Skip navigation.

Log in | Sign up

Just an entry

Tonight I spent half an hour reading what I had written for the last 2 years. Thanks to the information technology I can store all my writing so that tonight I fortunately have an opportunities to live, again, with my memories. I read my entry- 2007 and the one- 2009 and I found one important thing: the CHANGE.

I once read a speech somewhere in the Internet: "We won't have to change our friends if we know our friends always change". By reading all my thoughts in this high-school period, I realized how much I and my friends have changed. Yes, the CHANGE is something we cannot avoid in our life. It, naturally, just happens. Hard to realize but has some kind of power to make itself become special. It happens in every single corner in our soul, our mind, our heart and our life also. As for me, I've just known I did make a substantial progress to become a TODAY-ME, to become somehow much friendlier and braver and lovelier than 2-YEAR-AGO-ME :D. (Yeah, that's exactly what i think 'bout myself). Moreover, I've just known how stupid I was to deny my true feelings to follow something quite unreal. (That's the cause of my latest stt on fb ). However, I shall be happy to realize that things always change. I change. You change. And our life change. Therefore we can still hope of a new and different situation in which we can act in the way we'd love to. It's just like turning to another page...


I know life is not always as pink as I think ^^. However, at somewhere deep inside me I found the pink color which helps me a lot in dealing with my life problems.

Thank you for reading this (boring) entry.

"One voice"

Như một câu chuyện. Như một giấc mơ...



Vẫn lại là một buổi tối cuối tuần. Một bản nhạc ngọt ngào cất lên rồi dần lan chiếm tòan bộ không gian trong căn phòng bé nhỏ. Hình như có một dòng sông nhỏ vừa chảy vào, rất chậm rãi...rất dịu dàng...

[như là một điệu slow tình cảm dành cho!](*)

Trời dạo này bắt đầu lạnh rồi. Đà Nẵng là thế, cứ mưa xuống là lạnh. Dù sao, ở trong nhà vẫn rất ấm áp. Bỗng dưng có cảm giác như thể đang xoa tay vào một cốc cà phê sữa nóng rực (mà tỉ lệ sữa chiếm phần áp đảo), và tâm hồn thì phiêu diêu trong những "shing a ling a ling" của một thời nào đó...

Và gấp lại...


"Cây nến cuộc đời vẫn cháy dang dở, đấy là một cây nến thơm, nhưng chỉ khi đốt lên mà thôi. Mỗi lần sáp nến chảy xuống, là mỗi lần bầu không khí lại đượm lên mùi của quá khứ, mùi nồng ấm, có khi cay xè, nhưng lại khó quên lắm… " - Trích từ blog của một người bạn./ALIGN]

You'll Be In My Heart



Buồn ơi là sầu!

Hồi tối nghe thầy Hưng nói mà mình thấy "ớn" quá: "Hóa dứoi 8 thì về mua cái bao tải, chui vô rồi lăn xuống dưới sông Hàn cho rồi". Hic, nếu nghe lời thầy thì có lẽ bây giờ mình đã tàn rồi. Đúng là mình! Không chịu làm việc cho hết mình để rồi phải lãnh hậu quả. Xấu thật. Thấy rất có lỗi với gia đình, với thầy Hưng, thầy Dũng, thầy Tuấn, thầy Sơn, và với chính bản thân nữa.

Buồn!

Thôi quấn bao tải học bài đây!

Buồn ơi là sầu!

Hồi tối nghe thầy Hưng nói mà mình thấy "ớn" quá: "Hóa dứoi 8 thì về mua cái bao tải, chui vô rồi lăn xuống dưới sông Hàn cho rồi". Hic, nếu nghe lời thầy thì có lẽ bây giờ mình đã tàn rồi. Đúng là mình! Không chịu làm việc cho hết mình để rồi phải lãnh hậu quả. Xấu thật. Thấy rất có lỗi với gia đình, với thầy Hưng, thầy Dũng, thầy Tuấn, thầy Sơn, và với chính bản thân nữa.

