Skip navigation.

nothing is imposible

không gì là không thể

OWL CITY OCEAN EYES



Presto

Cuộc sống muôn màu !

, ,

Cuộc sống thật diệu kỳ ! Thượng đế ban tặng cho ta biết bao điều tuyệt diệu. Có bầu trời cà mặt đất. Có cỏ câ và cim muông. Có sông và có biển . Có núi và có rừng . Có con người và tình yêu. Tâm hồn ta có thể được yêu thương , trái tim ta nhiều khi biết rung động. Đôi mắt ta ngắm nhìn bao điều tươi đẹp . Đôi chân ta bước hết mọi nẻo đường. Cứ lắng nghe nhịp đập của trái tim, hơi thở của cuộc sống, bạn sẽ thấy yêu cuộc sống biết nhường nào!

Owl City - Fireflies from Carolina Alvim on Vimeo.

Lyrics: Fireflies - Owl City You Would Not Believe Your Eyes If Ten Million Fireflies Light Up The World As I Fell Asleep Cause They Fill The Open Air And Leave Teardrops Everywhere You'd Think me Rude But I Wouuld Just Stand And stare I'd Like To make Myself Believe That Planet earth Turns Slowly It's Hard To Say That I'd Rather Stay Awake When I'm Asleep Cause Everything Is Never As It Seems Cause I'd Get A Thousand Hugs From Ten Thousand Lightning Bugs As They Tried To Teach Me How To Dance A Foxtrot Above My head A Sockhop Beneath My Bed A Disco Ball Is Just hanging By A thread I'd Like To make Myself Believe That Planet earth Turns Slowly It's Hard To Say That I'd Rather Stay Awake When I'm Asleep Cause Everything Is Never As It Seems When I Fall Asleep Leave My Door Open Just A crack Please Take Me Away From Here Cause I Feel Like Such An Insomniac Please Take Me Away From Here Why Do I Tire Of Counting Sheep Please Take Me Away From Here When I'm far Too Tired To Fall Asleep To Ten Million Fireflies I'm Weird Cause I Hate Goodbyes I Got Misty Eyes As They Said Farewell But I'll Know Where Several Are If My Dreams Get Real Bizzare Cause I Saved A Few And I Keep Them In A Jar I'd Like To make Myself Believe That Planet earth Turns Slowly It's Hard To Say That I'd Rather Stay Awake When I'm Asleep Cause Everything Is Never As It Seems When I Fall Asleep I'd Like To make Myself Believe That Planet earth Turns Slowly It's Hard To Say That I'd Rather Stay Awake When I'm Asleep Cause Everything Is Never As It Seems When I Fall Asleep I'd Like To make Myself Believe That Planet earth Turns Slowly It's Hard To Say I'd Rather Stay Awake When I'm Asleep Because My Dreams Are Bursting At The Seams

Chúc mọi người luôn vui vẻ !

,

Mấy tuần nay Ngọc Anh chẳng có entry mới nào ! Hôm nay thì phải add chứ .
Chỉ còn 1 ngày ở Việt Nam thôi . Thấy hơi buồn chút chút . Ngày mai đấy !
Mai Ngọc Anh hẹn Phượng mèn , Missi đi chơi rồi . Thì nói đi nói lại có hai đứa đấy thôi !
Chiều nay Ngọc gọi điện cho Ngọc Anh hỏi thăm . Thanks Ngọc nhé ! Ngọc Anh vừa mừng lại vừa ân hận vì Ngọc tốt vậy mà !
Chúc Ngọc học hành tiến tới , mạnh khoẻ nhé !
Khi nào có dịp Ngọc Anh gửi ảnh cho Ngọc nhé !
Có lẽ đây là entry cuối cùng trước khi Ngọc Anh đi Úc ấy nhỉ ?
Mẹ Ngọc Anh đang ốm ! Thương mẹ quá ! Mẹ lo nhiều quá ấy mà . Để Ngọc Anh đi xa như thế cơ mà .
Thời gian qua , Ngọc Anh đã học được khá nhiều điều. Và việc Ngọc Anh phải làm là sẽ sống vui vẻ , cố gắng không tạo áp lực cho chính mình . Vậy là đủ cho Ngọc Anh hạnh phúc rồi ! Hôm nay chào QH rồi, nhưng hình như chẳng có phản ứng gì là mấy . Lần trước nói thì QH bảo đi đi cho khuất mắt . Rồi lại nói sao Ngọc Anh nhiều chuyện , toàn nói mấy chuyện đau lòng ấy làm gì ? Người ta nói con gái khó hiểu , bây giờ thì thấy con trai khó hiểu . QH chỉ nói nhớ mua quà nhé ! Chẳng hiểu nữa . QH không buồn à ? Nhưng Ngọc Anh buồn lắm ! CHỉ sợ sau khi về VN thì Ngọc Anh mất QH .
Đây có lẽ là entry đâu tiên Ngọc Anh nhắc đến QH nhỉ ? Thực ra Ngọc ANh không biết là thích QH từ bao giờ nữa . Nhưng bây giờ thì nó chẳng còn quan trọng nữa . Dù sao Ngọc Anh cũng rất vui vì thấy QH không buồn bã mà rất vui vẻ .
Bây giờ thì chúc tất cả mọi người đều vui vẻ ?

