STICKY POST
Monday, 18. May 2009, 12:27:30
giới thiệu
Một cuộc đời, bốn niềm đam mê: Thơ – Họa – Sách – Gốm.
Thơ là cung bậc của một bản trường ca huyền diệu bất tận, được con tim tấu lên trong suốt một đời người.
Họa là một cách thể hiện những ước mơ sâu xa nhất của lòng người bằng màu sắc và nội dung của từng họa phẩm.
Là một người lười biếng và ham rong chơi, nhưng tôi cũng là người ham mê sách. Dù lưu lạc phương nào, quanh mình luôn luôn có một số sách để làm bầu bạn. Mỗi lần về Huế, nhìn lại tủ sách của Anh tôi (Nhà nghiên cứu Hồ Tấn Phan) là tôi lại mê mẩn cả tâm thần.
Gốm cổ hay gốm mới, ngay một mảnh gốm bể là lạ tôi cũng thấy thích. Lạc vào khu vươn rộng 2500 m2 của Anh tôi ở Huế đúng như đã lạc vào “Thiên đường” của gốm sứ. Hiện vật vô số kể và giá trị cũng rất lớn, y như tôi đã từng ví von với vài người bạn: Đó là kho báu mà chàng A-li-ba-ba đã lấy từ tay bốn mươi tên cướp trong “Nghìn lẻ một đêm”
Nếu có duyên lạc vào Blog này, tôi xin mời các bạn cùng tôi rong chơi qua bốn miền đam mê trên, xin buông xã mọi câu chấp, ngẫu hứng rong chơi trong “Một cõi đời hư” (Nhất thế phù vân). Xin đa tạ!
Thursday, 31. December 2009, 11:31:26
THƠ
Không có lẽ, qua một đêm thức dậy,
Tình giữa đời là bọt biển trùng khơi!
Không có lẽ, trăm năm là hư cấu,
Những cuộc tình là những cuộc rong chơi!
Không có lẽ, trong những lời êm ái,
Đã ươm mầm cho những giọt tàn phai!
Không có lẽ, những nụ cười rạng-rỡ,
Hạt thương đau đã lặng lẽ len vào!
Không có lẽ, tình yêu là sương khói,
Hợp rồi tan trong vũ-trụ mênh-mông!
Những bài tụng ca tuyệt diệu vô cùng,
Bỗng tan biến vào đại-dương vô vọng!
Không có lẽ, khi trái tim tan vỡ,
Dòng máu hồng vẫn còn chỗ luân lưu!
Hay từng giọt đã đổ vào sa-mạc,
Thấm sâu vào từng hạt cát hoang vu ...
Hồ Tấn Minh - Khách Phong Tràn
Monday, 28. December 2009, 09:20:35
Ta là một cọng rong rêu,
Thiên hà rơi xuống trên cầu nhân gian.
Ta là hạt cát khuông trăng,
Triệu năm lưu lạc dừng chân chốn nầy.
Ta là một đám mây bay,
Mênh mông vô tận không ngày dừng chân.
Ta là thoáng gió trên ngàn,
Vân du muôn nẻo hồng hoang đến giờ.
Ta là hạt bụi hoang sơ,
Lững lơ, lơ lững bến bờ phù vân!
Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần
Sunday, 27. December 2009, 13:52:12
Nửa khuya trăng nhẹ lên cao,
Nửa vầng lạc ở phương nào trăng ơi?
Nửa vầng còn lại đơn côi,
Nửa tìm mây ngủ để vơi muộn phiền.
Vườn mây cũng chẳng nằm yên
Mây còn mỏ hội thủy nguyên đổi dời,
Mây thành những hạt mưa rơi,
Rất về nhân thế làm tươi cây cành.
Và trăng lơ lửng một mình,
Nửa vầng trăng khuyết chênh vênh lưng trời.
Trăng tìm đến gió ngõ lời,
Thiên hà kết bạn đời đời thủy chung.
Gió bay, nhìn lại ngập ngừng:
Trăng ơi, gió phải muôn trùng bữa giăng.
Vậy là còn lại mình trăng,
Nửa vầng nguyệt khuyết lang thang giữa trời.
