Thursday, 31. July 2008, 05:35:27
Sau khi nghe Vipna77 nhận xét mình là cứng đầu, mình nghĩ ra câu chuyện này...
Ngày hôm ấy, ngay tại con hẻm ấy và cụ thể hơn là chính cây trụ điện ấy đã có một cuộc gập gỡ định mệnh.

Sáng hôm ấy, nó chở em nó đi học như mọi ngày và khi ra đến đầu ngõ hẻm…nó gặp hắn và ánh mắt của cả hai như dính chặt vào nhau không rời ra. Sau những phút gặp gỡ ấy, cả hai đều nghĩ về nhau nhất là những lúc không có ai…
Hai ngày sau, hắn đứng đợi từ sáng sớm ở dưới cây trụ điện đầu hẻm. Nó cũng rất muốn gặp lại hắn một lần nữa, muốn lặp lại cảm giác của ngày hôm ấy….
Vậy là sáng đó, cả hai lại gặp nhau nhưng nó không dám dừng xe lại mà chạy thẳng tới trường của em nó luôn…Về phần hắn thì lại tiếc vì hôm nay không đi xe, thôi thì đành đứng đợi vậy
Nửa tiếng sau, hắn thấy nó đang tiếng về phía mình liền đứng dậy chặn ngay đầu xe. Trong khi nó đang nghĩ không biết phải làm sao thì hắn nói:
-Bạn xuống xe đi tôi có chuyện cần nói với bạn.
Không hiểu sao hôm nay nó ngoan ngoãn một cách lạ kỳ. Sau khi nó xuống xe, hắn hỏi tiếp:
-Bạn cho tôi biết bạn tên gì để tiện cho việc xưng hô?
Nó đáp một cách lạnh lùng:
-Tôi không biết bạn, cho biết tên để làm gì?
Hắn thản nhiên nói:
-Không nhất thiết phải quen mới cần biết tên, tôi chỉ muốn biết tôi đang nói chuyện với ai thôi.
Nó tức giận và đáp cụt ngủn:
-Thư
Hắn vui vẻ:
-Cảm ơn Thư. Còn tôi là Minh. Rất vui được biết bạn.
Làm bộ mặt tức giận, nó hỏi:
-Tại sao bạn lại chặn xe của tôi lại?
Hắn không những không trả lời mà còn hỏi:
-Trước khi trả lời Thư, Minh muốn hỏi Thư một việc này trước, Thư đồng ý không?
Nó trả lời một cách miễn cưỡng:
-Cũng được.
Hắn ngần ngại đặt câu hỏi:
-…không biết bạn còn nhớ cách đây hai ngày …..chúng ta…đã gặp nhau rồi không?
Nó nghĩ nếu mình nói là nhớ chẳng phải mình nói cho hắn ta biết là mình để ý đến hắn sao. Mình chưa có điên. Nghĩ vậy nên nó đáp lại một cách hờ hững:
-Có sao? Tôi cũng không nhớ lắm.
Một chút thất vọng, hắn buột miệng đáp:
-Bạn không nhớ thật sao? Vậy mà tôi lại mất hồn vì nó đấy….
Nó nghe không rõ lắm liền hỏi lại:
-Bạn nói gì tôi nghe không rõ?
Hắn nhanh miệng nói sang vấn đề khác:
-Không có gì. À Thư đã có bạn trai chưa?
Lần này, đến lượt nó trả lời theo một phản xạ:
-Chưa _ Vừa thốt xong tiếng chưa ấy nó mới thấy mình điên hay sao mà hắn ta hỏi gì mình cũng trả lời hết vậy…Để lấy lại thế chủ động cho mình, nó làm bộ tức giận nói:
-Bạn chưa trả lời câu hỏi của tôi đó
Hắn quên béng câu hỏi của nó và đáp lại là bộ mặt ngơ ngác hắn hỏi:
-Câu hỏi? Câu gì?
À- Chợt nhớ ra hắn kêu lên:
-Xin lỗi Thư, không có gì đâu tại Minh chỉ muốn biết Thư có còn nhớ Minh không ấy mà..
