Skip navigation.

WasteLand

Suy nghĩ tích cực thì hành động sẽ tích cực

Mãi còn gặp nhau …

Lâu lâu ngồi 1 mình suy nghĩ, ông già xíu

Còn gặp nhau thì hãy cứ vui
Chuyện đời như nước chảy hoa trôi
Lợi danh như bóng mây chìm nổi
Chỉ có tình thương để lại đời

Còn gặp nhau thì hãy cứ thương
Tình người muôn thuở vẫn còn vương
Chắt chiu một chút tình thương ấy
Gửi khắp muôn phương vạn nẻo đường

Còn gặp nhau thì hãy cứ chơi
Bao nhiêu thú vị ở trên đời
Vui chơi trong ý tình cao nhã
Cuộc sống càng thêm nét tuyệt vời

Còn gặp nhau thì hãy cứ cười
Cho tình thêm thắm, ý thêm tươi
Cho hương thơm ngát, đời thêm vị
Cho đẹp lòng tất cả mọi người

Còn gặp nhau thì hãy cứ chào
Giữa miền đất rộng với trời cao
Vui câu nhân nghĩa tròn sau trước
Lấy chữ chân tình gửi tặng nhau

Còn gặp nhau thì hãy cứ say
Say tình, say nghĩa bấy lâu nay
Say thơ, say nhạc, say bè bạn
Quên cả không gian lẫn tháng ngày

Còn gặp nhau thì hãy cứ đi
Đi tìm chân lý, lẽ huyền vi
An nhiên, tự tại – lòng thanh thản
Đời sống tâm linh thật diệu kỳ

(Tôn Nữ Hỷ Khương)

Mong manh

Không hiểu sao dạo này nó lại suy nghĩ nhiều về những vấn đề đã qua, về những việc mà nó đã làm. Nó cảm giác mọi thứ trên đời này thật là mong manh và dễ vỡ vụn. Mọi thứ hôm nay tốt đẹp nhưng ngày mai lại không còn nguyên vẹn, quá bất ngờ, quá mong manh.

Nghĩ về 1 năm về trước, nó dường như có tất cả, mọi thứ như là 1 màu hồng, quá tốt đẹp. Mọi thứ theo quỹ đạo của nó, dù không biết rằng quỹ đạo đó kết thúc về đâu : vĩnh cửu hay tan biến vào 1 ngày nào đó.

Tình cảm con người thật lạ đôi lúc nồng cháy như núi lửa phun trào, đôi lúc âm ỉ , và sau những điều đó là gì ? chán, cảm giác không yêu .... Thật lạ nhỉ. Không biết nó gặp điều đó nên nó có cảm giác bi quan, mất hết niềm tin hay đó chỉ là 1 sự hiếm hoi trong mối quan hệ con người.

Người ta, cùng là một người, sao có lúc nhân từ đáng yêu, lại có lúc cay nghiệt thế? Ấy bởi ai cũng có 2 mặt tốt xấu trắng đen lẫn lộn.

Là những người thề non hẹn biển với nhau, cam kết gắn bó với nhau để xây dựng tổ ấm của mình, nó thiết nghĩ việc nên làm là ta mang cái mặt tốt ra để đối đãi với nhau. Lấy mặt trắng mà đối đãi với nhau. Đó mới là cái kế vạn toàn. Chứ nếu cứ mang cái mặt trái để đối đãi với nhau, mang cái xấu để dành cho nhau. Cái đó gần với sự tan vỡ lắm.

Ai ơi, nếu còn thương nhau, chớ có thử lòng nhau. Và hãy hiểu, lòng con người là giấy. Ai không động lòng trước một cử chỉ ân cần? Ai vô cảm bởi một lời khen? Ai vắng nhau lâu ngày mà không hề ham muốn? Chẳng phải lòng mình cũng vậy ư? Vậy nên, nâng niu bao nhiêu vẫn chưa đủ. Một chút nghi kỵ đã là thừa.

Và điều cuối cùng là đừng để niềm tin vào cuộc sống, niềm tin vào tình yêu mất đi. Sẽ rất khó rất khó lấy lại được. Nó hiểu điều đó và đang đi tìm lại niềm tin mà nó đã đánh mất : niềm tin vào tình yêu.

Thôi thì để gió cuốn đi ...

Boulevard

Bài hát thật hay nhưng thật buồn. Có những câu hỏi mà không bao giờ có câu trả lời.



