ĐIỀU GÌ ĐÃ XẨY RA? LỬA GIẬN ĐÃ TRÀN VÀ NHÀ NƯỚC TRUYỀN THÔNG NGƯỢC
Tuesday, February 12, 2008 5:24:00 PM
Cuộc cầu nguyện ngày 25 tháng 1 năm 2008, sẽ là một cột mốc trong lịch sử Giáo hội Công giáo Việt Nam, sẽ được nhắc tới như một biến cố giữa những dòng thăng trầm của đời sống một Giáo hội dưới thời Cộng sản.
Như bao buổi cầu nguyện khác đã được tiến hành từ hơn một tháng nay, buổi cầu nguyện trưa ngày 25 tháng 1 năm 2008 là buổi cầu nguyện ôn hòa của giáo dân sau buổi lễ mừng Hồng Y Phao lô Phạm Đình Tụng 90 tuổi và các năm chẵn trong các mốc cuộc đời tận hiến của Ngài. Một vị Hồng Y là người đã khôn ngoan dẫn dắt Giáo hội Việt Nam đi qua một giai đoạn khắc nghiệt nhất trong lịch sử cận đại của mình. Và việc “XIN” lại tài sản Tòa Khâm sứ của Tổng Giáo phận Hà Nội, là điều mà Hồng Y đã đeo đuổi suốt cả cuộc đời Ngài từ khi tại vị cho đến nay.
Cuộc cầu nguyện đang diễn ra êm đẹp, không có bất cứ lời nói nào khiếm nhã ngoài tiếng đọc kinh và hát Thánh ca, dù lực lượng công an dày đặc thì bỗng nhiên, một chị người dân tộc Mường với lòng yêu kính Đức Mẹ đang bị cầm tù trong hàng rào sắt, ngăn cách đoàn con, đã leo lên hàng rào ôm bó hoa vào dâng lên Đức Mẹ.
Ngay lập tức, như một đàn hổ đói, một loạt “bảo vệ” nam và nữ đã xông ra bắt chị vào một góc quán phở hết sức hung dữ và bạt tai chị. Cả hàng ngàn người nôn nóng nhìn theo, những tiếng thét từ trong nhà “Văn hóa” hay quán phở gần đó thét lên lanh lảnh “đánh chết nó đi” càng làm cho giáo dân sốt ruột.
Một thanh niên đã vượt hàng rào vào ứng cứu chị, lại một “đàn hổ đói” khác đã bẻ ngược tay anh kéo vào phía quán phở và diễn trò đánh hội đồng vào bụng, ngực… đập đầu vào tường đến chảy máu tai.
Không thể chịu đựng hơn được nữa để nhìn việc đánh người trước mắt. Hàng loạt giáo dân đã phải chạy đến cổng phía sau quán phở nơi anh thanh niên đang bị đánh, chiêng trống gõ liên hồi náo động. Mấy công an đứng canh chừng để một bọn đánh đập dã man người thanh niên sau cánh cổng, chúng còn chửi một cách hỗn láo với những người yêu cầu họ thả người ra. Cơn phẫn uất như không kìm nén thêm, giáo dân đã phải đạp tung cửa bịt tôn để chui vào cứu người.
Đến khi đó, như lũ cắn trộm bị đưa ra trước ánh sáng, chúng mới hè nhau tháo chạy. Phía ngoài, giáo dân như nước vỡ bờ, hè nhau đẩy hai cánh cửa sắt đã bị chặn lại bằng những khối bê tông nặng để vào phía trong.
Trong đám hội đồng có ba đứa con gái đã xông ra bắt chị người Mường. Một đứa khoảng 20-25 tuổi, ngay từ khi anh thanh niên vào đã tát vào mặt anh, nhưng khi giáo dân tràn vào, không chạy kịp đã chui vào căn nhà giường chiếu ngổn ngang như căn nhà thổ để trốn, một tên cao to đứng chặn ngay trước cửa.
