Skip navigation.

Log in | Sign up

photo of jeekayak

NHÃ LAM

Bắt đầu

Hà Nội chớm thu - Khải Nguyên

Tặng những người con Hà Nội đang ở xa Hà Nội!


Chẳng thể nào đánh đổi được đâu
Thu Hà Nội trời trong veo đến thế
Cái chênh chao của con đường anh kể
Lát gạch vỉa hè in dấu bước em qua.

Chẳng thể nào gửi cho em chút quà
Có mùi thơm của cốm Vòng Hà Nội
Có lắng sâu của phù sa Hồng Hà ngàn tuổi
Có ngun ngút gió trời của Hà Nội... chớm thu.

Chẳng thể nào gửi cho em con phố Nguyễn Du
Để mỗi sáng anh qua - vòng xe lăn chầm chậm
Gương mặt thân quen, nụ cười thật ấm
Dáng vóc Hà Thành nghiêng câu hát anh trao

Chẳng thể nào gửi em một chút nắng hanh hao
Cho ngón tay đan... nồng nàn thêm chút nữa
Cho ai nhớ ai... để đêm về gõ cửa
Bao khó nhọc một ngày tan biến hết trong anh
Chẳng thể nào gửi em mùa thu Hà Thành
Để yêu nhớ... nhớ yêu... để khát khao Hà Nội
Để nghĩ về ai ở nơi xa... thật tội
Cứ đắm đuối một đời... yêu lăm lắm... Hà Nội - Thu.

- Hà Nội, một ngày chớm thu 17/10/2007 -

Bình loạn

Chiều nay nổi hứng viết một chút gì đó cho tâm hồn mình thư thả. Thèm cảm giác được chìm vào thứ gì đó để viết thế là nghĩ đến "Ngã ba" của bác Mai, mẹ bạn My :D. Lâu lắm rồi chẳng viết gì cả, chỉ vớ vẩn mấy câu. Bố cục bài viết này chưa hợp lý, nhưng cảm xúc viết bị khuấy động nên không thể viết tiếp nữa đành kết thúc khi mọi thứ còn dang dở ????

