Friday, 12. December 2008, 19:07:07
đêm
Cóp nhặt từ 1001 những mảnh cảm xúc...
Đại Dương sâu thẳm...
...Tình yêu khôi hoa...
Cát Bụi...
...Buồn...
Và một nét nhỏ của một người đã lọt thỏm vào quá khứ.
1. Hôm nay tôi nghe một ca khúc rất buồn, do một người thanh niên có mái tóc dài, vóc dáng mảnh dẻ và một gương mặt thân quen hát. Không phải là tôi đã quen biết anh ta, chỉ dường như là, nó như là một nỗi ám ảnh đau đáu từ tâm can mà tôi đã cố bỏ quên nhưng không thể. Bởi vóc dáng đó, những đường nét thân quen đó, nó cứ như là hình hài sống động mà tôi đã nuôi dưỡng trong bóng tối và 20 năm cô độc của cuộc đời mình, đã sống dậy và đứng trước mắt tôi.
Chỉ là tôi lại chợt đau lòng khi nhìn một người mà lẽ ra tôi đã không quen nhưng tôi lại đã biết, cất cái giọng khê nồng và hát về một mối tình đã hết. Không phải là một cuộc phiêu lưu đâu, vì tôi hiểu được rằng phá vỡ cái ranh giới giữa thực và ảo chỉ đơn giản là bước qua lằn ranh và chạm tay vào nó, như là tôi sẽ giản đơn hỏi tên, địa chỉ, số điện thoại của anh ta, và bắt đầu một câu chuyện dấm giúi tội lỗi nào đó, tôi có thể làm được đó, và nhận ra anh ta cũng thấp hèn như hiện thực. Tôi sẽ không làm thế.
Khi nghĩ những điều này và viết những điều này, tôi mong rằng đó là cái tôi bi kịch của tôi từ đâu đó đã sống dậy, tách biệt hẳn với con người tôi hiện tại, đã có một người yêu, và rất hạnh phúc với cuộc sống hiện tại. Đó hẳn là cái tôi của 1,2 năm trước, khi rất buồn bã vì những mối tình đơn phương tưởng tượng, và ngông cuồng cho mình quyền làm tổn thương người khác bằng cách bước chân vào một mối tình một cách kiêu ngạo, và rồi dừng luôn lại đó.
Tôi nghĩ rằng, hẳn người yêu tôi cũng sẽ có cảm giác gì đó chợn lên khi thấy tôi ngồi nghe một cách mê mải và ngắm nhìn anh ta như vậy. Khi ngắm nhìn, tôi sẽ tưởng tượng ra cuộc sống của anh ta, hẳn sẽ rất cô độc và nghệ sĩ, rất yêu thương một ai đó và bị phản bội, trong khi hoàn toàn có thể tất cả những điều đó chỉ là sự si ngốc mà tôi không bỏ được trong quá khứ của mình.
Và tôi dặn mình, không được phiêu lưu.
Vì trong đầu tôi đã tưởng tượng ra điều đó. Chỉ bởi vì tôi điên cuồng với ảo ảnh của mình.
2. Tôi yêu những mối tình đơn phương, và cảm giác đau đớn đến quặn người của những cô gái hoặc chàng trai, khi nghĩ rằng trái tim kia, giọng nói kia, bờ vai kia, bàn tay kia, tất cả chỉ hướng đến một người khác.
Tôi yêu thương và đớn đau cảm giác đó. Và dường như hiểu rõ được cái cảm giác như mình có cố đến thế nào người kia cũng sẽ không nhìn mình, không yêu mình, không quan tâm đến mình, dù mình có chết đi, gào khóc, lọt thỏm giữa cuộc đời hay là đột ngột nhận chìm vào lòng trái đất. Không làm cách nào được. Tôi hiểu, hiểu, hiểu cảm giác đó lắm chứ, vì trong những giấc mơ tôi đã nếm trải một nghìn lần những cái nhìn nguội lạnh và những giọt nước mắt tủi thân chảy đầy hai má, mặc dù so với tình cảm của họ, thì thứ tình cảm của tôi chỉ là hạng bét.
Và tôi cứ nghĩ, tình yêu thật là kì lạ. Có những người không mất gì cũng được cho rất nhiều, và cũng có rất nhiều người dù đem tất cả ra cũng không đánh đổi được dù chỉ một chút nhỏ. Cũng có rất nhiều người cứ đem cho hết những gì mình có và không nhận được gì, rồi cũng lại chẳng nhận gì từ những người khác cũng đang cố hết sức cho mình tất cả những gì họ có.
