Subscribe to RSS feed

One year!

My Vietkey went crazy again furious

This day, this time, this second last year- oh I'll never be able to forget. So sadly, sitting next to Daddy watching my beloved Daddy pass away but doing nothing- nothing cry

Daddy, rip we all love you

Một ngày nắng ..

Mấy ngày hôm nay thời tiết thật là đẹp. Nắng vàng, gió mát, không khí thật dễ chịu. Ra đường, trông ai nấy đều hớn hở vì những ngày mưa dầm lạnh giá khắc nghiệt của mùa xuân năm nay đã qua rồi. Giờ này năm ngoái mình cũng vậy đấy, thời tiết đẹp luôn tạo niềm vui bất ngờ cho những kẻ sớm nắng chiều mưa như mình.. Vậy mà lúc này trong người mình chẳng thấy dễ chịu chút nào. Một hôm nào đó... biết bao ngày như thế trong căn gác nhỏ ở Triệu Việt Vương hay gác ba nhà mình hay ở ban công đầy nắng nhà Kim Giang, mình ngồi bên bố, dù chỉ có chuyện linh tinh để huyên thuyên với bố, dù hai bố con chỉ ngồi lặng trong những bản nhạc không lời bất hủ hay đơn giản chỉ là cắt giúp bố vài cái móng chân dầy đến khó tả theo năm tháng- hạnh phúc thật giản dị biết bao. Còn giờ đây, những lúc thế này, mình đành "rủ" con mèo lên gác ngồi sưởi nắng, gắng gỏi để không quá đắm chìm vào những kí ức quá đau lòng. Cảm giác vĩnh viễn không còn được bên bố nữa- như căn phòng của bố vậy, trống vắng xiết bao! Biết đến khi nào con mới vượt lên khỏi niềm đau này để tiếp tục vui sống, để chăm lo cho mẹ, cho những đứa con của con, cho mọi người nhà mình bố ơi?

...



I stand alone in the darkness
The winter of my life came so fast
Memories go back to childhood
To days I still recall
Oh how happy I was then
There was no sorrow
There was no pain
....
Forever - Stratovarius

Màu thời gian


Ngày trước, cứ mỗi dịp tết đến trong nhà mình nhất định phải có một bình hoa to trong đó không thể thiếu là hoa thược dược và những bông hoa cánh bướm mỏng manh. Nhưng gần chục năm nay chẳng bao giờ minh mua được hai loại hoa ấy. Đến tết này tự nhiên cô hàng hoa quen lại mang đến cho mấy bông thược dược, trông hoa lại nhớ về tết xưa. Ngày còn nhỏ, mỗi sáng mùng một điều mà mình mong đợi nhất là được bố mừng tuổi bằng mấy đồng tiền vàng- món quà mà chỉ tết mới có chứ không bán đầy rẫy như bây giờ, mà đấy là nhờ có xuất mua hàng của ông cậu bố là trung tướng đấy chứ dân thường thì chẳng có ở đâu mà mua. Mình thì luôn tiếc rẻ nên giữ mãi để ngắm chứ chẳng dám ăn (thỉnh thoảng bố thấy thương con gái rượu lại dúi thêm cho một đồng, lúc đấy mới nhấm nháp trong niềm vui sướng vô cùng smile) Rồi cũng chỉ có tết mới được ăn thịt gà, giò, bánh chưng và đặc biệt là măng. Măng thì mẹ đã mua dần từ trước tết phải vài tháng, đến khoảng hai tuần trước tết mới đem ngâm, rồi nấu. Mình hồi nhỏ cũng được chiều lắm, chẳng phải làm gì nên cũng không biết mẹ chế biến thế nào. Chỉ đến khi mẹ nấu xong nồi măng béo ngậy , nước vàng óng ánh mới thắc mắc không hiểu mẹ làm gì mà ngon vậy. Bây giờ già rồi vẫn thích làm nũng mẹ, cứ thích được mẹ nấu cho ăn như ngày xưa ấy.... Tết năm nay bố đã đi rồi nên cũng chẳng còn gì vui nữa. Thậm chí những ngày tết còn nặng nề hơn rất nhiều khi không làm gì, không đi đến đâu. Nhìn đâu cũng thấy những hình ảnh của bố, dường như vẫn nghe thấy giọng bố nói chuyện, tưởng chừng không thể nào vượt qua nổi... Biết rằng mọi chuyện rồi cũng sẽ phải đến khi màu thời gian cứ nhuộm dần trên mái tóc mẹ cha nhưng mình luôn luẩn quẩn với ý nghĩ "Giá như bố còn sống.. giá như mình có thể làm gì hơn cho bố.. Giá như..." Bố ơi, giờ không biết bố thế nào rồi? Thực sự là có một thế giới nữa và bố đang sống mà không phải lo đến đôi chân đau của mình không hả bố? Con chẳng thể nào có thể tin rằng con đã vĩnh viễn không còn được gặp bố, được nhìn thấy nụ cười hiền từ của bố nữa rồi, bố ơi!

