Skip navigation.

Posts tagged with "Em QUANG DIỆU"

Happy Birthday con trai yêu quý!

Mẹ đang làm tặng con trai bộ ảnh trong vòng một năm qua. Hy vọng có thể tặng con kịp ngày mai. Mong con trai khỏe mạnh, thông minh, nhanh nhẹn và ngày càng đáng yêu, nhé con!!!!
Trước tiên mẹ xin trình làng ảnh sinh nhật 1 tuổi của con, đã 1 năm rồi mà mẹ chưa post được vì hồi năm ngoái mẹ bỏ bê blog của con.

Chàng trai tôi yêu!!!

,

Hôm nay, con hơi mệt, tuy vậy, vẫn như thường lệ, mẹ về đến nhà là con kéo tay mẹ và mang đôi xăng đan của con ra giúi vào tay mẹ bảo: "Mẹ, đi tre xào xạc...". Mẹ còn mải lo xay lá diếp cá cho con uống và cho chị Chíp học online nên chẳng đưa con đi được. Bố đành chở bác giúp việc đi với con. Con vừa về đến nhà, chưa kịp cởi dép chạy thẳng vào bếp đưa cho mẹ một bông cỏ lau nhỏ xíu bảo : "Tặng mẹ!". Ôi mẹ xúc động lặng người....

Bố kể, bố rủ Quang Diệu hái hoa cỏ lau xong bố hỏi: "Diệu tặng ai nhỉ?", con trả lời ngay tấp lự: "Tặng mẹ". Bố cố ý hỏi đến chục lần hết người này đến người khác: "Tặng Chị Chíp nhé?" - "Tặng mẹ", "Tặng bác Thanh nhé??" - "Tặng mẹ", "Tặng Cô Dung nhé??" - "Tặng mẹ", "Tặng bố nhé???" - "Tặng mẹ" (Mặc dù bố là nhất trên đời của con)....Sau khi con tặng mẹ rồi thì con cảm nhận được mẹ rất vui vì mẹ ôm chặt con vào lòng mà thơm lấy, thơm để nên con cứ tủm tỉm mãi. Bố cứ gặng hỏi lại nhưng con vẫn một mực: "Tặng mẹ"!!!!.

Dạo này mẹ chẳng có thời gian nhiều cho con, buổi sáng cứ phải trốn con vì con cứ tỉnh dậy là gọi bằng một giọng thống thiết: "Mẹ ơi!!" làm mẹ đi làm cả ngày cứ ám ảnh mãi cái giọng gọi thân thương ấy của con. Bác bảo thỉnh thoảng ở nhà nhớ mẹ lại lẩm bẩm một mình: "Diệu chào mẹ Trang ạ!", thương lắm cơ.

Yêu con nhiều nhiều lắm, chàng trai của mẹ.
-----------------
Update: Ngày hôm sau, mẹ đưa đi chơi Lăng Bác, chị ở nhà học bài. Bố hỏi, hôm nay Diệu hái hoa cỏ tặng ai? Tặng mẹ à? Diệu lại một mực quả quyết: "Tặng chị Chíp!". Bố bảo: "Thằng này được, không cứng nhắc". Yêu thế cơ chứ!!!

