Skip navigation.

*(`'·.¸(`'·.¸* Sắc*Vàng---o0o----Mùa*Thu¤*¸.·'´)¸.·'´)*----»~:¤.·

STICKY POST

******::::Mãi yêu nguời :::::*****

Liên Hệ-Nick name trên Yahoo của mình !

***:::Lượt truy cập:::***
Free Web Counters


» Sự tình cờ của số phận mang em đến bên anh.
» Thời gian cứ thế lặng lẽ trôi qua, chẳng biết từ bao giờ anh và em gắn bó với nhau bằng những tình cảm không gọi được bằng tên.
» Luôn luôn em ở bên anh những khi anh cần có ai đó bên cạnh, luôn luôn em mang tới cho anh nụ cười những khi anh đau buồn nhất, luôn luôn là em chỉ là em thôi trong tim anh.
» Chúng ta đã có biết bao kỷ niệm yêu thương bên nhau, đã có biết bao những ngày hạnh phúc.
» Anh tự hỏi vì sao trái tim anh luôn nửa nhịp khi nhìn em cười, nghe em nói.
» Tự hỏi vì sao chúng ta có thể chia sẻ với nhau mọi niềm vui, nỗi buồn, sao chúng ta có thể hiểu nhau dễ dàng đến thế ?
» Anh cứ mãi đi tìm một nửa của mình mà không gặp được ai như em cả, đến khi mình gặp nhau thì anh lại không thể tiến thêm một bước nào về phía em nữa, anh chỉ dám đứng lại một chỗ nhìn em thinh lặng.
» Vui sướng hạnh phúc có em trong đời và đau khổ vì chẳng thể nào nói với em lời yêu thương mà anh mang trong tim bao ngày qua.
» Yêu dấu ơi, anh là gì giữa bề bộn đời em ?
» Giờ đây, anh biết gọi em là gì đây ? Anh gọi em là bạn yêu dấu ? Là Em gái ? Hay là gì khác ?
» Em mãi là người anh yêu thương, người bạn thân ái, người anh hiểu biết, người ... trong tim anh !
» Em đã là tất cả. Nhưng với em, anh là gì sao em không nói? Xin một lần, chỉ một lần nói tiếng yêu thương ... !
» Yêu dấu ơi ... !!!

» Anh ... ! _##########*________________________ __*##############______________________ __################_____________________ _##################_________**##*______ __##################_____*##########___ __##################___*#############__ ___#################*_###############*_ ____#################################*_ ______###############################__ _______#############################=__ ________=######:♥Anh♥Yeu♥Em:######____ __________########################_____ ___________*####################=______ ____________*##################________ _____________*###############__________ _______________#############___________ ________________##########_____________ ________________=#######*______________ _________________######________________ __________________####_________________ __________________###__________________ __________________#____________________






và mùa thu đã qua đi kô thấy chiếc lá vàng rơi và nguời tôi iu cũng đã rời xa từ khi em ra đi bên chiếc ghế đá ngày xưa kô còn em để nắm đôi bàn tay *****o0o******
lần đầu tiên tôi quen em ánh mắt em thơ ngây làm sao xuyến con tim lòng anh để cho anh bao đêm nằm nhớ mong về em nỗi nhớ theo anh từng ngày sao thiết tha *****o0o******
dk:gọi nắng bay lên và gọi làn gió nơi xa hãy đến chốn đó mang nguời về đây với ta nguời đã ra đi chẳng một lời nói chia li giot nứoc mắt đó còn nghẹn ngào vuơng trên bờ mi để anh bây giờ một mình ngồi ôm nhớ mong cầu xin thời gian đừng lặng lẽ trôi thật mau
đẻ anh nơi này chìm trong nhớ thương xin em về đây với anh hỡi nguời

vẫn mong bước em về TT__TT

cuộc tình đã qua rồi nguời cũng xa cất buớc đến nơi cuối phương trời người ơi nơi đâu có hay trong lòng anh đang nhớ thưong về em ****o0o******
rồi ngày tháng qua kỉ niệm rời xa tan theo làn mây khói để anh nơi đây ngồi gậm nhắm cô đơn em đâu biết cho lòng anh yêu ngừoi *****o0o*******
bao mùa thu qua lá vàng lại rơi anh ngồi nơi đây ngắm mặt trời lên và mang theo tình ta tan vào trong giấc mơnguòi ơi hãy nói, hãy nói một lời
dù anh biết đó là lòi nói chia tay anh luôn mong chờ em đến *********o0o*******
dk: lạnh lùng em cất buớc đi, đi về nơi thật xa chỉ mỗi anh nơi chốn này ngồi ôm nỗi nhớ nhớ thuơng đến em một đời tiếc nuối cũng đã muộn rồi người yêu sao vội vàng nói tiếng rời xa giờ nay em đang chốn đâu hay là bên cạnh ai có biết cho anh chốn này đang chờ mong em đến hãy đến bên anh lần này sẽ mãi kô xa cách rời để tình yêu đôi ta sẽ mãi là màu xanh hỡi nguờiTT_TT tình yêu màu xanh

