Wednesday, 26. August 2009, 17:08:35
Ra tết, Tây Bắc đẹp không cầm lòng được.
Lý do rất đáng yêu, đi thử xe (vì mới chế thêm một số thứ) anh, tôi và 2 chị bạn cùng cơ quan lên đường đi Mai Châu.
2 chị đồng hành lần đầu tiên đi những chuyến đi ngẫu hứng cứ tò mò hỏi, tôi chỉ nói "thích mê ly" và chúng tôi đi.
8h sáng mùa xuân của Hà Nội, lại là ngày nghỉ nên 8h sáng mà dường như Thành phố còn đang ngái ngủ còn lũ chúng tôi, tỉnh như sáo, hớn hở đón chào hành trình khám phá.
Đến 9h30 chúng tôi qua thị trấn Xuân Mai và gặp chợ ven đường. Đã thành lệ, cứ qua chợ này, anh dừng xe và chỉ tôi hàng gà quen thuộc bên đường. 1 con gà và một số thứ gia vị đặc trưng của vùng như măng tươi, chút gia vị, hoa quả nêm nếm cho cuộc đi

.
Qua thị trấn Lương Sơn có lối rẽ đi vào khu vực của người Mường để lên thẳng dốc Cun. Con đường uốn lượn quanh những bản làng, ruộng, nương của người Mường. Nó bình yên và ăm ắp sự sống. Khi xe chạm tới con suối vắt ngang đường, có những cọ nước cần mẫn đưa nước vào đồng ấy là lúc trời đã vào trưa.
Cũng chẳng vội vàng, Mai Châu là đích mình đến khi trời tối nên chúng tôi quyết định chọn nơi dừng chân.
Chiếc xe của anh, nó tỉ mỉ, chỉn chu như chính người chủ ấy. Lúc nào, dưới những chiếc ghế, sau cốp xe, bên hốc cánh cửa có đủ cả những gì một người phụ nữ yêu nấu nướng nghĩ đến, cần đến
Trong lúc những người phụ nữ yêu nấu nướng, rất tài trong thử khẩu vị của chuyến đi ấy mải điệu đà bên cọ nước, mải tha thẩn với suối, với cỏ cây hoa lá thì người đàn ông tài hoa đồng hành đã chuẩn bị một buổi party giữa trời không thể hoàn hảo và lãng mạn hơn nữa.
Nồi lẩu gà vàng ươm, giữa tiết trời se lạnh, trong lành đầu xuân
Thêm chai rượu vang cho không khí thêm đượm đà
Cảm giác ngồi giữa trời trong lành, bình yên. Bên này là suối, xa kia là cọ nước quay đều trong tiếng róc rách của nước chảy và cánh đồng lúa xanh mướt..... thú vị và tự hào ghê gớm.
Tự hào lắm ý vì người đạo diễn bữa tiệc đó thuộc sở hữu của mình

Buổi chiều thơm nồng vị cafe bắt đầu sau bữa trưa lãng mạn.
Xe tiếp tục cuộc hành trình lên núi. Chẳng mấy chốc, xe qua dốc Cun và chạm vào Thung Khe. Thung khe là khu vực núi đá trắng, nhìn từ xa trắng muốt như có tuyết rơi. Khung cảnh mờ ảo, còn dưới chân mình là đá, cứng cỏi, lạnh lạo xạo dưới chân. Nhào ra khỏi xe, hít thở thật sâu để cảm nhận gió, lạnh, sương, mùi của núi rừng, cây cỏ từ trên cao để rồi suýt xoa. Thèm một tách cafe thật nóng. Vừa ước thế ngay lập tức lữ khách được phục vụ. Chàng lái xe bỗng chốc trở thành anh chàng phục vụ tại quán cafe đá (núi đá). Chiếc đèn khò, bi đông, nước, vài gói cafe hòa tan là cảm nhận về núi rừng tròn trịa, thú vị, hứng khởi, tò mò biết mấy.....
Hoặc đi vào mùa mía Tím qua gần Cao Phong mua lấy 1 vác, lên đỉnh núi nướng và hít hà cũng thú vị không kém


(ảnh ở chuyến khác

)
Đoạn đường đến Mai Châu - đích của ngày thứ nhất gần lắm rồi. Vị cafe còn đọng nơi cổ, hương thơm kích thích hành khách mở cửa xe ra để đón lấy gió thổi vào mặt. Cảm giác trong người đang nóng lên những hào hứng, gió từ khe núi thổi táp vào mặt càng làm cho sự phấn chấn tăng lên gấp bội.
Vượt qua Thung Nhuối là "Chào Mai Châu từ trên cao"
Tạm biệt gió từ núi, tạm biệt những con đường ngoằn ngoèo bò qua núi, xe xuống thung lũng Mai Châu. Có 2 sự lựa chọn: bản Lác và bản Póng Cọng. Bản Lác được lựa chọn trong chuyến đi. Ngôi nhà sàn của gia đình bác Bình - người Thái đã sẵn sàng đón đoàn. Chỉ cần cuộc điện thoại từ chàng hướng dẫn đi cùng khi bắt đầu bữa trưa là bữa tối được chuẩn bị toàn những món đặc biệt của người Thái: nem, măng luộc, nếp nương.....
Bữa tối gần tàn cũng là lúc tiếng trống hội nhà bên mời gọi. Dắt nhau đi xem múa sạp, nghe những chàng trai, cô gái Thái hát thấy lòng rộn ràng và hát theo.
Cảm giác thoải mái, thật sâu, thật êm ái cuốn tôi vào giấc ngủ tự khi nào.....