Noi gap go ban be

Noi se chia cam xuc

Những Mảnh Đời Hiếu học dưới chân núi Sóc

,

Những mảnh đời hiếu học

DƯỚI CHÂN NÚI SÓC
Mỗi em mà chúng tôi gặp là một mảnh đời, một hoàn cảnh khác nhau. Có em chưa từng được nhìn mặt cha từ khi sinh ra, có em mồ côi mẹ, có em cả cha và mẹ đều đang mang trong mình những căn bệnh quái ác, có em đến trường mà bụng không được no…nhưng hội chung lại, tất cả các em đều là những tấm gương hiếu học, vượt qua khó khăn, chăm ngoan, học giỏi.
Đó là những gì mà chúng tôi-nhóm tình nguyện viên của tổ chức VietHop ghi nhận được trong chương trình trao học bổng vừa qua tại Huyện Sóc Sơn-Hà Nội
.



1. Những tấm gương học sinh nghèo vượt khó

.Ngôi nhà đầu tiên mà chúng tôi ghé thăm là nhà của em Tạ Thị Thúy. Như bao căn nhà ở những vùng nông thôn khác, nhà em Thúy không lấy gì làm rộng lắm, chỉ đủ để những vật dụng tối cần thiết cho sinh hoạt hàng ngày. Thúy là con thứ tư trong một gia đình có sáu anh em, Bố của em vừa đi làm đồng về tay chân vẫn còn nhớp nhơ bùn đất, người đàn ông gầy guộc ngồi trước mặt chúng tôi đang mang trong mình dấu vết của những cơn đau bởi một tai nạn làm gãy đôi bàn chân, còn mẹ em cũng đang bị giày vò bởi căn bệnh thoái hóa cột sống. Thế nhưng, đôi vợ chồng khốn khó ấy vẫn phải đảm đương việc đồng áng của 1,6 mẩu ruộng là nguồn thu nhập chính của cả nhà.

Ý thức được nỗi vất vả của gia đình, 2 chị em Thúy đã không làm phụ lòng cha mẹ khi năm nào cũng đạt danh hiệu học sinh nghèo vượt khó, học sinh giỏi Huyện..các em khác cũng noi gương các chị phấn đấu đạt được những kết quả cao trong học tập.

Rời nhà Thúy, chúng tôi đến nhà của em Đỗ Thị Nha Trang, có lẽ Trang là người để lại cho chúng tôi những ấn tượng khó phai nhất. Cô bé mới 16 tuổi nhưng trên khuôn mặt luôn hiện rõ một nỗi buồn u uất nào đó,em ít nói, em trầm ngâm giấu mình và ngại tiếp xúc. Chỉ khi hiểu rõ hoàn cảnh éo le của Trang

chúng tôi mới tìm ra lời giải cho nỗi buồn đó. Bố mẹ Nha Trang đã ly dị nhau, sự tan vỡ của một mái ấm gia đình dường như là một cú sốc quá lớn đối với em. Hiện em đang sống cùng với bác gái vừa câm, vừa điếc, em cho biết : Em thương bác lắm, em xin mẹ đến đây để vừa tiện đi học vừa chăm sóc bác luôn.

Khuôn mặt Thu Trang luôn buồn rượi

Chia tay Trang, chúng tôi vẫn còn bị ám ảnh bởi cái khuôn mặt buồn rười rượi ấy, đối với em bây giờ gia đình là một cái gì đó xa xăm lắm, xa xăm như cái cúi đầu trùng trục và đôi mắt đầy tâm trạng của em vậy.

Ngôi nhà tiếp theo mà chúng tôi tìm đến là nhà của em Đoàn Thúy Hằng, đón chúng tôi trong ngôi nhà nhỏ ấm cúng, mẹ em cho biết : Hằng mồ côi cha từ khi mới em mới lên một tuổi, sự ra đi của một trụ cột gia đình để lại cho ba mẹ con một khoảng trống tinh thần không gì bù đắp nỗi. Để lo cho hai chị em Hằng, mẹ em đã phải đi bế con thuê với mức lương 400.000 đồng/tháng, số tiền quá nhỏ cho sinh hoạt của một gia đình có 2 người con đang tuổi ăn, tuổi học.
Kể về Hằng, mẹ em không giấu nổi vẻ tự hào: em nó thương bác lắm, đi học về là lăn vào bếp nấu ăn, cả hai chị em đã tự lo được cho bản thân, có lúc còn rủ nhau lên huyện rửa bản thuê cho một nhà hàng chỉ để đổi lấy bữa cơm ăn hàng ngày và đem đồ về cho mẹ.

