Skip navigation.

Log in | Sign up

photo of jeekayak

NHÃ LAM

Bắt đầu

Vũ khí của nàng

, ,

Mẹ ốm nằm nhà nên tối đến có thêm nhiệm vụ trông nàng đợi nàng buồn ngủ thì đến phiên mẹ.
Tối mẹ nằm, bố ngồi máy tính, nàng tha thẩn nghịch... rồi mon men đến nghịch rất khẽ cái bình ắc quy (bố đã cấm nàng nghịch đó mấy lần rồi)
- Mẹ nằm trên giường gọi nàng, "Bean, không chơi đi ra chỗ khác... (nàng làm thinh) vẫn nghịch.
- Bố "Bean, không nghịch nữa", "Bean vào đây với bố...."... nàng vẫn làm như không nghịch, tay quờ rất nhẹ
Bố buộc lòng đứng dậy đi đến chỗ nàng nghịch ngay lập tức nàng giơ tay vẫy vẫy và việng ba..a...i rõ dài :yikes: :sst: :insane: :faint:
Bố nàng bước tiếp mấy bước nữa thì nàng vội đứng lên cả hai tay mi gió liên tục (kiểu các cô gái đăng quang hoa hậu hôn 2 tay rồi gửi cho tất cả người xem ý), làm bố không nhìn được cười đành bế nàng đi ra khỏi góc nhà đó.
Đợi một lúc hết buồn cười bố mới nghiêm mặt "dạy bảo" nàng.....
Càng ngày nàng càng lắm trò nên bố nàng dậy khá kỹ. Một lúc sau bố sai nàng đi lấy chai nước lọc để bố uống (nó lại gần chỗ nàng nghịch vừa nãy) mà nàng chạy vòng quanh, lượn vào gần đến nơi, nàng lại lượn ra giải thích một bằng tiếng của người Ê đê nên mẹ chịu, bố chịu và bố đành phải đi lấy nước để uống :D. Chắc bố nàng vừa dậy nàng kỹ quá :D

Úi giời!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

,

Sáng sáng, bố cho nàng ngồi lên xe chuẩn bị đi lớp
- Bean nổ máy nào.
- (tìm đúng chỗ nổ máy, bấm bố ga xe nổ)đồng thời nàng ra điệu giật mình, miệng "Úi giời...."
Đến cửa nhà bác,
- (nàng bấm còi bim bim) đồng thời lại ra điệu giật mình và "úi giời..." (cười nhăn hết cả mũi, mắt)

Bác trai bị ngã nên phải nằm nhà.
Đồng nghĩa với việc bác nằm nhà, buổi chiều bác gái phải đi đón chị đi học, nên nàng cùng các bạn ở nhà với bác trai.
Cứ đến chiều nàng lại thích ra sân hóng chuyện và chờ bố mẹ đón. Lúc bác gái đi đã đóng cửa, nàng không ra ngoài được nên cứ đứng ở cửa đập đập "biểu tình" ra ngoài, bác trai gọi lại cho miếng củ đậu. Nàng hị hị ngoe nguẩy đi vào, nhưng khi bác đưa cho miếng củ đậu, nàng đưa tay cầm lấy rồi trả lại đồng thời miệng kêu "Úi giời!!!!" rồi ngúng nguẩy đi ra cửa.

:yikes: :faint: :cry: :cry: :cry:

Nàng ngồi sửa vợt muỗi cùng bố

Quán cafe mơ ước (dành cho bạn bè không ở BMT :D)

,

Sở dĩ em giựt tít đó vì khung cảnh của nó em không phải mơ cũng được hưởng thụ :D. Chỉ cần mỗi sáng thứ 7, CN hay lúc nào muốn là phóng vèo đến :D

Suối, ghế gỗ, xích đu, cây cối xanh mát chút nhạc nhè nhẹ, cafe đặc quánh (lúc nào mình cũng phải nhiều sữa) thêm người bạn nữa là đủ cho buổi sáng.

