WIND

Someday and somewhere, the wind will stop blowing

Subscribe to RSS feed

Thay Theme

Lâu rồi không vô blog này vì nhiều lý do : công việc, mạng cùi bắp ...

Nhìn lại blog này vẫn đẹp, vẫn tốt, nhưng sao muốn đổi theme nó cho nó mới hơn, sạch hơn.

Hẹn blog trong thời gian tới sẽ được thay lớp áo mới ( lên google search theme bigsmile ).

Valentine Valentine

Valentine đã đến rồi, lang thang trên mạng tìm được bài viết này hay quá. Có lẽ ai đã yêu, đang yêu đều trải qua những cảm xúc thế này. Người ta nói rằng : Có trải qua những ngày mưa mới biết quý những ngày nắng, có trải qua những nỗi cô đơn mới biết trân trọng cái hạnh phúc lứa đôi.

Có lẽ Thượng Đế cho ta chọn lầm người trước khi chọn đúng người, để khi cánh cửa tình yêu khép lại, ta cảm nhận được cái lớn lao, cao cả, vĩ đại của tình yêu.

Tình yêu bắt đầu bằng một bông hoa, đơm hoa kết trái bằng một nụ hôn, và kết thúc bằng một giọt nước mắt. Dẫu cho đó là những giọt nước mắt hạnh phúc hay xót xa đau khổ, thì sự thực, tình yêu đã để lại cho chúng ta nhiều kỹ niệm đẹp!...

Chúc cho những ai đã phải nếm trải những đau khổ, mất mát khi mất đi tình yêu của mình sẽ tìm được một nửa của đời mình trong dịp Valentine này!



Em hãy ra đi vì người đó cũng cần em

Tình yêu không còn, nụ cười trên môi em cũng tắt.

Em hãy ra đi và đừng nuối tiếc chi.

Kỹ niệm đã xa anh cũng chẳng mong gì.

Chỉ xin em hãy giữ tiếng yêu ngày đó.

Điều quý giá giờ chỉ là mây gió,

Thoáng trên môi và tan biến xa xăm.

Nếu bên anh em chẳng phút nghẹn lòng,

Thì em hãy ra đi tìm lẽ sống.



Hạnh phúc đến khi em bên người ấy,

Anh sẽ buồn nhưng chẳng khóc đâu em.

Mổi tiếng yêu anh giữ tấm chân tình,

Anh đã hiểu, khi đôi mình tan vỡ.

Em yêu hỡi, trái tim kia cũng lỡ,

Đã yêu em và cũng rất cần em.

Em hãy đến bên người kia em nhé!

Anh vẫn cười dù xa vắng đời em.

BÌNH YÊN


Bình yên một thoáng cho tim mềm

Bình yên ta vào đêm

Bình yên để đóa hoa ra chào

Bình yên để trăng cao

Bình yên để sóng nâng niu bờ

Bình yên không ngờ

Lòng ta se sẽ câu kinh bình yên

Bình yên để gió đưa em về

Bình yên ta chờ nghe

Chờ nghe tình vỗ lên tim mình

Chờ nghe tình lung linh

Bình yên để nắng soi môi thơm

Bình yên ta mừng

Mừng em đã hết đau thương về đây ấm cúng

Mừng em đã biết xót thương tình yêu.

Như từ bao la ta ra đời một kiếp nữa

Như từ trong nhau lớn lên khôn lên cùng nhau

Như một câu hát ứa ra từ tim

Tặng nhau nhé tiếng nghe hồn nhiên

Để quên hết khó khăn chia lìa.

(Nhạc sĩ : Quốc Bảo)

Tết tết tết

Gần tết rồi, thời gian đúng là nhanh như dog chạy bigsmile.

Một năm lại trôi qua, mà kế hoạch của nó đã được tới đâu rồi nhỉ ? Cũng đi được chút chút, được 1 chút thành tựu nhỏ nhoi : công việc ổn định, tình yêu phát triển, gia đình yên ổn ... Nói chung là đủ gọi là thõa mãn. Có thằng bạn xóm đã nói với nó : ngước lên không bằng ai, nhìn xuống không ai bằng mình. Thôi thì nhìn ngang ngang để sống cho nó dễ. Thằng này được cái nói đúng bigsmile.

Mà cả năm vừa rồi bỏ bê blog thân yêu quá xá rồi, quét hoài mà ko hết bụi. Chắc phải đi mua máy hút bụi để hút quá, hy vọng hết bụi wink. Năm nay ráng thường xuyên lên thăm blog thân yêu mới được.

Bữa nào lên đây viết cảm nghĩ năm vừa rồi wink. Làm việc tiếp đây.

Tháng 8

Nó loay hoay search trên google ý nghĩa của tháng 8.

Không biết ngẫu nhiên hay cố ý mà nó thấy tháng 8 có nhiều điều khác với các tháng trong năm lắm : tháng 8 nhiều đám cưới, tháng 8 trời mưa nhiều và tháng 8 nhiều người sinh nhật (trong đó có nó kaka).

Đã nhiều lần nó hỏi bạn bè : đố mọi người tại sao tháng 8 nhiều người sinh nhật đến như vậy. Rất nhiều câu trả lời nhưng nó thấy câu trả lời của nó là hay nhất ( tự tin ghê ) : vì tháng 8 người ta ưa lấy nhau,rồi loay hoay 3 tháng, đến tháng 8 năm sau sẽ có baby ( bigsmile ).