Khó khăn là thế, nhưng kết quả học tập của Hằng thì thật là ấn tượng, năm nào em cũng có điểm tổng kết trên 8,5, riêng các môn Toán, Lý, Hóa đều đạt từ 8-9 điểm…Được hỏi về dự định và ước mơ trong tương lai Hằng nói : Em muốn thi vào trường Đaị Học Ngoại Thương, để sau này thành đạt còn giúp mẹ và em đỡ khổ. Cầu mong sao cho ước mơ của em thành hiện thực.
Cùng chung cảnh ngội với Hằng là em Nguyễn Văn Hiệp Hưng, mẹ em mất khi em còn rất nhỏ, bố em thì đang mang trong mình thương tật của chiến tranh để lại làm cho cái chân trái không gấp lại được,
Trong nhà em không có gì đáng giá, chỉ có một bộ bàn ghế tiếp khách đã cũ, còn các vật dụng khác thì bác nói vui rằng “Ti Vi người ta cho, cái quạt này người ta biếu, chỉ có duy nhất cái điếu cày là của tôi”.
Trò chuyện với chúng tôi Hưng chia sẻ : ước mơ lớn nhất của em là thi đậu vào một trường đại học nào đó liên quan đến tiếng anh, em thích học tiếng anh lắm.
Ngôi nhà cuối cùng mà chúng tôi ghé thăm là nhà em Đinh Thị Huấn, khi chúng tôi đến em đang ốm, cả cha và mẹ Huấn cũng đang mắc phải những căn bệnh kinh niên khó chữa. Bày tỏ ước mơ của mình Huấn nói : em muốn thi vào sư phạm để làm giáo viên vì em muốn đưa kiến thức cho những em học sinh khác cũng nghèo như em.
2. Khi cha mẹ là điểm tựa vững chắc.
Đến với Sóc Sơn, đến với những học sinh nghèo hiếu học nơi đây, chúng tôi ra về những tâm trạng khác nhau, có nỗi thương cảm chỉ muốn trào ra đầu khóe mắt, có sự cảm phục nỗ lực vươn lên của các em, có niềm tin rằng những ước mơ của các em sẽ trở thành hiện thực. Chúng tôi tin lắm. Niềm tin đó có được từ những người cha, người mẹ chất phác, nghèo khó, nhưng đối với họ sự học của con cái luôn được đặt lên hàng đầu.
Cảm phục biết bao câu nói của phụ huynh em Nguyễn Việt Hưng : nhà tôi không còn gì đáng giá, nhưng nếu cần, đất tôi cũng bán để cho cháu nó học, “con phải học thì mới mở mang được cho bố chứ ”.
Cảm phục biết bao mẹ em Đoàn Thúy Hằng, đang mang trong mình cơn bạo bệnh vẫn phải đi bế con thuê cho nhà người ta để nhận một đồng lương ít ỏi và lo trả khoản nợ từ ngôi nhà nhỏ mới xây, vất vả là thế, nhưng trên khuôn mặt bác luôn lộ rõ niềm vui, bác nói : nhiều khi đi làm về mệt lắm, nhưng thấy chị em nó đang chăm chỉ học bài lại thấy vui lên, mệt nhọc nó đi đâu hết cả.
Và còn đó, trên mảnh đất còn hằn in dấu chân Thánh Gióng thủa phá tan giặc Ân những người cha người mẹ sắn sàng “hi sinh đời bố, cũng cố đời con”. Đó là một bác nông dân đan bồ mà nuôi 7 đứa con vào đại học, đó là một cô giáo luôn luôn chăm lo cho những em học sinh nghèo vượt khó, cả vật chất lẫn tinh thần như những người con ruột thịt.

Tất cả những con người như thế đã tạo nên cho dân tộc ta một truyền thống hiếu học lâu đời và những người đi lên từ gian khó mà thành danh.
Chào Sóc Sơn, chào những tấm gương hiếu học, vượt khó, chào những người mẹ, người cha hết mực tôn kính, nhóm chúng tôi ra về với một lời hứa gặp lại các em trong đợt trao học bổng kỳ sau.
.
Hồng Lam [/ALIGN]

Tuổi 20Phận Người trên phố Đêm

Write a comment

New comments have been disabled for this post.