Ngồi ngay bên bờ suối uống cafe, đung đưa xích đu thấy mình nên mộng mơ :D P: :smile:

Đang mộng mơ bắt gặp đàn bồ câu sà xuống. Mộng mơ mình đang ở nước Nga hay Úc :D. Rồi lại thấy chẳng phải đi đâu xa cũng ơ đây cũng (có lúc này) không ai có ý định bắt mấy em về nấu cháo. (Mặc dù, trong kết hoạch lúc về mua 1 em để nấu cháo bồi dưỡng con gái :smile:)
Suy cho cùng mình cũng đang ở trời Tây.... Nguyên mà :D

Chơi....

,

Nàng cậy mình biết đi nên chỗ nào cũng ngó, cũng mò tới.
Bác và mẹ nàng đang ngồi chơi, nàng đi chen vào giữa, bác hỏi:
- Bean, đi đâu đấy?
- Chơi :D
Mẹ mắt chữ O, mồm chữ A, nàng con thì cười nhăn nhở, hị hị lao đi tiếp.

Chân "rung ring" :P

,

Cuối cùng thì em cũng đủ dũng cảm show cái "rung" nhan của mình sau công cuộc F5 :D
Sau khi cân đong đo đếm, em quyết định tự gội đầu, tự sấy và tự chụp ảnh. Vì chỉ nghĩ đến việc đến cửa hàng anh thiết kế tóc đó, em sẽ bị mắng ngay lập tức rằng "sao lại buộc tóc lên, hỏng hết cả tác phẩm nghệ thuật của anh". Nghĩ đến tác phẩm nghệ thuật mình lại nhớ đến anh chàng cắt tóc cho Mặc Sênh, chỉ có cái khác là Mặc Sênh không mất tiền còn mình sau khi anh thiết kế tóc được sáng tạo nghệ thuật vẫn thu tiền như thường :D

Theo lời anh ý giải thích thì tóc mình chỉ có vậy (đúng là thế, nó rất ít lại đang bị rụng rất nhiều + cứng nữa) trong khi đó cái mặt em thì lại to không kiểm soát được (mình cú câu này nhất, nhưng nhìn lại cũng thấy mặt mình to hơn người ta thật, nên đành thôi P:) nên anh ý phải cắt tóc mình thế này, rồi em phải uốn tóc lên, cho nó xù lên trông tóc nhiều thì mới "xứng" với mặt.
Với sự dễ tính và lòng tin vào trình độ của anh (đã đạt cây kéo đồng trong cuộc thi sáng tạo tóc VN 2004 và đạt giải đồng thi sáng tạo tóc ở Hồng Kông năm 2008 và vừa mới ngày hôm trước khi mình đến F5 ở đây, anh ý đi thi cây kéo VN năm 2009 nhưng..... không đạt giải gì :D
Có nghĩa là bao nhiêu hậm hực, không thoải mái về ban giám khảo trong cuộc thi năm nay anh ý trút hết vào....... tác phẩm nghệ thuật này :D

Công bằng mà nói (tự em đánh giá) em thấy mình khá tự tin trong tác phẩm nghệ thuật mới được tạo dựng này. Nếu có thợ sịn, máy sịn chụp chân "rung" em chắc cũng chẳng đến nỗi nào :D
Còn đây là tác phẩm "Người đẹp và quạt bên cửa sổ"

