Skip navigation.

HOTHAO'S BLOG

STICKY POST

MÃI LÀ YÊU THƯƠNG...

Đà Nẵng, những ngày đông không khí thật lạnh. Những cơn mưa dường như đã rửa sạch hết lớp bụi bặm ồn ào nơi phố xá. Chúng tôi những trái tim có chung nhịp đập, có chung suy nghĩ, chung mục tiêu…tuy mới gặp gỡ không lâu nhưng lại như anh em ruột thịt.

Lần này Đội Tiền Phong chúng tôi đến với Mái Ấm Tình Thương – 18 Phan Tứ. Những thân phận hẩm hiu, cuộc đời đưa đẩy, đến những năm tháng cuối đời, các cụ phải tìm đến ngôi nhà chung này như một cách trốn chạy sự ruồng rẫy của người thân. “Chúng tôi không muốn trở thành nỗi phiền luỵ cho con cháu” – đó là lời tâm sự của một cụ trong Mái Ấm này. Vào đây các cụ nhận được sự chăm sóc đầy nhân hậu từ các sơ nên trên nét mặt của ai cũng toát lên một vẻ an tâm, hạnh phúc. Cụ nói với tôi: “Bây giờ bà sống cũng ở đây, chết cũng ở đây. Bà sống ở đây lâu rồi nên cũng không muốn xa nơi này…”.
Vâng các cụ không muốn trở thành gánh nặng cho những người mà các cụ đã nâng niu nuôi dưỡng… để nương nhờ vào các sơ. Cũng chính vì lý do đó mà nơi đây đã trở thành một Mái Ấm theo đúng nghĩa với các cụ.

Thời gian ngắn thôi cũng đã để lại trong tôi bao cảm xúc, bao kỷ niệm. Nhớ lại những gì đã làm được thấy thật vui và nhiều ý nghĩa… mỗi công việc dù nhỏ thôi, nhưng đó là những tình cảm chân thanh của mỗi chúng tôi.
Buổi giao lưu chia tay sao mà nhiều quyến luyến, những lời ca tiếng hát, những tiếng hò reo cổ vũ, những cái bắt tay ấm áp tình cảm… Sao có thể quên được hình ảnh các cụ nắm lấy tay chúng tôi nói lời cảm ơn trước lúc chia tay, cái nắm tay ấm áp thay cho những lời muốn nói của một bà cụ, với những gì đã có nơi đây…
Chia tay với các cụ để trở về với cuộc sống quen thuộc, với những con người luôn bận rộn những công việc của đời thường, trở lại với giảng đường Đại học và những trang sách…, nhưng chắc chắn mỗi chúng tôi sẽ mãi không quên nơi đây, không quên những kỷ niệm đã đi qua. Sẽ mãi còn đây hình ảnh những bạn sinh viên khoác chiếc áo xanh màu ước mơ, sẽ mãi còn trong tâm trí hình ảnh những cụ già ngồi đan len, thêu khăn, kể chuyện… Tất cả, tất cả sao có thể quên được!

Trong cuộc sống của chúng ta có nhiều dễ dàng đến rồi dễ dàng đi – nhanh chóng và mỏng manh như làn khói, dễ tan như lâu đài cát mà ai đó xây dựng. Chỉ có tình cảm là điều duy nhất có thể vượt qua mọi bão giông của cuộc đời, là nền tảng cho mọi niềm vui và hạnh phúc. Và không có gì tuyệt vời hơn khi được trao gởi tình cảm của mình cho người khác, và rồi cảm nhận được sự bình yên khi trao nhau lời yêu thương.


MÙA TÌNH NGUYỆN CÙNG ĐỘI TIỀN PHONG

STICKY POST

YÊU LÀ VẬY SAO...!?


Sau những nụ hôn, em đã tự hỏi mình điều đó có quá giới hạn

Thật sự mà nói em cảm thấy vui và hạnh phúc khi được anh ôm ấp trong vòng tay. Cảm giác như là trái chín ngọt lành.

... rồi thoảng qua như bồ công anh trong gió.

Em thích được gần gũi anh!

Nhưng đừng nhìn em bằng ánh mắt như thế, em sẽ bị thế giới trong đôi mắt anh hút vào!

...Thế nhưng, đôi khi em lại tự hỏi lòng, em có yêu anh không hay là sự ngộ nhận?! Không phải là em chưa tin anh.



Vấn đề ở đây là em vẫn chưa thông suốt: " Tình yêu là gì?"

Ngốc nghếch quá phải không anh, em đã nói yêu anh rồi giờ lại hỏi: "Tình yêu là gì?"

Anh biết không, em đã gọi những cái nắm tay đan xen, xiết chặt

... gọi bờ vai rộng của anh mềm mại và dịu dàng

... gọi những lúc em cảm thấy bồn chồn lo lắng cho anh - nhớ anh vô hạn, những khi em chờ anh đến

... gọi cả giọt nuớc mắt em rơi khi em nghĩ là sẽ mất anh

... là tình yêu! Ừm... em chỉ hiểu đơn giản vậy thôi, đừng cừơi em nha!

Người gì đâu mà ngốc quá chừng, chỉ được cái giỏi nịnh ...với giỏi cưng chiều con nít thôi.

Mắng yêu vậy thôi chứ nhiều khi em tự hỏi sao anh yêu em nhiều vậy? Biết em làm sai nhưng vẫn không la rầy em.

Lần đầu tiên nắm tay nhau, anh còn nói là ngày nào anh cũng sẽ làm em vui. Em sợ mất anh lắm, em vẫn yêu anh, yêu nhiều lắm...