******Nỗi nhớ*****

Nói đến mẹ, mẹ tôi là một nguời mẹ hiền và nhân hậu, mẹ luôn cần mẫn chăm sóc từng li, từng tí cho anh em chúng tôi, từng miếng ăn từng giấc ngủ mẹ đều lo lắng, mẹ giành trọn cả cuộc đời để nuôi nấng anh em tôi nên nguòi. Không sao kể hết công lao người mẹ, tôi chỉ mong muốn có một điều nếu cho tôi một điều ước tôi sẽ ứoc mẹ mãi bên tôi và tôi sẽ giành những điều tốt đẹp nhất đến cho mẹ.

Một bông hồng cho em

Một bông hồng cho anh

Và một bông hồng cho những ai, cho những ai đang còn mẹ,

cho những ai đang còn mẹ, dẫu mai này mẹ hiền có mất đi,

như đóa hoa không mặt trời, như trẻ thơ không mẹ hiền...............


*********************o0o*************************
SÀI GÒN 12/5 Con xa nhà mới đó đã gần một năm. Nỗi nhớ nhà se sắt tim con. Ngày ra đi mẹ chỉ dặn rằng: “con đi gắng học cho tốt, việc ở nhà đã có mẹ lo!”.

Ngày còn bé, lúc chưa biết gì con hay khóc đòi mẹ vì mẹ chẳng chịu ở nhà chơi với con cứ ra đồng mãi để con một mình với chị. Tối đến, mặc dù vất vả cả ngày mẹ vẫn hát cho con nghe, quạt cho con ngủ. Mẹ luôn ấp yêu con bằng vòng tay ấm nồng trìu mến. Mùi mồ hôi trộn lẫn mùi rơm rạ và mùi bùn trên vai áo mẹ theo con vào cả những giấc mơ. Mẹ gánh vác tất cả không tiếc hi sinh cả cuộc đời để đổi lấy cho con mọi điều tốt đẹp.

Mỗi sáng con thức giấc đã thấy mẹ đẽ sẵn đĩa xôi trên bàn mà nẹ đã dạy từ rất sớm để chuẩn bị cho con, chiếc áo trắng dã bạc màu có vài đường chỉ nắn nót do mẹ sửa lại vi nhà mình không có tiền, nhưng con biết mẹ đã rất khó nhọc để kiếm tiền cho con đi học đuợc bằng bạn băng bè , nhiêu lúc con muốn nghĩ học để phu giup mẹ công viêc, nhưng mẹ nhất quyêt không cho mẹ noi'" con phải cố găng học hành để mai nay đem kiến thức làm giau đất nươc , làm giàu quê huong "".Mẹ ơi! Mẹ co nghe thấy con gọi mẹ không?,con muốn đuợc mẹ ôm vào long như ngày còn thơ, mẹ là ánh sáng mặt trơì soi lối con đi, và con bíêt mẹ luôn ở bên cạnh con đrê giúp con vuot qua mọi khó khăn, con cảm ơn mẹ rất nhiều.

Rồi con lớn khôn hơn, mái tóc mẹ điểm sương thêm nhiều, dáng mẹ cũng gầy hơn vì năm tháng. Con sợ không còn được nhìn thấy mẹ thức khuya vá áo, sợ mẹ sẽ không dậy sớm nổi nữa mỗi sáng con đến lớp… Dẫu biết thời gian là kẻ mạnh nhất, dẫu biết hợp tan là qui luật của đất trời nhưng con vẫn nguyện cầu mẹ ở mãi bên con, con muốn được gánh bớt những nhọc nhằn còn nặng oằn trên đôi vai mềm yếu.