Nàng 13 tháng

, ,

Nàng 13 tháng đúng ngày phụ nữ. Mẹ mải F5 bản thân nên giờ mới tổng kết được.
Thể chất: Nàng vẫn 10kg, ăn khỏe được 5 hôm thì 3 hôm nay nàng lại lười ăn và hơi viêm họng đồng thời 2 cái răng nhọn đang chuẩn bị mọc. Nếu 2 cái này nhú ra nữa là nàng chính thức có 16 cái răng. Dạo này nhãi nàng chảy rất nhiều, môi cứ đỏ mọng vì nóng.
Đúng 1 tuổi nàng mới chịu đi. Giờ đi dép vào là tự đi ra cổng. Đứng rung rung cổng, gọi "mẹ, mẹ ơi" tha thiết để được đi chơi.
Sang tháng này, mẹ tập cho nàng uống sữa bằng bình, nhưng nàng coi nó như đồ chơi, vung lên vứt xuống chứ chẳng thèm mút. Sau một hồi tìm cách giờ buộc phải cho nàng uống sữa tươi tiệt trùng bằng ống hút. Cháo nàng bắt đầu chán và thích ăn cơm nhưng đường ruột trẻ 1 tuổi chưa tốt lắm nên thi thoảng mẹ cho nàng ăn cho vui :D
Ngôn ngữ: Riêng khoản ngôn ngữ này mọi người đều bất ngờ vì nàng nói khá sớm. Cứ nhì nhằng hầu như ngày nào nàng cũng học được 1 từ mới. Sáng hôm qua, mẹ đưa nàng đi mua cá. Mẹ nói con cá đến lần thứ 5 thì nàng chỉ thẳng vào nó mà nói "Cá", "cá" "cá" suốt dọc đường về. Về đến nhà, nàng chỉ lên tường (chỗ mấy con kiến đang bò - hôm trước nàng nói được "kiến") mà gọi "Cá". Rằm trung thu, nàng biết ông trăng và chỉ gọi "Trăng", đầu tháng không có trăng nên nhìn thấy bóng điện sáng nàng chỉ và "trăng" cứ như người khác không biết ý.
Buổi trưa, mẹ mang cháo sang cho nàng ăn, nàng đi thẳng tới cái xoong, mở hẳn vung ra chỉ vào và nói "cháo" làm mẹ trố mắt vì chưa dậy nàng từ này.
Nàng giúp bố phơi quần áo :D

Bắt chước:
Từ hôm kết thúc chương trình "Đồ rê mí", chị Hiền hát câu "Bạn ơi, bạn tên gì" và chỉ tay giống các bạn trên ti vi thế là nàng cũng bắt chước theo. Nhìn thấy mẹ, nàng khom khom lưng, trỏ 1 ngón tay vào mặt mẹ theo đúng điệu nhạc. Mẹ có biết gì đâu, thì được bác giải thích đang hát "bạn ơi, bạn tên gì"... Thế là bây giờ mẹ cứ hát câu đó là nàng trỏ tay rất chuyên nghiệp. Chiều nay, nàng còn ra gần chỗ con chó nhà bác mà trỏ tay hỏi nó "Bạn ơi, bạn tên gì". Tinh vi lắm....
Để tự gội đầu, nàng lấy 1 cái cốc đồ chơi, thò 1 ngón tay vào và bôi lên đầu rồi 2 tay thi nhau vò đầu.
Sáng sáng, mẹ tỉnh dậy là nàng đi theo. Mẹ đánh răng, nàng cũng đòi 1 cái và cọ cọ giống mẹ. Có hôm hăng quá, nàng làm xước cả môi.
Nàng và quan hệ công chúng: Cứ thấy có người là nàng thích, nàng vểnh cổ lên nói chuyện, nói rất nhiều đoạn không thể hiểu được, nhưng có nhịp điệu và nói với người cụ thể chứ không vu vơ. Nhìn thấy bác đi chợ về, nàng chạy tới, hất hất cái mặt miệng nói liên tục (nhưng không thể dịch được) ý hỏi "bác đi đâu về", giống như bác làm với các chị mỗi khi đi chơi về. Chính vì vậy, mà cứ nói "đi" hay "đi về", "chào bố", "chào..." là nàng vội vàng khoanh tay, cúi rạp người "ạ, Bai bai" rất ngon lành.
Ngủ dậy, nàng chạy ra vuốt má các chị, nhưng lúc hăng máu thì sẵn sàng giành đồ chơi, sẵn sàng ngồi vào lòng người ta để tranh chỗ...
Nhưng có những lúc nàng cũng dành thời gian riêng cho mình bằng cách gác chân nằm võng mà hát ê a một mình theo nhạc đĩa Xuân Mai :smile: Những lúc như vậy, mẹ rất iu nàng, nhưng thời gian đó nó thưa thớt lắm lắm...
Điểm làm mẹ không vừa lòng: mỗi lần mẹ gội đầu, nàng cũng lấy tay vò đầu mình và nước, bọt xà phòng vào mắt thì nàng khóc toáng lên, rồi lấy cớ uốn éo không chịu tắm.
Cứ có mẹ là nàng uốn éo, điệu bộ không chịu ăn, lười ăn.
Giờ nàng chính thức lớn và biết nhiều hơn nên bố mẹ càng phải gương mẫu. Mà khoản gương mẫu thì mẹ kém từ xưa tới giờ p:

20/10 và F5 bản thân

,

Theo chồng ngày nào cũng là ngày của vợ nên 20/10, 8/3, hay 14/2 cho đến sinh nhật thì cũng như nhau cả...
20/10 cũng chẳng có gì đặc biệt.
Để ngày 20/10 trở nên đặc biệt mình phải tự làm thôi.
Sáng mua tận 1kg cua đồng nấu bánh đa cua.