Và bây giờ Ngọc Anh tặng các bạn bài hát :" Vì sao cuối trời " của Minh Vương trong nhóm M4U



Lyrics: Vì Sao Cuối Trời - Minh Vương M4U

Anh biết, dù mai đây, đôi ta sẽ về đôi đường.
Ký ức rồi xa xôi mãi theo mây trời, nhạt phai.
Anh biết, ngày chia tay, em đã khóc từng đêm dài.
Những tháng ngày bao yêu dấu, rơi theo một vì sao cuối trời.

Rồi thời gian trôi mùa thu đã qua, mùa đông đã sang, lạnh lùng cơn gió vô tình.
Về miên man, từng nụ hôn xưa, dịu dàng, một cuộc tình khẽ lướt qua màn đêm.
Âm thầm nghe nhớ thương, từ sâu trái tim, một mình anh phút giây này.
Còn luyến tiếc nụ hôn trao nhau say đắm, vội vàng như giấc mơ!

Anh biết mùa thu đi, vầng mây ấm chẳng quay về.
Chiếc lá vàng theo cơn gió khẽ xa cành, rồi mãi bay.
Anh biết, mùa đông qua, mang băng giá về nơi này.
Anh mãi tìm một vì sao mang ước mơ tình yêu về đây.

Và bầu trời đêm, biển xanh rất xa, bờ cát rất êm, nhẹ nhàng nâng bước đôi mình.
Trong ánh mắt nụ cười lấp lánh, rạng ngời một nụ hồng khẽ hát trong màn đêm.
Anh cùng em nắm tay, nhẹ đôi bước chân, mình cùng đi tới chân trời.
Để mãi mãi mình bên nhau em yêu nhé!
Một tình yêu đắm say !

Rồi thời gian trôi mùa thu đã qua, mùa đông đã sang, lạnh lùng cơn gió vô tình.
Về miên man, từng nụ hôn xưa, dịu dàng, một cuộc tình khẽ lướt qua màn đêm.
Âm thầm nghe nhớ thương, từ sâu trái tim, một mình anh phút giây này.
Còn luyến tiếc nụ hôn trao nhau say đắm, vội vàng như giấc mơ!

Và bầu trời đêm, biển xanh rất xa, bờ cát rất êm, nhẹ nhàng nâng bước đôi mình.
Trong ánh mắt nụ cười lấp lánh, rạng ngời một nụ hồng khẽ hát trong màn đêm.
Anh cùng em nắm tay, nhẹ đôi bước chân, mình cùng đi tới chân trời
Để mãi mãi mình bên nhau em yêu nhé,
Ngọt ngào đôi trái tim!

Để mãi mãi mình bên nhau em yêu nhé,
Ngọt ngào đôi trái tim!

Hi every body

Số người đang online Số lượt truy cập blog

Papilon người tù khổ sai


*
Tựa sách:
Papillon Người tù khổ sai
*
Tác giả:
Henri Charrière
*
Ngôn ngữ:
Tiếng Việt
*
Lĩnh vực:
Văn học nước ngoài
*
Dịch giả:
Dương Linh - Nguyễn Đức Mưu
*
Năm xuất bản:
2006
*
Đơn vị xuất bản:
Hội Nhà Văn
*
Số trang:
632
*
Giá sách:
65.000 VND
*

Papillon, người tù khổ sai - một tác phẩm tự truyện của Henry Charriere đã thật sự lôi cuốn tôi từ đầu cho đến hết tập truyện. Đó là câu chuyện về một hành trình dài đầy gian lao, khắc nghiệt và nguy hiểm, một cuộc phiêu lưu sống động và hồi hộp không kém gì Rôbinxơn. Tôi rất xúc động sau khi gấp cuốn sách lại. Sau những gì mà Papillon - người tù khổ sai đã làm, tôi thiết nghĩ rằng trong cuộc sống hiện tại, mình đã quá sung sướng mà không hề biết rằng có rất nhiều số phận đang hằng ngày đấu tranh cho sự sống của mình, dù cho sự sống đó có khắc nghiệt đến đâu. Quyển sách đã giúp tôi tăng thêm nghị lực sống, tăng thêm lòng dũng cảm, sẵn sàng đối diện với mọi hiểm họa để hành động vì một mục đích duy nhất đó là giành lại được sự sống.

Câu chuyện nói về hành trình vượt ngục của Bươm Bướm, biệt hiệu của Papillon - người tù khổ sai. Câu chuyện đặc biệt đã hấp dẫn, lôi cuốn, sống động hơn vì nó hoàn toàn có thật được một người tù kể lại, đó là Henry Charriere, một nhân chứng sống của chế độ Cộng hòa Pháp thế kỷ XX. Ngay từ đầu anh đã nhận ra sự đểu cáng, vô nhân đạo của nó.

