước mới cho dân Do Thái cũng bị hàng tư tế quyền thế của Do Thái giáo đóng đinh trên cây Thập Giá trên đồi Gongotha!
Rushdi bị Giáo hội Hồi giáo kết án tử hình cũng chỉ vì nói lên sự thật trong Kinh Coran cho mọi người biết.
************
“Đọc thần thoại, chúng ta có đoán nổi được ngầm ý của tác giả không ? – Không khó ! Thần chỉ là nhân vật của câu truyện, và nhân vật là vai đóng thế. Truyện ngụ ngôn loài vật, thì con vật chính là nhân vật ấy thôi: cái ve, cái kiến, con cáo, con quạ… phải ai khác ? chỉ đóng thế vai con người ấy thôi ! Có thực mới vực được đạo !
Ngụ ngôn không phải là sự hư cấu tưởng tượng vô bằng mà chính là hoạt hóa lại sự thật hiện hữu một cách trung thực qua cái lăng kính hoán dụ của văn chương cho thêm phần thâm thúy câu chuyện kể mà thôi. Và thần thoại cũng nằm trong dòng ngụ ngôn ấy.” [“ Hỏi lại thần thoại” – Ngụ ngôn và thần thoại – Hồng Phương Viên]
hongphuongvien
Monday, 13. April 2009, 20:52:22
Đức Phật dạy:
“ Hỡi những người Kalamas*,
- Đừng để bị lôi cuốn bởi những lời thuật lại, hay bởi truyền thống, hay bởi những lời đồn.
- Đừng để bị dắt dẫn bởi uy quyền của kinh điển hay bởi luận lý suông, hay bởi suy luận, hay bởi sự xét đoán bề ngoài hoặc bởi thích thú trong những quan niệm vỏ đoán, hay bởi những gì có vẻ đáng tin, hay bởi ý nghĩ “đây là thầy ta”.
Nhưng hởi Kalamas,
- Khi nào các ngươi tự mình biết rằng những gì đó là ác, sai, xấu; thì hãy dứt bỏ chúng…
- Và khi các ngươi tự mình biết rằng những gì đó là thiện, là tốt; thì hãy chấp nhận và theo chúng.” [D III (Colombo – 1929 - p.115]
Đức Phật còn đi xa hơn nữa, Ngài bảo các Tỳ kheo rằng một đệ tử cần phải xét đoán ngay cả đức Như lai (đức Phật), để có thể hoàn toàn tin chắc giá trị vị Thầy mà mình đang theo. [A (Colombo – 1929 -232,233]
Và đức Phật dạy:
- “ Người là nơi nương tựa của chính mình, còn ai khác nữa có thể làm nơi nương tựa?” [M I (PTS) –p.30,31]
*****************
[WALPOLA RAHULA “Tư Tưởng Phật Học” (Con đường thoát khổ) – Thích Nữ TRÍ HẢI dịch – Tu Thư Đại Học Vạn Hạnh -1974- p.4&2]
(*)-Kesaputta là một thành phố nhỏ trong vương quốc Kosala, những người dân trong thành phố này thường được gọi là người Kalamas.
Saturday, 28. March 2009, 20:48:40
1-Thân cây cổ thụ này là mãnh đất phong nhiêu cho loài cây chùm gữi sống an nhiên tự tại một cách khỏe mạnh và tốt lành…
2-…chúng bám ở đây thành một quần cư như trên đất từ đường của một dòng họ…họ Phong Lan!
3-Loài ký sinh này dầu cho khác sắc…dị hương…nhưng cũng cùng một đường…một hướng: khoe sắc…đua hương!!!
4- Và một đêm trăng thanh gió mát…chúng trò chuyện với nhau…vì chúng cùng ngôn ngữ và đồng tông đồng môn…cùng một họ GIÓ với nhau.
5-PHIẾN GIÓ nói: “ Đời chúng ta thật ngắn ngủi…trước không, nay có, mai cũng đến thời mạt vận…quả là vô thường.”
6-TIÊN CÚC GIÓ nói: “ Vô thường là chuyện bình thường bạn ơi…vấn đề là chúng ta được con người tôn vinh là loài hoa cao cả…được yêu mến và quí trọng!”
7-HẠ GIÓ nói: “ Sắc chúng ta rực rỡ…hương chúng ta ngạt ngào đã làm họ đắm đuối…chính là niềm hạnh phúc của chúng ta đó các bạn ạ!”