Đã bao ngã ba đường em đã đi qua. Nhưng mỗi khi chạm phải nó cảm giác được đi bên anh lại xốn sang trong lòng. Cái cảm giác hồi hộp, thấp thỏm, mong ngóng ấy dư âm mãi đến giờ. Cảm giác ấy, của người con gái đang yêu là thế.
“Cứ ghĩ còn đi tiếp với anh
Nhưng đến ngã ba rồi, em phải rẽ”
Cứ miên man trong hạnh phúc dịu ngọt ấy. Bên anh. Hơi ấm nồng nàn ấy, cho dù khoảng cách còn xa lắm nhưng em cảm thấy rất ngần vì hơi ấm đã trở nên thân quen tự bao giờ. Còn nhớ, có tâm sự của cô gái rằng mong ước mỗi ngày được tựa vào vai anh để được ngửi thấy mùi hương của chiếc áo anh mới giặt. Có phải chăng đó chỉ là cái cớ để người ta đến gần nhau hơn, say nhau hơn? Ở bên anh, không gian dường như chỉ có hai người và con đường mình đi ngắn lại nhưng suy nghĩ miên man về chúng mình cứ dài mãi ra để khi chạm phải ngã ba khiến em thảng thốt, “em phải rẽ”. Như dấu chấm lửng xuống dòng lúc nào cũng gợi cho người đọc nhiều nghĩ suy đôi khi là day dứt. Cái ngã ba kia như dấu chấm lửng giữa đôi mình. Ừ thì cứ nghĩ, cứ mơ mộng để cảm xúc trong lòng trở thành hạnh phúc thực sự. Em được đi bên anh qua mọi ngã rẽ. Thế nhưng, em - cô gái thấy trào dâng trong lòng mình cảm giác trách móc với ngã ba kia, trách thời gian sao trôi nhanh, trách con đường sao ngắn lại trước đôi tình nhân để buổi chiều chợt trở lên vô lý.
“ Cái ngã ba bao đời vẫn thế
Chiều nay thành vô lý trong em”.
Thoáng một ánh mắt nhìn, một cử chỉ thôi, khiến mọi vật xung quanh ấy trở lên có nghĩa. Lạ thế đấy, khi được yêu con người ta nhạy cảm với những điều xung quanh đến lạ thường. Phải chăng đó là hiện tượng tâm lý hay tại những rung cảm ấy bị cuộc sống thường nhật che lấp đi giờ mới được thăng hoa??? Con đường, với những cảm giác ngân nga trong lòng khi chạm phải ngã ba khiến trong lòng em trở lên vô lý và tự mâu thuẫn với chính mình. Buổi chiều nay, con đường này đáng yêu là thế mà sao bỗng chốc buồn hơn bao giờ hết khi vô tình làn nên cuộc chia tay.
“Không có vòm cây chót vót tiếng chim
Để dừng lại chia lời trong bóng lá
Nắng như thế con đường mù bụi đá
Chẳng phải vô tình hay hữu ý, mà ngã ba đó tồn tại từ rất lâu rồi “bao đời vẫn thế” nhưng cảm giác chợt trở lên vô lý ấy khiến em bâng khuâng, lơ đãng trước không gian, trước nắng. Dường như có lý do gì để níu kéo bước chân, để chúng mình cùng dừng lại tự tình trong bóng lá??? Cảm giác, mong muốn của em là thế... nhưng con mắt yêu của em bỗng chốc trở về với thực tại. Con đường chỉ có em và anh với bao cảm xúc giờ trở nên nghiệt ngã và thường nhật biết bao với ngã ba và nối rẽ, với nắng và con đường bụi đá, với không gian u tịch không một chút âm thanh mời gọi.
Em rẽ nhanh, lời tạm biệt rẽ cùng
Mỗi lần đến ngã rẽ, kỷ niệm lại ùa về khiến em muốn chốn chạy. Chốn chạy để mãi yêu thương, để thức hoài với kỷ niệm và nuôi dưỡng nó.
.................................................................

Có một sự thật là thơ của NTM luôn làm mình bất ngờ và chút bối rối, bởi lẽ cảm xúc thường nhật màdung dị đến lạ thường và những câu từ luôn mới lạ. Ví dụ như trong bài thơ này đã 2 lần mình đọc nhầm ý thơ
“Phút đột ngột có em rồi không có”
Mình lại đọc thành “Phút đột ngột rồi không có em”
Hay “Sông xa lắm đi bao giờ cho tới
Không biết chiều bến đợi có đò không?”
Lại thành “ Sông xa lắm đi bao giờ cho tới
Không biết chiều bến có đợi đò không?”
Đọc lại mới thấy mình đọc thơ mà không sống thật với tâm trạng của nhà thơ mà cứ chủ quan đi theo lối mòn tư duy mình. Cái tật cố sửa mà chưa đạt????
Thật ý nhị và yêu thương bởi lời thơ cứ nhẹ mà sâu như hơi thở để
Lòng đi suốt cùng anh con đường vắng
Chân rẽ rồi, chẳng kịp, đã ngã ba./

02/10

Chúc mừng gia đình Hoa - Hiệp cùng 2 bé Kít - Mun tròn 3 tuổi.
Chúc mừng tình yêu của mình (bằng bài thơ con cóc :D) .

Ở ngoài kia
Bầu trời có cầu vồng bẩy sắc
Anh bảo rằng
Sẽ
Tan lấp mây mưa
Cho sắc ngọt thêm mùa

Em ước rằng
Sau mỗi cơn mưa
Lại xuất hiện cầu vồng bầy sắc
Sẽ
hết giận hờn
Và ánh mắt anh vui

Ngã ba - Nguyễn Thị Mai


Cứ nghĩ còn đi tiếp với anh

Nhưng đến ngã ba rồi, em phải rẽ

Cái ngã ba bao đời vẫn thế

Chiều nay thành vô lý trong em


Không có vòm cây chót vót tiếng chim

Để dừng lại chia lời trong bóng lá

Nắng như thế con đường mù bụi đá

Em rẽ nhanh, lời tạm biệt rẽ cùng


Để lại sau lưng con đường đi chung

Phút đột ngột có em rồi không có

Bên tai em chỉ còn lời của gió

Đừng đi, đừng đi, đừng đi!