KHOẢNG LẶNG

Mỗi ngày trôi qua đều để lại trong tôi nhiều cảm xúc và kỉ niệm. “ Ấm Áp Mùa Đông” là chương trình đầu tiên tôi tham gia cùng đội Tiền Phong. Và đó là một ngày đầy ắp những kỉ niệm thân thương đối với tôi.
Cũng như bao ngày, tôi thức dậy vào lúc 5 giờ tranh thủ lượm lặt mấy chữ. Nhưng hôm nay, cứ ngồi vào bàn là những suy nghĩ về Đội Tiền Phong, về chương trình hôm nay là tôi không thể ngồi yên được. Tôi nhận thấy một bầu nhiệt huyết ấy chảy trong tôi, nhiệt huyết của một sinh viên, một tình nguyện viên. 7 giờ, tôi và Đồng (bạn cùng phòng trọ) có mặt tại Văn Phòng Đoàn nghe phổ biến kế hoạch. Và sau khi “ Công công” phát khẩu lệnh “ Nào, đi thôi, chúng ta sẽ có một ngày thứ 7 thật vui, thật nhiều kỉ niệm” chúng tôi xuất phát đến Trung Tâm nuôi dưỡng các cụ có công với cách mạng. Tôi nhớ mãi câu khẩu lệnh ấy. Dường như nó đã làm cho không khí ngày ấy thêm hừng hực sức trẻ và nhiệt huyết thanh niên.
Và rồi, mỗi người mỗi việc, không ai giành việc của ai cả. Tôi làm phần việc cọ rửa các khung cửa sổ phòng các cụ để chuẩn bị đón tết cho các cụ mà. Tôi và anh Long cùng lam chung một dãy phòng. Ui, chúng tôi cố gắng làm thật nhanh để được nghe các cụ kể về những chiến trích lịch sử, những câu chuyện tình yêu thời chiến tranh của các cụ hay cả đọc thơ nữa. Rồi tôi và anh Long cũng hoàn thành nhiệm vụ của mình và bắt đầu càn quét khắp các phòng để thăm các cụ.
Tôi nhớ nhất là cụ Xuân. Cụ thật hài hước và nói chuyện rất có duyên, cứ y như là con gái đôi mươi ấy. Những bài bình luận về tình yêu, hay những câu thơ mà khi nghe xong tôi chỉ biết cười thôi à.
Thăm các cụ xong, chúng tôi mời các cụ lên tham gia trò chơi cùng chúng tôi. Các đội xung kích ra sức thể hiện các món ăn mà đội mình đã chuẩn bị. Có điều làm tôi bất ngờ là ban giám khảo chính là các cụ ở Trung tâm. Những món ăn được chế biến bằng nhiệt huyết và tấm lòng tuổi trẻ thì làm sao mà có thể chê được.
Mọi người thi nhau trổ tài đánh chén và cuộc vui của chúng tôi cũng thực sự bắt đầu từ đây. Sau khi đưa các cụ về nghỉ theo đúng giờ của Trung Tâm, những trò chơi vui nhộn bắt đầu diễn ra. Tôi nghĩ, chỉ có những gương mặt “ quái kiệt” nhất của Đội Tiền Phong mới nghĩ ra được những trò chơi sôi động và lôi cuốn đến thế. Trò chơi mà tôi được tham gia cũng là một ví dụ tương tự. Hai người đứng trên một mảnh báo và nhảy theo điệu nhạc. Hix, một chút ngại ban đầu đã bị tiếng vỗ tay cổ vũ và tiếng nhạc xua đi. Chưa bao giờ vui đến vậy. Gía như mình có thể làm lại được như vậy.
Buổi tối chương trình “ Ấm áp mùa đông” diễn ra được diễn ra trong không khí thật ấm cúng. Những chiếc khăn quàng cổ đan xen, những bản nhạc dàn dựng công phu đã được gửi đến các cụ ông, cụ bà. Các cụ ông, cụ bà như được mái ấm đội Tiền Phong chúng ta sưởi ấm nỗi cố đơn, hiu quạnh khi vắng bóng người thân. Những giọt nước mắt thay cho lời cảm ơn. Tôi cảm thấy rất vui khi được cùng Đội Tiền Phong chia sẻ những mất mát, và hi sinh lớn lao của các cụ để thế hệ chúng cháu có được ngày hôm nay.
Mọi người biết không, khi bước vào cổng trường Đại Học mình đã từng nghĩ: “ Sinh viên thì phải làm tình nguyện thì mới đúng là một sinh viên thực sự. Các bạn nghĩ thế không. Cảm ơn mái ấm Đội Tiền Phong nhé! Cho mình được tâm sự, được học hỏi và hơn hết là được làm một tình nguyện viên”.

SƠN "NÔ"

GIA ĐÌNH THỨ HAI!!