8-BÁCH HỎA GIÓ nói: “ Chính cái dáng vẻ thanh lịch và yêu kiều của chúng ta đã quyến rũ được lòng ngưỡng mộ cái mỹ tiềm ẩn trong tâm hồn họ mà chúng ta được họ tôn kính.”
9-TIÊN CÚC GIÓ nói: “ Tôi đã ban cho họ đời sống mới…từ vẻ từ ái, từ hương thơm của tôi như lời hằng sống…cho họ niềm tin trong lời hứa mới…nên họ tin kính tôi.”
10-PHIẾN GIÓ nói: “ Riêng tôi…tôi thông báo cho họ sự thật về thân phận đau khổ của họ…và chỉ cho họ cách sống cao cả vượt lên trên cái cách phân biệt thị phi tầm thường…và ban cho họ cái can đảm sống và cải biến cuộc đời họ đẹp như sắc như hương hoa vậy…nên họ yêu mến tôi hơn.”
11-BÁCH HỎA GIÓ nói: “ Chính vì tôi phân cho họ rành rọt giới tuyến giữa đen và trắng…và mời họ gia nhập mặt trận…chiến đấu cho cái đẹp để loại trừ cái xấu…thích hợp với mỹ cảm sẵn có trong lòng họ nên họ quí trọng cái hương sắc của tôi là vậy.”
12-HẠ GIÓ nói: “ Tôi đến với họ như một đêm trăng đầy sao…dẫn họ đi giữa giông bảo cuộc đời…vì thế tôi được họ say mê sùng tín hương sắc của tôi nhất mực.”
13-CHIM CÚ đậu trên một cành cây kế bên và nghe được cuộc trò chuyện ấy…bèn lên tiếng:
- “ Chào cả nhà họ GIÓ! Các bạn đua sắc, khoe hương của các bạn…nhưng các bạn có biết các bạn đang đứng ở đâu không?”
14-CHIM CÚ: “ Các bạn đang sống bám vào thân cây già…rể của các bạn hút máu…nhựa sống của cây già để tồn tại…đời sống của các bạn lệ thuộc vào vỏ cây…Không có cây già này các bạn có đời sống không? Các bạn có biết điều đó không?”
15-CHIM CÚ: “ Sắc các bạn đẹp…quyến rũ! Hương thơm các bạn làm say đắm lòng người…nhưng chính sắc ấy…hương ấy từ đâu mà có? Các bạn có biết điều đó không?”
16-CHIM CÚ: - “ Thân phận của các bạn chỉ là những lữ khách ở trọ.”
- “ Chớ chi các bạn kém điều tự phụ.”
- “ Mong các bạn ăn trái nhớ kẻ trồng cây…uống nước nhớ nguồn.”
TONVANTRIET
Tuesday, 3. March 2009, 09:08:54
NỤ CƯỜI RAU DIẾP
Chuyện ngày ấy…chuyện quân trường…khóa đàn anh và đàn em…
Khóa đàn anh có bổn phận chăm sóc…lo lắng và dạy dỗ khóa đàn em cho thuần một quân nhân…bất cứ nơi đâu họ gặp nhau: ngoài sân tập…trong phòng ăn…ngoài sân chơi…lúc chăm sóc vườn cây và kể cả giờ gặp thân nhân những ngày cuối tuần…hay gặp nhau giữa phố!
Tại phòng ăn: một đàn anh đến bên một đàn em và cầm trái chuối lên hỏi: - “Trái gì đây?”. Đàn em trả lời: - “Trái chuối.” – “Không, đây là trái ớt” – “Vâng,… là trái ớt”. Và đàn anh lại cầm trái ớt lên hỏi: -“Trái gì đây?”. Đàn em trả lời: -“Trái ớt.” –“Không, trái chuối” –“Vâng, trái chuối”. –“Ngọt hay cay?” – “Cay”. Đàn anh gằn giọng nói: -“Chuối ngọt chứ sao cay. Cay hay ngọt?” – “Ngọt”. – “Ngọt thì ăn đi”. Và đàn em cầm lên ăn. Đàn anh hỏi tiếp: -“Cay hay ngọt?”. – “Ngọt”. – “Ngọt thì ăn trái nữa”. Và đàn em đành phải ăn nữa. Sau khi đàn em ăn xong một cách ngoan ngoãn, đàn anh nói: -“Trong quân đội chỉ có mệnh lệnh và thi hành”.