Buổi chiều, nấu thêm bát canh cua rau muống.
Cua nhiều thịt nhưng không được béo, rau muống cứng hơn rau muống bắc, không có bánh đa đỏ, nhưng mọi thứ vẫn ngon, lạ miệng :smile:

Chiều, lang thang hiệu sách.
Cứ quen mua sách ở HN được giảm giá nên vào trong này mua cứ thấy nhớ nhung không thôi. Nhưng dù sao, buổi chiều cũng mua được 4 cuốn, trong đó có 1 cuốn tặng chồng "Nghe bố này, con gái!". Ngược đời thế không biết, đàn ông lại được tặng ngược lại....

Ngày hôm trước, mình đi cắt tóc và uốn xoăn. Anh cắt tóc cứ bảo phải nhuộm trông mới đẹp. Mình nhất quyết không và bị nhận xét là
- "Trông hơi cứng"
- Cũng chẳng sao P:
- "Rất cứng đầu ý"
- Vừa cắt xong, sấy rất đẹp, theo thói quen, mình hất ngược tóc mái lên, thế là bị nhắc nhở.
- Em bỏ thói quen hất tóc ngược đi, trông thế làm mình lúc nào cũng bơ phờ, mệt mỏi. Hãy vuốt nhẹ nó về 1 bên, thế này này (trông có vẻ rất hìn dịu).
- Để tỏ ra mình nhu mì à?
- Không, không phải đến mức nhu mì, mà mình nữ tính. Đàn ông phải hất ngược lên như mào gà trống này (mình thì thấy mái tóc đỏ rực của anh thiết kế tóc trông như bờm ngựa, chứ mào gà hơi khiêm tốn) để khoe cái trán cao rộng, thông minh....
- (mình tủm tỉm cười)
- Sao em cười?
- À, em đang nghĩ làm thế nào để che bớt cái trán thông minh của mình đi
(Anh thiết kế chẳng thèm khuyên mình nữa, nhưng cắt tóc mình cao chưa từng có trong lịch sử làm người lớn của mình). Dù sao cũng cảm ơn anh đã thực hiện ước mơ để tóc ngắn của mình (nợ ảnh).

Ngắm mình trong gương, trông cũng cá tính, loăn toăn, nhưng chồng bảo trông lúc nào cũng xù tung :D

Dù sao, cũng có ngày không làm việc, dành cho sở thích và gia đình. Lâu lâu cũng F5 bản thân tí ti.

20/10 và ngôi nhà mơ ước :D

,


20/10 năm nay được bám càng cô Chủ nhiệm CLB nữ doanh nhân. Buổi kỷ niệm được làm tại nhà của một cô thành viên câu lạc bộ. Ngôi nhà rất đẹp, xung quanh có dòng suối chảy qua, đẹp không chịu được. Ôi ngôi nhà mơ ước của tôi.............
Con đường đi dạo quanh nhà, bên trái là suối, bên này và vườn với rất nhiều loại cây cảnh, hoa và ăn quả.

Khu uống trà, tiếp khách với những ô cửa sổ rộng để nắm bắt hết khung cảnh thiên nhiên.

Trời hơi mưa, hàng ghế dưới mưa, thương yêu biết mấy :smile:



Mải lang thang, các chị em đã bắt đầu vào cuộc
Hát


nhẩy

Càng ngày càng thấy mình trẻ nhưng hơi chậm tiến. Hát không bao giờ đúng nhạc, lại có khiếu thêm lời; nhẩy lại càng mù tịt. Có lần để chồng nhẩy với mấy bác - vợ của bạn chồng rồi mà vẫn không đủ dũng cảm nhẩy :smile: nên đứng ngoài cuộc chơi này.