Không phải tháng 8 là sinh nhật của nó mà nó thích tháng 8 nhất trong năm. NÓ cảm giảm tháng 8 là tháng mọi thứ trở nên tốt đẹp hơn, vui hơn và hạnh phúc hơn.

Tháng 8 cũng có 1 người đã rời xa nó mãi mãi.

Thôi thì hãy tận hưởng cái tháng 8 tuyệt vời này : sinh nhật, đi chơi xa, làm việc tốt ...

Bùng nổ

Hello những người bạn của tôi

Bán Quần Áo

Chủ nhật như thường lệ, 9h reng reng, chuông điện thoại đổ dồn dập, mấy thằng bạn cấp 3 rủ ra Bắc Hải uống càfe.

Quần sọc, áo thun, mắt mở ko lên (hậu quả hôm trước thức khuya qua), vừa uống càfe vừa 8 đủ thu trên đời. ku Phương nói với tụi nó : hay mình đi bán quần áo second đi, kiếm 1 ít tiền ăn tết. ku Thắng: uh, không thôi tết này là khóa cửa, miễn tiếp khách luôn đó.

Thế là 3 thằng quyết định nhập 1 kiện hàng second hand ( thông qua sự giúp đỡ của 1 đứa bạn ), 1 bầu không khí lạc quan, khẩn trương và vô cùng nghiêm túc bao trùm lên tụi nó.

6h chiều hôm đó đem hàng ra bán, phải tìm địa điểm ( không thôi công an hốt), phải năn nỉ chủ nhà cho để hàng, quét dọn sạch sẽ chố để đồ. Nó ra khui hàng đầu tiên ( ghê ghê ). Hôm đó nó gọi điện cho bạn bè ra ủng hộ, rồi hàng mới quá trời khách đến đông ghê.

Tổng kết hôm đó : 1tr5 bán hàng, wow ngày đầu tiên của cuộc đời bán hàng mà được vậy là quá tốt rồi.

Ngày nào đi làm về nó cũng ra bán hàng chung với mấy đứa bạn, bao năm đi học có bao giờ nó nghĩ rằng nó sẽ ngồi ngoài đường bán vầy đâu. Ra đây, không còn chức vụ, không còn học vị, tất cả đều bình đẳng, ai cũng có quyền trả giá và bán hàng. Nhiều khi nó còn bị người ta khinh ra mặt (mấy đứa khinh thường là sv mới ghê chứ), duong như mọi người mặc định bán hàng ngoài đường là tầng lop thấp kém nhất trong xã hội này vậy.

2 tuần qua bán hàng nó thấy rất vui, nó cũng học được cách nói chuyện khi bán hàng, không còn mắc cỡ khi rao hàng nữa, gặp người quen trước đây nó ngại vì bán hàng, giờ này gặp là nó kéo vô mua ủng hộ liền bigsmile .

Mục đích của nó là bán hàng này để : được tập hợp bạn bè lại, bán vui là chính. Nhưng khi bán rồi phải mong sao có lời, bán vừa vui vừa có lời thì còn gì là tuyệt hơn nữa.

Nhưng cuộc đời đâu phải như mơ, những ngày qua bán ế quá, có ngày không bán được cái áo nào, nhưng không sao, nó vẫn tin rằng những ngày tới sẽ đông khách.

Cố lên các bạn của tôi.



Núi công việc

Dạo này công việc sao nhiều quá, chất thành đống, mọi thứ đều dồn vào nó, mệt mỏi, rắc rối... ( đã than xong bigsmile )

Mà có lẽ công việc nhiều nên nó thấy sao thời gian bây giờ qua nhanh quá, 1 ngay sao qua nhanh quá, 8h30 vô công làm việc, thoáng 1 cái mà đã 6h, rồi làm OT, như vòng xoáy cuốn nó vào, và không có lối ra, chỉ biết đi tới, đi tới.

Mà ngoài công việc ra, nó biết làm gì nhỉ, tự ngồi suy nghĩ, sao nó thấy mình thật vô dụng, tài lẻ chẳng có, đã bao lần nó muốn đi học :đánh đàn, học hát, học võ... Mà thời gian có cho nó đâu, sao ngoài công việc ra, n1o cảm giác nó chán quá, đi đâu cũng im re, hèn gì mấy cô gái thấy nó chán ngắt.

Đã trải qua 1 chặng đường dài rồi, nó cần phải học nhiều thêm nữa, dường như mọi thứ chỉ mới bắt đầu với nó. Cuộc sống ngoài công việc còn gì nữa ko nhỉ ? có lẽ giai đoạn này là không.

Tiếp tục làm việc thôi.

Chủ nhật

8h sáng, vẫn còn mơ về tiên nữ gì gì đó, tự nhiên chuông điện thoại vang lên. Lồm cồm bò dậy nghe giọng ai "thân thương" quá, hix, sếp kêu vô OT. Vậy là tiêu ngày chủ nhật cuối tuần rồi sad(

Mặc quần sọc, áo thun, như đi tắm biển lon ton vô công ty bigsmile. Công ty vắng tanh, chỉ có vài người trong nhóm.

Làm từ sáng tới giờ gần 6h rồi mà vẫn chưa có dấu hiệu về, chắc tối nay ko đi tập thể dục được rồi quá. Haizzzzz

Mai là thứ 2 rồi ...