Thế là ngày 8/3 đã đi qua, con vẫn chưa gửi đuợc lời chúc đến mẹ, mẹ yêu của con, mẹ co biết rằng con thương mẹ rất nhiều "mưa bao nhiêu hạt con thuơng mẹ bấy nhiêu", ở nơi đất khách quê người, với bao bộn bề công việc dường như cang làm tăng thêm nỗi nhơ về mẹ, hình ảnh của mẹ luôn hiện lên trong tâm tri con. Đưng trên sân thuọng của căn nhà trọ đã cũ, nhìn về xa xăm hình bóng mẹ lại hiên lên với gương mặt hiền hậu, mẹ như dang tay ôm con vào lòng. Bầu trời đêm nay thật đẹp mẹ nhĩ ? dường như các vì sao cũng muốn đáp xuống cái sân thuợng nhỏ bé này để soi sáng tâm hốn con, cùng chia sẽ vơi con nỗi nhớ về mẹ. Đêm nay cũng như mọi đêm nhưng sao long con bổng thấy ấm áp , khi lán gió nhé nhẹ lướt qua lòng con, mang theo hơi ấm của me nơi que nhà xa xôi.


"" Gửi tặng mẹ ngàn đoá hồng tươi thắm

Gửi đến mẹ lời chúc của nguời con

Chúc mẹ những gì tốt đẹp nhất

Mẹ cua con

Mẹ là ánh sáng, mẹ là dòng sông cho con tắm mát mỗi ngày

Mẹ là câu hát, mẹ là mặt trời sưởi ấm tâm hồn con

Con của mẹ "

Mưa bao nhiêu hạt con thương mẹ bấy nhiêu""




CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ BỎ CHUT THỜI GIAN GHE THĂM BLOG CỦA KAISAN

********kỷ niệm ngôi trường yêu *********

Mới đó mà thời gian thấm thoái trôi mau, tôi đã rời xa mái trường mến yêu, những kỷ niệm những hình ảnh gắn bó một thời như còn quanh quẩn đâu đây, tôi nhớ những lúc nô đùa cùng đám bạn duới tán phượng vĩ, nhớ những lúc ôn bài một mình bên thành ghế đá, nhớ những ánh mắt, nhớ những nụ cuời tuơi xinh, tất cả đã quá xa vời . Nhưng đối với tôi những hình ảnh về thầy cô về bạn bè về chiếc áo trắng thơ ngây còn vuơng mùi hoa phuợng sẽ còn đọng mãi nơi con tim.

Bâng khuâng lưu lại mấy vần thơ

Phút chia tay ai nở hững hờ

Lòng vương vấn một thời áo trắng

Mai xa rồi đừng để thơ trôi


Thời gian dần trôi thật mau tôi như lãng quên mái truờng mến yêu
giờ đây mình tôi lặng im ngồi đây nhung nhớ kỷ niệm xưa
cùng bao ước mơ về một tuơng lai bạn bè ngày xưa đã xa tôi rồi cùng bao thầy cô mến yêu tôi vẫn nhớ về kỷ niệm ngày xưa thân ái *********************

Ngày xưa hồn nhiên đùa vui thật say dưói tán phượng vĩ xưa thầy cô cùng bao bạn thân luôn sánh buớc bên tôi giờ đây với tôi chỉ là dấu yêu một thời tuổi hông cắp sách đến truờng một thời hồn nhiên trắng trong ký ức học trò tràn về lòng đầy thương nhớ ************************

dk:: Tôi nhớ về kỷ niệm dấu yêu kỷ niệm áo trắng cùng trang lưu bút ngày xanh một thời những nỗi buồn rồi cũng qua dòng đời vẫn trôi xin một lần đựoc ứoc mơ về nơi ấy tim kiếm ký ức ngày thơ học trò để tuổi hồng sẽ kô bao giờ trôi xa


********Miền quê đầy nắng gió**********

chào các bạn Nói đến quê hương chắc hẵn trong mỗi chúng ta ai cũng có những kỷ niệm đẹp gắn bó suốt một thời ấu thơ, những lúc nô đùa chạy nhãy dưới gốc me già, những lần trốn học đi nhổ trộm khoai............. Tất cả những hình ảnh đó sẽ theo chân ta lớn lên cùng năm tháng, và giờ đây khi xa quê mỗi người chúng ta mới cảm nhận được nỗi nhớ quê hương một cách da diết. Nhớ quê hương nhớ những món ăn dân dã nhưng thấm đẫm lòng người .....................************o0o**************

*********____________________o0o________________________**********


Làn gió thoang thoảng mang hương vị của một mùa hè đang đến. Cái nắng đang bắt đầu len lõi qua từng ngõ ngách, những tia nắng vàng ấm áp xuyên qua từng kẻ lá như quyện vào nhau một cách thân thiết. ***************************************************



