Skip navigation.

Log in | Sign up

"Bao giờ cho đến tháng mười?"

Tên một bộ phim được coi là một trong số ít phim đặc sắc của nước nhà!!!
Vậy mà nó luôn được dùng khi người ta quá cám cảnh với một sự việc nào đó mà thông thường không bao giờ giải quyết được. Báo chí, TV, các phương tiện thông tin đại chúng đều đưa tin, thế rồi đâu lại vào đấy, nước đổ lá khoai mà thôi.

Ví như lễ hội hoa anh đào.

Nói đến lễ hội hoa nổi tiếng này ai nấy đều hình dung ra một cảnh tượng vừa đẹp mắt vừa thanh bình ở Nhật Bản.
Một con đường ngập tràn những sắc hoa trắng, hồng, nhẹ nhàng, thanh khiết.
Dưới hai hàng cây, từng tốp du khách, người chụp ảnh, người ngồi nghỉ dưới tán hoa, người đơn giản chỉ say sưa ngắm nghía cho thỏa niềm yêu mến với những cánh hoa độc đáo này. Ai nấy trông thật hạnh phúc trong cảnh sắc bình yên, và cũng thật văn minh.


Hãy tới lễ hội Hoa Anh đào 2009 ở sân Quần ngựa xem sao.



Một cảnh tượng thật... . Có tới hàng chục chiến sĩ công an đứng vây quanh một gốc anh đào. Công an nước mình hâm mộ cây hoa này đến thế ư? Không hẳn. Tất nhiên các chiến sĩ của chúng ta phải yêu thích những cánh hoa mỏng manh này rồi. Nhưng họ ở đây chẳng được thanh thản ngắm hoa đâu bạn. Họ đang canh giữ cho những cánh hoa khỏi sự "ngắm nghía bằng tay" đấy.
Rồi xung quanh các gốc anh đào chi chít các biển báo mà những người "biết đọc" như chúng ta không khỏi ngượng ngùng cho người VIỆT mình.
Không lẽ dân ta không biết yêu hoa? Chẳng phải ông bà chúng ta vẫn thường dạy "Nâng như nâng trứng, hứng như hứng hoa" đó sao? Vậy thì những người Việt "yêu hoa" đã làm gì mà để một lễ hội hoa đẹp đến vậy mà phải trong cảnh "xiềng xích" tứ phía đến thế? Hãy nhìn những nam thanh nữ tú này xem. :furious:

Rồi chuyện phố hoa Hà Nội nữa. Thành phố Đà Lạt và Hồ Chí Minh đã tổ chức bao nhiêu lần rồi mà không hề thấy báo chí phải phàn nàn gì, chỉ có những cảnh người người rạng rỡ đi ngắm vô vàn các loại hoa. Đẹp đẽ và công phu biết mấy! Thế mà chỉ qua một đêm trưng bày ở Hà Nội ...
Đấy là những sự kiện lớn, thông tin đại chúng đưa tin ngay đấy, mà rồi ....

Còn hàng ngày có biết bao chuyện chướng tai gai mắt ta gặp phải trên đường phố Hà Nội. Thanh niên tranh chỗ của bà già trên xe buýt. Các cô gái mặc những chiếc quần cạp trễ đến mức "khó hiểu". Xe ô tô phóng như điên trên các ổ gà sau ngày mưa khiến bùn bắn toé tung lên người đi đường dù đã dẹp vào sát hè. Đường phố lúc nào cũng ngập tràn rác dù các chị lao công quét không ngơi nghỉ. Hàng ngàn, hàng vạn các chuyện khác nữa, có kể thì không biết đến chừng nào mới có thể hết được...
Vậy mà ta đang ở một thủ đô ngàn năm văn hiến đấy. Trước nay nói đến người Hà Nội là phải nghĩ ngay đến những con người thật thanh lịch, văn minh. Quả có vậy, nhưng thời đó lâu lắm rồi. Những ông cụ mặc áo tơ tằm trắng chống ba toong đi bên hồ Gươm. Những bà cụ miệng thắm trầu ngồi bên quán chè chiều. Những đứa trẻ nhảy dây, chơi mèo đuổi chuột .. trong con phố nhỏ rợp bóng cây, sạch sẽ và bình yên. Ai ai cũng nói năng nhẹ nhàng, dù già hay trẻ đều nói năng vô cùng lễ độ. Ông bà, cha mẹ nhắc nhở con cháu hàng ngày từng lời ăn, ý ở. Còn giờ đây thì sao? Nhà nhà hối hả, người hối hả, kiếm tiền, thật nhiều tiền ... Làm ngày, làm đêm. Con cái phó mặc cả cho người giúp việc hoặc nhiều tiền hơn nữa thì thuê giáo viên đến kèm tận nhà. Con trẻ sẽ phát triển ra sao? Tự phát là điều tất yếu.
Rồi người ngoại tỉnh tới làm ăn sinh sống ngày một đông cũng khiến cho bản sắc Hà Nội khó định hình hơn nữa..
Nhưng vai trò của những người cầm cân nảy mực cho Hà Nội đâu nhỉ? Không lẽ thành phố Hồ Chí Minh không gặp phải những vấn đề tương tự ? Tại sao ý thức người dân lại không kém đến thế? Không biết đến bao giờ thì Hà Nội mới trở về đúng nghĩa là một thủ đô thanh lịch văn minh trong khi một năm nữa thôi là đã đến Đại lễ kỉ niệm Hà Nội ngàn năm văn hiến. Hai tháng mười nữa thôi, liệu đến đó ta có còn phải gọi tên bộ phim kia nữa không đây? Hy vọng là không.

