Skip navigation.

Forgive me...I love you...

KennyCao's Blog

I Love you so...

I still believe that someday you and me can be together again.I know the percantage is very low but i'll never give up.I believe in myself and i believe in our love.Nothing impossible right? I knew it , and i'm waiting here for a very little change of my life.I know now we have a lot of problem and you contact with me just because responsibility.Never mind, anyway i would never be the loser , i'll be the winner. If i still can be together with you , maybe i will wait for you and wait and wait until i can't wait anymore.My love for you is the strongest love i have ever had, i never been like this before.Congratulation because now i realize so many thing i never seen before , you open up my eyes.I'll see everything clear and keep it in my mind. Now i don't have enough time to do everything i want but , trust me , with you by my side nothing i can't do, i'll try harder to see you more. My life would be happy with a person like you.I miss you so...

Read more...

Phần 1,chân thực về cuộc sống của thằng tôi...

1 ngày đầu tuần tỉnh giấc...ánh ban mai ngập tràn...Tối qua mình đã làm gì nhỉ?Thật khó tin là mình đã ở bên 1 người con gái khác...Vỗ đầu đánh bốp,lòng nhủ lòng tự nguyền rủa mình...Mình vừa mới chia tay với cô ấy cơ mà...sao lại làm cái việc đốn mạt này?Nhưng chuyện cũng đã rồi...Để mặc cô gái nào đó nằm lại với giấc mộng còn dang dở...mình bò về nhà với cái đầu trống rỗng...

Có 1 người từng nói mình rằng ko nên để những bài private nữa...blog là nơi chia sẻ tất cả,những chuyện này cũng bình thường thôi nhưng thật khó để viết lên cho tất cả mọi người đều được đọc...Nhưng từ nay mình sẽ để public tất cả...tất cả về cuộc sống của 1 anh chàng có thể gọi bằng bất cứ cái gì mà bạn có thể nghĩ đến...

Bài này là bài tự bạch đầu tiên,xài ngôn ngữ bình thường nhưng là những chuyện khá tế nhị...Ở đâu cũng có luật của nó...Thằng tôi không cấm ai đọc cả nhưng chỉ đưa ra 1 chú ý nho nhỏ:


Chống chỉ định với phụ nữ dưới 18 tuổi và trẻ em có thai...

Read more...

All out of love...He said she said...

6h30 như đã hẹn trước...anh ấy chạy qua nhà cô ấy...vẫn giọng điệu bình thường như lúc vẫn quen nhau:"Thay đồ đi em,anh đưa em đi ăn"...Cô ấy không nói gì cả,lẳng lặng ngồi im...Anh ấy tiến đến gần và hỏi:"Có chuyện gì thế em?Nhìn em có vẻ không vui,có chuyện gì nói anh nghe đi"...Chắc có lẽ vì hơi choáng khi anh chàng hỏi nhiều quá nên cô ấy buột miệng nói ngay:"Mình chua tay đi anh..."

1 khoảng lặng trôi qua,không lâu lắm nhưng đối với anh ấy thì có lẽ dài như 1 thế kỉ...Như bao con người khác...anh ấy cần 1 lí do...

_Tại sao hả em?
_Không cần lí do có được không anh?
_Không có lí do mà em muốn chia tay với anh sao em?Anh đã làm sai chuyện gì?
_ANh ko làm sai gì cả,tất cả là lỗi ở em...Anh về đi,em muốn ở 1 mình...

Anh ấy ra về với tâm hồn nặng trĩu...Biết bao nhiêu tưứ xoay vòng trong đầu...Nhấc phone lên...

He Said: Em đã có người khác rồi sao em?

She Said: Uh anh muốn nghĩ như thế cũng được,vì thế anh không cần phải iu và suy nghĩ nhìu về em như thế đâu.Em thanks anh vì tất cả những điều anh dành cho em,thế thôi...

He said: Uh anh biết em đã có người khác,chắc hiện giờ em đã lựa chọn xong đúng không?Anh tin quyết định của em là đúng đắn...

She Said: Em không bít gì hết nhưng em không có quyền lựa chọn gì hết vì em không xứng đáng với ai cả...Em muốn bắt đầu lại từ đầu và tìm thứ thuộc về em,thế thôi...

He said: Em tìm thấy chưa?Em đã bắt đầu đi tìm chưa?Tại sao em phải đi tìm khi người yêu thương,quan tâm đến em luôn ở cạnh em?Em có thấy vô lí không?