Thật không may và khốn nạn cho nó, trong lửa giận bừng bừng vì chị giáo dân chưa được thả, người ta bắt hắn phải mở cửa ra tìm chị giáo dân nọ. Khi cánh cửa bị mở, nó bị đám đông kéo ra, hứa hẹn một trận đòn nhừ tử thì nó hét lên như bị chọc tiết. Thì ra, nó chuyên đi đánh người, nhưng khi bị tóm, hắn sợ hãi những trận đòn như hắn đã bao lần vô tư tặng kẻ khác.
Cũng may có các giáo dân khác đứng đó can ngăn kịp thời và không chấp vặt, nên hắn chỉ bị vài cái tát cảnh cáo cái vô nhân tính của nghiệp chó săn. Dù vậy, thì có lẽ suốt đời nó cũng phải nổi da gà mỗi khi đọc lại câu chuyện “một bữa no… đòn” của Nguyễn Công Hoan. Khi được thả ra, nó ba chân bốn cẳng chạy trốn, thật nghịch cảnh với vẻ hung hăng trước đó mấy phút.
Người thanh niên được đưa ra, máu me đầy tai, mặt và người bầm tím. Dòng người tràn vào ngày càng đông với khí thế bừng bừng, các cụ già râu tóc bạc phơ, các phụ nữ hăng hái dưới mưa lạnh đã đưa vào một cây Thánh Giá bằng sắt dựng ngay trên lối vào cửa chính Tòa nhà Khâm sứ.
Cuộc nói chuyện trong gian nhà kho và những điều hài hước
Trên loa, tiếng của các linh mục luôn yêu cầu giáo dân bình tĩnh, không manh động, yêu cầu xe cứu thương của Tòa Tổng Giám mục đến ngay đưa nạn nhân bị đánh đi cấp cứu. Các linh mục đứng chặn các cửa, không để giáo dân vào bậc thang tòa Nhà Khâm sứ để phòng sự phá phách trong cơn giận giữ của đám đông.
Với khí thế uất hận bừng bừng, hàng ngàn giáo dân đã yêu cầu đưa ngay những đứa đánh người ra để nhận mặt, yêu cầu trả lại tài sản đã bị cướp mất gồm máy quay và chiếc kính. Nhưng khi hỏi đến hai cán bộ cỡ cao cấp, đã có mặt từ đầu khi buổi cầu nguyện chưa tiến hành, trước sắc giận bừng bừng của Giáo dân thì họ chỉ dám xưng danh “tôi là bảo vệ”.
Giáo dân càng phẫn uất hơn, yêu cầu chính quyền đến giải quyết, nhưng tịnh không thấy ai, dù cảnh sát vẫn đứng hàng đàn bên ngoài nhìn vào lúng túng. Cuối cùng, thì hai cán bộ kia cũng nhận là người đứng ra có thể giải quyết việc tìm lại tài sản. Mọi người kéo nhau vào căn nhà dùng chứa bàn ghế hỏng, một chiếc ghế dùng để nằm và bộ bàn ghế mây. Giáo dân kéo vào ầm ầm phía sau, họ hơi hoảng và đề nghị chỉ để các linh mục vào giải quyết.
Cuộc nói chuyện của các linh mục, rất ôn hòa, từ tốn, nhưng kiên quyết và các cán bộ đã phải chấp nhận gọi điện thoại, để tìm cái máy quay phim về. Giáo dân kiên quyết không chịu khi để các cha trong nhà kho, yêu cầu lên mở Tòa Khâm sứ, yêu cầu cán bộ xưng danh, yêu cầu cán bộ tôn trọng người khác phải bỏ mũ bảo hiểm ra khỏi đầu khi làm việc (chắc họ sợ cái đòn cắn trộm gia truyển chăng?). Dùng dằng mãi, với lý do không có chìa khóa, không biết ai cầm… mãi hai cán bộ mới chịu mở Tòa Khâm sứ vào đó.
Vào trong mới thấy cảnh tượng hoành tráng của nội thất Tòa Khâm sứ. Một câu khẩu hiệu lớn băng ngang trên tường đỏ rực với hàng chữ vàng: “Đảng cộng sản Việt Nam quang vinh muôn năm” cùng ba bức tường vô vàn cờ thưởng, bằng khen… không đọc rõ về công trạng gì? Vào đó, khi có đầy đủ các đồng chí Công an cấp bộ, cấp quận và các cán bộ khác, hai cán bộ này mới dám xưng danh.
