Skip navigation.

Đường Nào Đi Đến Chân Trời ?...

Hương Giang's weblog

NOEL BUỒN

Đêm qua là đêm noel, mình chẳng theo đạo nên noel cũng chẳng thấy gì đặc biệt cả toàn là ăn ké bên đạo thiên chúa thôi. Sáng qua ngủ dậy đã 8h mất rùi, mấy đứa trong phòng mình lại đi học hay đi chơi hết chẳng có đứa nào ở nhà cả. Một mình lang thang đi chợ mua đồ ăn trưa và ngía những thứ mà người ta bày bán trong chợ . Hình như chủ nhật nào mình cũng lang thang như vậy đã thành thói quen rùi. Lang thang đi về và nhắn tin chúc mừng giáng sinh đến 2 người, một chị làm trên Hason và một anh là đồng hương cũng làm trên Hason. Sáng đỡ được bữa sáng và mình phải nấu cơm sớm đến 10h30 đã xong hết roài mà mấy đứa nhà mình chưa về. gom một số linh tinh đi giặt và dọn dẹp nhà xong thì 11h20 , vẫn chưa về... đói quá ..huhu . Dọn cơm ra xem bọn này có về không nhỉ??? không về là mình ăn trước ,,,, Cuối cùng bọn này cũng về và ăn cơm xong thì cũng 12h, bảo đi ngủ chút mà nằm mãi chẳng ngủ được gì cả nhưng cứ nằm lì. hôm nay là noel nên mình nhận được mấy tin nhắn chúc mừng, kệ coi như cũng được an ủi. Buổi tối cũng mắc cười thật, mình chẳng đi chơi đâ cả, đó là điều chắc chắn rồi còn phải nói nhiều chi cho mệt. Nghe nhạc chán rồi lại muốn hò hét, mấy đứa phòng mình và mấy cậu em (sinh viên ) lôi đàn ghi ta ra đập phá kết hợp với điện thoại rởm của mình vừa quay các ca sỹ vừa thu tiếng hát trong trẻo của các nàng và các chàng. Thấy cũng vui vui , đến 8h thì bắt đầu có đứa có hẹn và rút quân sớm , ghét thật lại bỏ mình nữa huhu hu . 8h15 Mr.Đại gọi điện nói lát có khách quí đến nhà, chờ đến gần 9h mới thấy xuất hiện, đúng là khách quí thật .Mr,Huy mấy tháng rùi có về BD chơi đâu, đi mất tăm . Mấy anh em ngồi buôn chuyện trên trời dưới biển đến hơn 9h thì bọn mình rủ đi chụp hình noel. Let's go . Vào chụp 2 tấm hình rùi thấy lạnh và đông quá nên bọn mình không muốn đi chơi tiếp nữa nên tạm biệt mấy anh đó , 3 đứa tống 3 về gần đến nhà thì lại thấy buồn và có một đứa còn buồn hơn mình vì hum nay anh iu nó không đi chơi cùng nó được vì phải đưa 2 đứa cháu đi chơi ... hehe. Mình phải hi sinh đi chơi với nó thêm và đương nhiên là gọi điện cho bồ của nó rồi. Đi quán U & I uống nước xong thì về ngủ... Sáng nay mệt dậy không nổi.

1 THÁNG TRÔI QUA

Thế mà đã 1 tháng hơn rồi chứ nhỉ? chính xác là 1 tháng 11 ngày mình chưa viết cái gì cả. Hôm nay giỗ ba mình, thế là năm nay mình không về được. Trông mãi đến tết mà lâu quá nhưng khi gần đến tết rùi thì lại chẳng muốn về gì cả.Chẳng biết sao nữa. Tối nay mình xuống chị, năm nào không về được thì anh chị mình thường cúng giỗ trong này. Nghĩ đến mà thấy tủi thân quá, giờ này gia đình mình ngoài đó đang chuẩn bị nhiều lắm đây. Tối qua gọi về buôn với anh mình lâu ghê. Nhiều khi gọi chẳng có chuyện gì nhưng mình cứ thích gọi, nói chuyện vu vơ, hỏi thăm linh tinh rùi cúp máy. Hôm nay biết bao nhiêu là việc nhưng hình như mình chưa muốn làm hay sao í, cứ ngồi chơi rùi đi lang thang rùi lại sắp sửa đến giờ ăn cơm mất thôi. Máy in hôm nay bị hư tại lúc sáng mình tiếc mấy tờ giấy mỏng manh mà tống nó vào máy in nên bây giờ kẹt giấy chẳng làm được gì cả ---> chán ghê. Mấy hôm nay trời bị ảnh hưởng của cơn bão số 9 nên cứ âm u lúc mưa lúc tạnh.
Nói đến bão số 9 lại nhắc đến cậu bạn mình đang ở Vũng Tàu. Sáng hôm 5/12 mình đọc báo thấy VT bị thiệt hại nặng quá nên thấy lo lắng , chẳng biết bạn mình có sao không nhỉ ? Tay cầm điện thoại mà run run cầu trời khấn phật cho máy có tín hiệu . Rất may là có tín hiệu , ông bạn của mình alô H hả? Lúc đó mình mới hoàn hồn. Cứ tưởng cậu bị sao rùi, sợ quá rồi hắn bảo là nhà hắn bịlốc hết mái rồi, cây trên vườn thì đổ hết, chuồng trại cũng đổ luôn .... chẳng biết bây giờ đã ổn định chưa nhỉ? Hắn bảo không nghĩ bão lại về chỗ hắn vì nghĩ bão không vào TP VT. Trời ơi , nhìn TP.VT tang hoang chưa từng thấy... sợ thật. Thôi ông ơi, thế là ông còn may mắn lắm rồi đó, nhà họ còn sập hết cả cơ, ông cố mà dọn dẹp cho xong, làm kiếm nhiều tiền mà cưới vợ đi nha. Thôi đi làm xíu đã không thì chiều not về sớm được.

Nếu muốn ly hôn, hãy bế em ra khỏi cuộc đời anh...

Vào ngày cưới của tôi, tôi đã ôm vợ trên đôi tay của mình. Xe đưa dâu dừng tại trước tổ uyên ương của chúng tôi. Đám bạn thân của tôi nhất quyết bắt tôi phải đưa nàng ra khỏi xe trên đôi tay của mình.

