Skip navigation

Lost password? | Help

Khách Phong Trần

Làm khách phong trần mấy mươi năm / Đến lúc vui buồn chằng bận tâm / Muốn lên núi cao nghe gió lộng / Xuôi dòng sông lớn đợi chờ trăng

STICKY POST

THƠ – HỌA – SÁCH – GỐM

Một cuộc đời, bốn niềm đam mê: Thơ – Họa – Sách – Gốm.

Thơ là cung bậc của một bản trường ca huyền diệu bất tận, được con tim tấu lên trong suốt một đời người.

Họa là một cách thể hiện những ước mơ sâu xa nhất của lòng người bằng màu sắc và nội dung của từng họa phẩm.

Là một người lười biếng và ham rong chơi, nhưng tôi cũng là người ham mê sách. Dù lưu lạc phương nào, quanh mình luôn luôn có một số sách để làm bầu bạn. Mỗi lần về Huế, nhìn lại tủ sách của Anh tôi (Nhà nghiên cứu Hồ Tấn Phan) là tôi lại mê mẩn cả tâm thần.

Gốm cổ hay gốm mới, ngay một mảnh gốm bể là lạ tôi cũng thấy thích. Lạc vào khu vươn rộng 2500 m2 của Anh tôi ở Huế đúng như đã lạc vào “Thiên đường” của gốm sứ. Hiện vật vô số kể và giá trị cũng rất lớn, y như tôi đã từng ví von với vài người bạn: Đó là kho báu mà chàng A-li-ba-ba đã lấy từ tay bốn mươi tên cướp trong “Nghìn lẻ một đêm”

Nếu có duyên lạc vào Blog này, tôi xin mời các bạn cùng tôi rong chơi qua bốn miền đam mê trên, xin buông xã mọi câu chấp, ngẫu hứng rong chơi trong “Một cõi đời hư” (Nhất thế phù vân). Xin đa tạ!

NGHE LỜI RU ANH

Em ru ai nghe thấm đượm tình?
Lời ru vang vọng chốn nhân sinh!
Thụy trầm ngọt giấc chiêm bao ngỡ! (*)
Dáng ngọc ngàn xưa! Khách tri âm!

Em ru ai đến độ mê tâm?
Võng thơ say giấc trăm chung tửu,
Lục bát dạt dào thoảng hương ngâu!

Em ru ai bằng tiếng tịch không?
Để ai lại thấy nao nao lòng,
Ba sinh duyên nợ chốn trần hồng,
Tiền thân chợt tỉnh trong lòng mộng,
Say khướt môi cuồng - Hương vị say!

Ru sao đến ngôn ngữ cạn nguồn?
Lời ru làm rung dộng con tim,
Sóng triều vỗ dậy tình chấp choáng,
Say tỉnh - Tỉnh say - Lạc bão tình!

Lời ru sâu lắng tận đáy lòng,
Ngọt như hương nhụy của hoa hồng,
Thơm như hương ngâu khuya tĩnh lặng, (1)
Lời ru ba động đến muôn trùng!

Ai vỗ? Ta hò câu ví dặm?
Ai nghe? Ta đàn khúc thụy du?
Réo rắt thiết tha tiếng dao cầm,
Bá Nha, Tử Kỳ - Sầu vạn cổ! (2)

Trăng đỗ nghiêng, lúc mờ lúc tỏ,
Giọt rượu tình, khi nhạt khi nồng,
Ta chèo thuyền đến tận cội nguồn,
Nghe văng vẳng lời ru vang vọng....


Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần

(1)Hương ngâu khuya tĩnh lặng: Ngâu là loại cây mộc dạng bụi nhỏ, lá ngâu nhỏ, hoa ngâu màu vàng trắng có nhiều cánh. Hoa ngâu rất thơm,một hương thơm kỳ lạ, đặc biệt là càng về khuya thì hoa ngâu lại càng thơm. Cây ngâu thường được trồng ở trước đình, chùa, am miếu... Hồi nhỏ, nhà tôi ở một xóm có đến mấy chục cái am miếu lớn nhỏ, trong đó có nhiều am miếu trồng những bụi ngâu khá lớn. Tuy là một cậu bé nổi tiếng hoang nghịch, thế mà mỗi lần đi ngang nhưng cái am có bụi cây ngâu lớn tõa ngát hương thơm vào những đêm khuya thanh vắng là tôi cứ thấy rờn rợn cả người. Tôi thấy rờn rợn cũng phải thôi vì có mấy người lớn tuổi trong xóm kể lại là đã có lần thấy thấy những cô gái tóc buông dài chấm đất, mặc cả bộ áo quần mầu trắng, đùa giỡn với nhau quanh những bụi ngâu vào nhưng đêm khuya thanh vắng...

