Skip navigation

Lost password? | Help

phóng sinh

chuyện vui

CHUYEN VUI
Hôm qua đi gội đầu, vừa vào cửa hàng đã thấy chị chủ đang chúi mặt vào sang sửa móng chân cho 1 bà béo ị chễm chệ ngồi trên ghế, bên cạnh là một chậu nước đã ngả màu nhờ nhờ của tế bào chết trông đến “tởn”. Tự nhiên thấy oải quá, trong người cứ ghê ghê, thực chẳng muốn bàn tay đó gội đầu cho mình gì cả. Thế là về. Mình kô thích nhìn cái việc đó, nhất là khi nó kô đc hoàn thành trong một spa hay một cửa hàng chuyên nghiệp hơn. Chị chủ thì thật úi xùi, còn bà béo thì thật phởn phơ dễ ghét.

Lại nhớ hồi đọc bài viết về người Việt Nam ở nước ngoài (trên báo Sinh viên) cũng “phải” đi làm nghề này, ngay cả con trai, thấy sao mà cực lòng đến thế. Còn ở Tổng đài mình, càng ngày càng đông con trai vào làm mới... khoái chứ. Mình tự nhiên băn khoăn nghĩ về sự “phân công lao động” của xã hội, bao nhiêu phần là nguyện vọng của chúng ta, bao nhiêu phần là hoàn cảnh, bao nhiêu phần là tập quán xã hội... Và ngay cả mình, mình có phù hợp với sự lựa chọn hiện nay kô?


Thôi kô bàn chuyện linh tinh, xin góp vui CHUYỆN TỔNG ĐÀI


Chuyện 1:

Khách Hàng: Em ơi! Viettel có phủ sóng dưới “âm phủ” kô em?

Mã Số xxx: Bên em chỉ phục vụ sự sống thôi anh ạ! (lịch sự chưa? Sao hắn kô xuống đó một phen thế nào)



Chuyện 2:

KH: Em ơi: Viettel có chương trình khuyến mãi riêng cho bố anh kô?

MS xxx: Dạ kô.

KH: Nhưng bố anh là thương binh mà.

MS xxx: Dạ kô.

KH: Em về bảo ông Trung, ông Xuân làm khuyến mãi cho bố anh đi đấy



Chuyện 3:

KH: Em ơi, em đang làm gì thế

MS xxx: Em đang nghe điện thoại

KH: Em tên là gì?

MS xxx: Hiện nay đang trong giờ làm việc em kô được quyền cung cấp thông tin cá nhân.

KH: Thế quê em ở đâu?

MS xxx: Hiện nay đang trong giờ làm việc em sẽ kô trả lời các câu hỏi ngoài lề.

KH: Thế em cầm tinh con “rắn” à?

MS xxx: Dạ...



Chuyện 4:

KH: Chị ơi, sao sóng của anh kém thế?

MS xxx: Dạ, tình trạng sóng yếu xảy với số anh đang gọi lên Tổng đài hả anh?

KH: Uh, chị phải xem cho anh thế nào chứ anh kô thể gọi đi được. Cẩn thận kô anh kiện viettel đấy.

MS xxx: Dạ, xin lỗi anh nhưng số này đã bị chặn 2 chiều khá lâu rồi nên anh kô thể gọi đi được đâu.

KH: thế hả chị, thế mà anh cứ tưởng vẫn gọi được



Chuyện 5:

KH: Cán bộ ơi: sao chỗ em sóng yếu thế?

MS xxx: Anh gặp phải tình trạng sóng yếu ở đâu anh?

KH: ở bản Mo cán bộ ạ.

MS xxx: cụ thể là tỉnh nào anh

KH: Em ở tận Hà Giang cơ, chán lắm cán bộ ơi.

MS xxx: Dạ nhưng xin lỗi anh. Hôm qua anh cũng phản ánh lên Tổng đài về chất lượng mạng tại Thanh Hóa, sáng nay là ở Đắc Lắc, bây giờ lại ở Hà Giang hả anh?

KH: Uh, thì em đi vòng quanh đất nước mà cán bộ kô tin em à/

Chuyện 6 (thật 100%):

MS 157: Da. Viettel số 157 xin nghe

KH: á à, 157 hả, cho anh gặp số 715 đi em.

...............................

MS 157: Dạ, hiện nay không có số 715 trên hệ thống anh ạ.