An interesting holiday !





Easter

is

coming!!!









Ngày xưa ơi


Khung cửa sổ này là người bạn thân thiết của hai chị em chúng tôi suốt một thời thơ ấu. Ngày đó, nó chứng kiến nỗi buồn của chúng tôi khi người cha yêu dấu tạm biệt hai đứa đi làm mỗi sáng. Mẹ thường đi làm sớm hơn nên khoảnh khắc khi bố đi làm đối với hai đứa nhỏ chúng tôi buồn vô cùng vì ở nhà chỉ còn lại hai chị em. Chị lớn cũng đi học từ sớm nên cảm giác lúc đó thật buồn, thật chơi vơi...

Nhưng cái buồn đó cũng chỉ trong giây lát. Sau đó chúng tôi có vô cùng nhiều các trò chơi: nấu ăn, bác sĩ, đánh trận rồi hát hò, đọc sách. Trò chơi hai chị em hay chơi nhất có lẽ là nấu ăn. Tuy em tôi là con trai nhưng chắc vì chị thích nên chơi cũng thành quen. Ngày đó đồ chơi không sẵn như bây giờ. Đồ chơi của chúng tôi không nhiều lắm, nhưng chúng tôi cũng bày ra đủ thứ. Cốc chén bằng nắp chai lọ cũ, đũa thì tự vót... Do tự làm nên chúng tôi quí chúng vô cùng. Có lẽ cái đồ chơi có giá trị nhất là một cái nồi nhỏ cha tôi mang từ Liên Xô về, trông giống hệt như cái nồi mẹ tôi hay nấu cơm. Những lúc có chị cả ở nhà, đôi khi chúng tôi tự nấu cơm và luộc rau vào cái nồi nhỏ đó. Những bữa ăn đó chắc hẳn không sơn hào hải vị nào có thể sánh nổi. Cũng có lúc chúng tôi lại chơi đóng kịch. Từ Thạch Sanh, Tấm Cám cho đến Chú lính bằng chì, Cô bé quàng khăn đỏ, rồi Công chúa ngủ trong rừng , Hoàng tử Ếch... Cha tôi là trưởng phòng Mỹ thuật của Nhà hát Tuổi trẻ nên chúng tôi thường xuyên được đi cùng ông tới các buổi duyệt vở. Ngày đó Nhà hát dựng khá nhiều vở kịch theo truyện cổ nên chúng tôi thích vô cùng, về nhà lập tức tổ chức đóng kịch theo.
Những công chúa, hoàng tử đó đã cuốn hai đứa bé chúng tôi vào các câu chuyện cổ cha thường kể mỗi tối nên khiến thời gian trôi qua thật nhanh. Mỗi ngày cứ thế trôi qua, chúng tôi lớn lên với những câu chuyện cổ tích ngọt ngào bên khung cửa yêu quí... Từ bấy đến giờ đã bao năm tháng trôi qua, chẳng thể kể xiết bởi chúng tôi nay đều đã "mấy chục tuổi" rồi, nhưng mỗi khi nhìn lại khung cửa này trong lòng tôi lại dâng lên một cảm giác bồi hồi nhớ lại thời thơ ấu đã xa. Giờ đây cha mẹ tôi đã chuyển hẳn khỏi ngôi nhà nhỏ đó, ngôi nhà thân yêu gắn với bao kỉ niệm của chúng tôi, hình ảnh của nó khiến tôi xúc động vô cùng. Biết rằng mọi việc phải thế, thay đổi để cuộc sống tốt đẹp hơn, tuy nhiên để chia tay với một ngôi nhà mình đã sống bao nhiêu năm, thật khó khăn biết bao.


