Con người hay con vật sinh ra rồi cũng phải chết đi... Chết sớm hay chết muộn, chết thanh thản hay chết dằn vặt, chết nhẹ nhàng hay chết đau đớn, chết trong yêu thương hay chết trong ghẻ lạnh.... Nhiều cái chết quá nhưng cái chết nào cũng có đau thương... Mình đã khóc 2 ngày liền khi con chó nhà mình chết, dù cái chết của nó là chết già, là giải thoát nó khỏi cái kiếp chó khổ cực... Và rồi mình đã vui cực độ khi nhìn thấy con chó con nhà bà ngoại. Mình đã nghĩ rằng đây là niềm an ủi cho mình, mình cũng gọi nó là Ki... Nhưng.... Ở đời mấy ai học được chữ "ngờ". NÓ CHẾT RỒI. Là chết trong ĐAU ĐỚN, chết khi cuộc đời nó chưa lật được 1 trang. Bà ngoại kể ông ngoại ngủ dậy sớm mở cửa cho nó ra, rồi một lát sau thấy nó co giật. Đến 2 giờ chiều thì chết... Buồn quá......
Cũng đã mười mấy năm, mày ở với nhà tao. Không quản bất cứ điều gì, mày lúc nào cũng trung thành và nghe lời. Chẳng biết từ bao giờ, với tao, mày đã trở thành một phần không thể thiếu trong cuộc sống của gia đình tao. Nhưng rồi cũng đến lúc mày được nghỉ ngơi. Mong rằng kiếp sau mày sẽ được làm người, được ở trong một gia đình giàu có, ăn sung mặc sướng, không phải khổ như kiếp này. Bình yên và thanh thản nhé!
Một ngày mệt mỏi qua đi mà chưa biết ngày mai sẽ như thế nào. Nói cho cùng thì cũng chỉ đến thế mà thôi. Cái gia đình Op này mỗi người một hướng. Không còn cảm thấy cái cảm giác ấm cúng mỗi khi mở Op lại có comment. Cuộc sống đôi lúc xô bồ nhưng rồi xô mãi thì lại chững lại vì bị dồn nén. Haizzz, nói sao cho hết nỗi lòng…
Ám ảnh… Anh Thành mất rồi. Mới ngày nào anh ấy còn sang phòng bọn mình đánh bài quẹt mặt. Thế mà giờ đây phải nghe tin người thân tìm thấy anh ở một quả đồi. Cuộc đời của một con người kết thúc vậy sao??? Như người ta, hơn 30 tuổi là có vợ có con. Vậy mà anh… Năm ngoái lớp mình mới đi viếng bố anh ấy. Giờ đây là viếng anh. Khi còn đi học, anh không nổi bật. Hoàn toàn bình lặng. Có lẽ tầm tuổi của anh không cho phép còn tồn tại sự nghịch ngợm. Mình tự hỏi, cả cuộc đời này, có khi nào trên khuôn mặt khắc khổ của anh bừng sáng lên chút gì đó gọi là hi vọng không? Có lẽ đây cũng là sự giải thoát cho anh. Cuộc sống không nhận anh thì anh hãy yên nghỉ ở nơi xa kia. Dành tặng cho người bạn của tôi những gì yên bình nhất. Hãy nở nụ cười anh nhé….