Skip navigation.

Log in | Sign up

Nhà của Jerry

Con tên là Bùi Chí Hiếu cả nhà ạ!!

Jerry có quậy thế này không nhỉ?

Chuyện cổ tích hiện đại


Nếu một buổi sáng thức dậy... Bạn bị một ông già cao lớn, râu tóc bạc phơ bắt bỏ vào một cái túi rồi đem đi... Thì bạn đừng lo... bởi vì có thể ở một nơi nào đó đang có người ước... "bạn là món quà trong ngày giáng sinh." …


Nghe có vẻ phi lí nhỉ? Đã cổ tích mà lại còn hiện đại. Cổ tích vì có những điều ước biến thành hiện thực, hiên đại vì có ông già Noel. Phi lí là vậy, nhưng chuyện ấy lại xảy ra, điều ước đó thành hiện thực trong nhà mình, Jerry ạ.

Thứ Bảy tuần trước, 20/12/2008, Ba và Mẹ vẫn nghĩ rằng sẽ đón Noel ở 2 thành phố cách nhau 400 km đường xa, rằng cả hai sẽ rất nhớ nhau và nhớ những giây phút lạnh cóng trong bụi xe đường Sài gòn của những mùa Noel trước, và ước rằng có một phép màu nào đó rút ngắn khoản cách tưởng như vô tận đó. Ba vẫn còn hăng hái với kế hoạch tổ chức Noel cho cơ quan mà Ba sẽ là nhạc trưởng với tiệc mặn, trò chơi tập thể và karaoke; Mẹ vẫn còn đi về bằng xe buýt, mỗi ngày cho Jerry đọc những tờ biên lai toàn số là số; và rồi Ba sẽ tan tiệc về sớm trong đêm Noel để chat với Mẹ và Jerry. Phép màu đã xảy ra ở thế kỉ 21 này; phép màu đã xảy ra giữa thanh thiên bạch nhật; phép màu không phải do ông bụt hay cô tiên có cây đũa thần nào mang lại: Jerry đã cho điều ước của Ba và Mẹ trở thành hiện thực.

Phép màu xảy ra khi Mẹ vô tình đi theo bác Thảo đi siêu âm, và bác sĩ bảo Mẹ cũng vào siêu âm để coi bé Jerry thế nào. Phép màu xảy ra khi bác sĩ bảo mẹ phải nhập viện và nghĩ dưỡng, khi Mẹ gọi cho Ba trong tiếng khóc nấc. Trong giây phút nhiệm màu đó, Ba vứt bỏ tất cả những bộn bề của cuộc sống, của công việc, vất bỏ tất cả vất vả đường xa, bỏ lại tất cả đằng sau chiếc xe đường trường chạy suốt đêm để đến bên Mẹ và Jerry.

Đôi mắt yêu của Mẹ vẫn còn hốt hoảng và lo âu, nhưng đầy niềm vui khi Mẹ gặp Ba. Có Ba, có Mẹ, hẳn là Jerry cũng vui lắm. Ba hết pha trò với Mẹ lại nói chuyện với Jerry. Có người chọc Ba ‘thầy giáo từ Sài gòn về nuôi vợ đẻ’. Ờ thì thầy giáo, thầy thì phải có cô, mà cô thì phải đẻ, mà cô đẻ thì thầy nuôi; ai chọc mặc kệ, Ba vui lắm khi được gần gũi và săn sóc Mẹ và Jerry.

Thoáng cái 5 ngày đã vút qua. Noel đến trong cái cuồng nhiệt của chiến thắng của đội tuyển bóng đá Việt Nam. Đó là mối hận 10 năm trong cuộc tranh chấp thắng thua trên sân cỏ với người Thái. Ba đưa Ngoại về, rồi dẫn Mẹ đi xem bóng đá với bình nước và dây truyền dịch tòn ten trên tay. Coi bóng mà không được la, thật tội cho Mẹ, còn Ba cũng không được quơ chân quơ tay, nhỡ rơi cái bình thì khốn. Và Việt Nam đã thắng, và đội tuyển đã mang lại cho toàn dân Việt Nam một món quà Giáng sinh đầy lửa và đầy ý nghĩa. Khi về phòng, Mẹ vẫn còn hồ hởi:’ Để vô một trái cũng dỡ chứ!’. Nằm xuống rồi mà Mẹ vẫn chưa chịu nghỉ ngơi:’ chắc sau này Jerry sẽ thành cầu thủ’.

