Skip navigation.

Log in | Sign up

áp thấp nhiệt đới

Mưa...
Có lẽ trong lòng mình cũng đang có áp thấp nhiệt đới.

Thật đáng buồn làm sao. Hình như có ai đó đã đúng. Hạnh phúc của mình chỉ xoay quanh hai vấn đề: thành công và thất bại. Không, chỉ là "hình như" mà thôi, bởi lẽ mình vẫn hy vọng người đó sai...

Buồn quá...

Chuyện linh tinh

Ngày hôm nay trời cũng đẹp như mấy ngày trước. Lúc chiều mình đi đón em trên đường Nguyễn Gia Thiều. Trong lúc đợi, mình chợt gặp một cảnh tượng...

...Một cậu bé trai rất xinh, chắc khoảng 9,10 tuổi, mặt mày trắng trẻo, sáng sủa, tay cầm một túi quả vải chạy đến gõ cửa nhà hàng xóm. Người ra mở cửa là một cụ già tóc đã bạc trắng, miệng đang móm mém nhai trầu. Cậu bé bảo bà mình từ quê mới ra, mang cho hàng xóm ít cây nhà lá vườn. Cụ già ra mở cửa cười rất hiền, mời cu cậu vào nhà cùng ăn vải luôn (mình để ý thấy lúc ấy trong nhà chỉ có mỗi bà cụ.) Cậu bé ngượng ngùng từ chối, bảo con chỉ mang sang thôi, con ăn ở nhà rồi. Nghe vậy, cụ già bèn ngồi xuống, lấy bớt một phần vải trong túi gửi lại cho bé. Cu cậu lúng túng chẳng biết làm thế nào, bèn lỏn lẻn cười rồi bối rối đi ra xa, miệng nói nhỏ "Dạ thôi, bà con còn nhiều vải ở nhà lắm" ^^.

Nói xong, cậu nhỏ bỏ chạy (có lẽ ý định của cậu nhóc là chạy thật nhanh, nhưng thấy như thế có vẻ hơi mất lịch sự nên cu cậu chuyển sang kiểu chạy lon ton trông rất chi là ngộ nghĩnh). Thoắt cái, cu cậu đã biến vào nhà. Cụ già vừa được biếu vải vẫn còn đứng ở cửa nhìn sang, trên gương mặt cụ vẫn còn nét cười rất hiền...

Không lâu sau, chắc khoảng 5s sau, cậu nhóc lại lon ton chạy ra lại. Lần này cậu lại cầm trên tay một túi vải nữa. Cậu băng qua đường và lại tiếp tục gõ cửa một nhà hàng xóm khác. Ắt hẳn là cậu đang tiếp tục "thay mặt" bà của mình biếu quà cho nhà bên ấy đây mà. Trong lúc ấy, cậu nhóc không hề biết rằng cụ già ban nãy vẫn đang nhìn cậu với ánh mắt rất vui cùng một nụ cười rất hiền (mà bây giờ mình vẫn có thể hình dung lại được ánh mắt và nụ cười ấy.)

À, ngòai bà cụ, còn có thêm mình cũng đang nhìn cu nhóc ấy nữa chứ :D

...

Bạn biết vì sao mình ấn tượng với những cảnh ấy không? Bởi vì ngày xưa, có lần bà nội mình vô Đà Nẵng chữa bệnh, bà cũng đã từng dẫn mình đi quanh xóm biếu ít quà quê cho mọi người. Hồi đó mình chỉ biết đứng xớ rớ bên bà, và hình như mình cũng từng có nụ cười bẽn lẽn y như cái thằng bé đó. Nhìn thấy cậu bé, mình bỗng gặp lại chính mình của những ngày trước. Ôi...con nít...thời nào cũng vậy...

Cu cậu đã rất ngoan vì biết nghe lời bà. Cu cậu cũng rất dạn dĩ và lễ phép khi nói chuyện với hàng xóm. Cu cậu còn biết ý tứ khi mỗi lần đi biếu chỉ mang theo một túi vải duy nhất chứ không cầm cả 2,3 túi đi một lần (làm thế thấy giống như đi phân phát lắm). Cu cậu là một đứa bé rất có giáo dục, và bỗng dưng mình thích làm bạn với cu cậu :rolleyes:

Còn một chuyện nữa...

Hôm nay, để chống buồn chán rảnh rỗi, mình lại lên nhà sách Phương Nam đọc cọp. Mình mua được quyển "Nàng công chúa nhỏ", chỉ có 17 000. Lý do đầu tiên mình mua quyển này là vì tác giả của nó là Frances Hodgson Burnett - cũng chính là tác giả của "Khu vườn bí mật" - my very favorite book. Lý do thứ hai là mở đầu của nó rất hấp dẫn, tạo cho mình cảm giác muốn đọc một lèo từ trang đầu đến trang cuối, y như cái cảm giác mình đã từng có đối với "Khu vườn bí mật". Và quả thực, quyển truyện cũng xứng đáng để mình bỏ ra 17 000 "mồ hôi nước mắt" (dạo này mình phải tiết kiệm vì không còn nhiều tiền để chi tiêu nữa, trong khi còn đến hơn 2 tháng mới tiếp tục có tiền mới).