KH: thế cho anh gặp số 751 được không?

MS 157: Bên em không có số 751 (tức lắm rồi đấy)

KH: Thế cho anh gặp 175 đi.

MS 157:

Hic hic... đố mọi người chuyện này còn kéo dài đến đâu





KHÔNG BAO GIỜ HẾT CHUYỆN

(Đón xem những phần tiếp theo, nghìn lẻ một vài đêm)

Nghe Phật dạy về tình yêu

Này người trẻ, bạn có biết Phật dạy như thế nào về tình yêu? Tôi đã may mắn tham dự một buổi pháp thoại của Thiền sư Nhất Hạnh về tình yêu: mối quan hệ giữa yêu thương và hiểu biết, tình yêu từ bi hỉ xả, tình yêu và tình dục. Ông gọi đó là “yêu thương theo phương pháp Phật dạy”.:love:




Trước khi bắt đầu bài thuyết pháp của mình tại Tổ Đình Trung Hậu - Vĩnh Phúc, Thiền sư Nhất Hạnh đã mời các bạn trẻ ngồi lên trên, để có thể nghe thật rõ. Ông muốn nói về tình yêu, bản chất tình yêu nhìn từ góc độ Phật giáo.



Miệng mỉm cười, ông đã kể một câu chuyện tình yêu, giản dị thôi nhưng hàm ý sâu sắc: Có một chàng trai ở vùng California - Mỹ, rất đẹp trai, học giỏi, tốt nghiệp một trường đại học nổi tiếng, có nhiều bạn gái xinh đẹp. Chàng trai sống với mẹ, người mẹ biết trong các cô gái ngưỡng mộ con mình, có một cô gái không xinh nhất, cô không trắng, không cao lắm nhưng được chàng trai đặc biệt chú ý. Ngạc nhiên, người mẹ hỏi con trai: Vì sao con lại thích cô gái ấy, cô ta đâu có gì nổi bật?Cô ấy hiểu con - chàng trai trả lời đơn giản.



Chàng trai học ngành công nghệ thông tin nhưng rất hay làm thơ. Mỗi lần chàng đọc thơ, cô gái nọ lắng nghe rất chăm chú và có những nhận xét sâu sắc, trong khi những cô gái xinh đẹp kia không để ý gì đến. Chàng trai đã chọn người yêu không vì vẻ đẹp bề ngoài, mà bởi sự lắng nghe và thấu hiểu.



“Đạo Phật cũng dạy như vậy, có hiểu mới có thương, tình yêu phải làm bằng sự hiểu biết”, Thiền sư kết luận.



Muốn thương phải hiểu



Trong đạo Phật, từ bi gắn liền với trí tuệ. Không hiểu, không thể thương yêu sâu sắc. Không hiểu, không thể thương yêu đích thực. Hiểu chính là nền tảng của tình thương yêu.



Mỗi người có những nỗi niềm, những khổ đau, bức xúc riêng, nếu không hiểu, sẽ không thương mà giận hờn, trách móc. Không hiểu, tình thương của mình sẽ làm người khác ngột ngạt, khổ đau. Không hiểu, sẽ làm người mình thương đau khổ suốt đời.



Nhân danh tình thương, người ta làm khổ nhau. Chuyện đó vẫn thưòng xảy ra.



Được hiểu và được thương vốn là một nhu cầu muôn đời của con người. Nhiều người thường cảm thấy không ai hiểu mình. Họ “đói” thương, “đói” hiểu. Họ thơ thẩn, lang thang trong cuộc đời tìm người hiểu mình, thương mình. Gặp được người hiểu mình, thương mình là may mắn lớn của cuộc đời. Tình yêu nảy nở, lớn lên từ đó.



Vậy nên, “có hiểu mới có thương” là nguyên tắc chọn người yêu, chọn chồng/vợ theo quan điểm Phật giáo. Dù người ta có đẹp, có giàu đến đâu nhưng không hiểu mình sẽ làm mình khổ suốt đời. Hôn nhân có thể mở ra những con đường hoa hồng, có thể mở ra cánh cửa tù ngục. Chọn vợ, chọn chồng là một sự mạo hiểm lớn. Hãy cẩn thận, nếu không muốn chọn án tù chung thân cho cuộc đời mình.



Chọn người hiểu và thương mình - hãy nhớ - đó là nguyên tắc tìm người tri kỷ trong cuộc đời.