Cái cuồng nhiệt của chiến thắng đã làm nhòe đi không khí Noel. Hay là ở bệnh viện người ta không nghĩ đến Noel? Hay là ở Cam Ranh người ta không ồn ào ‘Merry Xmas’ như ở Sài gòn? Hay là tại vì Ba và Mẹ không được ra đường nên không cảm nhận cái mới lạ của Noel năm này? Noel đến và đi lặng lẽ trong giấc ngủ chập chờn của Ba và Mẹ vì tiếng khóc giật mình giữa đêm của hàng tá em bé xung quanh. Ba tham lắm cơ. Ba muốn chở mẹ đi vòng vòng để ngắm đường ngắm phố, chụp hình và trò chuyện trong vòng tay ấm áp của nhau. Nhưng chắc là phép màu của Jerry chỉ đến mức ấy. Jerry còn bé mà, làm phép thế là đã hay rồi. Năm sau Jerry lớn, sẽ cho Ba và Mẹ và Jerry ‘hit the road’ và lang thang từ đường phố đến quán cafê vô định nào đó đến tận sáng hôm sau. Nhớ đấy Jerry nhé. Yêu con. Yêu Mẹ.


Tội cho Mẹ và Jerry

Ba vừa lên đến Sài Gòn, gọi điện cho Mẹ thì chỉ nghe Mẹ khóc thút thít "Bác sĩ nói con mệt, em phải đi nằm viện đây". Thế đấy, ngắn gọn mà đầy đủ ý nghĩa. Hic hic. Đầy đủ lắm chứ,
đủ để Ba dọn nhanh nhà cửa, tắm và xếp thêm 1 bộ đồ và một cái áo lạnh trong khi tranh thủ gọi điện cho cậu Tí lấy vé xe cho ba về thăm con. Có thể tối mai Ba sẽ vô lại, nhưng cũng có thể Ba ở với con đến hết Noel. Ba quyết định thật nhanh, vì nghĩ sắp đến Noel nên mọi việc ở cơ quan có thể sắp xếp cho các cô chú lo liệu.

Jerry bị thiếu nước ối. Mẹ nói là Jerry phải có đủ nước để bơi, nhưng mà không có nước nên con không cựa quậy gì được, nghĩ mà thương. Thiếu nước ối là bình thường, nhưng Jerry mới 12 tuần mà bị thiếu không bình thường tí nào. Vậy là mẹ phải nằm lại, ít nhất là một tuần để bác sĩ theo dõi. Bà ngoại chạy lăng xăng, lại có bệnh tim mạch, vậy chắc là Ba phải ở lại với con thôi. Cũng là nhờ bác Long thương tình, cho Ba nghỉ đến hết lễ. Cũng kẹt cho bác Long, mới cưới xong lại phải trở lại cái văn phòng bận rộn; nhưng thật ra ba hi vọng các cô chú bây giờ đã có đầy đủ kinh nghiệm để công việc trôi chảy, ngoài những việc cần bác Long quyết định.

Ba ở lại với Jerry hẳn là Mẹ rất vui. Ba cũng rất vui. Ba Mẹ cứ như thời mới quen, cứ líu ríu líu lo mãi không muốn rời xa. Tội cho bà ngoại, lo cho con quá nên bà hay căng thẳng, cứ la Ba và Mẹ suốt. Hic. Cũng buồn, nhưng cũng thương bà; không dám cãi lời, Ba chỉ dạ và dạ, làm thiên lôi, sai đâu đánh đó. Nhưng mà Jerry biết sao không? Cái tội biết mà không nói cũng đáng giết lắm! Bởi vậy...