Một cán bộ Công an cao cấp gọi điện cho Cha Quế, để nghị bà con giải tán đi, tôi sẽ đền cái máy tốt hơn, đẹp hơn, nhưng giáo dân kiên quyết không chịu. Cuối cùng, thì cái máy quay phim cũng “tự tìm về” treo lủng lẳng ở hàng rào, để một ông quán phở nhìn thấy chỉ cho công an? Qủa thật là ngoạn mục, giữa chốn xô bồ, khi bị lấy mất, các đồng chí bảo vệ chuyền tay nhau mọi người nhìn thấy, nhưng khi bị truy bức áp lực, nó tự chạy về hàng rào? Chắc nó cũng biết là số phận nó không thể ở cùng chủ mới chăng?
Và trò truyền thông biến nạn nhân thành thủ phạm
Khi vụ việc Tòa Khâm sứ, đất đai Thái Hà, Hà Đông được khởi động, tất cả các báo không một phóng viên nào được tìm hiểu, làm tin bài, cũng giống như vụ dân biểu tình yêu nước chống Trung Quốc cướp nước vậy. Rồi khi vụ việc xẩy ra giữa thanh thiên bạch nhật trước con mắt của hàng ngàn con người giáo dân và lương dân, cũng như dân cư xung quanh và quan khách, các hãng truyền thông quốc tế, thì cơ quan truyền thông ở Việt nam của Nhà nước vốn chẳng đặng đừng đã phải làm những kịch bản “rửa mặt”.
Một ngày sau, Đài phát thanh và truyền hình Hà Nội đã làm được một bản tin với kịch bản của trò chơi 180 độ. Những quy kết, những công văn, những người trả lời phỏng vấn… được đưa lên nói lại những điều ngược với những gì người ta chứng kiến. Lại còn cả việc “đánh nhân viên nhà nước trọng thương phải nằm bệnh viện”? Thật lạ lùng, khi giáo dân và linh mục hỏi những ai đã đánh người, cần đưa ra để lập biên bản, thì các cán bộ bảo: "Đó không phải là người của chúng tôi, họ ở đâu đến không biết” nên đã bị chất vấn “Trong khu vực các ông quản lý, tại sao người nào đánh người ngang nhiên lại bảo không biết”? thì họ nại ra là “khu vực này tới ba cơ quan và nhà dân đang chiếm giữ” nên đó không phải là người của chúng tôi. Tất nhiên, họ quên là hàng loạt công an nổi chìm đang đứng ngoài, nếu nghe điều đó, sẽ như việc nhục mạ họ về nghiệp vụ.
Vụ việc được yêu cầu lập biên bản, nhưng các cán bộ không chịu.
Vậy mà chỉ một ngày sau, đã có mấy “nhân viên nhà nước bị đánh trọng thương”? Chắc giáo dân phải đến hỏi thăm xem ai đã bị nạn chăng? Nếu có, chắc gì các đồng chí cán bộ đã dám chỉ ra? Vẫn biết cách tuyên truyền xưa nay của Cộng sản, nhưng quả thật không thể tưởng tượng được chiêu này.
Có thể ngay ngày mai, hàng loạt báo chí sẽ được câu gậy thần chỉ huy như một bầy rắn ngóc đầu lên để đồng loạt “nói lên sự thật” vốn đã được chế biến qua bàn tay của hệ thống Tư tưởng và Tuyên huấn. Nhưng những gì xảy ra, đã được người dân, và cả thế giới chiêm ngưỡng qua những hình ảnh sống động đã truyền đi trên khắp mạng lưới toàn cầu, dù họ có cho rằng đó là xuyên tạc sự thật, nhưng họ sẽ không thể có bằng chứng để chứng minh điều mình nói như những hình ảnh sống động kia.
Cái trò bịt miệng thiên hạ lại để chửi càn và phun máu đã lạc hậu từ lâu, may ra chỉ đánh lừa được đám dân đen đã bị chính sách ngu dân hóa mấy chục năm qua. Còn những người có hiểu biết, có lương tri, dù họ không nói ra, nhưng mấy khi lừa gạt được họ. Chỉ tổ làm cho họ thêm khinh bỉ mà thôi.