Chiều hôm qua cũng là lúc tổng kết về “vụ” bán hoa của Đội Tiền Phong, Phượng đưa cho mình quyển sổ này bảo “viết nhật ký về “vụ” bán hoa đó đi”. Thực sự, khi nhận quyển sổ từ tay Phượng, cảm giác thật lúng túng vì không biết sẽ phải viết những gì, viết như thế nào đây. Bởi vốn dĩ, văn chương mình tệ lắm! Nhưng có lẽ dù thế nào thì có một điều, một cảm xúc mà chắc chắn mình phải viết, đó là sự nhiệt tình, vui vẻ của các thành viên tham gia bán hoa gây quỹ xã hội!
Còn nhớ, ngày đầu tiên tổ chức bán hoa, thứ 2 ngày 17, chị Ly, Huy cán bộ và cả Trung trưởng thôn nữa, đã phải dậy từ rất sớm, có mặt tại vỉa hè trước cổng trường để giành chỗ bán hoa. Còn nhớ, những ngày tổ chức bán hoa là những ngày mưa tầm tã do ảnh hưởng của bão, tất cả mọi người, mọi thành viên phải mặc áo mưa, chịu ướt để bán hoa. Huyền mama, Triều Cao, Trung trưởng thôn, Hiếu già làng, Vân, .v.v. và nhiều thành viên nữa đã rất nhiệt tình với chỉ một mục tiêu duy nhất là làm sao bán được thật nhiều hoa để kiếm tiền gây quỹ. Chị Ly cu lúc nào cũng thường trực, khi rảnh rỗi đều ra xem tình hình mọi người như thế nào, Huyền mama thì chỉ mặc mỗi chiếc áo mỏng manh, không có áo ấm nhưng vẫn kiên trì từ sáng đến tận 9h tối mới về, chỉ vì các bạn khác đều bận, không có ai trông hoa. Bác Huy cán bộ và Trung trưởng thôn lúc nào cũng vậy, cứ 5h sáng là có mặt để giành chỗ, dù cho thời tiết những ngày này thật lạnh và ẩm ướt. Còn Hiếu già làng và Trung trưởng thôn, rồi cả Chi, Triều cao, Thảo Phương, Yến sào,…và nhiều người nữa đều tranh thủ những lúc rảnh rỗi ra tiếp sức cho mọi người. Bé Thảo bi lúc nào cũng dễ thương với cách nói chuyện giống con nít nên được mọi người cưng chiều. Chị Giang hồ tuy bận việc trên khoa, nhưng những lúc hết hoa, hết giỏ, chị vẫn lặn lội chạy xe đi mua hoa về cho Đội. Anh Sơn công công mặc dù bận rất nhiều việc, nhưng cũng ghé thăm, rồi nhắn tin động viên tinh thần của anh em. Còn nhớ ngày thứ 3 –18-11, buổi sáng khi đi học thì mình gặp tai nạn (chỉ nhẹ thôi, nhưng cũng đủ để chân đi cà nhắc, tay không cầm viết được) lúc đến chỗ Đội mình, gặp mọi người, nói chuyện, cười đùa, rồi quên đi cái cảm giác đau từ lúc nào không biết! Chợt nhớ đến câu nói “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ.” Có lẽ điều đó là đúng, bởi không chỉ có tiếng cười mà còn có cả tình thương, chăm sóc lẫn nhau của mỗi thành viên nữa. Đôi lúc, mình có một cảm giác rất thân quen khi gặp các thành viên trong Đội, có lẽ bởi vì trong mỗi thành viên đều cảm nhận được một thứ tình cảm dành cho nhau – tình gia đình! Những lúc gặp khó khăn, thì có sự quan tâm. Những lúc gặp chuyện buồn thì có sự chia sẻ. Những lúc cần giúp đỡ thì rất nhiều người sẵn sàng,…Tất cả những điều đó có được chỉ vì một điều rất đơn giản – chúng ta, những thành viên trong Đội là một gia đình!
Giờ đây, khi ngồi và viết những dòng này, trong mình lại hiện lên những hình ảnh thân quen của mỗi thành viên và cả những kỷ niệm khó quên nữa. Hình ảnh của bé Huyền mama khi bị lạnh vì ngấm mưa đến tím cả môi vẫn luôn vui cười, xông xáo chào hàng. Hình ảnh của bác Huy cán bộ những lúc rảnh rỗi lại chạy ra bán hoa. Hình ảnh của Vân – người khéo tay nhất trong đội, đã thức đến tận 11h đêm để cắm những lẵng hoa mà các lớp đã đặt. Hình ảnh của bé Bi khi đang bán hoa thì bắt gặp mẹ. Hình ảnh của Kiều chảnh lúc nào rao bán hoa cũng tự quảng cáo “thương hiệu” của mình (ah, mà mọi người biết không, Kiều chảnh được mệnh danh là Giáo sư của ngành Thô Bỉ Học với những câu chuyện rất rất chi là…khó hiểu!). Hình ảnh của chị Giang, chị Ly lặn lội chạy xe đi mua hoa trong khi mưa tầm tã. Hình ảnh của Thanh chuột lúc nào cũng cười và nói đúng chất giọng Quảng Nam. Hình ảnh của Nga cào cào lúc nào cũng “hở mười cái răng”, “cù rũ” bạn bè ra mua hoa cho Đội. Rồi còn nhiều, thật nhiều kỷ niệm nữa. Những bó hoa của những người nghiệp dư gói trông thật buồn cười nhưng cũng rất ấn tượng (có lẽ nhờ vậy mà bán đắt hàng). Những tin nhắn động viên, an ủi, khuyến khích của Sơn công công, Ly cu, Trung trưởng thôn nữa. Những lúc bé Bi nũng nịu với cái kiểu giậm chân thật…dễ thương! Rồi cả lúc Phương “tăm” không tự tin với tay nghề của mình, vậy mà đến khi vừa cắm lẵng xong thì ai cũng khen hết, mà còn bán chạy nữa chứ! Lĩnh với tiếng sáo “ai oán” nhưng rất hay mà lại giúp mọi người giảm stress, mặc dù chẳng lôi cuốn khách chi cả!…Còn nhiều, nhiều lắm những kỷ niệm vui, những hình ảnh thân thương mà có lẽ mình có thể kể hết cho đến khi đi ngủ! Nhưng thôi, sẽ dừng lại ở đây thôi, chừa giấy cho các bạn khác nữa!
Nếu hỏi mình về cảm xúc sau khi bán hoa, mình có thể nói được một điều duy nhất: “Đội Tiền Phong là gia đình thứ hai!”.

HƯƠNG "QUA ĐÈO"

MÙA ĐÔNG ẤM ÁP ^_^

Mùa đông năm nay lạnh thật, kèm theo những cơn mưa không lớn nhưng kéo dài. Hôm nay 28/12, sẽ là một ngày khó quên đây! Trời không mưa, trái lại người ta còn cảm nhận được sự ấm áp của những tia nắng đang cố len lỏi qua lớp mây dày cộm trên bầu trời… Đội Tiền Phong trường Đại Học Kinh Tế Đà Nẵng tổ chức chương trình “Ấm áp mùa đông” cho các cụ tại Trung Tâm Phụng Dưỡng Người Có Công Với Cách Mạng.

