Nó - phần 2
Monday, November 19, 2012 2:51:15 AM
Phần 2
Chiều nay, đang ngủ trưa nướng qua ngủ chiều, thì Nó gọi cửa. Mở cửa ra nó giới thiệu một anh lạ lạ đi cùng, "Chào chị, đây là chồng em."
Và nó đưa tấm thiệp mời. Mình chúc mừng nó, hỏi thăm các đồng nghiệp cũ, kể lại sơ mấy chuyến bôn ba đổi việc của mình từ khi nó không còn ở trọ.
Nó cũng kể,đã mua góp được căn nhà nhỏ...
Phần 1 - tái bản từ entry ngày 15/06/2008 Multiply
Chiều nay nó ăn cơm nhà.
Chiều nay mình lại làm món canh 'rừng' ruột của mình, món mà nó ưa, vì nhiều rau cải. "Canh Rừng" tức là canh tự chế, không bài bản, không sách vở nào dạy, và chắc cũng không ai khác trên cõi đời này nấu, gồm bông hẹ, cà, thịt xay, tàu hủ trắng. Hôm nay thì có món dư của ngày hôm qua là một chút nấm kim châm nên mình cho vào nồi luôn, thêm một tí bột nêm Knorr cho vừa lòng nó, vì nó mê mùi bột Knorr.
Nó, chính là cô khách trọ của mình, năm nay 27 tuổi, tốt nghiệp đại học tài chính, quê ở Huế, nói giọng Huế rặt, trước đây làm kế toán ở cơ quan cũ của mình. Giờ thì mình đi làm chỗ khác, cô cũng đi làm chỗ khác nên mình đồng ý cho trọ trên cái gác lửng ọp ẹp nhà mình. Mặt đầy sẹo mụn liti từ thuở mới lớn, nên hay ăn rau vì muốn da đẹp, mịn. Vì mình cũng cỡ tuổi mẹ của cô nên mình xin phép gọi cô bằng...nó.
Nó sống gọn gàng, tuy hơi ngược với mình. Mình thì đi đâu cũng về nhà thay đồ đạc rồi mới đi tiếp, còn nó đã dẫn xe ra khỏi nhà thì đi biền biệt. Giờ thì mình quen rồi chứ lúc đầu rất đau tim với mấy cái tin nhắn lúc 6g30 chiều: 'Chị ơi, em đi chơi luôn, không về ăn cơm đâu.' Mình đứng giữa bếp, trong bộ đồ đi làm chưa kịp thay, nào cơm, nào xào, nào canh, nhận tin trên điện thoại, giận đỏ mặt tía tai. Mình bỏ thì giờ ra nấu ăn cho nó (thiệt ra thì 2 chị em cùng ăn) mà nó mê đi chơi như vậy đó.
Ăn một mình thì còn nói gì nữa. Mình thì mong nó về để có đứa cùng ăn cơm chung. Bữa ăn có người nói chuyện thì dù gì cũng dễ nuốt hơn là ngồi chèo đũa một mình. Mấy hôm đó, đành chơi màn cơm tô, một tô vừa thức ăn vừa canh, mang lên vừa xem tivi vừa cháp cho nhanh, gọn.
Lúc này nó chịu ở nhà nhiều - chẳng phải vì mình nấu ăn ngon lành chi, mà là vì ...chiều tối hay mưa, không đi chơi đâu được, lại đang có một cựu VIP trong chính phủ mới qua đời nên có quốc tang, còn mục quái gì mà giải trí nữa. Thôi thì về ăn cơm với mợ Lan cho xong. Đằng nào cũng có nhiều rau cải và trái cây đúng sở nguyện.
Nó cũng khó tính, đối với tuổi của nó. Nấu canh mà không bỏ Knorr, nó hỏi hoài. Đành phải đi mua một gói về nêm cho chị nhỏ vừa lòng. Ngồi ăn, nó thắc mắc, sao chị hay mua chuối, sao chị không mua mận, sao chị mua cái này, sao lại thế này mà không thế kia...Như một bà má chồng nho nhỏ.
Nó lấy tạp chí ở nhà trước, mang lên gác đọc, rồi để đâu đó dưới bếp. Nó uống nước, cầm ly lên nhà trên bỏ đó. Mình và cô maid phải loay hoay trả mọi thứ về chỗ cũ. Nó ghét ai là ghét tới bến, còn thích ai nó bênh hết mình. Hứng lên nó nói thao thao bất tuyệt suốt bữa ăn. Còn đi làm có gì không vui, nó chù ụ, ngồi ăn mà mặt tầm dầm.
Nó không hiểu sao mình cứ phải nhặt mèo về, nhưng nó cũng giúp lo cho Mì Gà, vào hôm mà mình nhặt Mì Gà về, mặt mũi máu me tèm lem. Nó càm ràm cả tuần vì Mí Hai tè vào dép nó hôm đầu tiên nó tới. Vừa chà đôi dép, nó vừa rủa con Mí Hai không tiếc lời. Mí Hai nó có tật đó. Ở nhà xuất hiện cái gì lạ là nó đến 'đánh dấu' trước đã. Nhưng sau đó một tuần, mình thấy nó đứng bên tủ, lầm rầm nói chuyện gì đó với Mì Tôm. Mì Tôm vốn nhát, mà cũng nằm im, nghiêng đầu ra cái điều nghe ngóng. Đi làm, mình thấy nó nói nhảm câu gì đó với Blackie và Mí Hai bên rào trước khi đẩy xe ra khỏi cổng. Thỉnh thoảng, xuống bếp, thấy nó thò đầu vào chỗ Mè Đen nằm, rì rầm gì đó.
Tối, nó gõ laptop tới khuya. Nó làm trong một cơ quan tài chính nên ban ngày đi audit, tối về làm báo cáo. Sáng, thấy nó từ gác bước xuống, dụi mắt, ngáp vắn ngáp dài, mình chợt nghĩ tới con mình, cũng ở xa nhà, cũng phải tự lo thân...
Mí Hai giờ đã hết tè lên dép của nó. Nhiều khi, phải đi tới đi lui để dọn những thứ để sai chỗ trong nhà, mình cũng bực mình, nhưng nghĩ thôi, biết đâu ở tuổi nó ngày xưa, mình cũng như rứa...

dài ngoằng 
