Lần này thì nó tức thật sự. Nó nói:
-Bạn điên à, hay bạn bị chứng hoang tưởng hả. Bạn là ai mà bắt tôi mới gặp lần đầu là phải nhớ chứ. Huống gì là đã hai ngày rồi. Không biết hôm đó mắt tôi bị gì mới nhìn bạn cái kiểu đó chứ không…Nói tới đây nó nhận ra mình đã lỡ miệng, dị chết đi được..
Trong lúc đang không biết phải làm gì, phải nói gì tiếp theo thì hắn nắm lấy tay nó mà hỏi tới tấp:
-Thật chứ? Bạn nói thật hả? Vậy tại sao lúc nãy bạn nói là không nhớ?...
Dị chết được, nó thấy tình huống này thật quái gỡ liền leo lên xe và phóng thẳng về nhà để lại cho hắn những câu hỏi không một lời giải đáp.
Lại một đêm mất ngủ cho cả hai. Đêm đó hắn quyết định sáng mai phải nói cho nó nghe tất cả. Còn về phần nó đang lo không biết hắn ta có đang cười mình không nhỉ, kiểu này chắc nó điên quá…
Rút kinh nghiệm từ lần trước, hôm nay hắn diện một bộ đồ thật đẹp và tất nhiên lần này hắn đi xe chứ không phải là đi bộ như lần trước.
Cũng như lần đó hắn đứng ngay cây trụ điện. Nó thấy hắn đứng đó liền phóng xe nhanh hơn, nhưng đã có sự chuẩn bị từ trước nên hắn vẫn theo kịp nó. Sau khi cho em nó đi học, nó lại bị hắn chặn ngay đầu xe, hắn nói:
-Minh có chuyện cần nói, Thư cho Minh ít thời gian nghe?
Nó trả lời một cách kỳ lạ:
-Được. Tại cây trụ điện ấy.
Hắn ngạc nhiên thốt lên:
-Hả? Cây trụ điện?
Nó đang đắc ý với suy nghĩ là mình nói ra địa điểm như vậy chắc hắn ta sẽ nghĩ mình điên nên không đi đâu….nhưng khi nhìn qua bên cạnh thì …hắn vẫn thản nhiên rà rà bên cạnh với nụ cười thật dễ ghét…-Lần này mình tiêu thật rồi_ nó nói thầm như vậy.

Đến cây trụ điện khi cả hai đối diện với nhau. Hắn nói:
-Lần này…Thư hãy cho Minh nói hết rồi Thư hãy có ý kiến được không?
…thấy nó im lặng hắn tiếp:
-Nói thật với Thư là sau lần gặp đầu tiên đó…Minh cảm thấy rất nhớ ánh măt của Thư. Quan sát nét mặt của nó, hắn nói:
-Sau lần gặp sáng hôm qua thì Minh đã quyết định đến bày tỏ với Thư vì được biết Thư cũng chưa có bạn trai…ý Thư sao hả?
Nó quan sát xem thử hắn có thái độ bỡn cợt mình không và nó nói:
-Cảm ơn Minh ..nhưng Thư nghĩ Minh có vội vàng quá không? Chúng ta chỉ mới gặp nhau hai lần và nói chuyện không quá một tiếng thì làm sao có thể…
Không để cho nó nói hết, hắn nói ngay:
-Chính vì vậy Minh mới ngỏ ý làm quen với Thư để chúng ta có thời gian hiểu nhau hơn.
Thư không thích- nó đáp
Hắn khích:
-Thư không thử làm sao biết được?
Nó cười:
-Không cần thử thì tui cũng biết là không có kết quả.
Hắn tỏ vẻ khó hiểu:
-Hay là Thư sợ nên không dám thử? Chắc là Thư sợ tới lúc đó Thư thích Minh chứ gì?
Tui mà sợ hả? Tui chẳng sợ gì hết- nó trả lời theo phản xạ
Hắn lại khích:
-Thư nói không sợ hả? vậy chúng ta thử quen nhau trong vòng 3 tháng xem sao…xem đến lúc đó ai sẽ là người nói tiếng yêu trước đây?
