Tuesday, 20. January 2009, 09:28:40
Gần đến Tết nên mọi người trong đội đã về đoàn tụ cùng gia đình, những ngày này mình thấy vắng vẻ một cách kỳ lạ...và trong lòng có một chút gì đó gọi là "nhớ nhung" thì phải

(nhưng ở đây mình nhớ nhung không chỉ một người đâu mà là rất nhìu người đấy

)

anh Huy "cán bộ"
- Lần đầu tiên gặp anh mình có cảm giác sợ vì thấy trên mặt anh có vết sẹo nên cứ nghĩ là do anh đánh nhau
.Lúc mọi người đặt biệt danh cho anh là "cán bộ" thì mình nghĩ nên đặt là "đầu gấu" thì đúng hơn vì nhìn anh dữ quá
Sau một thời gian hoạt động cùng với anh mình lại thấy anh là người tốt, hiền, biết quan tâm đến người khác và đặc biệt rất hợp với hình tượng cán bộ của anh
Có lẽ mà nói trong đội người làm mình bất ngờ nhiều nhất chính là anh
vì nhìn vẻ bên ngoài của anh mình không nghĩ rằng anh không những hát hay mà còn biết đọc ráp nữa
còn nhậu nhẹt thì khỏi phải nói
bao nhiêu cũng được và không bao giờ bị gục trước
Câu anh thường hay nói với mình là "a, chào anh cu bi" híc...híc... xem mình không khác gì con trai hết
mất hình tượng ghê

anh Sơn "công công"
- Lúc đầu mình cực kỳ không thích anh "công công" vì anh nói nhiều và "ẹo ẹo" như con gái
nên cũng không dám nói chuyện lun
. Chính vì thế mà lúc mọi người đặt cho anh biệt danh là "công công" mình rất đồng tình
thậm chí còn reo hò, đập bàn cổ vũ nữa
(lúc ấy thật thích vì đúng ý nguyện của mình
Về sau khi mình tham gia vào ban nhật ký của ĐTP nên có nhiều thời gian tiếp xúc với anh hơn... híc lúc này anh hay la và nhăn mặt lắm
cảm thấy tức hơn, không thích chút nào
(vì lúc ấy mình vẫn còn giữ tư tưởng vui là chính, thích gì làm nấy,...
Sau một thời gian hoạt động lâu dài, được anh chỉ nhiều cái: em nên thế này, không nên thế kia...
không ngờ anh lại chỉnh cho mình những cái nhỏ nhặt mà bấy lâu mình không để ý
lúc này mình bắt đầu có thiện cảm với anh rùi
. Có lẽ mà nói đi với anh nhiều nên mình có thêm kinh nghiệm và thay đổi bản thân tốt hơn một chút
Câu anh thường nói với tôi là "cái con gà ni !"...
ai biểu mình ngu quá chi

chị Ly "cu ly"
- Mới vào mình ít tiếp xúc với chị nên cũng không ấn tượng lắm, chỉ đặc biệt để ý đến giọng nói ấm áp của chị thui
Sau một thời gian thì mình thấy chị thật hiền, nhu mì, nhẹ nhàng... Có nhiều khi mình ước bản thân được một phần của chị
. Trong đội mọi người thường gọi chị là "người chiến sĩ thầm lặng" vâng chị không nổi trội nhưng chị lại đóng vai trò quan trọng không thể thiếu trong đội đó là: chị quan tâm đến mọi người, chị gắn kết tất cả các thành viên trong đội lại với nhau
Câu mà chị thường nói với mình là "bé bi nè, em phải bớt nhí nhảnh lại đi nghe chưa" hay "con gái mà, em phải..." ...nhẹ nhàng và dễ mếm

chị Hương "heo"
- Cảm giác lần đầu đối với chị là tháo vát, năng động và bản lĩnh
Tuy chị sinh trước mình một tháng nhưng chị thật chững chạc, năng động
chả bù cho mình...
thật khâm phục chị
Sau dần mình và chị "heo" phát hiện có nhiều điểm tương đồng và hai người chơi thân với nhau hơn, quan tâm nhau hơn và chia sẻ với nhau nhiều hơn... lúc này trong mình đã xem chị như người chị thật sự của mình rùi
Câu chị thường nói với mình là "ờ biết rồi" hay "được rồi đó bi nghe" ...

anh Duy "lô" (cái biệt danh này không bít có giống với người không đây? - chỉ có anh "lô" mới bít...