Do vậy, tôi đã bế nàng vào nhà. Lúc đó, nàng là một cô dâu tròn trĩnh và e thẹn, còn tôi là một chú rể rất sung sức và tràn trề hạnh phúc.

Nhưng đó là cảnh của mười năm trước. Những chuỗi ngày sau đó cũng giản dị như một cốc nước tinh khiết: chúng tôi có con, tôi bước vào thương trường và cố gắng kiếm thật nhiều tiền. Khi của cải trong gia đình chúng tôi mỗi lúc một nhiều hơn cũng là lúc tình cảm giữa hai chúng tôi suy giảm dần

Read more...

Chuyện kể ngày mưa - Đỗ Thanh Vân

1 Bà cụ ngồi bên bậc thềm. Đếm những chiếc lá rơi. Một. Hai. Ba. Bốn. Năm. Sáu. Bảy. Nhạt nhòa. Thằng Út ít của bà đi đâu mất chưa thấy về. Ai lo cho nó ăn. Ai lo cho nó ngủ. Nó ngây ngô thế, gặp ai người ta cũng đánh cũng chửi cho thì sao?

Chẳng ai hiểu được lòng bà. Những đứa con của bà - là anh chị của thằng Út - bọn nó đều đã yên ấm đâu đó trong cái thành phố ồn ã này. Những bà mẹ khác cũng chẳng thể hiểu được lòng người mẹ như bà. Vậy là bà đã kiên trì ngồi đây mà đếm lá. Phải chi đếm đến chiếc thứ một trăm thì thằng con trai bé nhỏ tội nghiệp của bà sẽ biết đường mà về được tới nhà.

Read more...

Teenstory- MESSAGE - ĐINH LÊ HƯƠNG

Một truyện mình đọc trên http://blog.360.yahoo.com/blog-KuKLsac5cpm4K8oiaffE , mình thấy hay quá , chị ấy luôn sưu tầm những chuyện hay còn mình thì đi đọc và mượn về blog của mình để đọc cho dễ. Các bạn hãy đọc và cho mình ý kiến nhá :D .

Tin nhắn đầu tiên đến vào lúc 6h30' sáng, khi anh mới vừa mở mắt. Sử dụng ICQ, tên người gửi vẻn vẹn "1 CA6", nội dung ngắn gọn "Chúc thầy 1 buổi sáng đầu tuần tốt lành". Anh nhíu mày. "Thầy" ư? Lại còn "1 CA6" nửa chứ!

CA đánh số 6 luôn là người tiếp viên ít kinh nghiệm nhất trên một chuyến bay. ở thời điểm này, rất có thể đó là một trong số hơn 100 học viên của khoa mới tốt nghiệp. Nhưng làm sao anh có thể biết được đó là ai? Mà tại sao cô bé cứ giả định là cô bé đi, mấy cậu con trai chắc ko thừa thời gian nghịch mấy trò này-lại có số điện thoại của anh? Sau một hồi suy nghĩ không đến đâu, anh kết luận chắc lại một trò mới của mấy thằng quỷ trong đoàn. Cái đoàn có thể gần 1000 người nay thiếu gì trò để trêu chọc lẫn nhau? Dù mặc định như thế nhưng thỉnh thoảng trong ngày, anh vẫn nghĩ về mẩu tin nhắn và cảm thấy vui vui. Biết đâu tác giả của nó lại đúng là một cô bé nghịch ngợm nào đó?

Read more...

Happy Birrthday to Linda

Chúc sinh nhật vui vẻ nha Linda, hum nọ Linda nhờ H đăng ký cho một blog nhưng mình lại phải đi nhờ anh Hoàn đăng nhập cho đấy vì mình đăng nhập mãi chẳng được gì cả :D . Trưng hình của Linda lên mà chưa hỏi ý kiến nhưng mà hình đẹp quá nên H muốn khoe P:.

Happy Birthday to Hằng

Chúc Hằng sinh nhật vui vẻ, thêm tuổi mới với niềm vui mới Chuyện gì muốn thì đến ào ào còn chuyện gì không muốn thì không bao giừ đến nhá! Từ giờ đến cuối năm sẽ có tin vui nhá! Thêm tuổi mới thì phải có gì mới nghe! Nói túm lại là happy birthday to Hằng nghe.:happy:

Chúc Mừng Sinh Nhật Thắm ù!!

Hum qua là sinh nhật thắm thế mà mình cứ ngỡ là hôm nay nên chưa chúc mừng gì cả. Mình cũng chẳng biết tặng gì và chúc gì nữa. Quà sinh nhật Thắm này, mình cùng mở nhé!!


ái chà, có bánh nè!! cùng thắp nến nha!! Hãy ước đi nào, bạn có đến 3 điều ước đó!!




Ui ya, lại còn hoa nữa, thích nhá!!

Bi giờ mới chúc nè " chúc Bạn tốt thêm tuổi mới bơn bớt cái miệng ( không biết thắm hay mình phải bớt ) để đỡ phải cãi nhau. Sang tuổi mới sau mình thì hãy gọi mình bằng chị, học hành cho đoàng hoàng đừng có thấy mình đi ngủ là đi ngủ theo nhá! Cố gắng lên nha, tương lai tươi sáng đang chờ bạn, bạn sẽ thành công thôi!!" :happy:

Kinh nghiệm... hẹn hò của một cô gái

Đây cũng là truyện trên blog của chị Thu Phuong. Hôm anh Lâm gửi cho mình đọc mà thấy bùn cười không tả được.
Anh số 1 :
Anh này là đứa bạn mình cho số đt của mình nên mới gọi làm quen, đã nói chuyện vài lần, vài lần rủ đi uống nước nhưng mình toàn bận. Hôm nọ đang buồn chán, anh gọi điện rủ đi chợ đêm Đồng Xuân, đi luôn.


7h đi, nhưng mà mình lại chưa ăn cơm, vì chẳng có gì để ăn. Thế nên mình rụt rè đề nghị là đi ăn cái gì đó đã, anh đồng í luôn làm mình phấn khởi lắm. Nhưng anh lại thêm một câu là anh đã ăn cơm ở nhà rồi. Vậy là quyết định đi ăn cháo trai cho anh đỡ bị no ( hơ hơ ). Trên đường đi nói chuyện về ăn uống. Gì chứ ăn uống là sở trường của mình, nên mình nói rất say mê và trót khoe với anh là có bữa kỉ lục nhất em ăn đc 10 bát cơm. Anh nhìn mình sửng sốt, mình hơi ngại nên giải thích thêm là bát nhà em nhỏ, xới lại vơi, nên chắc là so với nhà anh là 5 bát hehe


Anh gật gù hiểu ra " vậy là em ăn cũng khoẻ đấy, nhưng chưa bằng anh, con gái làm sao ăn khoẻ bằng con trai đc ". Chuyện trò đến đó thì mình cũng vừa ăn xong 1 bát cháo. Anh thấy vậy bảo " Gọi thêm bát nữa đi em, em chưa ăn gì mà ".