Buồn!

Thôi quấn bao tải học bài đây!

kungfu patience piano

Vừa xong phần hàm. Bây giờ cũng chưa khuya lắm. Có lẽ vẫn còn một chút thời gian để viết...

Đang nghe "Patience" của Take That theo lời giới thiệu của một trang web mình vẫn thường vào. Có cảm giác như bài này viết ra để dành cho mình. Có lẽ đa số con người đều có những biến chuyển xúc cảm giống nhau về bản chất, và đấy cũng là lí do tại sao một bài hát, một bài văn có thể nhận được sự đồng cảm của nhiều người.
(Thật ra đến khi viết câu này thì bài "Patience" đã hết, mình vừa chuyển qua nghe nhạc phim Kungfu Panda :yes: )

Rất muốn viết một cái gì đó. Viết cho hết sức mình. Viết cho ra một cái gì đó đáng để đọc. Nhưng sao không làm được vậy? Vẫn cứ rối ren trong những ngữ từ, những ý tứ, cấu trúc :faint: (xỉu)

Everbody was kungfu fighting....

Muốn đi học kungfu dễ sợ (though I think I look a lot like Po). Muốn đi học cả piano trở lại nữa (kungfu piano :jester: ). Thích có thời gian rảnh lên mạng tập vài bài chơi cho vui. Ngày trước đã đàn được cả một đoạn "Song from a secret garden" với cả "Lettre à Elise" rồi đấy nhé :cool:, , đoạn sau quá trình nên không tập nữa, để dành đến hè năm sau :D

Kết thúc show bằng 1 tràng...
\:knight: :chef: monkey :heart: Homer: Doh! penguin cow bug rip

JAS VẪN BỜM NHƯ THUỞ NÀO

Chủ nhật. 23:14 - haha, bé lười tối chủ nhật cũng "thức khuya" ghê gớm.

Hôm ni học từa lưa mà chơi cũng từa lưa không kém ta ơi. Học hàm một ngày (ngày 3 buổi, buổi hơn 1 tiếng chớ mấy lắm :lol: ), tối còn bon chen được xuống dưới nhà coi "Kungfu Panda". Huhu, tự nhiên đen thui y như cái mắt con Po rứa nè, mở ti vi ra ngang đoạn hai thầy trò luyện bài tập bánh bao rồi, coi được có xíu xiu hà, 9h30 là hết mất (trong khi bắt đầu xem lúc 9h). Coi xong film ngồi ngẩn ngơ không biết hồi mô mới có lại phim hoạt hình hay như rứa. Vừa sâu sắc mà vừa hề hề. Hề từ cái em Po mắt thâm cho tới "bác" sư phụ luôn. Mà sâu thì cũng sâu y như cái vực chỗ hai phe giao đấu đó. Ước gì hôm nào mình khảo sát xong HBO nó chiếu lại hè, cho mình coi từ đầu luôn hí.

[Có thấy bài nì ta viết theo phong cách mới hông?] - hừm, hỏi ai ri ta?!?

Tối nay mới soạn bài văn "Người lái đò trên sông Đà" (Nguyễn Tuân). Không biết tự nhiên hôm học xong bài Lorka cảm hứng học Văn sụt vèo vèo, may đọc bài sông Đà này chỉ số đam mê lại tăng lên lại. Soạn xong rồi cảm hứng vẫn còn tràn trề quá, bèn "tức văn sinh tình" phang luôn một câu vào vở soạn, nguyên văn như sau: "Có lẽ đây là bài văn hay nhất của thời đi học, chỉ trừ đoạn trích trong "Thương nhớ Mười Hai" hồi lớp 7".

