Chủ nhật như thường lệ, 9h reng reng, chuông điện thoại đổ dồn dập, mấy thằng bạn cấp 3 rủ ra Bắc Hải uống càfe.
Quần sọc, áo thun, mắt mở ko lên (hậu quả hôm trước thức khuya qua), vừa uống càfe vừa 8 đủ thu trên đời. ku Phương nói với tụi nó : hay mình đi bán quần áo second đi, kiếm 1 ít tiền ăn tết. ku Thắng: uh, không thôi tết này là khóa cửa, miễn tiếp khách luôn đó.
Thế là 3 thằng quyết định nhập 1 kiện hàng second hand ( thông qua sự giúp đỡ của 1 đứa bạn ), 1 bầu không khí lạc quan, khẩn trương và vô cùng nghiêm túc bao trùm lên tụi nó.
6h chiều hôm đó đem hàng ra bán, phải tìm địa điểm ( không thôi công an hốt), phải năn nỉ chủ nhà cho để hàng, quét dọn sạch sẽ chố để đồ. Nó ra khui hàng đầu tiên ( ghê ghê ). Hôm đó nó gọi điện cho bạn bè ra ủng hộ, rồi hàng mới quá trời khách đến đông ghê.
Tổng kết hôm đó : 1tr5 bán hàng, wow ngày đầu tiên của cuộc đời bán hàng mà được vậy là quá tốt rồi.
Ngày nào đi làm về nó cũng ra bán hàng chung với mấy đứa bạn, bao năm đi học có bao giờ nó nghĩ rằng nó sẽ ngồi ngoài đường bán vầy đâu. Ra đây, không còn chức vụ, không còn học vị, tất cả đều bình đẳng, ai cũng có quyền trả giá và bán hàng. Nhiều khi nó còn bị người ta khinh ra mặt (mấy đứa khinh thường là sv mới ghê chứ), duong như mọi người mặc định bán hàng ngoài đường là tầng lop thấp kém nhất trong xã hội này vậy.
2 tuần qua bán hàng nó thấy rất vui, nó cũng học được cách nói chuyện khi bán hàng, không còn mắc cỡ khi rao hàng nữa, gặp người quen trước đây nó ngại vì bán hàng, giờ này gặp là nó kéo vô mua ủng hộ liền

.
Mục đích của nó là bán hàng này để : được tập hợp bạn bè lại, bán vui là chính. Nhưng khi bán rồi phải mong sao có lời, bán vừa vui vừa có lời thì còn gì là tuyệt hơn nữa.
Nhưng cuộc đời đâu phải như mơ, những ngày qua bán ế quá, có ngày không bán được cái áo nào, nhưng không sao, nó vẫn tin rằng những ngày tới sẽ đông khách.
Cố lên các bạn của tôi.