Trong lúc chăm sóc vườn cây: đàn anh bảo đàn em: - “Nhổ cây kia lên và trồng lại chổ này.” Đàn em thi hành ngay mệnh lệnh. Và khi đàn em trồng cây xuống…đàn anh nói: -“Sao chôn rễ xuống đất…nó ngợp…nó chết thì sao. Trồng sao cho nó sống.” … “Dạ, trồng ngọn xuống dưới ạ.” Biết vậy thì trồng đi, và người khóa sinh đàn em vui vẻ trồng cây đàng ngọn. Đàn anh nói: - “Trong quân đội chỉ có mệnh lệnh và thi hành.”
Lúc ngặp thân nhân vào thăm cuối tuần…đàn anh đi ngang và hỏi đàn em: -“Anh có biết hút thuốc không?” –“Dạ không.” -“Anh có phải đàn ông không?” –“Dạ phải.” –“Đàn ông sao không hút thuốc. Hãy làm đàn ông xem.” –“Dạ, em hút.” _ “Xin mời…thuốc đây.” Người khóa sinh đàn em ấy nhận điếu thuốc và hộp quẹt từ tay đàn anh và gắn điếu thuốc vào môi…Đàn anh thấy vậy hỏi: -“Hút thuốc ngậm đầu nào.” –“Dạ ngậm đầu đót ạ.” –“Hút thuốc hay hút đót?” –“Dạ hút thuốc.” –“Vậy thì ngậm đầu thuốc chứ sao ngậm đầu đót.” Và đàn em đưa đầu thuốc vào miệng và bật quẹt đốt đầu đót …Đàn anh nói: -“Quân nhân là thế ấy. Không thảo luận…không đặt vấn đề. Chỉ có mệnh lệnh và thi hành.”
Cũng tại phòng ăn: Người khóa sinh đàn anh ấy đến bên người khóa sinh đàn em kia và bỏ vào đĩa rau một cành hao…Đàn em nhoẽn miệng cười tủm tĩm…rồi cầm cành hoa lên bỏ vào miệng nhai ngấu nghiến…và thêm miếng cơm…húp thêm miếng canh và nuốt một cách ngon lành.
Người bạn ngồi bên cạnh ghé tai nói nhỏ: -“Mày ngộ rồi đấy...niêm hoa vi tếu đấy.”
-“Niêm hoa vi tếu là là nụ cười của Ca Diếp…còn nụ cười của tao là Nụ Cười Rau Diếp!
- “Nụ Cười Rau Diếp là sao?”
- “Mầy biết lá rau diếp thì nhen nheo co rúm…mùi thì hăng hắc…vị thì cay xè…cây thì thấp lè tè trên mặt đất.”
- “Phải ráng cười mà nuốt cái hoa đó đau khổ dữ vậy sao?”
- “Nụ Cười Rau Diếp là thế đấy.”
hongphuongvien
Monday, 23. February 2009, 04:45:21
Bác sĩ ROBOT của Bệnh viên “NIỀM TIN & HY VỌNG”
Đêm qua tôi mơ…đang xem một cuốn phim giả tưởng khoa học trình bày những sinh hoạt của con người sống vào các thập niên cuối của thế kỷ-21. Phim xoay quanh nhiều chủ đề cuộc sống…trong đó có cách thức sinh hoạt tại một bệnh viện……..
……Một xe taxi vừa sịch ngừng trước cửa Phòng Cấp Cứu của Bệnh viện “NIỀM TIN & HY VỌNG”…liền một nhân viên đến mở cửa xe và một nhân viên khác [đều là robot] giúp đưa bệnh nhân vào phòng và đưa lên giường. Lập tức một bác sĩ ROBOT đến bên giường nói lờ chào thân thiện:
- “ Bệnh viện Niềmm Tin và Hy Vọng trân trong kính chào sức khỏe cô [bệnh nhân] và xin được phục vụ với tất cả y đức của nghề nghiệp chúng tôi. Cô đang nằm trên một chiếc giường đa năng…đang kiểm tra nhịp tim, áp huyết, phổi và những bộ phận liên quan đến tình trạng hiện tại của cô. Chúng tôi đang theo sát hiện tình của cô trong bổn phận lương y của chúng tôi. Mong cô và thân nhân yên tâm và tin tưởng nơi chúng tôi. Tiếp theo xin thân nhân đến quày “Tiếp nhận” làm thủ tục đầu tiên.