Ơ không biết răng tự nhiên viết xong câu ni có một số thứ đang biểu tình tui nè. Là mấy bài thơ hồi nhỏ xíu đó. Mấy bài thơ nho nhỏ xinh xinh y như ai kia hồi còn đang quẹt mũi bặm môi cầm bút chì luyện chữ vậy.
"Ai dậy sớm. Bước ra vườn. Hoa ngát hương. Đang chờ đón...."
rồi thì...
"Ông bị đau chân. Nó sưng nó tấy. Đi phải chống gậy. Khập khiễng khập khà..."

"Lớp Một ơi lớp Một. Đón em vào năm trước. Nay giờ phút chia tay. Gửi lời chào tiến bước..."

Mấy bài thơ ni, có khi đọc lại đúng lúc đang "nostalgia", chắc rơi nước mắt, xúc cảm dâng trào đến mức phải...viết blog luôn quá:idea:

Ước chi thi tốt nghiệp với thi ĐH mà họ ra phân tích mấy bài thơ ni hè. Mình chẳng thích Sóng, chẳng thích Việt Bắc, chẳng thích Lorka (hồi trước có thích nhưng mờ...hừ, con người tiêu cực (tui đang nói tui chứ tui ko có nói Lorka hén)...), chỉ thích thơ trong sách ngày xưa đi học cấp I thôi. Ừ nhưng mà lỡ họ ra mấy bài đó, thể nào bạn Khang Ninh cũng bị dính chưởng 5,6, bài phê đỏ chót "LẠC ĐỀ". Chắc rứa quá, phân tích thơ thì ít mà ngồi nhớ chuyện xưa thì nhiều mà, hehe:star:

Facebook hư hòan tòan rồi nè. Chắc đến cuối tuần sau mới vô được. Rứa cũng hay. Đỡ bị cái cục gương đáng ghét thích châm chọc xâm xỉa người khác đó nó bảo "Khang Ninh còn đẹp hơn vì ngày nào cũng luyện yoga trên Facebook":irked:

Thôi đi nằm trăn trở (trăn qua trở lại)

PS: Cho những ai tình cờ đi lạc vào chốn này và chưa nghe bài Airplane - M.I.A : NGHE ĐI!



rainy night 25.11

Hơi hơi mệt...

Cái năm học này, vừa muốn cho nó trôi thật chậm, lại vừa muốn cho nó qua thật nhanh. Mình đang nghe bài "Một thoáng quê hương" nè, hay quá, lần nào nghe cũng thấy nhớ hồi nhỏ xíu còn ở nhà cũ, buổi tối hay đi vô thư viện trường đại học KT với mẹ, vừa đi trên đường vừa nghe mẹ hát "Tung bay tà áo tung bay..."

...

Có lẽ một trong những tính từ để nói về mình là "nostalgia" ^^, seriously, I love things which remind me of my childhood. instrumental music. paintings. photos. songs. and even a random scene. they all have some kind of power to bring me back to my past time. and that's why they are my love...

Dạo này có tiến bộ một chút so với trước. Có lẽ là nhờ tối hôm kia ráng thức khuya một xíu để viết thẳng thắn tất cả những gì đang rối ren trong lòng mình vào nhật kí (viễt xong bút cũng gần hết mực). Cảm thấy khá thoải mái vì đã xác định được một số thứ mà lúc trước bị xếp vào loại undefined. Thôi thế là qua giai đoạn khủng hoảng nhé (chưa biết có trở lại hay không). Now just focus on what deserves to be focused on.



li la li la li la

Định viết bài này trên fb nhưng thôi. Không muốn nhiều người đọc (đúng hơn là không muốn ai đọc), không lại có ý kiến không hay về mình.

Một bài thơ có nhiều cách hiểu. Nhưng không lẽ nó nhiều đến mức mà cách hiểu thơ của mình chẳng giống gì với bài giảng của cô cả. "Đàn ghi ta của Lorka" - TT thường "bị" xem là một bài thơ khó, nhưng mình thấy nó dễ hiểu hơn "Sóng" của XQ. Tuy vậy, không biết tại sao...