Cuộc sống là vậy, biết làm sao, thôi thì chị em mình cũng phải lớn khôn dần lên Dĩn nhỉ.:D

Two days off !!!


Trịnh Công Sơn - huyền thoại của tôi

Trịnh Công Sơn (28 tháng 2 năm 1939 - 1 tháng 4 năm 2001) là một trong những nhạc sĩ lớn nhất của Tân nhạc Việt Nam. Trong sự nghiệp âm nhạc, ông đã sáng tác trên 600 tác phẩm, phần lớn là tình ca.

Trịnh Công Sơn quê làng Minh Hương, tổng Vĩnh Tri, huyện Hương Trà, tỉnh Thừa Thiên Huế. Ông sinh tại cao nguyên Lạc Giao (xã Lạc Giao-hiện nay là phường Thống Nhất, Ban Mê Thuột), tỉnh Đắk Lắk. Ông lớn lên tại Huế, tốt nghiệp Đại học Sư phạm (khoa Triết học) tại Qui Nhơn. Sau đó ông trốn lính, vào Bảo Lộc tỉnh Lâm Đồng và làm nghề dạy học.
Ông bắt đầu viết nhạc năm 1958. Tác phẩm đầu tiên của ông là Ướt mi, được xuất bản năm 1959. Từ đó tên tuổi của ông được nhiều người biết đến. Trong những năm sau đó, nhạc của ông được phổ biến và được nhiều ca sĩ trình diễn, đặc biệt là Khánh Ly.
Tình yêu là đề tài lớn nhất trong các tác phẩm của Trịnh Công Sơn. Những bản tình ca chiếm đa số trong danh mục nhạc phẩm. Nhạc tình của ông đa số là nhạc buồn, thường nói lên tâm trạng buồn chán, cô đơn như trong "Sương đêm", "Ướt mi", những khúc tình ngầm mang sầu ly biệt như "Diễm xưa", "Biển nhớ", hay tiếc nuối một cái gì đã qua ở bài "Tình xa", "Tình sầu", "Tình nhớ", "Em còn nhớ hay em đã quên", "Hoa vàng mấy độ"... Ngoài ra còn những bài triết lý tình, mang một bóng dáng ngậm ngùi, lặng lẽ của người tình từng trải như "Cỏ xót xa đưa", "Gọi tên bốn mùa", "Mưa hồng"...
Những bài hát này có giai điệu nhẹ nhàng, dễ hát, thường được viết với tiết tấu chậm, thích hợp với điệu Slow, Blues hay Boston. Phần lời được đánh giá cao nhờ đậm chất thơ, bề ngoài trông mộc mạc nhưng rất thâm trầm sâu sắc. Ông thường được giới nhạc sĩ mệnh danh là "người Việt viết tình ca hay nhất thế kỷ".
Tên tuổi của Trịnh Công Sơn còn gắn liền với một loại nhạc mang tính chất chống lại chiến tranh, ca ngợi hòa bình mà người ta thường gọi là nhạc phản chiến hay Ca khúc da vàng.
Ngoài ra, Trịnh Công Sơn còn để lại những tác phẩm viết về quê hương: "Chiều trên quê hương tôi", viết cho trẻ em như "Em là hoa hồng nhỏ", "Mẹ đi vắng", và cả những bài có thể xếp vào loại nhạc đỏ như "Huyền thoại mẹ", "Em ở nông trường em ra biên giới", "Nối vòng tay lớn".