Miền trung Tây Nguyên đầu tháng năm, dù cái nắng đã bắt đầu nồng nàn nhưng sao ta vẫn có cái cảm giác màu nắng xanh nhạt, phải chăng ta bắt gặp những bông hoa bằng lăng tím đang nở rộ vươn nhưng cành hoa đầy sắc tím như bàn tay mềm mại của một người con gái đang mời gọi một người con xa quê trở về .Trên con đường mòn quen thuộc mà thưở xưa,tôi cùng mấy đứa bạn vẫn thường hay chơi trò chốn tìm nay cũng đã đổi thay, hai hàng cỏ xanh mượt trãi dài trên con đường như một dãi lụa mềm mại chạy xa vô tận, bước những bước đi nhẹ nhàng,lòng tôi lại thấy bâng khuâng khó tả, cậy phương năm xưa giờ đây đã già nua và cằn cỗi nhưng vẫn cố nở vài nụ hoa đỏ thắm như cố gắng đem chút sức lực của mình để tô điểm cho bưc tranh mùa hè tươi trẻ.Bất chợt một niềm xúc cảm tràn ngập lòng tôi, tôi nhận ra rằng thơi gian sao trôi nhanh quá,quả thật dòng thơi gian vẫn êm ả trôi và ta chỉ là chiếc thuyền không bến đỗ xuôi theo dòng đời. Phải chăng” cuộc đời như làn gió, thoáng đến, thoáng đi, chẳng đợi chờ”.

************************************************

Thả lõng đôi chân đã mệt nhoài sau một hồi đi dạo, tôi nằm lăn trên cát, bãi cát trắng thưở xưa giờ đây sao hiền hòa nó đã gắn chặt biết bao kỷ niệm của một thời ấu thơ, con suối nhỏ dường như biết tôi trở về thăm nó sau thời gian dài xa cách,nó liền cất lên những tiếng róc rách như chào mừng tôi trở về, con suối này là người bạn thân thiết nhất của tôi, những lúc buồn tôi thường tìm đến nó để tâm sự cho vơi bớt phiền muộn. Chợt một mùi thơm ngào ngạt quen thuộc mà tôi ngỡ rằng mình đã lãng quên, của những trái bắp theo làn gió xộc vào mũi tôi, hướng mắt về bên đồi cỏ thì ra những chú bé chăn trâu đang cặm cụi nướng những trái bắp mập mạp tròn trịa như những chú chuột đồng đang lăn qua lăn lại trên những hòn than hồng, cảnh tượng này làm tôi nhớ sao là nhớ cái cảnh thưở mặc quần “ không đáy” ........

*********************************************

Tôi cùng mấy thằng bạn lẽo đẽo theo sau lũ trẻ chăn trâu “hối lộ” cho chúng vài trái bắp để được cỡi trâu cái cảm giác cởi trâu thật là sướng tôi như trở thành một vị tướng hào hùng đang ra lệnh cho chú” voi” đi đúng hướng “úi da!ê cái mông rùi “ đang hăm hở cởi trâu mà tôi cứ cho là voi bổng con “ voi” không nghe lời, hất tôi một cái thật manh xuống đất và tôi lăn vào vũng bùn bên cạnh, thế là tôi được một vố làm trò cười cho mấy thằng bạn và lũ trẻ đang say sưa gặm cái cùi bắp như một cái máy,bị tôi làm ngắt đoạn, cứ nhớ đến cảnh đó tôi lại không kiêm được tiếng cười. ************************************************

Không phải chỉ khi trở về già người ta mới quắt quay nhớ về quê cũ, mà khi cuộc sống phát triển đến một mức nào đó, người ta lại thèm những món ăn ngày cũ – những món ăn dân dã đơn sơ nhưng đậm đà hồn quê, thấm đẫm chất quê, thảo thơm rơm rạ, như khoai nướng, như cơm cháy, như rau lang luộc chấm mắm cua đồng… ********************************************************************

Đang chìm đắm trong những kỷ niệm tuổi thơ bổng ánh sáng đõ rực như một hòn lữa của mặt trời sắp vào hoang hôn làm tôi bừng tĩnh giấc, không biết tôi đã không được ngắm cảnh hoàng hôn tuyệt đẹp này từ bao giờ nữa , ánh hoàng hôn như sưởi ấm cõi lòng tôi …………… và xa xa những cánh cò đang vội vã bay về tổ sau một ngày kiếm ăn mệt nhọc. Bức tranh này, là một bức tranh đầy cảm xúc có lẽ nó sẽ theo tôi mãi mãi………. Cùng năm tháng……………… Ôi quê hương, miền quê đầy nắng gió gợi nhớ, gợi thương lòng người……………