Bốn yếu tố của tình yêu: Từ bi hỉ xả



Phật dạy về tình yêu rất sâu sắc. Tình yêu phải hội tụ đủ bốn yếu tố: từ, bi, hỉ, xả.



“Từ” là khả năng hiến tặng hạnh phúc cho người mình yêu. Yêu thương không phải là vấn đề hưởng thụ, yêu thương là hiến tặng. Tình thương mà không đem đến hạnh phúc cho người yêu không phải là tình thương đích thực. Yêu mà làm khổ nhau không phải tình yêu. Có những người yêu nhau, ngày nào cũng khổ, đó là tình yêu hệ luỵ, chỉ mang tới sự khổ đau. Yêu thương ai đó thực sự, nghĩa là làm cho người ta hạnh phúc, mỗi ngày.



“Bi” là khả năng người ta lấy cái khổ ra khỏi mình. Mình đã khổ, người ta làm cho thêm khổ, đó không thể là tình yêu đích thực. Còn gì cho nhau nếu chỉ có khổ đau tuyệt vọng. Người yêu mình phải là người biết sẻ chia, biết xoa dịu, làm vơi bớt nỗi khổ của mình trong cuộc đời.



Như vậy, “từ bi” theo Phật dạy là khả năng đem lại hạnh phúc cho nhau. Yêu thương ai là phải làm cho người ta bớt khổ. Nếu không, chỉ là đam mê, say đắm nhất thời, không phải là tình yêu thương đích thực. “Từ bi” trong tình yêu không phải tự dưng mà có. Phải học, phải “tu tập”. Cần nhiều thời gian, để quan sát, để lắng nghe, để thấu hiểu những nỗi khổ niềm đau của người yêu, để giúp người ta vượt qua, tháo gỡ, bớt khổ đau, thêm hạnh phúc.



“Hỉ” là niềm vui, tình yêu chân thật phải làm cho cả hai đều vui. Dấu ấn của tình yêu đích thực là niềm vui. Càng yêu, càng vui, niềm vui lớn, cả gia đình cùng hạnh phúc. Cuộc nhân duyên như thế là thành công.



“Xả” là không phân biệt, kì thị trong tình yêu. Mình yêu ai, hạnh phúc của người ta là của mình, khó khăn của người ta là của mình, khổ đau của người ta là của mình. Không thể nói đây là vấn đề của em/ anh, em/ anh ráng chịu. Khi yêu, hai người không phải là hai thực thể riêng biệt nữa, hạnh phúc khổ đau không còn là vấn đề cá nhân. Tất cả những gì mình phải làm coi đó là vấn đề của hai người, chuyển hoá nỗi khổ đau, làm lớn thêm hạnh phúc.



Này người trẻ, bạn nghĩ về tình yêu của mình đi, có “từ bi hỉ xả không”? Bạn hãy can đảm tự hỏi mình rằng “Người yêu ta có hiểu niềm vui nỗi khổ của ta không? Có quan tâm đến an vui hàng ngày của ta không? Người ấy có nâng đỡ ta trên con đường sự nghiệp không?...” Và tự hỏi lại mình, liệu bạn có đang thành thực với tình yêu của mình?! Liệu tình yêu của bạn đã đủ “từ bi hỉ xả”?!



Tình dục và tình yêu



Phật giáo quan niệm như thế nào về tình dục trong tình yêu? Không phải ngẫu nhiên mà vị thiền sư tôi được hạnh ngộ bắt đầu vấn đề này bằng cách bàn về “thân tâm” trong truyền thống văn hoá Á Đông.



Trong truyền thống văn hoá ta, thân với tâm là “nhất như”, tức là nếu ta không tôn kính thân thể người yêu thì cũng không tôn kính được tâm hồn người ấy. Yêu nhau là giữ gìn cho nhau, kính trọng nhau. Khi sự rẻ rúng xem thường xảy ra thì tình yêu đích thực không còn.



Thân thể ta cũng như tâm hồn ta. Có những nỗi niềm sâu kín trong tâm hồn, chúng ta chỉ chia sẻ với người tri kỉ. Thân thể ta cũng vậy, có những vùng thiêng liêng và riêng tư, ta không muốn ai chạm tới, ngoài người ta yêu, ta tin, ta muốn sống trọn đời, trọn kiếp.



