Chuyện ôn thi
Monday, May 13, 2013 8:23:59 AM
Hôm về, mẹ nàng được cô phát cho 3 mặt giấy A4 các vấn đề ôn tập của nàng (bao gồm: kiến thức tự nhiên, xã hội, hát, múa, kể truyện, thể chất. Sau một hồi lướt các câu hỏi, mẹ nàng kết luận chỉ 30% kiến thức là hợp với các con. Ví dụ như kể tên các loại hoa, quả, củ có thể ăn được..., Trời sắp mưa có hiện tượng gì? Khi trời mưa con phải làm gì??? Nhưng có những câu hỏi đặc trưng học vẹt của giáo dục VN như câu hỏi Bác Hồ quê ở đâu? Bác Hồ sinh nhật ngày nào? Hà Nội ở miền nào?????
Sau khi nghiên cứu, mẹ nàng có ý kiến với cô về việc kiến thức các cháu chỉ nên dậy thế, còn những vấn đề địa lý, xã hội kia thì từ từ tích lũy, mẹ cháu ko muốn cháu học vẹt. Nếu kỳ thi của cháu kết quả có kém hơn các bạn, mẹ cháu cũng không trách các cô đâu.... Mẹ nàng nói một tràng rồi nhận thấy khuôn mặt cô "ngắn tũn" rồi nói "chị ơi nhưng bọn em cũng có áp lực với nhà trường. Nếu các cháu yếu quá thì các cô bị nhà trường đánh giá công việc cuối năm
(.... Mẹ nàng đành im lặng và về nhà miệt mài nhồi nhét vào đầu nàng con nhưng trong lòng vẫn tự nhủ "con nhớ cũng được, không nhớ cũng được" rồi lại nhớ đến "trách nhiệm" mà các cô của nàng đang gồng gánh.... Mâu thuẫn thế đấy 
Hôm trước, gặp mụ bạn thân. Cả 2vc làm phóng viên, nghề viết ăn vào máu của con cái. Cô giáo chủ nhiệm lúc nào cũng lấy văn của con bạn mình đọc mẫu cho cả lớp. Ấy thế mà nó - con bạn mình lại tiếp tay cho việc học vẹt. Ấy là hành vi dậy con học thuộc văn để đi thi học kỳ. Điên nặng. Con bạn mình với khuôn mặt đau khổ giải thích. Cô giáo bảo là "NH - tên con nó - viết rất tốt rồi, nhưng mẹ cứ cho con học thuộc 5 bài văn đó cho chắc để cháu đi thi cho... chủ động". Mà cô còn sợ mẹ chủ quan nên "khủng bố" nó bằng điện thoại và tin nhắn để nhắc mẹ phải cho con học thuộc 5 bài văn với các đề bài cô cho. Đề bài có tả một buổi sáng, tả cây có bóng mát... mẹ gợi ý cho con là tả về cây hoa Bằng lăng mùa này đang nhiều hoa bằng lăng nở, mà con cũng thích hoa bằng lăng mà... nhưng con nó nhất quyết phải tả cây phượng vì cô giáo bảo thế, buổi sáng thì phải tả buổi sáng trên biển với những đàn hải âu tung cánh... Thế là cuối tuần, mụ bạn mình kỳ cạch ngồi đánh máy lại bài văn cho con rồi cùng nó... học thuộc
). Ngồi ăn bún chả mà nó đọc vanh vách mấy bài thi của con nó cứ như nó bị... lên đồng 
Sáng nay, mình lại gặp ác mộng giữa... phố. Đang hăm hở tới trường thì gặp 3 mẹ con đưa nhau đi học. Mẹ mặc bồ đồ ngủ, đứa em ngồi giữa, thằng anh đeo niềng răng ngồi sau. Chừng cháu nó học lớp 2 - như con bạn mình. Mẹ cùng con ôn bài véo von giữa phố. Nhìn cảnh đấy mình đã vui đến... ứa cả nước mắt ra. Mình lượn tà tà, lè vè bên cạnh xe của 3 mẹ con để ngắm nhìn cảnh tượng đẹp mắt đó. Và gặp đèn đỏ. Đúng lúc, cậu con trai đọc câu "Làng em sạch sẽ như mặc áo mới". À, hóa ra cháu đang duyệt bài làm văn với mẹ. Mình đồ rằng, sáng nay, cậu bé này đi thi môn văn đây