Thế gian ta cũng đơn côi,
Xin trăng kết bạn muôn đời được không???
Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần
Friday, 25. December 2009, 20:06:31
SÔNG HƯƠNG
Cư dân trên trái đất không ít người xem thú sông biển là một điều không thể thiếu trong cuộc sống. Những khu du-lịch nổi tiêng của các nước trên thế-giới có kết hợp với sông biển là những địa điểm du-lịch có sức lôi cuốn mạnh du khách từ tất cả các châu lục. Ở Ấn-Độ, người theo đạo Hindu xem việc tắm ở sông Hằng như một nghi-thức tôn-giáo thiêng-liêng. Sông Hằng, tên của dòng sông được đặt theo tên của nữ thần Hindu Ganga chảy qua nhiều vùng lãnh-thổ của Ân-Độ, đây là con sông dài nhất của Ân-Độ. Nằm bên bò sông Hăng có thành phô cổ Varanasi được xây dựng cách đây hàng ngàn năm (gần 3.000 năm). Một quần thể kiến trúc độc đáo gồm thành cổ Varanasi và những đền thờ Hindu nằm dọc theo bờ sông Hằng, không những là một quần thể kiến trúc độc đáo mà ở đây còn là một thánh địa thiêng-liêng của người theo đạo Hindu. Tâm nguyện lớn nhất của người Ấn-Độ theo đạo Hindu là trong đời người ít nhất một lần được tắm trên sông Hằng, và tâm nguyện cuối cùng là khi chết được mang xác về hỏa thiêu ở thanh phố cổ Varanasi rồi thả tro xuống sông Hằng đoạn chảy qua thành phố. Thế nên, trận động đất-Ấn Độ dương ngay 26/12/2004, với cường độ ở giữa 9,1 và 9,3 độ Richter đã kích hoạt một chuối các đợt sóng thần có nơi cao đến 30mét (100ft) đã tàn phá các vùng ven biển của các nước Indonesia, Sri Lanka, Ấn-Độ, Thái Lan ... cướp đi sinh mạng gần 250.000 người. Nhiều du-khách châu Âu và Úc đi du lịch đã thiệt mạng ở Bãi tắm Katal Nol (Thái Lan), Bãi Patong (ở Phuket
Thái Lan), Bãi tắm Maikhao (phía bắc Phuket Thái Lan), Vịnh Kamala (phía bắc Phuket Thái Lan), ở Chennai, Tamil Nadu (Ấn Độ-)..... trong đó, Thụy-Điển và Đức có hơn 500 công dân chết trong thảm họa nay. Thế mà, đến nay (2009) chỉ sau 5 năm, nhũng địa-điểm du-lịch này lại rất đông du-khách. Thế nên, không ngạc nhiên khi biết nhiều người Huế thích tắm sông, tắm biển. Mùa Hè oi bức, ngày nào bãi biển Thuận An cũng đông người và trên những bến dọc hai bờ Hương-giang không lúc nào vắng người tắm mát, đùa giỡn với dòng nước trong veo.
Và ở trung tâm thành phố Huế (theo địa giới của trước năm 1975) có hai địa điểm tắm sông Hương rất thú vị mà không phải người Huế nào cũng biết: Biền Bãi Dâu và cồn cát Hương lưng chừng giữa dòng nước Hương-giang.