Mình định bảo vâng ạ nhưng chợt nhớ ra làm thế mất hình tượng ngọc nữ ( hớ hớ ) nên bẽn lẽn bảo anh là " thôi anh à, ăn ít mới thấy ngon, ăn nhiều ngán lắm "


Xời, duyên dáng nhẹ nhàng tế nhị cũng chỉ đến thế mà thôi. Nhỉ? Nhỉ? Nhỉ?

Ấy thế mà cái thằng cha hiếu chiến đó ko biết đường, lại phán một câu mà có lễ cả tháng sau phải hối hận và ray rứt "Thế mà em cũng kêu là ăn khoẻ lắm, chỉ được cái bốc phét giỏi , thế này mà ăn thi với anh là bét ngay".

Hừ, mình ghét nhất đứa nào khích bác đểu, nó lại còn kêu mình bốc phét mới đau chứ. Thế là mình gọi luôn bát thứ 2.

Ăn xong bát thứ 2, mình thấy hơi hối hận. Con gái lần đầu đi chơi ai lại ăn 2 bát liền bao giờ, mất mặt quá. Nhưng thằng hiếu chiến nó có để mình hối hận lâu đâu. Nó nhìn mình khinh khỉnh cười kêu " No rồi phải không?".

Mình cười toe toét " thôi, ăn thế thôi anh ạ, mình còn đi ĂN MÓN KHÁC " he he he
Và cuộc chiến bắt đầu....


Trước tiên rẽ ngay ra lò dúc ăn sữa chua, mọi khi mình chỉ ăn sữa chua trắng, nhưng hôm nay thì quyết ăn đủ 4 loại, cam, dâu, khoai môn, ca cao. Xong, 4 cốc sữa chua, anh lại gợi í là ở đây có kem nữa. Mình kêu là em chỉ thích ăn kem tràng tiền ( thật ra là thích ăn kem ciao ) vậy là lại đi ăn kem. Xong, 1 ốc quế nếu không phải vì anh í ko thích ăn kem thì mình đã ăn 2 cơ.


Rồi anh vẫn chưa chịu câm nịn cái cổ hộng lại, lại khích đểu " Ăn thế vẫn chưa no đâu nhỉ? "
mình đáp " Vâng, bây giờ phải đi ăn cái gì nóng nóng, em hơi lạnh". Thế là ra Chả cá ăn sủi cảo, mỳ vằn thắn. Chốt hạ cuối cùng là đi ra hàng bạc ăn nem chua rán, gọi 15 cái nem nhưng anh chỉ động vào có một cái còn đâu ngồi nhìn mình....ăn.

Hai anh em nói chuyện cũng rôm rả nhưng mình để ý anh it nói hẳn ( he' he' ). Ăn xong mình đòi trả tiền ( thật ra lần nào mình cũng đòi trả 1/2 nhưng anh ko đồng í). Thấy mình trả tiền rồi anh nhìn ông bán hàng xem thối lại mình bao nhiêu tiền rồi đưa cho mình đúng ngần ấy tiền bao gồm cả 1 đồng xu 1000. Chẹp, thế có gọi là nguời đàn ông chuẩn mực và chính xác ko nhể?


Đến lúc này thì anh ko còn gạ gẫm gì mình nữa, im lặng buồn không nói....hi hi hi


Mình hả hê đứng dậy, trời ơi, sao mà bụng căng tức muốn tụt cả quần ra thế này, công nhận là no quá thể, sao đứng lên mới thấy no nhỉ, lúc ăn thì ko thấy mấy. Mình đi lại lặc lè khó nhọc. Anh hỏi có đi chợ đêm nữa không? Mình bảo là thôi, 10h30 em phải về rồi, thực ra là ăn quá no thì mình chỉ muốn nằm lăn ngay ra đất ngủ.


Suốt đường đi anh chả thèm nhìn sang mình, chả nói gì luôn.........mơ hồ cảm nhận có lẽ phải rất lâu sau anh mới lại gặp mình, mà có lẽ là chả bao giờ cũng nên....


Mình làm gì sai à? không......chả làm gì cả, mình đã rất ý tứ, tại anh khích mình trước đấy chứ.
Hẹn hò anh số 1 thế là kết thúc, mình no 2 ngày.


Anh số 2 :
Cũng giống như anh số 1 anh số 2 cũng là do một người quen cám hấp nào đó của mình giới thiệu. Kiểu như là " Anh dạo này gái mú chán quá, chú em có đứa bạn nào được được giới thiệu anh phát ", " vầng, em thì cũng khác mấy gì anh, à, nhưng em có con bạn này cũng được đựơc ông anh thử chiến xem, tên tuổi, số đt, YM như vầy như vầy như vầy......". Đấy, đại loại vậy
Phải cái là anh này khác hẳn anh kia, hầu như chả gọi điện, chỉ toàn chat YM.

Chủ nhật, 12h kém 15 phút, mình đang ngồi thái dưa chuột để làm salat thì điện thoại reng.Thật tình cờ và thật là bất ngờ, anh số 2 gọi điện.
" À lố, ai đó? "
" Anh đây "
" Anh nào? "
" Không nhớ anh à em? "
" Anh Tuấn à? em không đùa đâu nhé "
" không, anh là Q mà. "
" thôi chết, anh Q à, em bị nhầm, sao hôm nay rồng lại gọi đến nhà ......thiên nga thế này." ( hé hé )
" Em lắm anh nhỉ? uh, anh mới ra Hà Nội, hôm nay rảnh định mời em đi ăn trưa. Em rảnh không?"

