Giờ chết của kẻ có tội
Tuesday, April 30, 2013 12:35:06 PM

1. Nỗi luyến tiếc của kẻ có tội.
Với những người suốt đời không lo nghĩ gì đến phần hồn, thì cái gì cũng trở thành gai góc sầu khổ cả. Họ sầu khổ khi nghĩ đến những cuộc vui chơi đã qua. Họ sầu khổ khi vị linh mục thăm viếng họ, khuyên bảo họ chịu phép Giải tội, phép Mình Thánh Chúa, phép Xức dầu. Họ đau khổ nhìn lên ảnh Chuộc tội đặt trước mặt họ, vì họ thấy rõ hình ảnh bội bạc của họ đáp lại tình yêu tuyệt vời của Chúa, vì Ngài đã chết để cứu chuộc họ.
Họ than thở: “Ôi, tôi dại dột biết bao! Với ánh sáng của Chúa và những cơ hội Chúa dành cho tôi, tôi phải trở nên vị thánh với cuộc đời no thoả trong ơn Thánh Chúa. Nhưng với những năm sống bê bối, tôi chỉ còn lại bây giờ nỗi kinh sợ, chán chường, nỗi cắn rứt lương tâm khi phải tính sổ với Chúa. Tôi thật khó mà hy vọng được cứu rỗi.”
2. Nỗi run sợ trước giờ chết.
Khi đang suy nghĩ miên man như thế, thì dầu trong hạnh đèn cháy sắp hết, buổi tuồng kịch trần thế của họ sắp hạ màn. Họ nhìn thấy trong tâm tư hai cảnh đời đời hoàn toàn trái ngược nhau: Hoặc đời đời vui sướng. Hoặc cực kỳ đau khổ vô cùng tận.
Họ đang thở hơi cuối cùng để đi vào cõi vui sướng hay khổ não đời đời. Trong giờ phút đau khổ thể xác chồng chất, trí khôn rối bù, họ ước muốn có thêm nhiều giờ để chuẩn bị, nhưng có tiếng gọi: “Mau lên, hãy tính sổ lương tâm trong khoảng thời gian thật ngắn ngủi này và ra đi. Thần chết không chờ đợi hay kính nể bất cứ ai.”