Trí tưởng tượng và tranh giành đồ chơi

,

1. Bà ngoại đốt bếp, khói bay lên, thằng con ngồi trong nhà, chỉ ra ngoài bảo: "Mẹ! chình chịch, chình chịch!!!" (Xình xịch, xình xịch).
2. Tán gái:
Đang lăng xăng chỉ rặng tre với ô tô ở Lăng Bác, thấy 1 bạn gái bé nhỏ, xinh xinh cũng đang bỏ dép ra chạy bộ giống mình, liền xông ra, xoắn xuýt bên bạn ấy. Tuy nhiên vẫn còn nhát nên cứ chạy vòng ngoài nhưng vẻ mặt thì tỏ vẻ rất sung sướng. 5 phút sau, mẹ bảo về thôi con, thì nhất định không chịu về, bố mẹ đành phải nghĩ cách lấy chị Chíp ra làm đầu trò, mới chịu đi theo chị đi về. Đi được 2 bước lại quay ngoắt lại, chạy vòng quanh bạn một vòng. Lại bị lừa đi về tiếp, đến một đoạn rồi, tưởng quên, đột nhiên lại quay ngoắt lại, bố mẹ đành phải lừa: bạn ở phía trước kia cơ mà....Đến tận chỗ gửi xe,vẫn thấy quay lại gọi, bạn ơi....
Cứ thấy gái đẹp là tít mắt lên thế đấy con ạ...



3. Tình huống: tối muộn, Chíp trở về nhà cùng với bố mẹ, bố hỏi Diệu đã chơi máy tính (đồ chơi) chưa? Diệu thấy cả chị về nữa liền xông ra ôm, giữ chặt lấy cái máy tính. Thế là tranh giành khóc lóc, bố lại vẫn kiểu bênh Diệu nên quát Chíp nhường cho em chơi...Chíp lí luận: Diệu ở nhà chơi suốt rồi, con đi học vất vả, cho con chơi một tí....Bố lại quát...
Mẹ đi vào nhà thì thầm với bố: Bố làm thế Chíp sẽ không còn tính đấu tranh nữa đâu, đi đâu con cũng sẽ cam chịu đấy, mà không có cái lí thuyết nào là cứ lớn thì phải nhường tất cả, bất cứ lúc nào, còn bé thì được tất cả đâu...Bố nghe ra dỗ Diệu nhưng anh chàng vẫn chưa nghe ngay, cả nhà rủ nhau vào ăn cơm, một mình Diệu ngồi chơi chán, lại chạy vào phá mâm....Chíp thấy Diệu thì sẵn đang bực mình lại tét vào tay em, Diệu liền nhăn mặt quát: "Chíp không đánh vào tay Diệu đâu!!!", haha...
Ăn cơm xong, hai chị em đã lại hòa thuận và rủ nhau cùng chơi thế này:



Bài học rút ra:
- Bọn trẻ càng được chỉ bảo nhiều, càng nhớ nhiều
- Không có khái niệm lớn phải luôn nhường bé mọi nơi, mọi lúc, thỉnh thoảng cũng phải để cho Diệu biết thất bại, biết nhường nhịn và biết thương yêu mọi người...

Câu chuyện thường ngày..."Mẹ ơi! Bố ơi!Chíp ơi!" - Tâm sự với các con

, ,

Em buồn thỉu buồn thiu vì sáng em vừa mới vươn vai thì cả nhà đã lục tục kéo nhau đi hết. Em buồn lắm nên chỉ biết kêu toáng cả nhà lên: "Chíp Mẹ ơi! Bố ơi!", nhưng ai đã có việc nấy. Khi em làm vệ sinh xong xuống nhà thì đã chẳng còn ai ở nhà nữa. Mẹ đoán ngay là ở nhà, em chắc chắn sẽ đi mọi ngóc ngách để xem có ai ở nhà không, vừa đi vừa khóc và gọi. Tuy vậy nhưng em ngoan lắm, khi bác giải thích là bố mẹ đưa Chíp đi học và đi làm thì em nín ngay lại lủi thủi chơi một mình đến tận 7h tổi. Cả nhà lục tục về, em mừng quýnh lên đòi mẹ bế, đòi bố bế, không cho bố ăn cơm để đòi bố chơi cùng. Mẹ mà chỉ cần khuất khỏi tầm mắt của em là gay với em đấy. Ăn cơm xong là em bảo: "Bố, mẹ, Diệu đi dép để đi tre xào xạc..." Thế là đương nhiên cả nhà lại đi dạo khoảng 30 phút cho em và cả chị nữa được vận động một chút. Em được ngắm trời, ngắm sao, ngắm trăng...Hôm thì em được ngắm ngôi sao hôm sáng rực ở rất gần trái đất, em lẩm bẩm bảo: Trời tối, sao lấp lánh và cả nhà lại vừa đi dạo vừa nghêu ngao: "twinkle, twinkle little star...". Em cũng nghêu ngao hát theo đến hết bài và hét lên: "star" vì sung sướng. Hôm nay em lại được học từ mới, trăng lưỡi liềm, tuy nhiên hôm nay trăng đi ngủ sớm quá nên em chưa được học bài kỹ, chắc mai sẽ quyên thôi nhưng không sao, mai ta lại nhắc lại em nhỉ. Còn rặng tre ở Lăng bác là bạn thân của em. Hôm nào gió to thì em sung sướng lắm, cả chị cũng vậy, hai chị em nắm tay nhau nhảy và lắc lư theo điệu rung rinh của tre. Em bảo: "tre xào xạc, xào xạc...".