Biền Bãi Dâu: Vùng đất này nằm trải dài từ cuối đường Chi-Lăng nối dài đến gần doi đất nhìn qua Bao Vinh, có
lẽ ngày xưa vùng đất nấy là bãi đất trồng dâu (loại cây dâu lấy lá nuôi tầm) nên người ta gọi vùng đất nay là Bãi Dâu. Khi ở
đây trở thành một bãi tắm thì ở đây không có nhà cửa và cũng không còn dâu nữa mà người ta trồng dưa gan, dưa hườn. Song song (?) Với con đường đất ngoằn ngoèo dọc theo bờ sông là một hàng rào bằng cây lá dứa nhiều gai. Khoảng dài bờ sông 200m, từ đường đi ra đến mép nước không đều nhau, có nơi chỉ 1m nhưng cũng có nơi rộng đến 4m. Nhưng đặc biệt là cát ở bờ sông nối tiếp cát dưới mặt nước thoai thoải ra xa đến 50, 60m nên ở đây trở nên một bãi tắm khá thú vị. Thời gian tôi lên học trung-học đệ nhị cấp (cấp 3) ở trường Quốc-học thì đã ít đi tắm ở các bến trước đây mà thỉnh thoảng về tắm biển Thuận An, hằng ngày về tắm ở Biền Bãi Dâu. Ơ đây, nhiều lúc tôi tắm ra khá xa bò mà nước cũng chỉ ngang bụng hoặc ngang ngực (chỉ nói nhỏ thôi: tôi không biết bơi!) Những ngày hè nóng bức, Biền Bãi Dâu rất đông người, không những là những người sống gần đó mà những người ở khá xa vẫn tìm về. Người lớn thì tắm xa bờ, các cô cậu bé thì tắm gần bờ, các cháu còn nhỏ thì đùa giỡn với cát ven bờ. Thỉnh thoảng lại có những nhóm thanh niên về đây vừa tắm vừa chơi bóng ném.
Và một địa điểm tắm sông Hương rất thú vị nữa, khoảng giữa dòng Hương-giang, bên nay là chợ Đông-Ba, bên kia là khách sạn Hương giang cũ (?), Nhìn lên trên là cầu Trường-Tiên, nhìn nghiêng qua bên kia là Đập Đá. Ở đây, đáy sông có những cồn cát nằm chìm dưới mặt nước khá rộng, người lớn đứng, nước cũng chỉ ngang bụng. Mùa hè, gặp đêm trăng mà được tắm ở đây thì thật là thú vị, mặc sức đùa giỡn với dòng nước mát rượi, mặc sức ngắm trăng lơ lửng trên cao. Trăng và người, giữa một khoảng mênh mông im lắng.
Thành quách rêu phong, sương vẫn phủ,
Trăng lồng đáy nước, vẻ thêm xinh.
Á-Nam Trần Tuấn Khải
Sông Hương làn nước trong xanh,
Non Bình vẫn bóng trăng thanh đêm rằm;
Tương-Phố 1930
Lại nhớ một đoạn trong một bài ca theo điệu Tư-đại-cảnh:
......
Nhìn mặt nước dòng Hương mà chẳng ngại gió sương,
Đẹp nào hơn khi thuyền nọ sang ngang,
Một đôi bóng hường dáng mơ màng, tóc thề bỏ suông suông, làng gió nhẹ mơn man,
......
Đây núi Ngự, đây dòng Hương-giang,
Nơi muôn thuở vơi đầy nhớ thương.
Nhưng làm thế nào để có được một ĐÊM TRĂNG - LÊNH ĐÊNH TRÊN SÔNG HƯƠNG?
(còn tiếp)
Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần
Thursday, 24. December 2009, 06:42:58
Ai bày tiệc rượu khuya trăng?
Ta xin một chén tẩy trần được không?
Trăng buồn trôi giữa mênh mông,
Ta buồn lạc lỏng giữa dòng nhân gian.
Trăng buồn còn có chị Hằng,
Có chàng cuội đứng vin cành cây đa.
Ta buồn chỉ có mìn ta,
Bâng quơ thả một vần thơ giữa đời.
Trăng buồn trăng lặng lẽ trôi,
Ta buồn quạnh quẽ ta ngồi trầm tư:
Nhân tình từ thuở đến giờ,
Tình yêu là chút vẩn vơ giữa đời.
Giữa dòng nước lững lờ trôi,
Để ta đổ chút đơn côi theo dòng.
Có ai nhận dược thủy chung?
Ta xin tặng một đóa hồng thật tươi!
Còn ai hạnh phúc trong đời!
Ta xin tụng chúc những lời hoan ca!
Còn ta, xin tạ từ về,
Chốn xưa ta đã hôn mê kiếp nầy!
Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần
Saturday, 19. December 2009, 16:04:02
SÔNG HƯƠNG
Hương giang, dòng sông quê hương. Hương giang đã in dấu đời tôi với bao kỷ niệm vui buồn từ tuổi ấu thơ đến lúc trưởng thành. Cũng như nhiều người Huế khác, tôi ước ao một ngày nào đó được lên tận ngọn nguồn sông Hương, rồi thực hiện một cuộc ngao du, dong thuyền từ thượng nguồn xuôi về hạ lưu để cảm nhận trọn vẹn vẻ đẹp nên thơ và quyến rũ của sông Hương.
Tôi muốn thưởng thức hương thơm kỳ diệu của dòng nước Hương giang: hương thơm được ấp ủ trên những ghềnh đá cheo leo của ngọn nguồn sông Hương. Hương thơm được tạo ra từ những cây thạch-xương-bồ (1) mọc trên những ghềnh đá. Rồi cây, lá, hoa của thạch-xương-bồ rơi vào dòng nước, hương thơm hòa vào dòng nước , hương thơm lan tõa, lan tõa maĩ... Tôi muốn ngắt một cây thach-xương-bồ đem về làm kỷ vật của một đời người - một đời người luôn gắn bó với quê hương ruột thịt có dòng máu luân lưu vĩnh cửu là dòng nước Hương giang.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Huế, tuổi ấu thơ trong giai đoạn quê hương khói lửa chiến tranh nhưng cũng được Huế thương yêu đùm bọc trọn tình. Tuổi học trò, tuổi thanh-niên và một thời sinh viên đã có với Huế và Hương giang rất nhiều kỷ niêm sâu sắc không bao giờ quên.
Hương giang như một dải lụa đào mềm mại và óng ả vắt ngang đất thần kinh tô đậm thêm vẻ đẹp cổ kính của cố đô Huế. Hầu hết thời gian trong năm nước sông Hương trong lành và dịu mát, chỉ những ngày mưa lụt bão lũ là nước vẩn đục phù sa, nhưng cũng chỉ vài ngày là nước trong lành trở lai.
Sông Hương một dải xanh xanh,
Gió vờn mặt nước sóng tình đầy vơi.
Con thuyền xuôi ngược hôm mai,
Nhẹ tay chèo lái những ai đó giờ!
Á-Nam Trần Tuấn Khải
Nước sông Hương trong lành và ngọt ngào chỉ trừ lúc khô hạn, thủy triều lên cao đưa nước mặn từ biển xâm thực vào sâu trong đất liền thì nước sông Hương mới có vị lờ lợ, nhưng cũng chỉ một thời gian ngắn là nước ngọt ngào trở lai. Nước sông Hương là nguồn nước chính cung cấp nước sinh hoạt cho người dân thành phố Huế. Dọc hai bờ sông Hương là những thôn ấp, làng xóm với những lũy tre xanh,những vườn cây trái xanh ngát. Dọc hai bờ sông Hương có rất nhiều bến sông, bến sông do con người xây dựng và bến sông tự nhiên. Có những bến sông là của riêng một "nhà", cũng có bến sông là bến chung của làng xóm. Có những bến sông là bến đò ngang, cũng có những bến sông là bến của những chuyến đò xuôi ngược. Trong đó, có những bến sông đã đi vào lịch sử như bến Phu Văn Lâu, có những bến sông đã đi vào tâm tư tình cảm của người Huế như bến Trương Tiên, bến Thừa Phủ...
Trăm năm trót lỡ hẹn hò,
Cây đa bến cộ, con đò khác đưa.
Cây đa bến cộ còn lưa,
Con dò đã thác năm xưa tê rồi!