(2)Bá Nha, Tử Kỳ: Thời Xuân Thu Chiến Quốc, Bá Nha là người đất Sính Đô nước Sở nhưng lại làm quan đến chức Thượng Đại Phu ở nước Tấn.

Một hôm Bá Nha phụng chỉ vua Tấn sang làm việc ở nước Sở. Trên đường trở về, Lúc thuyền đến cửa sông Hán Dương là nơi phong cảnh hữu tình lại đúng vào đêm trung thu. Cảnh tú tuyệt đẹp, ánh trăng trung thu vằng vặc huyền ảo, Bá Nha đã cho neo thuyền nghỉ lại ở dưới chân núi Mã Yên. Thời đó, Bá Nha nổi tiếng là tay phong luu tài tử, nhất là ngón dao cầm đạt đến mức kỳ tuyệt, điêu luyện không ai sánh kịp. Bá Nha sai người hầu bày rượu, đôt lư trầm thơm và vào trong mang cây dao cầm ra. Bá Nha so dây dao cầm, vừa uống rượu, vừa thưởng trăng vừa khảy những khúc dao cầm. Giữa đêm khuya tĩnh mịch, cảnh vật sông nước, núi non huyền ảo lạ thường, ánh trăng nhấp nhô trên mặt nước lấp lánh kỳ ảo. Tiếng đàn lúc như gió mơn man trên mặt nước, lúc như thì thầm qua kẻ lá của rừng cây dưới chân đồi, lúc lên cao như đang đùa giỡn với những vì sao, lúc sâu lắng như đang chim sâu đến tận đáy sông... Bá Nha đang say sưa với khúc dao cầm thì bỗng cảm nhận lạc mất nhịp đàn, với kinh nghiệm của một người am hiểu âm luật, Bá Nha biết là có người đang nghe lén mình đàn. Bá Nha gọi người hầu đem cất dao cầm vào trong rồi bước lên bờ. Chỉ mấy bước là đến chân một ngọn suối, Bá Nha nhìn thấy một trung niên tiều phu đang ngồi trên một tảng đá. Gánh củi để dưới chân, cây rìu dựng bên tảng đá, bộ áo quần màu đất đã cũ với hai ba miếng vá, hai ống quần xắn cao gần đến đầu gối, nhưng vẻ ngoài lam lũ cũng không dấu được đôi mắt tinh anh và dáng vẻ quắc thướt của trung niên tiều phu.

Sau khi chào hỏi, hai người càng chuyện trò càng thấy tâm đắc, lúc đó Bá Nha mới biết vị trung niên tiều phu tên là Chung Tử Kỳ cũng là người am hiểu âm luật rất tường tận. Sau đó Bá Nha và Tử Kỳ kết thành huynh đệ, Bá Nha mời Tử Kỳ xuống thuyền, sai người bầy tiệc rượu, hai người vừa đối ẩm vừa chuyện trò vui vẻ. Bá Nha so dây dao cầm rồi gảy liền mấy khúc, sau mỗi khúc Tử Kỳ bình phẩm rất là cao sâu và trùng với những nghĩ suy trong tâm tưởng của Bá Nha. Cuộc vui hội ngộ kéo dài đến sáng, bịn rịn chẳng nỡ chia tay, cuối cùng Bá Nha cũng đành phải từ giã người em kết nghĩa để lên đường về kinh phục mệnh vua Tấn. Trước khi chia tay, Bá Nha hẹn với Tử Kỳ một năm sau đúng đêm trăng trung thu sẽ gặp nhau ở ngay nơi gặp nhau lần đầu.

Thời gian thấm thoát, một năm chóng vánh trôi qua, Bá Nha y lời ước hẹn với Tử Kỳ đã cho người dong thuyền đến neo đậu ở chân núi Mã Yên đúng vào đêm trung thu. Trăng vừa lên, Bá Nha sai bày tiệc rượu
để đợi tri âm. Trăng càng lúc càng lên cao, Bá Nha đem dao cầm gảy khúc nhắn gọi bạn hiền, tiếng đàn càng lúc càng réo rắc tha thiết như nhớ như thương, như trông mong, như tỏ nổi lòng biết bao chờ đợi. Tiếng đàn bổng trở nên ai oán lâm ly, khắc khoải nghẹn ngào như khi tử biệt, Bá Nha dừng ngay tiếng đàn, linh tính biết có việc chẳng lành. Bá Nha lên bờ tìm đến nơi ở cua Chung Tử Kỳ là Tập Hiền Thôn, đến nởi dò hỏi, Bá Nha mới biết Tử Kỳ đã chết và y theo nguyện vọng đã được an táng ở bên ngọn suối nơi hai người đã gặp nhau lần trước. Đến trước mộ Tử Kỳ, Bá Nha thắp hương rồi rót rượu cúng bạn mà nước mắt chan hòa. Bá Nha đến ngồi ở tảng đá trước đây hai người đã ngồi chuyện trò, Bá Nha so dây dao cầm ròi khảy khúc biệt ly, tiếng đàn như nức nở, tức tưởi thương đau, những người di theo không ai cầm được nước mắt... dừng tiếng đàn, Bá Nha nói bạn tri âm đã chết rồi thì còn ai nghe và hiểu hết nổi lòng của mình nữa nên Bá Nha đã đập vỡ cây dao cầm trên tảng đá.