Mẹ lại bị ói. Tính đến giờ là lần thứ ba, nhưng Ba và Mẹ không dám nói với bà. Bà vẫn nghĩ là Mẹ ăn ngon ngủ yên, nếu biết vậy chắc bà càng lo thêm. Đau đầu. Ăn sáng ăn tối ói hết, uống thuốc cũng ói hết. Ba kêu mẹ uống thêm chai yến xào, lại bị bà bảo là 'học đại học mà không biết gì, cái đó mỗi ngày một chai thôi' (tức gớm, Ba phải biên soạn giáo trình đại học để bổ sung cái này vào thôi). Kẹt cứng. Nói sao đây? Nói ba uống chắc là bà sẽ bảo Ba giành phần của Jerry. Khổ! Chắc là lén mua thêm bỏ vào cho đủ số vậy...

Đưa bà Cố đi...


Nhắn tin cho bác Long để báo tin bà Cố và xin về quê, nhưng tin nhắn không đi được. Thôi, lát gửi sau vậy, Ba thu xếp đồ đạc và lên đường. Và rồi quên mất chuyện xin phép bác Long...

Trên đường về nhà, Ba thấy cầu treo quê mình đã thông đường. Gọi là thông đường thật ra là chỉ mở một cửa nhỏ cho thợ và làm, nhưng nhìn dòng người có nón bảo hiểm và ba lô chen chúc, Ba nghĩ là đi qua được nên cũng 'đu xe lam, bám xe bò' đi theo (Mẹ con hay dùng câu này :D). Cầu chưa hoàn thành, nhưng đẹp và vĩ đại lắm Jerry ạ, hơn hẳn cầu treo Mỹ Thuận: dài hơn, có đến 2 nhịp nối nhau. Dù mặt đường và hành lang chưa hoàn chỉnh, Ba hoàn toàn thấy hảnh diện cho quê mình. Ặc. Đến cuối đường thì bí: mấy chú bảo vệ không cho đi tiếp. Cũng theo dòng người đó, Ba vào con hẻm nhỏ chỉ đủ 2 lượt người qua, xuôi ngược trong các khu vườn trái cây và cuối cùng cũng mò được về thị xã. Đi đường mới vầy cũng có nhiều cái hay, cái lạ khó tả lắm Jerry ạ.

Cạch cạch... Bài rock 'last minute', nhạc chuông của Ba. Bác Long gọi. Làm sao bác Long biết chuyện mà hỏi thăm mình đủ thứ vậy kìa? Bác Long rất tâm lí và quan tâm nhân viên, lần này bác bảo anh thay mặt cơ quan đặt vòng hoa và trái cây viếng Cố vì nhà xa quá. Cảm ơn bác Long; Ba vòng vào thị xã đặt hoa. Trên đường về, chợt nghĩ đến Mẹ. Dù sao Ba cũng sắp đến nhà, Mẹ sẽ bớt lo (vì Mẹ không cho Ba đi xe một mình), có lẽ đây là lúc tốt nhất để báo cho Mẹ, vì nếu để mai mốt thì chuyện đã qua, chắc chắn Mẹ sẽ giận Ba. Alô, em đang làm việc à?... Anh nói cái này, em không được nói ba mẹ nghen... Vậy là Mẹ biết chuyện, nhưng không cho Ba đặt thêm vòng hoa, bảo là phí tiền, chỉ nên để tiền viếng Bà. Vậy thì giúp tiền, vậy nhé, Mẹ cứ an tâm. Nhưng mà Mẹ có bao giờ yên tâm (bởi thế nên Ba mới không nói ngay từ đầu), hết gọi chú Tư lại gọi bác Hai để mượn tiền trước cho Ba, dù Ba đã nói là về đến nhà, đầy người thân, ai cũng giúp Ba được... Mẹ là vậy đó Jerry, Ba thương mà cũng giận, cái thân ốm yếu không lo, con nhỏ không lo...