Một con đường cát bỏng phía xa kia

Lè tè đứng vài bụi gai hoa dại

Sông xa lắm đi bao giờ cho tới

Không biết chiều bến đợi có đò không?


Chỉ còn ngã ba ở lại sau lưng

Mênh mông nắng, không vòm cây bóng lá

Anh cũng đi rồi ngã ba thành xa lạ

Biết bao giờ về lại nữa mai sau?


Sẽ rất lâu, rất lâu, rất lâu

Còn trong em cái ngã ba chiều nắng

Lòng đi suốt cùng anh con đường vắng

Chân rẽ rồi, chẳng kịp, đã ngã ba./

Cốm Hà Nội

Một năm, Hà Nội có 2 mùa cốm. Và vụ cốm này là vụ chính. Từ cuối tháng 7 trong làng đã thậm thình tiếng giã cốm. Hương của đồng ruộng, của lúa non cứ lan tỏa khắp làng ven đô đang đô thị hóa này.
Trung thu Hà Nội, không thể thiếu cốm bên cạnh chuối chín quốc, hồng ngâm, bánh trung thu gia truyền, bưởi... Mùa thu miền bắc nói chung, thu Hà Nội nói riêng có rất nhiều đặc sản khiến người ta phải nhớ, phải yêu đến mức phải tìm về để tận hưởng, để thấy ấm lòng và yêu thương.
Cảm xúc lúc này của mình đang dành cho món cốm non. Bởi lẽ, nơi ở của mình nằm trong làng nghề làm cốm. Hàng ngày, tiếng chày, hương cốm và những cây rơm còn xót lại, rồi hình ảnh các bà, các chị ngồi chuốt từng bó lúa để làm chổi rơm lại khiến mình bình yên lạ. Bình yên trong âm thanh, trong hương sắc, cảnh vật để biết rằng mùa thu đã đến và đang trải mình ra.
Giờ Hà Nội đang ở giữa thu, nắng bớt vàng và hay có mưa. Những cơn mưa khiến người ta cảm nhận rõ vị ngọt của cốm hơn. Mặc dù, mưa năm nay làm cho trăng thu lỗi hẹn với người HN, nhưng vị cốm thì vẫn nồng nàn lắm. Một chút cốm non mua ở phiên chợ sáng sớm với nải chuối tiêu chín sẽ làm nên vị ngọt sớm mai và thức giấc mọi giác quan nhạy bén. Hương thơm dịu ngọt, ngai ngái chút hương vị đồng quê còn xót lại trong gói cốm thấm vào hương vị của chuối chín vườn nhà mới tuyệt làm sao. Vị ngọt của chuối tan trong miêng làm nền cho độ dẻo ngọt của cốm khiến người ăn như được thăng hoa, hăng hái hơn...
Nếu như, cốm non ăn nhiều làm bạn ngán vì vị béo và ngọt thì có thể đem rang cốm. Tiếng nổ lép bép vui tai. Nếu được rang trên bếp rơm thì thú vị lắm. Mùi khói của rơm nếp quện vào đưa mình trở về với mùi của đồng nội và bỗng chốc mình trở thành thiếu nữ thôn quê, đảm đang và yêu chiều lũ cháu đang đòi ăn cốm rang. Còn nhớ, lúc nhỏ được về quê ngày nào cũng đòi vào nấu cơm với cô vì được nấu bếp rơm. 2 cô cháu vừa lấy cơm vừa khều những hạt lúa còn xót lại nổ lách tác trong bếp lửa. Sau một hồi đun nấu trong bếp, chạy ra ngoài, khuôn mặt đỏ hồng và mồm thì nhọ nhem vì ăn thóc nổ...
Một món nữa mà mình muốn khoe được làm từ cốm - món chèm bưởi.
Cùi bưởi cắt vừa miếng cho vào luộc qua nước sôi rồi vắt kiệt nước (nếu cùi bưởi phơi khô rồi luộc thì ròn hơn) sau đó ngâm trong bát nước đường để ngấm vị ngọt vào trong cùi bưởi. Đỗ xanh tách vỏ ngâm và đun cho nhừ rồi mới thảm cốm vào (vì đây là cốm tươi) còn cốm khô thì cho vào cùng lúc đun với đỗ xanh. Trong khi đó, hòa nước bột sắn (bột năng) thả chút hoa nhài vào để lấy mùi. Khi nước đỗ xanh, cốm được đổ bát nước đường và cùi bưởi vào đun sôi rồi cho bát nước bột sắn vào để làm bát chè sánh hơn. Vị cốm dẻo, ngọt cùng với cùi bưởi sậm sựt lẫn với hương hoa nhài được ăn trong ngày thu dịu mát thế này, mọi thứ thật ý vị....
Ôi, mùa thu và những món ăn làm người ta khoái khẩu khổng chỉ vì hương vị của nó mà do cả dư vị của mùa làm nên.