Nhưng nói chung, nững bến sông Hương là nơi quen thuộc và thân thiết của người xứ Huế. Những ngay nắng hè oi bức thì bến sông Hương là nơi dể những cô cậu bé và cả những người lớn tuổi dầm mình trong làn nước trong vắt, mát mẻ để hưởng thụ sự sảng khoái của thú tắm sông (Chà! ở đây có câu truyền khẩu dân gian khó nói ra quá: "Thứ nhất tắm sông......"). Những tháng năm học tiểu học ở trường Thượng Tứ (nay là trường Phú Hòa A) tôi thường được anh tôi đưa đi tắm ở bến Phu Văn Lâu, bến Thừa Phủ, bến Thương Bạc.Nguy hiểm nhất là bến Phu Văn Lâu, một đoạn bờ sông dài đến mấy mươi mét, có nhiều nơi để tắm, nhưng nơi nào cũng nguy hiểm, rất dễ trượt chân vào những hốc nước sâu, ngày xưa ở đây thỉnh thoảng có người chết đuối lúc tắm. Sau đó tôi học trung học đệ nhất cấp ở trường Hàm Nghi (Ngày xưa ở đây là trường Quốc Tử Giám, lúc tôi học, ngay ở giữa khuôn viên của trường vẫn có một số phòng học đang dạy và học chữ Hán)tôi lại thường tắm ở bến Đò Cồn, bến Đập Đá (tôi có người em bà con xa nhà ở dưới chân núi Ngự Bình, cậu ta về ở lại nhà dì ruột tôi ở gần sân vận đông Huế. Một buổi trưa, cậu ta ra tắm ở bến Đập Đá và đã bị chết đuối ở đó. Có người nói với tôi là một số người làm nghề "sông nước" thường không cứu người chết đuối vì sợ "ma rà" trả thù, điều nầy làm tôi thắc mắc mãi mà không biết hỏi ai). Trong phạm vi trung tâm thành phố Huế (theo địa phận thành phố Huế của trước năm 1975) có hai địa điểm tắm sông Hương rất thú vị mà không phải người Huế nào cũng biết (!).
(Còn tiếp)
Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần
(1) Thạch Xương Bồ: Còn được gọi bằng những tên là Tiền-Xương-Bồ, Can-Xương-Bồ, Cửu-Tiết-Xương-Bồ. Thạch-Xương-Bồ là một loại cỏ, có hoa, có quả, tất cả đều có mùi thơm dễ chịu. Thạch-Xương-Bồ mọc nhiều trên những ghềnh đá ở thượng nguồn sông Hương. Khi cây, hoa, quả của Thạch-Xương-Bồ rơi xuống nước lam nước thoang thoảng hương thơm.
Saturday, 19. December 2009, 05:22:05
THƠ
Từ thuở hồng hoang,
Ta là hạt bụi,
Dong ruổi vân du,
Khắp cõi đất trời,
Qua bao nhiêu dải thiên hà.
Rồi hóa kiếp là loài hoa,
Mọc lưng chừng núi tuyết,
Núi tuyết thuở nguyên sơ,
Trắng mênh mông vô tận.
Hoa chỉ nở một đóa:
Hoa vô vi!
Rồi ta là người,
Lạc lỏng chơi vơi,
Giữa cuộc đời...
Nếu còn kiếp lai sinh,
Ta xin làm hạt bụi,
Chỉ hạt bụi thôi!
Hồ Tân Minh - Khách Phong Trần
Friday, 18. December 2009, 15:21:20
THƠ
Xin buồn dừng lại ngõ xa,
Để ta say giấc nam-kha kiếp này.
Xin buồn bay bỗng thành mây.
Để ta tiếp bước tháng ngày hoang du.
Xin tình ngọt giấc thiên-thu,
Để ta tĩnh dậy mộng từ ngàn xưa.
Xin tình thật đẹp như mơ,
Để ta lưu luyến bến bờ nhân sinh.
Xin trao một chút ân tình,
Dù như làn khói mỏng manh giữa trời.
Xin đời một nụ hoa tươi,
Dù là cỏ dại nở rơi ven đường.
Xin đời nở đóa vô thường,
Người đi, người ở, ai buồn, ai vui?
Trăm năm hết một đời người,
Khác gì dòng nước nhẹ trôi qua cầu.
Xin cho qua cuộc bể dâu,
Kết buồng tim vỡ thành câu thơ tình.
Cuồng ca giữa chốn nhân sinh,
Vui, buồn, được, mất, còn minh, còn ai?
Phù vân hết cả đời người,
Phủi tay đứng dậy, thạnh thới đi về ...
Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần
Monday, 19. October 2009, 00:21:46
thơ
Em ru ai nghe thấm đượm tình?