TRÀ ĐẠO HAY ĐẠO TRÀ

Trà ngon ta cứ uống!
Chẳng tìm Đạo đâu xa!
Cứ "Gánh nước bổ củi" (1)
Đạo ở trong tâm ta!

Sao đã tĩnh lại mê?
Làm mãi kẻ lưu đày!
Cứ "Thỏng tay vào chợ" (2)
Bình thản nhìn mây bay.

Trà Đạo hay Đạo Trà?
Ta mời người một tách!
Uống rồi quên chính ta.
Quên "Bản lai diện muc" (3)


Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần

(1) Vạn thủy ban sài công phu đệ nhất.
(2) Thập Mục Ngưu Đồ Thiền Tông bức thứ 10: Nhập triền thùy thủ (Buông tay vào chợ).
(3) Bản lai diện mục: Ngũ Tổ Hoằng Nhẫn trao Áo Pháp cho Lục Tổ Huệ Năng. Lục Tổ Huệ Năng xuống núi thì sư Huệ Minh và một sô tăng nhân đuổi theo để giành lại Áo Pháp. Lục Tổ để áo lên một tảng đá. Huệ Minh đến lấy nhưng cá áo nặng như núi nên không lấy được.Lục Tổ hỏi:
"Ông đến đây cầu gi? Cầu áo hay cầu Pháp?". Huệ Minh thưa: "Chẳng đến vì áo, chính vì Pháp đó!". Lục Tổ noi: "Vậy nên tạm dứt tưởng niệm, lành dữ tảy đừng nghĩ tới". Huệ Minh vâng nhận. Giây lâu, Lục Tổ nói: "Đừng nghĩ lành, đừn nghĩ dữ, ngay trong lúc ấy đưa tôi xem cái bổn lai diện mục của ông trước khi cha mẹ chư sinh ra ông". Thoạt nghe Huệ Minh bừng sáng rõ ngay cái pháp (chân lý) căn bản bấy lâu tìm kiếm khắp bên ngoài ở muôn vật. Cai hiểu của ông bây giờ là cái hiểu của người uống nước nóng lạnh tự biết. Ông cảm động quá đổi đến toát mò hôi, trào nước mắt, rồi cung kính đến gần Lục Tổ chắp tay làm lễ: "Ngoài lời mật ý như trên còn có ý mật nào nữa không?". Lục Tổ Huệ Năng nói: "Điều tôi nói với ông tức chẳng phải là mật. Nếu ông tự soi trở lại sẽ thấy cái mật là ở nơi ông". (Thiền Luận của DAISETZ TEITARO SUZUKI Truc Thiên dịch)

MỘT THUỞ YÊU EM

Xa rồi ngọt giấc miên du,
Đến nay sương đọng hương từ môi em.
Êm êm nốt nhạc lời tim,
Lâng lâng muôn thuở triều nguyên đỗ về.
Ngàn xa hơi thở còn nghe,
Buông lòng cung bậc đê mê sóng tình.
Ngất ngây điệu nhạc vô thanh,
Chỉ em, em hiểu, chỉ anh dại cuồng.
Ta chìm trong những nụ hôn,
Thế gian biến mât chỉ còn hai ta.
Ta chìm trong một biển hoa,
Ta say trong một lâu đài tình yêu.Đốt
- Này em! Sao quá diễm kiều?
Đốt anh hương lửa ba sinh kiếp nào?
Kiếp nầy ngọt mộng hương đào,
Nhưng sao em lại ly tao xa rồi?
Tìm em khắp chốn đất trời,
Mông lung nhân thế, một đời nhớ em!

Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần

TA LÀ HẠT BỤI

Ta bỗng là mây!
Mây lơ lửng bay.
Ta bỗng là sao!
Sao ngủ giữa ngày.
Ta muốn là trăng!
Trăng tròn rồi khuyết.

Vậy ta là gió!
Gió cất tiếng ca,
Bài ca vô thanh.