Cuộc hẹn

Lại nói về cuộc hẹn. Cuộc hẹn này đem lại cho mình cảm giác hồi hộp, lo lắng, chuẩn bị tinh thần để thể hiện. Cảm giác của người đi xin việc mình đã mất từ hơn 3 năm nay giờ mới tìm thấy. Dĩ nhiên, chẳng ai muốn cảm giác tìm việc mới mãi. Nhưng cảm giác này tìm đến mình đúng thời điểm mình phải bứt ra, phải thay đổi để thu xếp cho chính bản thân mình.
Lúc này, mình mong một điều, chỉ một điều thôi, giá như AX của mình hơi bốc một chút thì có thể sẽ chiều theo quyết định thay đổi này. Nhưng thôi, đó là điều mà mình phải dung hòa chứ không thể mong người khác thay đổi theo mình được.
A N - trưởng vp chỗ chị Hằng có 3 nhận xét về mình
1. Chững chạc so với tuổi
2. Chắc chồng là con út
3. (tướng số một chút) tuổi hợp
2 điều trên thì đúng, còn điều thứ 3 - thời gian sẽ trả lời.:D

Xa

Đau đầu, mắt cứ sụp xuống, nhìn thấy ánh nắng thì càng nhức hơn.Vừa hết đợt cảm cúm, viêm họng còn chưa khỏi hẳn, giờ lại thêm chứng đau đầu này nữa. Dạo này sức khỏe của mình xuống cấp quá.
Quyết định không đi làm đúng giờ một phần vì đau đầu và có cuộc hẹn. Cuộc hẹn mà đáng ra mình phải thúc đẩy nó sảy ra từ lâu rồi. Ấy thế mà, giờ mới làm...
Đường Hoàng Hoa Thám - Phan Đình Phùng đẹp nhất là lúc 10h sáng. Con đường vắng với rặng cây, những ánh nắng xuyên qua làm mình xao xuyến vì mùi vị, dáng hình của nó. Nếu phải xa HN, công bằng mà nói cũng thấy nhớ....
Mà ngày xa hình như cũng gần rồi thì phải???