Lời ru vang vọng chốn nhân sinh!
Thụy trầm ngọt giấc chiêm bao ngỡ! (*)
Dáng ngọc ngàn xưa! Khách tri âm!
Em ru ai đến độ mê tâm?
Võng thơ say giấc trăm chung tửu,
Lục bát dạt dào thoảng hương ngâu!
Em ru ai bằng tiếng tịch không?
Để ai lại thấy nao nao lòng,
Ba sinh duyên nợ chốn trần hồng,
Tiền thân chợt tỉnh trong lòng mộng,
Say khướt môi cuồng - Hương vị say!
Ru sao đến ngôn ngữ cạn nguồn?
Lời ru làm rung dộng con tim,
Sóng triều vỗ dậy tình chấp choáng,
Say tỉnh - Tỉnh say - Lạc bão tình!
Lời ru sâu lắng tận đáy lòng,
Ngọt như hương nhụy của hoa hồng,
Thơm như hương ngâu khuya tĩnh lặng, (1)
Lời ru ba động đến muôn trùng!
Ai vỗ? Ta hò câu ví dặm?
Ai nghe? Ta đàn khúc thụy du?
Réo rắt thiết tha tiếng dao cầm,
Bá Nha, Tử Kỳ - Sầu vạn cổ! (2)
Trăng đỗ nghiêng, lúc mờ lúc tỏ,
Giọt rượu tình, khi nhạt khi nồng,
Ta chèo thuyền đến tận cội nguồn,
Nghe văng vẳng lời ru vang vọng....
Hồ Tấn Minh - Khách Phong Trần
(1)Hương ngâu khuya tĩnh lặng: Ngâu là loại cây mộc dạng bụi nhỏ, lá ngâu nhỏ, hoa ngâu màu vàng trắng có nhiều cánh. Hoa ngâu rất thơm,một hương thơm kỳ lạ, đặc biệt là càng về khuya thì hoa ngâu lại càng thơm. Cây ngâu thường được trồng ở trước đình, chùa, am miếu... Hồi nhỏ, nhà tôi ở một xóm có đến mấy chục cái am miếu lớn nhỏ, trong đó có nhiều am miếu trồng những bụi ngâu khá lớn. Tuy là một cậu bé nổi tiếng hoang nghịch, thế mà mỗi lần đi ngang nhưng cái am có bụi cây ngâu lớn tõa ngát hương thơm vào những đêm khuya thanh vắng là tôi cứ thấy rờn rợn cả người. Tôi thấy rờn rợn cũng phải thôi vì có mấy người lớn tuổi trong xóm kể lại là đã có lần thấy thấy những cô gái tóc buông dài chấm đất, mặc cả bộ áo quần mầu trắng, đùa giỡn với nhau quanh những bụi ngâu vào nhưng đêm khuya thanh vắng...
(2)Bá Nha, Tử Kỳ: Thời Xuân Thu Chiến Quốc, Bá Nha là người đất Sính Đô nước Sở nhưng lại làm quan đến chức Thượng Đại Phu ở nước Tấn.