:heart: Trong tình yêu lớn và cao quý, bất cứ lời nói và cử chỉ nào cũng phải biểu lộ sự tương kính. Người con trai phải tôn trọng người con gái mình yêu, cả thân thể lẫn tâm hồn. Người con gái biết giữ gìn, cũng là biết làm người yêu thêm tương kính, nuôi dưỡng hạnh phúc lâu dài về sau.:wizard:



Bạn muốn thương yêu theo phương pháp Phật dạy chăng? Hãy hiểu, thương và tương kính người yêu của mình, cũng chính là đem hạnh phúc đến cho người và cho mình vậy!

Theo Dân trí điện tử

Những ngôi chùa mang tên “Bà” ở Hà Nội (bài trên Dân trí)

Những ngôi chùa mang tên “Bà” ở Hà Nội có khá nhiều. Sau đây là thống kê của nhà Hà Nội học Nguyễn Vĩnh Phúc về những ngôi chùa như thế.


Chùa Bà Ngô, ở số 128, phố Nguyễn Khuyến. Tên chữ là “"Ngọc Hồ tự”. Tương truyền đây là nơi vua Lê Thánh Tông gặp tiên và cùng tiên ngâm vịnh.

Chùa Bà Nành nay ở số nhà 154 phố Nguyễn Khuyến. Tương truyền nơi đây vốn là nhà của một bà bán bánh, bán chè đậu nành.

Khi về già, bà đã bỏ tất cả tiền nong tích góp xây ngay trên đất nhà mình một ngôi chùa và xuất gia tu hành. Sau khi bà mất, dân làng đắp tượng bà và đặt trên tấm đá mà bà vẫn dùng làm bàn bán hàng. Nay tượng và bàn đá đó vẫn còn. Tên chữ của chùa là “Tiên Phúc tự”.

Chùa Bà Ðá, ở số 3, phố Nhà Thờ. Lịch sử chùa được kể như sau: Ðời Lê Thánh Tông, ở làng Báo Thiên (khu vực Nhà thờ Lớn ngày nay) có người đào được một pho tượng Phật Bà bằng đá, bèn dựng một ngôi chùa nhỏ để thờ ngay tại nơi đào được tượng. Về sau, dân làng thấy linh thiêng, góp công, góp của xây thành chùa lớn, đón sư về trụ trì. Tên chữ là “Linh Quang tự”.

Chùa Bà Già, ở làng Phú Gia, phường Phú Thượng. Phú Gia, tên nôm là làng Gạ, còn gọi là thôn Bà Già. Ðây là nơi các vua đời Trần đưa một bộ phận người Chăm từ phía nam ra định cư. Theo sách Toàn thư thì Bà Già là cách gọi chệch của cái tên Ða-da-li. Nay trong chùa còn bức hoành phi cổ khắc ba chữ “Bà Già tự”, quả chuông đúc năm 1665, cao 1,46 m.

Chùa Bà Ðanh cũng là một ngôi chùa dành cho người Chăm. Theo Tây Hồ chí thì vua Lê Thánh Tông cho xây một thiền viện (vừa là chùa, vừa là nơi nghiên cứu) bên bờ nam hồ Tây cho người Chăm hành đạo, gọi là Châu Lâm.

Về sau, do người Chăm chuyển sang khu vực khác, thiền viện hoang phế nên có câu ngạn ngữ: “Vắng như chùa Bà Ðanh”. Sau đó, đồ thờ ở chùa Châu Lâm được đưa sang thờ chung với chùa Phúc Châu, nay là số nhà 199B phố Thụy Khuê, gọi chung là chùa Phúc Lâm. Hiện nay, trong chùa còn tấm bia ghi dòng chữ “Châu Lâm tự hiệu là Bà Ðanh tự”.

Chùa Bà Móc, ở số 27 phố Nguyễn Thiệp. Không rõ lai lịch của chùa. Chùa cũng không còn cổ vật, trừ tấm bia mang niên hiệu Cảnh Thịnh thứ 4 nói về việc tu bổ chùa.

giá trị của thời gian

GIA TRI CUA THOI GIAN

Ðể biết giá trị của một năm, hãy hỏi một sinh viên vừa thi trượt năm cuối

Ðể biết giá trị của một tháng hãy hỏi người một người mẹ sanh em bé thiếu tháng.