She Said : Anh không hiểu em nghĩ gì nên anh mới nói thế,em mâu thuẫn nhiều lắm và em
không muốn làm khổ ai vì mình...Anh cứ nghĩ em là người thế nào cũng được,em không hy vọng mình tốt trong mắt ai đâu...

He said: Vậy tùy em,nhưng trước khi rủ bỏ tất cả anh hỏi em 1 câu được chứ?Phá lệ 1 lần đi...Anh biết em không thích trả lời mấy câu hỏi vớ vẩn của anh nhưng coi như em cho anh 1 ân huệ cuối cùng được không?

She Said: Anh không cần hỏi em cũng biết anh định hỏi em gì rối,nhưng sao anh lại nghĩ điều đó lại là ân huệ đối với anh cơ chứ?Anh không nghĩ rằng anh sẽ được niều hơn thế à?
Một khi người anh yêu không phải là em?

He Said: Nhưng anh chỉ muốn nhận điều đó từ chính em và chỉ 1 mình em thôi,em cũng biết tính anh mà,nếu anh muốn nhận câu nói đó từ ai khác thì anh đâu cần phải đợi chờ làm gì?

She Said: Em không xứng đáng ơới anh đâu...

He Said: Tại sao lại không hả em?Anh đã chọn em ôồi thì anh sẽ làm mọi thứ để mình ở bên nhau...

She Said: Em không xứng về tất cả...Anh cách xa em quá,em thua anh về mọi thứ,từ gia đình,địa vị xã hội...Em biết gia đình anh sẽ không chấp nhận em đâu...Chuyện rồi cũng chẳng đi đến đâu thế nên kết thúc thôi anh à...Em muốn 1 người ngang bằng em,chứ đi bên anh lúc nào em cũng mặc cảm...

He Said: Em vẫn còn nghĩ như thế ư?Cái rào cản đó vẫn còn cao vậy sao em?Giàu là giàu ba má anh chứ không phải anh,anh cũng chỉ là 1 sinh viên đang cày trên giảng đường như em thôi...Anh chẳng có gì hết,ngoài 1 tình yêu,1 trái tim và 1 trí óc...Anh trắng tay và anh muốn làm nên tất cả cho em từ 2 bàn tay này...Không dưng ở đâu mà có?Em hiểu không?

She Said : Anh nghĩ em tự ti cũng được nhưng đối với em người ngang bằng em về địa vị cũng như về gia thế em cảm thấy mình tự tin hơn,còn đối với anh cho dù em luôn lớn tiếng với anh nhưng thật ra em không hòa hợp được vói anh nên em cảm thấy không thể tìm được điểm chung.Vì thế em xin lỗi anh vì tất cả,càm ơn những gì anh đã làm cho em...Còn việc tiếp tục yêu anh và nhận những gì anh vừa nói...Em xin lỗi vì không làm được điều đó cho anh...Anh có thể tìm ai đó hơn em và làm tất cả vì họ...Em nhận tình yêu của anh quá nhiều rồi và em không muốn nhận thêm gì nữa...Em chỉ nói thế thôi...Anh đừng nói gì nữa,em xin anh đó.Đừng tìm em làm gì nữa,em không dám nhìn anh nữa đâu

...(She's cry)....(tiếng phone gác cái rụp lạnh lùng vang lên bên tai)

Còn lại gì nơi đây ngoài 1 trái tim tan nát?Anh ấy cũng chẳng biết mình nên làm gì bây giờ nữa...Giai điệu quen thuộc vang lên đâu đó trong góc nhỏ của tâm hồn...




I'm lying alone with my head on the phone
Thinking of you till it hurts
I know you hurt too but what else can we do
Tormented and torn apart
I wish I could carry your smile and my heart
For times when my life feels so low
It would make me believe what tomorrow could bring
When today doesn't really know, doesn't really know

I 'm all out of love, I'm so lost without you
I know you were right believing for so long
I 'm all out of love, what am I without you
I can't be too late to say that I was so wrong

I want you to come back and carry me home
Away from this long lonely nights
I'm reaching for you, are you feeling it too
Does the feeling seem oh so right
And what would you say if I called on you now
And said that I can't hold on
There's no easy way, it gets harder each day

Please love me or I'll be gone, I'll be gone

I 'm all out of love, I'm so lost without you
I know you were right believing for so long
I 'm all out of love, what am I without you
I can't be too late to say that I was so wrong

Oh, what are you thinking of?
What are you thinking of?
Oh, what are you thinking of?
What are you thinking of?