Gần một tháng chuẩn bị cho các hoạt động như văn nghệ, trò chơi, lên chương trình cho buổi đi thăm… Ấn tượng nhất vẫn là chương trình “Đan Yêu Thương” mỗi thành viên, những “thợ thủ công nghiệp dư” tự tay đan tặng cho các ông, các bà.
Mỗi chiếc khăn với mũi lên mũi xuống, hết đường này lại đến đường khác…kiên trì, cẩn thận, tỉ mỉ với từng mũi đan. Được choàng trên cổ..các cụ vui lắm, rồi bất chợt thảng thốt: “Các con lấy tiền mô ra? Khăn đó các cháu đan khăn tặng bà…bà mừng và vui lắm nhưng tặng quà cho các bà, bà rất ngại, ngại vì thương các con. Bố mẹ cho tiền để ăn học, từng chiếc quần, chiếc áo mà các con san sẻ cho các bà. Các con đi thăm các bà, rồi động viên an ủi, ngồi xoa bóp, dìu các bà đi, các bà như được sống trong tình cảm tổ ấm”. Cụ Tùng ơi, sao cụ lại nói thế! Đất nước được tự do, tụi con đựơc đi học, có áo quần mặc chẳng phải đều là nhờ vào sự hi sinh cao cả của các cụ sao…!

Các cụ đang ngồi đây là những người từng vào tù không biết bao nhiêu lần, từng bị đày đi Côn Đảo xa xôi, từng chiến đấu trên chiến trường dưới làn mưa đạn, từng nuôi giấu nhiều cán bộ, chiến sĩ cách mạng…

Tất cả diễn ra là một phần cuộc đời, một phần ký ức còn đọng lại ở những thân hình còm cõi, ẩn đầy những vết thương thời chiến, một mái tóc bạc đầy trăn trở, suy nghĩ, hai bàn tay với những đốm đồi mồi bao năm nuôi dưỡng nguồn lực cách mạng. Giờ đây các cụ được đất nước phụng dưỡng ở Trung tâm này và chúng ta - những sinh viên trường ĐHKT Đà Nẵng nói chung và các thành viên Đội Tiền Phong nói riêng, những việc làm của chúng ta chỉ góp phần bù đắp một
phần nhỏ những mất mát của các cụ.

Ngoài các thành viên từng tham gia, còn có những bạn mới đến với đội, đến với các cụ lần đầu nhưng mọi người nói chuyện với nhau thật vui vẻ, gần gũi và thân thiết biết bao.
Một bên là hiện hữu của quá khứ hào hùng của dân tộc, một bên là tuổi trẻ đầy nhiệt huyết tương lai của đất nước. Giữa hai thế hệ có một sợi dây liên kết chặt chẽ, sợi dây của tình yêu cội nguồn mà bắt đầu đơn giản là tình yêu giữa con người với con người.

Sâu đậm trong các ngỏ ngách tâm hồn, chúng tôi cảm giác mình đang được lo lắng, quan tâm thật sự khi nghe cụ Thí nói: “Bà khuyên mấy cháu lo học tập thành tài cùng dựng nước, đừng sắm ba cái nớ (khăn ấy)…cơm cha, áo mẹ không có tiền đừng phung phí. Bà không chê các cháu, mà buồn là thấy mấy đứa tập đan, làm khăn, văn nghệ mất cái óc lo học. Bà vui vì thấy mấy đứa thổi sáo, đứa múa, đứa hát…hơn các bà ngày xưa rồi”.
Cụ Xuân còn tặng chúng tôi một đoạn trong bài hát “Lời Bác Hồ kêu gọi”:
“Hỡi niên thiếu con nhà học giỏi, tiếng kêu gọi vị cha già dân tộc, lo cố gắng lên đường ăn học, lo học cho tương lai mai sau giữ vững nước nhà, công ơn đồ sộ của vị cha già Hồ Chí Minh”
Các ông bà hơn mấy chục năm đêm ngủ không ngon giấc trở trăn cho vận mệnh đất nước, không hề nghĩ giữ lại cho mình một điều gì đó.

Ngoài trời mưa lắc rắc, chúng tôi ra về…mỗi người không quên giữ lại cho mình một chút hơi ấm ở trong lòng, một chút hơi ấm của tình yêu thương... Xua đi cái lạnh của những cơn gió giữa mùa đông…Cái ấm áp của tình người…

MÙA TÌNH NGUYỆN CÙNG ĐỘI TIỀN PHONG..

HƠI ẤM***

Hôm nay Đội Tiền Phong vì có lý do khách quan mà phải dời lịch đi công tác xã hội vào buổi chiều. Tuy không nhiều thành viên như lần trước nhưng thực sự hôm nay mình thấy rất xúc động. Lúc ở Trung tâm Phụng dưỡng những người có công với Cách mạng, mình đã nghĩ là sẽ viết nhật ký nhưng lúc về lại quên. May sao Phượng đã giao trách nhiệm thật vinh dự cho mình. Cũng không hiểu sao Phượng lại hiểu mình vậy? Thực sự hôm nay mình có cảm xúc thật khó tả không thể nói hết được bằng những dõng chữ trên cuốn nhật ký này! Chỉ biết rằng nó đã lưu lại trong trái tim mình một kỷ niệm khó quên.

