My Opera is closing 3rd of March
photo of Blog Tuấn Hùng

Nước mắt nơi chân trời hạnh phúc

Đắng

Chuyện Tình lá Diêu Bông

"EM" TÌM "CHỊ"
"TÔI đi tìm cái nửa của tôi", một nhà thơ nào đó đã lang thang đi tìm và thốt lên như vậy. Phải chăng, từ xa xưa, từ thời con người còn nguyên sơ, từ "thời Adam và Eva", con người đã luôn khát khai đi tìm "cái nửa" của mình, và mãi mãi về sau này vẫn thế.

Mỗi người ở tuổi biết yêu và được yêu đã từng ấp ủ trong tim mình hình bóng một người lý tưởng. Trong cuộc kiếm tìm hình bóng đó có người đạt được, có người không vươn tới. Nhưng tìm được hay không đều đắm lại trong lòng một kỷ niệm và theo suốt cuộc đời mỗi chúng ta. Ai đó đã nói rằng: "Con cá to nhất là con cá vượt khỏi lưỡi câu, mối tình đẹp nhất là mối tình dang dở, không trở thành sự thật..."
Cô gái Kinh Bắc trong bài thơ Lá diêu bông của Hoàng Cầm ở cái tuổi còn tràn đầy sức sống cũng đã "thẩn thơ đi tìm" cho mình một nửa của tâm hồn, hay chính là đi tìm tình yêu. Lá diêu bông là bài ca về sự kiếm tìm hạnh phúc...

"Váy Ðình Bảng buông chùng cửa võng
Chị thẩn thơ đi tìm
Ðồng chiều
Cuống rạ

Chị bảo...
Ðứa nào tìm được lá Diêu Bông
Từ nay ta gọi là chồng

Hai ngày em tìm thấy lá
Chị chau mày
Ðâu phải lá Diêu Bông

Mùa đông sau em tìm thấy lá
Chị lắc đầu
Trông nắng vãn bên sông

Ngày cưới chị
Em tìm thấy lá
Chị cười xe chỉ ấm trôn kim

Chị ba con
Em tìm thấy lá
Xoè tay phủ mặt chị không nhìn

Từ buổi ấy
Em cầm chiếc lá
Ði đầu non cuối bể

Gió quê vi vút gọi
Diêu Bông hỡi!???"
(ST Thơ Hoàng Cầm)

... Người thiếu nữ ngày ấy còn xanh mơn mởn. Để rồi một ngày kia, chàng trai bên sông ngẩn ngơ nhìn và theo vãn suốt những ngày tháng mênh mông kiếm tìm chiếc lá trong ảo vọng.
Đến khi "thiếu phụ" đã 3 con thì tất cả đã trở thành bàn tay "phủ mặt" nhìn nắng ven sông...! Cảm giác ấy đối với một "thằng em" yêu thầm lặng suốt thời gian ấy... Giờ hụt hãng đến tột cùng của thời gian ấy đã bay đi, có ai dại khờ cả tin hơn một tâm hồn đang yêu, chú bé đang yêu ấy đã hăm hở đi tìm để chỉ hai ngày đã tìm được lá, nhưng rồi ... “ Chị chau mày đâu phải lá diêu bông?". Không bối rối, tình cảm thơ ngây đã chấp cánh cho ước vọng bay cao, mùa Đông sau đã tìm được lá, nhưng lại một buổi chiều, chị- cô gái xuân thì ấy đang bâng khuâng về một bóng hình khác, có lẽ đâu đó rất gần nhưng cũng có thể vời vợi xa xăm, nên... “ Chị lắc đầu trông nắng vãn bên sông”. Niềm yêu không nói nên lời, chàng thiếu niên mê say ấy lại lặng lẽ ra đi, lại lang thang trong niềm mơ mộng phiêu lãng, quay về đúng vào ngày cưới chị. Giờ đây, người thiếu nữ đã thỏa niềm khao khát mộng mơ tình yêu mà chị ngóng đợi bao năm của tuổi xuân đã đến, chị sang sông với niềm vui ngập tràn, nên trông thấy lá...“ Chị cười, xe chỉ ấn trôn kim.!". Không nao núng, không mất đi niềm háo hức ban đầu- chàng thiếu niên, với thời gian chắc cũng đã trở thành một chàng trai- phong kín hồn mình với một hoài bão khôn nguôi, ra đi để lại quay về khi chị đã ba con. Có ai biết tháng năm đã để lại những gì trong tâm tưởng chị, trên nét thanh xuân của chị, chỉ biết.." Xòe tay phủ mặt chị không nhìn”
Và từ đây, chàng trai ra đi đầu non cuối bể, bước chân của chàng sải dài theo năm tháng chiến chinh- khi bạt ngàn trăng gió chiến khu, khi hắt hiu chiều buồn bên sông vắng, cũng lắm khi “đồng chiều cuống rạ”, tà huy xế bóng….đã lắm khi nhớ đến mối tình ngây thơ, đến hình bóng người thiếu nữ xa xăm….tiếng gió vi vu như gợi nhắc thì thầm “…Diêu bông hỡi,ơi diêu bông!”.

Blog Tuấn Hùng

Khúc Thụy DuHIỆN TẠI Ở ĐÂY

Write a comment

New comments have been disabled for this post.

February 2014
M T W T F S S
January 2014March 2014
1 2
3 4 5 6 7 8 9
10 11 12 13 14 15 16
17 18 19 20 21 22 23
24 25 26 27 28