Ăn trưa à? mất 3 giây để suy nghĩ, rút kinh nghiệm anh số 1, mình nghĩ là mình cần thời gian để quên đi kỉ niệm đau thương , ăn thì phải từ chối thôi nếu ko muốn mối quan hệ sẽ đi quá xa ( hí hí )
" Em hôm nay rảnh nhưng em phải ăn cơm ở nhà với bố, hôm nay có mỗi hai bố con ăn cơm với nhau. Tiếc quá."
" Thế không ăn trưa đc thì mời em đi uống nước vậy nhé? 2h chiều đc không em? "
" Dạ đc"


Anh chào mình rồi định cúp máy làm mình ú ớ gọi với theo ..." ơ, thế tí nữa hẹn gặp ở đâu? địa chỉ địa điểm để em biết đường mà đến chứ ?"
" Sao em lại phải đến mà không phải là anh đến đón em? Anh sẽ qua đón em nhé? được không ?"


Ôi ôi ôi, oánh trúng tâm lí của mình. Mình vốn lười nên rất thích đc đưa đón chiều chuộng. Anh số 2 đã ghi điểm ầm ầm. Anh cúp máy rồi mà mình vẫn còn mơ màng tưởng tượng. Anh í thật là galant, thật là tâm lí, đúng là đàn ông đích thực. Ko quản ngại đg xa đưa đón. Tự nhiên thấy hồi hộp quá đi. Mình sẽ phải mặc bộ quần áo nào đây? mặc cái gì đây ?để tóc kiểu gì đây?.....ăn cơm mình vẫn nghĩ, ngồi xem Đê Chang Kưm mình vẫn mơ màng nghĩ............( Thật ra sau này mới biết nhà anh ở Hàng Ngang gần xịch nhà mình, nếu biết sớm thế thì chả cần phải suy nghĩ nhiều thế)


Nghĩ cho lắm vào, loáng cái đã 2h, anh đã đến. Buổi hẹn đầu thì không thể để anh chờ quá 5 phút, công nhận không? Thế nên rốt cục mình mặc nguyên bộ đồ đang mặc trên người ( quần lửng trắng, áo phông xanh )


Anh đã đến, ư ứ ử ừ ư.............biết nói thế nào nhỉ.....Chẹp, riêng anh số 2 thì mình phải có đoạn đặc tả ngoại hình.


Tóc anh mới cạo trọc nên mình suýt không nhận ra. Ko sao, mình vốn thích con trai tóc ngắn với đầu trọc mà, nhưng mà đầu trọc lại đeo kính cận thì nhìn nó cứ khơm khớp....heee......lưu manh giả danh cán bộ ứ thể chịu nổi.


Nhìn xuống dưới mới gọi là xúc động, lần đầu tiên thấy con trai mặc quần bò loe , kết hợp với sơ mi trắng đã đc cố tình cởi bỏ 4 cái cúc áo he he he. Quả giầy mới choáng, giầy da đen, mũi vuông nhưng mõm lại dài và cong vút. Mình lấy tay bụm miệng cười, giả vờ là cười duyên " Anh chờ em lâu không? " chứ thực ra là cười cái sờ tai lít của anh tức cười quá.


Nhưng có sao nào, ngoại hình vốn không phải tiêu chí hàng đầu của mình cơ mà quan trọng là anh galant và tâm lí.


Anh đèo mình, vừa đi vừa nói chuyện kiểu.....Em ăn cơm chưa? em ăn cơm rồi anh ăn cơm chưa anh cũng ăn cơm rồi....vv...Thế quái nào mà cả cuộc đời này hẹn hò có lẽ mình chỉ toàn nói chuyện ăn uống.Anh hỏi mình có thích nấu nướng và hay nấu nướng không? Câu trả lời tất nhiên là không nhưng mà giác quan thứ 5 một phần hai của mình mách bảo là nên trả lời là có ( he he he )


Đi một hồi thì anh đèo thẳng mình đến một quán tên gọi là Néo - 48 B Phan Bội Châu. Hơ hơ, hơi choáng, thông thường các anh hẹn hò hay hỏi mình là em thích đi đâu? em thích làm gì nào? .....vv Thằng cha này thì chả hỏi lấy một câu, đèo thẳng đến hiện trường luôn.


Chậc, ko sao, chắc anh ý là người mạnh mẽ có tài chỉ huy ( thíc chỉ huy thì đúng hơn, hê hê )
Quán khá yên tĩnh vì vắng, không gian cũng sang trọng nhã nhặn, chỗ ngồi bố trí dọc sát hàng lang có cửa kính rộng, view nhìn xuống đường phố.


Gọi nước rồi bắt đầu nói chuyện. Lúc nãy mình có nói là anh đang hỏi mình về chuyện nấu nướng. Mình phát hiện ra là đó có lẽ là tài lẻ và là sở thíc của anh. Băng chứng là mình cứ lái sang chuyện xem phim với chơi game là anh lại ậm ừ, cầm cốc nước lên hớp một ngụm rồi lại " Thế em có biết thứ tự các món dọn lên trong bàn tiệc của tây ko?......thế em có biết vị trí để dao nĩa? thế em có biết.......em có biết.........." bla bla bla


Mình đọc sách thấy nói rằng, một trong những cách gây thiện cảm ngay với người khác là biết gợi cho người ta nói về cái người ta thích và lắng nghe nhiệt tình.


Mình chăm chú nghe anh nói, anh bảo là anh thíc ăn ngon và nấu ăn cũng rất ngon, mẹ anh nấu ăn cũng rất ngon, nấu món này phải thế này, ăn món này phải thế kia......vv....Đôi lúc mình chớp chớp mắt, những lúc không chớp thì mình trợn tròn mắt nghe từng lời anh ( 1 là cho thấy mình đang lắng nghe, 2 là trợn mắt lên cho mắt nó to cho nó xinh đẹp ) Mình thêm vào những câu như là " Ôi thế á! "........" Vậy sao? Thật là hay quá! "......." Anh giỏi thật đấy "....... Thật là vô cùng duyên dáng ý tứ, công nhận không?


Nhưng rồi anh chợt đổi giọng..
"Anh thấy em nên học nấu ăn đi, con gái cần phải biết nấu ăn ngon. Không có thằng đàn ông nào thích những cô gái vụng về nấu ăn dở tệ. Mà con gái thời nay thì toàn những đứa chả biết gì về nữ công gia chánh. Như thế là hỏng, anh thật, những đứa như thế ko giữ nổi chồng đâu.Mà có khi chưa chắc đã lấy đc chồng í chứ đừng nói chuện giữ. Anh mà lấy vợ thì vợ anh nhất định phải biết nấu nướng ngon lành, anh là con một, nên chắc chắn sẽ ở cùng bố mẹ, anh muốn vợ anh phải biết lo toan gia đình, chăm sóc bố mẹ chồng. Anh đến nhà anh chỉ cần tham quan cái khu bếp là biết ngay con gái đó có biết nấu nướng vun vén không? Biết sắp xếp gọn gàng sạch sẽ thì đến 80% là nấu ăn không tồi.
Anh nhắc lại là em nên đi học nấu ăn đi, anh khuyên thật đấy."