Thân nhân của bệnh nhân đến quày tiếp nhận và được [cũng robtot] chào đón:
- “Xin kính chào quý vị…chúng tôi rất cảm kích vì lòng tin tưởng của quý vị đã đặt niềm tin nơi bện viện chúng tôi và đưa thân nhân của quý vị đến với “Niềm Tin và Hy Vọng”. Và xin quý vị vui lòng điền vào mẫu các chi tiết cần thiết của bệnh nhân. Xin cảm ơn quý vị.
Và người thân của bệnh nhân làm xong thủ tục và đưa mẫu giấy vừa điền cho nhân viên tiếp nhận. Robot nhân viên tiếp nhận ấy nói :
- “Chúng tôi cảm ơn sự mau mắn của quý vị trong việc lập thủ tục là một sự cọng tác hữu ích cho chúng tôi. Chúng tôi hết lòng đa ta. Và xin quý vị bước sang Phòng Thu Ngân đóng tiền để hoàn thành thủ tục giúp chúng tôi nhanh chóng tiến hành việc cấp cứu cho người thân của quý vị.
Và người thân của bệnh nhận cũng theo hướng dẫn và làm tròn bổn phận của mình. Và thu ngân viên [robot] sau khi đã hoàn tất thủ tục, nói:
- “ Chúng tôi trân trọng cảm ơn sự nhiệt tình cọng tác của quý vị…Xin quý vị trở lại giường bệnh nhân để nghe bác sĩ điều trị giải thích và quyết định về tình trạng của người thân quý vị.
Và thân nhân bệnh nhân ấy trở lại giường bệnh để nghe bác sĩ nói. Và vị bác sĩ ROBOT cũng trở lại giường bệnh cùng với chiếc máy nạp oxy và bắt tay ngay vào việc tiếp hơi thở cho bệnh nhân ngay lúc ấy.
................................................
Bác sĩ nói: “Bệnh viện Niếm Tin và Hy Vọng xin chân thành cảm ơn quý vị đã đặt niềm tin nơi bệnh viên chúng tôi mà đưa người thân của quý vị đến…nhưng chúng tôi rất lấy làm tiếc…quý vị đã đưa bệnh nhân đến chậm ba phút…phổi người bệnh bị nhiễm khuẩn lâu ngày và quá nặng nên phổi bị hư hại trên ¾ nên nhịp thở yếu không đủ cung cấp lượng oxy…thông số hơi thở là 65/90 và lượng oxy 27/50 lằn mức cuối cùng cho phép. Nếu được sớm hơn ba phút…chúng tơi cho máy trợ giúp hơi thở sẽ nâng hơi thở lên mức cho phép…bệnh nhân sẽ được cứu dễ dàng. Bệnh viện Niềm Tin và Hy Vọng chúng tôi thành thật chia buồn cùng gia đình và cầu chúc hương hồn cô bình an trong cõi vĩnh hằng.
hongphuongvien
Sunday, 25. January 2009, 04:10:46
MAI SẮC VÀNG NGÀY MỚI...
RỰC TRỜI CÙNG PHÁO HOA...
CHUÔNG NHÀ THỜ HỐI HẢ...
CHUÔNG CHÙA CŨNG NGÂN NGA ! ! !
CHÚC CHO MỌI NHÀ
MỘT KỶ SỬU
NHÀN NHÃ
AN KHANG
VẠN SỰ NHƯ Ý.
Tuesday, 30. December 2008, 16:52:05
VỀ LẠI ĐÔN LUÂN
26-12-2008 - tôi trở lại Đồng Xoài như đã hẹn với các học trò trường Trung Học Đôn Luân của tôi ngày xưa. Và từ đây, ngày 26-12 mỗi năm được xem như ngày truyền thống của cựu học sinh Đôn Luân…để nhớ trường…nhớ thầy…nhớ bạn…ôn lại bao kỷ niệm êm đềm của một thuở thơ ngây!