Ðể biết giá trị của một tuần hãy hỏi chủ bút của một tuần báo

Ðể biết giá trị của một giờ, hãy hỏi những người yêu đang chờ đợi gặp nhau

Ðể biết giá trị của một phút, hãy hỏi người vừa nhỡ chuyến tàu

Ðể biết giá trị của một giây, hãy hỏi người vừa thoát chết trong đường tơ kẽ tóc.

Ðể biết giá trị của một phần nghìn giây hãy hỏi người vừa nhận huy chương bạc trong cuộc thi Olympic.

Thời gian không chờ đợi ai. Hãy quí trọng từng giây phút bạn có. Bạn sẽ quí càng quý trọng thời gian hơn khi cùng chia sẻ với người khác.

NGÀY HÔM NAY

Trong một tuần, có hai ngày ta không phải e ngại, sợ hãi hay lo âu. Ðó là:

Ngày Hôm Qua, với tất cả những lỗi lầm và lo lắng, với khuyết điểm và vấp ngã, với đau đớn và nhức nhối.

Ngày Hôm Qua đã qua đi vĩnh viễn khỏi tầm kiểm soát của ta.

Tất cả mọi thứ tiền bạc, của cải trên đời này không bao giờ quay trở lại vào Ngày Hôm Qua.

Từng việc ta đã làm đều là: "hạ thủ bất hoàn"

Không thể xóa đi một lời nói.

Ngày Hôm Qua đã ra đi mãi mãi.

Còn một ngày nữa mà ta không nên sợ hãi: Ngày Mai.

Với tất cả những tai ương và gánh nặng; những mơ ước cao xa và những thực thi khiêm tốn.

Ngày Mai mặt trời sẽ mọc, mọc cả trong ánh dương lộng lẫy hay sau tấm mặt nạ của đám mây đen.

Và ta vẫn chưa biết điều gì sẽ đến trong Ngày Mai.

Chỉ còn lại, Hôm Nay.

Ðó là ngày duy nhất, để ta có thể chiến đấu. Ðó là lúc ta chất đầy thêm cho gánh nặng bất tận của Ngày Hôm Qua và Ngày Mai.

phóng sinh

"Ngày xưa có một cô bé sống cô đơn trong một ngôi nhà gỗ ở ven rừng. Một lần nọ cô đi dạo trong rừng thì gặp một tổ chim trong bụi cây có hai con chim non đang thoi thóp vì mất mẹ. Vốn là một cô gái tốt bụng, cô đem chúng về và nuôi trong một cái lồng thật đẹp, hằng ngày cô chăm sóc chúng bằng cả tình thương yêu của mình. Chẳng mấy chốc hai chú chim non ngày nào giờ ngày càng khỏe mạnh và xinh đẹp hơn, hàng ngày chúng vui đùa cùng cô bé, hót cho cô bé nghe những giai điệu mượt mà.

Một hôm sau khi cho chim ăn, cô bé sơ ý quên đóng cửa lồng chim, tức thì một con bay ra ngoài, nó bay vòng quanh cô bé như quyến luyến, cô bé nhìn con chim buồn bã và tiếc nuối, khi con chim bay thật gần cô bé, cô bé vươn tay giữ nó thật chặt, con chim nhỏ bé thoi thóp trong tay cô bé. Bỗng cô bé cảm thấy con chim như mềm nhũn trong tay của mình, hoảng hồn cô bé nhìn lại thì con chim mà cô quý mến đã nhắm mắt lìa đời. Nó đã chết trong lòng bàn tay của cô bé, nó đã chết bởi chính tình yêu mà cô dành cho nó. Cô buồn bã nhìn con chim còn lại trong lồng, chợt cô bé có suy nghĩ nó cần phải được bay lên bầu trời xanh thẳm tự do. Cô tiến lại lồng và mở cửa thả con chim còn lại ra.

Con chim bay một vòng, hai vòng, ba vòng rồi nhiều vòng như muốn quyến luyến và cảm ơn cô bé. Cô dịu dàng nhìn theo, bỗng con chim đậu nhẹ nhàng lên vai cô bé và cất tiếng hót cao vút những giai điệu mà cô chưa từng được nghe trước đó, làm cho cô bé quên hết những phiền muộn trước đó. Cô bé bỗng nhận ra rằng cách nhanh nhất để đánh mất tình yêu là hãy giữ chặt lấy nó, còn muốn giữ mãi tình yêu thì hãy chắp cho tình yêu đôi cánh tự do".
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31