• Năm 1972, ông đoạt giải thưởng Đĩa Vàng ở Nhật Bản với bài "Ngủ Đi Con" (trong Ca Khúc Da Vàng) qua tiếng hát của ca sĩ Khánh Ly. Năm 1979, hãng đĩa Nippon Columbia mời Khánh Ly thu băng lần thứ nhì các nhạc phẩm của ông, cũng vào năm này ca khúc "Ngủ Đi Con" trở thành 1 hit ở Nhật Bản.
• Giải thưởng Bài hát hay nhất trong phim "Tội Lỗi Cuối Cùng" với "Đời gọi em biết bao lần"
• Giải Nhất của cuộc thi "Những bài hát hay nhất sau 10 năm chiến tranh" với bài "Em Ở Nông Trường, Em Ra Biên Giới"
• Giải Nhất cuộc thi "Hai mươi năm sau" với bài "Hai Mươi Mùa Nắng Lạ"
• Năm 1997 ông đoạt giải thưởng lớn của Hội Nhạc Sĩ cho một chuỗi bài hát: "Xin Trả Nợ Người", "Sóng Về Đâu", "Em Đi Bỏ Lại Con Đường", "Ta đã thấy gì hôm nay"
• Trịnh Công Sơn có tên trong tự điển bách khoa Pháp Encyclopédie de tous les pays du monde (Theo Wikipedia)

Tên tuổi gắn liền với những bài hát nhạc Trịnh Công Sơn là Khánh Ly. Dù không phải là người đầu tiên đưa nhạc Trịnh Công Sơn đến với khán giả nhưng Khánh Ly đã thể hiện hầu hết những ca khúc của Trịnh Công Sơn và được cho là thành công nhất. Đối với thế hệ chúng tôi, nhạc Trịnh Công Sơn, đặc biệt là những bài được thể hiện trong "Sơn ca 7" đã gắn liền với một thuở mộng mơ. Về phần mình, tôi không thể nghe một ca sĩ nào khác ngoài Khánh Ly hát bài "Tuổi đá buồn", "Diễm xưa" hay "Mưa hồng".. rất nhiều bài hát tôi yêu thích tới tận bây giờ.



Ở Việt Nam sau này cũng có những người hát nhạc Trịnh Công Sơn theo phong cách mới và được một số khán giả đón nhận như Trịnh Vĩnh Trinh, Quang Dũng ... nhưng theo tôi ca sĩ Hồng Nhung là người thổi một làn gió mới vào những ca khúc của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Không kể đến những bài hát sau này nhạc sĩ sáng tác mà cô hát cực kì thành công như "Nhớ mùa thu Hà Nội" hay "Bống bồng ơi" .. mà tôi chỉ muốn nói đến các bài hát đã làm nên tên tuổi của ca sĩ Khánh Ly. Không thể nói Hồng Nhung hát hay hơn Khánh Ly nhưng cô đã mang đến một sự tươi mới, đặc biệt không còn bị quá buồn như khi ta nghe Khánh Ly. Tôi vô cùng ấn tượng khi nghe cô thể hiện bài "Nhìn những mùa thu đi" theo phong cách nhạc Jazz, thật sự đặc biệt.






Ngoài sáng tác nhạc, Trịnh Công Sơn còn vẽ, làm thơ .. và đôi khi lại là một ca sĩ. Cách đây hơn hai mươi năm, trong một lần thăm bác tôi ở thành phố Hồ Chí Minh, tôi đã được nghe chính nhạc sĩ Trịnh Công Sơn thể hiện bài hát "Huyền thoại mẹ". Đến giờ tôi cũng không thể quên hình ảnh người nhạc sĩ nhỏ bé đứng trên sân khấu với cây đàn ghi ta gỗ trên tay, say sưa từng câu hát, chầm chậm mà sâu lắng, đã khiến không ít người trong khán phòng đó không cầm nổi nước mắt. Nhiều người nói không ai hát nhạc Trịnh hay bằng chính ông, theo tôi mọi sự so sánh đều khập khiễng. Tuy nhiên được nghe chính nghệ sĩ hát một cách cảm động như vậy, cảm xúc của tôi lúc đó quả không có lời nào tả xiết được. Từ giây phút đó, trong tôi, ông thực sự trở thành một huyền thoại.




Kỉ niệm 7 năm ngày mất của nhạc sĩ Trịnh Công Sơn. Mong ông thanh thản trên thiên đường. Còn chúng tôi, những người yêu nhạc của ông hay yêu chính con người nhân hậu của ông sẽ không bao giờ quên ông. Những tuyệt phẩm của ông sẽ mãi mãi vang lên cùng năm tháng.