I don’t know why, You said goodbye
Just let me know you didn’t go forever my love
Please tell me why, You make me cry
I beg you please on my knees if that's what you want me to

Chorus:
Never knew that it would go so far
When you left me on that boulevard
Come again you would release my pain
And we could be lovers again

Just one more chance, Another dance
And let me feel it isn’t real that I’ve been losing you
This sun will rise, Within your eyes
Come back to me and we will be happy together

Chorus

Maybe today, I’ll make you stay
A little while just for a smile and love together
For I will show, A place I know
In Tokyo where we could be happy forever

Hành trình trên đất phù sa

Ngồi nghĩ cả buổi mới ra được title này, tự nhiên thấy phục mình quá. :D

Đã bao lâu rồi nó không về quê nhỉ, cũng 2 năm hơn rồi. Trong suy nghĩ nó, mảnh đất mà nó sinh ra và trải qua thời thơ ấu vô cùng thiêng liêng và gần gũi, ở đó có bạn bè, có tuổi thơ, có anh em, dòng họ và có những thứ gắn liền với gia đình nó thưở nó còn chưa biết nói.

Rồi lên sài gòn, quê ba nó. Bỏ lại đằng sau cả 1 tuổi thơ êm đềm, những trò chơi giản dị, những buổi mò cua bắt óc, những ngày trốn ngủ trưa để đi đánh trận giả ...

Thời gian cũng trôi, bao nhiêu thay đổi của cuộc sống, nó dần dần trở thành người sài gòn và nhiều kỷ niệm dường như lùi sâu vào ký ức nó. 20 năm sống ở sài gòn, dẫu vài năm nó đôi lần về thăm làng, thăm xóm, thăm quê, thăm bà con dòng họ nhưng dường như mỗi lần về quê như là 1 cuộc dào chơi chóng vánh, chỉ để mọi người biết rằng nó vẫn tồn tại trên đời này. Có lẽ lúc đó nó còn nhỏ, chưa nghĩ đến những điều đó.

Lần này nó về quê nhân dịp đám cưới của anh họ nó. Có nhiều điều làm nó suy nghĩ và ngộ ra. Nó cảm thấy mảnh đất quê hương nó thay đổi nhiều quá, đời sống khá lên nhiều lắm rồi, duy chỉ có tình cảm của con người ở đây là mãi không đổi : bình dị, ấm áp và tình cảm vô cùng.

Ngồi nói chuyện với cậu Nhàn, cậu Ngoan ... tuy là cậu nhưng bằng tuổi nó , trạc trạc nhau, và nói chuyen thi vo cùng hiểu nhau. Cậu Nhàn thì hơn 10 năm rồi có gặp đâu, ngày đó chỉ là những đứa trẻ, bây giờ đã trưởng thành, ai cung có công việc riêng, cậu Ngoan thì 2 đứa con ... cuộc sống vẫn bình dị trôi qua với những con người mộc mạc và chân chất đó.

Có những người mà từ lúc nó rời khỏi quê đến giờ ko gặp, vẫn nhớ nó, cậu Tùng với nó trải qua tuổi thơ với nhau, nó hơn cậu Tùng 4-5 tuổi, vậy mà bây giờ gặp nhau, vẫn kể vanh vách quá khứ thế nào, ngày xưa nó cho cậu 200 đồng mà vẫn còn nhớ, trí nhớ thật đáng phục :D.

Từng người nó gặp đều ôn lại kỷ niệm tưởng đã ngủ sâu trong trí nhớ của nó, bây giờ bỗng ùa về ...

Có lẽ, sau lần này nó sẽ về quê nhiều hơn, gặp gỡ mọi người nhiều hơn và sẽ không phải là người khách trên chính mảnh đất mà nó đã sinh ra...

Hẹn ngày trở lại ...

Lên chức

Hôm nay đi làm về, thấy nhà đông hơn bình thường, có ấm trà mới tinh, có ai trong phòng ba má ...

Ai vậy trời, mấy hôm nay nhà vắng lắm mà ??? Từ dưới bếp má nó lên, nó nhìn vô phòng ba má nó. Ten Ten Ten, ngạc nhiên quá, chị 3 từ bệnh viện trở về rồi, chị 2 đang ẵm đứa nhỏ, trùi, nhìn nó nhỏ xíu. Mình đã lên chứ cậu rồi, không còn là nguoi nhỏ nhất nhà nữa rồi \:d/.

