My Opera is closing 3rd of March

Nhật ký của em

Ngày ngày...tháng tháng....cứ mãi trôi qua và em vẫn mãi...yêu anh

Subscribe to RSS feed

cảm xúc bất chợt.....

Hôm nay là ngày bthường như nhữn ngày khác.....cả đêm ko ngủ để giải quyết 1 đơn hàng cho cty. Hoàn thành đúng kỳ hạn tôi cảm thấy vô cùng nhẹ nhõm và vui lắm. Trút được cái gánh tôi nằm uể oải vs con cá heo của mình và cố chìm vào giấc mộng dù chỉ còn ngắn ngũi vài h nữa là tôi phải đi làm. Hơi lo rằng mình sẽ ngũ wên, nhờ 1 ng bn mà gần đây mình thường hay nc và chia sẻ có gì gọi mình dậy giúp.
Ừ thì đến h làm rồi, cặp mắt và ý chí nó oánh nhau quyết liệt , mãi 1 lúc mới ngồi dậy nổi. Ráng lây lai tinh thần và làm việc nào. Kiếm gì đó lót cái bụng xí đã.
Ố ồ hôm nay được lãnh lương, bthường thì hqa đã được lãnh rồi. Tháng này do quá nhìu chuỵn khiến tôi chẳng nhớ nỗi ngày tháng ==" .....
Nhìn vào bảng lương, dù đã tính được mức tiền mình được lãnh, nhưng cái số tiền trừ của tiền ăn hàng ngày làm tôi hơi khó chịu. Nó chiếm khá cao so vs dự tính của tôi sad....
Tôi đành ko ăn nữa để tránh 1 khoảng chi như thế từ hôm nay thôi....nhưng tôi lai lo lắng từ nay tôi sắp xếp mình thế nào đây, nếu cứ bỏ bữa trưa như nắm rồi thì liêu tôi có ổn ko :-s nhưng nếu ăn tôi bít ăn gì ở đâu mà có cái gía hợp lý hơn đây....>"< nếu như nhà tôi gần nhà tôi như những ng khác thì tôi đâu phải đau đầu vì chuyện này , thì tôi đã được về nhà rồi ....nghĩ đến chỉ cảm thấy tũi thân thêm .
Cuối năm, tôi đánh liều mua xe, để rồi ôm 1 khoảng nợ + 1 cái túi rỗng ăn tết. Những năm trước trong ng tui ít nhất 2 triệu đến 7 triệu sad zỵ mà năm nay phải lếch đi mượn ma ma 1 triệu dằn túi. Đầu năm zô ko đủ tiền trang trãi mọi thứ, đành cắn răng lây lất qa tháng. Ráng qua 2 tháng thui, tháng thứ 3 chắc chắn tôi lai có dư nhìu, nhưng trãi qa 2 tháng này quả khó chịu vs cái cảnh ko dám ăn dám xài gì. sad chẳng thể tỏ cùng ai. Trong mắt nhìu ng tôi là 1 nhìu lun có nhìu tiền..(...cmn >"< nhà chúng mày giàu có mà cứ soi mói t thía, t có tiền do t cố gắng làm cực lực, thâu đêm suốt sáng, tay đau rươm rướm máu vẫn ko dám nghĩ tui bây có bít ko. Sao chỉ bít nhìn vào những lúc t sướng còn những lúc t mún khóc vì đau đớn của đôi bàn tay khô ráp và nứt ra thì sao. )
Tôi luôn tỏ ra mình là cứng rắng, nhưng trong lòng tôi rất mềm, nó dễ tổn thương lắm, nó dễ tan vỡ lắm....
Từ ngày a bỏ tôi lại, tôi cũng đã chẳng còn vấn vương gì nhìu nữa. Tất cả sự cố gắng cũng chỉ mún đợi đến 1 ngày a thay đổi snghĩ và quay lai vs tôi, cố gắng rằng mình xứng đáng vs a. Nhưng tất cả chỉ là dối lòng...
Song song đó còn 1 ý nghĩ, tui ko cần a , ko cần 1 ai, tôi có thể đứng đc = đôi chân của mình, = sức của mình.....nhưng tôi ko thể xóa bỏ được những cảm xúc dâng trào, những khoảnh khắc cô đơn trống vắng sad(....
Tôi đau, tôi khổ, tôi kiệt sức đều cũng chỉ có mỗi mình tôi đối diện và sau những lúc như thế tôi phải tự bò dậy chẳng ai đến mà cho tôi 1 sự cổ vũ nào.
À gần đây tôi mới nhận biết được 1 sự thật phũ phàng, đó là t/iu được mua bởi thể xác =)) V~ thật.....dù cố gạt bỏ ko tin nhưng nó hoàn toàn là sự thật ko còn cách nào phũ nhận được nữa. Tôi đã thử rồi, 1 thằng đàn ông ngỏ lời wen " ừ thì mình sẽ tìm hiểu " tôi đồng ý... Nhưng 1 time ngắn họ thấy ko được gì từ thể xác từ hành động âu yếm vs tôi, họ gạt tôi ra, trốn tránh xua đuổi và lơ tôi đi như chưa từng nói những lời trêu ghẹo =))
Còn con bn tôi, 1 mình nó wen 1 lúc 3 ng. Ngủ vs tất cả 3 ng zỵ mà họ vẫn chạy theo =)) ôi cuộc đời như thế có phải là ko công = ko nào .
Zỵ thì hỏi tôi phải làm sao, cái tôi cần là 1 ng mang lại sự ấm áp và tình cảm chân thành.........