Em tính cách khác chị nhiều lắm. Không biết sau này có bị nhiễm thói hư không nhưng cho tới thời điểm hiện tại thì kể cả chị sắp 7 tuổi rồi mà nhiều lúc còn muốn gì thì phải nhắc đi, nhắc lại đòi cho tới khi được thì thôi (tất nhiên là những điều mẹ đã đồng ý). Còn em nghe mẹ giải thích, bé tí thế mà có khi cũng nghe lời đấy.
Hôm qua, bố đi chơi tennis, mẹ ở nhà phải kèm chị học online, xong lại phải tìm một tập sách dày cho chị mang đến trường nộp vì đã đóng thùng để chuẩn bị chuyển nhà mà. Nhưng mẹ vẫn xót em không được gần mẹ nhiều, thế là giao bài cho chị học một lúc, mẹ cho em lên giường ngủ. Đọc hết hai cuốn sách (bé tí) mà em vẫn chưa ngủ, em cứ chỉ tay đòi ra cửa bảo: "Diệu ngủ với Chíp", đến lúc mẹ giải thích mãi mới nghĩ ra cách, hé cửa cho con xem bảo: Diệu ra xem, trời tối lắm rồi, Chíp học bài xong, Chíp đi ngủ rồi. Vậy mà con cũng ra he hé cửa ngó và thấy trời tối thật, thế là bịch bịch quay lại trèo lên giường, bye bye mẹ, ôm quyển sách đi ngủ. Yêu lắm chó con ạ.
Trong hoàn cảnh như thế, chị Chíp sẽ chạy lên, chạy xuống vài lần, lấy hết lý do này đến lý do khác để đòi bố mẹ ngủ cùng bằng được thì thôi.
Tuy nhiên Chị Chíp cho đến thời điểm này cũng bắt đầu chấp nhận việc có em, nên thỉnh thoảng cũng biết trông em giúp mẹ. Con vẫn còn vụng về trong khi chơi với em nên nhiều lúc bố cũng mắng con hơi quá lời. Nhưng sau đó bố lại tâm sự với mẹ bảo: mắng con xong lại thấy thương con. Con gái có biết không, cả bố và mẹ đều yêu con nhiều lắm. Tuy nhiên qua việc chiều chuộng, nhường nhịn em, mẹ mong con lớn lên thật nhiều, con gái ạ. Mẹ sẽ cố gắng giữ công bằng cho con nhé, con yêu.



Mẹ luôn mong hai con sẽ bổ sung cho nhau và mẹ tin, rất tin rằng các con sẽ ngoan dần lên và đáng yêu trong mắt mọi người nhé.

Tối nay, đột nhiên em Diệu bảo: Diệu lên nhà (em thích chơi ở phòng của chị lắm). Chíp thấy vậy, đang ăn cơm chạy ra ngăn em vì sợ em đi cầu thang một mình ngã. Diệu liền hét lên: "Chíp ăn cơm đi!". Ôi thôi rồi cái lỗ tai của tôi nó được tra tấn...