)
- Lần đầu gặp anh mình cũng không ấn tượng cho lắm, thậm chí còn không nhớ tên nữa. Sau này mình được anh chở khi đi hoạt động cùng đội nhưng vì lúc đầu cũng không thích anh cho lắm do thấy anh thật giống "công tử bột" (tại trắng quá í mà
)nên mỗi lần anh hỏi gì mình đều trả lời từng câu một và không nói gì thêm
Qua một thời gian tiếp xúc với anh thấy cũng vui, cũng nhiệt tình và hay giúp đỡ mọi người nếu được nên mình cũng bắt đầu nói chuyện với anh nhiều hơn
đặc biệt sau đợt giao lưu cùng câu lạc bộ tiếng anh mình phát hiện ra anh có một động tác giả khỉ giống với Hiếu(em của mình) thật dễ thương
Câu anh thường nói với chất giọng quái quái là "cái này là cái gì vậy?" (
chất giọng kỳ cục bạn nghe mà không cười mới lạ đấy
). Đặc biệt nhớ nhất vẫn là vào mùng 1 tết dương lịch mình bị cụng đầu với con mèo này một cái thật đau ...híc...híc... giờ vẫn còn u một cục này
(nói giỡn thui
hết rùi
)
chị Hương "chích choè" (MC rất tài năng của ĐTP đấy
)
- Tuy ít hoạt động cùng với đội nhưng chị rất linh hoạt, vui tính, nhiệt tình và cũng rất quan tâm đến người khác (bất kỳ ai, không phân biệt tầng lớp
)
Chị thường nói với mình "cái con bé này..." hay "bé bi lần sau có đi ra ngoài nhớ mang áo lạnh dày 1 chút nghe chưa"... đơn giản nhưng chân tình và ấm áp
qua tết chị vào SG thực tập rùi nên mình rất đagn nhớ chị "chích choè"

chị Yến "xào": dễ thương, hát hay, dễ gần và rất nhiệt tình nữa

Chị thường hay béo mặt mình và nói "bé bi ngoan, chị thương nghe" híc...híc... em đau lắm chị Yến ơi

nhưng chị béo típ vẫn được đó

Hiếu "già làng": thẳng tính, sâu sắc, nhiệt tình và hơi... hơi bị nguyên tắc đấy
- Lần đầu gặp "già làng" mình thấy "già làng" thật người lớn với những suy nghĩ chín chắn, và cũng nhờ "già làng" mà mình nhanh chóng làm quen được với các cụ ở Trung Tâm.
"già làng" thường gọi mình là "bà già"
lần đầu có người công nhận mình lớn nhiều vậy
. Hiếu có rất nhiều ý tưởng, hay giúp đỡ người khác và rất nhiệt tình với côg việc.
Cuối năm "già làng" còn chúc mình "năm mới chúc bi già thêm một tuổi" chắc định gọi mình là cụ luôn đây

Trung "trưởng thôn" (trước đây là chồng mình nhưng bây giờ li dị rùi

)
- Cảm giác đầu tiên của mình là "trưởng thôn" thật đúng nghĩa: nghiêm nghị, ông già nhưng sau đợt bán vé xem phim gây quỹ hoạt độg thì "trưởng thôn" vui tính và rất thích đùa.
Đặc biệt là có những câu nói rất hay "điên à", "tức không cơ chứ" hay "muốn đổi màu da không?" ...híc..híc... bạo lực quá
. Xém tí mình quên "trưởng thôn" còn là người rất siêng học và nhiệt tình nữa
"già làng" và "trưởng thôn"là hai anh em ruột đấy, phải côg nhận là cả hai rất nhiệt tình và dễ gần

nhớ hai người nhiều lắm

chị Duyên "dễ xương" cũng gần giống như chị "cu ly" chị cũng là một "chiến sĩ thầm lặng", hiền lành và dịu dàng rất được mọi người yêu quý (híc...mình là con gái còn thích chị nữa nói gì người khác

ước gì mình được như chị ấy

). Có một câu mà chị nói làm mình thấy trong con người dịu dàng ấy của chị có chút gì đó mạnh mẽ và quyết đoán "em cứ làm gì mà mình thích, không phải sợ vì đó là quyền của em"

em cũng nhớ chị nữa... chị luôn động viên mình nhưng mình sợ lắm, sợ...

chị Giang "còi" (được mệnh danh là "tiến sĩ" trong mọi lĩnh vực của ĐTP đấy

oai thật). Chị rất vui tính, nhiệt tình và hoạt bát trong giao tiếp...nếu ai gần chị mà không cười thì chắc chắn người đó bị mất dây thần kinh cười rùi

(chính xác đấy). Tài hoa có thể dùng từ này để hình dung về chị, chị thường hay nói "kệ nó em, nghĩ đến chi cho mệt" đặc biệt chị hát cũng rất hay nữa

anh Thắng (người anh kết nghĩa với mình

). Lần đầu tiên anh thuê phòng trọ nhà mình, anh nói sinh năm 89

nên tưởng nhỏ hơn mình thật liền xưng chị em ai dè...híc... bị người ta xỏ xiên mà không bít tức không cơ chứ

.Sau này thấy anh là con trai mà đảm đang, siêng năng, dễ gần và nói nhiều nữa nên cũng chơi với anh nhiều hơn. Anh là vậy, một khi đã thích một việc gì đó thì anh sẽ làm hết mình, anh là người đầu tiên chỉ dẫn mình về máy tính và cách ăn mặc, đi đứng... để giống con gái hơn ấy mà

. Mình khâm phục anh vì anh rất giỏi: giỏi vi tính, giỏi kiếm tiền, chăm chỉ, hiền lành... chỉ bít nói anh là một người anh thật tốt
Mình còn nhớ những lần hoạt động cùng với đội nữa
bán vé xem phim gây quỹ hoạt động này...
dọn củi cùng nhau này
đón Tết dương lịch cùng nhau
giao lưu cùng CLB tiếng anh
cùng nhau nhậu ở quán Nhơn
quán má Loan và Bến Bờ...