My Opera is closing 3rd of March

Subscribe to RSS feed

Cho tôi xin một vé đi tuổi thơ

nhà lá
Nghe cái tựa đề là lạ nên tò mò tìm hiểu, hóa ra là một tác phẩm mới của Nguyễn Nhật Ánh. Theo lời giới thiệu thì tác phẩm này không chỉ để dành cho trẻ em - đối tượng quen thuộc của các tập truyện Nguyễn Nhật Ánh, mà còn dành cho những ai đã từng là trẻ em. Không quá hấp dẫn đến độ nóng người, nhưng cách viết này hứa hẹn đưa ta về những miền ký ức đẹp đã qua. Mới được đọc phần 1 nhưng cũng không bất ngờ khi tự mình đã tự đưa mình trở lại tuổi thơ.
Là cái ngày mà con bé chiều chiều vẫn tập tành đạp xe trên chiếc xe tự chế của bố, chưa đủ cao để có thể ngồi lên yên xe nên chỉ đưa chân qua dóng xe và đạp kiểu "nhấp nhổm" thân mình theo bước đạp, để rồi khi đã biết giữ thăng bằng hoàn toàn và đạp trôi chảy thì chỉ thích được đạp xe và bỗng trở nên chăm chỉ giúp mẹ đi chợ một cách đột ngột, vừa từ chợ về đã lại hỏi mẹ có cần mua gì nữa hay không?
Là cái ngày có con bé bị mẹ mắng thì tấm tức khóc rồi nảy ra cái ý nghĩ, mà sau này mới biết đứa trẻ con nào cũng biết nghĩ đến, là bỏ đi thật xa, thật xa cho mẹ ở nhà phải buồn, phải nhớ, phải ăn năn, phải cuống lên đi tìm mình về.
Là cái ngày có đứa tập tành viết nhật ký mà lúc nào cũng nghĩ sẽ có người sẽ đọc lén nên cứ cố viết cho thật hay, viết cho thật nắn nót, đôi lúc lại còn ra vẻ tự sự cho thêm phần lai láng.
Là cái ngày có đứa nghịch ngợm, biết có con ong trong cái cây dùng vặt trái cây nên thích xem nó ra sao mà chẳng biết làm cách nào, bèn dụ đứa trẻ con hàng xóm nhỏ tuổi hơn dí ngón tay vào đó rồi sẽ hái quả cho ăn, để rồi nó hét lên ầm ĩ cả xóm mà chẳng kịp bịt miệng giấu giếm dù đã vội vàng dúi vào tay nó quả xoài con con.
Là cái ngày... xa xa mà sao nhớ nhớ.

P/s: nhà mình ngày xưa cũng mái lá.

Trích đoạn:

Người ta nói đàn ông sẵn sàng cưới một cô gái chỉ vì một chiếc cằm xinh nhưng phụ nữ không bao giờ lấy đàn ông chỉ vì một cặp đùi đẹp. Điều đó không đúng. Cả đàn ông lẫn phụ nữ không ai lấy người kia chỉ vì một bộ phận nếu anh ta (hay cô ta) thực sự tin rằng lấy một người có nghĩa là cuộc đời mình bị cột chặt vào người đó bằng sợi xích vững chắc của số phận.

Chiếc cằm xinh hay đôi mắt đẹp khiến người đối diện chú ý nhưng nó chỉ đóng vai trò soi đường như ánh đèn pin trong tay người dẫn chỗ trong rạp hát. Khi tấm màn nhung đã kéo lên, đèn folo rọi xuống và những nhân vật đã xuất hiện trên sân khấu, lúc đó cuộc phiêu lưu tâm hồn mới thực sự bắt đầu và tùy theo vở diễn hấp dẫn hay nhạt nhẽo mà chúng ta sẽ quyết định ngồi lại đến phút chót hay bỏ về nửa chừng.

Tình yêu cũng vậy, ấn tượng bề ngoài rất đáng kể nhưng đáng kể hơn nữa là vẻ bề ngoài đó có đang cất giấu điều gì đáng kể ở đằng sau nó hay không.