Nó hiếu thắng đáp:
-Được, ai sợ ai chứ. Minh nói xong rồi phải không? Vậy Thư về đây
-Thư đợi đã- hắn gọi
Nó đứng lại, hắn hỏi:
-Thư không cho Minh số điện thoại làm sao liên lạc? làm sao rủ bạn đi chơi được? Vậy Thư kêu Minh tìm hiểu ai bây giờ?
Nó cười mỉm và đáp:
-Thư quên, số của tui là 09xxxxxxxx.
-Có vậy chứ. Còn đây là số của Minh 09xxxxxxxx- hắn cười.
Nó đi rồi mà hắn vẫn còn ngồi đó cười và nghĩ - nhỏ này ngó vậy mà cũng hiếu thắng dữ..tí nữa là thất bạ rồi….thật hú vía.
Vừa về đến nhà thì nó nhận được điện thoại của hắn, đang phân vân không biết lại có chuyện gì thì một chất giọng trầm vang lên:
-Alô? Thư hả.
-uhm
-Minh gọi để xem Thư về đến nhà chưa ấy mà- hắn giải thích
-Vừa về đến- nó đáp cụt ngủn
Hắn cười:
-Vậy thôi nhé. Chúc Thư một ngày vui vẻ.
Nói xong hắn cúp máy không kịp để nó nói thêm câu gì. Nó nghĩ- tên này rảnh thật, từ đó về có một tí mà cũng…
……
Sau khi đã có số điện thoại của nó hắn gọi và rủ nó đi chơi:
-A…alô..- nó ngập ngừng lên tiếng
-Chào Thư. Minh đây, chúng ta mới gặp nhau hôm qua ấy- hắn nói như nó đã quên
-Nhớ. Có gì không Minh.
-À…có..- hắn lắp bắp nói. Minh muốn mời Thư đi uống cà phê vào tối nay. Thư đi chứ?
-Không được. Tối nay Thư bận rồi- nó từ chối.
Hắn tưởng nó không dám đi vì sợ nên cố tình khích nó:
-Thư lại sợ nữa rồi. Thư không đi làm sao chúng ta có thời gian tìm hiểu nhau phải không? Chẳng phải hôm qua Thư đã hứa cho Minh thời gian rồi sao?
-Không phải. Nhà Thư hôm nay có việc nên không đi được- nó từ tốn đáp. Hay là tối mai vậy? được không?
-Được. Tối mai 6h nghe- hắn trả lờ nhanh như sợ nó đổi ý
Vậy nhà Thư ở đâu để Minh đón?
-Không- giọng hoảng hốt, nó đáp. Minh cứ đợi Thư chỗ cây trụ điện ấy.
Im lặng một lúc hắn trả lời:
-Vậy nhé, 6h Minh đợi.
-uhm
-Bye. Chúc Thư một buổi tối vui vẻ.
-Cảm ơn Minh- nó nói thật nhỏ như sợ ai đó nghe thấy.
Bên kia nó đã cúp máy nhưng hắn vẫn để vậy và lo lắng- không biết nhà nhỏ có việc gì mà nghe giọng nhỏ bùn sao ấy.

…Sáng hôm sau, khi ngồi uống cà phê với đám bạn thân, hắn kể lại việc quen nó và bị chúng trêu:
-Mày mà cũng bị sét đánh trúng hả Minh? Chuyện này mới à nghe, tụi tao cá xem mày quen nhỏ này bao lâu đó…hahaha…
Có đứa lại bảo:
-Minh, có khi nào nhỏ này cho mày leo trụ điện trong ngày đầu tiên không hả?
Hahahaha…. lại một tràng cười vang lên sau câu hỏi của thằng bạn thân, còn hắn?...vẫn thản nhiên như không.
Cuối cùng đồng hồ đã điểm 6h mà vẫn chưa thấy nó đến, hắn nóng ruột khi nhớ lại câu nói đùa của đứa bạn.
-A, thấy rồi- hắn kêu lên khi thấy nó đang tiến lại gần.