Một hôm Bá Nha phụng chỉ vua Tấn sang làm việc ở nước Sở. Trên đường trở về, Lúc thuyền đến cửa sông Hán Dương là nơi phong cảnh hữu tình lại đúng vào đêm trung thu. Cảnh tú tuyệt đẹp, ánh trăng trung thu vằng vặc huyền ảo, Bá Nha đã cho neo thuyền nghỉ lại ở dưới chân núi Mã Yên. Thời đó, Bá Nha nổi tiếng là tay phong luu tài tử, nhất là ngón dao cầm đạt đến mức kỳ tuyệt, điêu luyện không ai sánh kịp. Bá Nha sai người hầu bày rượu, đôt lư trầm thơm và vào trong mang cây dao cầm ra. Bá Nha so dây dao cầm, vừa uống rượu, vừa thưởng trăng vừa khảy những khúc dao cầm. Giữa đêm khuya tĩnh mịch, cảnh vật sông nước, núi non huyền ảo lạ thường, ánh trăng nhấp nhô trên mặt nước lấp lánh kỳ ảo. Tiếng đàn lúc như gió mơn man trên mặt nước, lúc như thì thầm qua kẻ lá của rừng cây dưới chân đồi, lúc lên cao như đang đùa giỡn với những vì sao, lúc sâu lắng như đang chim sâu đến tận đáy sông... Bá Nha đang say sưa với khúc dao cầm thì bỗng cảm nhận lạc mất nhịp đàn, với kinh nghiệm của một người am hiểu âm luật, Bá Nha biết là có người đang nghe lén mình đàn. Bá Nha gọi người hầu đem cất dao cầm vào trong rồi bước lên bờ. Chỉ mấy bước là đến chân một ngọn suối, Bá Nha nhìn thấy một trung niên tiều phu đang ngồi trên một tảng đá. Gánh củi để dưới chân, cây rìu dựng bên tảng đá, bộ áo quần màu đất đã cũ với hai ba miếng vá, hai ống quần xắn cao gần đến đầu gối, nhưng vẻ ngoài lam lũ cũng không dấu được đôi mắt tinh anh và dáng vẻ quắc thướt của trung niên tiều phu.
Sau khi chào hỏi, hai người càng chuyện trò càng thấy tâm đắc, lúc đó Bá Nha mới biết vị trung niên tiều phu tên là Chung Tử Kỳ cũng là người am hiểu âm luật rất tường tận. Sau đó Bá Nha và Tử Kỳ kết thành huynh đệ, Bá Nha mời Tử Kỳ xuống thuyền, sai người bầy tiệc rượu, hai người vừa đối ẩm vừa chuyện trò vui vẻ. Bá Nha so dây dao cầm rồi gảy liền mấy khúc, sau mỗi khúc Tử Kỳ bình phẩm rất là cao sâu và trùng với những nghĩ suy trong tâm tưởng của Bá Nha. Cuộc vui hội ngộ kéo dài đến sáng, bịn rịn chẳng nỡ chia tay, cuối cùng Bá Nha cũng đành phải từ giã người em kết nghĩa để lên đường về kinh phục mệnh vua Tấn. Trước khi chia tay, Bá Nha hẹn với Tử Kỳ một năm sau đúng đêm trăng trung thu sẽ gặp nhau ở ngay nơi gặp nhau lần đầu.
Thời gian thấm thoát, một năm chóng vánh trôi qua, Bá Nha y lời ước hẹn với Tử Kỳ đã cho người dong thuyền đến neo đậu ở chân núi Mã Yên đúng vào đêm trung thu. Trăng vừa lên, Bá Nha sai bày tiệc rượu
để đợi tri âm. Trăng càng lúc càng lên cao, Bá Nha đem dao cầm gảy khúc nhắn gọi bạn hiền, tiếng đàn càng lúc càng réo rắc tha thiết như nhớ như thương, như trông mong, như tỏ nổi lòng biết bao chờ đợi. Tiếng đàn bổng trở nên ai oán lâm ly, khắc khoải nghẹn ngào như khi tử biệt, Bá Nha dừng ngay tiếng đàn, linh tính biết có việc chẳng lành. Bá Nha lên bờ tìm đến nơi ở cua Chung Tử Kỳ là Tập Hiền Thôn, đến nởi dò hỏi, Bá Nha mới biết Tử Kỳ đã chết và y theo nguyện vọng đã được an táng ở bên ngọn suối nơi hai người đã gặp nhau lần trước. Đến trước mộ Tử Kỳ, Bá Nha thắp hương rồi rót rượu cúng bạn mà nước mắt chan hòa. Bá Nha đến ngồi ở tảng đá trước đây hai người đã ngồi chuyện trò, Bá Nha so dây dao cầm ròi khảy khúc biệt ly, tiếng đàn như nức nở, tức tưởi thương đau, những người di theo không ai cầm được nước mắt... dừng tiếng đàn, Bá Nha nói bạn tri âm đã chết rồi thì còn ai nghe và hiểu hết nổi lòng của mình nữa nên Bá Nha đã đập vỡ cây dao cầm trên tảng đá.
1 2 3 4 5 6 Next »
Showing posts 1 -
10 of 59.