Thursday, 5. June 2008, 06:19:45
Thế là Sam "bé bỏng" của mẹ đã tốt nghiệp mầm non rồi, tháng 9/2008 là vào lớp 1. Nhớ mới ngày nào (câu này nghe sao cũ rích), mẹ đưa con vào nhà trẻ, con khóc, mẹ khóc. Trưa chiều đến đón con, thấy con nai nịt giày mũ, ôm cái cặp ngồi co ro một góc để đợi mẹ chứ không chơi với các bạn, trông tủi tủi thế nào ấy.
Rồi con lanh lợi hơn một chút, chỉ một chút thôi, cũng làm mẹ vui lắm rồi, nhưng lại chạnh lòng và lo khi nghe cô bảo con chậm hơn các bạn, 3 tuổi mà chưa biết nói, chưa chơi chung với bạn.
Mẹ xin cho con "lưu ban" nhà trẻ, khoan lên lớp 3 tuổi, nhưng ai cũng cười và cho là mẹ hâm.
Lên lớp 3 tuổi, con gặp cô T.A, một cô giáo tuyệt vời, một của quý, vừa quý vừa hiếm trong cái nghề giáo viên mầm non lương thấp, cực nhọc ... Cô đã dìu con đi những chặng đường đầu tiên trong hành trình hòa nhập với các bạn cùng lứa tuổi, mẹ yêu và quý cô lắm, con cũng vậy vì bây giờ mỗi khi cô ghé nhà chơi, con vẫn chạy ra đón cô mừng rỡ, mắt lấp lánh niềm vui.
Lên 4 tuổi, con gặp cô Ch, con đeo cô như sam, cô đi đâu con cũng lẵng nhẵng đi theo đến nỗi đầu năm sau con cũng không chịu lên lớp mới, cứ chạy về với cô mãi. Cô lấy chồng cũng không quên mời con dự đám cưới.
Lên 5 tuổi, con gặp cô D, một cô giáo dày dạn kinh nghiệm bao năm trong nghề, cô bảo gì là con làm răm rắp. Cả khi về nhà, con cũng hay nhắc lời cô, lúc mẹ bảo đi ngủ, con nhái giọng cô : "Cô Diễm nói sao, im lặng, nhắm mắt lại, chân duỗi thẳng ra, tay để lên bụng", hi hi !
Ngày con rời trường, ngồi trong buổi lễ tổng kết với con mà lòng mẹ cũng bùi ngùi, trường của con đã trở nên quá thân thuộc với mẹ từ lúc nào :
Đây là lớp của con, nơi mẹ vẫn ngấp nghé ngoài cửa trước khi đón con, để xem con đang làm gì, chơi gì khi chưa thấy mẹ.
Kia là cái cầu tuột con yêu thích, không bao giờ chịu ra về nếu chưa tuột qua nó một cái. Có hôm đông các bạn đang chờ tuột mà mẹ lại vội về, mẹ kéo tay con về không cho tuột nhưng con dứt khoát không nhượng bộ.
Kìa là bác giữ xe, người đã từng chứng kiến mẹ nước mắt ngắn dài đưa con đến trường những ngày đầu tiên, rồi mẹ có bầu em Bơ, bụng to tròn vẫn chở con đến trường, rồi bác lại được chứng kiến mẹ chở 2 đứa như chở vịt trên xe đến trường, rồi mẹ bận chở em đi học trường khác, bố ngày ngày đưa con đến lớp ...
Đến lúc từ biệt rồi con ạ, khi nào con thích, mẹ lại dẫn con về trường chơi nhé, chỉ e rằng, chiếc cầu tuột sẽ trở nên quá nhỏ với con, sân trường rộng rãi sẽ trở nên chật chội với con, và các cô giáo yêu quý lại mỗi người một nơi, không có dịp nhìn thấy cậu trò nhỏ ngây ngô ngày nào giờ khôn lớn ra sao ... Nhưng với mẹ, trường của con sẽ vẫn mãi ánh lên những tia sáng dịu dàng trong góc ký ức của mẹ dù cho mẹ già đến cỡ nào đi nữa, vì nơi đó mẹ đã đưa con đi những bước đầu tiên vào đời, tay trong tay.