Hơ hơ.......mình đang ngồi ngả ngớn trên ghế đệm tự nhiên càng nghe anh nói mình càng từ từ ngồi thẳng lưng, tiến gần mép ghế, chỉ ngồi bằng nửa mông, một tay chống lên bàn giữ thăng bằng một tay với cốc sinh tố dưa hấu, hút một hơi từ từ để lấy lại thăng bằng.


Sợ nhỉ, ko lấy đc chồng, sợ nhỉ, phải ở với bố mẹ chồng, sợ nhỉ, phải biết dọn dẹp, sợ nhỉ,......ôi sợ quá.


Mình khẽ nghiêng đầu, lấy tay xoắn tóc , mắt nhìn vu vơ....." Vâng, em cũng biết điều đó"
Nghe xong câu đó chừng như anh cảm thấy an tâm hả hê nên liền đứng dậy " Em ngồi đây, anh đi toilet "


Hơ hơ hơ........... , đi vệ sinh thì cũng chẳng có gì nhưng mà mình vẫn thấy mắc cười.
Đi vệ sinh xong chừng như nhẹ nhõm hơn, anh hỏi mình uống gì nữa không gọi thêm đi, rồi tự gọi luôn cho chính mình một cốc trà bạc hà.


Chừng như thấy mình nói quá nhiều nên anh gợi í là đến lượt em nói về em đi, rảnh em thường làm gì.

Trong đầu mình thì nghĩ là em thưòng ăn và ngủ và xem phim nhưng không hiểu sao đi từ não bộ thốt ra đến bờ môi gợi cảm thì nó lại thành thế này " Em thường đọc sách và nghe nhạc buổi tối, thỉnh thoảng rảnh rỗi em giúp mẹ nấu ăn, cũng không biết nấu nướng gì đâu nhưng mà đứng lăng xăng để học hỏi thôi ". Anh có vẻ hài lòng với câu trả lời thớ lợ của mình ( hĩ hĩ hĩ )


Xem chừng anh chỉ cần biết về mình có thế thôi, anh nhìn đồng hồ, 4h15, anh lại đứng lên, quay sang mình nói
" Em đứng lên đi, đến giờ về rồi, 5h anh có hẹn, anh phải đưa em về."
Đến và đi cun cút như chim, chả có cơ hội lựa chọn và đưa ra í kiến.


Đưa mình về, anh bảo là rất vui đc gặp em, em thường rảnh ở nhà lúc nào để anh gọi điện cho em. Thế cơ đấy, có cảm tình với mình thế cơ đấy, chả bao giờ gọi điện bây giờ lại gọi điện.
Mình trả lời " Ah, anh gọi lúc nào cũng đc, ngoài những lúc không có nhà thì em toàn ở nhà." He he he


Anh số 3 :
Anh sinh năm 78, học Kinh tế, đang làm về xuất nhập khẩu, trông ngoại hình hơi lùn mặc dù khá là duyên, trông hơi duyên mặc dù khá là thấp . Hai đứa quen nhau ở công ty Lacave.
Trong các anh thì anh số 3 chắc là kết mình, có tự tin quá không nhỉ ? Không, vì anh có lần gọi điện cho mình bảo là " ngày nào anh cũng muốn làm việc cho nhanh xong để về nhà tắm rửa ăn cơm rồi gọi điện cho em, nghe giọng em nói ( chú ý là phải tắm rửa với ăn cơm xong mới nói chuyện đấy nhé, rất nguyên tắc và điều độ, công nhận không?), nhưng mà bạn bè tri kỉ cũng thích nói chuyện với nhau chứ sao, đâu chắc anh đã thích, nhờ nhờ nhờ !!!

Nhưng bạn bè thì không nói với nhau những câu đại loại thế này " Không biết đã có ai nói với em điều này chưa ? rằng thì là em có đôi mắt rất đẹp." ( he he he ) Rồi lại thế này " Anh rất thích nhìn em cười, em có nụ cười rất là vui tươi " ( hí hí hí ).

Cánh đàn ông nhiều bạn thật là bùn cười, khi tấn công thì dùng những lời khen ngọt phỉnh nịnh, đến khi yêu thì lại kiệm lời nịnh nọt yêu thương. Trong khi đối đãi với phụ nữ phải ngược lại. Giai đoạn cưa cẩm thì đừng có mà nghĩ là mật ngọt chết ruồi, đừng khen nàng nhiều ( không khen càng tốt, chả sao ) vì những lời khen nịnh sẽ làm nàng sinh hư và kiêu kì, ảo giác thái quá về bản thân. Cứ phải dùng hành động mà thể hiện, đôi khi lạnh lùng, đôi khi thờ ờ lảng tránh để nàng phải băn khoăn, phải nghi vấn rồi thì là lo lắng.....vvv . đến khi đã có tình cảm rồi thì đôi lúc lời khen nịnh là mọt liều thuốc an thần để có thể điều trị và quản lí cái sự hung hăng, tọc mạch lắm điều của nàng.....vv

Trở lại chuyện anh số 3, đại khái là theo cảm nhận và nghe giang hồ đồn đại thì anh có vẻ rất kết mình, chắc thế. Nhưng chính thế làm mình lại có vẻ rất ngại anh, chẳng bao giờ nhận lời đi gặp anh một mình, thấy anh từ xa là chỉ muốn đánh bài chuồn.

Cuối tuần, thằng Nam học ở NZ đang kì holiday nên về chơi, cả hội đi ăn uống, xem phim, rồi đi hát karaoke. 5 đứa: mình, thằng Nam, cái Mai, anh M, và Tr. ăn chơi nhảy múa hát hò đc khoảng 2 tiếng thì thằng Nam bảo " tí nữa bà giả tiền nhé, bữa sau tôi khao bù ", " cái gì, tôi tưởng ông rủ thì ông phải trả chứ, nên có mang theo nhiều tiền đâu, hỏi cái mai xem nó có mang ko? ". tình thế thật là nan giải, hết sức nan giải, chẳng nhẽ lại phải một đứa phóng về nhà lấy tiền. chợt cái Mai nảy ra một ý kiến " Gọi anh C. của P đến hát rồi anh í trả tiền ". Cả bọn rú lên gật gù tán thưởng. Lũ khốn, đều cáng đến thế là cùng. Nhưng mình cũng chẳng thể trách đc chúng nó, nếu ông C là bạn của cái Mai chẳng hạn thì chắc chắn là mình cũng rú lên đòi ăn chùa ngay vì không phải bạn mình, chẳng ảnh hưởng gì đến mình. Đời là thế! Sự phản ứng của mình yếu ớt ko địch lại đc 4 cái mồm choe choé kia.