I 'm all out of love, I'm so lost without you
I know you were right believing for so long
I 'm all out of love, what am I without you
I can't be too late to say that I was so wrong

Thỉnh thoảng hoặc đôi khi...

Đôi khi...Muốn lao ra ngoài đường,muốn có cảm giác là một người đang đi.Để đơn giản là một người có gì đó,tất bật ngược xuôi...Bởi đôi khi...Mình ngồi một mình, nhìn và tự hỏi...Chăc vì gì đó mà họ mải miết ngược xuôi...
Đôi khi...Dù biết chẳng có việc gì, dù biết trời đang mưa,dù rất lạnh.Mình vẫn phi ra đường.Để đi,để ko đứng lại...Để biết mình cô đơn...Để khi mọi người vội vã,còn mình vẫn đứng lại...chờ đèn đỏ...
Bởi đôi khi...Mình muốn trở về với mình...Như mình muốn...Măc dù...mà đơn giản vì mình muốn thế...Bởi đôi khi...Mình thèm muốn và ít nhất cho đến lúc này,mình chưa muốn dừng... những đôi khi...Đơn giản,mình thấy cân bằng...Được là mình,được vui,được buồn...

Read more...

Hôm qua...

Ngày hôm nay nói chuyện hôm qua :D

Chả là hum qua là sinh nhật cô bé ở chung nhà,chuyện cũng ko có gì to tát lắm khi mình cùng thằng bạn chung tiền mua 1 ổ bánh kem về tính gây bất ngờ cho cô nhỏ.Nhưng không ngờ cô nhỏ đã nhìn thấy,hix thế là hết bất ngờ...Thế nào sinh nhật cũng chán òm cho mà xem...Này nhé,theo đúng lẽ thường,cả nhà tụ họp lại...thắp nến lên rồi 1 2 3 thổi phù 1 cái cùng 1 điều ước mà điều ước có hoành tráng hay không thì cũng chỉ có 1 người biết...ước thầm mà nói ra chi...Nhưng đúng lúc vừa thổi phù 1 phát thì biến cố xảy ra...1 bà dì nhà hàng xóm(chả biết nhà nào,cũng chả bik phải hàng xóm mình không)...Sải những bước chân rất tự tin đi vào nhà mình trong lúc cả nhà đang tụ họp...Và với 1 phong cách không thể nào pro hơn...bà dì cúi xuống và...Ẵm trọn ổ bánh sinh nhật trong tay...thằng bạn mình đang đứng lơ ngơ bị phang ngay cho 1 câu " tránh ra coi " Ấy vậy mà cu cậu vẫn ngoan ngoãn dịch qua 1 bên nhường bước cho..."vị thần trơ trẽn"...1p sau khi bà dì ra khỏi nhà cả đám mới hoàn hồn lại...Lúc đó nhà có 3 đứa con trai mà chả đứa nào làm gì...Ặc ặc...Mình thề luôn,cả cuộc đời mình chưa gặp tình huống nào tương tự thế này nên biết làm gì bây giờ,kể cả trong phim còn không có nên biết phản ứng làm sao?

Cuộc nói chuyện bắt đầu đến đoạn cao trào,mọi từ ngữ khiếm nhã đều được lôi ra sử dụng...và quả thật tất cả đều quá bất ngờ nên...tất cả đều ngồi im :lol:...Nhưng đúng lúc đó thì bà dì đem ổ bánh lại lon ton đi vào với 1 nụ cười rất tươi trên môi kèm câu nói:Dì chỉ đùa chút thôi mà...Hix...Quả là sinh nhật nhớ cả 1 đời(mặc dù đó không phải sinh nhật mình :D)

Sáng này lên lớp bị tụi trong lớp bắt đi thi hát hò mừng ngày 8-3 gì gì đó...Chả bik hát bài gì...Hix giờ phải đi tìm cá đã...Giải nhất đơn ca được 300k lận...cố lên S ơi :D

Sao?

Sao cứ phải khóc khi nước mắt không làm tan đi muộn phiền?

Sao cứ phải ghét khi tình yêu thương còn chưa đủ?

Sao cứ phải buồn khi quanh ta luôn có niềm vui?