Các em cất cao tiếng hát bài ca “Tiếng chày trên sóc Bombo” để mừng ngày VỀ LẠI ĐÔN LUÂN hôm nay…để nhắc đến một kỷ niệm khó quên…tôi đã mang bài ca này về từ Nước Vàng – khu vực đóng quân của sư đoàn 7 Sao vàng – năm 1973 dạy cho học trò ca vang ngày ấy tại ngôi trường Đôn Luân này. Rồi những kỷ niệm lại tuôn trào…
Các em nhắc đến cái “Câu lạc bộ Giáo Chức Miền Đông Nam Bộ”…nơi các em thường tới nấu nướng…ăn uống…và nhậu! Đó là căn nhà tôi ở mà phụ huynh giao cho. Cái từ “Nam Bộ”…bên này kỵ…bên kia thích…còn tôi thì chỉ thấy hay hay mà đặt tên cho căn nhà mình ở mà thôi…không biết hay dở!
Có những lúc nhậu nữa chừng đêm khuya…hết rượu…hàng quán đóng cửa…thầy trò túng thế phải vào Chi khu xin đại úy Nam chai cồn và chai nước cất để về hòa làm rượu! Không ngờ cái thứ rượu lai căn này lại cũng ngon ra phết! Chí thường nhận nhiệm vụ giao liên này. Chí, Minh…những em học trò lớn (L.9) cũng thường nhậu với thầy lắm!
Rồi các em nhắc đến các thầy…có những thầy…nhà binh thích nhà dân…vì họ là những con người “bị động” chứ chẳng thích mấy cái trò cầm súng tìm giết nhau…như một lũ bội tình! Và họ thích dạy…thích gần gũi tuổi thơ…cho nên tôi mời đại úy Nam quân y dạy Vạn vật (Sinh) và Hóa…trung úy Dũng (dân Taberd) dạy Pháp văn. Cùng một lý do đơn giản: thiếu thầy. Bao nhiêu giáo sư Bộ bổ về trường đều là những thầy…chạy! Chạy thuốc…bốc hơi! Túng thế thì tùng quyền...quyền học của hoc sinh và quyền Hiệu trưởng...tôi "dzớt" các bạn Giáo học Bổ túc (Tiểu học) vào lấp cái lổ hổng...hổng mấy hay đấy, như thầy Phước Phan, Phước Bùi, Đoạt, Luật, Thu, Chiến...Có lẽ năm tới các em sẽ sưu tập thêm các thầy ấy về cho đông vui...
Ngày xưa Cao Bá Quát bị đày lên phủ Oai làm giáo thụ…còn có “một thầy,một cô, một chó cái!”- còn tôi…chẳng có một cô…cũng chẳng có một con chó cái…!!! Chỉ có một mình! Vì thế, mỗi khi về Ty, các bạn gọi tôi là Lương Sơn Bạc hạ san! Cũng vì thế mà anh hùng Lương Sơn Bạc này có cớ để wậy. Nhiều lần về Bộ, tôi rút giấy hoãn dịch trả lại cho thầy Hồng, trưởng phòng nhân viên…làm nũng tí…để làm áp lực…nhưng thua thuốc tiên…huyền tiền!
Thôi chuyện đó không nói nữa…!!!
Hôm nay em Đức – trưởng ban văn nghệ tỉnh Bình Phước – hát cho bạn bè nghe bài “Đi tìm đồng đội” mà em vừa sang tác…trong đó có “đi tìm Bường” – đồng đội cũng là bạn học ở cái ngôi trường Đôn Luân này…hiện giời vẫn còn nằm tại Campuchea…[bài hát được kèm sau đây - sẽ post sau]…mỗi người kể về Bường với những hồi ức…tôi cũng còn nhớ em là một cầu thủ tiền vệ của đội bóng của trường. Đội bóng đã từng thắng Chi khu, đã từng thắng Cảnh sát…vào những buổi chiều rảnh rỗi…
Thôi chuyện đó không nói nữa…!!!
Lần gặp mặt trước Hương Thái (Trường có ba Hương: Hương Nguyễn, Hương Huỳnh và Hương Thái) không biết nên không đến được…hôm nay có em. Em xúc động quá mà thật thương! Hôm sau tôi về, em tiễn tôi với một món quà thật quí: hình trường Trung Học Đôn Luân ngày nọ và có gữi kèm một bức thư…thư của Hương…[sẽ post sau]
@Hôm nay…28-12 ngày đầy tháng của 6 cái xương sườn bẻ làm đôi…HPV xin gữi đến các bạn bài viết này mong được các bạn chia xẻ niềm vui.
1 2 3 Next »
Showing posts 1 -
10 of 25.