cay..cay...khóe mắt...
Friday, October 26, 2012 12:17:45 PM
Bỗng dưng tôi cãm thấy khóe mắt mình cay xé...những giọt nước muốn phá vỡ cái sự cố gắng của tôi để trào ra. Tim tôi nhoi nhói.....
Tôi đang có chuyện rất lo âu, nhưng lại ko thể giải bày cùng ai...và cũng chưa biết được kết quả của chuyện đó nên trong lòng luôn hồi hộp lo lắng và cầu mong đừng để mọi chuyện xãy ra tệ như thế.
Nếu ko công sức gần cả năm trời của tôi và mẹ ko cánh mà bay. Những dự định mà tôi mong ngóng cũng tan biến. Tuy đã trãi qua nhiều chuyện đời, sức chịu đựng của tôi cung rất tốt, tôi nghĩ mình có thể ko té ngã nhưng chắc hẵn tôi cũng phải mất khá nhiều nghị lực để vượt qua.
Tôi biết mình rất nhõ bé trong cái thế giới này. Tôi cố vượt qua cái sự nhõ bé của mình để bơi đến 1 thế giới mới, tương lai mới. Nhưng hầu như lần nào cũng bị nhưng cơn sóng lớn quật ngã và quay về vị trí ban đầu vs nhưng vết thương.
Tôi cần...cần lắm 1 ng có thể hiểu tôi..cần lắm 1 vòng tay che chở cho mình...cần lắm sự yêu thương chăm sóc của 1 ng...nhưng...tôi ko có gì...chỉ 1 mình tôi, chóng chọi tất cả.
Tôi ko cam tâm nhưng cũng ko biết làm gì khác hơn. Chống đối lại số phận ko lẽ là 1 điều vồ nghĩa.
Buông xuôi cũng ko đc, nắm lấy cũng ko xong...thật sự tôi ko còn biết đc mình nên lam thế nào...
(
Gục ngã ư...ko tôi ko thể...bởi còn công việc...tôi đã gục ngã 1 lần..tôi đang trong tgian cố gắng lấy lại cơ mà...
Tôi đang có chuyện rất lo âu, nhưng lại ko thể giải bày cùng ai...và cũng chưa biết được kết quả của chuyện đó nên trong lòng luôn hồi hộp lo lắng và cầu mong đừng để mọi chuyện xãy ra tệ như thế.
Nếu ko công sức gần cả năm trời của tôi và mẹ ko cánh mà bay. Những dự định mà tôi mong ngóng cũng tan biến. Tuy đã trãi qua nhiều chuyện đời, sức chịu đựng của tôi cung rất tốt, tôi nghĩ mình có thể ko té ngã nhưng chắc hẵn tôi cũng phải mất khá nhiều nghị lực để vượt qua.
Tôi biết mình rất nhõ bé trong cái thế giới này. Tôi cố vượt qua cái sự nhõ bé của mình để bơi đến 1 thế giới mới, tương lai mới. Nhưng hầu như lần nào cũng bị nhưng cơn sóng lớn quật ngã và quay về vị trí ban đầu vs nhưng vết thương.
Tôi cần...cần lắm 1 ng có thể hiểu tôi..cần lắm 1 vòng tay che chở cho mình...cần lắm sự yêu thương chăm sóc của 1 ng...nhưng...tôi ko có gì...chỉ 1 mình tôi, chóng chọi tất cả.
Tôi ko cam tâm nhưng cũng ko biết làm gì khác hơn. Chống đối lại số phận ko lẽ là 1 điều vồ nghĩa.
Buông xuôi cũng ko đc, nắm lấy cũng ko xong...thật sự tôi ko còn biết đc mình nên lam thế nào...
(Gục ngã ư...ko tôi ko thể...bởi còn công việc...tôi đã gục ngã 1 lần..tôi đang trong tgian cố gắng lấy lại cơ mà...