Với những người tín hữu, thì điều đó như một bằng chưng sống để họ củng cố “niềm tin yêu” vào Đảng và Nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa.
Xưa nay, danh không chính thì làm sao để ngôn thuận được bao giờ.
Một ngày đã qua trong lịch sử, để đón nhận những ngày mới hứa hẹn đầy cam go và sắt máu với cái công văn của Thành phố Hà Nội buộc “tháo dỡ trước chiều ngày 27 tháng 1 năm 2008 chăng”?
Những người dân và tín hữu đã vượt qua nỗi sợ hãi của chính họ, thì với họ, trò đấy cũng không thể khuất phục được lòng ai. Bởi một điều đơn giản: Sự khuất phục thể xác, không thể đem lại niềm tin yêu từ tâm hồn.
Hãy chờ xem, những màn nào sẽ được công diễn.
Hà Nội, Ngày 26 tháng 1 năm 2008

Gặp Đức Tổng đã khá nhiều lần, nhưng thường là ở phòng khách, đây là lần đầu tiên tôi được bước vào phòng riêng của Ngài. Tôi khá ngỡ ngàng bởi mọi thứ không như tưởng tượng…
Trước đây, trong bài viết của phóng viên một tờ báo lá cải về Tòa Tổng Giám mục khi đoàn Tòa Thánh do Hồng y Sepe dẫn đầu sang thăm có viết rằng: ở đây có những phòng tiện nghi như khách sạn hạng sang… nhưng tinh ý thì biết rằng ông này chỉ khịa, và chắc chắn một điều là hôm đó ông không đến dự buổi lễ tấn phong 57 linh mục đó mà ông chỉ ngồi nhà nghe hơi nồi chõ qua ông bạn nhà báo Công giáo quốc doanh mà thôi.
Trong thâm tâm tôi, phòng ở của một Tổng Giám mục, không “hoành tráng” được như nhà ở của một chủ tịch tỉnh, thì ít nhất cũng đầy đủ tiện nghi sang trọng như của một chủ tịch huyện.
Thế nhưng, khi vào đến đây tôi mới hiểu những suy nghĩ đó là sai lầm. Thật đúng là tiện nghi không làm nên nhân cách con người và không tạo nên sự kính trọng thực sự.
Căn phòng nhỏ của Tổng Giám mục, vừa là nơi làm việc, một chiếc giường gỗ bên cạnh giá sách với chiếc laptop còn mở sẵn, một chiếc bàn viết trên có tượng Chúa Hài đồng nằm trong máng cỏ và cây Thánh giá nhỏ, mấy công văn đang soạn dở…
Với vẻ mặt tươi cười, Ngài đón tôi vào bộ bàn ghế đã cũ ngồi uống nước, nét mặt Ngài vẫn lộ những vẻ ưu tư khi nói đến vấn đề đất đai Tòa Khâm sứ và những vụ việc xảy ra ở các giáo xứ vừa qua.
Những ngày qua đối với Ngài quả là bận rộn, nhiều áp lực. Để có thể hành động nhằm đề cao công lý, sự thật, tình thương, để có thể chăn dắt đoàn chiên Chúa trong Tổng Giáo phận những ngày nước sôi lửa bỏng này, Ngài phải có nhiều đêm thao thức và trăn trở một mình.
Là Tổng Giám mục của một Tổng Giáo phận giữa Thủ đô, nhưng những năm tháng phục vụ xứ rừng Lạng Sơn với những bước chân ngày ngày trên đường đến với giáo dân vùng đồng bào dân tộc xa xôi, đơn lẻ như vẫn đang để lại cho Ngài phong thái đó: Nhanh nhẹn và niềm mở, thân ái với tất cả mọi người.
Ngài có lẽ là Giám mục duy nhất trên thế giới đã làm lễ đêm Noel hai nơi cách nhau mấy chục km đường rừng ở Lạng Sơn trong những năm đầu lên phục vụ, khi Ngài vừa là Giám mục, vừa là người kéo chuông, là người quét dọn, mở cửa nhà thờ.
Những ngày qua, nhà nước có động thái nào thúc đẩy sự việc đi đến chiều hướng tiến bộ hơn không thưa Cha?