Thật may mắn là tôi đã không phải như vậy.
Mà cũng có thể, tình yêu hiện đại đơn giản hơn như thế. Yêu nhau, chia tay, yêu và lại chia tay. Người ta có thể có nửa thứ hai, thứ ba, thứ tư... để thay thế một cách dễ dàng, sau mỗi lần yêu lại yêu người khác và nghĩ, người kia không phải một nửa của mình. Nhưng như vậy chẳng khác nói lúc yêu là giả. Vậy là người ta lúc yêu cũng giả. Vậy có những người yêu suốt cuộc đời đến cuối đời chia tay, vậy là đã giả dối cả đời hay sao?
Bởi vậy cho nên tôi tôn sùng những mối tình đơn chiếc, trong đó có một người cứ đi và một người cứ dõi theo, và cứ đau khổ đến tận cùng khi nghĩ rằng người kia đang đắm say ai khác.
Tuesday, 1. May 2007, 15:03:58
đêm
3. Những mảnh vỡ không vừa
Một đứa bạn cùng lớp hỏi hắn, từ hồi nào đến giờ đã từng thích ai chưa. Hắn suy nghĩ một lúc, rồi nói, thích thì có lẽ là có, nhưng yêu thì chưa. Hắn vẫn nghĩ về người tình của mình, một em không có thực, tinh tế và mỏng manh đến độ hắn không dám chạm đến, sẽ không yêu bất kì ai trên đời này và sẽ khiến hắn có cảm giác bất an khi chạm đến. Một em sẽ cầm chiếc khăn hắn đưa nhưng không quàng vào cổ, vì đó là khăn của người khác, sẽ nhìn hắn chờ đợi hắn nói rằng, đeo vào đi em, để lắc đầu và nói, đừng lo, em không lạnh. Và nếu như hắn chỉ nhận lại cái khăn mà không nói gì cả, em sẽ im lặng trên suốt quãng đường đi, để dù hắn có vô tâm đến đâu hắn cũng phải biết rằng hắn đã làm em phật ý. Một người tình như thế có thể gọi là rắc rối khó chiều, nhưng cũng có thể hắn đã nghĩ ra một em như thế khi cầm lấy cái khăn đứa bạn đưa và hỏi lại nó một cách trơ trẽn rằng đây là khăn của bạn nó à, và rồi đưa trả lại cho nó, trên cổ trống hoác. Hắn không phải em, hắn cũng chẳng cho mình cái quyền tinh tế như em, bởi vì đơn giản là hắn không phải thế.
Hắn là kẻ lạnh nhạt và suồng sã, có thể vì thế mà hắn luôn nghĩ rằng em sẽ thật mỏng manh và yếu đuối. Nhưng nhất thiết phải là không yêu bất kì ai. Trước đây, có lẽ hắn còn thêm điều kiện là em không yêu hắn. Bây giờ, sau khi đã nếm trải cái cảm giác cay đắng triệt để đó rồi, hắn bỏ điều kiện ấy đi, và tưởng tượng ra một con người không thuộc về thế giới này, cái con người mà 365 ngày trong năm hắn muốn đặt hồng nhung xuống chân để cầu hôn và cả 365 lần em đều không nhìn về phía hắn, nhưng cũng không nhìn về ai cả. Tôi nói, thế thì kiếm lấy một con búp bê, chắc chắn nó sẽ phản ứng như hắn mong muốn. Hắn nhìn tôi và nói, không phải sao, cô ghét búp bê. Tôi im lặng.
Tôi nghĩ, tôi nên tìm một người tôi có thể nương tựa được. Tôi cũng vốn mong tìm được một con người hiểu tôi từ những điều mới chớm hình thành trong óc. Có thể là một người, hơn tôi nhiều tuổi, có nhiều kinh nghiệm, có thể nói cho tôi biết tôi nên làm gì, nhìn tôi như một đứa trẻ, hoặc là tôi có cảm giác rằng tôi là một đứa trẻ khi đứng trước người đó. Và cũng không yêu tôi. Tôi cũng không yêu. Chỉ là cảm phục, và cần nhau. Tôi thích cái gì xa cách. Bởi thế thì sẽ không bao giờ tôi phải nhìn sát một gương mặt đẹp nhưng có thể thấy hết lỗ chân lông và chau mày vì điều đó. Tôi chưa bao giờ nghĩ mình đam mê sự hoàn hảo. Nhưng dường như tôi có.