Kế hoạch tác chiến bắt đầu.
Cái Mai gọi điện, " Anh C ạ, vâng, em là Mai bạn của P......dạ, bây giờ anh rỗi không ạ.......à, không có gì cả, em với P buồn quá nên rủ mấy đứa bạn đi hát, nó bảo là không biết anh rảnh không hay là rủ cả anh đi cùng cho vui.......ái ái (<---- mình nhéo nó 2 cái, bịa đặt trắng trợn, mình bảo nó muốn rủ ông í đi hồi nào).....ah ko có gì anh ạ.....thế anh rảnh ạ....vâng.....anh sẽ qua ạ.........anh biết quán Nice ở trần quốc toản không? ....vâng đúng rồi chỗ cắt ngang phố huế đó anh.....vâng, 15 phút nữa gặp anh ở đó nhé......em chào anh." Cạch!

Cả lũ lại rú lên rồi bắt đầu dọn dẹp, vứt hết vỏ bánh kẹo với cả đồ uống dở xuống gầm bàn, bày biện lại cho gọn gàng sạch sẽ.

Cái Tr ở lại trên phòng, còn cả lũ kéo mình xuống đứng dưới đường để chờ thiên thần hộ mệnh cứu cánh đến. Từ tràng thi đến chỗ TQT chỉ 5 phút theo đường chim bay nhưng mà theo đường anh C bay thì đúng 15 ph anh mới có mặt như anh đã nói trước. Vừa thấy mặt thiên thần, mấy con giời chạy ra đon đả dắt xe rồi kéo anh lên phòng, bọn em lên đặt trước phòng rồi, chờ anh mãi......

Chúng nó đặt thần thiên ( í, mình nói nhịu, í mình là thiên thần ) của chúng nó ngồi vào ghế ( à, tất nhiên, ko lẽ ngồi lên bàn ) bày biện đồ ăn rồi gọi nước uống để một đống xung quanh như cúng tế. " Anh uống nước gì, anh ăn cái này , ăn cái kia , ăn cả cái này, ăn cả cái kia nữa......bla bla bla. Chết mất với cái bọn này, thớ lợ...thớ lợ.....và thật thớ lợ.

Mình chẳng nói gì, ngồi im nhìn. Thằng Nam thấy thế gọi ngay " bà đưa cái list đây cho anh C chọn bài, rồi bà ngồi ghi luôn đi". Anh, dường như nhớ ra sự có mặt của mình, nên nhẹ nhàng nói " Ồ, không, các em chứ chọn bài , cứ hát trước đi, anh ngồi nghe thôi. " He he he, mấy con giời hát suốt 2 h chán chê mê mỏi ra rồi nên chúng đâu có thiết nghe lời anh nói, chúng muốn anh phải tâm phục khẩu phục mà trả tiền, tạo cho anh cảm giác tội lỗi là anh hát nhiều nhất tranh hết phần mọi người.

"Không, chẳng mấy khi đi chơi cùng nhau nên ai cũng phải hát, nghe P bảo anh hát hay lắm, nên anh nhất định phải hát."

Ặc ặc, nghe anh thủ thỉ mấy lời tình tứ mình đã rởn cả da nói chi là đc nghe anh hát. Anh cũng biết điều đó nên là nhướng mắt nhìn mình ngạc nhiên. Mình biết nói gì? biết làm gì? nên là đành nhìn lại anh cười trừ. Khổ cái là mình nghĩ đó là nụ cười trừ chứ anh thì lại cho rằng đó là nụ cười khích lệ, rằng thì là.......anh cứ hát đi anh em muốn nghe anh hát lắm lắm.........chết dở!

Thế là anh í nói thế này " được rồi, để anh chọn bài. Xem nào, anh nói trước là anh hát ko hay lắm đâu. Anh hát không hay nhưng mà anh hát rất có hồn nhé. "

Xin nhắc lại , anh bảo là " ANH HÁT KO HAY NHƯNG MÀ ANH HÁT RẤT CÓ HỒN NHÉ "

Mà công nhận là anh ko hề nói điêu đâu nhé, anh hát có hồn thật, khi nhạc cất lên là anh vào lời luôn, khi bắt đầu vào lời thì anh đã sang nhịp thứ 3. Anh đúng là ko có năng lực về tiết tấu, hát toàn sai nhạc, nhưng buồn cười là anh hát rất nhiệt tình mà không cảm giác đc mình sai nhạc hoặc là anh càng cảm giác mình sai nhạc thì lại càng cố ngân to lên hoặc la dài hơi ra.

Cả lũ im thin thít, đứa thì nhìn vô thần vào màn hình, đứa thì bâng khuâng lật từng trang list, đứa thì ngồi hết nhìn anh hát lại sang nhìn mình. Tự nhiên mình mắc cười quá nên phải che miệng cười ( sợ anh nhìn thấy tưởng chê đểu anh hát ). Đáng đời bọn gian ác, nghĩ là chơi đc người mà ko bị xây xước à, muốn đào mỏ nó bây giờ cố mà ngồi nghe thiên thần hát. he he he.

Anh hát say sưa liền lúc 3 bài, lúc nãy viết chọn bài mình đã viết 8 bài cơ, nghĩa là cả lũ còn phải nghe 5 bài nữa mới có thể thay đổi tình thế. Mà anh chọn toàn những bài nhạc vàng nhạc đỏ nên chả ai dám tranh của anh. Phải công nhận khi đc chạm đúng sỏ thích lại đc khích lệ thì ng ta hăng hái nhiệt tình đến không ngờ. Anh thậm chí đứng hẳn lên hát, say sưa say sưa, hát rất có hồn hê hê.