Đúng vào lúc 13h45 cả đội xuất phát. Đến trung tâm mình cùng 2 thành viên mới ngồi nói chuyện và hát cùng với mẹ Phát. Mẹ kể chuyện tình yêu rất vui, làm cả mấy chị em hí hửng ngồi nghe. Nhất là Lĩnh sáo muốn học hỏi được rất nhiều kinh nghiệm từ Mẹ. Mẹ kể rằng:

“Hồi xưa lúc bà 15 tuổi, có một người phụ nữ đến (mẹ chồng của bà) hỏi :Thế mi có ưng con trai tau không?”
Lúc đó cả mấy chị em xúm xít hỏi bà đã trả lời thế nào. Bà bảo: “Tau đồng ý liền!”
Cả mấy chị em ngồi vỗ tay và muốn bà kể tiếp. Lúc đó một cô vào nói với tôi rằng: “ đây có một cụ mới vào. Cụ tên là Kết. Cụ hay buồn lắm”. Lúc đó mình đã vào nói chuyện với bà. Thật sự cảm giác lúc đầu vào mình có hơi sợ sệt một chút gì đó. Cụ ngồi nhìn đăm chiêu. Mình vào trò chuyện cùng cụ. Thật sự lúc đó mình cảm giác như được trở lại lúc còn nhỏ. Mình nói với những giọng điệu lời nói nũng nịu bà. Chỉ cần trong 2-3 câu nói chuyện mà mình cảm thấy tình cảm của mình và bà đã khác hằn với lúc ban đầu. Không phải là cái sợ sệt nữa mà thay vào đó là những nắm bàn tay giữa mình và bà đã chặt hơn. Giữa hai bàn tay đó đã có một hơi ấm thật khác.

Vâng, chính hơi ấm đó đã làm cho mình có cảm xúc thật khó quên. Lúc mới vào nhìn thấy bà ngồi trên chiếc giường trước mặt là chiếc bàn, cụ ngồi vậy, nhìn ra phía trước, cứ nhìn như vậy. Ngồi đối diện với bà mình nói: “Bà ơi, bà cho cháu vào ngồi cạnh với bà nhé?” Giọng nói nhẹ nhàng nhưng yếu ớt cất lên: “Ừ, vào đi”. Rồi những câu hỏi thăm, những lời động viên của mình đã làm bà vui trở lại. Bà đã lấy tay ôm vào lưng của mình. Bà nói là bà sẽ không buồn nữa. Bà cũng đã “chấm nghéo” với mình rồi. Bà nói về gia đình và bà rất buồn. Đôi mắt của bà đã long lanh những giọt nước mắt. Để bà không phải buồn nữa, mình nói Lĩnh sáo vào thổi cho bà nghe. Lĩnh sáo đã thổi bài “Bạc Liêu hoài cổ”. Vừa nghe, bà vừa khen hay quá, bà cũng đã khóc. Lúc đó mình chỉ biết nắm tay bà thật chặt. Mình cũng đã hát cho bà nghe. Khi hát đến câu “Hát về những người mẹ Việt Nam, hát về những người mẹ anh hùng…” thì cảm xúc của mình càng rõ ràng hơn. Vì mẹ không đi lại được nên mẹ không thể ra tham gia sinh hoạt cùng với mọi người. Kết thúc chương trình giao lưu, Mai Phương đã hát bài “Mẹ yêu” thật có ý nghĩa. Lúc đấy mình thấy mọi người ai ai cũng có cảm xúc thật khó phai và mọi người thật đoàn kết ấm áp trong Mái nhà cùng với các Mẹ!

YẾN "XÀO"

TÂM TRẠNG LÚC BÂY GIỜ......



...đây là cuộc sống mà mình đã từng hình dung ra trước đây - một màu xanh dễ thương, vậy mà giờ đây...

cuộc sống hiện tại mà mình phải đối mặt là như vậy đấy nó không còn là màu xanh dễ thương nữa mà nó có muôn sắc màu, tốt xấu đều có cả. Bây giờ mình biết làm thế nào đây????
Hiện tại mình đang phân vân và không bít có nên típ tục vào trong môi trường nhìu màu sắc ấy không? Cái môi trường ấy có thể biến đổi mình thành con người khác mà thật sự thì...mình không thích cái "con người đó". Nhưng nếu ra khỏi nó thì mình sẽ rất bùn và sẽ gặp nhìu khó khăn hơn trong cuộc sống trước mắt. Như vậy thì mình phải nên làm thế nào đây ? Mâu thuẫn, thất vọng...

MỘT CHÚT NHỚ....

Gần đến Tết nên mọi người trong đội đã về đoàn tụ cùng gia đình, những ngày này mình thấy vắng vẻ một cách kỳ lạ...và trong lòng có một chút gì đó gọi là "nhớ nhung" thì phải p: (nhưng ở đây mình nhớ nhung không chỉ một người đâu mà là rất nhìu người đấy :happy: :happy: )
anh Huy "cán bộ"
  • Lần đầu tiên gặp anh mình có cảm giác sợ vì thấy trên mặt anh có vết sẹo nên cứ nghĩ là do anh đánh nhau :down: :down: .Lúc mọi người đặt biệt danh cho anh là "cán bộ" thì mình nghĩ nên đặt là "đầu gấu" thì đúng hơn vì nhìn anh dữ quá :cool: :cool:
    Sau một thời gian hoạt động cùng với anh mình lại thấy anh là người tốt, hiền, biết quan tâm đến người khác và đặc biệt rất hợp với hình tượng cán bộ của anh :up: :up:
    Có lẽ mà nói trong đội người làm mình bất ngờ nhiều nhất chính là anh :rolleyes: vì nhìn vẻ bên ngoài của anh mình không nghĩ rằng anh không những hát hay mà còn biết đọc ráp nữa :D còn nhậu nhẹt thì khỏi phải nói :cheers: :cheers: bao nhiêu cũng được và không bao giờ bị gục trước :yes: :yes:
    Câu anh thường hay nói với mình là "a, chào anh cu bi" híc...híc... xem mình không khác gì con trai hết :cry: :cry: mất hình tượng ghê :chef: :chef:

anh Sơn "công công"
  • Lúc đầu mình cực kỳ không thích anh "công công" vì anh nói nhiều và "ẹo ẹo" như con gái :whistle: nên cũng không dám nói chuyện lun nervous :D . Chính vì thế mà lúc mọi người đặt cho anh biệt danh là "công công" mình rất đồng tình :yes: thậm chí còn reo hò, đập bàn cổ vũ nữa :D :D (lúc ấy thật thích vì đúng ý nguyện của mình :lol: :lol:
    Về sau khi mình tham gia vào ban nhật ký của ĐTP nên có nhiều thời gian tiếp xúc với anh hơn... híc lúc này anh hay la và nhăn mặt lắm :cry: :cry: cảm thấy tức hơn, không thích chút nào :yuck: (vì lúc ấy mình vẫn còn giữ tư tưởng vui là chính, thích gì làm nấy,... p: p:
    Sau một thời gian hoạt động lâu dài, được anh chỉ nhiều cái: em nên thế này, không nên thế kia... :no: không ngờ anh lại chỉnh cho mình những cái nhỏ nhặt mà bấy lâu mình không để ý p: p: lúc này mình bắt đầu có thiện cảm với anh rùi :yes: . Có lẽ mà nói đi với anh nhiều nên mình có thêm kinh nghiệm và thay đổi bản thân tốt hơn một chút :D :D
    Câu anh thường nói với tôi là "cái con gà ni !"... :worried: :cry: :cry: ai biểu mình ngu quá chi :ko:

chị Ly "cu ly"
  • Mới vào mình ít tiếp xúc với chị nên cũng không ấn tượng lắm, chỉ đặc biệt để ý đến giọng nói ấm áp của chị thui p:
    Sau một thời gian thì mình thấy chị thật hiền, nhu mì, nhẹ nhàng... Có nhiều khi mình ước bản thân được một phần của chị :rolleyes: :D . Trong đội mọi người thường gọi chị là "người chiến sĩ thầm lặng" vâng chị không nổi trội nhưng chị lại đóng vai trò quan trọng không thể thiếu trong đội đó là: chị quan tâm đến mọi người, chị gắn kết tất cả các thành viên trong đội lại với nhau :up: :up: :up:
    Câu mà chị thường nói với mình là "bé bi nè, em phải bớt nhí nhảnh lại đi nghe chưa" hay "con gái mà, em phải..." ...nhẹ nhàng và dễ mếm flirt flirt

chị Hương "heo"
  • Cảm giác lần đầu đối với chị là tháo vát, năng động và bản lĩnh :up: :up: Tuy chị sinh trước mình một tháng nhưng chị thật chững chạc, năng động :smile: chả bù cho mình... :worried: thật khâm phục chị :yes:
    Sau dần mình và chị "heo" phát hiện có nhiều điểm tương đồng và hai người chơi thân với nhau hơn, quan tâm nhau hơn và chia sẻ với nhau nhiều hơn... lúc này trong mình đã xem chị như người chị thật sự của mình rùi p: :heart: :heart:
    Câu chị thường nói với mình là "ờ biết rồi" hay "được rồi đó bi nghe" ... :happy: :happy:

anh Duy "lô" (cái biệt danh này không bít có giống với người không đây? - chỉ có anh "lô" mới bít... :lol: :lol: )
  • Lần đầu gặp anh mình cũng không ấn tượng cho lắm, thậm chí còn không nhớ tên nữa. Sau này mình được anh chở khi đi hoạt động cùng đội nhưng vì lúc đầu cũng không thích anh cho lắm do thấy anh thật giống "công tử bột" (tại trắng quá í mà :D )nên mỗi lần anh hỏi gì mình đều trả lời từng câu một và không nói gì thêm p:
    Qua một thời gian tiếp xúc với anh thấy cũng vui, cũng nhiệt tình và hay giúp đỡ mọi người nếu được nên mình cũng bắt đầu nói chuyện với anh nhiều hơn p: :D đặc biệt sau đợt giao lưu cùng câu lạc bộ tiếng anh mình phát hiện ra anh có một động tác giả khỉ giống với Hiếu(em của mình) thật dễ thương :lol: :lol:
    Câu anh thường nói với chất giọng quái quái là "cái này là cái gì vậy?" (:eyes: :rolleyes: chất giọng kỳ cục bạn nghe mà không cười mới lạ đấy :lol: :lol: ). Đặc biệt nhớ nhất vẫn là vào mùng 1 tết dương lịch mình bị cụng đầu với con mèo này một cái thật đau ...híc...híc... giờ vẫn còn u một cục này :cry: :cry: (nói giỡn thui p: hết rùi :D :D )
    chị Hương "chích choè" (MC rất tài năng của ĐTP đấy :yes: :yes: )
    • Tuy ít hoạt động cùng với đội nhưng chị rất linh hoạt, vui tính, nhiệt tình và cũng rất quan tâm đến người khác (bất kỳ ai, không phân biệt tầng lớp :D :D )
      Chị thường nói với mình "cái con bé này..." hay "bé bi lần sau có đi ra ngoài nhớ mang áo lạnh dày 1 chút nghe chưa"... đơn giản nhưng chân tình và ấm áp :love: qua tết chị vào SG thực tập rùi nên mình rất đagn nhớ chị "chích choè" p: p:

chị Yến "xào": dễ thương, hát hay, dễ gần và rất nhiệt tình nữa :yes: :yes: Chị thường hay béo mặt mình và nói "bé bi ngoan, chị thương nghe" híc...híc... em đau lắm chị Yến ơi :cry: nhưng chị béo típ vẫn được đó :D :D
Hiếu "già làng": thẳng tính, sâu sắc, nhiệt tình và hơi... hơi bị nguyên tắc đấy
  • Lần đầu gặp "già làng" mình thấy "già làng" thật người lớn với những suy nghĩ chín chắn, và cũng nhờ "già làng" mà mình nhanh chóng làm quen được với các cụ ở Trung Tâm.
    "già làng" thường gọi mình là "bà già" p: lần đầu có người công nhận mình lớn nhiều vậy :D :D . Hiếu có rất nhiều ý tưởng, hay giúp đỡ người khác và rất nhiệt tình với côg việc.
    Cuối năm "già làng" còn chúc mình "năm mới chúc bi già thêm một tuổi" chắc định gọi mình là cụ luôn đây :insane: :insane:

Trung "trưởng thôn" (trước đây là chồng mình nhưng bây giờ li dị rùi p: :D :D )
  • Cảm giác đầu tiên của mình là "trưởng thôn" thật đúng nghĩa: nghiêm nghị, ông già nhưng sau đợt bán vé xem phim gây quỹ hoạt độg thì "trưởng thôn" vui tính và rất thích đùa.
    Đặc biệt là có những câu nói rất hay "điên à", "tức không cơ chứ" hay "muốn đổi màu da không?" ...híc..híc... bạo lực quá :chef: :chef: . Xém tí mình quên "trưởng thôn" còn là người rất siêng học và nhiệt tình nữa p: :D

"già làng" và "trưởng thôn"là hai anh em ruột đấy, phải côg nhận là cả hai rất nhiệt tình và dễ gần :o: :o: nhớ hai người nhiều lắm p:
chị Duyên "dễ xương" cũng gần giống như chị "cu ly" chị cũng là một "chiến sĩ thầm lặng", hiền lành và dịu dàng rất được mọi người yêu quý (híc...mình là con gái còn thích chị nữa nói gì người khác :happy: ước gì mình được như chị ấy :yes: :yes: ). Có một câu mà chị nói làm mình thấy trong con người dịu dàng ấy của chị có chút gì đó mạnh mẽ và quyết đoán "em cứ làm gì mà mình thích, không phải sợ vì đó là quyền của em" :up: em cũng nhớ chị nữa... chị luôn động viên mình nhưng mình sợ lắm, sợ... p:
chị Giang "còi" (được mệnh danh là "tiến sĩ" trong mọi lĩnh vực của ĐTP đấy :cool: :cool: oai thật). Chị rất vui tính, nhiệt tình và hoạt bát trong giao tiếp...nếu ai gần chị mà không cười thì chắc chắn người đó bị mất dây thần kinh cười rùi :yes: :yes: (chính xác đấy). Tài hoa có thể dùng từ này để hình dung về chị, chị thường hay nói "kệ nó em, nghĩ đến chi cho mệt" đặc biệt chị hát cũng rất hay nữa :sing: :sing:
anh Thắng (người anh kết nghĩa với mình p: ). Lần đầu tiên anh thuê phòng trọ nhà mình, anh nói sinh năm 89 :devil: nên tưởng nhỏ hơn mình thật liền xưng chị em ai dè...híc... bị người ta xỏ xiên mà không bít tức không cơ chứ :bomb: .Sau này thấy anh là con trai mà đảm đang, siêng năng, dễ gần và nói nhiều nữa nên cũng chơi với anh nhiều hơn. Anh là vậy, một khi đã thích một việc gì đó thì anh sẽ làm hết mình, anh là người đầu tiên chỉ dẫn mình về máy tính và cách ăn mặc, đi đứng... để giống con gái hơn ấy mà :D . Mình khâm phục anh vì anh rất giỏi: giỏi vi tính, giỏi kiếm tiền, chăm chỉ, hiền lành... chỉ bít nói anh là một người anh thật tốt :up: :up:
Mình còn nhớ những lần hoạt động cùng với đội nữa

bán vé xem phim gây quỹ hoạt động này... :yes: :yes:

dọn củi cùng nhau này :up: :up:

đón Tết dương lịch cùng nhau :wizard: :wizard: :yes: :yes:

giao lưu cùng CLB tiếng anh

cùng nhau nhậu ở quán Nhơn

quán má Loan và Bến Bờ... :cheers: :cheers: :cheers: :cheers: :cheers: :cheers:

31/12 - ĐÊM GIAO THỪA

...Lần đầu tiên mình đón tết dương lịch cùng với ĐTP, ...bít nói sao nhỉ: vui, nhớ, và một chút sợ nữa.. :D p:
Sáng đó mình đi thi về trời mưa tầm tả, cứ tưởng là sẽ không được đón tết cùng với mọi người. Thật đúng là "trời tính không bằng người tính" p: mọi chuyện vẫn diễn ra đúng kế hoạch :yes:
...đúng vào lúc 7h tối chương trình văn nghệ bắt đầu:

sân khấu đêm 31... mình đặc biệt ấn tượng với hai câu đôi được treo hai bên p:

anh sơn "công công" với bài hát thiêng đường gọi tên.. :yes:

phần thi thời trang từ những vật dụng bị vứt bỏ như: giấy vụn, dây thừng...

:sing: chị Hương "chích choè" cũng góp vui với những điệu nhảy cực cool :yes: :yes:

và...cuộc thi "hoa hậu NAM" xin được ra mắt (hết hồn lun... :D )

còn đây là tam ca của đội TP :yes:

bong...bính..bong... HAPPY NEW YEAR!!! :wizard: :wizard: :wizard: :wizard:

còn chờ gì mà không nhảy hả các bạn :yes: :yes:

mấy người đội mình nhảy dữ quá p: híc...chỉ tội mình không bít nhảy :lol: :lol:

tàn dư của sáng mùng 1 (2h30) :D :D

tranh thủ chụp nào :yes: :yes:

chị Hương "heo" đấy :lol: :lol:

ẤM ÁP MÙA ĐÔNG

Ngày 28/12 ĐTP đã tổ chức chương trình "ấm áp mùa đông" tại Trung Tâm Phụng Dưỡng Người Có Công Với Cách Mạng với mục đích "sinh viên hướng về cội nguồn"
...công tác chuẩn bị cho chương trình 28/12:

kiểm lại khăn tặng cho các cụ

những chiếc khăn yêu thương được các bạn sinh viên trong trường cùng nhau đan

đang trong giai đoạn phát thảo... :D :D

chị Giang "còi" khéo tay nì :D :cool:

chụp ké với chị Duyên "dễ xương" một cái nào p: p:

còn đây là Hiếu "già làng"...đang làm gì đấy nhỉ :D

và đây những MC của chương trình :eyes: híc...làm việc căng thẳng lắm đấy :headbang: :headbang:

bà cháu sum vầy...