Olga Berggolts- tác giả của những vần thơ làm say đắm lòng người


Ольга Берггольц

ЛИСТОПАД

Осенью в Москве на бульварах
вывешивают дощечки с надписью
"Осторожно, листопад!"
-----------------------------------------------
Осень, осень! Над Москвою
Журавли, туман и дым.
Златосумрачной листвою
Загораются сады.
И дощечки на бульварах
всем прохожим говорят,
одиночкам или парам:
"Осторожно, листопад!"

О, как сердцу одиноко
в переулочке чужом!
Вечер бродит мимо окон,
вздрагивая под дождем.
Для кого же здесь одна я,
кто мне дорог, кто мне рад?
Почему припоминаю:
"Осторожно, листопад"?

Ничего не нужно было,-
значит, нечего терять:
даже близким, даже милым,
даже другом не назвать.
Почему же мне тоскливо,
что прощаемся навек,
Невеселый, несчастливый,
одинокий человек?

Что усмешки, что небрежность?
Перетерпишь, переждешь...
Нет - всего страшнее нежность
на прощание, как дождь.
Темный ливень, теплый ливень
весь - сверкание и дрожь!
Будь веселым, будь счастливым
на прощание, как дождь.

...Я одна пойду к вокзалу,
провожатым откажу.
Я не все тебе сказала,
но теперь уж не скажу.
Переулок полон ночью,
а дощечки говорят
проходящим одиночкам:
"Осторожно, листопад"...
1938



Olga Berggolts

Mùa lá rụng

Mùa thu ở Matxcơva

người ta thường treo những tấm biển trên các đại lộ,

với dòng chữ: “Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng”

Những đàn sếu bay qua. Sương mù và khói toả.
Matxcơva lại đã thu rồi!
Bao khu vườn như lửa chói ngời,
Vòm lá sẫm ánh vàng lên rực rỡ
Những tấm biển treo dọc đại lộ
Nhắc ai đi ngang dù đầy đủ lứa đôi
Nhắc cả những ai cô độc trong đời:
“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng!”

Ôi trái tim, trái tim của một mình tôi
Đập hồi hộp giữa phố hè xa lạ
Buổi chiều kéo lang thang mưa giá
Khẽ rung lên bên khung cửa sáng đèn

Ở đây tôi cần ai khi xuôi ngược một mình?
Tôi có thể yêu ai? Ai làm tôi vui sướng?
“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng”
Nhắc suốt đường cũng chỉ bấy nhiêu thôi!

Nếu không có gì ao ước nữa trong tôi
Thì có nghĩa chẳng còn gì để mất
Anh từng ở đây, từng là người thân nhất
Sao phút này làm người bạn cũng không?
Tôi chẳng hiểu sao cứ ngùi ngẫm trong lòng
Rằng sẽ phải xa anh vĩnh viễn

Anh – con người không vui, con người bất hạnh
Con người đi cô độc quá trong đời
Thiếu cẩn trọng chăng? Hay chỉ đáng nực cười?
Thôi, hãy biết kiên tâm, mọi điều đều phải đợi

Dịu dàng quá, dịu dàng không chịu nổi
Mưa thầm thì rơi mãi lúc chia ly
Mưa tối rầm nhưng ấm áp nhường kia
Mưa run rẩy trong ánh trời chớp loá…
Anh hãy cố vui lên dù con đường hai ngả
Tìm hạnh phúc bình yên trong ấm áp cơn mưa!…

Tôi ra ga, lòng lặng lẽ như xưa
Một mình với mình thôi, không cần ai tiễn biệt
Tôi không biết nói cùng anh đến hết
Nhưng bây giờ còn phải nói gì thêm!
Cái ngõ nhỏ con đã tràn ngập màu đêm
Những tấm biển dọc đường càng thấy trống:
“Tránh đừng động vào cây, mùa lá rụng…”


Kỉ niệm 100 năm ngày sinh của Olga Berggolts!
16/ 5/ 1910 - 16/ 5/ 2010