Vì sao Papillon phải vượt ngục? Bởi vì anh là người vô tội. Anh không hề giết ai. Nhưng chế độ ấy không chấp nhận, nó tìm mọi cách để buộc tội anh. Cái chế độ có những người nắm lấy cán cân của công lý, nắm sinh mệnh của con người, những người bỏ công dùi mài kinh sử bấy nhiêu năm để trở thành một người có học thức, đã trải qua bao đêm trường học luật La mã và các pho luật khác, đã học tiếng Latinh và tiếng Hy Lạp, đã hy sinh những năm tuổi trẻ... để trở thành một nhà hùng biện lớn.

Thế rồi không phải đi đến chỗ xây dựng nên pháp luật mới tốt đẹp hơn, thuyết phục cho đám đông rằng hòa bình là điều đẹp nhất trên thế giới, truyền bá một triết lý mới của một tôn giáo tuyệt vời, để ảnh hưởng đến những người khác, dựa vào ưu thế của học thức đại học để làm cho người khác tốt hơn lên và từ bỏ cái ác hay là để cứu vớt con người, mà là để dìm chết họ.

Vì một động cơ duy nhất, đó là lên thêm thật nhiều bậc trên cái thang chức nghiệp đáng ghê tởm. Đối với họ vinh quang có nghĩa là cung cấp được thật nhiều người cho nhà tù khổ sai và cho máy chém… Cái chế độ mà công chức dựa vào tù khổ sai để kiếm cớ sinh nhai. Cái “xã hội không thèm nhìn nhận đến tôi, với những con người thậm chí cũng chẳng buồn bỏ công tìm hiểu xem thử trong tôi có gì còn vớt vát được không. Về với một thế giới đang hắt hủi tôi, đang đẩy tôi ra xa mọi niềm hy vọng. Với những tập thể chỉ nghĩ đến mỗi một việc tiêu diệt tôi bằng bất cứ phương tiện nào”.

Trước chế độ ấy, Papillon phải vượt ngục. “Phải chứng minh cho mọi người thấy rằng tôi có thể làm một thành viên của xã hội đó mà không gây thành một hiểm họa của nó. Đó là số mệnh đích thực của tôi. Tôi phải chứng minh cho bằng được rằng tôi có thể, rằng tôi đang và sẽ là một con người bình thường nếu không phải là tốt hơn những thành viên của bất kỳ tập thể nào của bất kỳ đất nước nào.”.

Chính vì cái mục đích và sứ mệnh cao cả ấy, anh ấy đã vượt qua không biết bao nhiêu cuộc hành trình nguy hiểm chết chóc. Có thể nói, những gì mà Papillon làm như là đang vào cõi chết, anh đã chết đi sống lại nhiều lần. Papillon với con tàu thô sơ đã chống chọi với cơn bão tàn bạo, vượt qua hàng tháng chạy bộ, qua đường rừng với đôi chân nứt toác, sống sót sau những tháng ngày bị giam cầm trong nhà tù “tử thần” ở Colombia, nhà giam trừng giới ở quần đảo Salut.

Papillon, một nhân chứng sống sẽ nói với các bạn rằng dù cho tinh thần có vững chãi đến đâu cũng thấy rằng “đó là một điều kinh tởm nhất, có sức làm mất tinh thần nhất mà một con người có thể chịu đựng”. Ngay cả những người nguy hiểm nhất, hung ác nhất cũng phải thốt lên rằng “Tôi thà giết mẹ mình còn hơn là phải vào cái chỗ ấy”.

Thế nhưng, sau những thất bại, Papillon vẫn quyết tâm vượt ngục. Anh là một con người kiên cường, không bao giờ khuất phục bằng cái chết. Đó là điều đã gây được thiện cảm và sự nể trọng của không ít người tiếp xúc với Papillon, ngay cả những người tù khổ sai. Chính vì vậy mà trong những hành trình ấy, anh đã gặp được rất nhiều người tốt, sẵn sàng giúp đỡ anh, bất chấp nguy hiểm như gia đình Bowen, những người hủi ở đảo Bồ Câu, những bạn tù như bác Dega, Julot - người cầm búa, Ignace Galgani, Maturette, Clousiot…

Sau những thất bại, nguy hiểm đã trải qua, sau khi hưởng thụ được cuộc sống đầy ý nghĩa ở Venuezela, Papillon vẫn không hề hối tiếc vì quyết định của mình. Tâm hồn anh thêm phong phú vì biết được rằng, ở nơi đâu cũng có những con người đáng quý, đáng trân trọng.

“Ba mươi sáu năm đã trôi qua, thế mà ngòi bút của tôi không phải cố gắng một mảy may khi viết lại những điều tôi đã nghĩ trong thời đoạn ấy của đời tôi”. Tác phẩm của Henry Charriere đã thành công vang dội chính là nhờ điều đó.
Download:
http://www.thuvien-ebook.com/forums/attachment.php?attachmentid=2344&d=1163574002
http://www.thuvien-ebook.com/forums/attachment.php?attachmentid=2345&d=1163589275
Download Opera, the fastest and most secure browser
December 2009
S M T W T F S
November 2009January 2010
1 2 3 4 5
6 7 8 9 10 11 12
13 14 15 16 17 18 19
20 21 22 23 24 25 26
27 28 29 30 31