Cuối cùng thì, cái gì vỡ rồi cũng đừng đòi hỏi nó có thể ghép lại lành không một vết. Giống như tấm gương kính trên con Dream rách của hắn vậy, mới hôm qua mà hôm nay thấy toạc một đường trên kính, một vết nho nhỏ vậy thôi mà chặt bầu trời phản chiếu trên đó ra làm hai, dù nhìn thế nào cũng không thể lành lặn được, dù hai mảnh kính đâu có rớt ra ngoài? Hắn nhìn vào gương, thấy gương mặt mình bị cắt đôi, rồi hắn chạm tay lên ngực trái, thầm nghĩ rằng thứ trong đó vẫn đập bình bịch vậy thôi mà hóa ra không lành lặn. Cái thứ đã vỡ rồi, cũng chẳng hiểu vì sao mà vỡ, thì làm sao có thể còn nguyên vẹn để soi đầy một hình ảnh nào cho chính xác? Dù cho hắn có cần mẫn nhặt từng mảnh một về, nâng niu, vuốt ve, cuối cùng thì khi ghép lại, hắn vẫn được đến hàng nghìn góc độ khác nhau của một con người, mà có xếp kiểu gì cũng không thể nào hoàn chỉnh. Hắn vẫn đang đi tìm, có thể là một thứ-đập-bình-bịch mới, có thể là một con người như hắn mong ước, mà tôi dám cá là nếu hắn không chọn một con búp bê rồi về tự vẽ biểu cảm vào, thì hắn chẳng đời nào kiếm được.
Cũng giống như tôi, đứng dậy khỏi nơi mình vừa ngã, rời ra xa, ngắm nghía và nhận định, cái gì trông xa cũng quyến rũ cả. Chỉ có tấm gương đã vỡ, thì dù nhìn xa hay nhìn gần, ta vẫn thấy nó vỡ.
Vậy thì chỉ có mỗi gương vỡ là trung thực thôi. Những mảnh vỡ không mảnh nào nói dối.
Tuesday, 1. May 2007, 15:00:36
đêm
2. Người thừa
Hôm nay, hắn vừa tiễn một đứa bạn từ Nam vào Bắc. Bạn cũng gọi là thân. Nhưng thân từ hồi xưa, xưa lắm. Chắc cũng phải 5 năm rồi, hoặc là gần 5 năm. Từ cái hồi hắn còn trẻ nít, ngông cuồng và suồng sã, mang cái vẻ mặt cao ngạo của đứa trẻ con coi mình cao hơn ai hết Nói chung, đứa bạn của hắn tính tình cũng vui vẻ, khá là hợp gu với hắn, và ngày trước thì có lẽ thân hơn. Hồi ấy, hắn và tên kia suốt ngày bám dính lấy nhau, kẻ Nam người Bắc nhưng thân nhau lắm, rồi lập nhóm. Nhưng cuối cùng, thì hắn cũng buông bỏ. Hắn ra đi, và lúc đó, thâm tâm hắn nghĩ rằng, hắn có lý do của hắn, rằng hắn thất vọng, và nhiều thứ. Nhưng bây giờ, hắn nghĩ lại, có thể thật sự hắn trân trọng những người bạn đó, cho nên hắn mới bỏ đi. Bởi, việc đó gần như là một sự giải phóng. Giải phóng khỏi cái ích kỉ và chiếm hữu của hắn. Đôi lúc, hắn nhìn những người bạn cũ, tự hỏi, nếu ngày đó hắn không ra đi, thì bây giờ tất cả như thế nào? Nhưng trong lòng, hắn đã có sẵn câu trả lời. Là bởi vì thời gian sẽ trôi qua, những người bạn hắn không thể chỉ sống trong thế giới chỉ có một mình hắn, và sẽ có những người bạn khác, khác nữa, mà hắn không biết. Hắn sẽ không thể chịu đựng được khi hắn không phải là tất cả. Đối với hắn, việc bạn hắn có một người bạn khác hắn, mà điều đó vẫn luôn xảy ra, cũng giống như là việc khắc sâu thêm vào hắn cái suy nghĩ rằng hắn không được cần đến. Mà cái suy nghĩ ấy từ bấy đến nay vẫn giày vò hắn, dù hắn có nhận thức được nó hay không.