Ta là khúc nhạc!
Khúc nhạc vô âm!

Chỉ còn trái tim!
Trái tim vô ngã!

Vậy ta là ai?
Lạc lỏng giữa đời!

Ta là hạt bụi!
Một hạt bụi thôi!

Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần

AN NHIÊN

Đem hoa trồng lại trên rừng,
Hứng sương đổ xuống cội nguồn biển khơi.
Đem sao trả lại bầu trời,
Để mây lơ lửng một đời phiêu du.

Rồi hoa hương ngát thiên thu,
Rồi sương bốc nắng sương mù bũa giăng.
Mây trôi tìm lại dáng trăng,
Ngàn sao lấp lánh Cung Hằng kết hoa.
"Trăm năm trong cõi người ta", (1)
Đến rồi ở lại gọi là chút duyên.
Tâm tự tại, sống an nhiên,
Không buông, không chấp, ưu phiền cũng không.
Mang mang nhè nhẹ cõi lòng,
Thỏng tay vào chợ theo dòng thế gian.

Hoang nhiên như giữa ngút ngàn,
Đói ăn, khat uống rồi nằm ngủ say.

Mốt mai duyên nợ tròn đầy,
Ta đi để lại tháng ngày hư vô.

Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần

CHUÔNG CHÙA NGÂN VANG

Chuông đổ Chùa xưa,
Tiếng ngân vang vọng,
Rũ sạch tâm ta,
Những hạt bụi hồng.

Tiếng chuông ngàn xưa,
Vang vọng đến giờ,
Sóng Hải Triều Âm,
Xua tan mê lộ.

Tránh khỏi nghiệp duyên,
Buông hết ưu phiền,
Tâm không vọng khởi,
Tịnh tịnh an nhiên.

Chuông đỗ chùa xa,
Vang cõi Ta Bà,
Mở con đường sáng,
Để người bước qua!

Tiếng chuông ngàn xưa,
Tiếng chuông Tịnh Độ,
Chỉ đường bước qua,
Dẫn lối trở về.

Từng hồi chuông ngân,
Giữa chốn hồng trần,
Tiếng chuông vang vọng,
Ngân mãi ngàn năm!

Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần

HOANG NHIÊN

Làm sao có cơ duyên,
Thong dong trên Đạo thuyền?
Buông mọi điều phiền muộn,
Hiểu hết lẽ vô thường.

Pha một tuần trà thơm,
Ta mời người cùng uống!
Người va ta dong ruổi,
"Đạo" đang ở trên "Đường".

Tìm nẽo về chốn xưa,
Sông sâu và sóng cả,
Trên cành trúc mong manh,
Áo lộng gió - Đạo qua! (1)

Chấp - lạc vòng sinh tử!
Buông - thoát nẽo tử sinh!
Hoang nhiên ba vạn sáu,
Dạo khắp chốn nhân tình.

Pha một tuần trà ngon,
Vị trà khoan khoái lòng,
Hương trà thơm lâng lâng.
Dìu ta vào hư không!

Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần

GIỮA CUỘC ĐỜI CÓ KHÔNG

Trong ngút ngàn nhân thế,
Tịch liêu vọng lời kể,
Trăm năm cõi đi về,
Thân phận hòn đá sỏi!

Trong màng khuya đêm tối,
Buồn đổ hạt lẻ loi,
Như tiếng dế tỉ tê,
Nghe nao nao cõi lòng.

Và trong cõi mênh mông,
Mây lặng buồn man mác,
Rồi thinh không nhả hạt,
Nhả những hạt sương buồn.

Hiện hữu giữa trần đời,
Em hóa thân viên sỏi,
Tôi - cỏ dại ven đường.
Em - Sỏi lăn giữa đời,
Tôi - Hoa dại thoảng hương,
Giữa cuộc đời có không.

Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần

ƯỚC HẸN

Mùa đông chợt lạnh chợt buồn,
Đêm nằm tỉnh giấc cuộn tròn nhớ thương.
Ánh trăng le lói qua song,
Chập chờn mờ ảo trăng luồn dáng mây.
Trăng thương trăng bỗng hao gầy,
Ta thương, ta thấy, ta say gữa đời.
Ta say men rượu đơn côi,
Đêm chờ trăng xuống ngõ lời thế gian.
Hỏi thăm chú Cuội, chị Hằng,
Quãng Hàng (1) có chỗ ta ngồi thảnh thơi?
Mai kia duyên thế hết rồi,
Về nơi Cung Quãng nhớ người thế gian!
Bâng khuâng ta dạo tiếng đàn,
Um hương nguyệt quế gió mang về trần,
Quế hương tìm khách tri âm,
Gởi lời ước hẹn một lần tái sinh.

Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31