Chuyện vui ôn thi
Tuesday, 20. October 2009, 09:48:32
Kiểm tra giữa học kỳ của các cấp tiểu học, cũng ôn thi như ai chứ bộ. Giúp con giải đề mà toát mồ hôi, cho mẹ đi thi chắc gặm được điểm 10 cũng rụng vài cái răng cửa … huống chi là chàng trai không được khôn lanh lắm của mẹ.
Này thì một đàn chim 12 con đậu trên cây, lát sau vài con bay tới, đếm lại thấy tổng cộng 15 con. Hỏi lúc nãy bao nhiêu con bay tới ? Cu Sam bí toàn tập.
Này thì Lan có hai chục cuốn vở, Lan cho bạn Nam 5 cuốn, hỏi Lan còn bao nhiêu cuốn. Cu Sam ngớ ngẩn đặt tính : 2 – 5 = ? con hổng biết mẹ ơi.
Rồi thì “đặt những câu giống nghĩa với câu sau : Bạn Bắc học hành chăm chỉ, khó khăn không nản”. Thôi rồi, Lượm ơi, là sao đây ? Nói là “Bạn Bắc siêng năng học hành, không sợ khó khăn được không ta ?”
Sai bét, có 3 cách nói :
-Bạn Bắc siêng năng học hành, khó khăn không nản đâu.
-Bạn B ………………………, khó khăn có nản đâu.
-Bạn B ………………………, khó khăn đâu có nản.
Giờ thì Sam rành lắm rồi, vì thày đã dạy :
-Cách 1 : thêm chữ “đâu” cuối cùng
-Cách 2 : vứt chữ “không” thay bằng chữ “có”, chữ “đâu” giữ lại
-Cách 3 : thay “không” bằng “đâu có”, dẹp chữ “đâu” cuối câu đi
(Mẹ : Ôi trời, đây là văn nói mà, có cần phải luyện tập như thế không ?)
Rồi thì tập làm văn, có câu hỏi gợi ý thì tạm ổn, không có câu hỏi gợi ý thì Sam cũng … tụt ý luôn, ngồi ngẩn tò te không biết nói gì, thế là tệ nạn bài văn mẫu lại ra đời, mẹ là đầu têu, cũng nhờ thế mà chỉ mất 5 phút Sam đã thuộc lòng 3 bài văn mẫu.
Tuy nhiên, mẹ vẫn tôn trọng ý văn của con, thế nên mới có bài “kể về người bạn thân nhất của em” như sau :
Bạn em tên là NAL. Năm nay bạn được bảy tuổi. Hình dáng của bạn hơi nhỏ và ốm. Bạn hay quậy phá và không chịu viết bài.
Còm-men của thày : bài này theo đúng luật thì vẫn được chấm điểm nhưng phụ huynh nên hướng cho bé nêu được những điều tốt đẹp về bạn mình thì hơn, hi hi.
Tuy học thuộc lòng là sở trường của Sam, vẫn có “tai nạn nghề nghiệp” xảy ra khi “kể về cô giáo lớp một của em” :
Cô giáo lớp 1 của em là cô X.H. Cô rất xinh đẹp và yêu thương học sinh. Có lần em để quên bút mực ở nhà, em đã cho cô mượn bút của em. Em rất quý mến cô.
Cho con học thuộc 3 bài văn mẫu (kể về bản thân, bạn, cô giáo) rồi mà mẹ vẫn chưa yên tâm vì nghe thày bảo năm ngoái có đề bắt học sinh tả về chú bảo vệ của trường !!! Nhưng thông tin đó mẹ biết cận ngày quá rồi nên chẳng kịp ôn cho con, hy vọng không ra đề này nữa, mẹ tranh thủ ôn : kể về một bạn gái & kể về cô bảo mẫu, còn nhân vật nào ở trường để kể nữa không ta ???
Này thì một đàn chim 12 con đậu trên cây, lát sau vài con bay tới, đếm lại thấy tổng cộng 15 con. Hỏi lúc nãy bao nhiêu con bay tới ? Cu Sam bí toàn tập.
Này thì Lan có hai chục cuốn vở, Lan cho bạn Nam 5 cuốn, hỏi Lan còn bao nhiêu cuốn. Cu Sam ngớ ngẩn đặt tính : 2 – 5 = ? con hổng biết mẹ ơi.
Rồi thì “đặt những câu giống nghĩa với câu sau : Bạn Bắc học hành chăm chỉ, khó khăn không nản”. Thôi rồi, Lượm ơi, là sao đây ? Nói là “Bạn Bắc siêng năng học hành, không sợ khó khăn được không ta ?”