Sao cứ phải cố quên khi nỗi nhớ vẫn mãi đong đầy?

Sao cứ phải nhìn lại khi phía trước luôn là mặt trời?

Sao cứ phải tránh nhau khi ánh mắt đã dừng lại?

Sao cứ phải xa nhau khi 2 trái tim đã là 1?

Sao cứ phải tay trong tay khi cảm thấy bên mình luôn cô đơn?

Sao cứ phải đợi 1 nụ cười mới trở nên tươi tắn?

Sao cứ phải hối hận khi chẳng còn cứu vãn?

Sao cứ phải im lặng khi muốn ai đó hiểu?

Sao cứ phải suy nghĩ khi mọi việc đã xảy ra?

Sao cứ phải trở thành con người không theo ý muốn?

Sao cứ phải giả câm điếc mặc cho cơn bão lòng gào thét?

Sao trái đất hình tròn chứ không phải hình vuông nhỉ?Nếu không tròn thì những người mình không muốn gặp lại sẽ chẳng còn xuất hiện trong đời mình...

Ôi dào,nếu như khóc 1 trận mà trở nên mạnh mẽ hơn thì tốt biết mấy...Biết không thể nên chả khóc làm gì...

Breathless - Shayne Ward

Ngồi rảnh quá hông có việc gì làm ngồi chơi game,đang chơi hay bỗng nghe bài này hay quá đi mất,ngứa tay dịch ra đọc cho sướng mắt...Bài này trong album của him nhưng sẽ ko biết nếu ko lướt qua blog của PA.Thx PA nhìu nhìu vì share toàn nhạc hay :D

Read more...

Entry for Valentine's day

Có ai hỏi tại sao mọi người trên thế giới đều đi tìm tình yêu đích thực không?Tại sao cứ mãi đi tìm khi mà đời lắm chông gai và chẳng phải dễ dàng gì mà có thể tìm ra được nó...Nhưng tại sao nhỉ?Tớ tự trả lời vậy,theo tớ thì lí do đơn giản thui...Vì tình yêu là thứ gần giống với phép màu nhất :love:

Read more...

...

Mọi con đường đều có điểm đến,mọi sự vật đều có điểm dừng...

Mới hôm nào còn bé tẻo tèo teo trong vòng tay mẹ,thế mà hôm nay to hơn cả mẹ rồi...làm sao mà mẹ ôm được nữa hả Bi ơi :D

Mẹ tớ vừa mới thốt lên đấy :love: Năm nào cũng vậy,chẳng biết mình có lớn hơn tí nào không nhưng sao đứng trước mẹ,trước vóc dáng nhỏ nhắn ấy tớ lại cảm thấy mình bé tí,y như 1 con chuột vừa mới ăn vọng xong chưa kịp chùi mép :D mặc dù đôi lúc mình chả phạm lỗi lầm nào...

Lớn rùi mẹ không đánh đòn nữa đâu...Chẳng biết mẹ các cậu thế nào chứ mẹ tớ thì lúc trước đánh tớ dữ lắm nhé...Nhà 4 anh em trai tớ là thằng bị ăn đòn nhiều nhất đấy...chắc có lẽ vì thế nên tâm trạng lúc nào đứng trước mẹ cũng sợ mẹ đánh đòn thôi...Nhưng bây giờ lớn rồi...mẹ không đánh nữa...có chăng chỉ là dạy con phải làm thế này,nên làm thế kia...nói mãi cũng nhập tâm...đôi lúc thấy mẹ nói hoài tớ cũng cáu...nhưng mà có dám bột phát ra đâu...con cái ai lại bột phát trước mặt cha mẹ bao giờ,chỉ nói nhỏ với mẹ rằng...mẹ ơi con thuộc lòng rồi :D...

Này nhé,chỉ 1 câu đơn giản như: Cho dù như thế nào đi nữa thì con vẫn phải nghi đến bản thân mình trước tiên nghe không?

Đó là mẹ,còn bố này : Sống ở đời đừng bao giờ để mình mang tiếng là phản bội ai,sống với ai cũng phải trọn tình trọn nghĩa,cuộc sống mỗi người ai cũng có sai lầm,nếu được con hãy cố mà tha thứ...