Hôm nào chắc mình sẽ luyện viết văn cảm nhận. Cũng trên blog này luôn. Mình viết văn lủng củng, khô khan quá!"Đồng hoa cải"

Hôm nay...

Hôm nay là một ngày vui và thỏai mái. Mình có 2 hiểu lầm lớn đã được xóa bỏ (hâm mộ mình ghê^^). Bây giờ thấy thỏai mái vui vẻ lên hẳn.

Hôm qua em mình mua quyển "Lũ trẻ nhà Pender Wick". Hay cực kì luôn nhé! Mình xếp cho nó hạng 2, đồng hạng với quyển "Giáo sư và công thức tóan", tuy vậy vẫn chưa thể hạ gục được "thằng" hạng nhất "Khu vườn bí mật" - a really special book.

Sắp hết pin rồi. Thôi post vài dòng viết ngắn vậy đã.

Ngày xưa ơi...

, , ,

...Đó là một căn nhà nhỏ trong khu tập thể đại học Kinh tế. Một căn nhà xíu xiu, có mảnh sân tráng xi măng cũng nhỏ tương xứng. Đó là nơi tôi đã trải qua sáu năm đầu tiên của cuộc đời mình...

Tôi còn giữ đây một tấm ảnh chụp từ lâu lắm. Từ cái thuở tôi là một cô bé răng cái sún cái xiếc đứng trên lối đi cạnh một bãi cỏ hoang, mặc một chiếc váy hoa tự chế của mẹ, tay cầm cái dù sặc sỡ đứng giữa trưa nắng nhe răng ra cho có một tấm ảnh "để đời". Tôi nhớ cái bãi hoang trước nhà tôi, cỏ dại mọc cao đến đầu gối, cứ mỗi tối mùa hè tôi với mấy bạn hàng xóm lại ra đấy bắt cào cào. Cái bãi hoang còn là nơi tôi hay giấu cái xe đạp ba bánh có tua rua của mình không cho mấy thằng anh con bác thợ sửa xe đầu xóm lấy mất. Nhớ có một lần các anh chàng quậy mượn xe nghịch cho đã đời xong, tôi đếm thấy mất tiêu đâu hai cái tua rua, thế là chợt buồn mất mấy ngày. Cái xe đạp xanh có rua ấy tôi giữ cho đến tận khi học hết tiểu học, rồi lại cho ai mất...

Tôi tự hỏi không hiểu vì sao mình hay nhớ những kỉ niệm từ xa xưa rõ đến thế, trong khi những chuyện mới xảy ra hôm qua hôm kia thì lại chẳng nhớ gì nhiều. Có lẽ bởi vì chúng thật đặc biệt đối với tôi, chúng là một phần của con người tôi. Đôi khi chục năm nữa, tôi sẽ lại nhớ rõ ràng những chuyện của bây giờ...

Tôi nhớ những buổi chiều mùa hè, cứ nghe nhạc phim Tây du kí là biết ngay sắp đến giờ ăn cơm. Từ nhỏ đến lớn, cứ mỗi buổi ăn, tôi ăn đúng hai bát cơm, một khô, một ướt. Cái thói quen ấy mãi đến bây giờ vẫn còn. Và cả những món ăn ưa thích của tôi nữa chứ. Nào là bánh bèo, nào là thịt luộc... Ôi, tận đến khi 17 tuổi rồi tôi vẫn chưa hề hết thích chúng...

Thương nhớ lắm những ngày xa xưa ấy. Tôi nhớ những đêm hè đứng gió, ba tôi kê một cái giường tre nhỏ ngòai sân, bắt một cái quạt chạy ro ro rồi nằm xoa lưng cho tôi ngủ. Không hiểu sao viết đến dòng này, tôi thấy nước mắt mình gần chảy. Tôi nhớ cái con bé tôi của những năm 4, 5 tuổi. Ngoan ngoãn, ngây thơ và rất rất trong sáng...

Tôi muốn được một lần trở về những tháng ngày ấy. Tôi chọn cái theme hoa này, vì nó gợi cho tôi những kí ức xưa cũ. Màu hoa ấy, màu lá ấy, màu nắng ấy, dường như đã có một thời tôi gắn bó với chúng lắm. Bỗng nhiên chúng hiện ra y như là một giấc mơ vậy...một giấc mơ thật đẹp...

Tối nay trời thật oi bức. Tôi lên mạng và bất chợt nghe những bài hát của thời thơ ấu.