_______KAISAN_____
**************________________o0o_____________________******************** CẢM ƠN CÁC BẠN ĐÃ GHÉ THĂM BLOG CUA KAISAN

*********Tình bạn thân*******

Chắc hẵn trong mỗi chúng ta ai cũng có những nguời bạn và điều quan trọng đó là tình bạn , việc giữ cho tình bạnluôn tươi đẹp là điều mà ai cũng mong muốn, tôi cũng có những người bạn rất tốt, họ luôn bên tôi và giúp đỡi tôi những lúc tôi khó khăn, luôn động viên tôi những lúc tôi nản chí.Ở đây tôi muốn nói gì??Tôi muốn nói rằng tình bạn là một sức mạnh to lớn nó có thể giúp ta vuợt qua khó khăn trở ngại và sẽ theo ta suốt cuộc đời.Tôi rất thích một câu nói mà tôi nghĩ mọi nguời đều có chung suy nghĩ như tôi đó là
""có thêm một người bạn là có thêm một niềm vui""
*********o0o*************** TÌNH BẠN THÂN Nguòi bạn bên tôi khì xưa tôi thầm nhớ Từng giọt nứoc mắt vẫn lăn trên bớ mi Giờ mình tôi đi đến phuong trời xa hỡi nguòi Còn đây buớc chân lẽ loi

***********o0o************ Rồi một mùa đông cô đơn tôi lạnh giá Kỷ niệm thân thưong đã xa rồi sao?? Lặng nhìn mây trôi vẫn trôi về nơi cuối trời Nguời ơi giời tôi nhớ thuong tình bạn thân ************o0o*************

Vì đã biết thế nên trái tim đau buồn Lòng muốn nhớ đến nguòi bạn xưa Rồi nuốt nuớc mắt tôi bc đi trong dời Giờ này bạn nơi đâu???

***********o0o************* Tình bạn ta hồn nhiên tuơi sáng Tình bạn ta khắc ghj một dời Dù thời gian có dần trôi, bạn về đâu khi màn đêm lạnh lùng buông xuống

Tình bạn ta ngàn năm vẫn thế dù thời gian có thay đổi dời Thì bạn ơi xin đừng quên cuôc dời ta luôn còn khắc ghi::::::::
Tình bạn thân :::::TT___TT::::::::

*****Màu nắng hay là màu mắt em*******

(*_~)Màu nắng hay là màu mắt em? (^_^) Con dốc nhỏ ngoằn ngoèo, thẳng đứng và mù sương. Nơi thành phố cao nguyên này, sương có mặt ở khắp nơi, trên chiếc lá, trong cánh hoa, nơi phiến ghế đá công viên, đậu trên vai áo hay hoà quyện trong tách café nóng đặc sánh vị đêm rét buốt. Hình như lâu rồi anh không còn cảm giác đợi chờ giọt café rơi trong cái nóng Saigon, lướt trên phố mỗi tối tấp nập đèn hoa, qua khu Hà Tôn Quyền sì sụp tô sủi cảo to đùng, đi ra đường phải lùm lùm cái khẩu trang hay ngồi lì hàng tiếng đồng hồ trước Nhà Hát chỉ để... hít bụi. Phải, từ khi anh đặt chân đến Dalat này.

Thành phố cao nguyên nhỏ, thanh bình, xinh đẹp và là nơi "đốt film" lý tưởng. Hôm nay cũng là một ngày đáng để "đốt" khi anh tìm thấy con dốc này. Hàng thông chạy dài xanh tắp, triền núi cheo leo mà thật hấp dẫn vì con đường mòn duy nhất chỉ rộng độ 2 bước chân, hoa dại tràn ngập và ướt đẫm sương. Vách đá lởm chởm được bao phủ bởi thảm thạch thảo hồng quá đến mức gần như tím, róc rách nước mát. Nhìn xuống phía thung lũng, những vạt nắng thưa xen kẽ nhau chiếu vàng cả một vùng đồi chưa được đặt tên. Nắng to nhưng dịu dàng và êm ái, rực rỡ và nồng nàn, ngọt ngào và đầy cảm xúc. Ánh nắng mang đến linh hồn cho cảnh vật nơi đây bừng sáng, thổi lửa vào làn không khí trong ngát, nồng hương cỏ và cả hương ngày mới.