Đến bài thứ 4 màn hình hiện lên bài Hạ Trắng- Trịnh Công Sơn. Mình reo lên.....Ah, em thích bài này, em hát đc bài này. Cả bọn mừng húm như chết đuối ở bể bơi vớ đc phao cứu nạn.......uh, P hát đi, hát bài này đi. Anh đành nhường mic cho mình. Hát xong anh nhận xét " em hát hay nhỉ nhưng giọng hơi yếu". Rồi màn hình lại hiện lên bài Tình Ca. Anh reo lên " Ah, bài này phải để anh! ". Cả lũ im thin thít. Mình lại tiếc nuối nhường mic cho anh.

Đến bài thứ 6,7 gì đó thì là bài " Lời của gió". Thôi xong, bài này phải song ca. Tất nhiên là mình phải hát với anh rồi. Chẳng nhẽ mình nghĩ là anh sẽ chịu hát với cái Mai hoặc ngựơc lại, cái Mai sẽ muốn hát với anh sao? ( Tr với M thì là một đôi rồi, nên ko tính)

Tèn tén ten..........Trái tim mình hoàn toàn loạn nhịp, thanh quản thì lạc điệu mà bờ môi thì lạc lối. Anh hát nhầm nhạc làm mình cũng nhầm theo. Lúc anh ngân dài quá làm đến lượt mình vào thì phải hớt hơ hớt hải đuổi theo nhạc. Lúc anh kết thúc rất sớm làm sang đến lời của mình mình lại phải ngân nga như vọng cổ. Rồi là đôi lúc say mê quá anh hát luôn sang phần của giọng nữ làm mình phải hát phần giọng nam, nhưng mới hát đc 3,4 từ thì anh lại chợt nhận ra đấy là phần giọng nam nên anh lại song ca cùng mình luôn.Mình thấy anh hát rồi thì thôi dừng lại ko hát nữa nhưng mà đúng lúc đó lại sang phần giọng nữ..........Cứ thế, cứ thế......hát mà đánh đuổi như chơi đấu vật.

Hát một lèo 8 bài rồi thì anh nhường mic lại cho bọn mình. đừng nghĩ là anh sẽ ngồi nghe bọn mình hát. Anh vừa hát vừa uống 2 cốc mơ muối nên là anh phải đi đâu đó. Mình đoán thế, ko chắc là anh có làm cái-việc-mà-ai-cũng-biết-là-việc-gì-ấy không. Chỉ thấy anh đi ra ngoài. Sở dĩ ko chắc là vì nếu đi làm việc đó thì ở mỗi phòng đều có restroom riêng cơ mà. Hay là vì anh i ko biết nên phải đi xuống dưới- cái Mai phỏng đoán. chờ đến 10 ph chưa thấy anh lên cả bọn bắt đầu sốt ruột. Chúng lo cho cái cơ quan bài tiết với đường ruột của anh thì ít mà lo anh chuồn mất ko ai trả tiền thì nhiều hơn ( chắc chắn rồi ). Các con giời rủ nhau ra cầu thang ngó ngó ngó, rình rình rình, trong lòng hồi hộp lo lắng, bất an........

Đang xì xào với nhau thì chợt nghe tiếng chân anh , ló đầu ra ngó thì đúng là anh đang lên......cả bọn sợ quá quay đầu chạy vào phòng, nhưng mà tự dưng cánh cửa chết tiệt mở ko đc, mà anh thì đã xuất hiện ở giữa cầu thang, ngẩng đầu lên nhìn cả bọn.

Thằng Nam nhanh trí cầm điện thoại lên " Dạ vâng, vâng, bọn cháu về ngay bây giờ đây, cháu chào bác."
"Sao vậy các em? bố mẹ gọi về à? "
"Dạ vâng, bọn em phải đèo Mai về. Có khi mình nghỉ thôi anh."
" Ừ, cũng phải về rồi, thế bọn em đưa Mai về đi, kẻo muộn để anh đưa P về cho".

Tạch!
Mình đưa mắt nhìn tụi bạn bằng ánh mắt biết nói, van lơn " đừng đừng, mọi ng đừng để anh í đi cùng em về, làm ơn đi làm ơn đi". Sang đến mắt chúng nó chả hiểu có dịch đúng thông tin không mà đáp lại mình bằng ánh cũng biết nói kèm điệu cuời cười, tinh quái " Được được, sướng nhé, tụi này để yên cho hai anh chị có thời gian tâm sự riêng nhé".
Bọn đáng ghét, mình thù. Mình hậm hực ra về, suốt cả đường đi chẳng nói câu gì.

Những cô gái của đời tôi

Đây là câu chuyện mà chị Thu Phương đã sưu tầm trên blog nào đó mình đọc thấy ấn tượng nên coppy về đây để thỉnh thoảng đọc cho đỡ bùn P:

First love của mình là với Lan, bạn học cùng lớp. Da trắng, dáng cao cao, mặt trái xoan. Tóm lại là hồi đấy mình thấy hay hay-->thinh thích . Thế rồi valentine năm đó, mình quyết định tặng quà rùi tỏ tình luôn. Tốc chiến tốc thắng.

Rất căng thẳng, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng cho tình huống xấu nhất "sáng mang quà đến chiều mang về" , thế nhưng mọi chuyện lại diễn ra có vẻ tốt đẹp. Nàng nhận quà, rùi mình hộ tống nàng về nhà, voice chat thích thú. Nhưng đến phút chót, nàng cho mình một câu đau đớn :" Tớ thích XXX rùi". (XXX không phải tên mình).

Thực ra cũng không có gì đau đớn lắm, bị nàng từ chối xong mình phóng ra quán oánh ĐT với hội bạn. " Không có ai là luôn luôn thất bại", câu này quá đúng. 6 tháng sau, nàng và boyfriend chia tay nhau. Thía là nàng quay lại với mình. Tất nhiên là mình không chấp nhận rùi. Dân chơi mà, chỉ xài hàng hiệu thui , no secondhand.

Nàng thứ hai tên là Hải Anh( cái tên này mãi sau mình mới biết). Chuyện là hồi xưa, thời đỉnh cao phong độ, mình học cũng khá, giải này giải nọ, bằng nhỏ bằng to (không ngu như bây giờ). Thế là mình được đi trại hè học sinh giỏi 5 ngày 4 đêm. Ngay hôm đầu tiên, mình nhìn thấy nàng ở bãi biển Cửa lò, thấy xinh quá-->kết luôn. Tối về lại phát hiện ra nàng ở cùng đoàn, phòng nàng ngay sát phòng mình.