cháu bà đông quá (còn thiếu mình thì phải :no: )

:yes: :yes: mình đây rùi p: bà ơi cười lên nào
tiếp theo là những tiết mục chính của chương trình

phần đầu tiên là chương trình trò chơi "thi nấu ăn" của 3 đội chơi: TP1, 2 và 3

bà cổ vũ cho cháu nì p: p:

ban giám khảo đang chấm điểm cho các đôi chơi

suốt đời mình không quên tiết mục "tập thể dục buổi...chiều" thật vui và lạ nữa :lol: :lol:

trò chơi nối vòng tròn lớn làm theo lời người chỉ huy

nhảy dance dành cho các đôi nam nữ... (riêng mình hổng bít nhảy nên chuồn lẹ p: )

tiết mục múa nến và bài hát "Đất nước" mở màng cho chương trình văn nghệ đêm 28

THẮP LỬA YÊU THƯƠNG


...Tại sao những câu chuyện bình dị lại làm chúng ta rơi nước mắt? Vì trong chúng ta luôn tồn tại tình thương. Bạn có thể giải thích tình thương là gì theo sự hiểu biết của bạn, còn tôi giải thích đó là sự yêu thương, chia sẻ, đồng cảm giữa con người với con người... và tình thương thể hiên qua những hành động chân thành xuất phát từ trái tim con người.
Bất kỳ sự hy sinh xương máu nào của con người cũng đều để lại nỗi đau cả thể chất lẫn tinh thần, nhưng gánh chịu tận cùng nỗi đau mất mát ấy bao giờ cũng là người mẹ. Người mang nặng đẻ đau, rồi hạnh phúc tràn ngập khi nghe con khóc chào đời, mà quên mất rằng mình vừa thoát chết sau một cơn vượt cạn. Vâng, khó có thể nói hết sự vĩ đại, cao cả của những người mẹ Việt Nam anh hùng. Bởi các mẹ đã hy sinh những người ruột thịt thân thương nhất của mình cho độc lập dân tộc.
Ngày nay trong cuộc sống hòa bình, như để bù đắp cho mẹ trong cuộc sống, hơn ai hết, những người con còn lại hãy hết lòng tận hiếu. Xin một lần được làm ngọn lửa sưởi ấm nỗi lòng của mẹ.
Tuổi trẻ chúng ta hãy nhân lên tình thương yêu đó bằng những hành động thiết thực và nếu có thể, các bạn hãy cùng Đội Tiền Phong thắp lên ngọn lửa yêu thương tại trung tâm phụng dưỡng người có công với cách mạng.

Hạnh phúc nhất của con người là được đem yêu thueoeng của mình trao cho những người xung quanh...và vui biết bao khi chúng ta cùng nhau nói lời yêu thương flirt flirt flirt
:yes: :yes: :yes: :yes: :yes: :yes: :yes: :yes: :yes: :yes: :yes: :yes: :yes:

29/11 SINH NHẬT ĐẦU TIÊN CỦA ĐỘI TIỀN PHONG

Sau nhiều lần bàn đi tính lại, mọi người quyết định lấy ngày 29/11 làm ngày thành lập chính thức của đội Tiền Phong

nhìn ngon quá...:D p:

nâng ly chúc mừng..:cheers: :cheers: :cheers: dzô..dzô..

trong lúc chờ đồ ăn :yes: :yes:

dzô...dzô... lần nữa nào..:cheers: :cheers: :cheers: :lol: :lol:

ối..:yikes: :yikes: cái bánh..anh sơn công công ăn kìa :chef: :chef: :chef:

tàn dư của cuộc chiến :yes: :yes:
HAPPY BIRTHDAY TO TIEN PHONG TEAM!! :sing: :sing: :sing: :sing: :cheers: :cheers: :cheers: :cheers:

GIAO LƯU CÙNG ENGLISH CLUB

Sau một tháng hoạt động xã hội, đội tổ chức giao lưu cùng câu lạc bộ tiếng anh




mở màng là bài tập thể dục buổi sáng..:yes: :yes: uyển chuyển, ngẫu hứng :lol: :lol:



hai đội giao lưu văn nghệ

trò chơi chuyền bóng bằng miệng...

nối vàng tay lớn :yes: :yes:



yeah!!! :D thành công rực rỡ :lol: :lol: :lol:

ĐỘI TIỀN PHONG TẠI MÁI ẤM TÌNH THƯƠNG-18 PHAN TỨ

Lần này chúng tôi đến với mái ấm tình thương, ở đây mỗi người là mỗi hoàn cảnh khác nhau...



..những việc đội Tiền Phong đã làm tại Mái ấm

...nấu cám heo

...dọn củi nhà kho

...cắt chuối cho heo ăn

ra biển cắt rau muống biển về cho thỏ ăn

giúp bà vệ sinh tay chân

tình bà cháu chúng tôi
kết thúc buổi đến thăm mái ấm là những phút giao lưu văn nghệ


bà cháu cùng hát

bà đọc thơ

cháu kể chuyện bà nghe


đem yêu thương của bạn chia sẻ cho mọi người

BÁN VÉ XEM PHIM GÂY QUỸ HOẠT ĐỘNG XÃ HỘI

Mở màng là...

và tiếp theo

hai mỹ nhân của đội Tiền Phong p:
..quá trình maketing của đội Tiền Phong..



..sau 3 ngày hoạt động hết mình cả đội cùng nhau tạo dáng chụp ảnh làm kỉ niệm





logo của Đội

vé xem phim..
January 2010
M T W T F S S
December 2009February 2010
1 2 3
4 5 6 7 8 9 10
11 12 13 14 15 16 17
18 19 20 21 22 23 24
25 26 27 28 29 30 31