Ba về đến nhà Cố rồi. Bà con viếng đông đen. Ba chào hỏi mọi người rồi gặp ông Nội để xin khăn tang. Bà Cố nằm kia, mắt lim nhim như ngủ, nhưng bà không dậy nữa Jerry à, và con cũng sẽ không bao giờ gặp bà. Bà hiền và thương con cháu lắm, luôn hỏi Mẹ là có em bé chưa. Bà đi mà chưa biết được cái tin vui mà bà vẫn luôn mong chờ, cũng chưa biết được cháu mình sẽ mang tên Jerry... Trên gốc cột giữa nhà là tờ cáo phó: bà được 85 tuổi, và sáng mai Ba sẽ cùng bà con đưa Cố lên đường. Cố có chín người con, con cháu đầy đàn, ai cũng thương yêu và đùm bọc lẫn nhau, hẳn bà cũng mãn nguyện...

Ba đưa bà đi. Nội đi kế bên, bật khóc thành tiếng, 'vì lo cho con mà chưa lo trọn vẹn cho bà...'. Nội ơi, Nội đâu có 3 đầu 6 tay mà làm được tất cả. Bốn đứa con của Nội đã thành danh, Nội đã xứng đáng là bà Nội vĩ đại nhất trong mắt Ba rồi... Vậy là Cố đã đi. Ba hốt nắm đất phủ mộ bà...

Trên đường về, Ba chợt nhớ Mẹ. Nhắn tin cho Mẹ, hic, máy hết pin, nhắn tin xong phải tắt máy để giữ pin mà nói chuyện với Mẹ và Jerry.

Tiệc cưới bác Long cô Ngọc


ba va chu re


Hôm nay là tiệc cưới bác Long, xếp của Ba, cũng là người ơn, đã giúp đỡ và gắn bó với Ba từ những ngày Ba mới đi làm. Ba được giao làm đội trưởng đội tiếp tân, oai ghê, để hướng dẫn các cô chú chào khách và dẫn khách vào bàn tiệc. Chài, từ ngày cưới Mẹ đến nay Ba mới mặc áo vest, hơi chật vật :D. Những mà lạ hè, xấu là xí như Ba đây, mặc vest vào vẫn oai ra phết. Mấy cô chú trong đội toàn người nhà, nhưng cứ làm theo kiểu vui là chính, gặp khách là cứ nói liên lục bỏ khách mới bơ vơ; Ba không thích vậy, nhưng chỉ là giúp bác Long, không phải công việc, nên chính vẫn là vui :D.

Vui là vui vậy, nhưng Ba đang rối như tơ vò (chả biết tơ nó như thế nào và rối ra làm sao!). Từ sáng sớm, bà Nội gọi điện bảo Cố vừa mất. Chuyện Cố mất thì Ba đã dự đoán trước, không xa thì gần, vì hai tuần trước Cố ngã bệnh, ba về thằm và bác sĩ đã bảo là chỉ còn chờ... Chỉ kẹt cái là đúng ngày vui của xếp, mà mọi chuyện đã lên kế hoạch từ tuần trước, ba bỏ đội mà đi hoặc nói chuyện này ra thì mất không khí ngày vui của bác Long. Chuyện càng rối hơn khi lần trước về quê, Nội dặn là không được cho Mẹ và Ngoại biết, sợ ông bà lo mà lại ở xa, làm ông bà và Mẹ lo lắng và khó xử. Ngoại lại không khỏe, còn Mẹ thì đang mang Jerry mới 3 tháng, báo tin này thì được gì mất gì? Ba tính rồi, sẽ nói với mẹ là tối nay Ba ở lại cơ quan để gặp gỡ bạn cũ, thật ra là sắp xếp để sáng mai lên đường về nhà cho sớm.

Tiệc cũng xong, Ba bàn giao việc cho chú Toàn rôi gọi điện cho Mẹ. Mẹ vẫn vô tư, không mấy nghi ngờ và cũng không hỏi han gì. Ba định viết cho Jerry bài mới, nhưng mệt quá, chỉ lên chào người quen rồi đi ngủ sớm.

GIA DINH DANG YEU.