Sai bét, có 3 cách nói :
-Bạn Bắc siêng năng học hành, khó khăn không nản đâu.
-Bạn B ………………………, khó khăn có nản đâu.
-Bạn B ………………………, khó khăn đâu có nản.
Giờ thì Sam rành lắm rồi, vì thày đã dạy :
-Cách 1 : thêm chữ “đâu” cuối cùng
-Cách 2 : vứt chữ “không” thay bằng chữ “có”, chữ “đâu” giữ lại
-Cách 3 : thay “không” bằng “đâu có”, dẹp chữ “đâu” cuối câu đi
(Mẹ : Ôi trời, đây là văn nói mà, có cần phải luyện tập như thế không ?)
Rồi thì tập làm văn, có câu hỏi gợi ý thì tạm ổn, không có câu hỏi gợi ý thì Sam cũng … tụt ý luôn, ngồi ngẩn tò te không biết nói gì, thế là tệ nạn bài văn mẫu lại ra đời, mẹ là đầu têu, cũng nhờ thế mà chỉ mất 5 phút Sam đã thuộc lòng 3 bài văn mẫu.
Tuy nhiên, mẹ vẫn tôn trọng ý văn của con, thế nên mới có bài “kể về người bạn thân nhất của em” như sau :
Bạn em tên là NAL. Năm nay bạn được bảy tuổi. Hình dáng của bạn hơi nhỏ và ốm. Bạn hay quậy phá và không chịu viết bài.
Còm-men của thày : bài này theo đúng luật thì vẫn được chấm điểm nhưng phụ huynh nên hướng cho bé nêu được những điều tốt đẹp về bạn mình thì hơn, hi hi.
Tuy học thuộc lòng là sở trường của Sam, vẫn có “tai nạn nghề nghiệp” xảy ra khi “kể về cô giáo lớp một của em” :
Cô giáo lớp 1 của em là cô X.H. Cô rất xinh đẹp và yêu thương học sinh. Có lần em để quên bút mực ở nhà, em đã cho cô mượn bút của em. Em rất quý mến cô.
Cho con học thuộc 3 bài văn mẫu (kể về bản thân, bạn, cô giáo) rồi mà mẹ vẫn chưa yên tâm vì nghe thày bảo năm ngoái có đề bắt học sinh tả về chú bảo vệ của trường !!! Nhưng thông tin đó mẹ biết cận ngày quá rồi nên chẳng kịp ôn cho con, hy vọng không ra đề này nữa, mẹ tranh thủ ôn : kể về một bạn gái & kể về cô bảo mẫu, còn nhân vật nào ở trường để kể nữa không ta ???














endless love # 20. October 2009, 09:53
dtklinh # 20. October 2009, 09:58
Anonymous # 20. October 2009, 10:13
Tại sao lại có thể can tâm cho con nít chịu trận như vậy được? kinh khủng giáo dục nước nhà....
Cho bé học bình thường đi, HS trung bình cũng không sao mà.
LinhMoon # 20. October 2009, 15:10
Anonymous # 20. October 2009, 15:23
Thật ra bản thân tụi nó thì không thấy khổ ải gì, vẫn hồn nhiên như cây cỏ thôi, trừ mấy đứa có bố mẹ lúc nào cũng muốn con 10 điểm thì hơi oải. Bản thân mình và bạn bè quen biết thì không ai dồn ép con cả, tùy theo khả năng của nó thôi.
Tuy nhiên, có nhiều bé giỏi lắm, giỏi hơn mong đợi của bố mẹ í !
Thu Trang # 20. October 2009, 15:51
Sam and Bơ # 20. October 2009, 15:58
Anonymous # 21. October 2009, 01:27
Em thua, em thua... chắc mai mốt con lớn cho con ở nhà đi bán vé số.học thế thì làm sao con sáng tạo được
Truc Ngan # 21. October 2009, 15:35
Hà # 22. October 2009, 10:11
Bibau # 25. October 2009, 06:13
Sam and Bơ # 25. October 2009, 07:05
- Em tên là gì ?
- Em học trường nào, lớp mấy, năm nay mấy tuổi
- Ở trường em được học những môn gì ?
- Tình cảm của em với ngôi trường ?
Còn kể về trường em chị không có, thôi cứ chế ra vậy, gói gọn trong 4-5 câu thôi, nhưng thế nào câu cuối cũng phải là "tình cảm của em đối với xyz nhé"
Anonymous # 13. December 2009, 00:49
...hay!