Chiếc máy ảnh Canon D30 cũ mèm trong tay không ngơi nghỉ, anh lần tìm từng ngõ ngách bé xíu nơi sườn dốc, nói ra thì thật buồn cười, để chụp ảnh từng cây nấm. Những cây nấm thật xinh còn đọng sương sớm trên đó, rất đáng yêu. Bỗng trượt chân... dường như anh đang trượt xuống núi thì phải... chẳng biết nữa... theo phản xạ, anh ôm chặt... chiếc máy ảnh không để nó bị va đập, còn mình thì... trượt tự do...

Ê ẩm, anh lếch thếch lê thê tìm đường trở lên. Thế nào đây nhỉ? Đau quá, lần mò ra con suối rửa mặt, đất cát bám dính bẩn cả. Anh không để ý nơi đây rực rỡ một màu hoa vàng ngắt, hoa hướng dương. Màu hoa hoà với màu nắng sáng tươi lên quá đến chói mắt, nhưng tạo không gian đẹp không thể tả. Quên cả đau, anh đưa ngay chiếc máy ảnh lên tầm mắt và trong ống kính, anh nhìn thấy một người con gái. Cô gái đang lúi húi làm gì đó, phục sức và cách ăn vận kiểu Gipsy. Áo và váy dài, rộng màu vàng, trên tay rất nhiều chuỗi hạt gỗ nâu và đen, mái tóc dài thắt bím xoăn bù xù nhưng gọn gàng. Anh tò mò đến gần hơn, không tin được nơi rừng núi hoang vắng này lại có người ở. Anh không muốn nghĩ đến điều tồi tệ và hoang đường hơn - cô gái là... ma.....

**********************************

Trên chiếc xích đu sơn màu trắng, cô ấy đang đan len, lãng mạn quá. Khe khẽ lời hát Nắng thuỷ tinh, từng sợi len cũng màu vàng, ánh lên từng mảnh kim tuyến trong cái nhìn của nắng, thoăn thoắt chảy ngoằn ngoèo vào hai cây kim gỗ. Anh bạo dạn hơn:


- Cô ơi...!

Cô gái ngước lên, hai cây kim vẫn không ngừng nhảy múa. Gương mặt tròn xinh, hai má bầu bĩnh như trẻ con, đôi mắt to tròn, trong veo như nước suối ngày hè nhưng trông đượm buồn trong tia nhìn màu khói. - Anh hỏi gì thế?

Giọng nói trong vắt như tiếng trẻ con! Anh cười:

- Tôi bị trượt xuống dốc, lạc đường rồi. Cô có biết đường chỉ cho tôi nhé.

Cô gái cười mỉm, làn môi hồng mịn như nụ hoa đào thật "ăn" với nước da trắng:

- Anh theo Mi về nhà để tôi bảo cô Sô dẫn anh ra đường mòn nhé. Thỉnh thoảng cũng có người lạc như anh, cả khu này chỉ có nhà Mi thôi.

Anh theo chân cô gái bén gót. Nhà cô ấy ở gần đây nên đem chiếc xích đu ra đây hóng mát. Nghe cách xưng hô, anh biết tên cô gái là Mi. Anh cũng giới thiệu tên của mình là Anh, thầm tự hào vì ai muốn gọi tên mình cũng phải gọi là anh. Họ bước đi như lẫn vào trong một màu vàng ngào ngạt của nắng, của hoa hướng dương và cả màu áo cô gái.

***************************************

Cánh cổng gỗ và hàng rào thấp lè tè, đúng là họ không sợ trộm như Saigon nên chẳng cần cửa nẻo kĩ càng. Khoảnh sân nhỏ trước nhà được chăm sóc kĩ lưỡng, tràn ngập chỉ một màu hoa vàng. Ngôi nhà nhỏ, sơn trắng, hơi cũ nhưng sạch sẽ, có vẻ như vừa được quét dọn. Cô gái cất tiếng gọi, một người phụ nữ trung niên dáng gọn gàng, phúc hậu mở cửa cho họ. Căn nhà thơm mùi trà mới pha, nội thất kiểu Phục Hưng với lò sưởi cổ, sofa, tràng kỉ bọc nhung, những hoạ tiết trên thành cầu thang và cả những món đồ trang trí. Tất cả toát lên vẻ lịch lãm dù không phải là đắt tiền lắm. Mang cho anh miếng chocolate tart được bày biện cẩn thận trên dĩa và ly trà nóng hổi, Mi nói chuyện một cách khá khó hiểu, như những người đã lớn tuổi và thường nói những điều xa xăm mà một cô gái trẻ 19 tuổi ít khi nào nhắc tới, hoặc thậm chí không bao giờ nhắc đến. Đôi mắt vẫn trầm buồn tia khói. Tia nắng xiên giờ chiều nhảy nhót trên mảnh rèm ren vén hờ nơi cửa sổ. Mi gọi đùa mình là những tia nắng pha lê ấy, vàng và rực rỡ song chóng tắt, dễ đổ vỡ.