-Xin lỗi.. để Minh chờ- nó gượng cười và nói.
-Không sao chúng ta đi thôi- hắn vui vẻ đáp
Khi lên xe thay vì đưa nó đến quán cà phê như đã hứa thì hắn cho xe chạy thẳng ra biển. Vừa dừng xe, nó nói:
-Minh chở Thư về đi.
-Sao vậy?- hắn hoảng hốt hỏi
-Minh bảo đi uống cà phê mà giờ lại chở Thư ra đây là sao? Chở Thư về đi…- nó nói với vẻ mặt giận dữ
Nghe đến đây hắn vội vàng giải thích:
-Khoan đã, Thư nghe Minh giải thích đã.
….im lặng, hắn tiếp:
-Vốn dĩ lúc đầu Minh định chở Thư đi uống cà phê thật nhưng sau khi gặp Thư lại thấy bạn trông có vẻ buồn nên… Minh mới nghĩ đưa Thư đến đây cho thoáng hơn thôi. Xin lỗi, vì đã không nói trước với Thư nghe.
-Xin lỗi… tại Thư nóng quá.- nó nói với giọng nhỏ nhẹ
-Không có gì đâu. Thư hiểu là tốt rồi- hắn cười mỉm.
-Vậy mình ngồi đây được rồi.. đừng xuống dưới đó nghe.
Biết nó sợ, hắn nói nhanh:
-Uhm, Thư ngồi đây Minh đi mua nước uống.
Khi cả hai ngồi trò chuyện được một lúc thì hắn hỏi:
-Hình như Thư có chuyện gì buồn phải không?
Nó chỉ gục đầu không nói, hắn tiếp:
-Thư hãy nói ra cho đỡ buồn… Thư cứ coi Minh như bạn đi, tâm sự sẽ làm Thư nhẹ nhõm hơn đó.
-Thật ra cũng không có gì.Chỉ là hôm qua….là ngày giỗ của ông nội Thư ấy mà- nó cất giọng buồn tênh.

-Hồi nhỏ ông Nội rất thương Thư, hay đưa Thư đi chơi, hay kể chuyện cho Thư nghe và luôn dạy Thư những điều hay lẽ phải…
Sau khi nghe nó tâm sự, hắn khuyên nó:
-Thư à, con người ai sinh ra rồi cũng phải mất đi chứ không phải riêng gì nội Thư đâu. Cũng như Thư, Minh đã trải qua việc mất mát người thân thật khó khăn.
-Ai vậy hả Minh?- nó hỏi với giọng quan tâm
-Mẹ của Minh, bà mất lúc Minh vào lớp 10- chất giọng trầm buồn hắn kể
Mẹ rất thương Minh, luôn chăm sóc và yêu thương gia đình.. Vậy mà chỉ trong nháy mắt mẹ đã rời xa Minh. Lúc đầu, Minh cũng thảm lắm nhưng được gia đình và bạn bè động viên nên mới có được hôm nay.
-Thư, Minh tin rằng những người thân của chúng ta khi họ đã sang thế giới bên kia thì họ vẫn luôn dõi theo từng bước chân của chúng ta đó. Vì vậy, Thư đừng buồn nữa vì nội rất thương thư mà, Nội sẽ luôn bên cạnh bảo vệ cho Thư đấy…với lại Minh nghĩ Nội cũng không muốn thấy Thư vẻ mặt buồn rầu của Thư đâu phải không Nội?- câu hỏi của hắn khiến nó phải bật cười
-Minh làm như Nội nghe thấy không bằng.
-A, Thư cười rồi kìa- hắn tươi ngay nét mặt
Đỏ mặt nó đáp:
-Thôi trễ rồi Minh cho Thư về đi.
-Ừ về thôi.- hắn lại cười
Trên đường về hắn lại xin nó thêm một cái hẹn cho lần sau và hình như qua việc lần này nó đã có cái nhìn khác về hắn. Một hắn đồng cảnh ngộ, vui vẻ và rất quyết đoán .
Và hẹn lần sau...