Một hôm khác, em đến nhà ông bà ngoại chơi. Vừa xuống đến nơi một lúc, mẹ bảo Diệu đi chơi phơi nắng đi nhé. Hai mẹ con đang lang thang đi trong bóng râm vì trời nắng hơi gắt, đột nhiên, thấy con trai cầm tay mẹ chạy thẳng vào nhà bà, tự cầm ghế ra ngồi đúng chỗ bóng nắng, có tán cây rung rinh trong gió, ra chiều rất có vẻ ..."phơi nắng" ....



Con gái mình sắp chính thức bước vào năm học mới rồi. Con đọc Tiếng Anh dạo này cũng khá hơn một chút, nhưng nói thì xuống dốc nghiêm trọng. Mẹ không hiểu ở lớp con học hành thế nào chứ con đến cơ quan mẹ, cậy không thèm nói một câu Tiếng Anh nào, buồn ghê gớm. Ngữ pháp của con cũng vậy, con phải chịu khó làm thêm bài vào vì mẹ xem qua bài test starter thì chắc con vẫn chưa vượt qua được đâu. Có mỗi một điều an ủi mẹ là con đọc khá hơn, khi gặp từ đã học rồi thì có vẻ đọc lưu loát hơn nhiều. Hôm trước, thầy giáo già dạy online (một nghĩa cử cao đẹp - mẹ nghĩ thế) gửi tin nhắn riêng cho mẹ khen con, làm mẹ phổng hết cả mũi. Dưới đây là mẩu hội thoại của mẹ và thầy ạ:

"scotsguy_50: excellent well done..
scotsguy_50 is currently chatting in, WTT English Club
nganha2002: Thank you Tony, very much!!!
nganha2002: My child's pronunciation is improving very much, I think so
scotsguy_50: it is improving very much because she's listening.
nganha2002: Because you gave children your time
scotsguy_50: well done to you as well..
nganha2002: Children love you very much
nganha2002: I myself also learn a lot with my daughter" ....


Con học đàn Piano thì cũng còn amator lắm. Tuy nhiên bố cũng bảo là cô khen là có năng khiếu nên bố mẹ quyết định về nhà mới sẽ tặng con một cây đàn để con học hành cho nghiêm chỉnh nhé con gái yêu. Con còn phải làm gương cho em nữa cơ đấy, đừng để em còn bé thế mà lại đi nhắc nhở mình thì buồn lắm nghe chưa??!!!!

Yêu các con....

Còn 31 ngày nữa, em tròn 2 tuổi...

,

Tháng này, mẹ đi triền miên vì nhà mình sắp về nhà mới rồi. Mẹ chẳng được chơi với em mấy để có thể viết những câu chuyện về em như các mẹ khác. Hy vọng, khi mình ổn định cuộc sống, mẹ có thể bên em nhiều hơn...

Em vẫn còn ậm ọe và có một đợt ho do lây cảm cúm của người lớn nên hay nôn trớ. Trộm vía, uống thuốc qua quýt cũng đã khỏi. Tháng này chị Ngân Hà không đi xe buýt đi học nữa nên sáng sớm, bố mẹ đã phải lục tục đưa chị đi học nên mẹ chẳng kiểm soát được chế độ ăn của em.
Em đạt 13,8kg và cao 88cm đo nằm (chứ đứng chắc không được thế).