). Mình biết mà. Nếu như chỉ dừng lại ở đó thì không sao, mẹ của cậu bé đeo niềng răng cương quyết sửa văn của con "Không phải, con nhớ sai rồi phải là "Làng xóm của em sạch sẽ như khoác một chiếc áo mới". "Nào con đọc lại đi. Phải là làng xóm và khoác một chiếc áo mới chứ"... Mình nhìn mẹ cháu, nhìn đứa em, rồi quay sang nhìn cậu bé ấy, ngứa mồm định can thiệp là "cháu nó tả thế cũng không sao" nhưng đã kịp ngăn lại không để cho sự "lốp chốp" của mình làm cho buổi sáng tràn ngập hy vọng, lo lắng của 3 mẹ con nhà cậu bé niềng răng kia thêm căng thẳng. Nhưng mà, cái ánh mắt của mình nó không nghe theo, nó nhìn tới cậu bé rồi cứ nhìn chằm chằm vào.... miệng của cháu (chắc bị cái niềng răng nó thôi miên"
. Không ngờ, hành động nhìn chằm chằm của mình làm cậu bé ý... xấu hổ. Cậu ta ngượng không nói theo mẹ được nữa. Lúc đó, tiếng bà mẹ vẫn lanh lảnh "nào con đọc lại đi nào?", "sao con không nhớ là phải khoác chiếc áo mới à????". Đèn đỏ, mình xấu hổ quá vượt lên trước, nhưng vẫn nghe tiếng người mẹ hỏi cậu con trai "con đọc lại cho mẹ đi, đọc lại câu vừa nãy...."Haizzz, chắc sáng nay, trên phố có nhiều bà mẹ, ông bố đang đọc thuộc lòng văn cùng con lắm đây.
Giờ đang gõ những dòng này, tự nhiên nghĩ đến việc, sáng nay, cậu bé có cái niềng răng ấy, nổi hứng, nghĩ mới khuôn mặt bị thôi miên của mình nhìn cậu ta mà nổi hứng tả về mình cho bài văn "tả người phụ nữ em thấy ấn tượng nhỉ???" Ha ha, thế thì cô giáo là người điên đầu nhất, rồi mẹ của cậu bé ấy sẽ... thất vọng nhất cho mà xem.

Mình đang đồ rằng, một vài năm nữa nàng con mình đi học, mình sẽ phải làm gì với môn TẬP LÀM VĂN của con gái đây. Có cho nó học thuộc không nhỉ? Nhưng chắc mình cũng phải học cách học thuộc văn của con để con nhắc... vở như trong diễn kịch ý

Văn chương bên cạnh khả năng viết, khả năng sử dụng ngôn ngữ, cần phải có hứng, có cảm xúc... đôi khi cần mơ mộng, điên điên một chút ấy thế mà chả hiểu các thầy cô kính yêu cùng những ông bố bà mẹ đáng kính đang làm gì với văn chương trong các kỳ thi học kỳ của con hả trời???
Trong không khi học tập thi đua hoàn thành năm học này, mình cũng gấp rút ôn thi để "TU THÀNH CHÍNH QUẢ". Em cũng phải đi học thuộc lòng đây, keke.
Đây là cây phượng được chú thích là ở trường Chu Văn An - Buôn Ma Thuột. Mẹ nàng lưu vào đây để sau này, nàng con đi học lớp 2, có phải tả cây phượng thì mẹ nàng cho nàng...tham khảo









%20of%20sn4tuoi%20005.jpg)

