"Khi tôi chết hãy chôn tôi với cây đàn"

Theo mình đó là một sự gắn bó, mà cũng có thể là một sự kiêu ngạo. Nó khó có thể mang ý rằng "chôn đi những cải tiến của ông để khỏi cản trở cho những bước cách tân khác". Nếu nó mang nghĩa ấy, có lẽ "hãy chôn cây đàn với tôi" sẽ hợp hơn. Vốn từ ngữ và cả vốn hiểu biết của mình thật sự quá hạn hẹp, không đủ để diễn tả ý tứ đang có trong đầu, cũng như chưa có đủ niềm tin để khẳng định thật chắc chắn ý của mình.

"Tây Ban Nha áo choàng đỏ gắt"

Đây có phải đang nói về thời thế chính trị không? Mình thì thật sự không nghĩ vậy. Có lẽ do học IELTS hơi bị dữ nên đâm ra thấy câu này hơi bị lạc lõng (không đảm bảo đủ độ unity ^^). Hơn nữa, theo mình áo choàng đỏ là một hình ảnh đẹp, một hình ảnh truyền thống đặc trưng của Tây Ban Nha, nên nếu đem hình ảnh ấy để nói về sự bức bối của chính trị thì cũng hơi...không thuận lắm. Mình thì mình hiểu là "áo choàng đỏ gắt" nói về chính Lorka - với sự cách tân, đổi mới táo bạo và một tính cách thẳng thắn, chính trực. Theo mình nếu hiểu như vậy thì câu này sẽ "đòan kết" hơn với 5 câu còn lại trong khổ 1. Hơn nữa, mình còn tin vào ý kiến này bởi từ "áo choàng" được lặp lại ở câu 3 khổ 2 với (có lẽ là) cùng một ý nghĩa như thế.

"Chàng đi như người bị mộng du"

Lại một lần nữa ^^, mình gặp một sự bất đồng (hic, thiệt mệt quá). Mình không nghĩ rằng "như bị mộng du" lại là "thản nhiên và dũng cảm". Có lẽ do ít đọc văn chương quá nên cũng chưa khi nào thấy hình ảnh so sánh ấy cả. Mình thì mình nghĩ (ha ha, cái này hình như "điệp cấu trúc" - điệp kiểu này thì các anh chị có lẽ biết trình độ văn chương của em thế nào rồi :D) ông Lorka bị phát xít giết năm 37 tuổi. Ở tuổi này thì dù có dự cảm cái chết như thế nào, thì thực tình cũng khó tránh khỏi ngỡ ngàng khi thấy cái chết đang ập xuống thân phận mình (xin nói luôn là lời văn này mình lấy trên mạng). Nếu là mình (so sánh thật kì cục) thì mình không thể thản nhiên được. Hơn nữa, có thể đây vừa là cảm xúc thực của Lorka, biết đâu có thể cũng là một cách Thanh Thảo cách tân thơ của mình thì sao? Vốn TT cũng không muốn đi theo đường mòn khuôn sáo mà.

Biết đâu...?

Hôm nay mới học có 3 khổ mà mình đã hơi bị lung tung thế này rồi (thật ra câu nào mình cũng có chỗ lung tung, nhưng mà không có đủ kiến thức để dám viết những cái lung tung ấy, sợ bà con cười cho thúi mũi.) Thiệt tình rất mong mọi người cùng chia sẻ và chỉ vẽ cho, chứ thật lòng mà nói thì mình chẳng biết gì về thơ văn, Lorka thì cũng biết sơ sơ qua tiểu dẫn :frown:(. Mong nhận ý kiến phản hồi ^^

19/11/09

Ôi lạnh...

Private or public? Thôi kệ cứ để public trong hẻm tối thế này cũng được.

Lạnh ghê!!!!

Dạo này hình như văn chương đang bắt đầu chuyển sang một phong cách khác rồi thì phải. Tự nhiên chuyển thế, không biết tự khi nào...
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31