Lời bố và mẹ tổng hợp lại thì sẽ ra được tớ ngày hôm nay: Đối với bạn bè luôn sống hết mình,trọn tình trọn nghĩa...Nhưng nếu bạn bà đã bước vô làm ăn chung với nhau thì mình không nên vì cả nể mà đánh mất đi cơ hội của chính mình...Không nên vì lời nói từ 1 phía mà có định kiến không tốt về 1 ai đó...n61u có thiệt,tha được thì tha...

Thế nên 1 năm qua rùi...lớn thêm 1 tuổi rồi...Ai!Đúng là càng lớn càng nhiều tuổi...Rau lại cứng thêm 1 tí...tóc lại bớt đen 1 chút...Cao thêm tí nào kho6ngthi2 chả biết...nhưng điều quan trọng là tớ đã nhận ra được đâu mới là cuộc sống đích thực...

1 năm qua,kết bạn thêm cũng nhiều...bỏ bớt bạn cũng nhiều...Bạn bỏ đi đa số cũng là do tớ thay đổi...tớ chả muốn có cái cuộc sống suốt ngày chìm đắm trong hư vô...nói nôm na là chơi với tiên ấy nữa..Tớ phát hiện ra muốn trở thành người đàn ông vĩ đại nhất thế giới điều đầu tiên là phải biết nhận ra đâu là xấu đâu là tốt...Thế nên giờ cuộc sống của tớ khá là lành mạnh...

Sáng ra bờ suối tối vào hang...Chào bẹ rau măng vẫn sẵn sàng...

Ôi!Bác kính yêu...chàu đang học theo cách sống của bác...Tiếc thay trước nhà cháu là 1 con mương chứ ko phải là con suối vĩ đại như bác...Là con mương nên cũng chả có bờ như"bờ" suối của bác...Còn nhắc đến cái hang thì cháu xin lỗi Bác ạ...Cháu hiện đang ở tại 1 căn nhà bé bé xinh xinh tọa lạc phía sau 1 cái siêu thị không lồ...có thể gọi nó là cái hang hậu cũng được...nhưng nó là 1 con đường hẳn hoi Bác nhé...Nhớ ngày nào BÁc sống đam bạc..ăn cháo bẹ với rau măng...thì cháu ngày nau cũng chẳng thua BÁc bao nhiêu khi rau muống chấm với nước tương...cháu vẫn trường kì kháng chiến Bác ạ...Chàu tin nhất định sẽ thắng lợi thôi :D

Năm qua ko có thành tựu gì cả...Chỉ là nhận ra được con đường mình phải đi...Nơi mình muốn dừng chân...Và nhất là lí tưởng của chính bản thân mình...

Cuộc sống không có gì đáng buồn cả...Ngày trước đối với tớ quả là 1 cơn ác mộng khi gia đình ruồng bỏ,bạn bè xa lánh...cũng chỉ vì 1 bước nhảy be bé mà bị lật sơ mi...Thế nên chả bao giờ nhảy theo cái đường ấy nữa đâu...lật sơ mi thì đau lắm...Bây giờ tớ đã khác...Gia đình đầm ấm trở lại...Thiết nghĩ mọi người nên yêu đời,sống thật với chính mình,hóa nỗi buồn thành niềm vui...Có buồn thì buồn 5p,lại cười nhé...Đừng tìm niềm vui bằng ảo giác...Cuộc sống rồi cũng sẽ tựa 1 phế nhân thôi...

Năm hết tết đến...Hôm nay 29 tết rồi...Ngồi viết mấy dòng cho vui...giờ phải chạy ra mua mấy cái dây điện về trang trí cái mặt tiền nhà mình cho bằng chị bằng em :D

Chúc tất cả mọi người 1 năm mới an lành,tràn đầy niềm vui và hạnh phúc...không thể thiếu nỗi buồn nhưng nhớ nhé...buồn 5p thôi...Nếu sau 5p mà không thấy hết buồn thì nghĩ đến tớ...Tớ hứa tớ sẽ ở đó và đưa nụ cười mọi người trở lại...Hehehe

Đám cưới...

Cũng có lúc từng nghĩ...Nếu ngày nào mình được ex cũ mời đi đám cưới liệu mình có đi không?Nghĩ miên man lắm nhưng rốt cục không có câu trả lời...5p trước vừa nhận 1 cuộc điện thoại của 1 người đã mất liên lạc từ lâu,lâu lắm rồi...Nội dung thì liên quan đến những điều nói ở trên đấy...

Read more...

December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31