GIA ĐÌNH THỨ HAI!!
Friday, December 25, 2009 7:16:18 AM
Còn nhớ, ngày đầu tiên tổ chức bán hoa, thứ 2 ngày 17, chị Ly, Huy cán bộ và cả Trung trưởng thôn nữa, đã phải dậy từ rất sớm, có mặt tại vỉa hè trước cổng trường để giành chỗ bán hoa. Còn nhớ, những ngày tổ chức bán hoa là những ngày mưa tầm tã do ảnh hưởng của bão, tất cả mọi người, mọi thành viên phải mặc áo mưa, chịu ướt để bán hoa. Huyền mama, Triều Cao, Trung trưởng thôn, Hiếu già làng, Vân, .v.v. và nhiều thành viên nữa đã rất nhiệt tình với chỉ một mục tiêu duy nhất là làm sao bán được thật nhiều hoa để kiếm tiền gây quỹ. Chị Ly cu lúc nào cũng thường trực, khi rảnh rỗi đều ra xem tình hình mọi người như thế nào, Huyền mama thì chỉ mặc mỗi chiếc áo mỏng manh, không có áo ấm nhưng vẫn kiên trì từ sáng đến tận 9h tối mới về, chỉ vì các bạn khác đều bận, không có ai trông hoa. Bác Huy cán bộ và Trung trưởng thôn lúc nào cũng vậy, cứ 5h sáng là có mặt để giành chỗ, dù cho thời tiết những ngày này thật lạnh và ẩm ướt. Còn Hiếu già làng và Trung trưởng thôn, rồi cả Chi, Triều cao, Thảo Phương, Yến sào,…và nhiều người nữa đều tranh thủ những lúc rảnh rỗi ra tiếp sức cho mọi người. Bé Thảo bi lúc nào cũng dễ thương với cách nói chuyện giống con nít nên được mọi người cưng chiều. Chị Giang hồ tuy bận việc trên khoa, nhưng những lúc hết hoa, hết giỏ, chị vẫn lặn lội chạy xe đi mua hoa về cho Đội. Anh Sơn công công mặc dù bận rất nhiều việc, nhưng cũng ghé thăm, rồi nhắn tin động viên tinh thần của anh em. Còn nhớ ngày thứ 3 –18-11, buổi sáng khi đi học thì mình gặp tai nạn (chỉ nhẹ thôi, nhưng cũng đủ để chân đi cà nhắc, tay không cầm viết được) lúc đến chỗ Đội mình, gặp mọi người, nói chuyện, cười đùa, rồi quên đi cái cảm giác đau từ lúc nào không biết! Chợt nhớ đến câu nói “Một nụ cười bằng mười thang thuốc bổ.” Có lẽ điều đó là đúng, bởi không chỉ có tiếng cười mà còn có cả tình thương, chăm sóc lẫn nhau của mỗi thành viên nữa. Đôi lúc, mình có một cảm giác rất thân quen khi gặp các thành viên trong Đội, có lẽ bởi vì trong mỗi thành viên đều cảm nhận được một thứ tình cảm dành cho nhau – tình gia đình! Những lúc gặp khó khăn, thì có sự quan tâm. Những lúc gặp chuyện buồn thì có sự chia sẻ. Những lúc cần giúp đỡ thì rất nhiều người sẵn sàng,…Tất cả những điều đó có được chỉ vì một điều rất đơn giản – chúng ta, những thành viên trong Đội là một gia đình!
Giờ đây, khi ngồi và viết những dòng này, trong mình lại hiện lên những hình ảnh thân quen của mỗi thành viên và cả những kỷ niệm khó quên nữa. Hình ảnh của bé Huyền mama khi bị lạnh vì ngấm mưa đến tím cả môi vẫn luôn vui cười, xông xáo chào hàng. Hình ảnh của bác Huy cán bộ những lúc rảnh rỗi lại chạy ra bán hoa. Hình ảnh của Vân – người khéo tay nhất trong đội, đã thức đến tận 11h đêm để cắm những lẵng hoa mà các lớp đã đặt. Hình ảnh của bé Bi khi đang bán hoa thì bắt gặp mẹ. Hình ảnh của Kiều chảnh lúc nào rao bán hoa cũng tự quảng cáo “thương hiệu” của mình (ah, mà mọi người biết không, Kiều chảnh được mệnh danh là Giáo sư của ngành Thô Bỉ Học với những câu chuyện rất rất chi là…khó hiểu!). Hình ảnh của chị Giang, chị Ly lặn lội chạy xe đi mua hoa trong khi mưa tầm tã. Hình ảnh của Thanh chuột lúc nào cũng cười và nói đúng chất giọng Quảng Nam. Hình ảnh của Nga cào cào lúc nào cũng “hở mười cái răng”, “cù rũ” bạn bè ra mua hoa cho Đội. Rồi còn nhiều, thật nhiều kỷ niệm nữa. Những bó hoa của những người nghiệp dư gói trông thật buồn cười nhưng cũng rất ấn tượng (có lẽ nhờ vậy mà bán đắt hàng). Những tin nhắn động viên, an ủi, khuyến khích của Sơn công công, Ly cu, Trung trưởng thôn nữa. Những lúc bé Bi nũng nịu với cái kiểu giậm chân thật…dễ thương! Rồi cả lúc Phương “tăm” không tự tin với tay nghề của mình, vậy mà đến khi vừa cắm lẵng xong thì ai cũng khen hết, mà còn bán chạy nữa chứ! Lĩnh với tiếng sáo “ai oán” nhưng rất hay mà lại giúp mọi người giảm stress, mặc dù chẳng lôi cuốn khách chi cả!…Còn nhiều, nhiều lắm những kỷ niệm vui, những hình ảnh thân thương mà có lẽ mình có thể kể hết cho đến khi đi ngủ! Nhưng thôi, sẽ dừng lại ở đây thôi, chừa giấy cho các bạn khác nữa! Nếu hỏi mình về cảm xúc sau khi bán hoa, mình có thể nói được một điều duy nhất: “Đội Tiền Phong là gia đình thứ hai!”.
HƯƠNG "QUA ĐÈO"






