Sờ sờ vào chân cháu, sao da nó mịn quá ta. nhìn con mắt, cái miệng cháu sao mà dễ thương quá không biết. Mắt chớp chớp, cái miệng ngáp lên ngáp xuống. Nhìn đáng yêu quá đi thôi.

Cảm giác thật vui, sau này nó có con thì thế nào nhỉ? chắc vui còn nhiều hơn bây giờ nhiều :D.

Cậu chúc Yumi mau lớn, dễ thương như cậu nè :D.

Thơ Thẩn

Vừa mới qua ngày phụ nữ việt nam mới có 1 ngày, nhớ hôm quá nó làm được bao việc tốt nhỉ : bới cơm cho mấy bạn nữ đồng nghiệp, ưu tiên tuyệt đối với mấy bạn nữ. Chắc mấy bạn nữ sẽ thấy hôm đó sao nó manly quá không biết ( dù ngày thường vô cùng manly rồi ).

Nhớ 1 năm về trước có bao giờ nó biết ngày 20/10 là ngày gì đâu nhỉ, chỉ biết đó là ngày sinh nhật 1 người. Nhanh thiệt, mới đây mà đã 1 năm rồi, bỗng nhiên nó thấy sao ngày trước nó vụng dại thế ko biết. Phải chi được quay lại thì nó sẽ làm tốt hơn rất nhiều. Tuy nhiên, cái gì đã qua rồi không thể níu kéo trở lại, cảm giác thực bao giờ cũng đáng quý và được ghi nhớ lâu dài.

Cảm giác lúc này thật lạ: 1 chút bình yên, 1 chút nhẹ nhàng, 1 chút vui vui, và 1 chút ... gợn sóng. Bình yên khi mọi thứ đều yên bình, 1 cuộc sống yên bình, 1 công việc yên bình, và 1 trái tim yên bình. Chắc nó phải làm gì để cho sự yên bình đó dậy sóng, biết đâu trong cái dậy sóng đó nó sẽ tìm duoc cái mà nó đang tìm. :D.

Một ngày nữa lại trôi qua...

Dọn dẹp nhà cửa

Cả tháng trời công việc bận rộn, lo đâu đâu không mà nhà cửa nó bỏ hoang phế, bụi bặm quá trời quá đất. Trời có con chuột chết, quét quét, mai đi mua keo dính chuột. Trời, có vài vỏ chuối, sao ai ăn uống mà quăng vô nhà nguoi ta kì vậy nè.

Dọn dẹp lại thôi, dọn dẹp lại nhà cửa, dọn dẹp lại mọi thứ từ trong ra ngoài.

My Career

Vậy là nó đã ra trường 4 năm rồi, 4 năm đi làm với những thay đổi.

Nhớ ngày nào còn mới lon ton ra trường, lo không có việc làm, vậy mà hên sao đó ông thầy giới thiệu mình vô công ty AZ, lúc đó hãnh diện lắm, chưa ra trường mà đã có công ty đến đặt rồi, sao mình giỏi quá vậy ta :d. Lúc đó nhìn ngố thiệt,có lẽ đó là tâm lý chung của những sinh viên mới ra trường : khờ khờ, hiền hiền, thật thà và vô cùng máu lửa với công việc.

2 năm trời tồn tại ở AZ, thời gian quá dài, chỉ biết mỗi công ty, mà không biết ngoài kia là cả 1 bầu trời rộng lớn. Nó tự hỏi nếu ngày đó công không gặp khó khăn, không dồn nó vào đường cùng, thì ko biết nó có chịu bay ra khỏi cái tổ chật hẹp đó không nữa ?

Ngày nó rời khỏi công ty đầu tiên nó làm, cảm giác thật khác, 2 năm làm việc mà nó thật sự chưa xác định con đường đi đúng nghĩa của nó, sao nó cứ mờ mờ ảo ảo về tương lai sao đó. Trải qua vài vị trí, làm vài việc nó dần dần định hình được con đường mà nó sẽ theo. Nó học về lập trình nhưng nó không thực sự thích lập trình hoàn toàn, nó quá khô khan, nó muốn 1 cái gì đó vừa lập trình (ngành nó học) vừa phải hoa mỹ, lãng mạn. Và FLash là lĩnh vực nó thấy có thể giúp nó đạt đươc mục tiêu đó.