Tay mân mê ly trà nóng, dạo vòng quanh nhà trong khi Mi xuống bếp bảo cô Sô giúp việc đưa anh ra đường mòn về thành phố. Anh bước thật khẽ lên cầu thang trải thảm. Tầng trên bụi bặm, dường như lâu rồi không ai lau dọn, trống tênh chẳng có đồ đạc gì. Anh nhác nhìn thấy bàn thờ nhỏ phía góc nhà, còn vương khói hương. Tim bỗng nhảy lò cò trong lồng ngực, lại gần hơn, hơn nữa. Bây giờ anh đang đứng trước tấm ảnh trên bàn thờ. Không thể tin vào mắt mình nhưng sự thật, khuôn mặt trong tấm ảnh đen trắng kia là... Mi, cô gái lạ anh vừa nói chuyện vài phút trước. Anh thấy mình bất động, đôi chân không thể nhúc nhích khi tiếng người lên cầu thang vang rõ mồn một. Hình như tách trà đã rơi vỡ toang từ bao giờ... hoảng loạn... nghi ngờ...... sợ hãi...... cuống quít.......... một màu vàng trong mắt...................................

Khuôn mặt trắng bệch nhăn nheo xoáy thẳng vào anh cùng tia nhìn sắc lạnh, ánh mắt chòng chọc như khoét ngóay từng milimet vuông da thịt trên mặt anh............ có tiếng người gọi tên........cô Sô giúp việc gọi anh ra xe về thành phố. Không thấy Mi đâu cả. Lẩy bẩy, luýnh quýnh như đứa trẻ vừa làm bể bình hoa không dám cho bố biết, anh tỏ vẻ như chưa thấy gì về tấm ảnh trên bàn thờ đầy bụi bặm kia. Anh thấy mình đang chạy, vội vã trốn khỏi ngôi nhà lạnh ngắt, khỏi đôi mắt hút hồn anh đến điên dại, khỏi những bông hướng dương rực rỡ đang cười to vào mặt anh ngạo nghễ, khỏi những tia nắng nhảy múa thấp thoáng trêu ngươi, khỏi màu vàng ám ảnh đầy ma quái kia............ Chiếc xe ngựa lắc lư gần như theo nhịp tim anh đập liên hồi, tiếng vó gõ xuống mặt đường tựa tiếng mõ gọi hồn, vẳng gần, vẳng xa, lúc im ắng, lúc dồn dập. Thoáng thấy bóng áo vàng lấp lóa bay.........


****************************************************


Anh trở lại Dalat sau 1 tháng trốn về Saigon, lại nhậu nhẹt bù khú với những câu chuyện phiếm chẳng bao giờ có đoạn kết, lại phóng xe ra đường mà không biết đến điểm dừng, lại lang thang vô hồn những canh khuya vắng, tìm một chút yên tĩnh của đêm trong cái ồn ã của Saigon không ngủ, tìm một chút bóng tối trong những ánh đèn màu cuồng quay, tìm một chút nắng ấm trong cái lạnh giá của đồng tiền, tìm một chút không khí trong những làn khói bụi nối tiếp nhau, tìm một chút khoảng không bầu trời nhưng ngước mắt lên toàn thấy building......... không tìm thấy.........nó ngộp thở, vội vã, ngột ngạt đến chết mất.......... phải đi, phải thở, phải sống...........

Anh nhớ Dalat đến điên dại, nhớ chiều sương sáng nắng, những đêm đầy sao và trưa đầy gió. Anh không biết có phải đúng thế hay anh đang nhớ Mi, cô gái lạ cuốn hút, cô gái với cuộn len vàng và tia nhìn màu khói, cô gái hay nói về những điều trừu tượng anh không hiểu, cô gái trên chiếc xích đu trắng và nắng thuỷ tinh, chuoi vòng gỗ đầy tay và mái tóc thắt bím bù xù........... nhớ tấm ảnh đen trắng trên bàn thờ nhìn anh trân trối..........

