KHOẢNG LẶNG
Friday, 25. December 2009, 07:32:08
Cũng như bao ngày, tôi thức dậy vào lúc 5 giờ tranh thủ lượm lặt mấy chữ. Nhưng hôm nay, cứ ngồi vào bàn là những suy nghĩ về Đội Tiền Phong, về chương trình hôm nay là tôi không thể ngồi yên được. Tôi nhận thấy một bầu nhiệt huyết ấy chảy trong tôi, nhiệt huyết của một sinh viên, một tình nguyện viên. 7 giờ, tôi và Đồng (bạn cùng phòng trọ) có mặt tại Văn Phòng Đoàn nghe phổ biến kế hoạch. Và sau khi “ Công công” phát khẩu lệnh “ Nào, đi thôi, chúng ta sẽ có một ngày thứ 7 thật vui, thật nhiều kỉ niệm” chúng tôi xuất phát đến Trung Tâm nuôi dưỡng các cụ có công với cách mạng. Tôi nhớ mãi câu khẩu lệnh ấy. Dường như nó đã làm cho không khí ngày ấy thêm hừng hực sức trẻ và nhiệt huyết thanh niên.
Và rồi, mỗi người mỗi việc, không ai giành việc của ai cả. Tôi làm phần việc cọ rửa các khung cửa sổ phòng các cụ để chuẩn bị đón tết cho các cụ mà. Tôi và anh Long cùng lam chung một dãy phòng. Ui, chúng tôi cố gắng làm thật nhanh để được nghe các cụ kể về những chiến trích lịch sử, những câu chuyện tình yêu thời chiến tranh của các cụ hay cả đọc thơ nữa. Rồi tôi và anh Long cũng hoàn thành nhiệm vụ của mình và bắt đầu càn quét khắp các phòng để thăm các cụ.
Tôi nhớ nhất là cụ Xuân. Cụ thật hài hước và nói chuyện rất có duyên, cứ y như là con gái đôi mươi ấy. Những bài bình luận về tình yêu, hay những câu thơ mà khi nghe xong tôi chỉ biết cười thôi à.
Thăm các cụ xong, chúng tôi mời các cụ lên tham gia trò chơi cùng chúng tôi. Các đội xung kích ra sức thể hiện các món ăn mà đội mình đã chuẩn bị. Có điều làm tôi bất ngờ là ban giám khảo chính là các cụ ở Trung tâm. Những món ăn được chế biến bằng nhiệt huyết và tấm lòng tuổi trẻ thì làm sao mà có thể chê được.
Mọi người thi nhau trổ tài đánh chén và cuộc vui của chúng tôi cũng thực sự bắt đầu từ đây. Sau khi đưa các cụ về nghỉ theo đúng giờ của Trung Tâm, những trò chơi vui nhộn bắt đầu diễn ra. Tôi nghĩ, chỉ có những gương mặt “ quái kiệt” nhất của Đội Tiền Phong mới nghĩ ra được những trò chơi sôi động và lôi cuốn đến thế. Trò chơi mà tôi được tham gia cũng là một ví dụ tương tự. Hai người đứng trên một mảnh báo và nhảy theo điệu nhạc. Hix, một chút ngại ban đầu đã bị tiếng vỗ tay cổ vũ và tiếng nhạc xua đi. Chưa bao giờ vui đến vậy. Gía như mình có thể làm lại được như vậy.
Buổi tối chương trình “ Ấm áp mùa đông” diễn ra được diễn ra trong không khí thật ấm cúng. Những chiếc khăn quàng cổ đan xen, những bản nhạc dàn dựng công phu đã được gửi đến các cụ ông, cụ bà. Các cụ ông, cụ bà như được mái ấm đội Tiền Phong chúng ta sưởi ấm nỗi cố đơn, hiu quạnh khi vắng bóng người thân. Những giọt nước mắt thay cho lời cảm ơn. Tôi cảm thấy rất vui khi được cùng Đội Tiền Phong chia sẻ những mất mát, và hi sinh lớn lao của các cụ để thế hệ chúng cháu có được ngày hôm nay.
Mọi người biết không, khi bước vào cổng trường Đại Học mình đã từng nghĩ: “ Sinh viên thì phải làm tình nguyện thì mới đúng là một sinh viên thực sự. Các bạn nghĩ thế không. Cảm ơn mái ấm Đội Tiền Phong nhé! Cho mình được tâm sự, được học hỏi và hơn hết là được làm một tình nguyện viên”.
SƠN "NÔ"

