Măm măm của em vẫn chỉ ngày hai bát cháo nhỏ và hai bữa sữa. Mấy hôm nay mẹ đã quyết định đổi cho con uống sữa Wakodo rồi vì lý do an toàn, và con thì lớn rồi, sữa không phải là quan trọng nhất nữa. Thỉnh thoảng đi chơi, mẹ cho con ăn mỳ soba luộc chấm nước tương tsuyu, pha loãng, thêm chút mayone thì con há mồm thật to và không cho ai xin hết. Mồm lại còn hét to: "Diệu ăn mỳ" nữa chứ. Buổi tối, lúc cả nhà ăn cơm thì em ngồi chơi một lúc, xong nhớ ra bắt đầu chỉ chỏ vào mâm bảo: "Diệu ăn cái này...". Nếu cho ăn món khác là em từ chối ngay, em sẽ đợi cho đến khi em được ăn đúng món yêu cầu thì mới thôi. Được 2 phút em lại đòi xuống và trèo vào chỗ bố ngồi ăn cơm phá mâm và phá không cho bố ăn cơm.
Vận động thì nếu thả em ra, em sẽ chạy thôi rồi. Tuy nhiên tháng này phần nửa cuối tháng, em bị mẹ cắt mất món đi công viên buổi sáng nên rất tiếc cho em. Thỉnh thoảng, mẹ cho em xuống bà chạy cùng em Đôn thì em như con chim sổ lồng đi như ngựa và phi xe lắc đến mức mẹ phải ngạc nhiên. Con đạp bằng hai chân cái xe lắc của em Tôm khắp đường nhà bà rất nhanh. Nên trộm vía hai cái bắp chân cũng có vẻ chắc lên...


Ngôn ngữ của em càng ngày càng phát triển làm cả nhà cười nghiêng ngả. Tuy nhiên khó tránh khỏi em nói ngọng n,l cũng như nói giọng địa phương như là em đếm se bân, ết, nai, tie..n, haha. Em nói nhanh tới mức mà em diễn đạt không kịp nên thành nói lắp, mẹ toàn phải bảo em nói chậm lại thôi. Em nói cả câu sõi, đến ông ngoại đi vắng 2 tuần về cứ ngạc nhiên bảo sao thằng bé nói được nhiều thế.



Về nhận thức, em vẫn tiến đều đều như thế. Đầu tháng, mẹ quay được cảnh thằng con nhớ được khoảng 2/3 bảng chữ cái tiếng Anh, thì cuối tháng con đã nhớ được đến 90% rồi. Sáng ngủ dậy là em đòi mẹ hát abc đi, yêu lắm. Em đếm từ 1 đến 20 chuẩn hơn, và màu sắc thì nhận biết khá là chuẩn.

Khổ thân em dạo này buồn vì lang thang chơi một mình. Sáng mở mắt dậy là cả nhà đi mất. Bình thường chẳng theo mẹ mấy thế mà dạo này, gọi mẹ dáo diết. Thỉnh thoảng lại nghe em gọi: "mẹ ơi, mẹ đâu rồi?" " Mẹ ơi, bế Diệu". Sáng nay nghe em ngồi ở tầng 2 gọi khi cả nhà đi mà mẹ buồn quá. Cả ngày đi làm, mẹ cứ ám ảnh giọng em gọi: " Chíp, Mẹ ơi, bố ơi!!!".



Có một chuyện buồn cười là em biết chỉ có bố mẹ mới cho em đi chơi nên mỗi khi bố bảo Diệu mặc quần áo đi chơi là em đứng dưới cầu thang gọi: "Mẹ Vịt ơi ời!!!". Tuy nhiên tối đến, mẹ bảo chị tự học một lúc rồi ru em ngủ thì em chịu ngay, nhưng khi bố vào nằm cạnh bảo để bố ru ngủ thì em quay ngay sang mẹ bảo: "Mẹ xuống nhà đi nhá". Thế đấy, tôi bị đuổi đi một cách phũ phàng như thế đấy.



Còn đúng 1 tháng nữa là sinh nhật con trai tròn 2 tuổi rồi. Mong sao con ngày càng vững vàng và ngoan ngoãn nhé. Tôi cảnh cáo anh, là dạo nay hay ném đồ chơi lắm đấy, tôi toàn phải lấy các con vật ra dụ dỗ con để con tự cất đồ chơi sau khi chơi xong.
Yêu con nhiều lắm!!!