Rồi nó được thử lửa ở vài công ty, trình độ cũng từ đó nhích nhích lên xíu :D. Mới 4 năm, còn 1 chặng đường dài phía trước, chắc chắn chông gai còn nhiều. Cố lên

“Hãy tìm kiếm nỗi đam mê đích thực của bạn. Hãy làm điều bạn yêu thích và tạo sự khác biệt! Cách duy nhất để đạt đến thành công tột bậc là yêu thích những gì bạn làm” (Steve Jobs)

Khúc biệt ly



Khúc Biệt Ly
Trình bày: Đan Trường - Thanh Thảo
Sáng tác: Minh Khang - FC Đan Trường

Thật lòng thầm cảm ơn em, đã nói ra những suy nghĩ của mình
Rằng bấy lâu nay em đã không không còn yêu anh
Để rồi lòng em tự hỏi có đáng hay không nếu ta tiếp nối sai lầm
Vì đã không yêu thôi thì đành chia tay
Ánh trăng tàn ngồi trên phố, ly cà phê tan theo tan theo mối tình
Lúc buồn phiền chẳng ai muốn, giọt nước mắt khóc cho người mình yêu
Phải chi em là người dối trá, anh trách em, em sẽ không buồn
Bởi vì em không còn cảm giác, để yêu anh nhớ anh từng ngày

Tại sao em như thế anh đâu nào có lỗi
Thà em cứ dối gian để trái tim anh mơ mộng
Hãy hiểu cho lòng em, vì em không muốn anh đau
Làm như thế cả hai sẽ đau khổ
Giờ anh như người điên, như người say biết đi về đâu
Giờ anh phải làm sao để có em trong vòng tay
Buồn làm chi anh ơi, duyên số đã an bài
Đừng níu kéo chỉ làm lệ rơi

Thật lòng thầm cảm ơn em, đã nói ra những suy nghĩ của mình
Rằng bấy lâu nay em đã không không còn yêu anh
Để rồi lòng em tự hỏi có đáng hay không nếu ta tiếp nối sai lầm
Vì đã không yêu thôi thì đành chia tay
Ánh trăng tàn ngồi trên phố, ly cà phê tan theo tan theo mối tình
Lúc buồn phiền chẳng ai muốn, giọt nước mắt khóc cho người mình yêu
Phải chi em là người dối trá, anh trách em, em sẽ không buồn
Bởi vì em không còn cảm giác, để yêu anh nhớ anh từng ngày

Tại sao em như thế anh đâu nào có lỗi
Thà em cứ dối gian để trái tim anh mơ mộng
Hãy hiểu cho lòng em, vì em không muốn anh đau
Làm như thế cả hai sẽ đau khổ
Giờ anh như người điên, như người say biết đi về đâu
Giờ anh phải làm sao để có em trong vòng tay
Buồn làm chi anh ơi, duyên số đã an bài
Đừng níu kéo chỉ làm lệ rơi

Hoài niệm

Đang ngồi làm việc, nghe bài hãy trả lời em . Bài hát thật là hay nhưng thật buồn. Đã bao lần rồi nó ngồi yên lặng trong phòng làm việc với 1 tai nghe, im lặng làm việc và nghe bài hát này. Nó nhớ lại trước đây cũng có người hỏi nó những câu hỏi, những dự định và những kế hoạch cả 2 ấp ủ và muốn thành sự thật.

Em hỏi nó : “khi nào mình thưa chuyện với ba má đây anh”
Nó trả lời : “Cuối năm nay nha em”
Em hoi : “cuối năm là khi nào chứ anh”
Nó trả lời : “đến sinh nhật em nha, khi đó mình kết hợp luôn vừa chúc mừng sinh nhật em, vừa thưa chuyện với ba má 2 bên luôn”
Em nói : “thôi, em không muốn đâu. Sinh nhật anh đi”
Anh trả lời : “uh, cũng được, vậy mình hẹn sinh nhật anh nha em”

Nó vẫn nhớ quán nước đó, nơi cả 2 rôm rả trò truyện, em thật đáng yêu và nó nghĩ trong lòng rằng dường như nó đã tìm được một nửa của đời mình rồi. Nó lấy điện thoại và cùng em ghi chú đến ngày đó, ngày sinh nhật nó, cả 2 sẽ hành động :D.

Thời gian vẫn chầm chậm qua, có lần nó nói với em những dự định và kế hoạch mà nhân vật chính là nó và em.