Túm lại vẫn là chuyện mũ bảo hiểm

Chỉ thấy buồn cười là việc đội mũ bảo hiểm được quy định là nghĩa vụ, quyền lợi của mọi người. Ấy vậy mà, mọi thứ cứ rùm beng lên về chuyện đội hay không? Tóm lại vẫn cứ loay hoay với việc đội. Đã thế, việc đội quy định một lần rồi cứ thế mà thực hiện, thế mà bầy đặt lộ trình v/v đội mũ bảo hiểm. Đã là người dân tham gia giao thông sao lại có sự phân biệt việc việc đội mũ hay không? Ấy thế mới có chuyện để tầm phào thế này.
- Ở Hà Nội, giờ cứ vào trong phố là có thể biết ai là công chức, ai không (đấy là do dấu hiệu nhận biết đã được quy định bắt buộc vào ngày 15/9)
- Để thúc đẩy phong trào đội mũ bảo hiểm trong cán bộ công chức, một số cq đã đưa ra quy định vào cq buộc phải có mũ bảo hiểm :D hehe, buồn cười quá, nghiễm nhiên chiếc mũ bảo hiểm thành một trong nhứng loại thẻ (giấy thông hành)để vào một cửa một cơ quan hành chính sự nghiệp ở Hà Nội.
- Sáng qua, vừa dậy đã thấy anh dẫn chương trình VTV1 nói "thế là đã được 4 ngày chiếc mũ bảo hiểm được danh chính trên các tuyến đường..." :smile:) không biết "bác" này có nhỡ mồm khi nói những điều to tát ấy không nhỉ? Đấy nhé, mày à (mũ bảo hiểm), mi đã được "danh chính" trên đầu ta rùi đó. Ặc ặc, chết mất.
- Tại bữa cơm cq, mọi người sôi nổi bàn nhau về chuyện đội mũ bảo hiểm. Và có chuyện rằng: rất thương chú công an giao thông, hàng ngày đi làm phải đội 03 cái mũ. Trên đường từ nhà đến trụ sở phải đội mũ bảo hiểm (nếu đi xe máy), đến cq phải đội mũ sắc phục, nếu ra đường tuần tra phải đội mũ bảo hiểm của CSGT. Hic, vô cùng cảm kích
- Trưa nay, cùng chị ở phòng đội mũ bảo hiểm đi mua chả. Mọi người ngạc nhiên nhìn như là sinh vật lạ trên đường vì rằng sao lại đội mũ bảo hiểm trên tuyến đường mà "người ta" chưa bắt đội mũ. Đấy, dở là thế đấy. Phân biệt tuyến này, tuyến kia rồi mới thành ra nhận thức rất máy móc, rất riêng - chắc chỉ VN mới có.

!!!!!!!!!!!!!!!!!!!!

Mình muốn và có nhu cầu thay đổi. Tù đọng lắm rồi.

Thứ 2 và mũ bảo hiểm

,

Có quy định rất hay về việc đội mũ bảo hiểm tại Hà Nội, cán bộ công chức bắt đầu đội mũ bảo hiểm từ ngày 15/9. Ra ngoài đường hình như chẳng thấy mấy người là công chức cả??? Và cũng có cách kiểm tra, quán triệt tinh thần đội mũ bảo hiểm rất hay. Sáng sớm tại cửa cq đã có các anh nhà báo đến ghi hình, chụp ảnh dưới sự "giám sát" của sếp nhà mình (rất may, sếp mình lại đi ô tô :D).
Rất may nữa là, sáng nay mình chấp hành nghiêm chỉnh việc đội mũ bảo hiểm. Mà suy cho cùng, đội mũ thì có sao đâu nhỉ? Chỉ có điều từ nay trở đi, ngoài việc mang túi, túi đựng đồ (áo nắng, găng tay, bịt mặt) mình còn nghĩa vụ cầm thêm mũ bảo hiểm nữa. Tự nhiên mình trở thành người gương mẫu và chắc chắn ngày hôm nay sẽ rất nổi tiếng vì chú phong viên thấy mình cầm mũ bảo hiểm lên phòng (vì sợ mất!!!) đã chụp ngay được tấm ảnh P:. Hic, vì công cuộc bảo vệ bản thân, hưởng ứng quy định của Chính phủ, xin hứa tôi sẽ đội mũ bảo hiểm cho đến ngày mua được ô tô :D
Lại nói đến chuyện ô tô, sáng nay gặp một chiếc xe Lexus đẹp kinh hồn :nervous
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31