- Chưa có gì hơn vài buổi gặp gỡ và một vài lời nghe ngóng, hứa hẹn xem xét giải quyết của ông Thủ tướng. Nhưng Thành phố lại đưa ra một văn bản cho xây dựng trên đất của Xứ Thái Hà, tôi không hiểu họ định làm gì. Chưa có gì đảm bảo là nguyện vọng giáo dân được giải quyết, còn phải cầu nguyện nhiều.
Liệu giáo dân cầu nguyện, bị công an, dân phòng và cảnh sát trang bị vũ khí như vậy theo dõi, có sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn không thưa Cha?
- Chẳng có gì phải sợ khi mình làm đúng, tôi đã lưu ý tất cả giáo dân, trong khi cầu nguyện phải tự chế. Không để các việc bạo động, khiêu khích và xô xát xảy ra. Phải thể hiện tinh thần ôn hòa, là chứng nhân của Đức Kitô. Tôi tin giáo dân có đủ bản lĩnh để tự chế, giáo dân ôn hòa, chỉ cầu nguyện thì không có việc gì phải xô xát.
Việc bên Thái Hà, có một số người gây sự khiêu khích, tưới nước bẩn vào ảnh tượng, kích động giáo dân, nhưng giáo dân đã tự chế được, đó là một ví dụ.
Nếu Nhà nước hứa hẹn, hoặc có văn bản dừng lại các công việc xây dựng, sửa chữa, thậm chí không sử dụng đất đai và các công trình Tòa Khâm sứ, như thế thì sao thưa Cha?
- Không. Chúng tôi khiếu nại, đề nghị trả lại quyền sử dụng đất đai và tài sản của Giáo hội. Đến khi đạt được điều đó, thì việc cầu nguyện cho vấn đề đó mới chấm dứt.
Ở đây, không phải là đề nghị việc xây dựng, sửa chữa phải dừng lại, mà là trả lại tài sản của Giáo hội tại những nơi đó. Việc đề nghị dừng lại trước đây, cũng như hiện nay, chỉ là để không làm phức tạp thêm tình hình, và Giáo hội không chịu trách nhiệm về những tài sản đã xây dựng lên trên đất đai bị chiếm đoạt đó mà thôi.
Như vậy, có khả năng việc đề nghị và Cầu nguyện sẽ còn dài thưa Cha?
- Việc cầu nguyện không bao giờ chấm dứt trong đời sống người tín hữu, là hơi thở của đời sống giáo dân. Khi có những khó khăn, giáo dân sẽ cầu nguyện với Thiên Chúa để cầu xin vấn đề đó.
Còn cầu nguyện cho được trả lại tài sản của Giáo hội, thì khi nào việc đó thành hiện thực, việc cầu nguyện đó mới chấm dứt. Điều này phụ thuộc vào Nhà nước có nghe theo tiếng nói, nguyện vọng chính đáng của giáo dân hay không, và thực thi công lý vào khi nào mà thôi.
Nhưng như vậy, đời sống giáo dân sẽ có những khó khăn nào không thưa Cha? Chẳng hạn như việc các nhà chức trách làm khó dễ những người đi cầu nguyện?
- Những người giáo dân hết sức can đảm, họ có làm gì đâu mà phải sợ, ngoài chuyện cầu nguyện. Nếu cầu nguyện mà bị làm khó dễ, bị cấm thì họ sẽ phải làm điều đó với cả Giáo hội Công giáo chứ không chỉ với một số người. Cần phải hành xử đúng những điều mà Hiến pháp và pháp luật đã quy định, nên để những điều tốt đẹp trong hành xử đời sống ở một nhà nước pháp quyền.
Nếu như bất chấp điều đó, công an, cảnh sát cứ đàn áp, cứ bắt bỏ tù những người cầu nguyện thì sao thưa Cha? Cha có tính đến khả năng đó không?
- Tôi không nghĩ Nhà nước làm những điều đó với giáo dân cầu nguyện ôn hòa, bất bạo động khi nhà nước luôn nêu cao việc xây dựng Nhà nước pháp quyền. Như đã nói ở trên, cầu nguyện là đời sống, là hơi thở của người tín hữu Kitô để hiệp nhất với Thiên Chúa. Không ai có quyền cấm giáo dân cầu nguyện.