Qua mấy hôm rồi, cứ mơ mộng đến ngôi nhà vườn ấy. Những ô cửa sổ nhìn ra ngoài vườn, tiếng suối chảy, những chiếc ghế, xích đu, bể bơi.... tất cả đều được chăm sóc tỉ mỉ đến ghen tị. Để có được ngôi nhà này, vợ chồng cô ý đã sống với nhau 30 năm và có rất nhiều thăng trầm. Ngẫm lại, mình mới được 1/10 nên giấc mơ này sẽ vẫn là giấc mơ một cơ số năm nữa......

Trở lại với thực tế, dù sao cũng thấy yêu ô cửa sổ nhìn ra khu vườn xanh mướt của cây bơ, yêu sân thượng được lát tới gần 20 loại gạch, yêu cái sân gạch Bát tràng ít được chăm sóc bắt đầu có rêu, yêu...

Hun....

,

Thể hiện tình cảm nàng thích nhất là hun.
Đi học về tạm biệt mọi người nàng đều hun. Ưmh... mỗi khi môi chạm má. Mà phải đúng 2 bên.
Khi bị bác mắng, nàng thấy chị Hiền đi từ trong nhà ra vội vàng theo chị rồi hun lấy hun để vào má, vào mặt chị để làm thân.
Những lúc yêu bố quá, nàng hun xong bố phải đi rửa mặt vì nụ hôn nhiệt tình bao giờ cũng kèm theo rất rất nhiều nước nhãi:D
Giờ nàng có thêm đối tượng mới để hun....

Vớ được cuốn tạp chí của mẹ, nàng nhìn thấy cô Thanh Hằng làm mẫu ở bìa yêu quá, nàng hun lấy hun để.
Lật thêm vài trang nữa, thấy chú người mẫu đẹp trai, nàng lại phục xuống mà hun.

Hun say đắm ý.
Để đỡ mỏi lưng, không phải cúi rạp xuống mà hun thế, nàng lôi cuốn tạp chí để lên giường, đứng ở nền và xuống hun rất nhẹ nhàng :smile: :smile:

"cháu yêu bà"

,

Cái áo nàng vừa ăn xong, gớm :D
Nhận được điện thoại bà ngoại, nàng bô lô ba la thế đấy.
Nàng: Ai đấy?
Bà: Bean à, bà ngoại đây. Bean ngoan không?.... (chắc là thế)
Nàng: xyzylạ;jfakjflàậ;gjầlfkskfjl j (mẹ chịu) - lại còn vừa đi vừa nói như người lớn. :D
Bà: (vẫn kiên nhẫn tiếp chuyện nàng)
Mẹ: Bean nói "cháu yêu bà" đi. Cháu Bean đây,....
Nàng: (vẫn luyên thuyên bằng tiếng Tây nguyên, đi lại chóng mặt)
Bà: vẫn kiên nhẫn gọi nàng, "Bean ơi"
Nàng: ừ, á..... "Cháu... zêu bà" (tự nhiên phát ra thế)
Bố: (nói vọng vào) đấy bà thấy cháu nói "Cháu yêu bà chưa"
Mẹ: nhẩy múa quanh nàng và chộp được quả ảnh nàng hăng say nói chuyện với bà. Cổ có vòng do nàng tự đeo.
(Bố nàng bảo nàng đeo vòng như vòng của sư).

Nhà nàng cứ có gì mới lại gọi điện khoe khắp nơi. Nên thi thoảng, ông ngoại nhớ quá lại gọi điện vào hỏi. Ví dụ "Bean biết bê nồi cơm chưa?" hay nàng sì sồ nói ông lại hỏi "Thế bố mẹ không dịch được à?". Nhưng mỗi lần bố mẹ nàng khoe thế, thể nào ông hỏi yêu thế thôi, chứ ông bà sẽ kể lại với mọi người nghe. Thế nên nàng rứt nổi tiếng :D
Download Opera, the fastest and most secure browser
November 2009
M T W T F S S
October 2009December 2009
1
2 3 4 5 6 7 8
9 10 11 12 13 14 15
16 17 18 19 20 21 22
23 24 25 26 27 28 29
30