Cả lũ con trai hò zô ta kéo nhau sang làm quen. Nhưng phòng nàng thì đóng im ỉm. Còn tụi mình bề ngoài thì rất hùng hổ nhưng chả nhẽ cả lũ lại xông vào phòng con gái đập cửa? Bảo một thằng ra gõ cửa làm quen thì chú nào cũng run.

Một lũ chết chát, thế là mình xung phong. Sau một hồi suy nghĩ, mình quyết định dùng chiến thuật kinh điển - thơ tình. "Thơ phải đứng vững trên mảnh đất của cãm xúc và ngẩng cao đầu trên vòm trời của trí tuệ". Mình đang yêu->đầy cảm xúc, lại thông minh tuyệt đỉnh, dễ dàng đi 7 bước làm 1 bài thơ ( bây giờ vẫn thế- lướt 7 trang web xong 1 bài thơ). Trong sự cổ vũ nhiệt tình của anh em, mình đến gõ cửa phòng nàng rùi bắt đầu đọc thơ:

Anh yêu em đã từ lâu lắm
Trái tim này trao trọn for you
I want U từng giờ từng phút
Don't kiss U thà chết còn hơn.

Bis bis bis ! Quá hay! Bài thơ là sự kết hợp hoàn hảo giữa nội ngữ và ngoại ngữ,thể hiện một trình độ học vẫn cao không thể tưởng , đồng thới toát ra tình cảm yêu đương đắm đuối của mình dành cho nàng. Thế là nàng mở cửa mời mình vào trò chuyện ( tất nhiên rùi).

Sau một hồi tự giới thiệu về bản thân ,quay sang thì nang cho 1 câu:" Cậu nói nhanh quá tớ nghe không được". Trời ơi, hóa ra nàng là dân miền Nam. Nàng sống ở Nha Trang( trại hè 3 miền Bắc- Trung- Nam mà). Và đến khi nàng nói thì mình cũng chả nghe được zì( bảo nàng nói chậm lại thì câu được câu mất). Buồn quá.

Ba ngày trôi qua nhanh chóng. Tuy mình rất nuối tiếc, vẫn muỗn giử liên lạc với nàng nhưng nghĩ tới khoảng cách về địa lí, rùi chuyện bố mẹ không cho mình lấy vợ ngoại tỉnh nên đành thui.

Nàng thứ ba, tên là Chi, chắc nhìu friend của mình cũng bít. Lần này thì không phải mình thích nàng mà là mình bị bẫy. Post lên bài học đau thương này để mọi người cùng " xem và suy ngẫm".......

Số là trước đây mình và nàng có quen biết sơ sơ, học cùng trường, đi học thêm cùng lớp, rùi nàng và bạn nàng lại chơi thân với bạn mình. Rùi bạn mình giới thiệu mình với nàng. Rùi mình, bạn mình đi chơi với nàng, bạn nàng......

Nói chung mình vẫn nhìn nàng với con mắt bạn bè. Đi ngoài đường gặp thích thì chào , không thích thì lờ đi. Thế rùi 1 hôm con bạn nàng gọi điện đến nhà mình, nói :" Chi nó khóc, Chi hỏi nó làm sai điều gì mà Minh bây giờ lờ nó." Mình không hỉu zì. Nhưng với bản tính ga lăng, hào hiệp vốn có , mình cũng qua nhà nàng, hỏi thăm nói chuyện. Nàng kể chuyện hè nào nàng cũng đi du lịch châu Âu , đem khoe ảnh nàng chụp ở Pháp, Ý,.. khoe cái balô mua ở Leed.

Ôi, đúng là tiểu thư con nhà giàu chính hiệu ( nhà mình thì không giàu, chỉ khá giả thui, nhưng đến đời mình sẽ khác ). Thế là mình thấy kết kết (bị đồng tiền làm mờ mắt). Rùi thời gian cứ thế trôi đi, mình và nàng bắt đầu hẹn hò từ khi nào không bít.

Thời gian của mình bị xén bớt bởi mấy khoản: gọi điện thăm hỏi hàng ngày, đưa nàng đi mua sắm, thỉnh thoảng đi chơi cùng nhau..... mà thực chất mình có yêu zì đâu. Nhưng giờ dính bẫy rùi, rút ra cũng khó.

"Con giun xéo lắm cũng quoằn", sau sáu tháng làm nô lệ, mình quyết định vùng lên. Triệu tập ngay hội đồng tham mưu gồm mấy đứa bạn thân, bàn bác kế hoạch khới nghĩa. Sau hai ngày hai đêm, những bộ óc siêu phàm đã cho ra hai phương án hoàn hảo nhất:

±1: Mình giả vờ thay đổi thành 1 thăng hư hỏng, cho nàng chán ghét mình mà tự động rút lui.

±2: Nhờ mấy thằng bạn mình học trường khác cưa nàng , thế là mình rảnh nợ.

Ngay hôm sau, phương án thứ nhất được đưa vào áp dụng. Nói thì dễ nhưng làm mới khó, mình vốn con ngoan trò giỏi bây giờ hư đi kiểu gì? Thui thì mỗi khi gặp nàng, mình bập bõm điếu thuốc là ra vẻ dân chơi. Đầu tóc cắt theo moden " lau là sạch ". Nhưng nàng chả phản ứng gì cả, lại còn khen mình trông manly (chắc tại mình như thế thật).

Chiến thuật thay đổi, phương án thứ 2 được đưa vào áp dụng. Chết một nỗi kiếm được thằng hơn mình để câu nàng khó hơn mò kim đáy biển.Phương án này thất bại ngay từ trong trứng nước .

Đang trong giai đoạn bế tắc thì con bạn thân của mình biết chuyện. Nó chả úp mở zì cả đến nói ngay với nàng. Thế là hôm sau nàng hẹn mình ra chỗ cũ, nói chuyện. Câu chuyện kết thúc bằng lời chia tay.Nàng đem trả mình mấy món mình đã tặng. Mình cũng định trả nàng mấy món nàng tặng nhưng .. mình làm mất roài . Xong rùi mình định ôm hôn chia tay nàng cho giống phim Hàn Quốc nhưng nàng không chịu . Thế là 2 đứa đi về. Nàng thì khóc sướt mướt, còn mình thì tràn ngập niềm vui. Về sau nghĩ lại thấy lúc biết tin thi đỗ đại học cũng chỉ phấn khởi đến thế là cùng
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31