Jerry của mẹ, mẹ nói cho con nghe này nhé, từ ngày có con Ba tự nhiên lãng mạn quá. Ba viết cho con nhiều thật nhiều mà Mẹ thì chưa viết gì cho con hết. Tại sao thì jerry của Mẹ biết rồi. Mẹ bị ệt 1 chút, Mẹ bận rộn với công việc hàng ngày ...Và hơn hết Mẹ muốn nghỉ nghơi cho con yêu được khỏe đó mà.
Nhưng mà mẹ thương con, mẹ yêu con nhất. Mỗi ngày mẹ phải hoạt động quá nhiều, nghĩ đến việc con phải mệt theo mẹ buồn muốn hix hix...* Mẹ vốn mè nheo lắm*
Con ơi, cả gia đình mình cùng cố gắng nhé, Ba xây nhà, Mẹ cố gắng cho con ăn nhiều thật nhiều nha bé yêu...Mình rồi sẽ tốt cả thôi, Mẹ tin thế, Ba tin thế, con yêu cũng thế nhé.

Đón NOEL

NOEL rồi đó Mẹ Jerry ơi. Năm nay Ba không được chở Mẹ đi vòng vòng hít bụi và khói xe và hứng lấy cái lạnh rất đông của Sài gòn, Mẹ và Jerry không được buồn đó nha. Ba tranh thủ về nhà sớm chát với Jerry vậy. Mẹ thấy nhà Jerry có không khí Noel chưa? Mẹ hỏi xem năm nay Jerry thích ông già tuyết tặng quà gì nhé.

Việt hóa opera rồi

Vậy là opera chính thức bị/được Việt hóa (xem tại đây). Thật ra Ba thấy cũng chẳng ảnh hưởng gì: mấy cái nút liên kết thì thấy riết rồi quen, chẳng ai còn quan tâm nó nghĩa gì, ví dụ như khi Ba đi lạc vô trang tiếng Nga, dò cái liên kết cuối bài Ba cũng biết dó là 2 cái 'đọc thêm' và 'viết lời bình'. Chuyện kế nữa là nó không có tự động chuyển qua tiếng Việt, mà mặc nhiên nó vẫn là tiếng Anh mới đau chứ. Điều đó nghĩa là gì? Ví dụ như Ba chui vô CSS để sửa cái hàng 'for Jerry' thành 'cho Jerry' để nó giống tiếng Việt, thì khi mới vào coi, người đọc sẽ thấy 'Write a comment cho Jerry'(<< nữa nạc nữa mỡ, đem về cho Mẹ kho tàu!!) bởi vì nó mặc nhiên là 'Write a comment' cho đến khi người dùng chọn Site Language là 'Vietnamese'.

Có internet lại rồi

Hì hục mãi cũng đi được đường dây mạng cho gọn gàng. Thực ra là Ba tính già hóa non. Cậu Tí bảo mua 10m nhưng ba tính đi dấu dây, mua luôn 15m để đi vòng cho đẹp. Về nhà, quan sát tới lui, thấy cái trần nhà có cái lổ nho nhỏ, Ba liền lấy cây đũa chọt cho to ro (suỵt, đừng nói chủ nhà nha Jerry), rồi đi dây, rất gọn và sạch đẹp. Bây giờ dư dây, vừa tiếc tiền, vừa phải cuộn lại dấu dưới bàn. Hix hix. Nhưng chả sao, có mạng viết bài cho Jerry là được rồi.

Tối nay làm gì đây ta?

Tối nay không có lớp, Ba định về sớm đi uống cafe với cậu Tí, nhưng cậu Tí có độ mất rồi. Hỏi thì Tí nói là đi họp lớp, và bảo là về trễ, chắc là đến tận khuya. Thôi chắc ra quán ngồi một mình, nhâm nhi và blog cho Jerry. À, phải mua 15 mét dây mạng về kéo dây ở nhà nữa; có cái modem wifi cho Mẹ mất rồi. Biết đâu mai mốt có đêm không ngủ được, lại có cảm hứng blog thì còn kịp thời gửi cho Jerry coi nữa chứ ehhee