Quê hương là chùm khế ngọt
Cho con trèo hái mỗi ngày
Quê hương là đường đi học
Con về rợp bướm vàng bay

Cảm ơn nhà thơ Đỗ Trung Quân đã viết nên những câu thơ gần gụi với tôi đến vậy. Có phải vì tuổi thơ ai cũng có nét giống nhau, cũng hồn nhiên, thanh thản, trong trẻo như một giọt sương buổi sớm? Ước gì tôi được trở về với những khoảnh khắc ấy một lần, để rồi tôi sẽ chợt nhận ra rằng những ưu tư, phiền muộn của ngày hôm nay chỉ là một gợn mây thoáng bay giữa bầu trời trong vắt...

...

Tôi viết bài này vì hôm nay quả thật tôi rất buồn... Thế rồi tối nay, tôi nghe được vài bài hát về thời niên thiếu, xem được một bức ảnh về buổi sáng Tết của những năm 90. Bỗng chợt tôi nhận ra, tuổi thơ tôi là nơi nương náu tốt nhất mỗi khi tôi muốn rời khỏi thực tại mình đang sống. Nhớ về những gì trong trẻo, hồn nhiên giúp tôi dễ rơi nước mắt hơn... Và tôi lại là tôi của những tháng ngày xa xưa ấy...

Tôi muốn khóc quá...có ai hiểu được không...
Ngày xưa

Ngày mưa lâm râm

Trời mưa lâm râm. Ngồi sầu không có chuyện gì làm, bèn lôi thử 1 test reading ra làm. Trời ơi, chuyện gì thế này? :no: Làm xong chỉ muốn ré lên một phát tinh thần được an ủi. May mà mình có đủ "bản lĩnh" để kìm tiếng ré lại trong cổ họng, chỉ tự thầm bảo ban mình phải học nhiều hơn nữa.

Đau thương, buổi đầu tiên trở lại với ielts sau những ngày xa cách quả thực là đau thương. Không. Không thể đổ lỗi cho bất kì cái gì được, vì mình là người quyết định tất cả cơ mà. Trước đây mình đã từng làm rất tốt điều đó, vậy không có lí gì bây giờ mình không thể cả. Tất cả chỉ là vấn đề thời gian, sự kiên nhẫn, tính quyết tâm. Nhưng hỡi ôi, kiên nhẫn và quyết tâm HỌC trong một mùa hè đáng lẽ phải nghỉ ngơi và làm những việc năng động hơn, thật khó khăn kinh khủng!!!

Nhưng đó là cái giá phải trả. Đó là cái mà những người không hề thuộc dạng thông minh xuất chúng phải vượt qua để có lấy cái họ muốn. Mình cứ tưởng là một mình mình sẽ làm được hết. Nhưng không, thật sự bây giờ mình cần một cái gì đó, hay một ai đó lên dây cót tinh thần cho mình. :bandit:

Họ bảo cái chiến thắng lớn nhất là vượt qua được chính con người mình. Muốn chiến thắng thì phải đấu tranh. Phải chiến đấu đi thôi, ta ơi!!!!!!! Không thể chịu nổi nữa rồi.

Quyển truyện Ethan Frome Nam tặng - phải đấu tranh kinh khủng lắm mới đọc được hết phần...mở đầu trước chương một. Đôi khi mắt vẫn lướt qua các chữ trong sách, mà đầu thì suy nghĩ những chuyện đâu đâu. Cuối cùng chợt nhận ra mình chẳng hiểu gì cả, thế là cặm cụi đọc lại từ đầu. Cứ thế, và đã ba ngày trôi qua, mình mới đọc được 3 trang. :faint:

Thôi không đắm chìm ngủ mê nữa. Dậy đi thôi. Ai thấy tui chỉ già mồm nói nhiều mà không chịu làm, hãy đánh đấm tui vài phát cho tui tỉnh ngủ - làm ơn.

the second Ways


Bài viết cuối cùng trên Yahoo, và cũng là lý do tại sao mình lập 1 cái blog ở chốn này:


"Hôm nay nhận được thư của Yahoo. Ways ơi, thế là tao chuẩn bị vĩnh biệt mày rồi!!!

Thời gian qua, blog Ways đã là nơi mình giao lưu với bà con trên mạng, là nơi mà mình ghi lại hầu hết những chuyện vui nhất, những suy nghĩ muốn được chia sẻ nhất của mình. Mình còn có vài cái blog nữa, nhưng cái này có thể nói là gần như chính nhất. Một cái blog bên myopera mình lập hồi hè lớp 9 để ghi lại những gì buồn rầu, xui xẻo, những cảm xúc ẩm ương từ những ngày "ấu thơ" lớp 9 tới giờ ^^(nhưng thực ra mình thấy cũng chẳng ẩm ương mấy, "loãng moạng" nữa là đằng khác ), etc... Bây giờ có lẽ mình sẽ lập một cái myopera nữa và set public để tiếp tục có chốn giao lưu. Dừng viết một chút, đi lập một cái đã.

Xong, và đây là blog của tui: Ways

Hy vọng post bài này thành công
"

Cái hoa ở theme mình có phải hoa hải đường không nhỉ? Mình nhớ có lần đọc đâu đó bảo rằng loại hoa tượng trưng cho những người thuộc cung Thiên Bình là hoa hải đường :rolleyes:
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30