Em hỏi : “sau này mình lấy nhau, mình sẽ ở đâu đây anh”
Nó cười : “thì ở nhà anh chứ đâu em, mình sẽ có phòng riêng, có thể giới riêng của tụi mình”
Em noi : “Em không muốn phòng mình nằm kế ti vi đâu, mỗi lần mở cửa phòng là thấy mọi người, ngại lắm”
Nó cười : “haha, không có chuyện đó đâu em”

Tình yêu cứ lớn lên trong nó từng ngày, dường như có tình yêu người ta sẽ thấy thật sung sức, làm gì cũng không biết mệt. Nó nghĩ về tương lai mà đôi khi không để ý hiện tại có nhiều sự thay đổi. Nó vẫn vậy, tình cảm vẫn vậy, vẫn chầm chậm, đều đều, nó vẫn nghĩ cuộc sống như thế là quá tốt rồi: làm việc chăm chỉ, cuối ngày được gặp em, được thấy nụ cười tràn ngập tình cảm của em .

Rồi có những sai lầm, những hiểu lầm, những vấn đề trục trặc, em nói với nó nhiều lắm. Rồi kết thúc.
Sụp đổ, vụn vỡ, tất cả chỉ còn là con số 0.
Sinh nhật của nó đã qua được gần 1 tháng rồi, ngày sinh nhật nó, điện thoại rung lên, báo ghi chú của nó cách đây nửa năm, nó nhìn mà cảm thấy đau lắm.

Như một quy luật tất yếu : con người ta sinh ra, lớn lên, vấp ngã, trưởng thành rồi đứng lên, rút kinh nghiệm và đi tiếp. Tất cả điều đó cần 1 sự suy nghĩ, suy nghĩ để tìm ra vấn đề và suy nghĩ để mình trưởng thành thêm 1 chút, từng chút một. Cái gì cũng có cái giá của nó, để được trưởng thành người ta phải trả 1 cai giá đắt, thật sự đắt.

Có thể em nghĩ em đúng, em tin vào cảm giác của em. Nhưng phải chi em đừng tin vào cảm giác mình quá, đâu phải cảm giác gì cũng đúng đâu em, cảm giác chỉ về 1 phía : đâu phải nó xem trọng gia đình nó mà không xem em ra gì đâu, đâu phải nó ko quan tâm đến em đâu, đâu phải nó chỉ lo công việc mà không nghĩ đến em đâu ….

Nó đã nghĩ , nghĩ và nghĩ… nhưng nó không còn cơ hội để thay đổi mọi điều, chấp nhận dù không muốn.

Thời gian sẽ trôi, con người sẽ thay đổi, cả 2 giờ không còn chung 1 con đường, tất cả chỉ còn lại sự nuối tiếc. Hy vọng quá nhiều để rồi thất vọng càng lớn.

Phải chi ngày đó em nói với nó rồi cho nó cơ hội để thay đổi để cùng đi tiếp 1 con đường.

Phải chi ngày đó em đừng nói với nó rằng : nói xong voi anh những nhược điểm của anh, em không còn cảm giác gì.

Và phải chi ngày đó em không nói : em không yêu anh.
….
Có còn lý do gì nữa để tụi mình bây giờ không còn ở bên nhau nữa không em ?

Liệu rằng, nó có còn tin vào 2 chữ : tình yêu, nữa không ?

Nó biết rằng, một ngày nào đó nó và em sẽ tìm thấy hạnh phúc đích thực của riêng mình, nơi đó mọi người sẽ cảm thấy người họ chọn thật đồng điệu với họ, thật hợp với họ, người mà sẽ đi với họ con đường còn lại

Nhưng một điều chắc chắn nó biết được rằng trái tim nó đã bị 1 vết thẹo dài mà không biết bao giờ mới có thể lành.

Thời gian sẽ chữa lành mọi vết thương, và nó cũng không ngoại lệ, sẽ lành nhưng con tim sẽ thêm một vết sẹo, nó sẽ trở lại như xưa vui vẻ yêu đời, mạnh mẽ và cứng rắn nhưng tình yêu làm nó xao lòng và mềm yếu quá. Âu đó cũng là bản tính của nó từ xưa tới giờ rồi.

Tình đến - tình đi nhẹ như gió thoảng mây bay , nói hay không nói người cũng đã đi rồi , tấc cả chỉ còn là hoài niệm.

Thôi thì hãy hy vọng vào thời gian vậy …