Đứng trên con dốc, anh sợ. Không phải anh sợ ma, mà anh sợ người con gái anh mong nhớ không phải là người. "Nếu cô ấy là ma thì sao không tìm mình ở Saigon?" Tự trấn tĩnh như thế, anh bước theo con đường mòn xuống dốc. Ngôi nhà nhỏ dưới thung lũng vẫn thế, lọt thỏm trong biển hướng dương vàng đến không thể vàng hơn, chói loà. Hàng ngàn hàng vạn bông mặt trời nhỏ hoà tia nắng, không thấy mặt đất, cảm giác như đang bước trên những đoá hoa nghiêng về phía mặt trời, rạo rực và say mê nồng ấm. Có lẽ ông hoạ sĩ già vẽ nên bức tranh này quá yêu màu vàng của loài hoa đang cháy ấy nên không cho phép bất cứ một sắc màu nào khác vô tình hay hữu ý rơi vào khung tranh. Anh bước lâng lâng trên thảm hoa ấy, cơ thể nhẹ như hư không.

Cánh cổng thấp và cửa đã mở từ bao giờ, anh tần ngần rồi cũng bước nhẹ vào trong. Ngôi nhà lạnh, mọi đồ dùng đều như cũ, chỉ là không có ai ở nhà cả. Anh lên tầng trên, cái bàn thờ không còn ở đó, lãnh ngắt khói nhang chẳng như lần trước. Nó đâu rồi nhỉ? Không có ai sao? Thế nào? Những câu hỏi xoay vòng trong đầu làm anh nghẹt thở. Ngôi nhà đóng kín cửa nên thiếu ánh sáng, có lẽ thiếu cả oxy. Anh phải đi ra hít thở một lát, bình tĩnh lại. Thấy nhột sau gáy, dường như hơi thở, anh quay lại. Cái đầu Mi cùng đôi mắt tròn to nằm trên những đoá hướng dương ngang tầm mắt anh. Khuôn mặt trắng xanh, ánh lên sắc vàng ma quái của loài hoa rực lửa ấy. Anh cảm thấy như đang cháy........ khát................. chết...................................

****************************************************

Anh từ từ mở mắt, không gian tràn ngập màu vàng. Nhìn kĩ hơn nữa là Mi, ánh mắt lo lắng. Anh thấy mình đang nằm trên giường, cổ họng khô cứng như thiêu. Dịu dàng mang cho anh ly nước chanh thơm ngọt, Mi lau những vệt mồ hôi trên trán anh bịn rịn. Cô đã hiểu tại sao anh ngất đi như thế, có lẽ anh không phải người đầu tiên hiểu lầm. Ở cái xứ Dalat lắm ma này người ta hay nghĩ vớ vẩn. Nằm nghe Mi giải thích như rót mật vào tai, anh thấy mình ngốc nghếch một cách đáng buồn cười. Người trong ảnh là em song sinh của Mi đã mất một năm trước tại căn nhà này. Gia đình ở nước ngoài hết, chỉ có mình Mi về dọn di vật của em vào ngày giỗ. Bản thân Mi cũng xa quê đã lâu, chẳng biết gì nhiều về tình hình trong nước nên cô toàn nói những chuyện đâu đâu. Lần trước vì bận chuẩn bị lễ giỗ nên cô không tiễn anh về được, lần này lại thấy anh thế này, cô có vẻ áy náy. Anh cười vì trí tưởng tượng điên khùng của chính mình nhưng lại không cười nổi khi Mi sẽ về nước trong tuần này. Anh bỗng thấy lo nhưng Mi trấn tĩnh anh, cô nói sẽ về thường xuyên vì đã nhận lời cộng tác với một hãng film tư nhân tại Việt Nam. Nụ cười thiên thần thắp sáng căn phòng ảm đạm, còn sáng tươi hơn cả nắng. Anh nhận thấy bàn tay Mi đã nằm yên trong tay anh từ khi nào, thì thầm:

- Anh hỏi em một câu này được không?

- Gì cơ ạ?

- Anh đang nhìn vào màu nắng hay là màu mắt em?


******************************************* Kaisan thấy bài này hay nên post lên cho các bạn cùng đọc

cuộc đời như làn gió, thoáng đến,thoáng đi chẳng đợi chờ

tôi bắt đầu bằng con nguời trong guơng

và hỏi hắn liệu có thể thay đổi đựoc kô???

hắn trả lời kô chút do dự rằng

nếu bạn muốn thay đổi cả thế giới này thì hãy nhìn lại mình rồi thay đổi

**************o0o kaisan o0o***********
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
M T W T F S S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5 6
7 8 9 10 11 12 13
14 15 16 17 18 19 20
21 22 23 24 25 26 27
28 29 30 31