Nhưng nếu có ai phải bị bắt vì cầu nguyện, bị đi tù, tôi sẽ đi thay họ vì tôi là người kêu gọi họ cầu nguyện.
Cha có cầu nguyện không thưa Cha? Cha cầu nguyện những gì?
- Cầu nguyện là đời sống của tôi, tôi luôn cầu nguyện cho Giáo hội, giáo dân, cho đất nước được phồn thịnh, an bình, dân tộc được tiến bộ tiến kịp thế giới và cầu nguyện cho các nhà lãnh đạo đất nước được sáng suốt, khôn ngoan đưa đất nước tiến lên, đảm bảo ấm no, dân chủ, tự do và hạnh phúc cho nhân dân.
Theo con biết, các hãng truyền thông trên thế giới rất quan tâm vấn đề này, có một vài hãng truyền thông muốn phỏng vấn Cha, sao cha lại từ chối thưa Cha?
- Không phải từ chối, nhưng tôi đang muốn dành một thời gian ngắn chờ đợi những động thái của Nhà nước và mong muốn những hành động thiện chí, theo đúng sự công bằng, công lý từ phía họ. Tôi không muốn làm phức tạp thêm vấn đề.
Xin cảm ơn Cha, chúc Cha luôn mạnh khỏe và được sự quan phòng của Thiên Chúa.
Căn phòng đơn sơ của Ngài nhìn thẳng ra Tòa Khâm sứ. Tôi trộm nghĩ, mỗi phút giây qua đi trong căn phòng cũng là nỗi niềm đau đáu của Ngài về trách nhiệm lớn lao nặng nề với Giáo hội, giáo dân và sự công bằng trong xã hội này.
Tôi muốn lên tầng thượng của căn nhà này để tận mắt chứng kiến những vệt mòn do bước chân cố Hồng y Trịnh Như Khuê để lại trong những đêm thao thức của một thời kỳ khắc nghiệt trong lịch sử Giáo hội Việt Nam nhưng không thể.
Trong tôi, một liên tưởng không rõ ràng nhưng mãnh liệt về những sự nhẫn nại, chịu đựng biết bao nhiêu năm tháng qua của mấy đời Giám mục và Linh mục đoàn cũng như giáo dân Hà Nội đã dồn nén, đã chất chứa trong lòng mà chưa thể giãi bày cùng ai. Tôi càng hiểu hơn sự kiên quyết trong ánh mắt của Ngài khi nói về việc đòi lại những tài sản mà Giáo hội đã bị chiếm đoạt vô cớ.
Ngài đưa tôi đến tận chân cầu thang. Tôi thấy mình xúc động trước một vị thủ lĩnh tinh thần đáng kính của Tổng Giáo phận, một “cán bộ” thật sự “của dân, do dân và vì dân” bằng những hành động, lời nói và việc làm thiết thực, bằng cả đời sống và sinh mạng của mình mà không cần những lời tán tụng những vần thơ ca ngợi nào, ở Ngài là sự bình dị và khiêm cung.
Bài phỏng vấn này được thực hiện từ khá lâu, nhưng với bản tính hòa hiếu của mình, Đức Tổng Giám mục Ngô Quang Kiệt chưa muốn cho đưa lên công luận. Ngài vẫn hi vọng vào một sự cởi mở và tinh thần thiên chí nào đó. Nhưng có lẽ Ngài đã nhầm đối tượng chăng?
Vì vậy, tôi thiết nghĩ chúng ta cần biết những suy tư của Ngài để hiểu hơn về sự việc.
Cầu mong Thiên Chúa bớt đi một phần gánh nặng trên đôi vai của Ngài. Cầu mong công lý, sự bình an sớm được trở lại nơi mảnh đất này.
Hà Nội, Ngày 25 tháng 1 năm 2008
J.B. Nguyễn Hữu Vinh
VietCatholic News (Thứ Sáu 25/01/2008 14:17)
http://www.vietcatholic.net/News/Html/51489.htm