Hắn thấy nực cười. Vì khi bạn cần đến hắn, thì hắn quay lưng để đi tìm những người không cần đến hắn, và đến khi hắn quay trở lại quan tâm đến bạn hắn, thì sự quan tâm ấy đã trở nên thừa thãi. Có lẽ, nỗi ám ảnh của hắn có thể gọi là “người thừa”. Hắn sợ khi chen chân vào một nơi mà những người ở đó cứ nhìn nhau mà không nhìn hắn. Nếu như đó là nơi toàn những gương mặt xa lạ và những nụ cười xa lạ, hắn có cách để làm họ nhìn hắn. Nhưng nếu như đó là những người đã từng đi qua đời hắn, hắn trở nên e dè và trơ trẽn.
Cho nên, tôi mới nói rằng hắn trông rất tội nghiệp khi bị bỏ lại một mình.
Tôi nhớ khi hắn bị một người mà hắn rất tin tưởng, bỏ rơi. Không những bỏ rơi, mà còn lừa dối khá nhiều. Nhưng mà hắn không giận. Khi người đó thú thật với hắn tất cả, trong hắn chỉ có cảm giác hơi ngỡ ngàng, và vẻ mặt hắn có vẻ hơi quê, khi hắn đã từng nói rằng người đó không bao giờ giấu hắn cái gì, và đó là người hắn tin tưởng nhất. Nhưng hắn không buồn nhiều như hắn tưởng, tại thời điểm đó. Vậy mà, tôi biết, khi thời gian ngày cứ trôi qua ngày, hắn mới dần dần thấm thía được cái cảm giác cay đắng khi đánh mất một cái gì đó rất quen thuộc của mình, dù chỉ là thói quen nhấc điện thoại lúc nửa đêm, hoặc là vẽ những bức tranh để tặng một người. Hắn cười, người mẫu của hắn đã có chủ, hắn không thể tiếp tục lấy hình tượng người kia để thể hiện tình yêu vô chủ của hắn. Và ngay lập tức, hắn tìm thấy một người khác, một người mà bạn hắn đã nhận xét rằng, rất giống người đã bỏ hắn đi. Và lại tiếp tục bị bỏ rơi. Hắn biết ngay từ đầu đã là như thế. Khi tôi hỏi, mắc gì hắn phải làm như vậy, hắn trả lời, để chắc chắn rằng không phải chỉ có một người không cần đến hắn. Nghĩa là, cái cảm giác bị bỏ rơi bởi vì vốn hắn là một kẻ đáng bị như vậy vẫn tốt hơn việc hắn không làm gì nhưng vẫn cứ bị người hắn tin tưởng, bỏ rơi. Cho đến tận bây giờ, nhiều lúc, hắn vẫn nhớ như in cái cảm giác sượng trân khi người đang đi bên cạnh hắn đột ngột bỏ tay hắn ra và bước đến đứng sau lưng một người khác, và hắn biết rất rõ rằng hắn không thể chen vào giữa họ. Hắn nói rằng, nếu như hắn biết sớm hơn, hắn sẽ tự rút lui, nhưng tôi biết rằng, trong lòng hắn không cam tâm khi bị đẩy sang một bên mà không hề hay biết, bị đánh cắp từ trong tay một điều gì rất quý giá mà không hay biết. Và đột nhiên, biến thành người thừa.
Hắn ghét cái cảm giác trơ khấc đó. Tôi cũng vậy.
Hắn sẽ đối mặt với tất cả những điều đó bằng thái độ tưng tửng thường ngày của hắn, dễ khiến người ta nghĩ rằng đối với hắn, điều đó không có gì quan trọng cả. Đến mức chính hắn đôi khi cũng nghĩ rằng, làm tổn thương hắn chắc có lẽ không phải là điều gì quan trọng lắm, bởi thực tâm hắn không hiểu, điều ấy nếu như áp vào người khác thì người ta có cảm giác như hắn không, hoặc là nếu như hắn có quá cả nghĩ không. Đôi lúc, tôi có cảm giác như hắn bi kịch hóa cảm xúc của hắn quá. Nhưng quãng đường dài tưởng như vô tận từ trường về đến đó, những cơn gió táp vào mặt đến bợt cả môi, và cảm giác trơ trẽn đến thừa thãi của một cuộc chia tay khiến hắn suy nghĩ. Tôi nói rằng, đừng suy nghĩ nữa. Hắn cười nhạt. Điều đó lại càng làm tôi ghét hắn.
Vì một người khi đau thì không nên cười.